Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống (Dịch-Full)

Chương 183: Ta, vô địch!

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Cực Nhạc Thần Cung lưu lại gốc Bỉ Ngạn Thần Hoa này, là muốn cho kẻ đến sau, người hữu duyên tìm được phương pháp thành thần, lưu lại một tia hi vọng thành thần tại Đông Hoang.

Đáng tiếc, sau khi Tần Đình thành công liền hủy diệt Bỉ Ngạn Hoa.

Không thể không nói đây là một chuyện bi ai.

Nhưng ở trong lòng Tần Đình, chuyện này lại là đương nhiên.

Tự mình trải qua nhiều lần luân hồi, Tần Đình có thể cảm nhận được sự nghịch thiên của Bỉ Ngạn Hoa.

Ngàn thế luân hồi có thể khiến một người đạo tâm vững chắc, tâm cảnh viên mãn, kinh nghiệm chiến đấu cũng sẽ trở nên vô cùng kinh khủng.

Nếu một người khác tìm được gốc Bỉ Ngạn Hoa này, trên thế giới này chắc chắn sẽ xuất hiện thêm một yêu nghiệt kinh thiên.

Mà Tần Đình không thể chấp nhận tình huống này.

Giữ lại gốc Bỉ Ngạn Hoa này cho người khác đạt được phần cơ duyên này, sau đó xuất hiện một tên yêu nghiệt có thể tranh phong với hắn ư?

Không.

Loại phương pháp nghịch thiên này chỉ có mình hắn biết là được rồi.

Cho nên, hắn hủy diệt Bỉ Ngạn Hoa, đoạn tuyệt cơ duyên thành thần của hậu nhân.

Chí ít, loại phương pháp này sẽ không tái hiện.

Sau khi Bỉ Ngạn Thần Hoa thành tro tàn, Tần Đình lộ ra nụ cười hài lòng, quay người rời đi.

Trong cung điện Cực Nhạc Thần Cung, Tần Đình đánh giá chung quanh.

Thế nhân ai có thể ngờ được, di chỉ Cực Nhạc Thần Cung lại là một tiểu thế giới giấu trong một lăng mộ.

Chẳng trách trăm vạn năm qua, thế nhân chưa bào giờ tìm được di chỉ Cực Nhạc Thần Cung.

Nhìn nhiều thiên địa linh bảo như vậy, Tần Đình đương nhiên không muốn lãng phí.

Thần Phủ ở mi tâm mở rộng, vô số thần thông công pháp bị Tần Đình thu vào Thần Phủ.

Bây giờ Tần Đình căn bản không để tâm pháp cấp bậc Thần Đài vào mắt, thứ hắn thu lấy đều là tâm pháp cấp bậc Thần Cung trở lên.

Tâm pháp công pháp, đương nhiên cũng phân chia cao thấp tốt xấu.

Mà thế nhân đánh giá cảnh giới có khả năng đạt tới khi tu luyện một bộ tâm pháp tới cực hạn, trở thành đẳng cấp của bộ tâm pháp này.

Tỉ như Phương Đồ Thân, thiên tư của hắn bất phàm, không kém gì chân truyền thánh địa, gần như không có địch thủ trong Thần Đài Cảnh, có thể nói là vô địch cùng cảnh giới.

Nhưng bởi vì chỉ tu luyện tâm pháp Thần Đài cấp, cho nên thiên tư dù cao hơn nữa cũng khó có thể tiến thêm, chỉ có thể kẹt ở Thần Đài Cảnh hai ngàn năm.

Mà như Thái Huyền Kinh, Nguyên Thủy Đại Đạo, Vạn Cổ Đế Quyết là kinh điển đương thời, tu luyện những tâm pháp này sẽ có khả năng vô hạn, tâm pháp không còn là gông xiềng kiềm chế tu vi cảnh giới.

Mà Tần Đình tu luyện Vạn Thần Pháp Điển là Thần Cấp công pháp, là công pháp do thần linh sáng tạo, so với kinh điển đương thời còn cao hơn mấy cấp bậc.

Tần Đình tiếp tục tiến lên, thấy những linh thú do pháp bảo hóa hình.

Tần Đình nhắm mắt lại, những pháp bảo này có cấp bậc cực cao, cùng cấp bậc với Kim Long Khốn Tiên Tác của hắn!

Đều là pháp bảo Thiên giai!

Tâm pháp công pháp phân chia cao thấp tốt xấu, đương nhiên pháp bảo cũng vậy.

Pháp bảo chia làm bốn đẳng cấp Thiên Địa Huyền Hoàng, trong đó pháp bảo có thể hóa hình chính là pháp bảo Thiên giai!

Pháp bảo Thiên giai cực kì trân quý, ngay cả cường giả Thần Cung Cảnh gặp được cũng sẽ ra tay cướp đoạt!

Đẳng cấp cao hơn pháp bảo Thiên giai chính là sát phạt chí bảo, cao hơn nữa là Thánh khí.

Tần Đình vung tay lên một cái, thành lãm nguyệt chi thế, trên bầu trời xuất hiện hư ảnh một cánh tay, một bàn tay lớn trắng tinh như ngọc phóng lên tận trời, chộp về phía nhóm linh thú do pháp bảo hóa hình kia.

Linh thú nhao nhao gầm thét, bọn chúng đã sinh ra linh trí, tự do tự tại mấy trăm vạn năm, đương nhiên không nguyện ý bị người thu phục.

Thế nhưng bọn chúng hoảng sợ phát hiện, không khí quanh thân mình như ngưng kết lại, không có cách nào di động, chỉ có thể trơ mắt nhìn hư ảnh bàn tay bắt lấy chúng nó, hút vào trong Thần Phủ của Tần Đình.

Tần Đình vung tay lên, các loại linh thực thần thụ bên trong Cực Nhạc Thần Cung cũng bị hắn hút vào Thần Phủ, Thần Phủ của hắn cực kì rộng lớn, có diện tích ngàn dặm!

Nhưng Thần Phủ to lớn như thế, lúc này đã bị các loại thiên địa linh bảo của Cực Nhạc Thần Cung chiếm đầy.

Từ đó có thể thấy được lần này thu hoạch phong phú đến cỡ nào, hoặc là nói, kinh khủng!

Nhìn bên trong Thần Phủ chen đầy các loại tâm pháp, pháp bảo, linh thực thần thụ, Tần Đình không nhịn được mà lộ ra nụ cười hài lòng.

Cực Nhạc Thần Cung không hổ là bá chủ Đông Hoang Thượng Cổ, tài sản cực dày!

Chỉ những tư nguyên này cũng đủ cho Tần Đình tự mình bồi dưỡng một thánh địa!

Một thánh địa còn lớn hơn Huyền Thiên Tông!

Nhưng thứ làm Tần Đình để ý nhất là trong những tâm pháp này, hắn phát hiện ra một bộ kinh điển!

