Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Hàn Môn Nhập Thế (Bản Dịch)

Chương 5: Đêm tân hôn

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
“Ăn đi chứ, sao lại không ăn?”

Kim Phong chỉ tay vào chậu cơm.

“Thiếp… thiếp ăn no rồi.”

Quan Hiểu Nhu lí nhí đáp lời.

Trong đầu Kim Phong bất giác hiện lên lời cầu khẩn của Quan Hiểu Nhu sáng nay: “...Thiếp biết dệt vải, ăn cũng rất ít...”

Lòng y chợt dâng lên một cảm giác chua xót. Y cầm lấy chiếc bát không của Quan Hiểu Nhu, múc một bát cháo kê đầy vun, đặt trước mặt nàng.

“Thiếp thực sự ăn no rồi…”

“Ăn hết cho ta!”

Kim Phong dùng giọng điệu có phần gia trưởng ngắt lời Quan Hiểu Nhu, âm lượng cũng cao hơn mấy phần.

Quan Hiểu Nhu giật mình, vội vàng ngoan ngoãn bưng bát lên.

Kim Phong lại gắp một đũa rau xanh bỏ vào bát của nàng: “Ăn cùng đi!”

Quan Hiểu Nhu khẽ “dạ” một tiếng, rồi cầm đũa lên lần nữa.

Thế nhưng, vừa ăn được vài miếng, nước mắt nàng đã lã chã rơi xuống.

“Nàng đừng khóc nữa!”

Kim Phong nhất thời bối rối: “Là ta không phải, ta không nên lớn tiếng với nàng, nàng đừng khóc nữa…”

“Phu… Phu quân không cần nói vậy, chàng là chủ gia đình, đánh thiếp mắng thiếp cũng là lẽ thường tình.”

Quan Hiểu Nhu nức nở nói: “Thiếp khóc là bởi vì từ lúc biết chuyện đến nay, đây là lần đầu tiên có người bắt thiếp phải ăn thêm một chút… lại còn là cháo kê…”

“Nha đầu ngốc, sau này cuộc sống sẽ ngày một tốt hơn.”

Kim Phong thở dài, đưa tay xoa đầu Quan Hiểu Nhu: “Đừng khóc nữa, ăn nhiều một chút.”

Ngay cả ở hậu thế, hành động xoa đầu dịu dàng này cũng có sức sát thương không thể xem thường, huống chi là trong thời đại phong kiến lạc hậu này?

Quan Hiểu Nhu chỉ cảm thấy đỉnh đầu tê dại, một luồng hơi ấm từ đó lan tỏa khắp toàn thân, chảy thẳng vào sâu trong tim, vừa ấm áp vừa lạ lẫm.

Thế là, nước mắt lại càng tuôn rơi không ngớt…

Kim Phong sợ rằng nếu tiếp tục an ủi, bữa cơm này sẽ chẳng thể nào ăn xong, đành phải làm như không thấy, cúi đầu lùa vội cơm vào miệng.

May mà Quan Hiểu Nhu cũng nhanh chóng bình tâm lại, lau khô nước mắt rồi tiếp tục ăn.

Sau khi thu dọn bát đũa, hai người ngồi đối diện nhau. Dưới ngọn đèn dầu leo lét tựa hạt đậu, không khí trở nên vừa vi diệu vừa ngượng ngùng.

Quan Hiểu Nhu cúi gằm mặt, hai tay vô thức vặn vẹo vạt áo, gò má xinh đẹp đỏ bừng, thân thể còn không kìm được mà khẽ run lên.

Hai năm trước, khi lần đầu tham gia đoàn đưa dâu, mẫu thân đã nói cho nàng biết chuyện sắp phải đối mặt…

Kim Phong biết Quan Hiểu Nhu đang căng thẳng, đang định tìm chủ đề gì đó để phá vỡ bầu không khí gượng gạo thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng loạt soạt.

Là ai?

Kim Phong mở cửa phòng.

