Lông mày Dịch Thủy Hàn hơi nhíu, đột nhiên cảm giác được nam tử áo trắng che mặt đó có chút quen thuộc, nhưng lại không nghĩ ra đã từng gặp qua khi nào.
Trong khi đó, Tần Đình khẽ mỉm cười nhìn Dịch Thủy Hàn, gật đầu thăm hỏi.
Dịch Thủy Hàn thấy thế, cũng không muốn thất lễ, mỉm cười gật đầu lại.
Tần Đình lập tức thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía lăng mộ.
Mặc dù Tần Đình quyết định lợi dụng người trước mắt này, đợi hắn tìm ra bí mật của lăng mộ liền từ một nơi bí mật gần đó ngư ông đắc lợi.
Nhưng Tần Đình không thể quá nhiệt tình, trực tiếp tiến lên cùng Dịch Thủy Hàn tương giao.
Người trùng sinh là người đã trải qua hai đời, đối mặt với vô số sóng to gió lớn, tâm cơ âm trầm, trong lồng ngực ngàn câu vạn khe, cực kì cảnh giác.
Nếu tùy tiện tiếp cận, tất nhiên sẽ đánh rắn động cỏ.
Quả nhiên, nhìn thấy Tần Đình thu hồi ánh mắt, đặt lực chú ý đặt ở lăng mộ.
Cảnh giác trong lòng Dịch Thủy Hàn cũng để xuống: Xem ra, người này bất quá chỉ là trùng hợp nhìn mình, cũng không phải có ý khác.
Lúc này, Nhiếp U thấp giọng hỏi: "Công tử, người có muốn hiện tại liền...."
Tần Đình biết rõ, Nhiếp U muốn nói là hiện tại có nên giết chết Dịch Thủy Hàn.
Nhiếp U là cường giả Thần Cung xuất thủ, lại thêm hắn ở phía sau tọa trấn, Dịch Thủy Hàn này dù có là người trùng sinh, bản lĩnh lại lớn, cũng không cách nào thoát được.
Nhưng trong lòng Tần Đình có một loại dự cảm cực kì mãnh liệt.
Đó chính là lăng mộ này, nhất định có bí mật rất lớn!
Càng đến gần lăng mộ này, Tần Đình càng có thể cảm giác được tựa như có thứ gì đó đang hấp dẫn hắn, kêu gọi hắn.
Mà Dịch Thủy Hàn chính là chìa khóa giúp hắn mở ra bí mật!
Tần Đình khẽ lắc đầu, thản nhiên nói: "Trước hết hãy để hắn sống, người này có tác dụng lớn."
Mặc dù Nhiếp U không hiểu Dịch Thủy Hàn này có tác dụng gì, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Hắn chỉ cần nghe theo công tử phân phó là được rồi.
Trong lòng hắn, công tử chính là thần! Chuyện gì mà công tử làm cũng đều có thâm ý sâu sắc.
Tần Đình đưa mắt về phía lăng mộ kia, trong mắt cũng lướt qua một tia sợ hãi thán phục.
Toà lăng mộ này đích thật là hùng vĩ dị thường, có một tòa hùng thành lớn.
Mà chủ nhân tòa lăng mộ này, lại khó bề phân biệt, không ai biết rõ.
Chỉ có thể từ uy nghiêm khí thế của lăng mộ mà suy đoán, chủ nhân lăng mộ chính là một vị cường giả Thần Cung!
Mà tất cả các đại thế lực cũng đều đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ lăng mộ mở ra.
Người dẫn đội Phiêu Tuyết Tông lần này là một vị đệ tử chân truyền, tu vi Thần Thông, phía sau hắn, là các đệ tử đều là hảo thủ cảnh giới Thần Luân, còn có một vị trưởng lão Thần Đài hộ đạo.
Ở Thiên Nguyên thì có một vị trưởng lão Thần Đài dẫn đội, khí thế hùng hổ, có vẻ quyết tâm phải chiếm được tòa lăng mộ.
Mà hoàng thất Nam Tề Quốc cũng phái ra cao thủ đến đây, muốn kiếm một chén canh. Dẫn đầu là công chúa Nam Tề Kỷ Tâm Nhàn, ở Đông Hoang cũng có danh khí mỹ nhân, cường giả Thần Thông, thiên tư bất phàm.
Mặc dù những đại thế lực này đều được vạn chúng chú mục, nhưng Tần Đình cũng có không ít người âm thầm chú ý.
Tần Đình mặc áo trắng, che mặt, có vẻ rất thần bí, khí thế như vực sâu đáy biển, thâm bất khả trắc.
Mặc dù đứng chắp tay, có vẻ khá nhàn nhã, nhưng lại có một cỗ khí độ đủ để cho người ta thần phục, cực kì bất phàm.
Đôi mắt đẹp của công chúa Nam Tề Quốc Kỷ Tâm Nhàn khẽ nhíu lại, nhìn về phía Tần Đình, nói khẽ với một vị lão giả bên cạnh hỏi: "Tôn cung phụng, vị nam tử áo trắng che mặt kia có chút cổ quái."
Vị lão giả này chính là cung phụng của Nam Tề Quốc, cường giả Thần Đài, nghe vậy nhìn lại, thần niệm triển khai, muốn nhìn rõ tu vi vị nam tử áo trắng này.
Nhưng nam tử áo trắng cả người như chìm trong sương mù, căn bản nhìn không thấu, ngược lại tự mình còn có mấy phần cảm giác kinh hồn táng đảm.
Tôn cung phụng trầm giọng nói: "Điện hạ, người này thâm bất khả trắc, ta nhìn không thấu."
Trong lòng Kỷ Tâm Nhàn hơi chấn động một chút, Tôn cung phụng là cường giả Thần Đài cũng nhìn không thấu ư...
Nàng quay người nói: "Tất cả mọi người nghe đây, không cho phép có xung đột với vị nam tử áo trắng che mặt kia!"
Cường giả Nam Tề Quốc sau lưng Kỷ Tâm Nhàn thần sắc nghiêm lại, cùng hô tuân lệnh.
...
Không biết qua bao lâu, toà lăng mộ này bắt đầu chấn động, cửa điện chậm rãi mở ra, lộ ra lối vào lăng mộ.
Đám người tinh thần chấn động, nhao nhao cao giọng nói: "Lăng mộ mở ra rồi, mau đi thôi!"
"Chúng ta đi!"
Đông đảo thế lực cùng lúc xuất động, bay vào bên trong lăng mộ, tán tu ngoại vi cũng đuổi theo sau đó.
Tần Đình nhìn thấy Dịch Thủy Hàn đi cùng một đám tán tu bay vào lăng mộ, trong mắt lóe lên một thần sắc không hiểu.
Hắn thấp giọng nói: "Đi."
Hắn từ phía xa sau lưng Dịch Thủy Hàn hướng lăng mộ bay vào, Nhiếp U cũng vội vàng đuổi theo.