Kinh điển Cực Nhạc Thần Cung, « Triều Thiên Khuyết »!

Tần Đình xem xét một chút, phát hiện bộ Triều Thiên Khuyết này còn cao hơn mấy cấp bậc so với kinh điển đương thời như Thái Huyền Kinh, Nguyên Thủy Đại Đạo!

Nếu dung hợp Triều Thiên Khuyết, Vạn Thần Pháp Điển của hắn có thể sẽ nâng cao một bước!

Nghĩ vậy, ánh mắt Tần Đình lộ ra vẻ bá khí bễ nghễ thiên hạ!

Ta có kinh nghiệm chiến đấu của ngàn thế luân hồi.

Đạo tâm của ta viên mãn, tâm cảnh không chút kẽ hở!

Ta tu tập công pháp độc bộ thiên hạ!

Thế gian còn có ai là địch thủ của ta?

Thế giới này rất lớn, không chỉ có Đông Hoang, còn có Trung Châu, Tây Thổ, Bắc Vực, Nam Cương!

Những địa phương này cũng có vô số người trẻ tuổi cực kì xuất sắc, thiên chi kiêu tử, vạn chúng chú mục.

Nhưng Tần Đình có thể khẳng định, bọn hắn cũng không phải là đối thủ của mình!

Hai mắt Tần Đình lộ ra tinh quang, nhân vật thiên tài ở trước mặt hắn cũng chỉ có thể trở thành đá kê chân!

Ánh mắt Tần Đình bình thản: "Sinh ra cùng một thời đại với ta, chính là bi kịch của các ngươi...."

Chương 184: Việc lớn không tốt


Một tháng sau, Đông Hoang, trong một động phủ không biết tên.

Một nam tử áo xanh đang tĩnh tọa tu dưỡng, đó chính là Dịch Thủy Hàn!

Dịch Thủy Hàn chậm rãi mở mắt, nhẹ nhàng thở ra một hơi, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp.

Ngày đó, mặc dù hắn thành công theo trốn thoát khỏi tay Tần Đình, nhưng cũng phải bỏ ra cái giá rất lớn.

Đạo Kim Ngọc Đài!

Nghĩ đến đây, trong lòng Dịch Thủy Hàn có chút nhức nhối.

Đây chính là chí bảo của Thanh Vân Đạo Tôn! So với sát phạt chí bảo còn cao hơn một bậc!

Vì trốn thoát, hắn đành phải bỏ qua kiện pháp bảo kia.

Dù thế, hắn vẫn bị thương không nhẹ, đỡ lấy một kích kia của Tần Đình đâu dễ dàng như vậy?

Không lâu sau khi hắn chạy trốn, thương thế liền bạo phát, hắn đành phải tìm một động phủ để bế quan dưỡng thương.

Bây giờ đã qua một tháng, cuối cùng mới chữa khỏi thương thế.

Dịch Thủy Hàn nghĩ tới di chỉ Cực Nhạc Thần Cung, lòng đau như dao cắt.

Trải qua thiên tân vạn khổ, cửu tử nhất sinh hắn mới lấy được một giọt thần thủy trong một bí cảnh viễn cổ.

Nhờ giọt thần thủy này hắn mới có thể làm thần thụ trong lăng mộ kia sống lại, từ đó tìm được thông đạo đi đến di chỉ Cực Nhạc Thần Cung.

Di chỉ Cực Nhạc Thần Cung có vô số thiên địa linh bảo, còn có bí mật thành thần trong truyền thuyết!

Là hi vọng quật khởi của hắn, là hi vọng báo thù của hắn.

Thế nhưng ai có thể ngờ được!

Tất cả những gì hắn làm lại là làm áo cưới cho Tần Đình!

Nghĩ đến Tần Đình, ánh mắt Dịch Thủy Hàn lộ ra vẻ oán hận, nhưng ngay sau đó, trong lòng hắn có chút kinh nghi bất định.

Đời này, vì sao Tần Đình còn cường đại hơn kiếp trước... Hoặc có thể nói là kinh khủng!

Ở kiếp trước, hắn và Tần Đình đã giao thủ vô số lần, mặc dù Tần Đình cũng vô cùng cường đại, nhưng còn xa mới sánh được với sự kinh khủng yêu nghiệt của đời này!

Mà điều làm cho hắn nghi ngờ nhất là, tại sao Tần Đình biết hắn muốn tìm kiếm di chỉ Cực Nhạc Thần Cung?

Chẳng lẽ Tần Đình biết rõ dự định của hắn ư?

Làm sao có thể?

Hắn tìm kiếm di chỉ Cực Nhạc Thần Cung là vì dựa vào ký ức trùng sinh mới quyết định.

Mà chuyện trùng sinh là bí mật lớn nhất trong lòng hắn.

Hắn không nói với bất luận kẻ nào, thậm chí cả Bách Tử Tình cũng không biết.

Thế nhưng Tần Đình lại gieo ấn ký trên người hắn, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chờ sau, núp trong bóng tối, đi theo hắn tìm được di chỉ Cực Nhạc Thần Cung, cuối cùng ngư ông đắc lợi.

Hiện giờ dù Dịch Thủy Hàn nghĩ thế nào cũng không minh bạch.

Rốt cuộc làm cách nào mà Tần Đình phát giác ra mục đích của hắn, đời này, hắn và Tần Đình chưa bao giờ gặp nhau.

Theo lý thuyết, Tần Đình căn bản không thể biết mình mới đúng!

Đợi đã...

Ánh mắt Dịch Thủy Hàn bỗng nhiên lộ ra vẻ kinh hoảng, hắn nhớ tới một khả năng.

Chẳng lẽ... Tần Đình biết mình?

Ngày đó, bên ngoài lăng mộ, Tần Đình gật đầu mỉm cười với mình, đến trong lăng mộ, Tần Đình dường như vẫn luôn chú ý tới mình.

Hơn nữa tại di chỉ Cực Nhạc Thần Cung, Tần Đình từng nói một câu.

“Tư chất của ngươi rất hiếm thấy! Trừ ta ra, ta từng coi Nguyên Thủy Thánh Tử là người có thiên tư mạnh nhất, hiện giờ xem ra, ngươi còn mạnh hơn hắn ba phần."

Tất cả đều chứng minh rằng, ngay từ ban đầu, mục đích của Tần Đình chính là mình!

Dịch Thủy Hàn đột nhiên đứng dậy, vẻ mặt kinh nghi, lẩm bẩm nói: "Hắn biết ta, hóa ra, hắn biết ta..."

Bỗng nhiên, Dịch Thủy Hàn nghĩ đến một vấn đề đáng sợ.

Tần Đình đã biết rõ về hắn, nhất định cũng biết quan hệ giữa hắn và Nam Vô Tông, cũng biết quan hệ giữa hắn và Bách Tử Tình!

