Phương viên Tinh Nguyệt Giáo trải rộng dãy núi mười vạn dặm, tường hòa yên tĩnh, trong núi sâu có các loại linh thú ẩn hiện, khoan thai nhàn nhã, thậm chí trong quần sơn còn có biển lớn, trong đó nuôi một đầu Giao Long.
Tất cả tòa Linh Sơn có linh khí hội tụ thành mây, kéo dài không tan, mà trong rừng rậm còn có vô số linh điền, trồng các loại linh dược, từng đạo thần quang bay qua giữa không trung, qua lại như thoi đưa.
Mà tại trung tâm Tinh Nguyệt Giáo, có một tòa không đài cao biết cao bao nhiêu vạn trượng.
Dưới bầu trời đầy sao, tòa tháp này như xúc tu hái sao trời, chính là Trích Tinh Đài nổi danh Đông Hoang.
Trên Trích Tinh Đài chỉ cách bầu trời đầy sao có một bước, đệ tử chân truyền Tinh Nguyệt Giáo ở chỗ này hấp thu tinh thần chi lực để tu luyện.
Mà vô Thượng kinh điển « Tụ Tinh Huyền Đồ » của Tinh Nguyệt Giáo, nếu như tu hành trên Trích Tinh Đài, tốc độ tu hành cũng sẽ nhanh hơn mấy phần.
Sơn môn Tinh Nguyệt Giáo cũng cực kì hùng vĩ, hai tòa Linh Sơn cao ngất trong mây, hợp thành sơn môn Tinh Nguyệt Giáo. Vô số tường vân lượn lờ, hội tụ thành biển, như là cảnh sắc Tiên gia.
Bây giờ Công Dã Yên Nhi đang một đường phong trần chạy tới sơn môn Tinh Nguyệt Giáo, nhìn Tinh Nguyệt Giáo trước mắt, trong lòng ủy khuất như muốn khóc lên.
Nàng được nuông chiều từ bé, đoạn đường phong trần này thật sự là quá sức nàng.
Lại nghĩ tới chính mình đã gẩ ra họa lớn thế nào cho gia tộc, vừa hối hận vừa phẫn hận.
Rõ ràng là Huyền Thiên Thánh Tử muốn cường đoạt bảo vật trấn tộc của Công Dã nhất tộc nàng, nhưng vì sao kết quả lại thành lỗi của nàng?
Chẳng lẽ không cho thì phải bị diệt môn sao! ?
Cho tới nay, đều là Công Dã Yên Nhi áp bách người khác, xưa nay nàng ương ngạnh kiêu căng, không biết có bao nhiêu tiểu gia tộc, tiểu môn phái bởi vì làm trái ý nàng mà bị nàng làm cửa nát nhà tan, diệt môn xoá tên.
Nàng vẫn luôn cảm thấy như thường, không có gì không đúng.
Ở trong mắt nàng, kẻ yếu vốn nên bị kẻ mạnh chi phối, dù cửa nát nhà tan cũng chỉ có thể chấp nhận.
Ai bảo ngươi yếu?
Thế nhưng bây giờ vị trí thay đổi, Công Dã nhất tộc nàng trở thành phương yếu thế, Công Dã Yên Nhi liền không chịu nổi.
Chỉ cảm thấy trong lòng quá mức ủy khuất, không hiểu vì sao Huyền Thiên Thánh Tử lại ương ngạnh như thế, không cho bảo vật trấn tộc liền muốn diệt cả nhà nàng.
Càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng hận, càng nghĩ càng ủy khuất!
Hận không thể khóc lớn một trận, trong lòng Công Dã Yên Nhi oán độc chửi mắng Huyền Thiên Thánh Tử, chửi mắng Huyền Thiên Tông.
Dùng ngôn ngữ ác độc nhất để nguyền rủa Huyền Thiên Thánh Tử, giống như làm vậy có thể khiến lòng mình tốt hơn một chút.
Lại nghĩ tới Cố Trung Tiêu, nhớ tới ôm ấp ấm áp của hắn, lời nói ôn nhu, nàng hận không thể lập tức bổ nhào vào trong ngực Cố Trung Tiêu, để hắn an ủi mình.
Đệ tử thủ sơn Tinh Nguyệt Giáo phát hiện ra Công Dã Yên Nhi, cao giọng hỏi: "Người nào!"
Trong mắt Công Dã Yên Nhi hiện lên vẻ kiêu ngạo, thản nhiên nói: " Đại tiểu thư Công Dã nhất tộc Công Dã Yên Nhi, đến đây bái phỏng đệ tử chân truyền quý phái, Cố Trung Tiêu!"
Sắc mặt đệ tử thủ sơn khẽ động, Công Dã nhất tộc là thế gia đại tộc, đương nhiên hắn đã từng nghe nói.
Hơn nữa là tới bái phỏng đệ tử chân truyền Cố Trung Tiêu, hắn đương nhiên không dám thất lễ.
Hắn cất giọng nói: "Nếu là khách của Cố sư huynh tới thăm, lại là tộc nhân Công Dã nhất tộc, vậy vào đi."
Công Dã Yên Nhi gật đầu, bay hướng Cố Trung Tiêu cung điện.
Nàng nghỉ đêm trong cung điện của Cố Trung Tiêu không biết bao nhiêu lần, vô cùng quen thuộc.
Trong một cung điện cực kì hoa mỹ tại Tinh Nguyệt Giáo, một vị nam tử phóng đãng nằm trên ghế dài, khuôn mặt cười tà nhìn màn nhảy múa trước mắt.
Ở trước mặt hắn có chín vị vũ nữ dung mạo tuyệt mỹ nhẹ nhàng nhảy múa, dáng múa dụ hoặc động lòng người.
Đặc biệt là những vũ nữ này mặc lụa mỏng, bộ vị trọng yếu như ẩn như hiện.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ cung điện tràn đầy không khí dâm mỹ.
Vị nam tử này chính là đệ tử chân truyền Tinh Nguyệt Giáo, Cố Trung Tiêu!
Cố Trung Tiêu chính là đệ tử quan môn của chưởng giáo Tinh Nguyệt Giáo, xưa nay là người có tâm tư âm trầm, lòng ôm chí lớn.
Mà chưởng giáo Tinh Nguyệt Giáo vẫn luôn muốn đẩy hắn thượng vị, cho đệ tử nhà mình leo lên vị trí Thánh Tử.
Chỉ tiếc là kém một chiêu, Thánh Tử vị đã bị Tinh Nguyệt Thánh Tử Liễu Thập Chính đoạt được, Cố Trung Tiêu chỉ có thể tạm thời ẩn núp, chờ đợi thời cơ.
Mặc dù nhìn từ bề ngoài, hành vi Cố Trung Tiêu rất phóng đãng, nhưng kỳ thật nội tâm lại rất thâm trầm, từng mấy lần ám đấu với Tinh Nguyệt Thánh Tử tại tông môn.
