Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống (Dịch-Full)

Chương 213: Trung Châu chấn động

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Viên Nam Ly mặt trầm như nước, lạnh lùng nói: "Ngươi là người phương nào!"

Lão giả cẩm bào kia thản nhiên nói: "Lão phu chính là chấp pháp trưởng lão của Xích Dương Tông - Chu Phong, Xích Dương Thành cấm phi hành, mau chóng lui ra."

Sắc mặt Viên Nam Ly trở nên âm trầm vô cùng, phẫn nộ quát: "Ta chính là thánh tử Viên Nam Ly của thánh địa Sâm La Tông tại Nam Cương, ngươi có dũng khí làm nhục ta? !"

Khuôn mặt Chu trưởng lão có mấy phần mỉa mai, Nam Cương Thánh Địa?

Sâm La Tông?

Ha ha, chỉ là một đám quê mùa Nam Cương mà thôi.

Vị Chu trưởng lão này thân là người có quyền thế ở Xích Dương Tông, đương nhiên đối với các thế lực ở thiên hạ cũng có mấy phần hiểu rõ.

Địa giới mà Xích Dương Tông thống ngự lại giáp ranh với Đông Hoang Nam Cương.

Cho nên, Chu trưởng lão đối với thế cục của Đông Hoang Nam Cương đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Sâm La Tông chỉ mới thành lập được ba vạn năm mà thôi.

Chỉ bởi vì chưởng giáo là một vị Hư Thần đại năng, cho nên mới được đứng hàng thánh địa.

Nhưng Sâm La Tông không có chút nội tình nào, môn hạ cường giả Thần Cung cũng chỉ có bốn vị, thậm chí còn không nhiều hơn Xích Dương Tông.

Hoàn toàn dựa vào một mình chưởng giáo Sâm La Tông chống đỡ.

Nếu chưởng giáo Sâm La Tông tự mình đến đây, một vị Hư Thần đại năng như vậy, Xích Dương Tông hắn đương nhiên sẽ để lại mấy phần mặt mũi.

Nhưng chỉ là một thánh tử Sâm La Tông thì chẳng đáng để ở trong mắt.

Trong mắt Chu trưởng lão lóe lên một tia trào phúng, thản nhiên nói: "Nếu thánh tử Sâm La Tông không theo, ta đành đắc tội vậy."

Sắc mặt Viên Nam Ly cứng lại, hắn tự nhiên là có thể nhìn ra tu vi của vị Chu trưởng lão này.

Cường giả Thần Cung hàng thật giá thật!

Vốn cho rằng với thân phận thánh tử Thánh địa Sâm La Tông tại Nam Cương, Xích Dương Tông sẽ để lại cho hắn mấy phần mặt mũi.

Không nghĩ tới Xích Dương Tông còn không thèm để ý chút nào đến thân phận của hắn!

Nhưng nếu cùng Xích Dương Tông cứng đối cứng, Viên Nam Ly cũng không dám.

Lần này cường giả Sâm La Tông đi theo hắn phần lớn đều là cảnh giới Thần Thông, Thần Đài, cùng Xích Dương Tông cứng đối cứng, không khác nào lấy trứng chọi đá.

Viên Nam Ly cố nén nộ khí, giọng căm hận nói: "Bọn ta sẽ xuống dưới!"

Cường giả Sâm La Tông sau lưng vội vàng khống chế Phi Hành Linh Chu, chậm rãi đi xuống.

Chu trưởng lão mặt không thay đổi nhìn hết thảy mọi thứ, ánh mắt có vẻ trào phúng...

Mà tu sĩ trong Xích Dương Thành nhìn một màn này đều cất tiếng cười to.

Toà Phi Hành Linh Chu quả nhiên xám xịt đi xuống.

Mặc dù tình huống này đã phát sinh không ít lần, nhưng các tu sĩ Trung Châu vẫn vui không biết mệt.

Mỗi khi tình huống này phát sinh, những tu sĩ Trung Châu đều sẽ sinh ra một loại cảm giác tự hào.

Nơi này là Trung Châu!

Là long của đất trời!

...

Đúng lúc tu sĩ Xích Dương Thành tràn đầy phấn khởi thảo luận một màn vừa mới xảy ra thì bỗng nhiên có người kinh ngạc nói: "Xem kìa, đó là cái gì!"

Đám người theo âm thanh nhìn tới, phát hiện ở phía đông, có một mảnh mây đen đen nghịt nhẹ nhàng bay tới.

Cực kì kiềm chế.

Đám mây đen kia che khuất bầu trời, to lớn lạ thường, tốc độ lại cực nhanh.

Đợi đám mây đen kia trôi nổi đến gần, mọi người mới hoảng sợ phát hiện.

Đây đâu phải mây đen, đây là một bảo khí phi hành!

Không chỉ có những người này, toàn bộ tu sĩ Xích Dương Thành cũng chợt phát hiện bầu trời bắt đầu âm trầm, nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên.

Một phi thuyền vượt xa cực hạn tưởng tượng của tất cả mọi người chậm rãi đi vào Xích Dương Thành, dài chừng mấy ngàn trượng, cao chừng mấy trăm trượng. Kiến trúc trên phi thuyền nghiễm nhiên là một dãy các cung điện, đài các lâu vũ, đẹp không sao tả xiết.

Như một hòn đảo đang phi hành! Trên phi thuyền có một cây cờ lớn đón gió tung bay, phía trên viết một chữ "Tần"!

Bóng lớn của nó mờ bao phủ tu sĩ Xích Dương Thành, bên dưới Thái Vũ Phi Lâu, những tu sĩ ngưỡng mộ phía dưới tựa như là một đàn kiến.

Các tu sĩ Trung Châu tự xưng là kiến thức phi phàm, nhưng vẫn bị một màn trước mắt chấn kinh.

Thật sự là cảnh tượng quá mức hùng vĩ!

Đến cùng là ai, mới có thể khoa trương như thế!

Một vị lão giả kiến thức phi phàm bỗng nhiên nghĩ đến cái gì...

Phi hành bảo khí to lớn như thế, từ đông phương mà đến, lại có thêm chữ "Tần".

Chẳng lẽ là...

Vị lão giả kia kinh hô: "Là Thái Vũ Phi Lâu! Là Thái Vũ Phi Lâu!"

Thái Vũ Phi Lâu?

Phản ứng của các tu sĩ chung quanh đầu tiên là nghi hoặc, sau đó lại như nghĩ tới điều gì, đều nhao nhao khiếp sợ nhìn bảo khí như hòn đảo đang phi hành trên không kia.

Một vị tu sĩ lẩm bẩm nói: "Thái Vũ Phi Lâu, là Huyền Thiên Thánh Tử..."

Vị lão giả kia cao giọng nói: "Nhất định là Huyền Thiên Thánh Tử tới, đây chính là thừa giá của Huyền Thiên Thánh Tử, Thái Vũ Phi Lâu!"