Ở kiếp trước, Dịch Thủy Hàn và Tần Đình tranh đấu rất lâu, hắn cực kỳ thấu hiểu cách hành xử của vị Huyền Thiên Thánh Tử này.

Vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, tất cả mọi người là quân cờ trong tay hắn!

Tần Đình nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này!

Không được!

Tử Tình sẽ gặp nguy hiểm!

Nghĩ vậy, Dịch Thủy Hàn đột nhiên bộc phát khí thế!

Hắn từ trong động phủ phóng thẳng lên trời, cấp tốc bay về hướng Nam Vô Tông như là sao băng!

Dịch Thủy Hàn cực kì lo lắng, còn nguyên nhân vì sao Tần Đình lại biết về hắn, hiện tại hắn đã không để ý nữa.

Hiện giờ, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ.

Tử Tình, nàng không thể xảy ra chuyện!

Đông Hoang, Đông Vân Quốc.

Mặc dù Đông Vân Quốc không phải đại hoàng triều, nhưng trong số các nước nhỏ, thực lực của nó cũng được tính là không tồi.

Hoàng Đế Đông Vân Quốc là một vị cường giả Thần Đài Cảnh. Dưới trướng hắn cường giả nhiều như mây, thanh thế không nhỏ.

Mà bên trong Đông Vân Quốc cũng có rất nhiều môn phái.

Nam Vô Tông chính là một môn phái tương đối nổi danh trong đó.

Nam Vô Tông có mấy ngàn đệ tử, tông chủ Bách Nam Tịch là cường giả Thần Đài Cảnh, cũng là chúa tể một phương tiếng tăm lừng lẫy tại Đông Vân Quốc.

Nữ nhi của Bách Nam Tịch, Bách Tử Tình là mỹ nhân nổi danh Đông Vân Quốc, không ít thanh niên tu sĩ ái mộ nàng.

Nam Vô Tông tọa lạc trong một dãy núi linh khí dư thừa.

Thời điểm Dịch Thủy Hàn đuổi tới Nam Vô Tông, sắc trời đã tối.

Nam Vô Tông vốn nên đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo bây giờ lại là tối đen như mực, vô cùng yên tĩnh.

Dịch Thủy Hàn thấy cảnh này, trong lòng lập tức có dự cảm không tốt, lập tức bay đến sơn môn.

Đến sơn môn, bình thường sẽ có đệ tử thủ sơn tuần tra, hiện giờ cũng mất bóng dáng.

Mà bên trong sơn môn tối đen như mực, truyền đến mùi máu tanh.

Cảm nhận được mùi máu tanh, tâm Dịch Thủy Hàn từng chút chìm xuống...

Chương 185: Chuyện tàn nhẫn nhất


Khuôn mặt Dịch Thủy Hàn trầm như nước, trong lòng khẽ run, hắn đã dự cảm được gì đó...

Hắn đi vào trong sơn môn, đi vào Nam Vô Tông, nới hắn sống từ nhỏ đến lớn, nơi mà hắn quen thuộc nhất.

Sau đó, hắn thấy Địa Ngục.

Thi thể.

Thi thể khắp nơi.

Thi thể của đệ tử Nam Vô Tông, chồng chất nằm trên mặt đất.

Dịch Thủy Hàn ngơ ngác nhìn cảnh này, lòng đau như cắt.

Không!

Trong nháy mắt, Dịch Thủy Hàn như bị rút sạch sinh lực, cả người run rẩy.

Hắn run lẩy bẩy đi thẳng về phía trước như là một cái xác không hồn!

Chết rồi.

Chết hết rồi.

Toàn bộ Nam Vô Tông đã bị người diệt môn!

Dịch Thủy Hàn thấy thi thể Tống trưởng lão ngày thường hay hòa ái hiền hòa, mắt ông mở to như chuông đồng, còn lưu lại một tia phẫn nộ.

Dường như muốn chống lại kẻ địch, chỉ tiếc đã bị người đánh vỡ nát tâm mạch.

...

Dịch Thủy Hàn thấy thi thể tiểu sư đệ cực kì nhát gan, tiểu sư đệ gặp phải một con côn trùng cũng có thể giật mình.

Trên khuôn mặt còn hơi có vẻ ngây ngô của tiểu sư đệ vẫn còn lưu lại vẻ kiên nghị, xem ra đã chiến đấu với địch nhân đến một khắc cuối cùng.

...

Hắn tiếp tục tiến lên, thấy thi thể của các sư muội và sư tỷ thầm mến mình.

Các nàng vẫn tưởng rằng tình cảm của mình chôn giấu rất sâu, lại không biết đó là bí mật công khai của toàn bộ Nam Vô Tông, bị truyền thành chuyện cười.

Nhưng hiện giờ, các thiếu nữ này vốn nên thanh xuân nở rộ như những bông hoa, lại đã biến thành những cỗ thi thể lạnh băng, ngã trên mặt đất.

Ánh mắt nhìn thẳng lên bầu trời, giống như đang chất vấn thượng thiên bất công.

...

Hắn còn thấy đại sư huynh, đại sư huynh Ô Thiên Lãng của Nam Vô Tông, người luôn bất hòa với mình, nhưng lại là một nam nhân mặt lạnh tâm nóng.

Đại sư huynh Ô Thiên Lãng vẫn luôn xem mình là đối thủ tranh giành vị trí Tông chủ, khắp nơi cạnh tranh với mình.

Nhưng thời điểm mình bị nghi ngờ, lại dứt khoát ủng hộ mình.

Sau đó khi Dịch Thủy Hàn nói lời cảm tạ, lại chỉ bình thản nói, hắn là vì Nam Vô Tông.

Tử trạng của Ô Thiên Lãng cực kì thê thảm, lồng ngực mở toang, trái tim bị người lấy ra ngoài, hiển nhiên trước khi chết đã bị tra tấn kinh khủng đến mức khó mà tưởng tượng nổi.

Nhìn thấy thi thể Ô Thiên Lãng, Dịch Thủy Hàn không nhịn được nữa, nghẹn ngào khóc rống!

Vì sao, vì sao ông trời lại tàn nhẫn với ta như vậy!

Kiếp trước mình đã trải qua thống khổ diệt môn, đời này lại trải qua lần nữa!

Sống lại một đời, mình vốn muốn dẫn Nam Vô Tông tránh thoát vận mệnh diệt môn!

Vốn muốn dẫn dắt Nam Vô Tông quật khởi, vươn lên đỉnh cao tại Đông Hoang!

Thế nhưng, Nam Vô Tông vẫn bị diệt môn! Thậm chí còn sớm hơn đời trước!

Vậy ta sống lại để làm gì! Ta sống lại có nghĩa lí gì!

Vốn nghĩ sống lại một đời thì có thể bù lại tiếc nuối ở kiếp trước, nhưng không ngờ đời này mọi chuyện lại lặp lại!