Đều khiến Tinh Nguyệt Thánh Tử chịu thiệt không lớn không nhỏ mấy lần.
Mặc dù cũng có sự trợ giúp của chưởng giáo Tinh Nguyệt Giáo, nhưng cũng có thể nhìn ra năng lực của Cố Trung Tiêu này.
Đúng là không thể coi thường.
Lúc này, một vị thị nữ từ ngoài điện đi tới, cung kính nói với Cố Trung Tiêu: "Công tử, đại tiểu thư Công Dã nhất tộc Công Dã Yên Nhi đến đây bái phỏng."
Công Dã Yên Nhi?
Cố Trung Tiêu hơi nhíu mày.
Đại tiểu thư Công Dã nhất tộc, điển hình của ngực lớn không não.
Nhưng tiền vốn lại không tệ, khuôn mặt kiều mị, vóc người nóng bỏng, đặc biệt là công phu trên giường cực kỳ lợi hại.
Cố Trung Tiêu phất tay cho vũ nữ lui ra, trong mắt hiện lên một tia dâm tà.
Gã mỉm cười nói: "Bảo nàng vào đi."
Chương 153: Trở mặt vô tình
Công Dã Yên Nhi đi vào đại điện, nhìn thấy Cố Trung Tiêu đang mỉm cười.
Rốt cục không nhịn được ủy khuất trong lòng nữa, nàng ta bổ nhào vào trong ngực Cố Trung Tiêu khóc lên.
Cố Trung Tiêu nghi ngờ nói: "Làm sao vậy, Yên Nhi, ai khi dễ ngươi? Ta giúp ngươi xả giận!"
Trong lòng gã cũng hơi nghi hoặc một chút, Công Dã nhất tộc được tính là thế gia đại tộc, có ai dám ức hiếp đại tiểu thư của Công Dã nhất tộc?
Nhưng gã cũng không thèm để ý, lấy thân phận của gã, giúp Công Dã Yên Nhi xả giận không đơn giản hay sao?
Công Dã Yên Nhi ngửa mặt lên nhìn Cố Trung Tiêu, giọng căm hận nói: "Là Huyền Thiên Thánh Tử!"
Huyền Thiên Thánh Tử?
Nụ cười của Cố Trung Tiêu cứng lại, “Ngươi chọc tới Huyền Thiên Thánh Tử ư?”
Công Dã Yên Nhi rơi nước mắt kẻ ra mọi chuyện, ủy khuất nhìn Cố Trung Tiêu, hi vọng có thể được gã an ủi.
Cố Trung Tiêu không thể tin được nhìn Công Dã Yên Nhi, không nghĩ ra làm sao nữ nhân này có thể làm ra loại chuyện này.
Nói nàng ngực lớn không não đúng là đề cao nàng. Đây là ngu xuẩn!
Cố Trung Tiêu ngữ khí nhàn nhạt, nói: "Ngươi muốn ta giúp ngươi thế nào?"
Công Dã Yên Nhi không nghe lãnh ý trong giọng nói của Cố Trung Tiêu, nói: "Huyền Thiên Tông thế lớn, ta sẽ không để ngươi khó xử đối đầu với Huyền Thiên Thánh Tử, ngươi chỉ cần cầu chưởng giáo chân nhân nói giúp, cho việc này qua đi là được rồi."
Dứt lời, còn mang vẻ mặt ta là đang suy nghĩ cho ngươi nhìn Cố Trung Tiêu, có vẻ là hi vọng được Cố Trung Tiêu khen ngợi.
Cố Trung Tiêu bị nữ nhân này chọc cho tức cười.
Sẽ không để ngươi khó xử đối đầu với Huyền Thiên Thánh Tử?
Huyền Thiên Thánh Tử là nhân vật ra sao, ta có tư cách đối đầu với hắn sao?
Còn để ta đi cầu chưởng giáo chân nhân?
Trò cười!
Từ khi Huyền Thiên Tông chiếm đoạt Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung, ba đại thánh địa còn lại người người cảm thấy bất an, sợ Huyền Thiên Tông tìm được cớ chiếm đoạt.
Dưới tình huống này, Tinh Nguyệt Giáo sao dám đối đầu Huyền Thiên Tông?
Cố Trung Tiêu có dũng khí khẳng định, chỉ cần mình vừa mở miệng, sư tôn liền sẽ đày mình vào lãnh cung, vĩnh viễn không nhớ đến nữa.
Có thể nói ra loại lời này đều là kẻ ngu xuẩn không có đầu óc, sao có thể làm nên chuyện lớn!
Cố Trung Tiêu mỉm cười nói: "Vậy ngươi có thể cút."
"Cái gì?"
Công Dã Yên Nhi ngơ ngác nhìn Cố Trung Tiêu, ngỡ như mình không nghe rõ.
Cố Trung Tiêu nhìn nàng, cười lạnh, gằn từng câu từng chữ nói: "Ta nói, ngươi có thể cút."
Công Dã Yên Nhi không tin nổi nhìn Cố Trung Tiêu, không tin được hắn sẽ nói ra loại lời này!
Công Dã Yên Nhi run giọng nói: "Sao ngươi có thể nói ra những lời này, Cố lang..."
Cố Trung Tiêu nhìn Công Dã Yên Nhi, trước kia còn cảm thấy khuôn mặt mỹ lệ, có chút cảm giác mới mẻ, bây giờ nhìn lại đúng là tục không chịu được, thối không ngửi được.
Gã cười lạnh nói: "Chọc phải Huyền Thiên Thánh Tử còn muốn sống? Hiện tại Đông Hoang này ai dám ngỗ nghịch hắn? Ta cũng không dám, mà ngươi lại có dũng khí, hắc hắc... Công Dã nhất tộc có đại tiểu thư như ngươi đúng là xui xẻo."
Công Dã Yên Nhi kinh ngạc nhìn Cố Trung Tiêu, vừa thẹn vừa hận, thật sự ngờ được Cố Trung Tiêu cực kì ôn nhu với nàng bây giờ lại là thái độ này.
Cố Trung Tiêu cười lạnh nói: "Người tới, tiễn Công Dã tiểu thư ra ngoài."
Từ ngoài cửa hai người áo đen đi vào, khí thế lãnh khốc, lạnh lùng nhìn Công Dã Yên Nhi, lạnh lùng nói: "Công Dã tiểu thư, mời."
Công Dã Yên Nhi phẫn hận nhìn Cố Trung Tiêu, kẻ tuyệt tình này, giọng căm hận nói: "Cố Trung Tiêu, ngươi thật ác độc! Ngươi thật ác độc!"
Cố Trung Tiêu cười nhạo một tiếng, quay đầu không nhìn nàng nữa, trong lòng chỉ cảm thấy trước kia mắt mình bị mù mới coi trọng nữ nhân này...
Mặc dù mình phóng đãng một chút, nhưng Cố Trung Tiêu cho là mình vẫn có phẩm vị.
Chính mình cũng không phải hạng người tinh trùng lên não, gặp nữ nhân nào cũng lên!