Đám người bay vào lăng mộ, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là một đại điện trung ương, âm u uy nghiêm, trong không khí tràn ngập khí tức mục nát.
Tần Đình hơi nhíu mày, toà lăng mộ này, sợ là đã tồn tại đến một trăm vạn năm, cho nên mới sinh ra dày đặc khí tức mục nát như vậy.
Hai mắt Tần Đình nhắm lại, đây là lăng mộ thời Thượng Cổ à...
Đúng lúc này, dị biến mọc lan tràn!
Mặt đất trong đại điện trung ương sinh ra vô số dây leo kịch độc, mỗi một dây leo đều dài đến mấy trăm dặm, lít nha lít nhít đâm về phía mọi người!
Chương 169: Kỷ Tâm Nhàn
Biến cố này khiến tất cả mọi người bất ngờ!
Đến cả Tần Đình cũng hơi kinh ngạc, không nghĩ tới vừa tiến vào lăng mộ liền bị công kích.
Những dây leo kịch độc đâm về phía mọi người, mỗi một cây dây leo đều hóa thành những con đại mãng thải sắc dài tới mấy trăm dặm, cắn về phía họ.
"Xem chừng!"
"Không ổn!"
Mọi người nhao nhao gầm thét, vội vàng thi triển thần thông pháp bảo để chống cự.
Chỉ là những dây leo này sau khi hóa thành đại mãng thải sắc thì cực kì hung mãnh, không ít người không chống đỡ được, cả người lẫn pháp bảo đều bị đại mãng thải sắc nuốt vào, lập tức hóa thành bạch cốt, cùng đại mãng thải sắc rơi trên mặt đất, biến thành tro tàn.
Công chúa Nam Tề Quốc Kỷ Tâm Nhàn cũng cực kì sợ hãi, quát: "Bày trận!"
Vô số cường giả Nam Tề Quốc tọa lạc trận cước, Kỷ Tâm Nhàn tọa trấn trận nhãn, bỗng nhiên một tòa hư ảnh cổ chung tản ra kim sắc quang mang dâng lên, đem cường giả Nam Tề Quốc che chở bên trong.
Đại mãng thải sắc há mồm muốn nuốt chửng đám người Nam Tề Quốc nhưng hư ảnh cổ chung quang mang đại thịnh va vào nó.
Một tiếng ầm vang, đại mãng thải sắc biến thành dây leo kịch độc rơi trên mặt đất.
Mà cổ chung hư ảnh cũng bị vỡ nát, các cường giả Nam Tề Quốc rên khẽ một tiếng, phun ra một ngụm tiên huyết, bị thương không nhẹ.
Gương mặt xinh đẹp của Kỷ Tâm Nhàn tái đi, rên khẽ một tiếng, lui lại vài dặm mới khiến cỗ lực trùng kích kia tan mất.
Nàng quay người lại, nhìn thấy một màn chấn động.
Có một đạo dây leo kịch độc, hóa thành một con đại mãng xà thần sắc lộng lẫy, gào thét bay về phía vị nam tử áo trắng che mặt, con đại mãng thải sắc này dài đến ngàn dặm, so với con vừa mới công kích Nam Tề Quốc nàng, không biết to hơn gấp bao nhiêu lần!
Ngay lúc Kỷ Tâm Nhàn tưởng chừng vị nam tử áo trắng kia sẽ bị đại mãng thải sắc nuốt vào.
Thì vị nam tử kia mặt không biểu tình, đột nhiên đưa tay ra nhẹ nhàng phất một cái, chỉ nghe âm thanh đứt gãy vang lên, con đại mãng xà kia kêu lên một tiếng, biến thành hai đoạn dây leo kịch độc, rơi xuống đất.
Kỷ Tâm Nhàn khẽ nhếch miệng, rung động nhìn Tần Đình.
Thứ đó vừa nãy gần như khiến các cường giả Nam Tề Quốc suýt nữa toàn diệt, vậy mà dễ dàng bị vị nam tử kia tiện tay giết chết.
Người này quả nhiên thâm bất khả trắc!
..
Sau khi Tần Đình giết chết đại mãng xà, cũng không để ở trong lòng, loại công kích này mặc dù cũng được tính là xuất kỳ bất ý, nhưng trong mắt hắn lại là yếu đến buồn cười.
Điều mà Tần Đình chân chính để ý chính là Dịch Thủy Hàn.
Đúng lúc cũng có một con đại mãng thải sắc dài mấy trăm dặm táp tới chỗ Dịch Thủy Hàn, như muốn một ngụm nuốt vào.
Sắc mặt Dịch Thủy Hàn như thường, há mồm phun một cái, một tòa đồng trụ cao cao đứng vững giữa không trung, phía trên đồng trụ có Hỏa Long quay quanh.
Con Hỏa Long bay trên cây cột ngẩng đầu, mở cái miệng rộng, một đạo liệt hỏa hừng hực, liệt diễm ngập trời.
Đạo liệt hỏa kia bao lấy đại mãng thải sắc, lập tức khiến con mãng xà bị đốt thành tro bụi.
Mặc dù hắn không dễ dàng giết chết mãng xà giống như Tần Đình, nhưng cũng có vẻ khá điêu luyện.
Con mắt Tần Đình nhắm lại, Dịch Thủy Hàn dù che giấu tu vi của mình, nhưng vẫn bị hắn nhìn ra tu vi cảnh giới thực sự.
Dịch Thủy Hàn này chính là cảnh giới Thần Thông đỉnh phong, có thể nói là nửa chân đạp đến Thần Đài!
Nếu bị ngoại giới biết được, khẳng định sẽ được kinh hô là một vị thiên tài tuyệt thế!
Không hổ là người trùng sinh, là tồn tại nghịch thiên!
Có điều... Vậy cũng không đủ mang lại uy hiếp cho Tần Đình...
Lúc này, có một làn gió thơm bay tới, Tần Đình quay người nhìn lại, một mỹ nhân mặc cung trang nhẹ nhàng bay đến, tay như cây cỏ mềm mại, da trắng nõn nà, cổ như cổ ngỗng, răng trắng như ngà voi, mặt phượng mày ngài.
Mỹ nhân mặc cung trang khẽ thi lễ, nói khẽ: "Công chúa Nam Tề Quốc Kỷ Tâm Nhàn, gặp qua đạo huynh."
Tần Đình nhìn Kỷ Tâm Nhàn, lộ vẻ thản nhiên nói: "Hóa ra là công chúa Nam Tề Quốc, tôn kính đã lâu."
Kỷ Tâm Nhàn mỉm cười nói: "Ta thấy đạo huynh tiện tay đã có thể giết chết đại mãng xà, tu vi thâm bất khả trắc, nên muốn kết giao với đạo huynh."
Nàng xưa nay làm việc rất có chí khí, trực tiếp nói ra mục đích, cũng không che che lấp lấp.