Đám người xôn xao, tu sĩ Xích Dương Thành vừa kính vừa sợ nhìn Thái Vũ Phi Lâu.

"Huyền Thiên Thánh Tử..."

" Huyền Thiên Thánh Tử rốt cuộc đã đến!"

.....

Đây chính là Thái Vũ Phi Lâu, bọn họ đã từng nghe qua đám người Đông Hoang nói tới Thái Vũ Phi Lâu hùng vĩ như thế nào!

Nhưng bọn họ cũng coi như những lời đó quá mức khoa trương, thế gian làm sao có thể có phi thuyền hùng vĩ như thế.

Nhưng hôm nay gặp mặt, mới biết rõ bọn họ căn bản không hề khoa trương!

Thật sự là làm cho người ta rung động!

Mà chủ nhân của Thái Vũ Phi Lâu càng làm cho những tu sĩ Trung Châu chờ mong.

Uy danh của Huyền Thiên Thánh Tử đã sớm truyền khắp Trung Châu.

Mấy năm trước từ Đông Hoang trở về, Thịnh Trưởng Lão của Lâm Lang Tiên Cảnh, đối với Huyền Thiên Thánh Tử càng cực kì tôn sùng.

Những tu sĩ Trung Châu khác đối với Huyền Thiên Thánh Tử cũng có mấy phần hiếu kì và kính sợ.

Bây giờ, Huyền Thiên Thánh Tử rốt cuộc đã từ Đông Hoang đi tới Trung Châu!

Bọn họ cũng có một dự cảm.

Sau này, Trung Châu có thể sẽ không bình yên như thế....

Chương 214: Hắn là Huyền Thiên Thánh Tử, ngươi là cái gì?


Chấp pháp trưởng lão Chu Phong của Xích Dương Tông cũng hơi thất thần nhìn cảnh tượng trước mặt.

Huyền Thiên Thánh Tử rốt cuộc đã tới rồi sao...

Viên Nam Ly nhìn Thái Vũ Phi Lâu, trong lòng cũng cực kỳ chấn động.

Cái này... Đây là phi hành bảo khí sao?

Đây cơ hồ được tính là một hòn đảo phi hành đi!

Đặc biệt là toà phi thuyền xa hoa kia, trên phi thuyền gần như là một dãy các cung điện, đài các lâu vũ, đẹp không sao tả xiết.

Viên Nam Ly là thánh tử Nam Cương Thánh Địa Sâm La Tông, đương nhiên cũng sống rất an nhàn sung sướng.

Sử dụng đồ vật toàn là cao cấp nhất thiên hạ.

Tỷ như thừa giá của hắn, Phi Hành Linh Chu kỳ thật chính là một bảo vật, dài ba trăm trượng, tại Nam Cương cũng là bảo khí phi hành nổi danh.

Viên Nam Ly cũng tự nhận là tầm mắt phi phàm, thế nhưng thẳng đến hôm nay, nhìn thấy toà phi hành bảo khí của Huyền Thiên Thánh Tử.

Mới biết rõ cái gì gọi là xa hoa!

Mới biết rõ cái gì gọi là phô trương!

Phi Hành Linh Chu của hắn so sánh với Thái Vũ Phi Lâu, đơn giản tựa như là một món đồ chơi!

Đây là Huyền Thiên Thánh Tử...

Trước đó khi hắn đi vào Xích Dương Thành, tu sĩ trong thành không phản ứng chút nào, một mặt chờ lấy chế giễu nhìn chằm chằm hắn.

Thế nhưng khi Huyền Thiên Thánh Tử đi vào, lại dẫn đến oanh động lớn như thế!

Những tu sĩ Trung Châu lúc đầu có vẻ thận trọng, bây giờ đều tràn đầy kính úy nhìn Thái Vũ Phi Lâu.

Chờ mong Huyền Thiên Thánh Tử giá lâm.

Trong lòng Viên Nam Ly bỗng nhiên sinh ra một lệ khí, một sự ghen ghét.

Dựa vào cái gì chứ!

Huyền Thiên Thánh Tử là thánh tử thánh địa Huyền Thiên Tông tại Đông Hoang, Viên Nam Ly ta cũng là thánh tử thánh địa Sâm La Tông tại Nam Cương!

Đều là thánh tử thánh địa!

Dựa vào cái gì lại có đãi ngộ khác biệt lớn như thế!

Tên tuổi của Huyền Thiên Thánh Tử, Viên Nam Ly ở Nam Cương cũng có chỗ nghe thấy, nhưng hắn cũng không quá mức coi trọng.

Hắn cho rằng loại tin đồn này, không có bao nhiêu độ tin cậy.

Lại thêm việc Viên Nam Ly chính là thánh tử Sâm La Tông, người trẻ tuổi có thiên phú xuất sắc nhất, là tương lai hi vọng của Sâm La Tông.

Cho nên người chung quanh đều cực lực làm hắn vui lòng, sinh hoạt từ trước đến nay đã quen với việc được người khác nịnh nọt, lấy lòng.

Cho nên Viên Nam Ly cực kỳ tự tin, hoặc nói đúng hơn là cực kì tự phụ.

Có một loại cảm giác mình là anh tài thiên hạ, không ai sánh bằng.

Cho nên lần này tham gia Dao Trì thịnh hội, chưởng giáo Sâm La Tông cũng hi vọng Viên Nam Ly có thể kiến thức một chút việc đời, biết rõ nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn.

Giúp Viên Nam Ly ma luyện đạo tâm...

Viên Nam Ly nheo cặp mắt lại, nhìn qua Thái Vũ Phi Lâu phía trên Xích Dương Thành, bỗng nhiên cất giọng quát Chu trưởng lão của Xích Dương tông:

"Chu trưởng lão, ta nhớ ngươi vừa mới nói qua trên không Xích Dương Thành cấm phi hành, vì sao không ngăn cản chiếc phi hành bảo khí kia lại!"

Chu trưởng lão nhãn thần nhàn nhạt nhìn Viên Nam Ly mang vẻ không cam lòng, trong lòng cười lạnh.

Ngươi có thể so sánh với Huyền Thiên Thánh Tử sao?

Trước tạm không nói chỉ riêng bản thân Huyền Thiên Thánh Tử.

Mà phía sau hắn, còn có bá chủ Đông Hoang Huyền Thiên Tông chống đỡ!

Huyền Thiên Tông nếu được đặt ở Trung Châu thì cũng là thánh địa số một số hai.

Hơn nữa thực lực so với đệ nhất thánh địa Trung Châu Lâm Lang Tiên Cảnh chênh lệch không có bao nhiêu!

Còn Xích Dương Tông bọn họ tuy cũng có chỗ dựa là thánh địa Đan Hà Cung tại Trung Châu, nhưng thực lực cũng kém hơn Huyền Thiên Tông một bậc.

Cho nên, Xích Dương Tông làm sao dám đắc tội Huyền Thiên Thánh Tử!