Tàn nhẫn biết bao!

Dịch Thủy Hàn điên cuồng, ngửa mặt lên trời gào to.

Bỗng nhiên, thân ảnh một nữ tử xuất hiện trong đầu hắn, ánh mắt Dịch Thủy Hàn lại lần nữa sáng lên.

Tử Tình...

Dịch Thủy Hàn nhanh chóng bay đến tông chủ phong, Tử Tình là nữ nhi của tông chủ, ở tại tông chủ phong.

Đến tông chủ phong, cung điện vốn vô cùng tráng lệ hiện giờ đã trở thành phế tích, còn có thi thể của không ít cường giả Nam Vô Tông nằm trên mặt đất.

Hiển nhiên trước đó đã trải qua một trận đại chiến kinh thiên.

Dịch Thủy Hàn tìm kiếm trong cung điện, bỗng nhiên phát hiện một vị nam tử trung niên thoi thóp, nằm hôn mê bất tỉnh trên mặt đất.

Con ngươi của Dịch Thủy Hàn co rụt lại, thúc phụ...

Vị nam tử trung niên kia chính là tông chủ Nam Vô Tông, Bách Nam Tịch.

Dịch Thủy Hàn lập tức bay đến bên cạnh Bách Nam Tịch, vận chuyển chân khí vào trong cơ thể Bách Nam Tịch, bảo vệ tâm mạch của hắn.

Thật lâu sau, Bách Nam Tịch ngâm khẽ một tiếng, tỉnh lại.

Bách Nam Tịch nhìn thấy Dịch Thủy Hàn, hắn lộ ra vẻ kích động: "Thủy Hàn, ngươi còn sống, bọn họ đang tìm ngươi! Đi mau đi!"

Dịch Thủy Hàn nhìn Bách Nam Tịch, nước mắt chảy dài, khóc không thành tiếng: "Thúc phụ, là ta liên lụy đến Nam Vô Tông."

Bách Nam Tịch yếu ớt thở dài một hơi: "Đừng tự trách, hài tử, nếu không có ngươi, Nam Vô Tông ta sớm đã bị người khác hủy hoại.. "

Dịch Thủy Hàn lắc đầu, ánh mắt lộ ra sự hận thù, nói: "Thúc phụ, là ai, là ai đã diệt Nam Vô Tông ta!"

Bách Nam Tịch nói: "Huyền Thiên Tông, là người Huyền Thiên Tông, bọn hắn ép hỏi tung tích của ngươi, chúng ta không nói, bọn họ liền diệt Nam Vô Tông!"

Nghe vậy, khí tức Dịch Thủy Hàn đột nhiên bộc phát tràn đầy cuồng bạo phẫn nộ!

Huyền Thiên Tông!

Quả nhiên là Huyền Thiên Tông!

Bách Nam Tịch bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nắm chặt lấy tay Dịch Thủy Hàn, kích động nói: "Bọn hắn còn bắt Tử Tình! Thủy Hàn, nhanh đi cứu Tử Tình!"

Mắt Dịch Thủy Hàn rưng rưng, gật đầu thật mạnh, trầm giọng nói: "Thúc phụ, ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ cứu được Tử Tình!"

Hắn lại run giọng nói: "Thúc phụ, ngươi phải chữa thương trước..."

Bách Nam Tịch gian nan mỉm cười nói: "Tâm mạch của ta đã bị chấn vỡ, ta không sống được nữa..."

"Thủy Hàn, nếu không hoàn toàn nắm chắc thì không được khinh cử vọng động, Tử Tình là con của ta... Ngươi cũng là con của ta... Ngươi phải bảo vệ chính mình..."

Dịch Thủy Hàn khóc lớn, nói không ra lời.

Thời điểm truyền chân khí cho Bách Nam Tịch, Dịch Thủy Hàn đã cảm giác được tâm mạch của Bách Nam Tịch đã bị chấn vỡ, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt.

Nhưng hắn là cường giả Thần Đài Cảnh, tu vi thâm hậu, vậy nên mới chưa chết.

Hiện giờ đã là nến tàn trong gió, không có một tia hi vọng.

Ánh mắt Bách Nam Tịch dần dần tán loạn, miệng lẩm bẩm nói: "Nam Vô Tông truyền thừa đến nay đã ba mươi sáu đời, bây giờ đạo thống đoạn tuyệt trong tay ta... Nam Tịch thẹn với các vị tổ sư..."

Ngay sau đó ông nuốt xuống một hơi cuối cùng, buông tay nhân gian...

Dịch Thủy Hàn ôm thi thể dần dần lạnh đi của Bách Nam Tịch, rống lên một tiếng đau thấu tim gan.

Tâm hắn như dao cắt, thúc phụ hắn kính trọng nhất chết trước mặt mình.

Nữ nhân hắn yêu nhất cũng bị bắt đi.

Tông môn dưỡng dục hắn đã bị hủy diệt!

Tần Đình...

Dịch Thủy Hàn đay nghiến hai chữ này.

Trong ánh mắt đỏ bừng là hận ý vô tận!

Chương 186: Uy thế


Đông Hoang, Nam Vô Tông.

Mưa to như trút, Nam Vô Tông phồn vinh thịnh vượng hiện giờ đã biến thành tử địa.

Mấy ngàn đệ tử trưởng lão Nam Vô Tông đều bị giết chết!

Toàn bộ Nam Vô Tông đã bị diệt môn!

Mà hiện tại, bên trong tổ địa sau núi Nam Vô Tông tràn đầy mộ bia chen chúc.

Dịch Thủy Hàn lần lượt mai táng tất cả các trưởng lão, đệ tử Nam Vô Tông ở đây.

Không biết đã trải qua bao lâu, rốt cuộc hắn đã an táng xong cho người cuối cùng.

Trên bia mộ của người này khắc: Tông chủ Nam Vô Tông, Bách Nam Tịch chi mộ.

Mưa to như trút, toàn thân Dịch Thủy Hàn ướt đẫm, nhưng hắn không dùng pháp lực để cản mưa.

Hai mắt Dịch Thủy Hàn đỏ bừng lẳng lặng nhìn mộ bia trước mắt, nói khẽ: "Thúc phụ, người hãy an tâm yên nghỉ."

" Dịch Thủy Hàn ta thề với trời, nhất định sẽ cứu được Tử Tình ra!"

"Không chỉ như thế, ta còn muốn báo thù cho mấy ngàn mạng người Nam Vô Tông!"

"Chắc chắn phải bêu đầu Tần tặc!"

"Nếu làm trái lời thề này, trời tru đất diệt, quỷ thần vứt bỏ!"

Ánh mắt Dịch Thủy Hàn lộ ra vẻ kiên nghị, sau đó hắn quay người rời đi.