Tần Đình mỉm cười, nói: "Tại hạ chỉ là một tán tu, họ Liễu tên Phong."
Hắn lại dùng danh tự của Liễu trưởng lão, việc này nếu bị Liễu trưởng lão biết được, tất nhiên sẽ cao hứng mấy ngày mà ăn ngủ không yên.
Kỷ Tâm Nhàn cười nói: "Ra là Liễu huynh."
Trong lòng nàng đối với nam tử trước mặt này có vài phần hảo cảm, dung mạo nàng cực đẹp, ở Đông Hoang cũng có chút danh tiếng.
Không biết có bao nhiêu thanh niên tuấn kiệt, bề ngoài đạo mạo, nhưng ánh mắt khi nhìn nàng lại tràn đầy dâm tà.
Nhưng vị Liễu Phong này, ánh mắt nhìn nàng tựa như giếng cổ, không có chút nào dao động, một tia dâm tà cũng không có, khiến nàng sinh ra hảo cảm.
Cộng thêm việc người này tu vi thâm bất khả trắc, hẳn là một thiên tài, khí chất phi phàm, mặc dù mặt bị che bởi lụa trắng, nhưng vẫn có thể nhìn ra đây là một vị nam tử cực kì tuấn mỹ.
Trong lòng Kỷ Tâm Nhàn cũng hứng thú thêm mấy phần.
Kỷ Tâm Nhàn nói chuyện phiếm với vị "Liễu huynh" này vài câu, phát hiện đối phương không hứng lắm, không có góc chết có vẻ khá khó chơi.
Nàng mới cười nói: "Nếu Liễu huynh rảnh rỗi có thể đến hoàng triều Nam Tề ta, Tâm Nhàn nhất định hoan nghênh."
Sau đó nàng nhẹ nhàng thi lễ, quay người rời đi.
Tần Đình nhìn thân ảnh Kỷ Tâm Nhàn, cảm thấy nàng làm việc có chút chí khí, khí chất ung dung hoa quý, cũng có mấy phần thưởng thức...
Chương 170: Muốn chết
Sau trận hạo kiếp này, tu sĩ trong lăng mộ tổn thất nặng nề.
Những đại thế lực như Phiêu Tuyết Tông và Nam Tề Quốc tế ra đại trận phòng ngự, khó khăn lắm mới chống cự lại cỗ dây leo kịch độc đáng sợ kia.
Mà những môn phái nhỏ khác cùng tán tu, cơ hồ trong nháy mắt đều bị đánh tan, mười chỉ còn một!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ lăng mộ tràn đầy âm thanh kêu rên.
"Đồ nhi!" Một vị lão giả khuôn mặt tràn đầy nước mắt, hắn chính là một tán tu Thần Thông, mang theo đồ nhi của mình đến đây lịch luyện, lúc đầu dự định chỉ đến xem qua rồi sẽ dừng lại, nghĩ rằng không thâm nhập vào toà lăng mộ này thì sẽ không có nguy hiểm gì!
Thế nhưng ai mà có thể nghĩ tới, vừa mới tiến vào đại điện trung ương, liền gặp phải loại công kích đáng sợ như này!
Mặc dù hắn khó khăn lắm mới tránh khỏi, nhưng đồ nhi của hắn chỉ là cảnh giới Nguyên Đan làm thế nào có thể trốn thoát được!
Trong nháy mắt liền biến thành xương khô!
...
Mà ở một chỗ cách Tần Đình không xa, một nữ tử xinh đẹp ngơ ngác nhìn bộ thi cốt trước mắt, mất hồn tang phách.
Nàng tên là Trương Ly Ly, chính là một đệ tử của một môn phái nhỏ tên là Thiên Hạc Cốc, lần này lăng mộ xuất thế, nàng cùng với sư huynh Tuần Tranh cùng nhau đến đây lịch luyện.
Nàng và Tuần Tranh tình đầu ý hợp, ái mộ lẫn nhau, hứa hẹn rằng sau lần đi đến lăng mộ sẽ trở lại tông môn, bẩm báo sư phụ, kết làm đạo lữ.
Thế nhưng không nghĩ tới vừa mới tiến vào đại điện trung ương liền gặp loại công kích đáng sợ như vậy!
Một đại mãng thải sắc dài mấy chục dặm há mồm muốn nuốt chửng bọn họ.
Nàng chỉ là cảnh giới Thần Luân, căn bản ngăn cản không nổi, tức thì bị dọa đến hoang mang lo sợ, ngơ ngác đứng tại chỗ.
Trong thời khắc nguy cấp, sư huynh của nàng Tuần Tranh đã che chắn trước mặt nàng, cản lại con đại mãng thải sắc kia.
Nhưng tự thân cũng bị nuốt vào, hóa thành một bộ bạch cốt!
Trương Ly Ly mất hồn tang phách nhìn thi cốt của Tuần Tranh, thật lâu sau, liền phát ra một tiếng gào thét ai oán cực kì thê thảm.
"Sư huynh!"
Thật sự khiến người nghe rơi lệ!
Nhưng lập tức, Trương Ly Ly oán độc nhìn về phía Tần Đình!
Nàng nhớ kỹ nam tử áo trắng này, tiện tay là có thể giết được con mãng xà, thực lực thâm bất khả trắc.
Thế nhưng lúc nàng và sư huynh bị công kích, lại khoanh tay đứng nhìn, không hề xuất thủ tương trợ!
Nếu nam tử áo trắng này xuất thủ tương trợ, sư huynh của nàng làm sao có thể chết chứ!
Trong lúc nhất thời, trong lòng Trương Ly Ly đối với việc sư huynh phải chết thống khổ, đối diện với tràng hạo kiếp vừa rồi không có sức chống trả, liền hóa thành oán độc, chuyển dời trên thân Tần Đình.
Trương Ly Ly tiếng như cú vọ, khuôn mặt vặn vẹo như lệ quỷ địa ngục, chỉ vào Tần Đình, hét lên: "Vì sao ngươi không xuất thủ tương trợ?
Tần Đình nghe xong, nhìn về phía Trương Ly Ly, nhíu mày, nữ tử này đầu óc có vấn đề gì à?
Trương Ly Ly oán hận nói: "Ngươi rõ ràng có thực lực cứu được bọn ta, lại chỉ khoanh tay đứng nhìn! Hại bọn ta nhiều người như vậy đều chết thảm, chỉ tại ngươi tâm địa sắt đá! Mới khiến mọi người chết thảm như vậy!"
Nghe được lời này, các tu sĩ chung quanh bị mất đi đồng bạn cũng đồng loạt phẫn nộ nhìn về phía Tần Đình.
Bọn họ cũng vừa mới trải qua tràng hạo kiếp kia rồi mất đi đồng bạn, nghe được Trương Ly Ly nói, đều chuyển hết nỗi thương tâm thống khổ lên người Tần Đình!