Kẻ không có đầu óc ngu xuẩn bực này thế mà đã từng lên giường mình, Cố Trung Tiêu lắc đầu, tịch liêu yên lặng nghĩ: Đẳng cấp của ta bị kéo xuống rồi...
Công Dã Yên Nhi mất hồn lạc phách rời Tinh Nguyệt Giáo, không ngờ Cố lang cực kì sủng ái nàng trước kia, thế mà khi nghe danh Huyền Thiên Thánh Tử liền thái độ thay đổi hoàn toàn.
Lúc này Công Dã Yên Nhi mới minh bạch bốn chữ Huyền Thiên Thánh Tử này đại biểu cho hàm nghĩa gì.
Bốn chữ này đại biểu uy nghiêm vô thượng!
Nó có thể khiến cho một thế gia đại tộc diệt vong!
Nó có thể khiến cho một đệ tử chân truyền thất kinh!
Lúc này Công Dã Yên Nhi mới biết mình ngu xuẩn, vậy mà lại đi khiêu khích Huyền Thiên Thánh Tử.
Khiến gia tộc mình gặp phải hoạ lớn ngập trời.
Giờ khắc này, Công Dã Yên Nhi cực kì hi vọng tất cả đều là mộng, nếu như có thể làm lại, mình nhất định sẽ không nói ra câu nói kia.
Nhưng bây giờ nói cái gì cũng đã muộn rồi.
...
Công Dã Yên Nhi trở lại cung điện Công Dã nhất tộc, liền nhìn thấy phụ thân Công Dã Nghênh lo lắng chờ đợi trong điện.
Nhìn thấy Công Dã Yên Nhi trở về, Công Dã Nghênh lập tức đứng dậy nghênh đón, gấp giọng nói: "Thế nào, chưởng giáo chân nhân Tinh Nguyệt Giáo bằng lòng ra mặt sao? Chưởng giáo chân nhân có nói khi nào có thể đến Huyền Thiên Tông hòa giải? Đến lúc đó ta sẽ mang theo Thất Sắc Thiên Lôi Viêm cùng đi."
Nhìn ánh mắt chờ mong của phụ thân, Công Dã Yên Nhi rơi lệ, trong lòng tràn đầy áy náy, thật sự không biết nên mở miệng thế nào.
Nhìn bộ dáng này của Công Dã Yên Nhi, Công Dã Nghênh minh bạch, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng.
Công Dã nhất tộc, xong rồi!.
Chương 154: Họa diệt tộc sắp đến
Nhìn phụ thân như già nua mấy trăm tuổi trong nháy mắt, trong lòng Công Dã Yên Nhi vô cùng hối hận.
Công Dã Yên Nhi khóc đến: " Cố Trung Tiêu nghe là Huyền Thiên Thánh Tử, liền đuổi ta đi..."
Công Dã Nghênh nhìn nữ nhi khóc lê hoa đái vũ, trong lòng ai thán: Đúng là tạo nghiệt!
Đều là báo ứng!
Xưa nay nữ nhi Công Dã Yên Nhi được hắn cực kì sủng ái, ngoan ngoãn phục tùng, cho nên mới trở nên ương ngạnh kiêu căng!
Không biết có bao nhiêu tiểu môn phái đã bị nàng làm diệt môn.
Không biết có bao nhiêu tiểu gia tộc, cũng bởi vì tâm tình nàng không tốt, liền cho người đi diệt.
Những chuyện này Công Dã Nghênh đều biết đến, nhưng hắn không thèm để ý.
Dù sao trong phương viên mấy vạn dặm, Công Dã nhất tộc là bá chủ, lão tổ lại là cường giả Thần Cung Cảnh, giao du rộng khắp.
Những tiểu môn phái, tiểu gia tộc này diệt thì diệt, không có gì lớn.
Nhưng bây giờ cuối cùng cũng bị báo ứng.
Chỉ là báo ứng này quá nặng nề, toàn bộ Công Dã nhất tộc sẽ vì thế mà hủy diệt!
Lúc này, một tộc nhân Công Dã nhất tộc hoảng hốt chạy vào đại điện.
Tộc nhân này tên là Công Dã Hoài, là nhân vật đầu lĩnh thế hệ tuổi trẻ của Công Dã nhất tộc, không đến ba mươi đã bước vào cảnh giới Thần Thông.
Làm người trầm ổn đại khí, nội tú tại tâm. Là nhân tuyển cho vị trí gia chủ đời sau Công Dã Nghênh ngầm đồng ý trong lòng.
Thế nhưng ngày thường Thái Sơn sụp đổ cũng không biến sắc, bây giờ Công Dã Hoài lại có chút bối rối.
Công Dã Hoài nhìn thấy Công Dã Yên Nhi, khẽ gật đầu.
Xưa nay hắn không quen nhìn đường muội ương ngạnh kiêu căng này, nhưng đường muội chính là đích nữ, lại được gia chủ sủng ái, hắn chỉ đành kính nhi viễn chi.
Công Dã Hoài trầm giọng nói: "Gia chủ, tình huống không đúng, toàn bộ Công Dã Thành bị người dùng đại thần thông nhốt lại, tất cả mọi người không ra được, hiện giờ người trong thành rất bàng hoàng."
Công Dã Nghênh máy động trong lòng, minh bạch hẳn là Huyền Thiên Tông đã tới.
Chuyện Công Dã Yên Nhi nhất thời tùy hứng, khiêu khích uy nghiêm Huyền Thiên Thánh Tử bị hắn phong tỏa tin tức.
Cũng không cho các tộc nhân Công Dã nhất tộc biết tin này.
Một là sợ làm cho Công Dã nhất tộc khủng hoảng rối loạn.
Nhưng quan trọng hơn là sợ việc này bộc lộ ra, nữ nhi của mình sẽ không còn chỗ đứng tại Công Dã nhất tộc.
Ai, tình cảm phụ mẫu dành cho con cái, sâu sắc không gì sánh bằng!
Cho dù Công Dã Yên Nhi gây ra họa lớn cho Công Dã nhất tộc, Công Dã Nghênh cũng lo lắng cho tương lai của nữ nhi mình.
Công Dã Nghênh vừa muốn nói gì đó, bỗng nhiên, một cỗ khí tức cực kì khủng bố từ bốn phương tám hướng đánh tới.
Rất nhiều cường giả Công Dã nhất tộc trong thành đều cảm nhận được cỗ khí tức này, đồng loạt từ trong các cung điện phóng lên trời, nhìn về nơi xa.
Họ nhìn thấy vô số cường giả bao vây toàn bộ Công Dã Thành, cầm đầu là ba vị lão giả mặc hoa bào.
Khí tức sau thẳm như biển, kinh khủng vô biên.
Cường giả Công Dã nhất tộc dò xét một chút, liền kinh hãi phát hiện ba vị này đều là cường giả Thần Cung Cảnh!
Đó chính là Lý trưởng lão, Trần trưởng lão, còn có Tống trưởng lão của Huyền Thiên Tông!