Chu trưởng lão thản nhiên nói: "Thừa giá của Huyền Thiên Thánh Tử, Xích Dương Tông ta đương nhiên không dám ngăn cản."

Viên Nam Ly cả giận nói: "Vậy vì sao ngươi ngăn cản thừa giá của ta?"

Chu trưởng lão cười lạnh, mang theo một tia trào phúng, hỏi ngược lại: "Hắn là Huyền Thiên Thánh Tử, ngươi là cái gì?"

Viên Nam Ly cứng lại, sắc mặt đỏ lên. Trong lòng gã gầm thét: "Dám làm nhục ta như thế! Dám làm nhục ta như thế! !"

Hồi trước khi hắn còn ở Nam Cương, làm gì cũng xuôi gió xuôi nước, chúng tinh phủng nguyệt, không nghĩ được vừa tới Trung Châu đã gặp phải loại chuyện này.

Bị đối xử như vậy, Viên Nam Ly liền cảm thấy vô cùng nhục nhã, trong lòng lập tức tràn đầy hận thù với Xích Dương Tông.

Hận ý trong mắt của Viên Nam Ly, Chu trưởng lão đương nhiên cũng nhìn ra.

Nhưng trong lòng cũng chẳng thèm quan tâm.

Chỉ là một con dế chũi Nam Cương mà thôi...

Lúc này, Xích Dương Thành bỗng nhiên lại có một đạo khí tức kinh khủng, tiếp đó một thân ảnh phóng lên tận trời, hướng về Thái Vũ Phi Lâu.

Nhìn cảnh tượng này, trong lòng Viên Nam Ly cực kỳ vui sướng!

Ha ha, để ngươi phô trương như thế!

Không phải cũng vẫn bị Xích Dương Tông ngăn lại sao?

Viên Nam Ly âm thầm hi vọng vị Huyền Thiên Thánh Tử kia mất mặt lớn một chút, ít nhất cũng khiến trong lòng hắn tốt lên.

Chu trưởng lão cũng khiếp sợ nhìn đạo thân ảnh kia, đây là...

Đạo thân ảnh vừa rồi bay đến Thái Vũ Phi Lâu, nhưng không giống như dự đoán của Viên Nam Ly, muốn ngăn cản Thái Vũ Phi Lâu.

Mà đạo thân ảnh kia, lại hướng Thái Vũ Phi Lâu thi lễ, cung kính nói: "Chưởng giáo Xích Dương Tông Xích Dương Tử, bái kiến Huyền Thiên Thánh Tử."

Đạo thân ảnh kia rõ ràng là chưởng giáo Xích Dương Tông, Xích Dương Chân Nhân!

Cường giả cảnh giới Thần Cung đỉnh phong!

Viên Nam Ly khiếp sợ nhìn một màn này, phi hành thừa giá của hắn thì bị người ta chặn đường, tự mình trở thành một câu chuyện cười.

Mà thừa giá của vị Huyền Thiên Thánh Tử kia không có người ngăn cản cũng không nói, thậm chí cả chưởng giáo Xích Dương Tông còn tự thân tiến lên bái kiến!

Đãi ngộ quá mức chênh lệch...

Trong lòng Viên Nam Ly vừa oán hận vừa xấu hổ lại giận dữ, trong lúc nhất thời nói không nên lời....

Chương 215: Lễ ngộ


Nhìn thấy chưởng giáo Xích Dương Tông - Xích Dương Chân Nhân tự mình tiến đến bái kiến Huyền Thiên Thánh Tử.

Các tu sĩ trong Xích Dương Thành cũng hơi kinh ngạc.

Trong thời gian này, có không ít thiên kiêu ngoại vực tới Xích Dương Thành, những thiên kiêu này cũng có người muốn đi bái phỏng Xích Dương Chân Nhân, nhưng đều bị Xích Dương Chân Nhân lấy lí do bế quan để cự tuyệt.

Nhưng hôm nay khi Huyền Thiên Thánh Tử đến, Xích Dương Chân Nhân lại tự mình tiến đến bái kiến.

Cho nên trong lúc nhất thời mọi người đều có chút kinh ngạc.

Dù sao Đông Hoang và Trung Châu thật sự quá mức xa xôi, bọn họ dù biết rõ Huyền Thiên Tông là bá chủ Đông Hoang, thực lực to lớn.

Nhưng đối với thực lực của Huyền Thiên Tông cũng không hiểu biết đủ rõ ràng.

Lúc này, một vị thương thương lão giả tóc trắng hừ lạnh một tiếng, nói: "Cô lậu quả văn."

Mọi người chung quanh nhao nhao nhìn về phía lão giả, là tu sĩ Trung Châu bị người ta nói thành cô lậu quả văn quả đúng là lần đầu tiên.

Vị lão giả tóc trắng kia đã ngao du Đông Hoang nhiều năm, đương nhiên là hiểu rõ về Huyền Thiên Tông.

Liền nói với những người khác một chút sự tình ở Huyền Thiên Tông.

Đám người kia sau khi nghe xong đều hít sâu một hơi.

Thế lực có thể sánh vai với Lâm Lang Tiên Cảnh!

Nhìn đám người kia khiếp sợ, vị lão giả tóc trắng kia đầy vẻ đắc ý.

Hắn đã đến Đông Hoang nhiều năm, tự nhận mình gần như là người của Đông Hoang, nhìn thấy đám người kia kính sợ Huyền Thiên Tông, không hiểu cũng sinh ra một cỗ tự hào.

Vị lão giả kia tiếp tục nói: "Các ngươi có biết gần đây Đông Hoang lại xuất hiện một vị đại tu sĩ Hóa Thần không?"

Đám người rối rít nói: "Đương nhiên là có nghe nói."

Đại tu sĩ Hóa Thần không có chỗ nào mà không phải nhân vật đẳng cấp.

Xem như Trung Châu là trung tâm thiên hạ, đại tu sĩ Hóa Thần cũng chỉ có mấy vị mà thôi.

Mà mỗi một vị đại tu sĩ Hóa Thần xuất hiện đều đủ để làm chấn động thiên hạ, không bao giờ là chuyện tầm thường.

Bọn họ đương nhiên nghe nói ở Đông Hoang vừa có thêm một vị đại tu sĩ Hóa Thần.

Vị lão giả kia vuốt râu mỉm cười nói: "Vị đại tu sĩ Hóa Thần này chính là phụ thân của Huyền Thiên Thánh Tử!"

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều mang ánh mắt kính úy nhìn lên Thái Vũ Phi Lâu.

Trước đó, mặc dù truyền thuyết về Huyền Thiên Thánh Tử ở Trung Châu đã được lưu truyền rất rộng.

Nhưng càng nhiều hơn chính là bởi vì mưu kế của Huyền Thiên Thánh Tử, và thiên phú kinh thế của hắn!

