Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Hệ Thống Ban Cho Ta Trường Sinh, Ta Sống Đến Khi Tất Cả Mọi Người Đều Chết (Bản Dịch)

Chương 2: Trầm thụy mười năm, vật thị nhân phi (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

"Niệm Sinh," Trần Trường Sinh lẩm nhẩm cái tên này vài lần, sau đó cười nói: "Thật là một cái tên hay. Trong tên của ca ca cũng có một chữ 'Sinh', nhưng ca ca tên là Trần Trường Sinh. Cháu có thể gọi ta là Trường Sinh ca ca."

Nói xong, Trần Trường Sinh đứng dậy rời đi. Thấy vậy, Niệm Từ theo bản năng lên tiếng: "Huynh định đi đâu?"

Nghe vậy, bước chân Trần Trường Sinh khựng lại, hắn quay lưng về phía hai mẹ con vẫy vẫy tay nói: "Căn nhà cũ của ta không còn nữa, nhưng ta thấy tiệm quan tài của Lý Thọt vẫn còn, ta đến chỗ lão ở một thời gian."

Nói đoạn, bóng lưng Trần Trường Sinh dần đi xa. Nhìn bóng lưng hắn, Lý Niệm Sinh ngẩng đầu hỏi: "Nương, Trường Sinh ca ca là bạn của nương ạ?"

"Không phải bạn, là một vị cố nhân rất thân thuộc."

"Vậy người tên Niệm Từ mà huynh ấy tìm là ai ạ?"

"Có lẽ là thanh mai trúc mã của huynh ấy, dù sao cái tên 'Niệm Từ' này, nghe qua đã biết là cách xưng hô riêng tư của nam tử dành cho người trong lòng."

"Hóa ra là vậy ạ! Thế Trường Sinh ca ca có tìm được người trong lòng của huynh ấy không?"

"Nương không biết, có lẽ huynh ấy đã tìm thấy rồi."

Niệm Từ tự lẩm bẩm một câu, sau đó nhìn Lý Niệm Sinh cười nói: "Được rồi, cha sắp về rồi, chúng ta cùng đi nấu cơm cho cha ăn nhé?"

"Vâng ạ!" Lý Niệm Sinh vui vẻ reo lên, rồi nhảy chân sáo chạy về phía nhà bếp.




"Lý Thọt, quan tài của lão có vấn đề, ta muốn trả hàng!"

"Láo xược, quan tài lão tử làm ra chưa từng có ai chê không tốt."

Một bóng người trực tiếp từ trong quan tài ngồi bật dậy, ánh mắt đầy giận dữ quét nhìn xung quanh, dường như muốn tìm kẻ dám bôi nhọ tay nghề của mình. Tuy nhiên, khi Lý Thọt nhìn thấy người đứng ở cửa, lão sợ tới mức trực tiếp nằm vật lại vào quan tài.

"Xem ra ta thực sự sắp tận số rồi, cái tên quỷ nghèo Trần Trường Sinh kia sao lại đến tìm ta thế này."

Nghe tiếng lẩm bẩm của Lý Thọt, Trần Trường Sinh nhếch miệng cười, rồi đi thẳng đến trước quan tài. Nhìn Lý Thọt đang nhắm nghiền mắt trong quan tài, Trần Trường Sinh nói: "Lý Thọt, hồi đó lão đã cam đoan với ta rằng nếu quan tài có vấn đề thì có thể đến tìm lão trả tiền. Bây giờ lão thế này là muốn quỵt nợ sao?"

Nghe lời Trần Trường Sinh, Lý Thọt miễn cưỡng mở mắt ra: "Tiền thì không có, mạng thì có một cái, ở đây có thứ gì ngươi nhìn trúng thì cứ việc lấy đi."

Đối mặt với thái độ "bất cần đời" của Lý Thọt, Trần Trường Sinh nhất thời bật cười: "Lý Thọt, lão không sợ ta sao? Năm đó đất trên mộ ta là do lão giúp chôn cất đấy."

Nghe vậy, Lý Thọt liếc nhìn Trần Trường Sinh, nói: "Năm nay ta sáu mươi, lang trung nói ta tối đa còn sống được ba năm nữa. Lý Thọt ta cả đời không con không cái, cũng chẳng có nhân tình cũ nào. Ngươi nghĩ ta sẽ quan tâm đến việc sống ít đi ba năm hay sống thêm ba năm sao? Hơn nữa, lúc ngươi đến mua quan tài, ta đã biết ngươi sẽ quay lại."

