Sắc mặt Dịch Thủy Hàn vặn vẹo, nhìn chằm chằm vào Tần Đình.
Hắn vừa trải qua cảm giác rơi từ trên thiên đường xuống địa ngục, chỉ trong chớp mắt.
Ngày hôm qua hắn còn hăng hái, có hi vọng báo thù, cộng thêm việc nữ tử mà hắn yêu mến đã vui vẻ trở lại, hắn chỉ cảm thấy tương lai một mảnh tươi sáng!
Nhưng bây giờ, đại địch xuất hiện, nữ nhân của hắn sớm đã bị kẻ thù khống chế tâm trí! Luyện thành nữ nô!
Ngày hôm qua, trong rượu khẳng định là có vấn đề!
Hắn chính là cường giả Thần Đài, ngày hôm qua lại không tận lực buông lỏng tâm thần.
Làm sao lại say được! ?
Tử Tình bị khống chế từ trong miệng hắn moi ra tin tức liên quan tới bí cảnh Thượng Cổ...
Chờ chút!
Dịch Thủy Hàn biến sắc, trong lòng có chút kinh hãi.
Tần Đình làm thế nào biết được mình có quan hệ với bí cảnh Thượng Cổ?
Việc trùng sinh chính là bí mật lớn nhất của hắn, trên đời này không có người thứ hai biết được!
Sắc mặt Dịch Thủy Hàn vô cùng khó coi, nhìn Tần Đình trầm giọng nói: "Tại sao ngươi biết ta có tin tức về bí cảnh Thượng Cổ?"
Tần Đình hơi mỉm cười, nhưng không trả lời hắn.
Hệ thống cũng chính là bí mật lớn nhất của hắn, đương nhiên sẽ không nói cho Dịch Thủy Hàn.
Tâm tư Dịch Thủy Hàn như thiểm điện liền suy nghĩ tiền căn hậu quả thấu triệt.
Từ ngày đầu tiên trong lăng mộ để mắt hắn, tới việc Nam Vô Tông bị diệt, Bách Tử Tình bị bắt đi.
Lại đến việc dùng con rối thế thân dẫn Tần Đình đi, thừa cơ cứu Tử Tình.
Mặc dù hết thảy đều rất tự nhiên, nhưng suy nghĩ kỹ một chút, tựa hồ có một bàn tay lớn không ai biết ở phía sau màn thôi động hết thảy...
Sắc mặt Dịch Thủy Hàn cực kỳ khó coi, chậm rãi nói: "Chẳng lẽ từ vừa mới bắt đầu chính là kế hoạch của ngươi?"
Khuôn mặt Tần Đình mang theo một nụ cười nhàn nhạt, thản nhiên nói: "Xem ra Dịch huynh đã nghĩ thông suốt."
"Thực không dám giấu giếm gì, ngày đó khi Dịch huynh bước vào Huyền Thiên Tông đã sớm bị cường giả Huyền Thiên Tông phát giác, nếu không phải ta căn dặn bọn họ không được vọng động, chỉ sợ Dịch huynh đã sớm chết tại nơi đó."
Nghe được lời này, Dịch Thủy Hàn bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác thất bại mãnh liệt.
Hóa ra... Mình chỉ là một con rối...
Hắn tự cho rằng kế hoạch của mình là thiên y vô phùng, hóa ra tất cả chỉ là một trò cười!
Trong lòng Dịch Thủy Hàn hoàn toàn nguội lạnh, thủ chưởng run rẩy, điên cuồng cười to, hai hàng trọc lệ từ trên mặt chảy xuống: "Thất bại thảm hại, hắc hắc, thất bại thảm hại..."
Tần Đình có chút thương hại nhìn hắn, Dịch Thủy Hàn cũng là một nhân kiệt, thiên tư phi phàm, lại tâm cơ thâm trầm.
Chỉ tiếc, gặp phải Tần Đình...
Hai tay Dịch Thủy Hàn run rẩy, nhưng lại rất nhanh khôi phục bình tĩnh. Hắn trọng sinh hai kiếp, tâm trí kiên nghị hơn nhiều so với người bình thường.
Loại thủ đoạn này có thể khiến thường nhân bị đả kích đến mức sụp đổ, nhưng lại không thể đánh bại Dịch Thủy Hàn.
Trong mắt Dịch Thủy Hàn tinh quang tăng vọt, chiến ý càng thêm cao!
Hắn cười to nói: "Ta cũng là cao thủ hiếm có trong thiên hạ, cả đời tung hoành, khó gặp đối thủ!"
"Vốn nghĩ Tiềm Long Nhập Uyên, tìm cơ hội nhất phi trùng thiên, không ngờ chỉ kém một chiêu, lại rơi vào kết quả như vậy!"
"Tần Đình! Ngươi có dám đánh với ta một trận để cho ta đường đường chính chính chiến tử?"
Nhìn Dịch Thủy Hàn trọng phát đấu chí, Tần Đình cũng có chút kính nể, người bình thường khác gặp phải loại tình huống này sợ rằng tâm trí đã sớm sụp đổ.
Mà Dịch Thủy Hàn lại còn có thể cháy lên chiến ý, thật sự làm cho người ta kính nể.
Tần Đình tiếu dung biến mất, sắc mặt trịnh trọng, trầm giọng nói: "Ta sẽ tiễn đưa Dịch huynh một đoạn đường."
"Đa tạ!" Dịch Thủy Hàn hướng hắn chắp tay.
Trước khi chết, Dịch Thủy Hàn bỗng nhiên có cảm giác hiểu ra mọi chuyện, chấp niệm trong lòng, cũng để xuống.
Mặc dù Tần Đình là kẻ thù hai kiếp của hắn, Dịch Thủy Hàn ở kiếp trước đã chết trong tay Tần Đình, một kiếp này cũng đồng dạng sẽ chết trong tay Tần Đình.
Nhưng Dịch Thủy Hàn bây giờ lại đối với Tần Đình sinh ra một tia kính nể.
Người này vô luận là thực lực hay là mưu kế, đều hoàn toàn áp chế mình.
Thua thất bại thảm hại, nhưng cũng thua tâm phục khẩu phục.
Hai người sóng vai đi về nơi xa, trước khi đi, Dịch Thủy Hàn quay người nhìn thoáng qua Bách Tử Tình.
Hắn biết rõ, đây là lần cuối cùng hắn được nhìn nàng.
Chỉ tiếc, ánh mắt Tử Tình vẫn rơi trên người Tần Đình, cũng không nhìn lấy hắn một chút.
Dịch Thủy Hàn khẽ lắc đầu, trong lòng có chút ảm đạm.
Tử Tình hiên tại đã không phải là Tử Tình nữa rồi...
...
Oanh!
Từ chỗ xa xôi, đột nhiên hiện ra ánh sáng vô tận, đủ các loại thần thông bay múa đầy trời, mỗi một loại thần thông uy lực đều bị diễn hóa đến cực hạn. Hào quang rực rỡ, như là hai vòng mặt trời va chạm, giao phong với nhau.
