Chưởng giáo Cổ Thần Cung Thiên Cơ Tử và Cổ Thần Thánh Tử đều đã tử trận, đám người còn lại của Cổ Thần Cung lập tức mất đi dũng khí chống cự.
Một vị trưởng lão Huyền Thiên Tông Thần Cung lớn tiếng nói: "Người nào đầu hàng Huyền Thiên Tông, không giết!"
Không ít cường giả Cổ Thần Cung nhao nhao gầm thét: "Giết!"
Giống như thiêu thân lao đầu vào lửa tấn công đám người Huyền Thiên Tông.
Nhưng cũng có một số cường giả Cổ Thần Cung nhãn thần lấp lóe, rõ ràng tâm đã động.
Dù sao tu hành cũng không dễ, tu luyện tới cảnh giới Thần Đài, Thần Cung có thể nói là một đời nhân kiệt, vô luận là ở đâu đều được coi là thượng khách, còn có rất nhiều thứ tốt cung cấp cho bọn họ tiêu xài.
Bây giờ việc Cổ Thần Cung diệt vong đã là điều tất nhiên, không bằng... không bằng đầu hàng đi.
Một vị trưởng lão Thần Cung của Cổ Thần Cung sắc mặt xoắn xuýt, nhìn thảm trạng của đồng môn chung quanh, bỗng nhiên nói: "Ta đầu hàng!"
Cường giả còn lại của Cổ Thần Cung nhao nhao quát lớn: "Lý trưởng lão, ngươi điên rồi sao?"
Lý trưởng lão có chút xấu hổ, nhưng cứng rắn nói: "Bây giờ việc Cổ Thần Cung diệt vong đã là điều tất nhiên, Huyền Thiên Tông dù sao cũng là thánh địa cổ xưa truyền thừa mấy chục vạn năm, Cổ Thần Cung ta đầu hàng cũng không mất mặt!"
Cường giả còn lại của Cổ Thần Cung giận dữ, quát: "Huyền Thiên Tông tiêu diệt Cổ Thần Cung ta, đây là mối thù không đội trời chung, ngươi làm như thế, có thấy mình xứng đáng với chư vị tổ sư không! Xứng đáng với các đồng môn đã chết không?"
Lý trưởng lão đã hạ quyết tâm, liền bỏ mặc những thứ đó chỉ cười lạnh một cái.
Có Lý trưởng lão dẫn đầu, không ít cường giả Cổ Thần Cung cũng dao động.
Không ít người rối rít nói: "Ta đầu hàng!"
“Ta cũng đầu hàng!"
...
Trong đó cũng không thiếu cường giả Thần Cung, Thần Đài.
Quả là buồn cười, những cường giả tu luyện tới cảnh giới Thần Cung, Thần Đài, có thể nói là được Cổ Thần Cung dốc hết tài nguyên, bồi dưỡng bọn họ.
Mang ơn dưỡng dục của Cổ Thần Cung như thế, vậy mà những người này lại là những người đầu tiên xung phong đầu hàng.
Còn các đệ tử cảnh giới Thần Luân, Thần Thông, ngược lại vẫn kiên trì đến cuối cùng, không tiếc hi sinh thân mình!
Con mắt Tần Đình nheo lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, bỗng nhiên lên tiếng nói: "Đầu hàng Huyền Thiên Tông bọn ta thì cũng được thôi, nhưng có một điều kiện."
Lý trưởng lão thần sắc chấn động, tranh thủ thời gian thi lễ với Tần Đình: "Còn xin Thánh Tử phân phó."
Thần sắc hắn kính sợ lại xen lẫn nịnh nọt, không hề quan tâm việc người trước mắt này đã đẩy Cổ Thần Cung vào vực sâu của diệt vong!
Cũng không hề quan tâm người trước mắt này, vừa đánh chết Thánh Tử của bọn họ!
Hơn nữa còn xưng Tần Đình là Thánh Tử, rõ ràng đã tự đem bản thân trở thành môn nhân của Huyền Thiên Tông!
Tần Đình cười lạnh, thản nhiên nói: "Đã đầu hàng Huyền Thiên Tông ta thì chính là môn nhân của Huyền Thiên Tông, vậy những kẻ này phải bị tội gì?"
Sắc mặt Lý trưởng lão khó coi, lập tức liền hiểu được ý tứ của Tần Đình.
Rõ ràng là muốn hắn ra tay với những đồng môn đã từng kề vai chiến đấu với hắn khiến bọn họ cũng phải đầu hàng Huyền Thiên Tông!
Nhưng một khi hắn ra tay với đồng môn, thanh danh sẽ cực kì xấu!
Vì mạng sống mà đầu hàng, việc này cũng bình thường. Ở Đông Hoang có vô số môn phái hưng khởi diệt vong, một vài cường giả đầu hàng là chuyện rất bình thường.
Giống như hiện tại Huyền Thiên Tông cũng có vài trưởng lão xuất thân từ những môn phái Huyền Thiên Tông đã tiêu diệt, không muốn bỏ mạng nên đã đầu hàng.
Nhưng vì mạng sống mà ra tay với đồng môn thì chính là phạm vào tối kỵ!
Bán bạn cầu vinh!
Một khi làm việc này, trước tiên không nói tới ngoại giới sẽ nhìn mình như thế nào, nhưng đến cả Huyền Thiên Tông chỉ sợ cũng xem thường mình, càng sẽ không yên tâm bồi dưỡng mình!
Một người vì mạng sống mà hạ thủ với đồng môn, ai dám dùng đây?
Chính mình là cường giả Thần Cung, ngày sau tiền đồ tại Huyền Thiên Tông có lẽ sẽ rất xa vời.
Nếu muốn an ổn, chỉ sợ sau này cũng chỉ có thể ôm đùi vị Huyền Thiên Thánh Tử này, làm một con chó trung thành cho hắn!
Huyền Thiên Thánh Tử, hảo tâm cơ! Dự tính hay lắm!
Nhưng nếu làm chó hầu hạ Huyền Thiên Thánh Tử cũng không phải là việc không thể tiếp nhận.
Vị Huyền Thiên Thánh Tử này, việc Nguyên Thủy Môn cùng Cổ Thần Cung hai đại thánh địa diệt vong, có thể nói chính là xuất phát từ hắn.
Mà thiên phú của hắn cũng vang dội cổ kim, không đến hai mươi đã tu thành Thần Đài, thế nhân công nhận, tương lai tất có thể thiên kiêu bước vào cảnh giới Hóa Thần.
Làm một con chó hầu hạ một vị tu sĩ Hóa Thần tương lai, cũng không tính là mai một một thân tu vi Thần Cung!