Trong lòng cường giả Công Dã nhất tộc lo sợ không yên, không biết ba vị cường giả Thần Cung Cảnh này bao vây Công Dã nhất tộc là có ý gì.
Một người không khỏi cao giọng nói: "Không biết là vị bằng hữu nào đến thăm Công Dã nhất tộc ta?"
Ánh mắt Lý trưởng lão đạm mạc nhìn Công Dã Thành, như là thần linh trên chín tầng trời.
Lý trưởng lão lạnh lùng nói: "Công Dã nhất tộc ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử, tội đáng chém!"
Các cường giả Công Dã nhất tộc nghe nói thế không khỏi kinh hãi.
Cái gì?
Ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử?
Làm sao có thể?
Công Dã nhất tộc ta sao dám ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử?
Các cường giả Công Dã nhất tộc nhao nhao cao giọng nói: "Mong thượng sứ minh giám, Công Dã nhất tộc ta chưa từng ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử!"
Công Dã Nghênh vội vàng bay đến giữa không trung, thi lễ thật sâu với Lý trưởng lão.
Hắn khẩn cầu nói: " Công Dã nhất tộc ta nguyện ý dâng Thất Sắc Thiên Lôi Viêm lên, có thể cho Công Dã nhất tộc một con đường sống hay không?"
Thất Sắc Thiên Lôi Viêm?
Các cường giả Công Dã nhất tộc đều sững sờ, lập tức phản ứng lại.
Hẳn là Huyền Thiên Thánh Tử muốn thu lấy Thất Sắc Thiên Lôi Viêm, mà bị cự tuyệt!
Trong tình huống sắp diệt tộc, các tộc nhân Công Dã nhất tộc đã mất đi kính ý đối với gia chủ.
Bọn họ nhao nhao quát lên: "Vì sao không dâng lên Thất Sắc Thiên Lôi Viêm?"
"Ngu xuẩn! Ngươi muốn kéo Công Dã nhất tộc xuống Địa ngục hay sao?"
"Công Dã nhất tộc bị ngươi hại chết rồi!"
...
Vô số người chửi mắng Công Dã Nghênh, nhưng Công Dã Nghênh như không nghe thấy, chỉ dừng ánh mắt hi vọng thỉnh cầu nhìn về phía Lý trưởng lão, người có thể thẩm phán vận mệnh Công Dã nhất tộc.
Lý trưởng lão mặt không biểu tình, trong mắt tràn đầy ý cười trào phúng.
Công Dã Nghênh hoàn toàn tuyệt vọng.
Công Dã Yên Nhi cũng không chịu không được áy náy và hối hận trong lòng, triệt để hỏng mất.
Thanh âm như là lệ quỷ, cao giọng thét to: "Là ta không vâng lời Huyền Thiên Thánh Tử, có chuyện gì thì tính với ta đi! Hãy buông tha gia tộc của ta!"
Bây giờ, các tộc nhân Công Dã nhất tộc mới biết đến cùng là ai không vâng lời Huyền Thiên Thánh Tử.
Đến cùng là ai kéo toàn bộ gia tộc xuống vực sâu.
Trong lúc nhất thời, tất cả tộc nhân của Công Dã nhất tộc oán độc phẫn hận nhìn Công Dã Yên Nhi, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng!.
Chương 155: Người ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử, giết không tha!
Tộc nhân Công Dã nhất tộc đã không còn tâm lý may mắn, đều đứng ra điên cuồng thóa mạ Công Dã Yên Nhi.
"Ác ma nhà ngươi nên xuống dưới mười tám tầng Địa Ngục!"
"Ta làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
"Nếu không phải ngươi mạo phạm Huyền Thiên Thánh Tử! Công Dã nhất tộc sao lại bị hủy diệt!"
"Ngu xuẩn, là ngươi hại tất cả chúng ta!"
...
Công Dã Yên Nhi nhìn các tộc nhân ngày xưa một mực cung kính nàng phát ra những lời thóa mạ oán độc,
Trong lòng nàng tràn đầy hối hận, áy náy, phẫn nộ, thương tâm, oán độc!
Hiện giờ Công Dã Yên Nhi đâu còn vinh quang của ngày xưa nữa, nàng bây giờ như là lệ quỷ địa ngục, khuôn mặt vặn vẹo, cực kì đáng sợ!
Nàng điên cuồng hô to: "Vì cái gì! Vì cái gì!"
"Rõ ràng là Huyền Thiên Thánh Tử muốn cường đoạt chí bảo của Công Dã nhất tộc ta! Kết quả là lại là sai lầm của ta!"
"Chẳng lẽ không cho liền bị diệt tộc sao!"
"Vì sao ông trời bất công như thế! Ta không phục!"
Thanh âm thê thảm như Dạ Kiêu, oán độc như lệ quỷ!
Mà từ đầu đến cuối, nội tâm Lý trưởng lão không có chút dao động nào, thậm chí khuôn mặt mang ý cười.
Hắn đứng chắp tay, tư thái siêu nhiên, dường như tất cả mọi chuyện trước mắt không có quan hệ gì với hắn.
Một con cá sắp chết mà thôi, dù giãy giụa thế nào, cuối cùng cũng không thể chạy thoát khỏi vận mệnh.
Mà con cá nhảy nhót trước khi chết, sao người đánh cá lại dao động?
Ánh Lý trưởng lão ngưng tụ, thản nhiên nói: "Động thủ đi."
Ba tòa Thần Cung phóng lên thiên không, che khuất bầu trời! Hào quang vhois lòa, ba vị cường giả cảnh giới Thần Cung khí thế bừng bừng phấn chấn, khiến cho toàn bộ Công Dã Thành chấn động run nhè nhẹ!
Lý trưởng lão mặt không biểu tình, nhẹ nhàng mở tay ra, lấy ra một tiểu đỉnh chừng bốn năm thước.
Trên đỉnh có dấu ấn Sơn Thủy, trong đỉnh là đại dương mênh mông, phía trên đại dương là một vầng minh nguyệt, cái cây trên đó tên là nguyệt quế, còn có một thái dương từ trong biển dâng lên, có chim tên là Kim Ô.
"Sơn Hải Đỉnh!"
Toà đỉnh này đập về xuống Công Dã Thành dưới chân, Sơn Hải Đỉnh càng lúc càng lớn, biến thành quái vật khổng lồ kích thước trên ngàn dặm. Gần như lớn bằng Công Dã Thành, muốn đập nát cả người lẫn thành!
Lúc này, bên trong Công Dã Thành truyền ra một tiếng hét dài, một tòa Thần Cung phóng lên tận trời, đứng thẳng trong mây xanh.
Một bàn tay trắng tinh như ngọc phóng lên tận trời, nhẹ nhàng đón lấy chiếc đỉnh này.
Một vị lão giả bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung, sắc mặt ngưng trọng nhìn Lý trưởng lão.