...
Trong lòng Dịch Thủy Hàn nghĩ mình chắc chắn phải chết nên đã buông ra hết thảy, điên cuồng thiêu đốt sinh mệnh của mình, thỏa thích phát tiết lực lượng.
Nghĩ rằng ít nhất cũng phải lưu lại vết tích cuối cùng ở nơi này.
Tần Đình cũng tôn trọng đối thủ này, toàn lực thi triển thực lực của mình.
Bọn hắn chiến đấu khí tức truyền xa vạn dặm, chiến đấu dư ba xung kích, đem vô số núi non sông ngòi nhấc lên, hết thảy hóa thành bột mịn.
Tần Đình rốt cuộc cũng triển lộ chiến lực chấn động cổ kim của hắn, mỗi một chiêu đều có thể đánh cho toàn thân Dịch Thủy Hàn đẫm máu!
Kết cục trận chiến này, ngay từ đầu cũng đã chú định, Dịch Thủy Hàn và Tần Đình, cách xa cực lớn!
Cuối cùng, Dịch Thủy Hàn hoàn toàn thiêu đốt sinh mệnh, nhục thân tươi sáng, lập loè sáng lên, sắp biến mất khỏi thế giới này.
Tần Đình ở bên cạnh hắn, đứng chắp tay, nói khẽ: "Dịch huynh, ngươi còn có tâm nguyện gì không?"
Dịch Thủy Hàn dùng giọng khàn khàn hỏi: "Ta muốn biết rõ ngươi theo đạo là gì?"
Tần Đình chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng nói: "Kẻ thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, đây là bá đạo, cũng là thành thần chi đạo."
Chương 199: Đứng ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh
Dịch Thủy Hàn lẩm bẩm nói: "Bá đạo sao?"
Nhục thể của hắn bắt đầu phân giải, hóa thành từng hạt ánh sáng nhỏ bé, chậm rãi tiêu tán trong không khí.
Lập tức, hóa thành vô số hạt ánh sáng phiêu tán bốn phía, triệt để biến mất ở thế giới này.
Tần Đình nhìn Dịch Thủy Hàn biến thành bột mịn, trong lòng bỗng nhiên sinh ra một cảm giác phức tạp.
Dịch Thủy Hàn mặc dù là khí vận chi tử, là người mà Tần Đình không thể không giết, nhưng người này không chỉ thiên tư phi phàm, tâm tư kín đáo.
Càng quan trọng hơn là vì người này không cực đoan giống Diệp Thu, từ đầu đến cuối đều duy trì lý trí.
Sau khi Dịch Thủy Hàn chết, người trẻ tuổi cuối cùng có thể chống lại Tần Đình cũng đã chết dưới tay hắn.
Tần Đình đứng chắp tay, cúi đầu nhìn về phía non sông tươi đẹp dưới chân, thần sắc ung dung.
Chợt nhớ tới một số người.
Từ khi hắn xuất đạo đến nay, Tần Đình đã gặp biết bao người trẻ tuổi xuất sắc.
Tống Trường Ca, Giang Trung Bạch, Nghiêm Hàn, Nguyên Thủy Thánh Tử, Cổ Thần Thánh Tử, hôm nay là Dịch Thủy Hàn.
Bọn họ đều là nhân kiệt một thời, đều là thiên chi kiêu tử.
Thiên tư tuyệt thế, mưu kế thâm trầm, giống như thiếu niên Chí Tôn, nếu có thể trưởng thành tiếp, ngày sau chắc chắn sẽ đạt được một phen thành tựu.
Nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân, lại luôn đứng ở phía đối lập với Tần Đình.
Về sau đều lần lượt bại vong trong tay Tần Đình.
Tần Đình bỗng nhiên có một loại cảm giác tịch mịch, Đông Hoang mặc dù lớn, nhưng thế hệ tuổi trẻ đã không còn người nào có thể là đối thủ của hắn.
Mặc dù bây giờ thế hệ tuổi trẻ Đông Hoang, vẫn có một vài cao thủ trẻ tuổi cực kì xuất sắc, thanh danh tại ngoại.
Tỉ như nói ở Triều Thánh Tông có Triều Thánh Thánh Tử - Thi Vị Bình, lại tỉ như nói ở Tinh Nguyệt Giáo có Tinh Nguyệt Thánh Tử - Cố Trung Tiêu...
Những người này đều có thiên phú bất phàm, chiến tích không ít. Nhưng vẫn có chênh lệch rất lớn với Tần Đình.
Mà cao thủ thế hệ trước, hoặc là tự kiềm chế thân phận, hoặc là kiêng kị Huyền Thiên Tông, cũng không cùng hắn khó xử.
Cho nên hiện tại Tần Đình có một loại cảm giác đứng ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh.
Tần Đình đứng chắp tay, ánh mắt lạnh nhạt, trong lòng lẩm bẩm nói: "Đã đến lúc rời khỏi Đông Hoang..."
Không có áp lực thì sẽ không tiến bộ.
Tần Đình biết, nếu như hắn một mực trầm mê ở thân phận đệ nhất thế hệ trẻ tuổi Đông Hoang thì không bao giờ có một tia áp lực.
Vậy thì hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị các thiên tài khác đuổi kịp, vả lại, không có áp lực thì sao có thể thành thần được?
Thần sắc hắn khoan thai, quay người nhìn về một phương hướng, nơi đó có một địa phương xa xôi.
Địa phương kia tên là Trung Châu.
Mà ở nơi đó, tụ tập rất nhiều tu sĩ cường đại nhất thiên hạ, cũng có đủ loại người trẻ tuổi cực kì xuất sắc.
Những người tuổi trẻ này đều là thiên chi kiêu tử, vạn chúng chú mục.
Chờ Tần Đình đi để tiếp thu kiến thức, đi chinh phục, đi trấn áp...
...
Mà ở một nơi cực kì xa xôi ở Đông Hoang, không biết xa bao nhiêu vạn dặm, có một khối đại lục, tên là Trung Châu.
Trung Châu, Lâm Lang Tiên Cảnh.
Nếu như nói Huyền Thiên Tông là đệ nhất thánh địa Đông Hoang thì Lâm Lang Tiên Cảnh chính là đệ nhất thánh địa Trung Châu.
Lâm Lang Tiên Cảnh, phương viên mười vạn dặm đồi núi, một mảnh tường hòa yên tĩnh. Linh khí quanh quẩn, hội tụ thành biển, như là cảnh sắc tiên gia, không phụ cái tên Lâm Lang Tiên Cảnh.
Mà ở trung tâm Lâm Lang Tiên Cảnh, có một tôn cổ chung cực kì to lớn.
Cổ chung trải rộng vết tích thời gian, lại có vô số đạo văn vờn quanh, thôn phệ thiên địa linh khí cùng nhật nguyệt tinh hoa.