Nếu hắn xuất thủ tương trợ, sư huynh và chúng đệ bọn họ làm sao có thể chết được?
Đều tại hắn tâm địa sắt đá!
Tần Đình mặt không biểu tình, gật đầu, thản nhiên nói: "Nếu vậy ta sẽ đưa các ngươi đi gặp bọn họ."
Không đợi Trương Ly Ly có phản ứng gì, Tần Đình giơ một ngón tay, bịch một tiếng, đầu Trương Ly Ly đột nhiên vỡ nát, biến thành một cỗ thi thể không đầu ngã trên mặt đất.
Không chỉ có như thế, những kẻ vừa mới trợn mắt với Tần Đình, cũng đều cảm thấy đầu mình bị thần thức công kích, trực tiếp đem đại não bọn họ chấn thành hồ dán, óc sôi trào, sọ não nổ tung!
Trong thấy cảnh này, những người chung quanh câm như hến, ánh mắt tràn đầy kính sợ, tránh xa Tần Đình, chỉ sợ tai bay vạ gió!
Lúc này, bọn họ mới hiểu đây là nơi nào!
Nơi này không phải người nào cũng là đồng môn, cũng không phải nơi tràn ngập ấm áp gia tộc.
Nơi này là thế giới thực, là nơi vô cùng nguy hiểm!
Nếu ở tông môn hay gia tộc mà phạm sai lầm bọn họ còn có cơ hội đền bù, nhưng ở ngoại giới, mỗi người đều chỉ có cơ hội phạm sai lầm một lần!
Mà đã phạm sai lầm thì phải tiếp nhận đại giới!
Một tu sĩ Thần Luân lại dám chỉ trích một vị cường giả thâm bất khả trắc?
Đây chính là muốn chết!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ người trong lăng mộ đều nhìn Tần Đình bằng ánh mắt kính sợ.
Người này, thoạt nhìn thật giống Sát Thần...
Kỷ Tâm Nhàn cũng nhìn thấy màn này, nhưng lại mảy may không cảm thấy "Liễu huynh" bạo ngược chém giết, ngược lại còn cảm thấy "Liễu huynh" sát phạt quả đoán, quả là một đại trượng phu, không có lòng dạ đàn bà!
Trong lòng lại thêm mấy phần hảo cảm.
Nữ nhân, một khi đối với nam nhân có hảo cảm, vô luận nam nhân đó làm cái gì.
Thì ở trong mắt nàng việc làm đó đều có nguyên nhân, trong lòng còn có thể vì hành động của hắn tìm ra một vạn lý do để mỹ hóa.
Quả là nữ nhân....
Chương 171: Nguy cơ tứ phía
Vừa tiến vào đại điện trung ương đã gặp phải công kích đáng sợ như thế, chứng tở lăng mộ này cực kì nguy hiểm!
Không ít đệ tử tiểu môn phái và tán tu may mắn còn sống sót đều đánh trống lui quân, nếu tiếp tục tìm kiếm, không chừng thật sự sẽ không ra được nữa.
Trong lúc nhất thời, không ít đệ tử tiểu môn phái và tán tu đều rời khỏi lăng mộ, từ bỏ hành trình.
Dù sao, còn sống mới là quan trọng nhất.
Có nhiều pháp bảo thần binh hơn nữa, nếu mất mạng thì cũng không có phúc mà sử dụng.
Nhưng vẫn còn một vài tán tu mang ánh mắt kiên định, dứt khoát đi sâu vào trong lăng mộ.
Trong đó có một vị lão giả khiến người khác chú ý nhất, khí thế thâm sâu như biển, rõ ràng là một vị tán tu Thần Đài Cảnh!
Nhưng toàn thân lão lại tràn đầy vẻ già nua hôi bại, hiển nhiên là đại nạn sắp tới!
Hắn đã sống hơn hai nghìn năm, thọ nguyên sắp hao hết, không sống được bao lâu nữa.
Ánh mắt lão lộ ra vẻ điên cuồng: Lần này, nhất định phải tìm được cơ duyên tu thành Thần Cung trong lăng mộ này, chỉ có tu thành Thần Cung, ta mới có khả năng duyên thọ, sống thêm mấy ngàn năm nữa.
Lần này, ta đã ở trong tình thế bắt buộc, ai cản ta đều phải chết!
Mà cường giả các đại thế lực Phiêu Tuyết Tông, Thiên Nguyên Môn, Nam Tề Quốc cũng đều bay về phía sâu trong lăng mộ.
Mà Dịch Thủy Hàn cũng đi theo sau đám người, bay sâu vào trong lăng mộ.
Tần Đình nhìn bóng lưng Dịch Thủy Hàn, thấp giọng nói: "Đi."
Sau đó từ xa theo sau Dịch Thủy Hàn, mà Nhiếp U trầm mặc ít nói cũng vội vàng đuổi theo.
Đám người phi tốc hướng về phía trước, không lâu sau đột nhiên cảm thấy khí lạnh truyền đến, ngẩng đầu nhìn lên.
Nhìn thấy một cánh cửa đại điện rộng đến trăm dặm đang mở rộng, bên trong đen kịt, ma khí nổ tung trong đó, bốc lên cuồn cuộn, rất kinh người.
Muốn vào sâu trong lăng mộ tìm kiếm, bắt buộc phải đi qua cửa điện này!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người dừng bước, nhìn qua cánh cửa này đã biết là có nguy hiểm, cho nên không ai dẫn đầu vào trong đó dò xét, trong lúc nhất thời, tràng diện có vẻ hơi tĩnh lặng.
Hừ, một đạo hừ lạnh vang lên, một thân ảnh phóng tới cửa điện, trên thân tản ra lôi đình chi lực, cơ bắp gồ cao, tràn đầy lực lượng cuồng bạo.
Rõ ràng là một vị cường giả cảnh giới thần thông đỉnh phong!
Bỗng nhiên, ma khí toát ra cuồn cuộn từ cửa điện hoặc là hóa thành mặt quỷ, hoặc là hóa thành đủ loại dị thú, gào thét lao nhanh, càn quét hết thảy.
Trong ma khí còn truyền đến đủ loại ma âm, kể ra hỉ nộ ai sợ ái ác dục, vang lên trong lòng mọi người làm nhiễu loạn tâm trí.
Vị cường giả cảnh giới thần thông đỉnh phong kia gầm thét một tiếng, quanh thân hiện đầy lôi đình chi lực, không khí chung quanh cũng rung động, rồi hắn tế ra một tòa Lôi Vực!
Mà lôi đình là vật khắc chế ma khí trời sinh, vị cường giả này tu hành tâm pháp lôi hệ, chẳng trách lại dám xông vào Ma Môn này!
Nhưng làm người ta sợ hãi chính là, trong nháy mắt khi những ma khí này đi qua Lôi Vực, vị cường giả thần thông đỉnh phong kai chỉ kịp hét thảm một tiếng, rồi bị ma khí ăn mòn, tất cả da thịt đều tan rã, từng khối cơ bắp tróc khỏi xương cốt rơi ra.