Lý trưởng lão hạ quyết tâm, cao giọng nói: "..” Người nào không phục Huyền Thiên Thánh Tử, tội lỗi đáng chém!"
Nghe được lời ấy của Lý trưởng lão, cường giả Cổ Thần Cung chung quanh tức giận mắng chửi, vô số thần thông đạo pháp tung ra tấn công hắn.
Sắc mặt Lý trưởng lão lạnh lẽo, một tòa Thần Cung trồi lên, đem những thần thông đạo pháp kia đánh bật, một đạo đao quang tế lên, chém về phía những đồng môn cũ.
Cường giả Cổ Thần Cung còn lại đã đầu hàng cũng tế ra pháp bảo thần thông, tấn công những cường giả không chịu đầu hàng kia.
Hai nhóm người Cổ Thần Cung chém giết thành một đoàn, trong mắt Tần Đình lóe lên một tia trào phúng.
Đúng là mỉa mai!
Ngày xưa Cổ Thần Cung luôn luôn chê cười Nguyên Thủy Môn là kẻ quê mùa, chỉ thành lập có bảy vạn năm, chẳng qua cũng chỉ may mắn nổi lên mà thôi.
Nhưng Nguyên Thuỷ Môn khi đối mặt với thảm họa diệt môn, quyết chiến không lùi, tử trận không hàng!
Từ chưởng giáo, cho tới môn sinh, mấy chục vạn người toàn bộ tử trận!
Mà kẻ mỗi ngày đều tự khoe là thánh địa lâu đời của Đông Hoang, thánh địa cao quý nhất, đến lúc gặp phải thảm họa diệt môn thì có hơn một nửa con người chọn đầu hàng!
Thậm chí vì mạng sống, vì danh lợi mà sẵn sàng giết chết những đồng môn ngày xưa.
Ha ha, thật là mỉa mai mà....
Chương 137: Đông Hoang chấn động
Đông Hoang, Triều Thánh Tông.
Tông Chủ Phong Triều Thánh Tông là một tòa Linh Sơn cực kì hùng vĩ. Bên trong Tông Chủ Phong có một thạch đình, phía dưới thạch đình là Vân Hải mênh mông.
Trong thạch đình có một vị nam tử trung niên bạch y đứng chắp tay, nhìn như Vân Hải biến ảo khó lường.
Khí tức của hắn sâu không đoán định được.
Hắn chính là chưởng giáo Triều Thánh Tông Phó Thanh Vân.
Chưởng giáo Triều Thánh Tông Phó Thanh Vân tu tập bộ kinh điển đương thời« Vân Sinh Kết Hải ». Hắn là Hư Thần đại năng trẻ tuổi nhất Đông Hoang!
Lúc này, một vị nam tử hắc y bỗng nhiên xuất hiện sau lưng hắn, quỳ một gối xuống, bái nói: "Chưởng giáo."
Phó Thanh Vân thản nhiên nói: "Tin tức gì?"
Vị nam tử hắc y cung kính nói: "Dạ thưa, sau khi Huyền Thiên Tông diệt Nguyên Thủy Môn, đã diệt Cổ Thần Cung rồi!"
Con ngươi Phó Thanh Vân có chút co rụt lại, bỗng nhiên quay người nhìn nam tử hắc y.
Sắc mặt nam tử hắc y hơi biến, tiếp tục nói: "Huyền Thiên Tông không hề tiến ra vực ngoại trấn áp dị tộc, mà là thừa dịp Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung đại chiến, tập kích Nguyên Thủy Môn, một trận chiến diệt gọn."
"Sau đó mang theo thế thắng, tiếp tục diệt cả Cổ Thần Cung."
Phó Thanh Vân chau mày, Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung rõ ràng là hai đại thánh địa vậy mà lại bị Huyền Thiên Tông chiếm đoạt? !
Sáu đại thánh địa Đông Hoang, lợi ích thế lực dựa dẫm vào nhau, bây giờ Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung đều đã bị Huyền Thiên Tông chiếm đoạt.
Đông Hoang tuyệt đối sẽ phát sinh một cơn địa chấn!
Mà Huyền Thiên Tông vốn là đệ nhất thánh địa Đông Hoang, thực lực đã vô cùng hùng hậu, bây giờ lại chiếm đoạt được Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung...
Triều Thánh Tông bọn họ cùng Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo nên tự xử thế nào đây?
Có điều việc này cũng lộ ra một tia quỷ dị, Cổ Thần Cung tạm thời không nói, Nguyên Thủy Môn có tam đại Hư Thần, vậy mà cũng bị diệt môn ư?
Nam tử hắc y kia có chút sợ hãi nói: "Nội các đại trưởng lão của Huyền Thiên Tông, Tần Đế... Bước vào cảnh giới Hóa Thần, nhất cử tiêu diệt hai đại thánh địa!"
Sắc mặt Phó Thanh Vân đại biến, khí thế phóng lên tận trời! Thiên Tượng đột biến, vạn dặm mây trời vốn đang trong xanh đột nhiên gió nổi mây phun, điện thiểm lôi minh! Mặt trời biến mất, lôi vân cuồn cuộn gào thét, vô số lôi đình ở trong mây du tẩu!
Trong Triều Thánh Tông có không ít cường giả bay lên trên trời, nhìn về phía Tông Chủ Phong, không biết sự tình ra sao, chưởng giáo trước giờ vân đạm phong khinh bây giờ lại kích động như thế.
Cảnh giới Hóa Thần!
Tần Đế đã bước vào cảnh giới Hóa Thần!
Sắc mặt Phó Thanh Vân biến hóa khó lường, tâm thần có chút khuấy động.
Phải đạt đến cái tầm của hắn, mới hiểu rõ thực lực cảnh giới Hóa Thần ý vị như thế nào.
Chính là từ phàm nhân hóa thành thần linh!
Đại tu sĩ cảnh giới Hóa Thần giống như là giữa phàm giới xuất hiện một vị thần linh vậy!
Hư Thần đại năng có thể dùng quy tắc của thiên địa, mà đại tu sĩ Hóa Thần thì có thể chưởng khống quy tắc của thiên địa!
Phó Thanh Vân thở ra một hơi, cảm xúc bình phục lại.
Việc Tần Đế bước vào cảnh giới Hóa Thần, có thể nói so với việc Huyền Thiên Tông chiếm đoạt hai đại thánh địa càng mang đến cho Đông Hoang nhiều rung động.
Đông Hoang rốt cục lại xuất hiện một vị đại tu sĩ Hóa Thần!
Xem ra, Triều Thánh Tông cũng cần làm một chút cải biến...
Phó Thanh Vân nhìn về phía nam tử hắc y, nhàn nhạt hỏi: "Còn có gì khác nữa?"