Nhìn thấy vị lão giả này, các tộc nhân Công Dã nhất tộc đồng loạt bái nói: "Tham kiến lão tổ!"
Vị lão giả này chính là lão tổ của Công Dã nhất tộc, cường giả Thần Cung Cảnh, Công Dã Đông Lạc!
Nhìn thấy lão tổ xuất thủ, các tộc nhân Công Dã nhất tộc sinh ra một tia hi vọng.
Dù sao lão tổ cũng là cường giả Thần Cung Cảnh, Huyền Thiên Tông có thể cho lão tổ mặt mũi, buông tha Công Dã nhất tộc hay không?
Hoặc để cho gia chủ nhất mạch lấy cái chết bồi tội cũng được!
Sắc mặt Lý trưởng lão có chút ngưng trọng, dù sao Công Dã Đông Lạc cũng là cường giả Thần Cung Cảnh thành danh đã lâu, hơi khó giải quyết.
Công Dã Đông Lạc nhìn Lý trưởng lão, trầm giọng nói: "Huyền Thiên Tông có thể buông tha cho Công Dã nhất tộc ta một con đường sống hay không? Công Dã nhất tộc ta nguyện ý trả bất cứ giá nào!"
Lý trưởng lão than nhẹ một tiếng: "Công Dã đạo hữu, ngươi cũng là người hiểu chuyện, hẳn nên biết ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử sẽ có hậu quả gì?"
Sau đó thanh âm lão đột nhiên trở nên lạnh lẽo, lăng liệt như hàn băng ngàn năm: "Người ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử, giết không tha!"
Nghe vậy, lòng Công Dã Đông Lạc như bị đập mạnh, hung hăng chấn động.
Các tộc nhân Công Dã nhất tộc cũng vô cùng tuyệt vọng, Công Dã nhất tộc diệt vong đã là chuyện tất nhiên!
Công Dã Đông Lạc chậm rãi nhắm hai mắt, lại bỗng nhiên mở ra, tràn đầy chiến ý hừng hực!
"Vậy thì, chỉ có thể tử chiến đến cùng!" Công Dã Đông Lạc quát.
Các tộc nhân Công Dã nhất tộc cũng tự biết chỉ sợ hôm nay khó mà may mắn thoát khỏi, chẳng bằng oanh oanh liệt liệt tử chiến, cũng coi như có chút cốt khí.
Bọn họ đồng loạt hét lên: "Tử chiến đến cùng!"
Lý trưởng lão cười lạnh một tiếng, vung tay lên, cường giả Huyền Thiên Tông sau lưng đồng loạt tấn công Công Dã nhất tộc.
Các cường giả Công Dã nhất tộc cũng gầm thét, lao lên giao chiến với cường giả Huyền Thiên Tông.
Công Dã Nghênh đến bên cạnh Công Dã Yên Nhi đang mất hồn lạc phách, gấp giọng nói: "Yên Nhi, đi đến mật đạo, mau trốn đi!"
Lúc này Công Dã Yên Nhi mới hoàn hồn, nhìn Công Dã Nghênh, run giọng nói: "Cha, ngươi đi cùng ta đi."
Công Dã Nghênh mỉm cười lắc đầu nói: "Ta là gia chủ, quá gây chú ý, ngươi đi nhanh đi, cố gắng sống sót."
Sau đó lập tức quay người muốn bay lên không trung, chiến đấu với cường giả Huyền Thiên Tông.
Nhìn bóng lưng Công Dã Nghênh, Công Dã Yên Nhi bỗng nhiên khóc hô: "Cha, thật xin lỗi!"
Thân ảnh Công Dã Nghênh khẽ run lên, quay đầu nhìn nữ nhi, nước mắt tuôn đầy mặt: "Nữ nhi, về sau chỉ còn mình ngươi, cần phải hiểu chuyện... Mau chạy đi!"
Sau đó mạnh mẽ khoát tay, quay người chiến đấu với một vị cường giả Thần Đài Cảnh Huyền Thiên Tông.
Công Dã Yên Nhi nhìn thân ảnh phụ thân dục huyết phấn chiến, lệ rơi đầy mặt.
Giờ khắc này, nàng vô cùng hối hận!.
Chương 156: Diệt môn trừ tộc
Công Dã Yên Nhi vội vàng đi đến trong nội điện, đại điện hoa lệ ngày thường bây giờ lại trở nên bừa bộn.
Đám thị nữ đều chạy trốn đào mệnh, toàn bộ cung điện như là quỷ vực.
Công Dã Yên Nhi cố nén không nghĩ đến phụ thân Công Dã Nghênh, sợ chính mình không nhịn được mà khóc, vội vàng đi đến chỗ mật đạo.
Mật đạo chính là đường hầm chạy trốn do các tổ tiên Công Dã nhất tộc bí mật chế tạo, chính là để vạn nhất có một ngày Công Dã nhất tộc gặp phải tai hoạ ngập đầu, vẫn còn tộc nhân có thể chạy thoát, truyền thừa hương hỏa cho Công Dã nhất tộc.
Chỗ mật đạo này chỉ có tộc nhân dòng chính mới biết, khi Công Dã Yên Nhi còn nhỏ đã biết đến bí mật này.
Trong lòng Công Dã Yên Nhi cực kì oán hận, Huyền Thiên Thánh Tử!
Huyền Thiên Thánh Tử!
Ta nhất định phải báo thù, báo thù mấy vạn tính mạng của Công Dã nhất tộc ta!
Bỗng nhiên, phía sau truyền đến một thanh âm lạnh lùng âm hiểm: "Muốn đi đâu vậy, Yên Nhi đường muội?"
Công Dã Yên Nhi giật mình, vội vàng quay người nhìn lại, phát hiện một thanh niên đang mặt không thay đổi nhìn nàng.
Đó chính là Công Dã Hoài!
Sắc mặt Công Dã Hoài âm trầm nhìn Công Dã Yên Nhi, trong lòng dâng lên sát ý.
Xưa nay hắn ôm chí lớn, tâm cơ âm trầm, một lòng muốn leo lên vị trí gia chủ, dẫn dắt Công Dã nhất tộc đi đến đỉnh phong.
Mà tình thế cũng thuận buồm xuôi gió như hắn sở liệu.
Hắn bộc lộ tài năng giữa đám thế hệ trẻ tuổi của Công Dã nhất tộc, là tồn tại siêu quần bạt tụy, gia chủ Công Dã Nghênh cũng cực kì thưởng thức hắn, có lòng bồi dưỡng.
Tất cả đều thuận lợi.
Thế nhưng tất cả những điều ấy đã bị kẻ ngu trước mắt này hủy hoại!
Ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử ư?
Công Dã Hoài thậm chí không tìm được từ nào để hình dung kẻ ngu này!
Lại nghĩ tới ân sư, phụ mẫu, huynh đệ tỷ muội, hảo hữu trong tộc của mình đều bị nữ nhân này hại chết, Công Dã Hoài lòng đau như cắt
Mà nữ nhân này còn muốn chạy trốn ư?