Nhưng hiện tại, các tu sĩ Trung Châu cuối cùng cũng hiểu rõ bốn chữ Huyền Thiên Thánh Tử này có hàm nghĩa là gì.

Không chỉ là thiên phú kinh người, sau lưng còn có một đại thế lực không thua gì Lâm Lang Tiên Cảnh chống đỡ, còn là dòng dõi của đại tu sĩ Hóa Thần!

Xích Dương Tông có lễ ngộ như thế, cũng là chuyện đương nhiên...

Nhìn thấy chưởng giáo Xích Dương Tông tự mình bái kiến, Tần Đình cũng có chút ngoài ý muốn.

Xem ra Xích Dương Chân Nhân này cũng có mấy phần tâm tư.

Tần Đình thản nhiên nói: "Hóa ra là Xích Dương chưởng giáo, còn xin chỉ giáo thêm."

Xích Dương Chân Nhân nghe Tần Đình triệu kiến, trong lòng vui mừng.

Hắn đã sớm nghe nói vị Huyền Thiên Thánh Tử này hỉ nộ vô thường, trước đó còn có chút lo lắng Huyền Thiên Thánh Tử sẽ cự tuyệt hắn bái kiến.

Nếu cự tuyệt, hắn là chưởng giáo Xích Dương Tông mà bị như vậy thì mặt mũi sẽ mất hết...

Xích Dương Chân Nhân bay lên Thái Vũ Phi Lâu liền nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc áo trắng, người này đứng chắp tay, trong lòng biết rõ đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử.

Xích Dương Chân Nhân dò xét một chút, trong lòng run lên.

Phát hiện chính mình cũng nhìn không thấu vị Huyền Thiên Thánh Tử này, hắn dù sao cũng là cường giả Thần Cung đỉnh phong!

Đến cả Đan Hà Thánh Nữ của thánh địa Đan Hà Cung tại Trung Châu, mình cũng có thể nhìn ra một hai phần nội tình, mà vị Huyền Thiên Thánh Tử này lại như ở trong sương mù, căn bản nhìn không ra sâu cạn.

Sau đó lại cảm nhận được bên trong Thái Vũ Phi Lâu có mấy đạo khí tức kinh khủng, trong lòng Xích Dương Chân Nhân hơi rung động.

Trong Thái Vũ Phi Lâu hẳn là có sáu vị cường giả Thần Cung!

Chỉ là sáu vị cường giả Thần Cung này so với cường giả Thần Cung ở Xích Dương Tông còn nhiều hơn!

Trong lòng có chút cảm thán, không hổ là Huyền Thiên Thánh Tử, chỉ là tùy tùng mà cũng kinh khủng như vậy...

Trong lòng Xích Dương Chân Nhân ngàn nghĩ trăm điều, sắc mặt lại như thường, hướng về phía Tần Đình cười nói: " Huyền Thiên Thánh Tử hôm nay giáng lâm đến Xích Dương Thành, thật sự là rồng đến nhà tôm."

Tần Đình có vẻ nhàn nhạt, khẽ mỉm cười nói: "Xích Dương chưởng giáo quá khách khí."

Xích Dương Chân Nhân cười nói: "Không bằng mời Thánh Tử đến Xích Dương Tông tiểu tọa mấy ngày, để cho Xích Dương Tông làm tròn mấy phần tình nghĩa chủ nhà."

Tần Đình mỉm cười, nói khẽ: "Không cần làm phiền Xích Dương chưởng giáo, chúng ta chỉ ở Xích Dương Thành chỉnh đốn hai ngày liền xuất phát ngay."

Xích Dương Chân Nhân nhìn thấy Tần Đình cự tuyệt, cũng không ngoài ý muốn.

Huyền Thiên Thánh Tử không phải người có thể dễ dàng mời đến!

Lại hàn huyên với Tần Đình vài câu, Xích Dương Chân Nhân liền cáo từ rời đi.

Huyền Thiên Tông mặc dù thế lớn, nhưng ở tận Đông Hoang xa xôi cũng không quản được Xích Dương Tông.

Hắn lần này tự mình bái kiến Huyền Thiên Thánh Tử đã làm đủ cấp bậc lễ nghĩa, chắc hẳn, Huyền Thiên Thánh Tử cũng không có gì bất mãn...

Trong Xích Dương Thành, Viên Nam Ly nhìn lên Thái Vũ Phi Lâu, lại nhìn thấy tu sĩ Trung Châu xưa nay coi trời bằng vung lại tôn sùng Huyền Thiên Thánh Tử như thế.

Bỗng nhiên, trong lòng hắn nảy ra một kế, trong mắt lóe lên vẻ khó hiểu....

Chương 216: Muốn nổi tiếng?


Tuy rằng Viên Nam Ly là người cực kì tự phụ, thậm chí có chút tự cao tự đại.

Nhưng hắn dù sao cũng là thánh tử thánh địa Sâm La Tông tại Nam Cương, tại Nam Cương cũng là nhân vật thiên kiêu tiếng tăm lừng lẫy.

Lại nói, nhân vật có thể được Dao Trì thịnh hội mời tới, chẳng lẽ lại là một người tầm thường!

Trước đó cũng bởi vì hắn ở Nam Cương phách lối đã quen, đến Trung Châu cũng không thu liễm, lại thêm Xích Dương Tông hoàn toàn không thèm để ý đến Sâm La Tông, cho nên lúc này mới chật vật.

Bây giờ thấy rõ thế cục, cơ trí xưa nay của thánh tử Sâm La Tông lại trở về.

Viên Nam Ly rõ ràng biết, hắn và Huyền Thiên Thánh Tử nhận đãi ngộ khác biệt là vì nguyên nhân gì.

Không chỉ là bởi thế lực phía sau, vô luận là Huyền Thiên Tông hay là Sâm La Tông, cũng cách Trung Châu quá xa xôi.

Xem như Huyền Thiên Tông thế lớn, Trung Châu tối đa cũng chỉ là đối với Huyền Thiên Thánh Tử kia duy trì một tia kiêng kị mà thôi.

Sẽ không thể nào có lễ ngộ như vậy.

Nguyên nhân lớn nhất khiến hắn và Huyền Thiên Thánh Tử nhận đãi ngộ khác biệt chính là danh khí!

Đúng vậy, chính là danh khí!

Huyền Thiên Thánh Tử còn chưa đến Trung Châu, Trung Châu đã lưu truyền truyền thuyết về Huyền Thiên Thánh Tử, danh khí cực lớn.

Mà Viên Nam Ly hắn ở Nam Cương cũng chỉ có chút danh khí, đến Trung Châu liền hoàn toàn thành hạng người vô danh.

Đương nhiên là không có người coi trọng.

Muốn ở Trung Châu được người người kính ngưỡng thì cần phải có danh tiếng, phải thành danh!

Mà phương pháp thành danh mau lẹ nhất chính là khiêu chiến những người đã thành danh rồi.

Chỉ cần đánh bại những người này liền có thể thanh danh vang dội!