Nam tử hắc y nói: "Nguyên Thủy Thánh Tử... thì ra đã sớm bị Huyền Thiên Thánh Tử luyện thành thân ngoại hóa thân. Huyền Thiên Tông làm bộ đi vực ngoại trấn áp dị tộc, tựa hồ cũng là chiêu trò của Huyền Thiên Thánh Tử."
Phó Thanh Vân yên tĩnh không nói, Triều Thánh Tông cùng Nguyên Thủy Môn giao hảo, hắn đã gặp qua Nguyên Thủy Thánh Tử vài lần.
Nguyên Thủy Thánh Tử không chỉ thiên phú kinh người, cơ hồ còn có vẻ cao ngạo, coi thường những cường giả cùng cảnh giới, tâm cơ lòng dạ cũng rất đáng sợ, xét theo các phương diện đều có thể nói là đệ nhất cường giả trẻ tuổi, không hề tầm thường nên hắn cũng có mấy phần kiêng kị.
Một người giỏi giang như thế, lại bị Huyền Thiên Thánh Tử luyện thành thân ngoại hóa thân!
Nói như vậy, lúc Nguyên Thủy Thánh Tử ở Huyền Đô Tiên Vực nói môn hạ đệ tử của hắn bị giết bởi Cổ Thần Thánh Tử cũng là ý tứ của Huyền Thiên Thánh Tử.
Cùng một lúc tính toán hai đại thánh địa, đẩy bọn họ vào vực sâu diệt vong!
Huyền Thiên Thánh Tử... Tâm cơ, lòng dạ như vậy. Trong lòng Phó Thanh Vân cũng không khỏi sinh ra một cỗ hàn ý.
Hậu sinh khả uý...
Phó Thanh Vân quay người, đứng chắp tay, lẳng lặng nhìn Vân Hải biến hóa khó lường.
Trước có Tần Đế, sau có Tần Đình.
Đối với Huyền Thiên Tông mà nói, thật không biết là tốt hay là xấu...
Phó Thanh Vân bỗng nhiên lên tiếng nói: "Phái người chuẩn bị trọng lễ, ta muốn chúc mừng Huyền Thiên Tông."
Nam tử hắc y gật đầu, mặc dù trước đó Triều Thánh Tông cũng giao hảo với Nguyên Thủy Môn, lại cách xa Huyền Thiên Tông. Cho nên Huyền Thiên Tông cũng không uy hiếp được Triều Thánh Tông, quan hệ của bọn họ với Huyền Thiên Tông có thể nói là không mặn không nhạt.
Thế nhưng bây giờ Huyền Thiên Tông chiếm đoạt Nguyên Thủy Môn cùng Cổ Thần Cung, Tần Đế bước vào cảnh giới Hóa Thần.
Triều Thánh Tông bọn họ nhất định phải làm ra một chút thiện ý...
Toàn bộ Đông Hoang cũng bị tin tức này chấn động, Huyền Thiên Tông liên tiếp diệt hai đại thánh địa, uy thế ngập trời. Mỗi một môn phái đều run sợ không thôi.
Không chỉ là việc Tần Đế bước vào cảnh giới Hóa Thần được thế nhân truyền tụng.
Mà uy danh của Huyền Thiên Thánh Tử, một tay đẩy hai đại thánh địa vào vực sâu, cũng được lan truyền khắp Đông Hoang!
Chương 138: Hoàn toàn cướp đoạt
Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.
Tô Chỉ Đồng đang ngồi nghe thị nữ Bùi Văn Huyên hưng phấn nói chuyện.
Nàng mặc một thân cung trang, có vẻ ung dung cao quý, thêm cả thần sắc càng trở nên quý khí.
Từ khi nàng trở thành thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, nàng mới biết rõ thiên địa này cao bao nhiêu, lớn như thế nào. Những đại nhân vật ngày xưa, bây giờ ở trước mặt nàng đều tất cung tất kính.
Những hoàng triều to lớn trước kia ở trong mắt nàng hiện tại bất quá cũng chỉ là một cái tên mà thôi.
Chỉ với danh nghĩa của Thái Hư Phong đã có ngũ đại hoàng triều hàng năm tiến cống!
Trải qua nhiều thứ như vậy, cũng làm cho một tiểu nữ tử tâm tư đơn thuần trước đây, triệt để lột xác thành Tô phu nhân ung dung cao quý.
Bùi Văn Huyên hưng phấn nói: "Phu nhân, hiện tại ngoại giới đang lan truyền khắp nơi uy danh của Thánh Tử!"
Nhãn tình Tô Chỉ Đồng sáng lên, hỏi: "Phu quân ta khải hoàn sao?"
Bùi Văn Huyên cười nói: "Thánh Tử suất lĩnh cường giả Huyền Thiên Tông, nhất cử diệt đi Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung, hai đại thánh địa!"
Tâm trí của Tô Chỉ Đồng như lạc ở trên mây. Khi đến Huyền Thiên Tông rồi nàng mới chân chân chính chính cảm nhận được sự đáng sợ cùng cường đại của một thánh địa.
Cường giả vô số, vạn nước thần phục, thế nhưng loại quái vật khổng lồ như vậy, lại bị phu quân của nàng tiêu diệt?
Bùi Văn Huyên nói tiếp: "Không chỉ như thế, trước đó Nguyên Thủy Thánh Tử còn bị Thánh Tử luyện thành thân ngoại hóa thân, Huyền Thiên Tông giả vờ đi vực ngoại trấn áp dị tộc, cũng là ý của Thánh Tử."
Tô Chỉ Đồng khẽ nhếch miệng nhỏ, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin.
Cái này... Thật sự quá lợi hại.
Có thể nói là nhất cử đẩy hai đại thánh địa vào vực sâu của sự hủy diệt!
Người làm ra việc đại sự kinh thiên động địa này, chính là phu quân của nàng...
Nghĩ tới đây, gương mặt xinh đẹp của Tô Chỉ Đồng ửng đỏ, trong lòng lại tăng thêm mấy phần ái mộ cùng thần phục.
Người anh hùng như vậy, có thể nào không khiến nàng sinh lòng ái mộ thần phục được?
....
Sau trận chiến ngày đó, cao thủ Cổ Thần Cung tổn thất gần hết, không phải bọn họ đầu hàng, mà chính là tử trận tại chỗ.
Bất quá, Cổ Thần Cung cũng không tính là diệt vong, nghe nói sơn môn Cổ Thần Cung sau trận chiến này, lại chọn lựa một vị chưởng giáo tân nhiệm, hiển nhiên dự định tiếp tục ngoan cố chống lại.