Công Dã Yên Nhi nhìn thấy ánh mắt âm lãnh của đường huynh Công Dã Hoài, trong lòng run sợ, miễn cưỡng ra vẻ tươi cười, run giọng nói: "Đường huynh..."
Công Dã Hoài căm hận nói: "Công Dã Yên Nhi! Là kẻ ngu xuẩn nhà ngươi làm hỏng việc chôn vùi toàn bộ Công Dã nhất tộc ta, ngươi gây tội ác ngập trời, không thể tha cho ngươi, ta thay gia tộc thanh lí môn hộ!"
Một đạo kiếm quang sắc bén từ trong mi tâm hắn phóng lên tận trời, kiếm quang bốc lên, bổ lên trên người Công Dã Yên Nhi, một kiếm chém bay đầu!
Mang theo đầu lâu của Công Dã Yên Nhi, Công Dã Hoài lệ rơi đầy mặt, la lớn: "Đây là đầu của kẻ gian! Đây là đầu của kẻ gian!"
...
...
Các cường giả Công Dã nhất tộc liều chết chống cự, nhưng sao có thể là đối thủ của cường giả xuất thân từ thánh địa Huyền Thiên Tông được.
Chưa đến một lát đã sĩ khí tan tác, mỗi người tự chạy lấy thân.
Công Dã Đông Lạc gầm thét, từng đạo thần thông uy lực vô cùng cường đại đánh tới đám người Huyền Thiên Tông.
Thần sắc hắn khẽ động, hư không chấn động, đột nhiên giữa không trung xuất hiện một cái miệng rộng hơn mười dặm, không biết là yêu vật gì, miệng lớn há to, muốn nuốt lấy vô số cường giả Huyền Thiên Tông!
"Hừ!"
Lý trưởng lão hừ lạnh một tiếng, Sơn Hải Đỉnh rơi xuống trên đầu cự thú này, đầu cự thú bị đập xẹp xuống, cự thú bị đau, miệng lớn khép kín, kêu lên một tiếng rồi lùi về trong hư không.
Trong mắt Trần trưởng lão lóe lên lãnh quang, một đạo kiếm quang bay ra, cắt vào hư không, để lại một vết kiếm trong hư không, sau đó máu chảy ra thác, dọc theo vết kiếm từ giữa không trung giội xuống!
Đồng thời một cự thú dung mạo kì lạ từ trong hư không rơi xuống, ngã trên mặt đất, có vẻ là không còn sống!
Công Dã Đông Lạc đau lòng không thôi, trước kia hắn tìm được cự thú này tại vực ngoại, vẫn luôn nuôi dưỡng trong tổ địa, có thể ẩn nấp bên trong hư không, cực kì kì lạ, là con bài cuối cùng của hắn.
Vốn định để cự thú ẩn nấp bên trong hư không, tìm thời cơ một ngụm nuốt hết vô số cường giả Huyền Thiên Tông, không ngờ lại bị cường giả Thần Cung Huyền Thiên Tông đánh chết!
Sắc mặt Lý trưởng lão và Trần trưởng lão âm trầm, cường giả Thần Cung quả là khó đối phó, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp.
Nếu vừa rồi không phải bọn hắn phản ứng nhanh, chỉ sợ vô số cường giả Huyền Thiên Tông sẽ bị cự thú nuốt vào!
Khi đó, hai người bọn hắn tuyệt đối không thoát được trách nhiệm!
Dù Huyền Thiên Tông xem trên mặt mũi Thánh Tử mà không xử phạt bọn hắn, Thánh Tử cũng sẽ hoài nghi năng lực làm việc của bọn hắn!
Nghĩ đến đây, Lý trưởng lão và Trần trưởng lão đều hoảng sợ.
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão liếc nhau, đều tăng khí thế lao vào giao chiến với Công Dã Đông Lạc.
Dù sao Công Dã Đông Lạc chỉ có một mình, sao có thể địch lại hai đại Cường giả Thần Cung Lý trưởng lão và Trần trưởng lão liên thủ giáp công.
Hơn nữa Lý trưởng lão và Trần trưởng lão xuất thân từ thánh địa, tu tập công pháp thần thông cũng cao cấp hơn Công Dã Đông Lạc.
Công Dã Đông Lạc vừa mất tập trung một chút, đã lập tức bị Lý trưởng lão dùng một chưởng đánh vỡ đầu.
Nhất đại cường giả Thần Cung, cứ như vậy vẫn lạc!
Công Dã nhất tộc nhìn thấy lão tổ đã chết, lập tức không còn tín niệm chống cự nữa, đều chạy trốn tứ tán.
Mà lúc này, Tống trưởng lão vẫn luôn cười tủm tỉm quan chiến, chưa hề xuất thủ đột nhiên thân ảnh chấn động.
Một quyển họa xẹt qua hư không, trải rộng phía trên Công Dã Thành, bức họa triển khai, thiên sơn vạn thủy hiển hiện, mặt trời mặt trăng và sơn thủy từ trong bức họa bay ra.
Thu lấy tất cả mấy vạn tộc nhân của Công Dã nhất tộc vào trong bức họa, sau đó núi lở đất nứt, núi lửa phun trào.
Luyện chết toàn bộ mấy vạn tộc nhân Công Dã nhất tộc!
Đến đây, đại thế gia tồn tại hơn vạn năm tại Đông Hoang, Công Dã nhất tộc, diệt môn trừ tộc!.
Chương 157: Vô tình bạc nghĩa
Đông Hoang lại bùng nổ một tin tức.
Thế gia đại tộc tồn tại hơn vạn năm tại Đông Hoang, Công Dã nhất tộc bị Huyền Thiên Tông diệt!
Trong lúc nhất thời, tất cả đại môn phái, thánh địa, thế gia đều hoảng sợ, người người cảm thấy bất an.
Khó nói Huyền Thiên Tông lại muốn lộ ra răng nanh, chiếm đoạt thế lực khác rồi ư?
Tất cả phái người đến tìm hiểu tin tức.
Mà tin tức thám tử hồi báo lại cũng làm cho những môn phái, thánh địa, thế gia này nhẹ nhàng thở ra.
Hóa ra là Công Dã nhất tộc dám can đảm không vâng lời Huyền Thiên Thánh Tử, vậy nên mới bị diệt tộc.
Nhưng điều này cũng làm cho các thế lực không hiểu nổi, Công Dã nhất tộc mất trí rồi sao?
Có dũng khí trái lời Huyền Thiên Thánh Tử?
Sau đó tin tức càng thêm chi tiết được truyền đến, hóa ra đại tiểu thư Công Dã nhất tộc tự mình quyết định, vậy nên mới khiến Công Dã nhất tộc hủy diệt.
Các thế lực đều cảm thán, một kẻ ngu xuẩn có thể khiến một thế gia truyền thừa hơn vạn năm hủy diệt.