"Tại sao?"

"Người tự mua quan tài cho mình ta đã thấy nhiều, nhưng hớn hở tự mua quan tài cho mình thì đây là lần đầu ta thấy."

Nói đoạn, Lý Thọt lại đánh giá Trần Trường Sinh một lượt, do dự nói: "Đúng rồi tiểu tử, có hứng thú đến chỗ ta làm chân chạy việc không, bao ăn ở nhưng không có tiền công. Cái nghề này hợp với hạng người đơn độc như ngươi nhất. Hơn nữa học được tay nghề này của ta, đời này ngươi đại khái là không chết đói được. Dù sao trên thế gian này, cái gì cũng thiếu, duy chỉ có người chết là không thiếu."

Nghe lời Lý Thọt, Trần Trường Sinh có chút động lòng. Tuy hắn thực sự có thể sống rất lâu, nhưng nếu bị thương tổn hắn vẫn sẽ chết. Mà chết đói chính là một trong số rất nhiều nguyên nhân dẫn đến cái chết. Vốn dĩ hắn chỉ định tạm trú ở đây một thời gian, nhưng giờ đột nhiên có một "phiếu ăn dài hạn", lựa chọn này xem ra rất tốt!

"Lý Thọt, điều kiện này của lão cũng keo kiệt quá rồi đấy. Ít nhiều cũng phải cho tí tiền công chứ!"

Đối mặt với lời phàn nàn của Trần Trường Sinh, Lý Thọt trực tiếp từ trong ngực móc ra một cuốn "Táng Kinh" ném qua: "Cái bộ dạng nhảy nhót tưng bừng này của ngươi, kiểu gì cũng chết sau ta, ta chết rồi đồ đạc chẳng phải đều là của ngươi sao? Cái nơi bằng bàn tay này ngươi cũng thấy rồi đấy, không có chỗ khác cho ngươi ngủ đâu. Cỗ quan tài bên cạnh chính là giường của ngươi, vừa hay ngươi cũng thích ngủ quan tài."

Nói xong, Lý Thọt định quay lại quan tài tiếp tục ngủ. Nhưng Trần Trường Sinh lại giữ lão lại: "Đợi đã, lão không phải định dạy ta làm quan tài sao? Đưa ta thứ này làm gì."

Trước sự thắc mắc của Trần Trường Sinh, Lý Thọt đảo mắt nói: "Cái gọi là kỹ nhiều không vướng thân, nếu ngươi chỉ bán quan tài, ai thèm đến chiếu cố việc làm ăn của ngươi. Nói thật cho ngươi biết, 'Bạch sự nhất điều long' (dịch vụ tang lễ trọn gói) ta đều biết hết, thứ ngươi cần học còn nhiều lắm!"

Nói xong, Lý Thọt hất tay Trần Trường Sinh ra, rồi nằm lại vào quan tài của mình. Nhìn cuốn Táng Kinh trong tay, Trần Trường Sinh ngẩn người, sau đó cười nói: "Nói hay lắm, kỹ nhiều không vướng thân."

Dứt lời, Trần Trường Sinh cũng chui vào một cỗ quan tài khác. Nói thật, ngủ quan tài quen rồi, ngủ giường đúng là không thoải mái bằng.

...

Đông qua xuân tới, thu gặt đông tàng, tám năm thời gian trôi qua nhanh như bóng câu qua khe cửa. Trần Trường Sinh đã hoàn toàn định cư tại tiệm quan tài của Lý Thọt, ngày thường là đọc sách, học tập tay nghề làm quan tài. Mỗi khi có đám tang ăn cỗ, Trần Trường Sinh đều có thể cải thiện bữa ăn một chút. Chỉ là đang lúc thái bình, cả năm Trần Trường Sinh cũng chẳng cải thiện được mấy lần.

Về phần mười điểm thuộc tính kia, Trần Trường Sinh dồn hết thảy vào phòng ngự. Về lý thuyết, chỉ cần hắn chịu "cẩu" thêm một chút thời gian, hắn có thể nhận được thọ mệnh dài đằng đẵng. Đã như vậy, phòng ngự đương nhiên là thuộc tính mà Trần Trường Sinh coi trọng nhất.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6