Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Hàn Môn Nhập Thế (Bản Dịch)

Chương 15: Về nhà ngoại

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Không còn phải vận chuyển con mãnh hổ nặng mấy trăm cân, đường về của Kim Phong và mọi người nhanh hơn hẳn. Rời phủ huyện sau bữa trưa, khi trời còn chưa sẩm tối, họ đã về đến Tây Hà Loan.

"Cho nàng này, kẹo hồ lô!"

Sau khi tiễn đám thôn dân hiếu kỳ, Kim Phong lấy từ trong bọc vải ra một túi giấy dầu được gói cẩn thận.

"Sao phu quân lại mua nhiều như vậy?"

Quan Hiểu Nhu mở gói giấy dầu, phát hiện bên trong có đến hơn chục xiên kẹo.

"Khó khăn lắm mới lên phủ huyện một chuyến, tự nhiên phải mua nhiều một chút."

Kim Phong cười, rút ra một xiên: "Tiểu nhị trong khách điếm nói đây là loại kẹo hồ lô ngon nhất phủ huyện, nàng cũng nếm thử đi."

"Tiểu Nga mà trông thấy mấy xiên kẹo này, chắc chắn sẽ mừng đến phát điên mất."

Quan Hiểu Nhu hận không thể lập tức bay về nhà ngay.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nàng đã từ một kẻ mang tai ương bị người người ghét bỏ, biến thành một người có phúc phận khiến ai nấy đều hâm mộ.

Nàng nóng lòng muốn đem tin vui này báo cho mẫu thân, báo cho muội muội.

Thăm nhà mẹ đẻ tự nhiên không thể đi từ sáng sớm, cho dù trong lòng Quan Hiểu Nhu đã nóng như lửa đốt, ngày hôm sau vẫn phải đợi đến khi mặt trời lên cao mới khởi hành.

"Ối dào, sao chổi nhà lão tam lại về kìa!"

"Đã bảo thứ sao chổi như thế không ai thèm lấy mà, các người xem, mới ba ngày đã bị người ta đuổi về rồi đấy!"

"Ta thấy không giống bị đuổi về đâu, hai người họ ban nãy còn cười nói với nhau mà."

"Không phải bị đuổi về thì gã đàn ông kia cõng cái túi để làm gì? Bên trong chắc chắn là đồ đạc tiền bạc bồi thường rồi."

"Sao ngươi biết được, nhỡ đâu là con rể mang lễ vật biếu nhạc phụ thì sao."

"Ngươi sống nửa đời người rồi, đã thấy mấy thằng con rể đi biếu quà nhạc phụ bao giờ chưa, huống hồ Quan Hiểu Nhu lại là một kẻ mang tai ương."

"Hôm qua Hậu Sơn có hổ dữ, nói không chừng chính là do con sao chổi này dẫn dụ đến đấy, mau đi gọi lão tam về đi, không thể để nó về làng nữa!"...

Vừa mới vào thôn, những lời đồn đại ác ý đã phá tan tành tâm trạng vui vẻ của Quan Hiểu Nhu.

Thay vào đó là nỗi sợ hãi và tủi hổ dâng đầy trong lòng.

"Đừng sợ, có ta ở đây."

Kim Phong siết chặt tay Quan Hiểu Nhu, dùng thêm một chút sức: "Nàng còn nhớ ta đã nói gì không? Chúng ta lại không ăn cơm nhà bọn họ, cứ coi lời họ nói như gió thoảng bên tai là được."

"Vâng."

Quan Hiểu Nhu cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay y, lòng dần dần bình ổn trở lại. Nàng dừng bước trước một sân nhà nhỏ xiêu vẹo.

Trong sân, một bé gái khoảng bảy, tám tuổi đang bò dưới chân tường, dùng tay bới tìm thứ gì đó. Nghe thấy tiếng bước chân, cô bé chậm rãi ngẩng đầu lên.