Vị chưởng giáo tân nhiệm này chính là đệ tử của Thiên Cơ Tử, tên là Triệu Thân Thiên, là một cường giả Thần Đài tối đỉnh mà Thiên Cơ Tử cố ý lưu lại tọa trấn sơn môn.
Vị Triệu chưởng giáo tiền nhiệm này vừa điều động sứ giả đi đến Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông ba đại thánh địa cầu cứu viện, vừa đóng chặt sơn môn, cố thủ chờ cứu viện.
Bất quá Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông, cả ba đại thánh địa này đều đã hạ quyết tâm lấy lòng Huyền Thiên Tông, làm sao có thể đi viện trợ cho Cổ Thần Cung?
Lần này chưởng giáo Cổ Thần Cung bị giết, trụ cột duy nhất của Cổ Thần Cung một vị Hư Thần đại năng cũng đã ra đi.
Hai đại thánh khí rơi vào trong tay Huyền Thiên Tông, chính xác mà nói là rơi vào trong tay của Tần Đế...
Mà các cường giả Thần Cung khác nếu không đầu hàng Huyền Thiên Tông thì đều đã tử trận.
Có thể nói bây giờ tu sĩ cấp cao của Cổ Thần Cung tổn thất gần hết, hiện tại người có tu vi cao nhất, cũng chính là Triệu chưởng giáo, cường giả Thần Đài tối đỉnh!
Thực lực bây giờ của Cổ Thần Cung đến cả một nhị lưu môn phái cũng không bằng!
Mà những hoàng triều trước đó là thuộc hạ của Cổ Thần Cung đều đua nhau đổi màu cờ, nhập quân vào làm môn hạ cho Huyền Thiên Tông.
Dù sao sau sự việc ngày đó ai cũng có thể nhìn ra Cổ Thần Cung chính xác đã bị diệt rồi.
Hiện tại Cổ Thần Cung bất quá cũng chỉ là cái xác rỗng mà thôi.
Không ngoài dự liệu, Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông ba đại thánh địa đều cự tuyệt lời cầu cứu của Cổ Thần Cung.
Càn Nguyên Tông và Triều Thánh Tông vẫn còn chút tình nghĩa, chỉ là cáo tri với sứ giả của Cổ Thần Cung nội bộ tông môn bọn họ đang có việc, không cách nào cứu trợ được.
Còn Tinh Nguyệt Giáo thì trực tiếp đánh đuổi sứ giả Cổ Thần Cung ra khỏi sơn môn để tỏ rõ lập trường của mình.
Nội bộ trống rỗng, bên ngoài cũng không ai chịu cứu giúp, vận mệnh của Cổ Thần Cung bây giờ không cần phải nói nữa.
Nghe đồn thời điểm Huyền Thiên Tông tiến công sơn môn Cổ Thần Cung, Cổ Thần Cung cũng chẳng còn gì, lưu thủ lại phần lớn đều chỉ là các đệ tử cảnh giới Thần Luân và Nguyên Đan.
Mà các trưởng lão phần lớn cũng là thọ nguyên tướng tận, không còn sức chiến đấu.
Chưởng giáo mới của Cổ Thần Cung Triệu Thân Thiên chạy trốn tới tổ địa, hướng về pho tượng của các chưởng giáo đời trước mà kêu gào khóc lớn.
Sau đó hắn nhóm lửa tự thiêu, cùng với tổ địa Cổ Thần Cung biến thành tro tàn.
Đạo thống truyền thừa mấy chục vạn năm Cổ Thần Cung cứ như vậy mà tuyệt diệt.
Sau khi Cổ Thần Cung diệt môn, cuộc kinh thiên đại chiến đó cơ hồ đã liên lụy gần phân nửa Đông Hoang.
Cuộc hỗn chiến giữa ba đại thánh địa, mấy chục hoàng triều, vô số quốc gia rốt cục cũng kết thúc.
Mà kết quả cũng rất thảm liệt.
Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung hai đại thánh địa đều bị diệt, mười hoàng triều biến thành tử địa, các tiểu quốc bị đánh nát càng nhiều vô số kể.
Những phàm nhân chết oan trong cuộc đại chiến kia không biết hết bao nhiêu người, nhân khẩu toàn bộ Đông Hoang giảm đi khoảng một phần mười.
Mà kẻ đầu têu hết thảy mọi thứ chính là Tần Đình, lại không thèm để ý những thứ này.
Đối với hắn mà nói, tính mệnh phàm nhân giống như sâu kiến, không cần để ý.
Tần Đình mỉm cười, bởi vì hắn nghe được hệ thống nhắc nhở.
"Đinh, chúc mừng túc chủ thành công cướp đoạt vận khí giá trị 30 điểm! Đã cướp đoạt hoàn toàn giá trị vận khí chi tử!"
Chương 139: Chí bảo sát phạt
Nghe hệ thống nhắc nhở, Tần Đình có chút nhíu mày.
Xem ra Tô Chỉ Đồng sau khi nghe được chiến tích của mình, đã sinh lòng thần phục rồi...
Nói thật, giá trị vận khí chi tử trên người Tô Chỉ Đồng cơ hồ như là cho không, căn bản mình chẳng cần phải hao tâm tổn trí liền cướp đoạt được...
Như vậy bây giờ, mình đã có 200 điểm vận khí.
Mà lần này mình suất lĩnh tiêu diệt Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung hai đại thánh địa.
Mười hoàng triều bị đánh thành tử địa, vô sốtiểu quốc bị đánh nát, không biết bao nhiêu phàm nhân chết thảm.
Nhiều chuyện như vậy, lấy được không ít giá trị phản diện.
Tận 400W điểm giá trị nhân vật phản diện!
Cộng thêm trước đó tích lũy được 180W giá trị nhân vật phản diện, bây giờ Tần Đình đã có được 580W giá trị nhân vật phản diện!
Hơn nữa còn có mấy chục cơ hội rút thưởng.
Bây giờ Tần Đình đã cướp đoạt hoàn toàn vận khí của Tô Chỉ Đồng, dành được 200 điểm vận khí đáng giá.
Cũng là thời điểm nên sử dụng những cơ hội rút thưởng này.
Tiếng nhắc nhở lạnh băng của hệ thống vang lên: "Túc chủ, nhất định phải sử dụng toàn bộ cơ hội rút thưởng sao?"
Tần Đình gật đầu nói: "Xác định sử dụng."
Trước mặt Tần Đình hiện lên một bàn quay lớn, kim đồng hồ trên bàn quay bắt đầu điên cuồng chuyển động.
Thật lâu sau, kim đồng hồ đình chỉ.
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được pháp bảo - Thần Mộng Kính!"
"Thần Mộng Kính?"