Mà vị Huyền Thiên Thánh Tử này chính là một đối tượng thật tốt!

Các cao thủ trẻ tuổi có danh tiếng ở Trung Châu, đại đa số đều là đệ tử môn phái Trung Châu, đánh bại bọn họ tất nhiên là thanh danh vang dội, nhưng cũng sẽ đắc tội thế lực phía sau bọn họ.

Sau lưng Viêm Nam Ly là Sâm La Tông ở xa Nam Cương, không có năng lực cung cấp trợ lực cho hắn ở Trung Châu, đương nhiên hắn sẽ cũng không dại gì đụng vào ổ mãng xà.

Mà vị Huyền Thiên Thánh Tử này thì không giống thế.

Vị Huyền Thiên Thánh Tử này ở Trung Châu có tên tuổi cực lớn! Khắp Trung Châu đều lưu truyền sự tích của hắn.

Nhưng Huyền Thiên Thánh Tử ở Trung Châu cũng không có căn cơ gì!

Mặc dù Huyền Thiên Tông thế lớn, nhưng ở xa Đông Hoang, ngoài tầm tay với!

Xem như đánh bại Huyền Thiên Thánh Tử, đắc tội với Huyền Thiên Tông, Viên Nam Ly cũng không sợ.

Mặc dù Huyền Thiên Thánh Tử có thiên phú cực cao, nghe nói chưa đến hai mươi tuổi đã tu thành Thần Đài.

Nhưng Viên Nam Ly đối với thực lực của mình cũng rất có lòng tin.

Tự mình cũng là cảnh giới Thần Đài, mà hiện tại đã tu hành được hơn năm mươi năm.

Tu hành là một chuyện, chậm một chút, từng bước một, tự mình so với Huyền Thiên Thánh Tử có nhiều hơn mấy chục năm tích lũy!

Lại thêm Nam Cương tình thế quỷ quyệt, hắn đã trải qua vô số trận chém giết, kinh nghiệm chiến đấu cực kì phong phú.

Không phải người như Huyền Thiên Thánh Tử, một thiên kiêu được bảo hộ từ nhỏ có thể so sánh được.

Viên Nam Ly sẽ để cho vị Huyền Thiên Thánh Tử phong quang vô hạn kia biết rõ.

Thiên phú cũng không phải điều duy nhất!

Nghĩ đến đây, Viên Nam Ly cười lạnh một tiếng, nhìn thật sâu Thái Vũ Phi Lâu một chút, rồi xoay người nói: "Chúng ta đi."

Cường giả Sâm La Tông đằng sau vội vàng đuổi theo...

...

Thái Vũ Phi Lâu chậm rãi rơi vào bên trong Xích Dương Thành, Xích Dương Tông đã sớm vì Thái Vũ Phi Lâu hạ xuống mà trống rỗng một mảng lớn.

Hoàn toàn quên đi quy định của chính bọn họ đó là trong Xích Dương Thành không cho phép Phi Hành Linh Chu dừng lại...

Tần Đình mang theo Mộ Thanh Di và Bạch Linh từ Thái Vũ Phi Lâu đi ra, sau lưng là cường giả Huyền Thiên Tông đi theo.

Đông Hoang và Trung Châu quá mức xa xôi, bọn họ cũng muốn ở Xích Dương Thành chỉnh đốn hai ngày.

Quán rượu lớn nhất Xích Dương Thành biết được Huyền Thiên Thánh Tử muốn vào ở, sớm đã khuyên các khách nhân khác đi chỗ khác để toàn bộ quán rượu trống rỗng, chờ Huyền Thiên Thánh Tử vào ở.

Dù sao, việc Huyền Thiên Thánh Tử ở quán rượu này, cũng sẽ là chiêu bài của tửu lâu sau này!

Đúng lúc đoàn người Tần Đình chuẩn bị tiến vào quán rượu thì bỗng nhiên có một âm thanh truyền đến.

"Xin hỏi các hạ là Huyền Thiên Thánh Tử!"

Tần Đình từ thanh vọng nhìn lại, phát hiện là một vị nam tử trẻ tuổi mặc trường bào màu đen. Khí tức thâm hậu, hiển nhiên là một vị cao thủ.

Vị nam tử này chính là thánh tử Sâm La Tông - Viên Nam Ly.

Tần Đình khẽ gật đầu, thản nhiên nói: "Đúng vậy, không biết các hạ là?"

Viên Nam Ly mỉm cười, cao giọng nói: "Thánh tử thánh địa Sâm La Tông Nam Cương - Viên Nam Ly, bái Kiến Huyền Thiên Thánh Tử."

Tần Đình thần sắc nhàn nhạt, không có một tia dao động, thản nhiên nói: "Thì ra là Viên đạo huynh."

Viên Nam Ly nhìn thấy Tần Đình không có chút phản ứng, ánh mắt nhìn gã tựa như là nhìn một người qua đường.

Trong lòng gã âm thầm tức giận, hạ quyết tâm cho tên Huyền Thiên Thánh Tử không coi ai ra gì một bài học.

Viên Nam Ly cười lớn một tiếng, nói: "Nghe nói Huyền Thiên Thánh Tử thiên phú bất phàm, tại hạ muốn cùng Thánh Tử luận bàn một phen, còn xin Huyền Thiên Thánh Tử chỉ giáo thêm."

Tần Đình nhướn mày lên, lập tức liền minh bạch dự định của vị Viên đạo huynh này.

Trong lòng cười lạnh, định coi ta là đối tượng để ngươi thành danh à...

Sau lưng Tần Đình, Nhiếp U và những người khác đều không thể tin nhìn Viên Nam Ly, phảng phất như nhìn một người chết...

Liễu trưởng lão kính nể nhìn Viên Nam Ly một chút, người này thật là...

Không sợ chết!

Lão Liễu ta bội phục....

Chương 217: Mạnh không cách nào tưởng tượng


Nhìn thấy Viên Nam Ly, một thiên kiêu Nam Cương khiêu chiến Huyền Thiên Thánh Tử, tu sĩ trong Xích Dương Thành nhao nhao chạy tới.

Bọn họ đương nhiên không cho rằng Viên Nam Ly, đám Nam Cương quê mùa là đối thủ của Huyền Thiên Thánh Tử.

Nhưng bọn họ cũng nhìn ra được, tên thánh tử Sâm La Tông này khí tức thâm hậu, là một cao thủ, so sánh với thế hệ tuổi trẻ ở Trung Châu cũng được tính là không tệ.

Luận bàn với cao thủ như thế, mới có thể nhìn ra thực lực của Huyền Thiên Thánh Tử.

Mặc dù tên tuổi của Huyền Thiên Thánh Tử ở Trung Châu cực lớn, nhưng lại chưa từng ra tay.

Cho nên tất cả mọi người đều vô cùng hiếu kỳ, vị Huyền Thiên Thánh Tử thịnh danh chi hạ này, thực lực đến cùng là như thế nào.