Bên trong cổ trung ấp ủ uy năng bành trướng đến cực điểm, ẩn mà không phát...
Tôn cổ chung này như là một tôn Thiên Thần đang say giấc nồng, cho người ta một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm, đây là một bảo vệ do thần linh luyện chế.
Tổ sư khai sơn của Lâm Lang Tiên Cảnh là Lâm Lang lão tổ, ba vạn năm sau khi bước vào cảnh giới Hóa Thần đã phi thăng thành thần.
Sau khi Lâm Lang lão tổ tu thành thần linh phi thăng thượng giới liền lưu pháp bảo của mình lại, trấn thủ Lâm Lang Tiên Cảnh, che chở an nguy nơi đây, đến nay đã được hơn trăm vạn năm.
Đây cũng chính là nguyên nhân mà Lâm Lang Tiên Cảnh trải qua tuế nguyệt lâu như thế, vẫn như cũ trường thịnh không suy.
Mà Lâm Lang Tiên Cảnh bởi vì có thần linh che chở nên xưa nay luôn đứng trung lập, cũng không tham dự khúc mắc của các thế lực hay môn phái khác.
Cho nên Lâm Lang Tiên Cảnh đã được thế nhân công nhận là đệ nhất thánh địa Trung Châu.
Bỗng nhiên, các tu sĩ Trung Châu nghe được một trận tiếng chuông to rõ, thậm chí truyền đến ngoài vạn dặm, rõ ràng truyền vào trong tai của bọn họ.
Bọn họ thi triển ra pháp mục nhìn lại, phát hiện tiếng chuông kia chính là từ tôn cổ chung thần linh phát ra.
Lập tức, vô số linh chu phi hành từ Lâm Lang Tiên Cảnh bay ra, hướng về bốn phương.
Các tu sĩ xa xa trông thấy một màn này, không hiểu rõ vì sao một nơi xưa nay thần bí điệu thấp như Lâm Lang Tiên Cảnh lại có đại động như thế.
Mà một tu sĩ tóc trắng tựa hồ nghĩ tới điều gì, trên mặt nguyên bản không hề bận tâm hốt nhiên động dung vô cùng.
Lão lẩm bẩm nói: "Dao Trì thịnh hội... Là Dao Trì thịnh hội!"
"Dao Trì thịnh hội ngàn năm một lần đã bắt đầu!"
Các tu sĩ chung quanh nghe được, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, sắc mặt lập tức kích động, tâm trì thần diêu.
Dao Trì thịnh hội...
Dao Trì thịnh hội ngàn năm một lần....
Chương 200: Dao Trì thịnh hội
Từ Trung Châu, Đông Hoang, Tây Thổ, Bắc Vực cho đến Nam Cương, tất cả những người trẻ tuổi xuất sắc nhất ở các nơi này đều sẽ được mời tới Dao Trì thịnh hội, tụ tập một đường, cùng nhau luận đạo!
Mà trong Dao Trì thịnh hội cũng tất sẽ có người trổ hết tài năng, danh chấn thiên hạ!
Hơn nữa từ Dao Trì thịnh hội sẽ truyền ra những người nổi bật. Những người đó có thể đi lĩnh hội vô thượng chí bảo của Lâm lang Tiên Cảnh, Thiên Ý Cổ Chung!
Đây chính là chí bảo của thần linh, lĩnh hội được nó liền có thể có cơ duyên lĩnh hội được thần tính.
Thu hoạch một cơ duyên thành thần!
Một vị tu sĩ trẻ tuổi kích động nói: "Dao Trì thịnh hội rốt cuộc cũng mở ra, cái này không chỉ là thịnh sự của Trung Châu mà còn là thịnh sự của toàn bộ thiên hạ!"
Người bên cạnh nhao nhao đồng ý nói: "Đúng vậy!"
"Đúng vậy! Đây là đại thịnh sự ngàn năm có một, anh tài trong toàn bộ thiên hạ đều sẽ tụ tập ở đây!"
...
Một nam tử có vẻ mặt kiêu căng cười nói: "Dao Trì thịnh hội, các thiên tài Trung Châu tất nhiên sẽ trổ hết tài năng, danh chấn thiên hạ!"
"Đúng vậy, Thánh Tử Ngọc Tiêu Cung Chư Tử Hằng mới ba mươi tuổi đã tu thành Thần Đài, thực lực thâm bất khả trắc, nhất định có thể lực áp quần hùng!"
"Đại công tử Thiên Phủ - Trang Mộng Điệp và Ngọc Tiêu Thánh Tử nổi danh như vậy, ở Dao Trì thịnh hội tất cũng có một phen hành động."
"Đúng vậy!"
...
Tu sĩ chung quanh nhao nhao phụ họa, Trung Châu là trung tâm thiên hạ, xưa nay so với Đông Hoang, Tây Thổ, Bắc Vực, Nam Cương cũng mạnh hơn một bậc.
Cho nên các tu sĩ Trung Châu trời sinh có mấy phần kiêu căng.
Một vị tu sĩ trung niên trông khá thành thụclắc đầu, trầm giọng nói: "Không thể khinh thường anh hùng thiên hạ, thiên tài Trung Châu tất nhiên lợi hại, nhưng ở địa phương khác cũng có bất thế anh tài!"
Một vị tu sĩ phản bác: "Trung Châu là trung tâm thiên hạ, vô luận là nồng độ linh khí hay là thần thông đạo pháp, so với Đông Hoang, Tây Thổ, Bắc Vực, Nam Cương phồn vinh hơn mấy phần, bồi dưỡng ra được thiên tài đương nhiên cũng mạnh hơn địa phương khác một bậc."
Vị tu sĩ trung niên lắc đầu, trầm giọng nói: "Lời ấy sai rồi, không nói những cái khác, chỉ nói Đông Hoang thôi, thế nhưng có vị Huyền Thiên Thánh Tử kia."
Lời vừa nói ra, trong nháy mắt xung quanh cũng an tĩnh mấy phần.
Huyền Thiên Thánh Tử...
Năm đó Huyền Thiên Thánh Tử dùng một kế tru diệt hai đại thánh địa uy danh truyền khắp thiên hạ, các tu sĩ Trung Châu cũng nghe thấy.
Trung Châu tuy nói thực lực so với địa phương khác mạnh hơn một bậc, nhưng đó cũng dựa vào các thế lực tu sĩ phổ thông mà nói.
Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung nếu đặt ở Trung Châu cũng là quái vật khổng lồ!
Hai con quái vật khổng lồ như thế mà bị sức của một mình Huyền Thiên Thánh Tử đẩy vào hoàn cảnh diệt môn!
Một người đem hai thánh địa đùa bỡn trong lòng bàn tay!
Uy danh cỡ ấy khiến các tu sĩ Trung Châu sau khi nghe được cũng có mấy phần rung động.
Tâm cơ mưu lược như vậy, đến cả các thánh địa chưởng giáo Trung Châu cũng tán dương không thôi.