Lông mày Tần Đình hơi nhíu, nhìn giới thiệu của Thần Mộng Kính.
Thần Mộng Kính, có thể tạo ra một ảo cảnh, tu sĩ từ cảnh giới Hư Thần trở xuống đều sẽ tiến vào trong ảo cảnh, không thể tự kiềm chế.
Con mắt Tần Đình có chút sáng lên, vật này, ngược lại là một đồ vật tốt.
Ở Đông Hoang có rất ít pháp bảo sở hữu huyễn thuật, mà Thần Mộng Kính lại có thể khiến tu sĩ cảnh giới từ Hư Thần trở xuống đều tiến vào trong ảo cảnh, không thể tự kiềm chế, điểm này nếu lợi dụng được, tác dụng không nhỏ.
Tần Đình hài lòng gật đầu.
Không nói những cái khác, vẻn vẹn chỉ một Thần Mộng Kính này, những cơ hội rút thưởng kia coi như đáng giá.
Tần Đình mỉm cười nói: "Tiếp tục rút thưởng!"
Kim đồng hồ lại bắt đầu điên cuồng chuyển động.
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được Bách Trượng Kiếm."
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được Huyết Nguyệt Kỳ Lan."
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được Phi Xà U Kinh."
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được Vạn Cổ Đan."
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được Phạm Nguyệt Long Thương."
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được Kỵ Dương Đan."
...
Nhìn trước mắt xuất hiện một đống bảo khí linh đan, Tần Đình mặt không biểu tình.
Những đồ vật này không tính là rác rưởi, so với đồ vật rút được trước đó còn tốt hơn nhiều.
Nhưng không có cái gì là cần thiết đối với hắn bây giờ, chỉ có Phạm Nguyệt Long Thương còn được tình là một thần binh, nhưng cũng chỉ có như thế.
Còn thừa lại một cơ hội cuối cùng, Tần Đình suy nghĩ một chút nói: "Rút luôn đi!"
Kim đồng hồ lại bắt đầu điên cuồng chuyển động.
Thật lâu sau, kim đồng hồ đình chỉ.
"Đinh, chúc mừng túc chủ rút được chí bảo sát phạt - Lượng Kiếp Sát Đạo Đồ."
Chí bảo sát phạt?
Con ngươi Tần Đình có chút co rụt, bỗng nhiên đứng dậy, nhìn đồ vật trước mắt.
Lượng Kiếp Sát Đạo Đồ!
Lượng Kiếp Sát Đạo Đồ là một quyển trận đồ, ẩn chứa trong đó là một chiến trường thời viễn cổ, có vô số hư ảnh tu sĩ chém giết, thiết huyết chi khí tận trời. Còn có âm thanh trống trận, âm thanh sát phạt, kim qua giao kích, tiếng chém giết, tiếng hò hét, âm thanh huyết nhục băng liệt, linh hồn phá diệt!
Nghe được những âm thanh này, lập tức khiến nhân khí bất ổn, tâm thần chấn động!
Mà ở trên trời còn xuất hiện lôi kiếp vô cùng kinh khủng! Điên cuồng trút xuống, từng đạo thiểm điện không ngừng đánh xuống! Toàn bộ trận đồ giống như là viễn cổ luyện ngục!
Một chí bảo sát phạt tuyệt vời!
Mặc dù pháp bảo của Tần Đình cũng không ít, vô luận là Trấn Long Bảo Chung hay là Kim Long Khốn Tiên Tác đều là pháp bảo cực kì cường đại.
Nhưng những pháp bảo này đều có cả công lẫn thủ, cũng không phải thuần tính là pháp bảo công kích.
Mà sát phạt chí bảo thì chỉ có sát phạt, lực công kích cực mạnh!
Sát phạt chí bảo này quả thực rất phù hợp với Tần Đình.
Mặc dù Tần Đình có thánh khí Hiên Viên Kiếm trong tay, nhưng thánh khí này huyền diệu cường đại, không đạt được cảnh giới Thần Cung thì không thể thôi động, phải đến cảnh giới Hư Thần mới có khả năng chưởng khống hoàn toàn thánh khí.
Cho nên hiện tại Tần Đình rất cần một sát phạt chí bảo để đền bù việc thiếu hụt vũ khí.
Mặc dù hắn vừa là Huyền Thiên Thánh Tử, vừa là thiếu chủ Tần thị, vô luận là Huyền Thiên Tông, hay là Tần thị nhất tộc, cũng không thiếu sát phạt chí bảo cho hắn tùy ý chọn lựa.
Tỉ như Vạn Ngục Ấn, Tru Tiên Kiếm hay Chứng Đạo Kiếm đây đều là chí bảo sát phạt danh chấn Đông Hoang.
Nhưng những chí bảo sát phạt này, Tần Đình đều không thỏa mãn, cũng không phù hợp với hắn, thứ hắn cần chính là một sát phạt chí bảo cực kì cuồng bạo hung hãn.
Mà Lượng Kiếp Sát Đạo Đồ tựa hồ như sinh ra từ suy nghĩ của hắn, phù hợp đến không thể tin.
Nhìn Lượng Kiếp Sát Đạo Đồ trước mắt, Tần Đìn hài lòng mỉm cười, đem Lượng Kiếp Sát Đạo Đồ thu nhập Thần Đài, vô số đạo văn pháp lực vờn quanh, bắt đầu ôn dưỡng nó.
Mà trước tiên, nên đi xử trí nhóm hàng tướng Cổ Thần Cung đã...
Chương 140: Thu phục Thần Cung cường giả
Đông Hoang, nơi ở tạm thời Huyền Thiên Tông.
Nói là nơi ở tạm thời, nhưng kỳ thật là một tòa cung điện cực kì hùng vĩ, do một vị trưởng lão cảnh giới Thần Cung của Huyền Thiên Tông trực tiếp lấy từ hoàng cung của một hoàng triều nào đó.
Mà hoàng đế kia còn bày ra dáng vẻ cảm động đến rớt nước mắt, vô cùng vui vẻ.
Hiện tại ai mà không biết, sau khi Huyền Thiên Tông chiếm đoạt Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung đã triệt triệt để để đứng đầu Đông Hoang.
Dù cho Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông ba đại thánh địa này liên thủ, cũng chưa chắc đã là đối thủ của Huyền Thiên Tông.
Hắn trước kia là thuộc hạ của Cổ Thần Cung, có thể không khẩn trương sao?
Vạn nhất không hầu hạ tốt, Huyền Thiên Tông tùy tiện sai một vị trưởng lão đến là có thể san bằng cả hoàng triều.
Tại một chỗ cực kì hoa mỹ bên trong cung điện, Tần Đình ngồi trên vương tọa.