Thậm chí đến cả chưởng giáo Xích Dương Tông Xích Dương Chân Nhân cũng quét thần niệm tới, từ xa xa quan sát trận luận bàn này.

...

Ánh mắt Tần Đình đạm mạc, hiện lên một tia trào phúng.

Kẻ gọi là thánh tử Sâm La Tông Viên Nam Ly này khí tức thâm hậu, tu vi căn cơ cực kì vững chắc, cũng được tính là một cao thủ.

Nhưng muốn khiêu chiến với hắn thì vẫn còn chưa đủ tư cách.

Tần Đình khẽ lắc đầu, thản nhiên nói: "Viên đạo huynh, ngươi quá yếu, yếu đến mức khiến ta cũng không có hứng thú xuất thủ."

Nghe được lời ấy của Tần Đình, Viên Nam Ly có vẻ âm trầm, cười lạnh nói: "Hay là do Huyền Thiên Thánh tử không dám? Yên tâm đi, tại hạ xuất thủ sẽ có phân tấc, sẽ không đả thương đến Thánh Tử."

Nhìn tên Viên Nam Ly này xuất khẩu cuồng ngô, trong mắt Tần Đình lóe lên một tia sát khí.

Hạng người như Viên Nam Ly, Tần Đình tiện tay là có thể đánh chết.

Nhưng hiện tại Tần Đình lại không muốn giết chết Viên Nam Ly, hắn biết rõ, đối với kiểu người tâm cao khí ngạo như hắn mà nói.

Có một loại kết cục, so với tử vong còn đáng sợ hơn.

Đó chính là trở thành một phế nhân!

Mà trong lòng Tần Đình cũng có mấy phần dự định, bản thân mình ở Trung Châu không có căn cơ, nhưng danh khí lại cực lớn, chính là mục tiêu tốt nhất của những kẻ muốn được thành danh.

Nếu tiêu diệt những tên này xong, Tần Đình cũng sẽ không sợ bị người khác làm phiền.

Mà Viên Nam Ly này chính là công cụ tốt nhất để hắn lập uy.

Nghĩ đến đây, Tần Đình bỗng nhiên mỉm cười, thản nhiên nói: "Viên đạo huynh, ngươi quá yếu, nhưng nếu ngươi khăng khăng như thế, ta cũng sẽ thỏa mãn ngươi."

Dứt lời, từ trong mái tóc màu đen của Tần Đình bỗng nhiên có một sợi tóc bay ra.

Sợi tóc kia đen như mực, óng ánh sáng long lanh, tinh khiết không tì vết, thậm chí trong ánh mặt của rất nhiều nữ tu sĩ ở đây cũng không khỏi lộ ra vẻ mê ly.

Các nàng cực kì yêu thích bảo thạch, mà sợi tóc này của Tần Đình ở trong mắt các nàng lại càng đẹp hơn bảo thạch!

Tần Đình nhẹ nhàng thổi, sợi tóc kia bay lên, đón gió, vô số đạo văn tuôn ra, hóa thành một hóa thân.

Hóa thân này mặc áo trắng như tuyết, rõ ràng là một Tần Đình khác, khí tức cực kì cường đại.

Tần Đình mỉm cười, nói khẽ: "Viên đạo huynh, bắt đầu đi."

Sắc mặt Viên Nam Ly âm trầm, trong lòng vừa hận vừa giận!

Huyền Thiên Thánh Tử lại dám xem thường hắn như thế!

Hóa thân từ một sợi tóc, có thể có bao nhiêu pháp lực của bản tôn?

Các tu sĩ chung quanh vây xem cũng cực kì chấn kinh nhìn hóa thân kia, một sợi tóc liền hóa thành một bộ hóa thân?

Loại chiêu thức này chưa từng nghe thấy!

Viên Nam Ly gầm thét: "Huyền Thiên Thánh Tử, ngươi dám làm nhục ta?"

"Sâm La Ấn!"

Viên Nam Ly ngang nhiên xuất thủ, gã triển khai một ấn, Sâm La Vạn Tượng, phảng phất có rất nhiều Thần Ma tụng Ma Kinh, trời xanh sụp đổ, cơ hồ muốn đem hư không chấn vỡ!

Gã không hổ là thiên kiêu nhân vật uy chấn Nam Cương, một chiêu này quả nhiên là hủy thiên diệt địa!

Tu sĩ chung quanh cũng bị một chiêu này của Viên Nam Ly rung động, bọn họ vốn đều xem thường đám người Nam Cương.

Nhưng lần này Viên Nam Ly xuất thủ, bọn họ mới phát hiện, hóa ra người này lại mạnh đến như vậy!

Hóa thân Tần Đình bỗng nhẹ nhàng đánh ra một chưởng, đối cứng một ấn kia.

Một tiếng ầm vang, đất trời rung chuyển.

Viên Nam Ly kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một ngụm tiên huyết, lui lại vài dặm mới đánh tan mất kình lực.

Mà hóa thân Tần Đình vẫn bất động, có vẻ cực kì nhẹ nhõm.

Viên Nam Ly không thể tin được nhìn hóa thân Tần Đình, trong mắt tràn đầy hãi nhiên.

Điều này sao có thể!

Tự mình toàn lực xuất thủ một kích, vậy mà lại bị một bộ hóa thân đánh gục!

Hóa thân Tần Đình bỗng nhiên tay nâng một chưởng, biển lớn bành trướng, sóng cao tới hơn trăm trượng đánh về phía Viên Nam Ly, lập tức hóa thành một tôn cự nhân hải dương, hủy thiên diệt địa!

Nhìn hóa thân Tần Đình đánh ra một kích hủy thiên diệt địa, Viên Nam Ly gầm thét, trước người hiện lên vô số đạo văn, muốn ngăn cản một kích này.

Một tiếng ầm vang, trong miệng Viên Nam Ly thổ huyết, thân bất do kỷ bay ngược về sau, đùng một tiếng cả người đập xuống đất, quanh thân huyết nhục bành bành sụp đổ, hóa thành huyết vụ bao quanh!

Lập tức thoi thóp!

Phân thân từ một sợi tóc của Tần Đình cũng đã cường đại đến loại trình độ này, khiến các tu sĩ chung quanh cực kì kinh ngạc.

Một cường giả Thần Đài lẩm bẩm nói: "Điều này... điều này sao có thể."

"Huyền Thiên Thánh Tử... Thật sự là kinh khủng."

Mọi người xung quanh kính úy nhìn Tần Đình, tâm trì thần diêu.

Tần Đình tiện tay rút ra một sợi tóc, luyện thành hóa thân, hóa thân này dung nạp pháp lực của hắn có thể nói là chỉ như một sợi lông.

Thế nhưng chính một bộ hóa thân, liền tiện tay đánh cho một thiên kiêu Nam Cương thoi thóp!

Một bộ hóa thân đã có uy lực khủng bố như thế... Vậy bản tôn chẳng phải là...