Nghe đồn Đại công tử Thiên Phủ - Trang Mộng Điệp cũng tự mình thừa nhận loại thủ đoạn này, hắn cũng không làm được.
Sau đó lại truyền tới việc Huyền Thiên Thánh Tử không đến hai mươi tuổi liền tu thành Thần Đài.
Tin tức này càng làm cho toàn bộ Trung Châu rung động...
Dù sao đến cả nhân vật đứng đầu thế hệ trẻ tuổi Trung Châu là Ngọc Tiêu Thánh Tử Chư Tử Hằng cũng là đến năm hai mươi lăm tuổi mới tu thành Thần Đài.
Đây chẳng phải nói lên, thiên phú của Huyền Thiên Thánh Tử mạnh hơn Ngọc Tiêu Thánh Tử sao?
Thậm chí, đệ nhất thánh địa Trung Châu, tổ sư khai sơn Lâm Lang Tiên Cảnh, Lâm Lang lão tổ, một vị tu thành thần linh đã phi thăng thượng giới, truyền thuyết cũng là hai mươi tuổi tu thành Thần Đài.
Điều này cho thấy, vị Huyền Thiên Thánh Tử này... Có thành thần chi tư!
Cho nên, mặc dù Tần Đình còn chưa tới Trung Châu, nhưng ở Trung Châu đã bắt đầu lưu truyền truyền thuyết về Tần Đình...
Sau một hồi lâu, đến cả vị nam tử có vẻ mặt kiêu căng cũng thu hồi nét kiêu căng trên mặt.
Hắn gật đầu, trầm giọng nói: "Huyền Thiên Thánh Tử đích thật là bất phàm, nhưng nhóm thiên kiêu Trung Châu bọn ta cũng không yếu hơn hắn!"
"Đúng vậy, Huyền Thiên Thánh Tử tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm chiến đấu không đủ, mà Ngọc Tiêu Thánh Tử đã từng đi qua tổ địa Yêu tộc, dùng cảnh giới Thần Đài chém giết một vị đại yêu Thần Cung!"
"Đại công tử Trang Mộng Điệp của Thiên Phủ cũng từng có chiến tích một lần chém giết năm vị Thần Đài cảnh đỉnh phong!"
"Đúng vậy! Ngọc Tiêu thánh tử và Đại công tử Thiên Phủ có chiến tích kinh người, kinh nghiệm chiến đấu cực kì phong phú, Dao Trì luận đạo cũng không phải chỉ dựa vào thiên phú!"
"Đúng vậy!"
"Đúng là như thế!"
...
Tu sĩ chung quanh nhao nhao đồng ý, giống như là động viên chính mình, nhưng trong lòng bọn họ vẫn còn mấy phần lo lắng, cũng chỉ có chính bọn họ biết rõ...
Còn có không ít tu sĩ không nói gì, trong lòng đã bắt đầu âm thầm chờ mong Huyền Thiên Thánh Tử đến.
Dù sao, họ cũng muốn nhìn Huyền Thiên Thánh Tử một chút. Nhân vật truyền kỳ rốt cuộc sẽ có phong thái như thế nào!
Chương 201: Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn*
* Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn: Câu thơ trong bài Đề Hạc Lâm tự bích (Đề trên tường chùa Hạc Lâm) của nhà thơ Lý Thiệp đời Đường, nghĩa câu thơ là giải thoát bản thân khỏi sự phiền não, buồn chán để bản thân tới một nơi thoát tục, tu dưỡng tâm hồn.
Đông Hoang, Huyền Thiên Tông.
Một biệt viện bên trong Thái Hư Phong, Tần Đình đang cùng chúng nữ chuyện trò vui vẻ.
Tần Đình nằm trên ghế mây, có vẻ cực kì nhàn nhã.
Bốn nữ nhân Tô Chỉ Đồng, Kỷ Tâm Nhàn, Chu Bình Nguyệt và Lý Quân Ninh bao quanh Tần Đình, ánh mắt tràn đầy nhu tình nhìn phu quân của mình.
Bốn nữ nhân đều có dung mạo cực kì mỹ miều và đều có vẻ đẹp riêng của mình.
Tô Chỉ Đồng trầm ổn, Kỷ Tâm Nhàn chí khí, Chu Bình Nguyệt kiều mị, Lý Quân Ninh thanh lãnh, có bốn mỹ nhân rạng rỡ này, toàn bộ biệt viện như là tiên cảnh.
Lại thêm tiểu la lỵ Bạch Linh xinh đẹp đáng yêu phát triển bầu không khí, toàn bộ biệt viện cũng tràn đầy hoan thanh tiếu ngữ.
Nhìn Bạch Linh một mặt không tình nguyện bị bốn nữ nhân vây quanh, xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, trông đáng yêu vô cùng.
Tần Đình cũng không nhịn được lộ ra vẻ mỉm cười.
Chỉ có ở chỗ này, trước mặt nữ nhân của mình, Tần Đình mới có thể buông lỏng tâm tình.
Mặc dù Tô Chỉ Đồng vào cửa không bao lâu, Tần Đình lại nạp Kỷ Tâm Nhàn làm thiếp.
Nhưng Tô Chỉ Đồng cũng không mảy may oán khí, Tần Đình chính là nhân vật thần thánh, có thể trở thành thị thiếp của hắn, thật sự là phúc phận của nàng.
Lại thêm việc Tần Đình ban cho nàng Sinh Sinh Tạo Hóa Quả, trong lòng nàng càng có vài phần ái mộ và cảm kích Tần Đình.
Mà Kỷ Tâm Nhàn mặc dù trở thành thị thiếp của Tần Đình, biết Tần Đình còn có nữ nhân khác.
Nhưng một công chúa Nam Tề như nàng lại cảm thấy vô cùng bình thường, đến cả phụ hoàng của nàng là hoàng đế Nam Tề cũng có hậu cung ba ngàn giai thê, Tần Đình là Huyền Thiên Thánh Tử mới có mấy nữ nhân thật sự là quá bình thường.
Huống chi Tần Đình là "Liễu Huynh" mà trong nội tâm nàng ngày nhớ đêm mong, sự thật này khiến Kỷ Tâm Nhàn tràn đầy cảm kích với thượng thiên.
Nàng đã không còn mong ước gì nữa.
Lúc này, Chu Bình Nguyệt dịu dàng cười nói: "Đáng tiếc Thanh Di muội muội không ở đây, nếu không hậu cung của Huyền Thiên Thánh Tử đều đầy đủ hết."
Dứt lời, đôi mắt đẹp của nàng có chút tức giận nhìn Tần Đình.
Trong số những nữ nhân ở đây, nàng là người đầu tiên đi theo Tần Đình.
Lúc đầu nàng cũng không nghĩ sẽ có thể độc chiếm Tần Đình, nhưng mới được mấy năm, Tần Đình đã nạp thêm nhiều nữ nhân như vậy.
Nghĩ đến cái này, Chu Bình Nguyệt âm thầm nghiến răng.