Phía dưới, là hai vị trưởng lão cảnh giới Thần Cung của Cổ Thần Cung trước đó đã đầu hàng.
Một vị họ Lý, một vị họ Trần.
Trên thực tế ngày đó đầu hàng có ba vị cường giả Thần Cung, chỉ là có một vị trong lúc chiến đấu đã tử trận.
Cho nên hiện tại chỉ còn lại Lý trưởng lão cùng Trần trưởng lão.
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão lộ vẻ cung kính nhìn Tần Đình, trong lòng có chút cay đắng.
Mấy ngày nay, những tu sĩ Cổ Thần Cung đầu hàng như bọn họ, hoàn cảnh thực tế bên trong Huyền Thiên Tông không giống với tính toán.
Tu sĩ Thần Thông, Thần Đài liền không nói, bọn họ là cường giả Thần Cung cũng cảm giác được có chút không đúng.
Làm cường giả Thần Cung, ở Đông Hoang cũng thật hiếm có, Huyền Thiên Tông không lạnh nhạt bọn hắn, mà rất cung phụng bọn họ.
Nói là cung phụng nghe thật êm tai, nhưng trên thực tế quyền lợi gì cũng không có!
Nói cách khác, Lý trưởng lão và Trần trưởng lão bị đánh giá bằng con số không.
Bất quá việc này cũng có thể hiểu được, dù sao hai trưởng lão này còn dám giết chết cả đồng môn cũ, Huyền Thiên Tông đương nhiên không yên lòng để một kẻ tiểu nhân như vậy chưởng khống quyền bính, thân cư cao vị.
Nhưng Lý trưởng lão và Trần trưởng lão lúc còn ở Cổ Thần Cung là những nhân vật hô phong hoán vũ, bây giờ ở Huyền Thiên Tông lại chỉ có thể rơi vào hoàn cảnh bị bỏ lơ.
Thế nên hai người này làm sao cam tâm được!
Chẳng qua nếu chỉ có như vậy, thì cũng thôi đi, ai bảo bọn họ vì mạng sống mà làm phản chủ chứ? Cung phụng thì cung phụng, chỉ cần có thể giữ được mạng sống, vậy cũng có thể tiếp nhận.
Nhưng khiến cho hai người cảm thấy kinh khủng nhất chính là nhãn thần lạnh lùng của đám người Huyền Thiên Tông kia.
Huyền Thiên Tông căn bản cũng không có xem bọn họ là đồng môn, nếu tái khởi đại chiến, nhất định bọn họ sẽ bị phái đi tuyến đầu, làm một pháo hôi!
Vì để tự vệ, bọn họ nhất định phải tìm một ngọn núi lớn để dựa vào!
Mà bên trong Huyền Thiên Tông, còn có chỗ nào hơn so với Huyền Thiên Thánh Tử đây?
Thế là, Lý trưởng lão và Trần trưởng lão liền chú định đi tìm Huyền Thiên Thánh Tử.
Tần Đình gõ ngón tay vào bảo tọa, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì.
Việc hai người này đến tìm hắn cũng nằm trong dự liệu của hắn.
Ngày đó hắn bắt bọn họ ra tay với đồng môn, cũng đã tính toán kỹ, làm ra việc phản bội như vậy, những người này ở Huyền Thiên Tông tuyệt đối không cách nào đứng vững.
Mà muốn đứng vững ở Huyền Thiên Tông, nhất định phải dựa vào hắn, làm một con chó của hắn.
Trong khi đó Lý trưởng lão và Trần trưởng lão cũng đang nhìn Tần Đình, trong lòng có chút thấp thỏm.
Trên mặt vị Huyền Thiên Thánh Tử này không biểu lộ chút nào, căn bản nhìn không ra đang suy nghĩ cái gì.
Trong lòng Lý trưởng lão và Trần trưởng lão khẽ than nhẹ. Vị Huyền Thiên Thánh Tử này hỉ nộ không lộ, bụng dạ sâu xa, về sau sợ là cũng không tốt để hầu hạ, lại nhịn không được đem Cổ Thần Thánh Tử và Huyền Thiên Thánh Tử so đo.
Cổ Thần Thánh Tử mà so với Huyền Thiên Thánh Tử tựa như là một đứa trẻ đơn thuần.
Cổ Thần Cung, bại không lỗ, nhưng có người thừa kế như vậy quả thật thất bại.
Tần Đình bỗng nhiên lên tiếng nói: "Lý trưởng lão và Trần trưởng lão đều là cảnh giới Thần Cung, ta tự nhiên là nguyện ý tiếp nhận, chỉ là..."
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão giật mình, trong lòng thầm nghĩ không tốt.
Lý trưởng lão run giọng nói: "Không biết Thánh Tử có lo lắng gì?"
Tần Đình mỉm cười, nói: "Dù sao hai vị trưởng lão trước đó cũng đã phản bội lại tông môn, ta cũng không quá yên tâm."
Trong lòng Lý trưởng lão và Trần trưởng lão gào thét: Còn không phải ngươi bức bách bọn ta làm ra việc này? Hiện tại còn dám nói như vậy!
Lý trưởng lão cố gắng nặn ra một nụ cười, khẩn trương nói: "Không biết bọn ta phải làm thế nào, mới có thể khiến cho Thánh Tử tin tưởng bọn ta đây?"
Tần Đình mỉm cười, nói khẽ: "Mệnh bài."
Sắc mặt Lý trưởng lão và Trần trưởng lão triệt để cứng nhắc.
Mệnh bài!
Dung nhập linh hồn thần niệm của mình vào bên trong ngọc phù, ai nắm giữ mệnh bài này coi như có thể nắm giữ sinh tử của người đó!
Huyền Thiên Thánh Tử, thật ác độc!
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão có chút tức giận, bọn họ dù sao cũng là cường giả Thần Cung, sao có thể đem tính mệnh của mình giao cho người khác chưởng khống!
Nhưng khi ngẩng đầu lên, nhìn nhãn thần Tần Đình tràn ngập hàn ý, trong nháy mắt đều đem nộ khí đánh tan, chỉ để lại sợ hãi.
Trong lòng bọn họ minh bạch, chỉ cần hôm nay bọn họ có dũng khí cự tuyệt yêu cầu này, ngày mai bọn họ sẽ bị đày đến vực ngoại cùng dị tộc chinh chiến.
Đoán chừng không được mấy năm liền có thể nghe được tin tức Lý trưởng lão và Trần trưởng lão đã tử trận!
Một cái là giao tính mạng của mình cho người khác chưởng khống, một cái là lập tức đi chết.
Lựa chọn này mặc dù khó khăn, nhưng cũng không gian nan như vậy...