Hắn biết rõ hiện giờ chính mình phải làm gì.

Đó không phải là đi tìm Tần Đình báo thù.

Hiện tại chênh lệch giữa hắn và Tần Đình quá lớn, tìm Tần Đình báo thù chỉ là đi chịu chết mà thôi.

Hiện giờ cũng chưa thể đi cứu Tử Tình.

Chỉ cần hắn không xuất hiện, Tần Đình sẽ không làm gì Tử Tình.

Hắn cực kỳ thấu hiểu vị Huyền Thiên Thánh Tử này, chỉ cần hắn không xuất hiện, ở trong mắt Tần Đình, Tử Tình vẫn còn giá trị lợi dụng, sẽ càng thêm an toàn.

Chuyện hắn cần làm hiện giờ chính là đi tìm một bí cảnh Thượng Cổ trong trí nhớ.

Nơi đó có cơ duyên để hắn tu thành Thần Đài.

Cũng có hi vọng để giúp hắn báo thù!

...

Đông Hoang, Huyền Thiên Tông.

Thái Hư Phong, trong một cung điện cực kì hoa mỹ, Lý trưởng lão Huyền Thiên Tông đang cung kính hồi báo gì đó với Tần Đình.

Nói thật, sau khi Thánh Tử trở lại tông lần này đã khiến cho Lý trưởng lão cực kì rung động.

Ánh mắt của Thánh Tử, chúng như là vực sâu không thấy đáy, đối diện với Thánh Tử giống như toàn bộ linh hồn sắp bị hút vào.

Lý trưởng lão là cường giả Thần Cung Cảnh, thần thức cực kì cường đại, định lực siêu phàm, đều sẽ sinh ra loại cảm giác này.

Thánh Tử... Thật sự là càng ngày càng đáng sợ...

Một tháng trước, thời điểm Tần Đình và Nhiếp U xuất phát tiến về Nam Tề Quốc đã phân phó Lý trưởng lão đến Nam Vô Tông mang một nữ nhân tên là Bách Tử Tình về.

Nhận được mệnh lệnh của Thánh Tử, đương nhiên là Lý trưởng lão lập tức chuẩn bị bắt đầu động thủ.

Nam Vô Tông chỉ là một tông môn nhỏ, theo lý thuyết chỉ cần phái mấy cường giả Thần Đài Cảnh là được.

Nhưng trải qua chuyện Công Dã nhất tộc lần trước, Lý trưởng lão không dám khinh thường, lão là cường giả Thần Cung Cảnh lại tự mình đến đó.

Đáng tiếc, Nam Vô Tông không biết điều, lại dám ngỗ nghịch lão, không chịu giao Bách Tử Tình ra!

Lý trưởng lão đành phải tiện tay diệt Nam Vô Tông, cưỡng ép bắt lấy Bách Tử Tình.

Lý trưởng lão cung kính nhìn Tần Đình, lão nói: "Thánh Tử, Bách Tử Tình đã bị chúng ta mang về, hiện giờ đang nhốt trong Thiên Điện."

Tần Đình mặt không biểu tình, thản nhiên gật đầu.

Lý trưởng lão dừng một chút, rồi cung kính nói: " Nam Vô Tông kia không biết điều, không chịu giao Bách Tử Tình ra, cho nên thuộc hạ đành phải diệt Nam Vô Tông."

Tần Đình nhíu mày, thản nhiên nói: "Lý trưởng lão, việc nhỏ thế này về sau không cần báo."

Thấy Tần Đình có vẻ không vui, Lý trưởng lão sợ đến đổ mồ hôi lạnh.

Lập tức quỳ xuống thỉnh tội, run giọng nói: "Là thuộc hạ suy nghĩ không chu toàn, mong Thánh Tử thứ tội!"

Lý trưởng lão là một cường giả Thần Cung Cảnh, tại Đông Hoang cũng là nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp, lại bị một câu của Tần Đình dọa đến quỳ xuống cầu xin tha thứ!

Từ đó có thể thấy được uy thế Tần Đình bây giờ!

Nhìn dáng vẻ e ngại kia của Lý trưởng lão, Tần Đình bỗng nhiên mỉm cười.

Tự mình đứng dậy đỡ lấy Lý trưởng lão, hắn mỉm cười nói: "Lý trưởng lão không cần kinh hoảng, lần này, ngươi làm rất tốt."

Lý trưởng lão bị Tần Đình tự mình đỡ dậy, có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng nói: "Đa tạ Thánh Tử khen ngợi!"

Ngẩng đầu nhìn lên, thân thể lão bỗng nhiên run rẩy.

Mặc dù khuôn mặt Tần Đình đang cười, nhưng ánh mắt thâm thúy như vực sâu, không có một tia tình cảm.

Lý trưởng lão chỉ cảm thấy một cỗ hàn ý dâng lên từ đáy lòng, lập tức cúi đầu xuống biểu thị cung kính.

Trong lòng càng thêm e ngại Tần Đình, cũng càng thêm thần phục!

Lão ngầm hạ quyết tâm, sau này nhất định phải làm thỏa đáng mọi chuyện Thánh Tử giao cho, không thể có chút sơ suất nào.

Thánh Tử... Thật sự là quá đáng sợ!

Lý trưởng lão lui về phía sau, Nhiếp U đứng hầu một bên bỗng nhiên nói: "Công tử, Bách Tử Tình đã bị bắt về, với tình cảm của Dịch Thủy Hàn đối với Bách Tử Tình, hắn có thể vụng trộm đến đây giải cứu Bách Tử Tình hay không?"

Tần Đình mỉm cười nói: "Sẽ không, Dịch Thủy Hàn không phải kẻ ngu xuẩn, thiên phú lòng dạ của người này cũng thuộc hạng thượng thừa, hiện giờ tới cứu Bách Tử Tình chỉ là đi chịu chết mà thôi."

"Người này nhất định sẽ tu thành Thần Đài trước, chỉ có tu thành Thần Đài, hắn mới có cơ hội."

"Hơn nữa, trong lòng người này cũng hiểu rằng, nếu hắn không xuất hiện, ta sẽ không giết Bách Tử Tình, dù sao, Bách Tử Tình cũng là quân cờ ta dùng để kiềm chế hắn...".

Chương 187: Thiếu nữ hoài xuân


Nhiếp U hiểu rõ gật đầu, nhớ tới phong cách hành sự của Dịch Thủy Hàn trong lăng mộ ngày đó, gật đầu nói: "Công tử thánh minh. Người này đúng là cực kỳ cẩn thận."

Hắn ngừng một chút, hơi nghi hoặc nói: "Thế nhưng hiện tại Bách Tử Tình bị nhốt tại Thái Hư Phong, phòng giữ sâm nghiêm, với tính cách của Dịch Thủy Hàn sẽ mạo hiểm đến đây cứu viện sao?"