Đúng là nòi giống phong lưu!
Tần Đình đương nhiên cũng có thể nghe ra giấm chua trong lời nói của Chu Bình Nguyệt, nhưng hắn cũng biết rõ Chu Bình Nguyệt không phải thật sự tức giận.
Chu Bình Nguyệt cũng chỉ là nói giỡn mà thôi, kỳ thật trong số những nữ nhân này, người có tâm địa hào phóng nhất, nghĩ thoáng nhất kỳ thật chính là Chu Bình Nguyệt mặt ngoài lúc nào cũng bày ra bình dấm chua.
Có điều, Tần Đình cũng nhớ tới Mộ Thanh Di.
Hai người bọn họ đích thật rất lâu rồi chưa gặp mặt.
Lần gặp mặt với Mộ Thanh Di trước đó là thời điểm hắn đăng cơ lên làm Huyền Thiên Thánh Tử.
Mộ Thanh Di theo Càn Nguyên Tông đến Huyền Thiên Tông xem lễ.
Nhớ lúc ấy, nha đầu Mộ Thanh Di này còn khóc rất lâu.
Mặc dù hắn đã an ủi nàng, cam đoan nhất định sẽ đi đến Càn Nguyên Tông tìm nàng, đồng thời cam đoan lời nói của mình mới khiến Mộ Thanh Di nín khóc, mỉm cười.
Có điều về sau phát sinh trận chiến với Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung, rồi lại xuất hiện khí vận chi tử là Dịch Thủy Hàn.
Cho nên hắn mới không có thời gian đi đến Càn Nguyên Tông tìm nàng, kéo tới tận bây giờ.
Dù sao Huyền Thiên Tông và Càn Nguyên Tông đường xá xa xôi, mà Mộ Thanh Di lại là con gái chưởng giáo của Càn Nguyên Tông, đương nhiên không thể lưu lại thời gian dài ở Thái Hư Phong.
Chí ít không thể không danh không phận mà lưu lại Thái Hư Phong.
Tần Đình thầm nghĩ hắn có phải nên đến Càn Nguyên Tông cầu hôn với Mộ chưởng giáo, cưới Mộ Thanh Di về.
Tuy Tần Đình đối với Mộ Thanh Di, một nữ nhân thông minh lại khéo hiểu lòng người có chút yêu thích, nhưng Mộ Thanh Di cũng không phải chính thê phù hợp trong mắt Tần Đình.
Nhưng nếu cho Mộ Thanh Di làm bình thê, tin tưởng Mộ chưởng giáo cũng có thể tiếp nhận.
Dù sao, Huyền Thiên Tông bây giờ đã không phải là Huyền Thiên Tông trước đó.
Nếu như trước kia Càn Nguyên Tông còn có thể miễn cưỡng cùng đẳng cấp với Huyền Thiên Tông thì bây giờ sau khi Huyền Thiên Tông chiếm đoạt Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung.
Càn Nguyên Tông liền không thể cùng Huyền Thiên Tông tương đề tịnh luận.
Cho Mộ Thanh Di một chức vị bình thê, vô luận là mặt mũi cũng đủ làm cho Càn Nguyên Tông hài lòng.
Đang lúc Tần Đình tinh tế suy tư, Bạch Linh rốt cuộc chịu không được bốn nữ nhân vần vò.
Tức giận oa oa kêu to, bổ nhào vào ngực Tần Đình, mắt rưng rưng nhìn hắn.
Thần thái kia cực kì làm cho người ta thương tiếc.
Tần Đình cười ha ha, ôm lấy Bạch Linh, thân mật nhéo nhéo khuôn mặt tuyệt mỹ của Bạch Linh.
Còn Bạch Linh thì nhắm mắt lại, có vẻ cực kì hưởng thụ.
Sắc mặt mấy nữ nhân cực kì không cam lòng nhìn Tần Đình, Bạch Linh đáng yêu như thế, các nàng đương nhiên cũng cực kì ưa thích.
Thế nhưng Bạch Linh lại vẻn vẹn chỉ ưa thích một mình Tần Đình!
Các nàng xoa bóp khuôn mặt Bạch Linh, Bạch Linh sẽ rất không vui.
Nhưng Tần Đình xoa bóp khuôn mặt Bạch Linh, Bạch Linh lại cực kì hưởng thụ!
Loại đãi ngộ khác biệt này của Bạch Linh khiến trong lòng các nữ nhân ê ẩm, thậm chí cũng bắt đầu hoài nghi việc này bắt nguồn từ mị lực của mỗi người!
Thật sự là tức chết!
Tần Đình mỉm cười nhìn một màn vui vẻ hòa thuận trước mắt, sinh lòng cảm thán.
Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn a...
Chương 202: Thu hết bí cảnh Thượng Cổ
Sáu tháng sau, Đông Hoang, trong một dãy núi ít người lui tới.
Ai mà có thể nghĩ tới, bên trong này lại ẩn giấu một bí cảnh Thượng Cổ!
Bên trong bí cảnh, được rải bởi dung nham nhiệt độ cực cao, toàn bộ bí cảnh trông như địa ngục.
Nhưng Tần Đình lại đi bộ rất nhàn nhã, không chút nào bị nhiệt độ cao ảnh hưởng.
Lúc này, bỗng nhiên bí cảnh chấn động, từ trong dung nham liệt diễm có một con Yêu thú Cự Hổ phóng ra!
Thân thể Yêu thú Cự Hổ cực kì to lớn, cơ hồ lớn bằng một ngọn núi nhỏ.
Trên dưới da thịt bên ngoài tựa như có Cầu Long vây quanh, cơ bắp lồi lên từng cục từng cục, nhục thể cực kì cường hoành, hung quang trong mắt bắn ra bốn phía!
Toàn bộ Yêu thú Cự Hổ được bao phủ bởi liệt hỏa hừng hực, uy thế cực kì khủng bố!
Thậm chí không khí bên trong bí cảnh cũng bắt đầu chấn động!
Xem ra đây chính là yêu thú trấn thủ nơi này!
Sắc mặt Tần Đình không đổi, không hề bận tâm, chỉ là có vẻ lấy làm kỳ lạ.
Nơi đây không hổ là bí cảnh Thượng Cổ, yêu thú trấn thủ cũng cực kì cường đại.
Lấy uy thế của Yêu thú Cự Hổ này so sánh, chỉ sợ đến cả cường giả Thần Cung cũng không phải đối thủ của nó.
Trong mắt Yêu thú Cự Hổ hung quang bắn ra bốn phía, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Đình, người đang xâm lấn địa bàn của nó.
Bỗng nhiên Yêu thú Cự Hổ nhảy bổ về phía Tần Đình, miệng mở to cực đại, chừng mấy chục mẫu, muốn một ngụm đem Tần Đình nuốt vào!
Tần Đình mặt không biểu tình, tay nâng một chưởng, trong bàn tay có lôi trì dâng lên, lôi đình bắn ra, như là Viễn Cổ Lôi Thần!