Trong nháy mắt, người này bị ăn mòn chỉ còn lại một bộ xương cốt, bị gió thổi qua, đổ sụp xuống đất.
"Ma khí này thật nguy hiểm!"
Đám người đều run lên trong lòng, người kia là cảnh giới thần thông đỉnh phong, ở đây cũng được tính là cao thủ hàng đầu, thế mà dễ dàng bị ma khí luyện chết như vậy.
Có thể thấy không thể coi thường uy lực của cỗ ma khí này!
Hồi lâu sau, vị lão giả Thần Đài thọ nguyên sắp hết mang vẻ mặt nghiêm túc, tế ra một quả bảo châu, bảo châu tuôn ra hào quang bảy màu, bao phủ lão giả ở bên trong, phá vỡ tầng tầng ma khí rồi xông vào trong cửa điện.
Có vị lão giả Thần Đài Cảnh bắt đầu, những người còn lại cũng đều ra tay.
Phiêu Tuyết Tông tế ra một con Phượng Hoàng lạnh băng, bảo hộ đám người Phiêu Tuyết Tông phía dưới cánh chim, đạp không mà đi, xông vào trong cửa điện.
Nam Tề Quốc vẫn tế ra đại trận phòng ngự, hư ảnh Cổ Chung mơ hồ tản ra quang mang kim sắc dâng lên, che chở cường giả Nam Tề Quốc ở bên trong.
Mặc dù ma khí không ngừng tan rã hư ảnh Cổ Chung, nhưng trước khi hư ảnh Cổ Chung tiêu tán, đám người Nam Tề Quốc cũng đã vọt qua cửa điện.
Trong lúc nhất thời, mọi người đều thi triển thủ đoạn, nhao nhao phóng đến cửa điện.
Mặc dù có không ít người thành công tiến vào trong cánh cửa, nhưng có càng nhiều người hơn chỉ kíp kêu thảm một tiếng rồi hóa thành xương trắng.
Chỉ chốc lát, cửa đại điện la liệt xương cốt của vô số cường giả, cực kì đáng sợ, như là âm phủ.
Vẻ mặt Dịch Thủy Hàn nghiêm túc, treo một cái pháp bảo tiểu đỉnh, thần thông oanh tạc, phá vỡ ma khí trùng điệp xông vào trong cánh cửa.
Trong lòng Tần Đình khẽ nhúc nhích, bước vào bên trong ma khí, một cỗ ma khí lao đến hóa thành một yêu thú ma khí đánh về phía Tần Đình.
Cỗ ma khí này còn chưa chưa đến gần, đã tan rã tựa như băng tuyết, hóa thành một tia ma văn tiêu tán trên không trung.
Những nơi Tần Đình đi qua, Ma Hải thuần phục, như giẫm trên đất bằng, căn bản không có chút nguy hiểm nào, thậm chí hơn mười mẫu không trung xung quanh cũng như vậy!
Cảnh tượng này vô cùng chấn động, tất cả những tán tu, cường giả bên ngoài cửa điện chưa rời đi đều ngây người...
Chương 172: Quyển trục kim sắc
"Sao hắn đi vào trong ma khí mà vẫn có thể bình an?"
Một người thất thanh nói: "Ma khí vô cùng nguy hiểm, lại không thể lại gần người này!"
Có người ánh mắt lấp lóe, rục rịch muốn động, kêu lớn: "Chẳng lẽ bị nhiều thần thông công kích như vậy vừa vặn trấn áp những ma khí này ư?"
"Không sai! Chắc chắn là nhiều thần thông công kích như vậy, khiến uy lực ma khí mất đi, chỉ còn vẻ hào nhoáng bên ngoài. ~ "
Lời vừa dứt, lập tức có hơn mười thân ảnh hô một tiếng rồi xông vào bên trong ma khí, nào biết bọn hắn vừa mới xâm nhập ma khí liền phát ra tiếng kêu thê thảm, cả người bị ma khí nuốt hết, trong chớp mắt đã hóa thành bạch cốt - !
Các cường giả còn lại đồng loạt hít sâu một hơi, lập tức phi thân rời xa ma khí.
Cường giả tán tu còn lại đều dùng ánh mắt e ngại nhìn về phía bóng lưng Tần Đình, trong lòng dị thường kinh hãi.
Hóa ra không phải ma khí đã mất đi uy lực, mà là nam tử áo trắng che mặt kia quá mạnh!
Mạnh đến mức ma khí cũng không dám đi xâm nhiễm hắn!
...
Đi vào cửa điện, đám người cảm thấy không gian rộng mở trong sáng, họ đã đi tới một quảng trường.
Mà xung quanh quảng trường phân bố rất nhiều quyển trục đếm không hết, tản ra các loại quang mang, những quyển trục này nhanh chóng bay múa trên không trung, người thường chỉ có thể nhìn thấy quỹ tích nó bay!
Thần sắc Tần Đình hơi động, đưa tay nắm lấy liền bắt được một quyển trục lam sắc, mở ra xem, đó là một quyển tâm pháp cấp bậc thần thông.
Nhìn lướt qua, phát hiện bộ tâm pháp này cũng có mấy phần xảo diệu.
Những người còn lại cũng phát hiện những quyển trục này, đều xuất thủ thu quyển trục vào trong lòng, xem xét một chút liền kích động nói: "Là tâm pháp!"
"Ông trời của ta, nhiều tâm pháp như vậy!"
"Ha ha ha! Bộ tâm pháp này của ta là cấp bậc thần thông."
...
Tần Đình xuất thân từ thế gia đại tộc, lại là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Tông, cho nên không có cảm giác gì với tâm pháp trân quý.
Nhưng tại ngoại giới, tâm pháp là vật cực kì trân quý, mỗi bộ tâm pháp đều có thể gây nên một trận gió tanh mưa máu!
Một bộ tâm pháp đẳng cấp cao có thể giúp cho một môn phái quật khởi!
Những tán tu, tiểu môn phái kia vì sao lại không có tu sĩ cao giai?
Một là bởi vì tài nguyên thưa thớt, hai là bởi vì tâm pháp.
Tâm pháp của tán tu, tiểu môn phái đều là tâm pháp thấp cấp, tâm pháp cấp bậc Thần Đài đã là cao nhất, hơn nữa còn là bảo vật trấn môn, không phải dòng chính không thể tu luyện.
Tán tu, đệ tử bình thường đều tu luyện công pháp cấp bậc Thần Luân, tốt một chút thì là cấp bậc thần thông.
Cho nên nhìn thấy nhiều tâm pháp cao cấp như vậy, mấy người này mới điên cuồng như thế!
Không ít tu sĩ đã bắt đầu chém giết, tranh đoạt tâm pháp!