Tần Đình thản nhiên nói: "Người này tính cẩn thận, Thái Hư Phong phòng giữ sâm nghiêm, với tính cách của người này tất nhiên sẽ ẩn núp chờ đợi cơ hội."

Nhiếp U trầm giọng nói: "Nếu người này trốn đi, chúng ta ngoài sáng, hắn ở trong tối, không thể giải quyết người này trong thời gian ngắn được."

Tần Đình khẽ gật đầu, thản nhiên nói: "Không sai, tâm chí người này kiên nghị, hơn nữa ở trong lăng mộ đã chịu thiệt, bị thương, còn đang trong hoàn cảnh bất lợi, chắc chắn sẽ không hành động thiếu suy nghĩ."

"Nhưng ta không có kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột cùng hắn, cho hắn một sơ hở, dẫn hắn cắn câu."

Nhiếp U nghi ngờ nói: "Vậy phải chế tạo sơ hở gì?"

Tần Đình cười không nói, đứng dậy đi tới trước cửa sổ, đứng chắp tay, nhìn lên mặt trăng trên bầu trời, trong đầu hiện lên một bóng người xinh đẹp.

...

Đông Hoang, Nam Tề Quốc.

Thực lực Nam Tề Quốc trong số các nước nhỏ cũng được tính là không tồi, Hoàng Đế Nam Tề là cường giả cảnh giới Thần Đài đỉnh phong, nhân vật đã bước nửa chân vào Thần Cung Cảnh, cũng có chút danh khí tại Đông Hoang.

Hoàng cung Nam Tề Quốc, công chúa điện.

Nam Tề công chúa Kỷ Tâm Nhàn đang nhàm chán loay hoay với một chậu hoa, tư tưởng không tập trung, suy nghĩ không biết đã bay đến phương nào.

Đối với sự khác thường của Kỷ Tâm Nhàn trong khoảng thời gian này, nhóm thị nữ trong công chúa điện không hiểu không biết.

Xưa nay Kỷ Tâm Nhàn làm việc lôi lệ phong hành, lại có thiên phú bất phàm, tu luyện cực kì khắc khổ, cả ngày lẫn đêm chưa từng thư giãn.

Thế nhưng sau khi trở về từ lần xâm nhập vào trong lăng mộ cường giả Thần Cung Cảnh trở về, Kỷ Tâm Nhàn như biến thành người khác.

Nam Tề trưởng công chúa khí phách đã không còn, thay vào đó là một thiếu nữ tư xuân.

Mỗi ngày tư tưởng đều không tập trung, không ngừng phái người xuất cung đi nghe ngóng tin tức một vị nam tử áo trắng che mặt tên là Liễu Phong, đáng tiếc vẫn không thu hoạch được gì.

Thị nữ trong công chúa điện tự mình vụng trộm suy đoán, công chúa là đang tư xuân!

Nhưng hoàng cung đại nội cực kì phức tạp, không ai dám nói ra, sợ nhất thời vô ý sẽ bị đánh chết, còn có thể liên lụy đến gia tộc.

....

Đôi tay ngọc mềm mại của Kỷ Tâm Nhàn ôm lấy gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ, trong đầu hiện lên thân ảnh"Liễu huynh".

Áo trắng che mặt, cực kỳ thần bí, nhưng không thể che lấp hào quang tuyệt đại phong hoa của hắn.

Cỗ khí chất kia làm lòng người tin phục, thực lực lại cao cường, sau không lường được!

Một kích nhẹ nhàng đã đánh bại Thôn Thiên Cự Mãng dài tới mấy vạn dặm, phong thái ấy đến nay vẫn còn khắc sâu trong đầu Kỷ Tâm Nhàn.

Đặc biệt hắn làm người chính phái, ánh mắt nhìn về phía nàng hôm đó như là giếng cổ, không chút dao động, một tia dâm tà cũng không có.

So ra, không biết có bao nhiêu thanh niên tuấn kiệt, mặt ngoài đạo mạo nhưng ánh mắt nhìn về phía nàng lại tràn đầy dâm tà, khiến cho người ta chán ghét.

"Liễu huynh" không chỉ có khí chất phi phàm, thực lực sâu không lường được, lại chính phái như thế.

Thật sự là thỏa mãn tâm tư thiếu nữ của Kỷ Tâm Nhàn, cũng như tất cả huyễn tưởng về lang quân như ý của nàng.

Mặc dù chỉ gặp một lần ngắn ngủi trong lăng mộ, nhưng Kỷ Tâm Nhàn đã rất có hảo cảm đối với nam tử áo trắng che mặt ấy.

Ta đây là vừa gặp đã yêu sao?

Gương mặt xinh đẹp của Kỷ Tâm Nhàn ửng đỏ, si ngốc nghĩ.

Ngay sau đó, gương mặt xinh đẹp ấy lại hiện lên vẻ u sầu, khiến người nhìn đau lòng không thôi.

Trong lần đến lăng mộ đó, nàng đã chờ vị "Liễu huynh" này tại cửa vào lăng mộ.

Đáng tiếc, "Liễu huynh" lại chưa từng xuất hiện, hẳn là đã không còn trong lăng mộ nữa.

Rơi vào đường cùng, Kỷ Tâm Nhàn chỉ có thể về hoàng đô Nam Tề.

Hi vọng" Liễu huynh" có thể đến hoàng cung tìm nàng.

Dù sao ngày đó ở trong lăng mộ, nàng đã mời "Liễu huynh" đến hoàng cung Nam Tề làm khách.

Tuy "Liễu huynh" không nhận lời... Thế nhưng cũng không cự tuyệt.

Không phải sao?

Mà lí do khiến Kỷ Tâm Nhàn u oán chính là, "Liễu huynh" vẫn chưa tới hoàng cung Nam Tề tìm nàng.

Thậm chí nàng đã phái nhân thủ đi nghe ngóng tin tức về một vị nam tử áo trắng che mặt tên là Liễu Phong, nhưng cũng không thu hoạch được gì.

Giống như hắn chưa bao giờ xuất hiện trên thế giới này.

Thật sự là một nam tử bí ẩn...

Trong lòng Kỷ Tâm Nhàn có chút chua xót, chẳng lẽ ta không lọt được vào mắt ngươi ư... Liễu huynh...

Nàng tự thấy mình cũng là một vị mỹ nhân, tại Đông Hoang cũng có chút danh tiếng, gia thế bối cảnh có thể nói là không tệ.

Vì sao Liễu huynh lại không đến tìm nàng...

Nghĩ vậy, Kỷ Tâm Nhàn thở dài, quả nhiên thiếu nữ hoài xuân luôn ngây thơ.

...

Hoàng cung Nam Tề Quốc cực kì hùng vĩ tráng lệ, trải qua hơn mười đời hoàng đế không ngừng kiến thiết, bây giờ hoàng cung Nam Tề Quốc còn hùng vĩ hơn hoàng cung của một vài hoàng triều.