Trong lôi trì có một tôn Lôi Thần đứng lên, càng lúc càng lớn, hóa thành Cự Nhân Lôi Thần cao mấy vạn trượng.
Toàn thân Cự Nhân Lôi Thần trải rộng lôi đình chi lực vô cùng cường hoành, một chưởng liền bóp yêu thú Cự Hổ trong tay, mặc cho yêu thú Cự Hổ giãy dụa cũng không xoay chuyển.
Bẹp bẹp!
Yêu thú Cự Hổ cảnh giới Thần Cung vậy mà bị bóp nát bét!
Một kích đánh chết yêu thú trấn thủ, Tần Đình mặt không biểu tình, thật giống như bóp chết một con côn trùng nhỏ, không để ý chút nào.
Yêu thú trấn thủ vừa chết, hư không bên trong bí cảnh vốn nóng nảy giờ đã yên tĩnh trở lại.
Thậm chí không khí vốn khô nóng cũng mát mẻ hơn một chút.
Tần Đình tiếp tục đi vào chỗ sâu nhất bên trong bí cảnh. Thật lâu sau, một rừng cây xuất hiện trước mắt Tần Đình.
Một biển lửa bùng lên trong rừng cây.
Ở trung tâm rừng cây, có một gốc Hỏa Diễm Chi Thụ.
Bên trên gốc Hỏa Diễm Chi Thụ này, lơ lửng một chiếc cổ cầm.
Cổ cầm kia tạo hình xưa cũ, phía trên hiện đầy đạo văn phức tạp, ẩn chứa uy năng làm cho người ta sợ hãi.
Tần Đình thu tay lại vung lên, cổ cầm liền rơi vào trong tay hắn.
Hắn nhẹ nhàng bắn ra, âm thanh cổ cầm vang lên, toàn bộ bí cảnh tràn ngập âm thanh sát phạt!
Xoẹt một tiếng!
Hư không bị âm thanh sát phạt kia cắt thành vô số lỗ lớn, có thể thấy được uy năng cực kì khủng bố!
Tần Đình nhướn mày lên, quán chú pháp lực vào trong cổ cầm.
Bỗng nhiên phượng ngâm hoàng minh!
Từ bên trong cổ cầm xông ra một hư ảnh Phượng Hoàng, mang theo lửa nóng hừng hực, phóng lên tận trời!
Hư ảnh Phượng Hoàng uy thế biến thiên, vô cùng kinh khủng, như là thần thú chân chính, toàn bộ bí cảnh cũng vì nó mà hơi rung động!
Tần Đình mỉm cười nhìn cổ cầm trong tay, trong lòng có chút hài lòng!
Tôn cổ cầm này xác thực bất phàm, uy lực mặc dù không so được với Thánh khí, nhưng cũng cách rất xa với Thiên giai pháp bảo, thậm chí so với sát phạt chí bảo còn mạnh hơn một bậc.
Tần Đình ma sát đạo văn cổ cầm, nhẹ giọng mỉm cười: "Gọi là Viêm Phượng Đạo Hoàng Cầm đi!"
Viêm Phượng Đạo Hoàng Cầm, cổ cầm trong tay cũng tựa hồ ra vẻ vui thích.
Biểu đạt sự hài lòng đối với danh xưng này.
Tần Đình thu Viêm Phượng Đạo Hoàng Cầm vào Thần Phủ. Sau khi bí cảnh Thượng Cổ mất đi chí bảo liền trở nên không ổn định, bắt đầu sụp đổ.
Tần Đình bay ra khỏi bí cảnh, nhìn nơi này đang dần dần sụp đổ, trong lòng có mấy phần cảm thán.
Mấy tháng nay, Tần Đình đi khắp Đông Hoang, chính là vì tìm kiếm những bí cảnh Thượng Cổ này.
Mà những bí cảnh Thượng Cổ chính là tin tức mà Tần Đình moi được từ phía Dịch Thủy Hàn.
Đây cũng là bí cảnh Thượng Cổ cuối cùng.
Thu hoạch cũng cực kì phong phú.
Viêm Phượng Đạo Hoàng Cầm này cũng đã tiếp cận đến cấp bậc Thánh khí.
Mà ở bí cảnh Thượng Cổ khác cũng thu được thiên địa linh bảo nhiều vô số kể, Tần Đình thậm chí còn ở một sơn cốc tìm thấy một bộ kinh điển đương thời!
Còn có tâm pháp Hóa Thần, hơn nữa tâm pháp Thần Thông nhiều vô số kể.
Những thu hoạch ở bí cảnh Thượng Cổ này, có thể nói cũng không kém hơn thu hoạch của Tần Đình ở Cực Nhạc Thần Cung chút nào.
Tần Đình bỗng nghĩ đến, sau khi những bí cảnh Thượng Cổ này bị hắn tìm ra.
Khả năng vài vạn năm sau Đông Hoang cũng sẽ không có bí cảnh Thượng Cổ xuất thế.
Sau đó hắn lập tức lắc đầu, không nghĩ thêm gì nữa.
Về sau Đông Hoang có còn bí cảnh Thượng Cổ xuất thế hay không, Tần Đình cũng không quan tâm.
Dù sao, những tư nguyên này để hắn độc hưởng một mình, hiển nhiên đối với Tần Đình mà nói là một chuyện rất tốt....
Chương 203: Sứ giả Trung Châu
Đông Hoang, một linh chu đang phi hành trên trời.
Một văn sĩ trung niên phong độ nhẹ nhàng đứng trên đầu thuyền linh chu, chắp tay, cúi đầu nhìn Đông Hoang non sông tươi đẹp.
Người này tên là Thịnh Trường Tuân, chính là một vị trưởng lão Lâm Lang Tiên Cảnh ở Trung Châu.
Cũng là sứ giả mà lần này Lâm Lang Tiên Cảnh phái đi Đông Hoang.
Xem tu vi khí thế người này, rõ ràng là cường giả Thần Cung!
Nhưng đừng tưởng rằng ở Lâm Lang Tiên Cảnh thì cường giả Thần Cung tràn lan, cho nên tùy tiện phái ra một vị sứ giả là cường giả Thần Cung.
Mà là bởi vì Thịnh Trường Tuân lần này đi sứ một môn phái tương đối đặc thù.
Lần này môn phái mà Thịnh Trường Tuân đi sứ, chính là bá chủ Đông Hoang, Huyền Thiên Tông!
Mặc dù Lâm Lang Tiên Cảnh chính là đệ nhất thánh địa Trung Châu, thực lực to lớn, cường giả dưới trướng nhiều vô số kể.
Nhưng cường giả Thần Cung trong Lâm Lang Tiên Cảnh cũng cực kì trân quý, Thịnh Trường Tuân ở Lâm Lang Tiên Cảnh cũng là nhân vật nổi danh.
Còn người được cử đi sứ ở Lâm Lang Tiên Cảnh đến các môn phái còn lại, tỉ như nói Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo, đều là cường giả Thần Đài.