“Đại Kim ra rồi, mau chạy thôi!”

Một đám trẻ con choai choai vội vàng chạy tán loạn.

Hóa ra là một lũ trẻ chạy đến nghe trộm góc tường – đây cũng là một tập tục của làng Tây Hà Loan.

“Một lũ trẻ ranh, chúng chưa chạy xa đâu, lát nữa chắc chắn sẽ quay lại,” Kim Phong chỉ vào nhà kho: “Nàng cứ ngủ trước đi, ta qua xưởng dọn dẹp một chút.”

Kim Phong không phải Liễu Hạ Huệ, đối diện với một đại cô nương trong trẻo như nước thế này, tự nhiên cũng rung động.

Thế nhưng căn nhà rách nát này bốn bề thông gió, nếu thật sự bị người ta nghe trộm, chẳng phải là diễn trò cho cả thiên hạ xem sao?

Hơn nữa y có thể nhận ra, Quan Hiểu Nhu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.

“Dù sao cũng đã cưới về rồi, thời gian còn dài, sớm muộn gì cũng là người của mình, không vội, cứ giải quyết chuyện sống còn trước đã.”

Kim Phong tự an ủi bản thân, rồi dồn hết sự chú ý vào việc chế tạo nỏ.

Giữa chừng, đám trẻ ranh kia quả nhiên quay lại thêm hai lần, náo loạn đến tận nửa đêm.

Khi lũ trẻ đã yên tĩnh, đèn dầu cũng vừa cạn. Kim Phong bèn tháo tấm ván cửa xuống, ngả lưng lên trên, hồi tưởng lại một ngày kỳ diệu vừa qua và suy tính cho kế hoạch sắp tới.

Không giống những kẻ xuyên không khác với dã tâm to lớn, y không muốn xưng vương xưng bá, chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền, làm một kẻ phong lưu phóng khoáng, cưới một thê tử xinh đẹp tựa nữ thần… Ừm, mục tiêu này xem ra đã đạt được, phải đặt mục tiêu mới thôi… Nếu Đại Khang đã khuyến khích nạp thiếp, vậy thì mình cứ vì triều đình mà cống hiến một chút, cưới thêm vài tiểu thiếp xinh đẹp, ngoan ngoãn nữa vậy…

Có lẽ vì quá mệt, y nghĩ miên man rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Trong mơ, y dựa vào đủ loại phát minh vượt thời đại mà danh lợi song thu, trở thành phú hào giàu có nhất Đại Khang, sống cuộc đời của một lão địa chủ vạn ác. Sản nghiệp của y trải rộng khắp thiên hạ, phủ đệ có ở mọi nơi trong cả nước. Trời nóng thì lên phương bắc nghỉ mát, trời lạnh thì xuống phương nam tránh rét. Y cưới rất nhiều, rất nhiều tiểu thiếp xinh đẹp, mỗi ngày đều phải đau đầu suy nghĩ xem đêm nay nên sủng hạnh người nào…

Trời vừa hửng sáng, Quan Hiểu Nhu đã thức giấc.

Nàng có vẻ mệt mỏi, sắc mặt hơi xanh xao, hiển nhiên đêm qua đã không có một giấc ngủ ngon. Nàng cứ trằn trọc không yên, lòng rối như tơ vò, không biết Kim Phong có trở về phòng hay không, nếu y trở về thì phải làm sao?

Nên nửa đẩy nửa đưa, hay là nằm im giả vờ ngủ say?

Cứ day dứt như vậy đến nửa đêm, nàng mới mơ màng thiếp đi.

Nhìn thấy Kim Phong co ro ngủ trên tấm ván cửa, Quan Hiểu Nhu vội vàng chạy về phòng, ôm tấm chăn duy nhất ra, nhẹ nhàng đắp lên người Kim Phong.

Sau đó, nàng ngồi xổm bên cạnh tấm ván cửa, chống cằm ngắm nhìn gương mặt say ngủ của y.