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão liếc nhau, cắn răng một cái, đồng thanh nói: "Chúng ta nguyện ý dâng mệnh bài lên!".
Chương 141: Khải hoàn
Nhìn Lý trưởng lão và Trần trưởng lão giao mệnh bài ra, Tần Đình lộ ra nụ cười hài lòng.
Mỗi cường giả Thần Cung Cảnh đều là cao thủ hiếm có tại Đông Hoang, có uy năng dời núi lấp biển.
Mà mỗi một cường giả Thần Cung Cảnh đều cực kì kiêu ngạo, hiếm có cường giả Thần Cung Cảnh nào nguyện ý thần phục người khác.
Hiện giờ mệnh bài của Lý trưởng lão và Trần trưởng lão nằm trong tay Tần Đình, sống hay chết quyết định chỉ bằng một ý niệm của Tần Đình.
Nghĩa là sau này Tần Đình sẽ có hai vị cường giả Thần Cung Cảnh thề sống chết hiệu trung!
Về phần hai vị cường giả Thần Cung này có phải cam tâm tình nguyện hay không.
Chuyện này không quan trọng, không phải sao?
Mà Tần Đình cũng không thèm để ý suy nghĩ trong nội tâm Lý trưởng lão và Trần trưởng lão, hắn chỉ quan tâm đến kết quả.
Mệnh bài đã giao ra, Lý trưởng lão và Trần trưởng lão thở ra một hơi, cung kính bái Tần Đình: "Tham kiến công tử!"
Bọn hắn đều là người có tâm tư thông thấu, một khi đã lựa chọn hoàn toàn thần phục Huyền Thiên Thánh Tử, đương nhiên sẽ không hài lòng.
Tần Đình mỉm cười nhìn Lý trưởng lão và Trần trưởng lão, mệnh bài đã nằm trong tay mình, vậy có thể yên tâm sử dụng hai người này.
Tần Đình mỉm cười nói: "Với năng lực của Lý trưởng lão và Trần trưởng lão, làm một cung phụng thật sự là có chút uổng phí tài năng."
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão cung kính nói: "Tất cả nghe theo công tử phân phó."
Tần Đình thản nhiên nói: "Trần trưởng lão đi làm trưởng lão chấp sự nội môn, còn Lý trưởng lão... Đi làm trưởng lão công đức viện đi."
Lời vừa dứt, trong nháy mắt hô hấp của Lý trưởng lão và Trần trưởng lão nặng thêm.
Trưởng lão chấp sự nội môn thì không cần phải nói, sự vụ lớn nhỏ của Huyền Thiên Tông đều phải qua tay của trưởng lão chấp sự nội môn, có quyền hành cực lớn.
Mà trưởng lão công đức viện lại chưởng quản công lao sự nghiệp cống hiến của toàn bộ đệ tử Huyền Thiên Tông, quyền cao chức trọng!
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão liếc nhau, đều nhìn ra vẻ mừng như điên trong mắt đối phương.
So với cung phụng không có cái gì, với hai chức vị trưởng lão chấp sự nội môn và trưởng lão công đức viện này, cảm thấy hơi có cảm giác mộng ảo.
Xem ra mọi chuyện đều có hai mặt, có hại cũng có lợi.
Mặc dù sinh tử của hai người bọn họ đã không nằm trong sự khống chế của bản thân, nhưng chính mình cũng đã tìm được một núi dựa lớn!
Mà châm chọc nhất là, mệnh bài của mình bị Huyền Thiên Thánh Tử chưởng khống trong tay, Huyền Thiên Thánh Tử cũng sẽ hoàn toàn yên tâm về mình, coi hai người là tâm phúc!
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão nói: "Đa tạ công tử, nguyện vì công tử quên mình phục vụ!"
Trong lòng Tần Đình hơi trào phúng, các ngươi không muốn quên mình phục vụ cũng không được.
Sắc mặt lại thản nhiên, phất tay cho bọn hắn lui ra.
...
Hai tháng sau, cường giả Huyền Thiên Tông xuất chinh rốt cuộc đã khải hoàn, trong trận chiến này, có thể nói Huyền Thiên Tông toàn thắng.
Một trận chiến chiếm đoạt hai đại thánh địa Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung, tài nguyên của hai đại thánh địa kinh người biết bao, tính riêng tài nguyên cũng đủ để Huyền Thiên Tông nuôi ra vô số cường giả.
Mà trừ các hoàng triều bị đánh nát quốc đô phụ thuộc hai đại thánh địa, các đều hoàng triều khác đều quy thuận Huyền Thiên Tông.
Các quốc gia này đều phải tiến cống hàng năm, những quốc gia này quy thuận, liền tương đương có thêm một nguồn tài nguyên khổng lồ!
Mà điều quan trọng hơn là, hai Đại Thánh khí của Cổ Thần Cung, thiên thư và Đạo Cung đều bị Huyền Thiên Tông đoạt được.
Kể từ đó, Huyền Thiên Tông liền có tứ đại Thánh khí, Hạo Thiên kính, Hiên Viên Kiếm, thiên thư và Đạo Cung!
Thực lực tăng vọt!
Trở thành một quái vật khổng lồ có cương vực chiếm một nửa Đông Hoang!
Dùng thực lực một tông quét ngang Đông Hoang cũng không phải là không có khả năng!
Nhưng bây giờ, việc đầu tiên mà Huyền Thiên Tông phải làm chính tiêu hóa hết những đất đai tài nguyên khổng lồ này, dù sao khuếch trương quá nhanh sẽ dễ dẫn đến căn cơ bất ổn.
Về điểm này, cao tầng Huyền Thiên Tông vẫn rất tỉnh táo, hơn nữa ba đại thánh địa Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông đều phái sứ giả mang theo trọng lễ đến lấy lòng, trong lúc nhất thời, khắp Đông Hoang tràn ngập cảnh tượng thái bình.
Khi cường giả xuất chinh của Huyền Thiên Tông tiến vào bên trong sơn môn.
Mấy chục vạn đệ tử Huyền Thiên Tông đã chờ trên quảng trường sơn môn cùng hô to: "Uy vũ!"
"Uy vũ!"
"Uy vũ!"
...
Tất cả mọi người phát ra tiếng reo hò từ nội tâm, dù sao tông môn càng cường đại, bọn hắn sẽ lấy được càng nhiều ích lợi, tất cả mọi người tự hào vì chính mình là đệ tử Huyền Thiên Tông.
Tiếng hoan hô vang tận mây xanh, thậm chí đại địa cũng hơi chấn động.
Mà khi Tần Đình xuất hiện, bầu không khí càng được đẩy lên cao trào!