Tin tưởng với địa vị của Lâm Lang Tiên Cảnh, những môn phái thánh địa kia cũng sẽ không cảm thấy nhận lấy thứ gì lãnh đạm.
Nhưng nếu như đi sứ lần này chính là Huyền Thiên Tông, cường giả Thần Cung Thịnh Trường Tuân không thể không tự mình đi.
Dù sao Huyền Thiên Tông cũng là một con quái vật khổng lồ, tuy thực lực không hơn Lâm Lang Tiên Cảnh, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Thực lực của cả hai cũng sàn sàn với nhau.
Nếu như vẫn điều động một vị cường giả Thần Đài đến Huyền Thiên Tông thì Huyền Thiên Tông khẳng định sẽ không vui chút nào.
Mặc dù Lâm Lang Tiên Cảnh cũng không e ngại Huyền Thiên Tông, nhưng cũng không vô duyên vô cớ đắc tội với bá chủ Đông Hoang làm gì.
Cho nên, theo quy cách, người đi sứ đến Huyền Thiên Tông, phải cao hơn người đi đến các môn phái thánh địa khác một bậc.
Phải để một cường giả Thần Cung tự mình đến đây, mới có thể cho thấy sự tôn trọng của Lâm Lang Tiên Cảnh.
Dù sao, ở thế giới này thực lực vi tôn.
Mà với thực lực của Huyền Thiên Tông đương nhiên có thể đạt được sự tôn trọng của Lâm Lang Tiên Cảnh.
Thịnh Trường Tuân nhìn Đông Hoang non sông tươi đẹp dưới chân, sinh lòng cảm thán.
Mặc dù ở Trung Châu, cũng có nghe nói về địa vị bá chủ Đông Hoang của Huyền Thiên Tông.
Nhưng chỉ có đến tận nơi, mới có khả năng cảm nhận được uy thế ngập trời của Huyền Thiên Tông.
Mỗi một tu sĩ Đông Hoang, đều đối với Huyền Thiên Tông bày ra một mặt kính sợ, Huyền Thiên Tông ở Đông Hoang có thể nói là một tay che trời.
Từ điều này cũng có thể nhìn ra Huyền Thiên Tông và Lâm Lang Tiên Cảnh rất khác biệt.
Lâm Lang Tiên Cảnh là đệ nhất thánh địa Trung Châu, có thần linh phù hộ, đứng ở thế bất bại.
Cho nên xưa nay không hề tham dự tranh chấp giữa các môn phái khác ở Trung Châu, vẫn luôn thần bí duy trì che giấu bộ mặt.
Mà Huyền Thiên Tông là đệ nhất thánh địa Đông Hoang, lại có hình thức hoàn toàn khác biệt với Lâm Lang Tiên Cảnh.
Đó chính là Huyền Thiên Tông có một loại khí thế thôn vạn dặm như hổ, rất có tính công kích.
Hai đại thánh địa Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung, Thịnh Trường Tuân ở Trung Châu cũng đã nghe nói qua.
Dù sao, hai đại thánh địa này nếu đặt ở Trung Châu cũng là một thế lực thánh địa.
Nhưng đến cả hai đại thánh địa như vậy cũng bị Huyền Thiên Tông chiếm đoạt, đủ để thấy được Huyền Thiên Tông kinh khủng như thế nào.
Hiện tại, một nửa cương vực Đông Hoang đều đã rơi vào bàn tay của Huyền Thiên Tông, đi sứ một con quái vật khổng lồ như vậy.
Lâm Lang Tiên Cảnh trịnh trọng cũng chẳng có gì là lạ.
Mà nếu cử Hư Thần đại năng đi sứ Huyền Thiên Tông thì lại có chút không ổn.
Hư Thần đại năng đi sứ Huyền Thiên Tông, thì lại cho thấy Lâm Lang Tiên Cảnh nằm ở thế yếu, quá mức lấy lòng Huyền Thiên Tông.
Mà Hư Thần đại năng ở Lâm Lang Tiên Cảnh cũng nhân vật lão tổ, toàn bộ Lâm Lang Tiên Cảnh cũng chỉ có sáu vị Hư Thần đại năng, tự nhiên không có khả năng làm ra loại chuyện này.
Cho nên, Thịnh Trường Tuân, một cường giả Thần Cung đi sứ đến Huyền Thiên Tông là thích hợp nhất.
Vừa thể hiện tôn trọng với Huyền Thiên Tông, vừa giữ vững thận trọng của mình.
Thịnh Trường Tuân chợt nhớ tới mục đích lần này đi sứ đến Huyền Thiên Tông là gì, đó chính là mời Huyền Thiên Thánh Tử tham gia Dao Trì thịnh hội.
Trong lòng hắn cũng cảm thấy cực kì hứng thú đối với vị Huyền Thiên Thánh Tử này.
Dù sao, sự tích của Huyền Thiên Thánh Tử ở Trung Châu cũng được lưu truyền rộng rãi.
....
Nghe đồn, hai đại thánh địa là Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung bị hủy diệt thoát không khỏi liên quan tới vị Huyền Thiên Thánh Tử này.
Mà việc hắn chưa đến hai mươi tuổi đã đạt được kỳ tích bước vào cảnh giới Thần Đài cũng được truyền khắp Trung Châu.
Toàn bộ Trung Châu đều biết rõ, ở Đông Hoang xa xôi có một vị Huyền Thiên Thánh Tử nắm giữ thiên phú tuyệt thế.
Người vừa có tâm cơ mưu lược, tu hành lại có thiên phú, đến cả chưởng giáo Lâm Lang Tiên Cảnh cũng tự mình tán thưởng không thôi.
Chưởng giáo Lâm Lang Tiên Cảnh - Ngọc Hoàng Chân Nhân chính là đại tu sĩ cảnh giới Hóa Thần, tầm mắt thông thiên.
Đến cả thiên kiêu Trung Châu, Đại công tử Thiên Phủ ở trong miệng Ngọc Hoàng Chân Nhân cũng chỉ là "Không tệ" mà thôi.
Thế nhưng Ngọc Hoàng Chân Nhân lại cực kì tán thưởng Huyền Thiên Thánh Tử, có thể thấy được hắn đối với Huyền Thiên Thánh Tử vô cùng thưởng thức.
Điều làm Huyền Thiên Thánh Tử khác biệt với đông đảo thiên kiêu đua nhau nổi danh ở Trung Châu chính là, trong toàn bộ Đông Hoang, Huyền Thiên Thánh Tử chân chân chính chính là đệ nhất thế hệ trẻ tuổi giẫm đạp thiên tài còn lại của Đông Hoang ở dưới chân.
Những thiên tài đã từng tranh phong với Huyền Thiên Thánh Tử cũng đều đã chết dưới tay hắn.
Cho nên, hiện giờ Thịnh Trường Tuân cực kì chờ mong được gặp mặt Huyền Thiên Thánh Tử.