Mà đại điện trung ương của hàng cung Nam Tề Quốc là nơi Hoàng Đế Nam Tề Quốc tu luyện và xử lý chính vụ.

Hôm nay, Hoàng Đế Nam Tề Quốc nghênh đón một vị khách đặc biệt....

Chương 188: Liễu huynh, xin lỗi


Hoàng Đế Nam Tề Quốc là cường giả Thần Đài Cảnh tối đỉnh, lại là quân chủ một nước, xưa nay hùng tâm bừng bừng, muốn dẫn dắt Nam Tề Quốc trở thành một hoàng triều!

Nam Tề hoàng triều... xưng hô khiến người ta mê say cỡ nào...

Nhưng bây giờ, Hoàng đế Nam Tề Quốc vốn uy nghiêm lại đang trưng vẻ mặt cung kính nhìn lão giả hoa bào trước mặt.

Vị lão giả hoa bào này là một đại nhân vật!

Trưởng lão chấp sự nội môn Huyền Thiên Tông! Trần trưởng lão!

Nghĩ vậy, Hoàng đế Nam Tề Quốc liền đầu váng mắt hoa, khó mà tin được.

Bây giờ Huyền Thiên Tông là bá chủ Đông Hoang, tứ hải thần phục, thánh địa đệ nhất Đông Hoang!

Mặc dù hiện tại trên danh nghĩa Đông Hoang vẫn còn tứ đại thánh địa.

Càn Nguyên Tông, Triều Thánh Tông, Tinh Nguyệt Giáo cùng nổi danh với Huyền Thiên Tông.

Nhưng người sáng suốt có thể nhìn ra Huyền Thiên Tông đã bỏ xa ba thánh địa này.

Chỉ tính riêng đại trưởng lão nội các Huyền Thiên Tông, Tần Đế là đã có thể uy chấn Đông Hoang!

Đại tu sĩ Hóa Thần a!

Lại thêm thái thượng trưởng lão của Huyền Thiên tông, Ứng Hoàng lão tổ.

Như vậy Huyền Thiên Tông có hai đại tu sĩ Hóa Thần!

Chỉ hai vị đại tu sĩ Hóa Thần này đã có thể trấn áp được ba đại thánh địa khác!

Cho nên, Huyền Thiên Tông hiện giờ đã thuộc một cấp bậc khác, hơn nữa còn là cấp bậc cao nhất!

Người thuộc Huyền Thiên Tông, dù chỉ là một đệ tử nội môn bình thường, hắn cũng phải cẩn thận ứng đối.

Huống chi là trưởng lão chấp sự nội môn! ?

Trưởng lão chấp sự nội môn được tính là cao tầng trong nội bộ Huyền Thiên Tông!

Mà vị trưởng lão chấp sự nội môn này còn là cường giả Thần Cung Cảnh hàng thật giá thật.

Dù là thân phận nào thì Nam Tề Quốc cũng không thể đối đãi lãnh đạm.

Hoàng đế Nam Tề Quốc kính sợ nhìn Trần trưởng lão, cung kính nói: "Không biết Trần trưởng lão giáng lâm Nam Tề Quốc ta là cần làm chuyện gì, phàm là chuyện Nam Tề Quốc ta có thể làm được, ta nhất định sẽ tận tâm tận lực!"

Trần trưởng lão nhìn hoàng đế Nam Tề Quốc, lão thân mật lôi kéo Hoàng đế Nam Tề Quốc, cười nói: "Ha ha, Kỷ hiền đệ đừng hoảng, nếu không chê, vậy thì gọi ta là Trần lão ca đi."

Hoàng đế Nam Tề Quốc choáng váng nhìn Trần trưởng lão, gần như không thể tin vào tai mình.

Gọi ta là Kỷ hiền đệ? Nhìn tư thái kia, sợ là không phải muốn kết làm huynh đệ với ta!

Trần trưởng lão mang theo nụ cười chúc phúc, tủm tỉm nhìn hoàng đế Nam Tề Quốc, thầm cảm thán vận khí hắn ta thật tốt!

Sinh được một nữ nhi tốt, bù đắp được mấy vạn năm cố gắng của một hoàng triều!

Trần trưởng lão cười nói: "Thánh Tử coi trọng Nam Tề công chúa Kỷ Tâm Nhàn, muốn thu nàng làm thị thiếp, ha ha, Kỷ hiền đệ, xin chúc mừng."

Hoàng đế Nam Tề Quốc khó tin nhìn Trần trưởng lão, trong lúc nhất thời không thể tin vào tai mình, hắn cho rằng mình đã nghe lầm!

Đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử, Thần Long trên trời, nhân vật trong truyền thuyết!

Thế mà lại điểm danh muốn thu nữ nhi của ta làm thị thiếp?

Trong nháy mắt, Hoàng đế Nam Tề Quốc bị hạnh phúc to lớn này đập cho choáng váng.

Là quân chủ một nước, hắn biết rõ thân phận thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử đại biểu cho cái gì.

Điều này đồng nghĩa với, sau khi nữ nhi hắn trở thành thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, hoàng thất Nam Tề có thể trở thành một trong những thế gia tôn quý nhất Đông Hoang!

Không kể đâu xa, chính là vị Tô phu nhân kia.

Tô phu nhân chỉ xuất thân từ tiểu gia tộc của một tiểu quốc.

Thế nhưng sau khi Tô phu nhân trở thành thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, phụ thân của vị Tô phu nhân này liền trở thành quân chủ một nước, lập nên Thương Võ Quốc.

Mới ngắn ngủi mấy năm, vô số tán tu thực lực cường đại đã đầu phục Thương Võ Quốc, hiện giờ thực lực Thương Võ Quốc đã tăng mạnh.

Hắc hắc, có lẽ không đến mấy năm nữa, Thương Võ Quốc sẽ phải đổi tên thành Thương Võ hoàng triều!

Hoàng triều!

Nghĩ đến hai chữ này, trong mắt Hoàng đế Nam Tề Quốc liền sáng như sao, đây chính là thứ hắn truy cầu cả đời!

Một khi nữ nhi trở thành thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, giấc mộng này sẽ nhanh chóng hóa thành sự thật!

Trần trưởng lão nhìn ánh mắt sáng lập lòe của hoàng đế Nam Tề Quốc, lộ ra nụ cười hài lòng.

...

Nam Tề Quốc, công chúa điện.

Kỷ Tâm Nhàn nghi hoặc nhìn phụ hoàng, những năm gần đây, hoàng đế Nam Tề Quốc một lòng muốn biến Nam Tề Quốc trở thành hoàng triều, bận rộn chính vụ, đã lâu không tới công chúa điện của nàng.

Hơn nữa hiện giờ hắn còn đang nở nụ cười, tựa như đã gặp thiên đại hỉ sự nào đó.