Thấy người tới là Quan Hiểu Nhu, cô bé vui mừng reo lên: "A, tỷ tỷ, tỷ về rồi sao?"

"Tiểu Nga, muội đang làm gì vậy?"

Quan Hiểu Nhu bước nhanh tới, kéo cô bé từ dưới đất đứng dậy.

"Tỷ tỷ, muội nghe thấy có tiếng dế kêu, ổ của nó chắc chắn ở chỗ này."

Cô bé chỉ vào chân tường nói: "Tỷ tỷ, tỷ thả muội xuống đi, muội bắt được dế, chúng ta nướng lên ăn chung."

"Tiểu Nga, hôm qua tẩu tử lại không cho muội ăn cơm phải không?"

Quan Hiểu Nhu ôm lấy cô bé, đôi mắt đỏ hoe.

"Tẩu tử nói muội đằng nào cũng không sống nổi, ăn cơm cũng chỉ lãng phí lương thực. Tẩu ấy còn nói với đại ca vứt muội lên Hậu Sơn..."

Cô bé cũng oà khóc theo: "Tỷ tỷ, họ nói tỷ đã gả đi rồi, tỷ mang muội đi cùng có được không? Đừng để đại ca vứt muội lên Hậu Sơn, trên đó có sói, muội sợ lắm... Muội sẽ giúp tỷ se tơ dệt vải, muội còn biết hái rau dại nữa, tỷ tỷ mang muội đi có được không..."

Quan Hiểu Nhu ôm chặt em gái vào lòng, ngẩng đầu nhìn Kim Phong bằng ánh mắt khẩn cầu: "Phu quân..."

Kim Phong khẽ gật đầu, cũng cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Kẽo kẹt!

Một người phụ nữ trung niên tóc tai rối bời đẩy cửa phòng bước ra.

"Mẹ."

Quan Hiểu Nhu lau nước mắt: "Đây là phu quân của con..."

Người phụ nữ trung niên nhìn đứa con gái mặt đầy nước mắt, sắc mặt đại biến. Không đợi Kim Phong và Quan Hiểu Nhu kịp nói gì, bà đã lao tới, định quỳ xuống trước mặt Kim Phong:

"Cô gia, ngài đã chọn Hiểu Nhu nhà chúng tôi làm thê tử thì không thể trả nó về... Cô gia xin ngài thương tình, hãy đưa Hiểu Nhu về đi, bằng không huynh trưởng nó trở về sẽ đánh chết nó mất..."

"Thím, không phải như vậy đâu!"

Kim Phong vội vàng đỡ Quan Lưu Thị dậy.

Thật là chuyện nực cười, lần đầu gặp mặt mà nhạc mẫu đã dập đầu lạy mình thì còn ra thể thống gì?

Mặc dù tiếng "nhạc mẫu" này, y vẫn có chút chưa quen miệng.

"Mẹ, phu quân không phải muốn trả con về, chúng con về đây thăm mẹ mà."

Quan Hiểu Nhu cũng vội vàng giải thích.

"Thật sao?"

Quan Lưu Thị có chút không dám tin.

"Đương nhiên là thật, phu quân còn mang quà cho mẹ nữa này."

Quan Hiểu Nhu tháo chiếc túi trên vai Kim Phong xuống, lần lượt lấy đồ vật ra ngoài: "Hai con thỏ này là hôm trước săn được, phu quân đã ướp muối cẩn thận, mẹ có thể để dành ăn dần. Súc vải này là phu quân hôm qua mua ở phủ huyện, để mẹ may áo mới..."

"Cô gia, những thứ này... là cho lão thân sao?"

Quan Lưu Thị hai mắt mở to kinh ngạc.

Bà sống nửa đời người, đây là lần đầu tiên có người mang lễ vật đến cho mình.

Mà lại còn mang nhiều thứ quý giá như vậy.

"Thím, lễ vật có chút sơ sài, mong người đừng chê."

Kim Phong có phần ngượng ngùng.