Một vị cường giả Thần Thông cảnh đánh một chưởng trúng một vị tán tu, chấn vỡ trái tim hắn, cướp lấy quyển trục tử sắc trên người hắn, mở ra xem.
Thần sắc hắn ta điên cuồng, cười ha ha: "Là tâm pháp cấp bậc Thần Đài! Ha ha!"
Sau đó lập tức bị một vị lão giả dùng đại chùy kim sắc đập nát người, quyển trục tử sắc bị cướp đi!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ quảng trường đã thành Tu La tràng, vô số người đang chém giết lẫn nhau!
Lúc này, dường như một vị tán tu nghĩ tới điều gì, tự nhủ: "Quyển trục bạch sắc là tâm pháp cấp bậc Thần Luân, quyển trục lam sắc là tâm pháp cấp bậc thần thông, quyển trục tử sắc là tâm pháp cấp bậc Thần Đài, vậy quyển trục kim sắc..."
Lời vừa dứt, tất cả mọi người ngừng chém giết, đồng thời nhìn trên đỉnh quảng trường.
Trên đỉnh trung tâm quảng trường có một quyển trục kim sắc đang lẳng lặng nổi lơ lửng.
Tâm pháp cấp bậc Thần Cung!
Nghĩ đến đây, tất cả mọi người hô hấp nặng hơn rất nhiều!
Oanh ——
Hư không chấn động, một vị lão giả tóc trắng đằng không bay lên, từ trong cơ thể xông ra một Cự Kình vô cùng khổng lồ, mở ra miệng lớn rộng chừng trăm mẫu, lao đến muốn nuốt lấy quyển trục kim sắc!
Vị lão giả tóc trắng này chính là tu sĩ Thần Đài Cảnh sắp hao hết thọ nguyên, tu vi kinh khủng vô biên, bộ tâm pháp cấp bậc Thần Cung này là cơ duyên để hắn tu thành Thần Cung! Là hi vọng cho hắn kéo dài tuổi thọ.
Vừa ra tay đã dốc toàn lực, kinh thiên động địa!
Hắn vừa xuất thủ, lập tức giống như một ngòi nổ, cuối cùng các cường giả cũng không kìm nén được nữa, đồng loạt xuất thủ.
...
Tôn cung phụng của Nam Tề Quốc thét dài một tiếng, hư ảnh một bàn tay vô cùng to lớn chộp tới quyển trục kim sắc.
Mà trưởng lão Phiêu Tuyết Tông, trưởng lão Thiên Nguyên Môn, các cường giả Thần Đài cũng xuất thủ.
Nhưng tuấn kiệt tuổi trẻ như Kỷ Tâm Nhàn thì lại không có thực lực nhúng tay, mặc dù bọn hắn có tiềm lực cực lớn, nhưng tu vi không cao, đứng trước mặt những cường giả Thần Đài kia thì không có bất cứ hi vọng nào.
Dịch Thủy Hàn nhắm mắt lại, bỗng nhiên hư ảnh một Kiếm Thần lập lòe thanh quang dâng lên sau lưng hắn, sắc mặt lạnh lùng, tay lao đến bắt quyển trục kim sắc.
Kiếm âm vang lên, tràn đầy đạo văn, đạo văn hóa thành hư ảnh pháp kiếm, kiếm khí lăng nhiên, bay múa chung quanh hư ảnh Kiếm Thần.
Tôn Kiếm Thần này chính là một pháp bảo cực kì cường đại, là thứ hắn lấy được trong động phủ Thanh Vân Đạo Tôn ngày đó.
Mặc dù hắn cũng tìm được tâm pháp hư Thần Cấp khác trong động phủ Thanh Vân Đạo Tôn, nhưng chuyện trùng sinh chính là bí mật lớn nhất của hắn.
Không thể nói với Bách Tử Tình.
Mà bộ tâm pháp cấp bậc Thần Cung này, hắn nhất định phải có được!
Lấy được bộ tâm pháp này liền có thể giúp Bách Tử Tình tu thành Thần Cung, đời này, hắn phải đền bù cho nàng thật tốt!
Chương 173: Người tốt Dịch Thủy Hàn
Ánh mắt Tần Đình ngưng tụ, một ngón tay chỉ ra, một đạo pháp tiêu ký mơ hồ gần như không thể nhìn thấy bắn về phía Dịch Thủy Hàn.
Đạo pháp này vô thanh vô tức, không có chút dao động của pháp lực nào, Dịch Thủy Hàn đang chiến đấu với các cường giả Thần Đài khác không phát giác chút nào!
Trong lúc vô hình, Tần Đình đã để lại ấn ký trên người Dịch Thủy Hàn, dù hắn đi tới đâu cũng đều không thể chạy thoát khỏi cảm ứng của Tần Đình.
...
Cự Kình khổng lồ bay đến sát quyển trục kim sắc trước tiên, đang mở miệng muốn nuốt lấy quyển trục kim sắc.
Bỗng nhiên một bàn tay lớn che khuất bầu trời từ dưới đất bay tới, tóm lấy nắm chặt bóp nát Cự Kình.
Khi bàn tay này đang muốn tóm lấy quyển trục kim sắc, lập tức hư ảnh một tôn Kiếm Thần dâng lên, kiếm khí lăng nhiên, vô số pháp kiếm chung quanh chém nát bàn tay khổng lồ!
Sau đó hư ảnh Kiếm Thần muốn bắt lấy quyển trục, lại bị vô số thần thông và pháp bảo đánh tới, hư ảnh Kiếm Thần lập tức bị thủng trăm ngàn lỗ, vô số pháp kiếm quanh thân bị đánh vỡ nát, thân thể bị đánh thủng không biết bao nhiêu cái lỗ lớn, rồi ầm vang tiêu tán!
Cuối cùng vẫn chưa có một ai thành công thu lấy quyển trục kim sắc!
"Ai cản ta đều phải chết!"
Vị lão giả tóc trắng gầm thét, vừa sải chân bước, khi chân lão vừa giơ lên, tay đã giơ lên, đánh về phía một cường giả Thần Đài tranh đoạt với lão.
Trong bàn tay thanh thiên như ấn, lập tức trời đất như sụp đổ, vạn lôi oanh minh!
Thực lực vị lão giả tóc trắng này quả nhiên vô cùng kinh khủng, vừa xuất thủ đã trấn áp cường giả Thần Đài khác.
Vẻ mặt Tôn cung phụng nghiêm túc, cười lạnh nói: "Bảo vật trong thiên Địa, xưa nay đều là cường giả chiếm được!"
Trên đỉnh đầu hắn dâng lên mặt trời chiếu rọi, Long Trụ dựng thẳng lên, Đạo Chuông chấn động, trong nháy mắt cung cấp cho hắn khí huyết tràn đầy, dùng một chưởng chống lại lão giả tóc trắng!
Oanh ——
Một tiếng ầm vang, khí kình kinh khủng bộc phát, Tôn cung phụng kêu lên một tiếng đau đớn, lui lại hơn mười dặm, khóe miệng rỉ máu tươi!