Nghĩ đến đây, đám người nhao nhao kính úy nhìn về phía Tần Đình, như là nhìn một tôn thần!

Có thể tưởng tượng được, uy danh của Huyền Thiên Thánh Tử lại chuẩn bị được truyền khắp Trung Châu!

Chương 218: Lập uy


Xương cốt Viên Nam Ly nát tận, nằm dưới đất thoi thóp.

Ánh mắt gã trống rỗng, lòng như tro nguội, trong miệng lẩm bẩm nói: "Chuyện này sao có thể... sao có thể được..."

Hiện tại toàn thân Viên Nam Ly đều bị trọng thương, đan điền kinh mạch bị hủy hết, trở thành một tên phế nhân.

Về sau Sâm La Tông dù có tốn hao lượng lớn đại giới vì gã tái tạo thân thể thì cũng vô ích.

Bởi vì đạo tâm Viên Nam Ly đã bị hủy.

Xưa nay gã rất tự tin vào chính mình, cho rằng mình là nhân vật đỉnh tiêm trong thiên hạ.

Bây giờ còn được phó ước đến tham gia Dao Trì thịnh hội, vốn cho rằng sẽ nhất phi trùng thiên, danh chấn thiên hạ!

Không nghĩ tới lại bị Huyền Thiên Thánh Tử dùng một chiêu nhẹ nhàng hạ gục, đến một sợi tóc cũng không động được vào.

Hay nói đúng hơn chính là bị một sợi tóc hạ gục!

Đối mặt với sự nhục nhã đến như thế, Viên Nam Ly hoàn toàn gục ngã.

Đạo tâm vỡ vụn, coi như có tái tạo được thân thể thì thành tựu về sau cũng sẽ chỉ dừng ở cảnh giới Thần Đài, một bước cũng không tiến được.

Nhìn thấy thánh tử nhà mình bị hóa thân của Huyền Thiên Thánh Tử dùng một kích đánh trọng thương.

Cường giả Sâm La Tông quá sợ hãi, mau chóng tranh thủ thời gian chạy đến cứu trợ.

Nhìn thấy Viên Nam Ly vẫn còn sống, cường giả Sâm La Tông đều nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Lập tức, bọn họ liền phát hiện có chỗ không đúng.

Ánh mắt Viên Nam Ly hoàn toàn trống rỗng, mặt xám như tro, như là một người chết sống lại đang nằm trên mặt đất.

Cường giả Sâm La Tông đương nhiên biết rõ điều này có nghĩa là gì.

Đó là đạo tâm của thánh tử bọn họ đã bị đánh nát!

Từ đây về sau ngơ ngơ ngác ngác trở thành một tên phế nhân!

Trong lòng cường giả Sâm La Tông phát lạnh. Xong thật rồi, lần này trở lại tông môn, bọn họ nhất định sẽ nhận trừng phạt nghiêm khắc!

Thủ hộ thánh tử bất lực, đây chính là một sai lầm cực kì nghiêm trọng!

Mà Viên Nam Ly còn là toàn bộ hi vọng của Sâm La Tông trong tương lai, lần này bị phế, Sâm La Tông nhất định sẽ phát sinh một cơn địa chấn!

Nhưng bất cứ ai cũng không dám chất vấn Huyền Thiên Thánh Tử.

Tạm thời không nói Huyền Thiên Thánh Tử khiến bọn họ vô cùng kinh hãi, mà chỉ riêng đám cường giả Thần Cung sau lưng Huyền Thiên Thánh Tử thôi cũng khiến bọn họ không dám manh động.

Đó chính là sáu vị cường giả Thần Cung, thậm chí còn nhiều hơn so với toàn bộ Sâm La Tông bọn họ.

Đương nhiên đến cả một câu ngoan thoại cũng không dám buông, cường giả Sâm La Tông chỉ còn biết mang Viên Nam Ly như cái xác không hồn rời đi.

Viên Nam Ly đã bị phế, Dao Trì thịnh hội đương nhiên là không cần tham dự.

Bọn họ lập tức liền mang Viên Nam Ly trở về Nam Cương.

Chờ đợi chưởng giáo Sâm La Tông xử trí...

Nhìn đám người Sâm La Tông u ám rời đi, các tu sĩ chung quanh cũng cảm khái ngàn vạn.

Viên Nam Ly kia thực lực bất phàm, cũng được tính là một cao thủ.

Nếu tham gia Dao Trì thịnh hội, giao lưu sở học với các cao thủ khác, khai thác cảnh giới, tất nhiên sẽ tiến rất xa.

Ngày sau tiền đồ nhất định rộng mở, có thể đạt được một phen thành tựu.

Thế nhưng cũng bởi vì khiêu khích Huyền Thiên Thánh Tử, mới rơi vào hoàn cảnh đạo tâm vỡ vụn.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều có chút thổn thức...

Mà bộ hóa thân Tần Đình kia cũng dần dần tiêu tán, lộ ra nguyên hình, hóa thành một sợi tóc, bay trở về trên đầu Tần Đình.

Mọi người vây quanh kính úy nhìn Tần Đình, lúc này mới tính toán được Huyền Thiên Thánh Tử kinh khủng như thế nào.

Vậy mới thấy rõ vì sao Thịnh trưởng lão của Lâm Lang Tiên Cảnh tôn sùng hắn như vậy.

Một sợi tóc liền có thể đánh phế một thiên kiêu...

Thật kinh khủng!

Tần Đình làm xong hết thảy, mặt không biểu tình, tựa như chỉ vung tay xử lí một chuyện vặt.

Nhưng đối với hắn, đây cũng đúng là chuyện vặt.

Tác dụng duy nhất của Viên Nam Ly chính là giúp cho hắn lập uy.

Tần Đình nhắm hai mắt lại, kể từ giờ, lũ ngu xuẩn không biết trời cao đất rộng cũng nên biết rõ ai là người mà chúng không thể chọc vào...

Mà Mộ Thanh Di thì lộ vẻ sùng bái nhìn Tần Đình, nàng đương nhiên có thể cảm giác được thực lực của Viên Nam Ly, người này là một cao thủ.

Vậy mà tuỳ tiện đã bị Tần Đình giải quyết, trong lòng Mộ Thanh Di tràn đầy cảm giác tự hào.

Bởi vì đây chính là nam nhân của nàng!

...

Nhìn đám người Tần Đình tiến vào quán rượu, tu sĩ chung quanh cũng nhao nhao giải tán.

Bỗng nhiên, có một vị tu sĩ trẻ tuổi có chút nghi ngờ hỏi: "Đông Hoang có thể có nhân vật như Huyền Thiên Thánh Tử, cũng có thể nói khí vận Đông Hoang cũng không hề yếu, vậy vì sao không có nhân vật nào nổi danh như Huyền Thiên Thánh Tử..."

Mọi người nghe xong, nhao nhao gật đầu.