Dù đã sống hai kiếp người, đây vẫn là lần đầu tiên y ra mắt nhạc mẫu. Trong những món đồ mang theo, thứ đáng giá nhất cũng chỉ là hai con thỏ rừng, khiến y cảm thấy có chút không tươm tất.

"Không chê, không chê! Nhiều quá rồi, toàn là đồ tốt cả..."

Quan Lưu Thị vội vàng xua tay, rồi quay sang nhìn Quan Hiểu Nhu: "Phu quân của con làm nghề gì vậy?"

Thời buổi nữ nhiều nam ít, địa vị của con rể cũng theo đó mà tăng lên. Con gái về nhà mẹ đẻ, hiếm có ai được chồng mang lễ vật theo. Giống như Kim Phong mang cả một túi đồ lớn thế này, gần như chưa từng có.

"Mẹ, phu quân là người đọc sách, nhưng chàng ấy biết săn bắn, hai con thỏ này chính là do chàng săn được."

Nhắc đến Kim Phong, gương mặt Quan Hiểu Nhu tràn đầy vẻ tự hào: "Chàng còn là anh hùng đả hổ nữa đấy. Đêm hôm kia, chàng chỉ dùng ba mũi tên đã bắn chết một con mãnh hổ nặng hơn năm trăm cân!"

"Anh hùng đả hổ ư?"

Quan Lưu Thị trừng lớn mắt hỏi: "Mấy hôm trước Hậu Sơn nhà chúng ta có một con hổ, hung dữ lắm, đội săn hổ bị thương năm sáu người mới đuổi được nó đi. Hôm qua nghe thôn trưởng nói nó bị giết ở Tây Hà Loan, lẽ nào... là do cô gia hạ sát?"

"Đúng vậy, chính là phu quân của con!"

Quan Hiểu Nhu kiêu hãnh đáp.

"Ông trời ơi!"

Quan Lưu Thị khuỵu xuống đất, vỗ đùi gào khóc.

"Mẹ, mẹ khóc cái gì vậy?"

Quan Hiểu Nhu hoảng hốt, luống cuống không biết phải làm sao: "Con nói sai điều gì sao?"

"Ta là mừng quá mà thôi."

Quan Lưu Thị lau nước mắt nói: "Lão thiên gia cuối cùng cũng đã mở mắt. Hiểu Nhu, con đã tìm được một phu quân tốt rồi!"

"Vâng, phu quân đối với con rất tốt. Từ khi về nhà chàng, con chưa từng bị đánh mắng, bữa ăn nào cũng được ngồi cùng bàn, cơm trắng ăn no. Hôm qua lên phủ huyện, chàng còn mua vải cho con may quần áo mới nữa!"

"Tốt, tốt lắm! Cuối cùng con cũng đã qua cơn bĩ cực..."

Quan Lưu Thị vuốt ve mái tóc của Quan Hiểu Nhu, ánh mắt chan chứa tình thương của người mẹ, nhìn Kim Phong cũng càng lúc càng hài lòng: "Cô gia, đừng đứng ngoài sân nữa, mời vào trong nhà."

Căn nhà còn rách nát hơn cả nhà của Kim Phong. Giữa nhà kê một chiếc bàn gãy chân và hai băng ghế dài không biết đã dùng bao nhiêu năm. Dưới cửa sổ là hai khung quay tơ cũ kỹ.

Ngoài ra, trong nhà chẳng còn gì cả.

"Cô gia ngồi đi, lão thân đi rót cho ngài chén nước."

Quan Lưu Thị cầm lấy chiếc ấm trà sứt mẻ trên bàn, vội vã chạy vào bếp múc nước.

"Tỷ tỷ, tỷ thật sự được ăn cơm trắng sao?"

Tiểu cô nương cuối cùng cũng tìm được cơ hội chen lời.

Cô bé níu lấy cánh tay Quan Hiểu Nhu, nước bọt gần như chảy cả ra ngoài.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6