Hôm qua đến giờ, nàng vẫn chưa dám nhìn kỹ phu quân của mình.

Trông y… còn tuấn tú hơn cả người thợ rèn trong làng… Vóc người cũng cao ráo… Lại còn là người biết chữ, không giống những gã đàn ông khác trong thôn, dữ dằn thô lỗ, cưới vợ về là đánh một trận để dằn mặt…

Ngắm trộm một lúc, nàng mới nhẹ nhàng rời khỏi nhà kho, vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Làm xong bữa sáng, Quan Hiểu Nhu cũng không tìm được việc gì khác để làm, đành ngồi trên một khúc gỗ, chờ Kim Phong tỉnh giấc.

“Giá như có một chiếc khung cửi thì tốt biết mấy.” Nàng buồn chán thầm nghĩ.

Mãi đến khi mặt trời lên cao, Kim Phong mới từ nhà kho đi ra, vừa vươn vai vừa chào Quan Hiểu Nhu: “Chào buổi sáng!”

“Phu quân, chàng dậy rồi!”

Quan Hiểu Nhu vội chạy tới, bưng chậu nước rửa mặt đã chuẩn bị sẵn từ sớm.

Đợi Kim Phong rửa mặt xong, bữa sáng đã được dọn sẵn trên bàn.

Ăn sáng xong, hai người vừa thu dọn bát đũa thì một phụ nữ trẻ trạc hai mươi tuổi bước vào sân, trên tay xách một cái bọc nhỏ.

“Nàng ta tới đây làm gì?”

Kim Phong thầm lẩm bẩm.

Người đến là tẩu tử của Trương Mãn Thương, tên Lâm Vân Phương. Nàng ta đến làng Tây Hà Loan đã bốn năm năm nhưng Kim Phong chưa từng nói chuyện bao giờ.

Y vừa định lên tiếng chào hỏi, Quan Hiểu Nhu bên cạnh đã mừng rỡ đứng dậy, giọng trong trẻo gọi: “Vân Phương biểu tỷ!”

“Biểu tỷ?”

“Vâng, đây là biểu tỷ con nhà cậu cả của thiếp, lúc nhỏ chúng thiếp thân nhau lắm.”

Gặp lại người thân, Quan Hiểu Nhu trông vô cùng vui vẻ.

“Biểu tỷ.” Nếu đã là thân thích, Kim Phong cũng đứng dậy chào một tiếng.

Lâm Vân Phương chỉ cười với Kim Phong một cái lấy lệ, rồi tiến đến kéo tay Quan Hiểu Nhu vào trong buồng.

“Xem ra vị biểu tỷ này cũng không hài lòng về mình.”

Kim Phong sờ mũi, cũng không để tâm, lại chui vào nhà kho.

Mất hơn nửa buổi sáng, chiếc nỏ đầu tiên cuối cùng cũng hoàn thành.

Lão thợ rèn năm xưa từng chế tạo tên cho thợ săn, vẫn còn lại một ít, chỉ cần sửa đổi đôi chút là có thể dùng được, cũng tiết kiệm được không ít công sức.

Y giương dây, lắp tên, nhắm vào một cột gỗ cách đó mười bước chân.

“Vút” một tiếng, mũi tên cắm phập vào cột gỗ.

“Độ chính xác không tệ, nhưng uy lực còn yếu!”

Kim Phong khẽ nhíu mày, bắt đầu điều chỉnh lại.

Đến khi điều chỉnh xong xuôi, đạt được trạng thái ưng ý thì mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.

“Có thể lên núi dạo một vòng rồi.”

Kim Phong xách theo nỏ, bước ra khỏi xưởng rèn.

Lâm Vân Phương đã rời đi từ lúc nào. Quan Hiểu Nhu đang chống cằm, ngồi ngẩn người trong sân, bên cạnh là một cái mẹt đang phơi đầy rau dại.

“Rau dại ở đâu ra vậy?”

Kim Phong thuận miệng hỏi.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6