Quả thực, Đông Hoang đất rộng của nhiều, trừ Trung Châu ra thì là địa giới phồn hoa nhất.

Theo lý thuyết, địa phương đất rộng của nhiều như thế, hẳn là phải có tầng tầng lớp lớp thiên kiêu, đua nhau so tài.

Tỷ như nói ở Trung Châu, mặc dù Ngọc Tiêu Thánh Tử là lĩnh quân nhân vật thế hệ tuổi trẻ ở Trung Châu, nhưng Đại công tử Thiên Phủ cũng nổi danh cùng hắn.

Mà Bạch Ngọc Thánh Tử, Xuất Vân Thánh tử, Đan Hà Thánh Nữ, Pháp Tướng hòa thượng hay các thiên kiêu khác cũng cực kì bất phàm, cũng có thể chống lại Ngọc Tiêu Thánh Tử.

Có thể nói là đủ loại tài năng.

Nhưng ở Đông Hoang, tựa hồ ngoại trừ Huyền Thiên Thánh Tử thì cũng chẳng có nhân vật nổi danh nào...

Lúc này, vị thương thương lão giả tóc trắng thản nhiên nói: "Cũng không phải là Đông Hoang không có thiên kiêu xuất sắc khác."

Mọi người nhao nhao nhìn hắn, chờ đợi đáp án.

Vị thương thương lão giả tóc trắng buồn bã nói: "Mà là những thiên kiêu xuất sắc kia đều đã chết trong tay vị Huyền Thiên Thánh Tử này..."

Mọi người sững sờ, hai mặt nhìn nhau.

Lập tức, một cỗ hàn ý dâng lên trong lòng bọn họ....

Chương 219: Ngọc Tiêu Thánh Tử


Trung Châu, Ngọc Tiêu Cung.

Nếu như ngươi hỏi một tu sĩ Trung Châu, đâu là đệ nhất thánh địa Trung Châu, hắn sẽ nói cho ngươi biết đó là Lâm Lang Tiên Cảnh.

Nếu như ngươi hỏi một tu sĩ Trung Châu, đâu là thánh địa có thanh thế lớn nhất Trung Châu, hắn sẽ nói cho ngươi biết đó là Ngọc Tiêu Cung.

Ngọc Tiêu Cung chính là thánh địa có đạo thống cực kì lâu đời, truyền thừa đến nay đã có tám mươi vạn năm.

Chưởng giáo Ngọc Tiêu Cung Lục chân nhân là đại tu sĩ Hóa Thần, uy chấn Trung Châu.

Mà dưới trướng Ngọc Tiêu Cung cường giả vô số, bốn vị Hư Thần đại năng, hơn bốn mươi vị cường giả Thần Cung, thế lực ngang bằng Lâm Lang Tiên Cảnh.

Nhưng Lâm Lang Tiên Cảnh có thần linh phù hộ, Ngọc Tiêu Cung cũng không dại gì mà đi khiêu khích Lâm Lang Tiên Cảnh.

Dù là như thế, thanh thế bây giờ của Ngọc Tiêu Cung cũng vững vàng đè ép một mặt của Lâm Lang Tiên Cảnh.

Ngọc Tiêu Cung có vạn tòa Linh Phong, trong đó phía trên một tòa Linh Phong hùng vĩ nhất, có một tòa cung điện cực kì hoa mỹ.

Mà nơi đó, chính là Thánh Tử Phong, nơi ở của Ngọc Tiêu Thánh Tử.

Ngọc Tiêu Thánh Tử Chư Tử Hằng chính là lĩnh quân nhân vật thế hệ tuổi trẻ Trung Châu, vô luận là tu vi thiên phú hay là tâm cơ mưu kế đều là người xuất sắc nhất thiên hạ!

Năm Chư Tử Hằng hai mươi lăm tuổi đã tu thành Thần Đài, lúc ấy liền chấn kinh toàn bộ Trung Châu.

Bây giờ, một thân tu vi càng thâm bất khả trắc, nửa chân tiến vào cảnh giới Thần Cung, vô địch cùng cảnh giới.

Hắn đã từng một mình đi qua tổ địa Yêu tộc ma luyện bản thân, về sau giết chết một vị đại yêu Thần Cung, lấy cảnh giới Thần Đài chém giết vị đại yêu Thần Cung Cảnh kia!

Đại yêu Thần Cung có nhục thân vô cùng cứng rắn, khí huyết tràn đầy, thực lực bình thường hơn hẳn cường giả Thần Cung của nhân tộc, có thể thấy được Ngọc Tiêu Thánh Tử kinh khủng thế nào.

Mà Ngọc Tiêu Thánh Tử cũng là người đứng đầu Dao Trì thịnh hội lần này.

Vô số người đều cho rằng Ngọc Tiêu Thánh Tử nhất định có thể đăng đỉnh Dao Trì thịnh hội!

Trong một tòa đại điện cực kì hoa mỹ, một người trẻ tuổi mặc pháp bào màu vàng óng ánh đang đứng chắp tay, thần sắc nhàn nhạt nghe một vị áo đen báo cáo.

Hắn có tướng mạo anh tuấn, khí thế phi phàm, khí tràng kinh người, như là một đạo bảo kiếm sắc bén, làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng, nhưng lại không thể coi nhẹ.

Hắn chính là Ngọc Tiêu Thánh Tử, Chư Tử Hằng!

Người áo đen kia báo cáo xong xuôi, Ngọc Tiêu Thánh Tử hơi nhíu mày, cười như không cười nói: "Một sợi tóc?"

Người áo đen kia cung kính nói: "Đúng vậy, Huyền Thiên Thánh Tử kia chỉ dùng một sợi tóc hóa thành phân thân, tuỳ tiện đánh bại thánh tử Sâm La Tông Nam Cương, đánh nátđạo tâm biến thành một tên phế nhân."

Ngọc Tiêu Thánh Tử khẽ gật đầu, ra hiệu đã biết rõ.

Vị áo đen kia cung kính thi lễ, lui ra ngoài.

Ngọc Tiêu Thánh Tử đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, đứng chắp tay, ánh mắt lạnh lùng.

Thánh tử Sâm La Tông trong mắt hắn cũng chỉ là trò tiếu lâm mà thôi, tiện tay là có thể xoá bỏ.

Có điều vị Huyền Thiên Thánh Tử này chỉ dùng một sợi tóc liền có thể đánh bại, ngược lại cũng có chút vượt quá dự liệu của hắn.

Dù sao, một sợi tóc cũng chỉ có thể chứa đựng một phần pháp lực tựa như sợi lông của bản tôn mà thôi.

Một sợi tóc liền có thể đánh phế một cao thủ Thần Đài trẻ tuổi, vậy bản tôn...

Xem ra, vị Huyền Thiên Thánh Tử này cũng có mấy phần bản lĩnh thật sự.

Đối với vị Huyền Thiên Thánh Tử này, Ngọ
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6