Muốn tận mắt chứng kiến vị Huyền Thiên Thánh Tử này rốt cuộc là dạng nhân vật gì...
Chương 204: Sự tôn trọng đến từ Trung Châu
Đông Hoang, Huyền Thiên Tông.
Một biệt viện trong Thái Hư Phong, Tần Đình nhìn Bạch Linh đang nhắm mắt tu luyện.
Là thần thú Chân Long nên trong đầu Bạch Linh có ký ức truyền thừa của Chân Long, trong trí nhớ ghi lại tâm pháp tu luyện và tâm pháp thần thông của Long Tộc.
Mà ký ức truyền thừa thì là thiên phú bẩm sinh của thần thú.
Tần Đình đã từng nhìn qua tâm pháp tu luyện truyền thừa trong trí nhớ của Bạch Linh, hắn phát hiện mặc dù bộ tâm pháp tu luyện này vô cùng huyền bí.
Nhưng cũng không thích hợp cho nhân loại tu luyện, cho nên Tần Đình cũng từ bỏ dự định dung hợp bộ đương thế kinh điển của Long Tộc với Vạn Thần Pháp Điển.
Lúc này, Bạch Linh mở hai mắt ra, nhìn thấy Tần Đình.
Nàng cười to một tiếng, bổ nhào vào trong ngực Tần Đình.
Sau đó nàng vểnh lên cái miệng nhỏ, dịu dàng nói: "Công tử, về sau người mà đi đâu, nhất định phải dẫn ta đi cùng!"
Trong thời gian Tần Đình đi thu thập những bí cảnh Thượng Cổ kia, một mình một người đi đi lại lại, thậm chí đến Nhiếp U cũng không mang theo.
Đương nhiên cũng không mang theo Bạch Linh.
Điều này khiến Bạch Linh cực kỳ bất mãn, từ khi nàng hóa hình đến này, thời gian chung đụng với Tần Đình càng ngày càng ít đi.
Tần Đình ôm lấy thân thể kiều nhuyễn của Bạch Linh, cảm thụ bên trong thân thể kiều nhuyễn dưới thân ẩn chứa lực lượng kinh khủng.
Hắn cười nói: "Được rồi, về sau lúc nào cũng mang Bạch Linh đi."
Hắn thầm nghĩ, lấy thực lực của Bạch Linh bây giờ, cường giả Thần Đài phổ thông đều không phải đối thủ của nàng.
Mang theo Bạch Linh cũng khá phù hợp.
Lúc này, Nhiếp U từ biệt viện bên ngoài đi vào, hướng về phía Tần Đình cung kính nói: "Công tử, Trưởng Lão điện mời ngài qua."
Tần Đình thản nhiên nói: "Có chuyện gì?"
Nhiếp U cung kính nói: "Nghe nói sứ giả Trung Châu sắp đến."
Sứ giả Trung Châu?
Nghe được lời này, lông mày Tần Đình hơi nhíu.
...
Phi Hành Linh Chu, Thịnh Trường Tuân đang ở trong điện nhắm mắt tu luyện.
Mặc dù hắn đã là cường giả Thần Cung, nhưng đối với việc tu luyện một chút cũng không dám buông lỏng.
Tu luyện là một chuyện tựa như đi ngược dòng nước, không tiến tắc thối.
Thịnh Trường Tuân là một vị cường giả Thần Cung nê càng khắc sâu lý giải đạo lý này.
Lúc này, từ bên ngoài truyền đến một giọng nói cung kính: "Thịnh trưởng lão, đã đến Huyền Thiên Tông."
Thịnh Trường Tuân chậm rãi mở hai mắt ra, thở ra một hơi.
Bá chủ Đông Hoang, Huyền Thiên Tông, cuối cùng cũng đã tới...
Thịnh Trường Tuân ra khỏi cửa điện, đi vào boong thuyền, hướng về phía Huyền Thiên Tông nhìn lại.
Một dãy núi to lớn không biết cao bao nhiêu, như là lợi kiếm chọc vào mây trời, thậm chí phía trên trời xanh còn cao hơn mấy ngàn trượng!
Trên ngọn núi đó, có khắc ba chữ to.
Huyền Thiên Tông!
Nhìn cảnh tượng khí thế bàng bạc trước mắt, đến cả người có kiến thức rộng rãi như Thịnh Trường Tuân cũng không nhịn được âm thầm gật đầu.
Huyền Thiên Tông xác thực bất phàm.
Mà Huyền Thiên Tông cũng đã sớm biết được tin tức sứ giả Trung Châu tới, nhân lúc Thịnh Trường Tuân còn chưa tới, Huyền Thiên Tông đã điều động thuộc hạ cáo tri.
Dù sao, Lâm Lang Tiên Cảnh cũng là một đại thánh địa có thực lực khủng bố, Huyền Thiên Tông đương nhiên cũng phải chuẩn bị nhiều thứ.
Để tránh đánh mất cấp bậc lễ nghĩa.
Sơn môn Huyền Thiên Tông mở rộng, vô số tường vân dâng lên, hội tụ thành một hư ảnh Thiên Thần, dẫn dắt Phi Hành Linh Chu tiến lên.
Đi ngang qua vô số Linh Sơn, vô số tường vân bên trong sườn núi lượn lờ, hội tụ thành biển, không ngừng có tu sĩ từ biển mây bay lên, xa xa nhìn thấy hư ảnh Thiên Thần đang dẫn đạo Phi Hành Linh Chu nhao nhao dừng lại hành lễ.
Ở chỗ mây mù lượn lờ, còn có từng tòa cung điện to lớn, vàng son lộng lẫy, tráng lệ vô cùng, cực điểm xa hoa!
Bên trong quần sơn tràn ngập đủ loại khí tức cường đại cùng kinh khủng, hiển nhiên cường giả Huyền Thiên Tông đang ở khắp các nơi dốc lòng tu luyện.
Thịnh Trường Tuân nhắm hai mắt lại, thực lực của Huyền Thiên Tông còn trên cả tưởng tượng của hắn.
Chỉ là từ những khí tức cường đại kinh khủng kia liền có thể nhìn ra một góc băng sơn của Huyền Thiên Tông.
Nghe nói Huyền Thiên Tông có gần bốn mươi vị cường giả Thần Cung, đây là một con số vô cùng kinh khủng.
Phải biết rõ, đến cả Lâm Lang Tiên Cảnh thánh địa có thần linh che chở, đệ nhất thánh địa Trung Châu bất quá cũng chỉ có hơn sáu mươi vị.
Mà Huyền Thiên Tông còn có tam đại Hư Thần, hai vị đại tu sĩ Hóa Thần.
Lâm Lang Tiên Cảnh thì có được tam đại Hóa Thần, lục đại Hư Thần.
Chiến lực cao cấp ở Huyền Thiên Tông và Lâm Lang Tiên Cảnh, dù cho không kịp cũng chênh lệch không xa.
Trong lòn