Bây giờ uy danh của Huyền Thiên Thánh Tử đã sớm truyền khắp Đông Hoang.
Tất cả mọi người đều biết hai đại thánh địa Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung bị hủy diệt, là do Huyền Thiên Thánh Tử một tay thao túng!
Vô số đệ tử Huyền Thiên Tông cuồng nhiệt nhìn Tần Đình, giống như đang nhìn thần của bọn họ!
Mấy chục vạn đệ tử Huyền Thiên Tông cùng hô to: "Cung nghênh Thánh Tử khải hoàn!"
"Cung nghênh Thánh Tử khải hoàn!"
"Cung nghênh Thánh Tử khải hoàn!"
...
Trong lúc nhất thời, giữa thiên địa chỉ còn lại thanh âm này!
Tràng cảnh bực này khiến Lý trưởng lão và Trần trưởng lão giật nảy mình.
Đến lúc này bọn họ mới biết uy vọng của Huyền Thiên Thánh Tử tại Huyền Thiên Tông cao đến mức nào!
Thực tế mà nói, hiện giờ Huyền Thiên Thánh Tử Tần Đình mới là biểu tượng của Huyền Thiên Tông!
Là ý chí của Huyền Thiên Tông!
Chỉ có Tần Đình mới có thể làm mấy chục vạn đệ tử vui lòng phục tùng.
Điểm này, dù là chưởng giáo Lăng Tiêu chân nhân cũng không làm được!.
Chương 142: Tâm bệnh của Tô Chỉ Đồng
Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.
Tô Chỉ Đồng mặc một thân cung trang, mang theo một đám thị nữ thị vệ chờ tại cửa đại điện.
Trong khoảng thời gian Tần Đình ra ngoài, Tô Chỉ Đồng chính là nữ chủ nhân của Thái Hư Phong.
May mà có Bùi Văn Huyên giúp đỡ, hơn nữa bản thân Tô Chỉ Đồng cũng là một nữ tử cực kì thông tuệ, Thái Hư Phong được quản lý ngay ngắn rõ ràng.
Đúng lúc này, từ phía sơn môn truyền đến một trận tiếng hoan hô.
"Cung nghênh Thánh Tử khải hoàn!"
"Cung nghênh Thánh Tử khải hoàn!"
...
Trong lòng Tô Chỉ Đồng có chút rung động, Huyền Thiên Tông có diện tích cực lớn, gần như rộng bằng một quốc gia.
Sơn môn Huyền Thiên Tông cách Thái Hư Phong ít nhất cũng phải ngàn dặm, vậy mà vẫn có thể nghe thấy rõ tiếng hoan hô.
Có thể thấy được tiếng hoan hô lớn đến mức nào, uy vọng của Tần Đình tại Huyền Thiên Tông cao đến mức nào.
Trong lòng cũng thêm mấy phần ái mộ, thần phục.
Nhân vật anh hùng bực này lại là phu quân của nàng, đến bây giờ Tô Chỉ Đồng vẫn có cảm giác tựa như ảo mộng.
Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc Tần Đình về tới Thái Hư Phong.
Mọi người ở Thái Hư Phong nhìn thấy Tần Đình, đồng loạt thi lễ bái nói: "Cung nghênh công tử khải hoàn!"
Tô Chỉ Đồng cũng nhẹ nhàng bái nói: "Cung nghênh phu quân khải hoàn!"
Tần Đình đã một thời gian không gặp Tô Chỉ Đồng, phát hiện nàng có thêm mấy phần quý khí, mỉm cười nói: "Chỉ Đồng không cần đa lễ."
Sau đó thăm dò, phát hiện Tô Chỉ Đồng vẫn là cảnh giới Nguyên Đan, trong lòng hiểu rõ.
Xem ra là ảnh hưởng bởi giá trị khí vận bị mình cướp đoạt hoàn toàn.
Thiên phú của Tô Chỉ Đồng chỉ có thể coi là trung thượng, sáu năm nhập Nguyên Đan Cảnh hoàn toàn là bởi vì có khí vận, đột phá cảnh giới đơn giản như uống nước.
Hiện giờ khí vận của Tô Chỉ Đồng đã bị mình cướp đoạt, nếu chỉ bằng vào thiên phú của bản thân nàng, kẹt tại cảnh giới Nguyên Đan đỉnh phong cũng là chuyện thường.
Tô Chỉ Đồng cũng muốn nhanh chóng tăng lên tu vi của chính mình, gương mặt xinh đẹp hơi tối sầm lại.
Không biết vì sao, gần đây tiến độ tăng tu vi của mình càng ngày càng chậm, trước kia khi mình vừa mới bắt đầu tu hành, gần như là cách một thời gian liền có thể tăng lên một bậc.
Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, tu vi của mình tăng càng ngày càng chậm.
Khoảng thời gian này lại còn không tiến thêm chút nào nữa!
Chuyện này đã thành tâm bệnh của Tô Chỉ Đồng.
Làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, thế mà chỉ là cảnh giới Nguyên Đan, còn không bằng một thị nữ!
Trong lòng Tô Chỉ Đồng suy nghĩ, mình xuất thân từ một tiểu quốc không biết tên.
Tần Đình có thể chỉ tên thu nàng làm thị thiếp, hẳn là không rõ từ chỗ nào mà biết được chuyện nàng dùng sáu năm nhập Nguyên Đan Cảnh, thiên phú bất phàm mới thu nàng làm thị thiếp.
Thế nhưng bây giờ, tại Thái Hư Phong, mình thân là thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, tài nguyên được cung cấp là đứng đầu, mà Minh Tâm Tông cũng thường xuyên đưa tới một chút thiên tài địa bảo cho mình tu luyện.
Nhưng tu vi của mình càng ngày tăng càng chậm!
Sự thật này như là ngọn núi lớn chèn trong lòng Tô Chỉ Đồng, làm nàng không thở nổi.
Nếu tu vi của mình kẹt tại Nguyên Đan Cảnh, hoặc là tiến độ chậm chạp, phu quân có thể ghét bỏ mình hay không?
Nếu như trả mình về Thương Võ Quốc, vậy thì đó thật sự là kết cục mà Tô Chỉ Đồng không thể nào tiếp thu được!
Không chỉ bởi vì hiện giờ Tô Chỉ Đồng đã quen với thân phận thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, được người người kính ngưỡng, tôn quý vô cùng.
Quan trọng hơn là nàng đã bị người nam nhân này hoàn toàn chinh phục, trong lòng tràn đầy ái mộ và thần phục đối với hắn.
Nếu như phải rời khỏi Huyền Thiên Thánh Tử, đối với nàng mà nói đó thật sự là một tai họa.
Tần Đình cũng