Rồi họ khuyên bảo đệ tử thế hệ trẻ tuổi nhà mình, phải coi đó là cảnh báo, tuyệt đối không thể làm trái lời Huyền Thiên Thánh Tử, tránh mang đến tai họa cho tông môn gia tộc mình.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ cường giả tuổi trẻ Đông Hoang đều mắc phải " chứng sợ Tần ", gần như là nói đến chữ Tần liền biến sắc.
Đương nhiên đây là chuyện sau này, tạm thời không đề cập tới.
...
Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.
Trong một đại điện cực kì hoa lệ.
Trần trưởng lão cung kính dâng Thất Sắc Thiên Lôi Viêm lên.
Dù sao Công Dã Đông Lạc cũng là cường giả Thần Cung Cảnh thành danh đã lâu, trước khi chết đánh một kích liều khiến Lý trưởng lão bị trọng thương.
Trở lại Huyền Thiên Tông, thương thế của Lý trưởng lão bộc phát, chỉ có thể lập tức bế quan tu dưỡng thương thế, Thất Sắc Thiên Lôi Viêm để cho Trần trưởng lão hắn mang đến cho Tần Đình.
Trần trưởng lão dâng Thất Sắc Thiên Lôi Viêm lên, cung kính nói: "Thánh Tử, đây chính là Thất Sắc Thiên Lôi Viêm, vì thu phục dị hỏa này, Lý trưởng lão bị trọng thương, nên mới để ta dâng lên."
Tần Đình khẽ gật đầu, quan sát tỉ mỉ Thất Sắc Thiên Lôi Viêm, lại không hỏi chút gì về thương thế của Lý trưởng lão.
Thất Sắc Thiên Lôi Viêm chính là một ngọn lửa màu xanh lam, hỏa diễm bốc lên, mơ hồ có thể nhìn thấy bảy Hỏa Long màu sắc khác nhau uốn lượn trong hỏa diễm.
Mà bên trong dị hỏa có lôi đình ngưng tụ, mơ hồ lan tràn ra khí tức làm người sợ hãi.
Tần Đình nhàn nhạt nhìn Thất Sắc Thiên Lôi Viêm, khẽ gật đầu.
Mặc dù Thất Sắc Thiên Lôi Viêm không bằng Địa Hoàng Huyền Hỏa, nhưng cũng được tính là không tệ.
Thần sắc Trần trưởng lão có chút e ngại nhìn Tần Đình, mặc dù trên mặt Tần Đình không tỏ vẻ gì, nhưng hắn vẫn hơi khẩn trương.
Bây giờ Thánh Tử càng ngày càng kinh khủng!
Mặc dù Trần trưởng lão có tu vi Thần Cung Cảnh, là cao thủ hiếm có trong thiên hạ. Nhưng đối mặt với Tần Đình lại có thể cảm nhận được một tia nguy hiểm như có như không phát ra từ trên thân Tần Đình.
Mà tâm tư Thánh Tử như là vực sâu, hoàn toàn không đoán ra được ý nghĩ trong lòng.
Trần trưởng lão cung kính nói: "Thánh Tử... Ngay từ ban đầu Công Dã nhất tộc đã không muốn giao ra Thất Sắc Thiên Lôi Viêm, cho nên chúng ta liền diệt, sau đó mới mang theo Thất Sắc Thiên Lôi Viêm trở về."
Dù sao Công Dã nhất tộc cũng là một thế gia đại tộc, diệt một đại thế gia cũng sẽ gây ra một chút chấn động tại Đông Hoang.
Diệt Công Dã nhất tộc không thể xem như việc nhỏ, đương nhiên phải bẩm báo Tần Đình.
Mà quyết định diệt Công Dã nhất tộc là do Lý trưởng lão tự chủ trương, trước đó không hề thông tri với Thánh Tử, có hiềm nghi tiền trảm hậu tấu.
Nhưng Trần trưởng lão nghĩ, dù sao đã mang được Thất Sắc Thiên Lôi Viêm trở về, Tần Đình nhiều lắm cũng chỉ răn dạy hắn hai câu.
Không ngờ Tần Đình chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, không thèm để ý chút nào.
Ân, chỉ ừ một tiếng?
Trần trưởng lão cho là mình không nghe rõ, tiếp tục đứng đó, chờ đợi Tần Đình răn dạy.
Nhìn Trần trưởng lão giữ im lặng, vẫn đứng đó.
Tần Đình nhíu mày, kỳ quái hỏi: "Ngươi còn việc gì?"
Lúc này Trần trưởng lão mới như vừa tỉnh mộng, vội vàng nói: "Không có việc gì, không có việc gì."
Sau đó lập tức thi lễ, vội vàng lui xuống.
Ra khỏi đại điện, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người Trần trưởng lão, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một cỗ hàn ý.
.....
Bây giờ, hắn mới hoàn toàn hiểu được vị này Thánh Tử này.
Không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, xem mạng người là cỏ rác. Tâm tính lạnh lùng, bạc tình bạc nghĩa!
Xem ra, sau này mình làm việc cho vị này thì phải cẩn thận một chút...
...
Tần Đình vuốt vuốt Thất Sắc Thiên Lôi Viêm, cảm thấy hài lòng, mặc dù ngọn lửa này không bằng Địa Hoàng Huyền Hỏa, nhưng lôi đình chi lực ẩn chứa trong đó lại có thể tăng cường uy lực thần thông Giám Thiên Kiếp Lôi của hắn!
Mà Thiên Huyền Hóa Hỏa Kinh kỳ diệu ở chỗ, mỗi lần dung hợp thêm một dị hỏa liền có thể đề cao tu vi bản thân lên một bậc.
Trong mắt Tần Đình lóe lên dị sắc, không biết sau khi dung hợp Thất Sắc Thiên Lôi Viêm, tu vi của mình có thể đột phá thêm hay không?
Tần Đình hơi híp mắt, bắt đầu vận chuyển Thiên Huyền Hóa Hỏa Kinh, dung hợp Thất Sắc Thiên Lôi Viêm...
Chương 158: Ngự Hạ Chi Thuật
Ba tháng sau, Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.
Tần Đình chậm rãi mở mắt, trong mắt lóe lên vẻ âm trầm.
Sau khi dung hợp Thất Sắc Thiên Lôi Viêm về sau, mặc dù tu vi hùng hậu hơn không ít nhưng lại không thể đột phá cảnh giới, tu thành Thần Cung.
Cấp bậc của Thất Sắc Thiên Lôi Viêm không cao, trên bảng xếp hạng dị hỏa chỉ xếp thứ 23.
Nhưng có ưu điểm là, lôi đình chi lực ẩn chứa trong Thất Sắc Thiên Lôi Viêm giúp tăng cường uy lực thần thông Giám Thiên Kiếp Lôi không ít!
Tần Đình khẽ lắc đầu, có chút hối hận.
Sớm biết vậy đã lừa gạt lấy tin tức liên quan tới dị hỏa trong đầu Linh lão trước khi luyện hóa hắn.
Tần Đình lập tức bỏ qua suy nghĩ này, cảnh giới Thần Cung không dễ tu thành như vậy. Mơ tưởng xa vời là tối kỵ trong tu chân!