Trong lòng kinh hãi, vốn cho rằng lão giả tóc trắng này thọ nguyên sắp hết, thực lực không phát huy được bao nhiêu.
Nhưng không ngờ tu vi người này lại kinh khủng như thế!
Chỉ xét về pháp lực, đã gần như không kém gì cường giả Thần Cung Cảnh! Hắn không phải là đối thủ của lão!
Lão giả tóc trắng tức sùi bọt mép, như là viễn cổ Thần Ma, trưởng già Phiêu Tuyết Tông giao đấu thần thông với lão lập tức bị đánh cho da thịt tan nát, trọng thương tại chỗ!
Đám người hoảng hốt, trưởng lão dẫn đầu Phiêu Tuyết Tông chính là cường giả Thần Đài, tâm pháp thần thông hắn tu hành đều là cấp cao trong thiên hạ, so với cường giả Thần Đài bình thường thì mạnh hơn mấy phần, thế mà vẫn không phải đối thủ của lão giả tóc trắng!
Các cường giả còn lại đều nhượng bộ, nhìn ra sự cường đại của lão giả tóc trắng này, mà tuổi thọ sắp hết, lão đã gần như điên cuồng, chiêu chiêu liều mạng.
Nếu tiếp tục cướp đoạt, chỉ sợ mình sẽ vẫn lạc!
Lão giả tóc trắng thấy thế, trong mắt lóe lên một tia kích động, chộp tới quyển trục kim sắc.
Thế nhưng lúc này một đạo kiếm quang bổ về phía lão.
Lão giả tóc trắng hừ lạnh một tiếng, đánh tan đạo kiếm quang này, quay người nhìn lại, hắn muốn xem xem là ai muốn chết, dám can đảm ngăn cản hắn!
Lão thấy một nam tử mặc trang phục màu xanh, sắc mặt ngưng trọng nhìn lão.
Chính là Dịch Thủy Hàn.
Lão giả tóc trắng nheo mắt, hắn nhìn ra người này chỉ là cảnh giới Thần Thông mà thôi, lão thản nhiên nói: "Tiểu bối, ngươi dám ngăn cản ta ư!"
Dịch Thủy Hàn trầm giọng nói: "Quyển trục kim sắc này, vãn bối cũng là bắt buộc phải có!"
Lão giả tóc trắng gầm thét: "Ai dám cản ta!"
Một chưởng đánh tới Dịch Thủy Hàn, nếu một chưởng này đánh trúng người hắn, nhất định có thể đánh nát hắn!
Ánh mắt Dịch Thủy Hàn ngưng tụ, sau lưng hiển hiện một tòa ngọc đài, ngọc đài chuyển động, vô số đạo văn vô cùng mỹ lệ xuất hiện phía trên Luân Đài, hình thành ngàn vạn dị tượng.
Nhật nguyệt tinh thần, núi non sông ngòi, hồ nước đại dương, lâu tháp thành quách, quả thực là bao quát Vạn Tượng, cái gì cũng có!
Bỗng nhiên, lão giả cảm thấy thân thể đổi vị trí, lão đã ở trong ngọc đài!
Lão bị món pháp bảo này thu vào!
Lão giả tóc trắng gầm thét, muốn phá vỡ ngọc đài, thoát khỏi khốn cảnh.
Nhưng lão dùng thần thông công kích lại như đá chìm đáy biển, ngọc đài an ổn bất động.
Toà này ngọc đài chính là chí bảo Dịch Thủy Hàn lấy được trong động phủ Thanh Vân Đạo Tôn, Đạo Kim Ngọc Đài!
Năm đó Thanh Vân Đạo Tôn dựa vào Đạo Kim Ngọc Đài này mới có thể tung hoành Đông Hoang!
Đạo Kim Ngọc Đài chính là thiên địa linh bảo, trong đó ẩn chứa một tiểu thế giới, dù lão giả tóc trắng kia có tu vi khủng bố đến đâu, cũng không thể phá cảnh thoát ra!
Đám người quan chiến đều kinh hãi, cũng nhìn ra toà ngọc đài này chính là một pháp bảo cực kỳ mạnh mẽ, trơ mắt nhìn Dịch Thủy Hàn thu lấy quyển trục kim sắc.
Vậy mà không ai có dũng khí ra tay.
Tần Đình nhắm mắt lại, nhìn ra lai lịch toà ngọc đài này.
Thanh Vân Đạo Tôn à...
Nhưng Tần Đình cũng không định ra tay, một bộ tâm pháp Thần Cung Cảnh mà thôi, còn không vào được mắt hắn.
Thứ hắn chân chính để ý là bí mật của lăng mộ, đương nhiên sẽ không làm ra chuyện đánh rắn động cỏ.
Nhìn Dịch Thủy Hàn thu lấy quyển trục kim sắc, lão giả tóc trắng nước mắt tuôn đầy mặt.
Hắn không còn nhiều thọ nguyên, lần này liều chết đã tiêu hao không ít, thọ nguyên còn lại không đủ để hắn tìm kiếm cơ duyên khác.
Lão giả tóc trắng nhìn Dịch Thủy Hàn, khàn khàn nói: "Tiểu hữu! Có thể đưa quyển trục này cho ta không, ta nguyện ý trả bất cứ giá nào!"
Dịch Thủy Hàn nhìn về phía lão giả, thấy được vẻ khẩn cầu trong mắt lão, trong lòng hắn chấn động, lại là chút không đành lòng!
Dù sao bộ tâm pháp Thần Cung cấp này ở trong tay hắn cũng chỉ là dệt hoa trên gấm, ở trong tay vị lão giả này lại là thứ quyết định sinh tử!
Dịch Thủy Hàn chần chờ.
Nói cho cùng, hắn là một người tốt...
Chương 174: Không thể giữ lại!
Lão giả tóc trắng cầu khẩn nói: "Tiểu hữu, ta thấy tâm pháp ngươi tu tập rất bất phàm, cũng không cần bộ tâm pháp Thần Cung cấp này, không bằng nhường nó cho ta đi."
"Thọ nguyên của ta sắp tận, đại nạn đã tới, nếu không thể tu tập bộ tâm pháp này, tu thành duyên thọ Thần Cung, không đến ba mươi năm nữa ta sẽ tọa hóa!"
"Tiểu hữu! Nếu nhường quyển trục này cho ta, ta nguyện ý trả bất kỳ giá nào!"
Đứng trước sinh tử, một vị cường giả Thần Đài đỉnh phong buông xuống tự tôn, đau khổ cầu khẩn một tiểu bối.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt người trong lăng mộ nhìn về phía lão giả tóc trắng cũng có một tia thông cảm.
Đặc biệt là tu sĩ tuổi cao lại càng sinh lòng thỏ tử hồ bi.
Thiên đạo vô tình, nếu không thể đột phá cảnh giới, sớm muộn cũng sẽ chết già.