Kỷ Tâm Nhàn mỉm cười hỏi: "Phụ hoàng đã gặp việc vui gì vậy?"

Hoàng đế Nam Tề Quốc nhìn nữ nhi, cười ha ha nói: "Là đại hỉ sự của Nam Tề Quốc ta, còn phải đa tạ nữ nhi con."

Kỷ Tâm Nhàn nghi hoặc hỏi: "Cám ơn ta?"

Hoàng đế Nam Tề Quốc kích động nói: "Huyền Thiên Thánh Tử muốn thu con làm thị thiếp, ha ha, đây chính là vận may mà trời ban cho con, hoặc có thể nói là hoàng thất Nam Tề ta, ha ha!"

Nghe thấy tin tức này, nụ cười trên mặt Kỷ Tâm Nhàn cứng đờ.

Huyền Thiên Thánh Tử muốn thu ta làm thị thiếp sao?

Làm sao... Sao có thể như vậy.

Nhưng hiện giờ trong đầu Kỷ Tâm Nhàn không suy nghĩ nguyên nhân vì sao Huyền Thiên Thánh Tử lại thu nàng làm thị thiếp, mà là bóng người một vị nam tử áo trắng che mặt.

Liễu huynh, người mà nàng mong nhớ ngày đêm kia...

Nàng vừa mới thích một người, nhưng lại gặp phải loại chuyện này!

Hiện giờ, tâm Kỷ Tâm Nhàn loạn như ma.

Nàng là Nam Tề công chúa, từ nhỏ đã được giáo dục là phải cân nhắc vì lợi ích của Nam Tề Quốc.

Chuyện này tốt với Nam Tề Quốc thế nào không cần nói cũng biết.

Huống chi, nàng có thể cự tuyệt sao?

Đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử!

Kết cục của việc ngỗ nghịch Huyền Thiên Thánh Tử, Công Dã nhất tộc đã dùng máu tươi để nói cho thế nhân biết đó là gì.

Một bên là mối tình đầu, một bên là an nguy của Nam Tề Quốc...

Hoàng đế Nam Tề Quốc nhìn vẻ mặt cứng đờ của Kỷ Tâm Nhàn, còn tưởng rằng nữ nhi choáng váng vì hạnh phúc to lớn này, cười nói: "Con chuẩn bị đi, mấy ngày nữa Huyền Thiên Tông sẽ phái người đến đón con, ha ha..."

Sau đó hắn đứng dậy, cười ha hả rời đi.

Kỷ Tâm Nhàn nhìn bóng lưng phụ hoàng, một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt tuyệt mỹ.

Liễu huynh, xin lỗi....

Chương 189: Bách Tử Tình


Đông Hoang, Huyền Thiên Tông.

Thái Hư Phong, bên trong một cung điện cực kì hoa mỹ.

Tần Đình đang du lãm bảng thương thành hệ thống.

Thật lâu sau, ánh mắt hắn dừng trên một vị trí.

Phệ tâm cổ, có thể khống chế tâm trí con người, muốn đổi cần 20 vạn điểm giá trị nhân vật phản diện.

Nhìn qua, có thể nói phệ tâm cổ là thứ cực kì nghịch thiên, có thể khống chế tâm trí con người!

Nếu dùng với cường giả Thần Cung Cảnh, không phải là có thể chế tạo một đại quân Thần Cung Cảnh trung thành hay sao?

Nhưng phệ tâm cổ có một nhược điểm, chính là chỉ tác dụng với tu sĩ cảnh giới Thần Thông trở xuống.

Vậy thì nó khá là vô dụng, cho nên thứ nghịch thiên như vậy chỉ cần 20 vạn điểm giá trị nhân vật phản diện là đã có thể đổi được.

Nhưng, mặc dù thứ này vô dụng, nhưng đối với Tần Đình tới nói lại là vừa vặn.

Bởi vì, nữ nhân Dịch Thủy Hàn để ý nhất, Bách Tử Tình, chỉ là cảnh giới Thần Luân...

...

Thái Hư Phong, bên trong một Thiên Điện.

Cung điện trong Thái Hư Phong cực kì xa hoa, chỗ Thiên Điện này cũng rất hoa mỹ.

Trong đó có một vị nữ tử đang ngồi.

Nàng mặc một bộ cẩm y bạch sắc có vẻ hơi đơn giản, cho người ta một cảm giác thanh nhã mà không mất lộng lẫy.

Tóc dài tới eo, khuôn mặt thanh lãnh, đang ngắm nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tần Đình đi vào Thiên Điện liền thấy cảnh tượng như thế, trong lòng hắn không khỏi cảm thán, đúng là một nữ tử thanh lãnh.

Vị nữ tử thanh lãnh này chính là nữ nhi của tông chủ Nam Vô Tông, nữ nhân Dịch Thủy Hàn để ý nhất.

Bách Tử Tình.

Nghe âm thanh có người tiến đến, Bách Tử Tình quay đầu nhìn lại, nàng đứng dậy, thanh âm thanh lãnh, thản nhiên nói: "Tử Tình bái kiến Huyền Thiên Thánh Tử."

Tần Đình nhìn đôi mắt Bách Tử Tình, lại phát hiện trong mắt nàng không có chút vẻ sợ hãi nào, cũng không có phẫn hận kích động khi gặp kẻ thù.

Trong lòng hắn âm thầm lấy làm kỳ.

Lại nghe thấy Bách Tử Tình nói: "Tử Tình bái kiến Huyền Thiên Thánh Tử."

Tần Đình mỉm cười, thản nhiên nói: "Ngươi đã từng gặp ta ư?"

Bách Tử Tình khẽ lắc đầu, nói: "Ta được đưa tới Thiên Điện này đã lâu, thường ngày chỉ có thị nữ tới đưa ba bữa, ngươi là nam tử đầu tiên đến đây, đương nhiên chính là chủ nhân nơi này."

Nghe vậy, Tần Đình không nhịn được có chút cảm thán, quả là một nữ tử thông tuệ!

Hắn tiếp tục quan sát vẻ mặt bình tĩnh của Bách Tử Tình, kỳ quái hỏi: "Nam Vô Tông bị ta hủy diệt, ngươi không hận ta sao?"

Khuôn mặt Bách Tử Tình không cảm xúc, thản nhiên nói: "Thù diệt môn, không đội trời chung, sao có thể không hận?"

Tần Đình thản nhiên nói: "Ồ? Vậy vì sao ngươi lại tỏ ra bình tĩnh?"

Đôi mắt Bách Tử Tình nhìn Tần Đình thật sâu, hiện lên vẻ khó nói lên lời.

Nàng thản nhiên nói: "Huyền Thiên Thánh Tử là thiên tài tiếng tăm lừng lẫy Đông Hoang, cường giả T
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6