Lúc này, một vị thị nữ đến đây bẩm báo, cung kính nói; "Công tử, Lý trưởng lão Công Đức Viện cầu kiến."
Tần Đình khẽ gật đầu, nói: "Tuyên hắn vào đi."
Lý trưởng lão bày vẻ mặt kính úy đi đến, thi lễ thật sâu với Tần Đình.
Lão cung kính nói: "Tham kiến Thánh Tử."
Tần Đình mặt không biểu tình, thần sắc nhàn nhạt, nói khẽ: "Hôm nay Lý trưởng lão cầu kiến là có chuyện gì?"
Lý trưởng lão vẫn duy trì động tác thi lễ, kính sợ nói: "Lão hủ không hỏi ý Thánh Tử, tự tiện chủ trương diệt Công Dã nhất tộc, ảnh hưởng tới danh dự Thánh Tử, xin Thánh Tử trách phạt."
Mặc dù thành công mang Thất Sắc Thiên Lôi Viêm trở về, những vấn đề còn lại đều là việc nhỏ không đáng kể.
Nhưng Lý trưởng lão cũng không dám nói trong lòng Thánh Tử không có gì bất mãn, dù sao vị này tâm cơ âm trầm, hỉ nộ vô thường, lão căn bản không đoán ra được ý nghĩ trong lòng hắn.
Cho nên sau khi Lý trưởng lão xuất quan liền vội vã đuổi tới Thái Hư Phong thỉnh tội.
Tần Đình mỉm cười, thản nhiên nói: "Công Dã nhất tộc dám can đảm ngỗ nghịch ta, diệt tộc là trừng phạt đúng tội, ngươi làm rất tốt."
Lý trưởng lão thở phào một cái, vui vẻ nói: "Là việc thuộc hạ phải làm, người ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử, giết không tha!"
Tần Đình khẽ gật đầu, đột nhiên hỏi: "Nghe nói vì việc này, Lý trưởng lão bị thương nặng, đã khá hơn chút nào chưa?"
Lý trưởng lão vội vàng đáp lời, khuôn mặt tràn đầy vẻ cảm kích: "Đa tạ Thánh Tử quan tâm, thương thế của thuộc hạ đã hoàn toàn khỏi hẳn."
Mặc dù Tần Đình chủ động hỏi thương thế của hắn, nhưng Lý trưởng lão lại biết đó không phải là quan tâm.
Trần trưởng lão đã nói với hắn, ngày đó vị này không hề hỏi chút gì về thương thế của hắn, hôm nay hỏi một câu cũng chỉ là tỏ vẻ một chút mà thôi.
Nhưng trong lòng Lý trưởng lão lại không có chút bất mãn nào, ngược lại còn nhiều thêm mấy phần e ngại Tần Đình.
Tần Đình thấy trong mắt Lý trưởng lão xuất hiện vẻ sợ hãi, trong lòng cười lạnh.
Lý trưởng lão và Trần trưởng lão đều là hàng tướng Cổ Thần Cung, vì mạng sống có thể chém giết cùng đồng môn ngày xưa, là kẻ có thể làm ra hành động phản chủ.
Loại người này không biết tri ân, thân là cao tầng Cổ Thần Cung, cường giả Thần Cung được Cổ Thần Cung dùng vô số tài nguyên bồi dưỡng, lại không để ý ân dưỡng dục của tông môn chút nào, là kẻ bội bạc!
Cho nên, đối với loại người này, thi ân là vô dụng, phải khiến bọn hắn sợ hãi, làm bọn hắn cảm thấy e ngại mới được.
Hơn nữa, mệnh bài của bọn họ đang nằm trong tay Tần Đình, sống hay chết chỉ bằng một ý niệm của Tần Đình.
Đối với hạng người ham sống sợ chết thế này, có thể nói đó là thủ đoạn khống chế tốt nhất.
Nếu không bọn hắn sẽ hai lòng.
Đây cũng là Ngự Hạ Chi Thuật của Tần Đình, ân uy cùng ban.
Tỉ như người trong lòng vẫn còn tồn tại trung nghĩa như Nhiếp U, Tần Đình không ngại thi ân với hắn, ban cho hắn Sinh Sinh Tạo Hóa Quả, trợ giúp hắn tu thành Thần Cung.
Loại người này coi trọng nhất ân tình và sự trọng dụng của chủ nhân, kẻ sĩ chết vì tri kỷ!
Cho nên ngày đó Nhiếp U vô cùng kích động, thề với trời nguyện quên mình phục vụ vì Tần Đình.
Mà loại người nịnh nọt như Liễu trưởng lão thì càng đơn giản, thậm chí còn đơn giản hơn so với Lý trưởng lão và Trần trưởng lão.
Chỉ cần Tần thị chưa bị hủy diệt, Tần Đình hắn vẫn là Huyền Thiên Thánh Tử, vậy Liễu trưởng lão sẽ vô cùng trung thành với Tần Đình, loại trung thành này thậm chí không thua gì Nhiếp U!
Nhưng nếu có một ngày Tần Đình thất thế, hắc hắc...
Mặc dù Liễu trưởng lão không đến mức bỏ đá xuống giếng, nhưng muốn cùng chung hoạn nạn, chỉ sợ với Liễu trưởng lão mà nói cũng là miễn cưỡng.
Nhưng, Tần Đình thất thế, có khả năng sao?
Đối với Tần Đình mà nói, tất cả mọi người đều có nhược điểm, tất cả mọi người đều có thể lợi dụng.
Đây chính là Ngự Hạ Chi Thuật của Tần Đình, đối với người khác nhau, có thái độ đối đãi khác nhau, khống chế bọn hắn với mức độ lớn nhất.
Đây cũng là nguyên nhân Tần Đế vô cùng hài lòng về Tần Đình, vô luận là thiên phú tu hành, hay là năng lực làm thượng vị giả.
Tần Đình không có gì để bắt bẻ!.
Chương 159: Nhiếp U xuất quan
Tần Đình nói chuyện phiếm vài câu cùng Lý trưởng lão, rồi đuổi hắn đi.
Ra khỏi đại điện, con mắt Lý trưởng lão hơi nheo lại, nhìn xem mặt trời trên đỉnh đầu.
Trong lòng có chút đắng chát, gặp được chủ nhân như thế, mỗi ngày trôi qua phải thật cẩn thận nghiêm túc, như giẫm trên băng mỏng.
Lý trưởng lão lắc đầu, không nghĩ việc này nữa.
Dù sao, từ thời khắc hắn phản bội Cổ Thần Cung, những chuyện này đã không thể tránh né được nữa, đã là mệnh trung chú định.
Từ nay về sau, hắn chỉ cần cân nhắc hiệu trung với vị Thánh Tử này như thế nào là được.
Dù sao, vị Thánh Tử này, thật sự là quá mức đáng sợ...
Lúc này, một thân ảnh màu trắng nhỏ