Vô số tu sĩ liều mạng tu luyện, vì một tia cơ duyên liền có thể không sợ sinh tử.
Là vì cái gì?
Vì muốn tiến cao hơn, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là vì có thể đột phá cảnh giới, kéo dài tuổi thọ!
Sâu kiến còn ham sống, huống chi là những tu sĩ này?
Nói như vậy, tu thành thần thông, hưởng thọ ngàn năm, tu thành Thần Đài, hưởng thọ hai ngàn năm trăm năm.
Vị lão giả tóc trắng này đã sống hơn hai nghìn năm, quả thật là đại nạn sắp tới, mà tu vi lão cực kì thâm hậu, vậy mới có thể treo một hơi, còn chưa chết đi.
Nhìn thần sắc cầu khẩn của lão giả tóc trắng, trong lòng Dịch Thủy Hàn mềm nhũn.
Tâm pháp Thần Cung cấp quả thật dị thường trân quý, nhưng hắn tin tưởng sau này mình vẫn còn có thể thu được tâm pháp đẳng cấp khác.
Tìm tâm pháp khác cho Tử Tình đi thôi.
Nói cho cùng, mặc dù Dịch Thủy Hàn đã sống hai đời, tâm cơ rất sâu, trong lồng ngực ngàn câu vạn khe, nhưng bản chất vẫn là một người tốt.
Ở kiếp trước, hắn bởi vì gặp chuyện bất bình, từ trong tay Tần Đình bảo vệ được một tiểu môn phái, vậy mới đối đầu cùng Tần Đình.
Đời này, mặc dù hắn cẩn thận khiêm tốn hơn rất nhiều, cũng tính toán nhiều hơn, nhưng chưa quên sơ tâm.
Dịch Thủy Hàn, có thể tính coi là một anh hùng!
Chỉ tiếc, anh hùng, thường đều có kết cục bi kịch...
...
Trong lòng Dịch Thủy Hàn mềm nhũn, tâm tư khẽ nhúc nhích, toà ngọc đài bị hắn thu vào, lão giả cũng được hắn thả ra.
Lão giả tóc trắng kinh nghi, không ngờ Dịch Thủy Hàn thật sự thả lão ra!
Thần sắc Dịch Thủy Hàn nhàn nhạt, vung tay lên một cái, một đạo quang mang kim sắc bay về hướng lão giả tóc trắng.
Lão giả tóc trắng cầm lấy xem, đó là quyển trục kim sắc!
Lão giả tóc trắng khiếp sợ nhìn Dịch Thủy Hàn, trong lòng có trăm ngàn suy nghĩ, cực kì phức tạp, trong lúc nhất thời nói không ra lời.
Lão không ngờ Dịch Thủy Hàn thật sự nhường bộ tâm pháp Thần Cung cấp này cho hắn.
Đây chính là tâm pháp cấp bậc Thần Cung!
Tâm pháp cấp bậc Thần Cung trân quý biết bao, từ trận gió tanh mưa máu vừa rồi có thể thấy được chút ít!
Một bộ tâm pháp cấp bậc Thần Cung, có thể khiến một tiểu môn phái quật khởi, nếu làm tốt, thăng lên nhất lưu đại phái cũng không phải không có khả năng!
Thậm chí bộ tâm pháp này có thể đổi lấy quyền sở hữu mấy đại hoàng triều!
Vừa rồi lão cầu khẩn chỉ là do cảm xúc kích động, trong lòng căn bản không ôm chút hi vọng nào!
Dù sao, có ai sẽ nguyện ý nhường mộ bộ tâm pháp cấp bậc Thần Cung cho người khác chứ?
Thế nhưng không nghĩ tới, tên tiểu bối kia lại thật sự tặng bộ tâm pháp này cho hắn!
Trong lúc nhất thời, trong lòng vừa vui vẻ vừa cảm kích, còn có một tia bội phục, quả nhiên là ngũ vị tạp trần!
Mà đám người trong quảng trường thấy Dịch Thủy Hàn tặng tâm pháp cấp bậc Thần Cung cho lão giả tóc trắng thì đều nhìn Dịch Thủy Hàn bằng ánh mắt phức tạp.
Trong đó có bội phục, có không hiểu, có cười nhạo, cũng có rung động.
Nhưng dù thế nào, khí độ của người này đích thật là làm lòng người chấn động!
Lão giả tóc trắng cầm quyển trục kim sắc, trong mắt hiển hiện vẻ kích động, có bộ tâm pháp này, hắn có thể tu thành Thần Cung, duyên thọ tăng thêm ngàn năm!
Lão giả tóc trắng cảm kích nhìn Dịch Thủy Hàn, trầm giọng nói: "Tiểu hữu, ngươi tên là gì."
Sắc mặt Dịch Thủy Hàn như thường, nói khẽ: "Dịch Thủy Hàn."
Lão giả tóc trắng gật đầu, trịnh trọng nói: "Dịch tiểu hữu, Phương Đồ Thân ta nợ ngươi một mạng!"
Dứt lời, nhẹ nhàng vung tay lên, bắn một cái ngọc phù vào trong tay Dịch Thủy Hàn.
Phương Đồ Thân trầm giọng nói: "Nếu ngươi có việc cần, liền bóp nát ngọc phù, lão phu chắc chắn sẽ đến giúp ngươi, nếu làm trái lời thề, trời tru đất diệt, nhân thần cộng phẫn!"
Tần Đình có chút cảm thán, Dịch Thủy Hàn này...
Không hổ là khí vận chi tử!
Tu vi của Phương Đồ Thân cực kì thâm hậu, cường giả Thần Đài Cảnh ở đây đều không địch địch lão, rõ ràng người này có thiên tư cực mạnh, khả năng lĩnh ngộ thần thông đạo pháp cực cao.
Chẳng qua cấp bậc công pháp không cao, vậy nên mới giậm chân tại Thần Đài Cảnh không thể tiến thêm!
Bây giờ đạt được tâm pháp cấp bậc Thần Cung, chắc chắn sẽ đột phá gông cùm xiềng xích, tu thành Thần Cung!
Người này có thiên tư cực mạnh, sau khi tu thành Thần Cung tất nhiên sẽ là người nổi bật trong Thần Cung Cảnh.
Dịch Thủy Hàn này chỉ dùng một bộ tâm pháp liền có được hữu nghị của một vị cường giả Thần Cung Cảnh tương lai, không thể không cảm thán về khí vận của hắn!
Nhưng mà, trong mắt Tần Đình hiện lên vẻ lạnh lùng.
Phương Đồ Thân này, không thể giữ lại được.
Chương 175: Người có liên quan đến ngươi, đều phải chết!
Tần Đình nhắm hai mắt, Phương Đồ Thân có thiên tư cực mạnh, sau khi tu thành Thần Cung chắc chắn sẽ là người nổi bật trong Thần Cung Cảnh.
