Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống (Dịch-Full)

Chương 228: Mượn đầu Sở huynh dùng một lát

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Nam Nguyệt Cốc chính là một tòa sơn cốc trải dài ở phía Nam đế đô, ít người lui tới.

Trước kia cũng có người ở, nhưng sau này khi tiểu gia tộc cuối cùng dọn đi, Nam Nguyệt Cốc liền trở nên hoang vắng.

Thời điểm Sở Kiếm Thanh vừa mới đi vào Nam Nguyệt Cốc, trời nổi mây đen gió lớn, Nam Nguyệt Cốc vốn hoang vu lại tăng thêm mấy phần quỷ dị.

Sở Kiếm Thanh nhắm hai mắt lại, trong lòng có dự cảm không tốt, nhưng hắn đi con đường kiếm tu, coi trọng thẳng tiến không lùi, đương nhiên là không sợ hãi chút nào.

Ngược lại, hắn còn cảm thấy hưng phấn.

Thứ kiếm tu không sợ nhất chính là khiêu chiến!

Sở Kiếm Thanh đi vào Nam Nguyệt Cốc, trong cốc đất đá cỏ dại rậm rạp, cực kì hoang vu.

Nhìn bốn phía, thế mà lại không có một bóng người.

Hắn cất giọng nói: "Tại hạ đã đến, xin các hạ ra gặp một lần!"

Một tiếng cười khẽ vang lên, một thân ảnh màu trắng chậm rãi xuất hiện từ trong hư không. Sở Kiếm Thanh thấy rõ người tới là ai, trong lòng chấn động, hắn thất thanh nói: "Huyền Thiên Thánh Tử? !" Thân ảnh màu trắng kia chính là Huyền Thiên Thánh Tử đã gặp mấy ngày trước!

Hắn không ngờ Huyền Thiên Thánh Tử lại hẹn hắn gặp mặt tại Nam Nguyệt Cốc.

Hắn lập tức nghi ngờ nói: "Không biết Huyền Thiên Thánh Tử mời ta đến chỗ này là có chuyện gì? Nếu Thánh Tử có yêu cầu gì, vậy thì đến Thái Vân Cung là được, việc tại hạ có thể làm được, chắc chắn sẽ toàn lực ứng phó!"

Thấy đó là Huyền Thiên Thánh Tử, trong lòng Sở Kiếm Thanh hơi buông lỏng một chút.

Hắn rất có hảo cảm với vị Huyền Thiên Thánh Tử này, đặc biệt là hắn đã được vị thiếu niên Tông Sư này chỉ điểm không ít.

Kiếm đạo thần thông đã nâng cao một bước!

Mà hắn không cho rằng Huyền Thiên Thánh Tử sẽ có ác ý với hắn.

Bởi vì Huyền Thiên Thánh Tử có địa vị quá cao, sở hữu tứ hải.

Trên người hắn có thể có thứ gì có thể lọt vào mắt vị Huyền Thiên Thánh Tử này?

Thiên Ngọc Kiếm Hỏa đúng là một bảo vật, nhưng không phải kiếm tu không thể luyện hóa Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, cho nên Sở Kiếm Thanh không nghĩ tới phương diện này

Tần Đình mỉm cười nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Sở Kiếm Thanh.

Trong lòng cảm thán, kiếm tu thật dễ lừa gạt.

Tính tình Kiếm tu đều là thẳng tiến không lùi, thà gãy chứ không chịu cong. Chỉ cần một cái ngọc phù là đã có thể khiến hắn ngoan ngoãn rời khỏi đế đô nhiều người phức tạp, thậm chí không cần quá nhiều mưu kế! Cũng không phải là Sở Kiếm Thanh không có tâm cơ gì, mà ngược lại, người này là thủ tịch đại phái, tâm cơ rất sâu. Nhưng dù thế nào, cuối cùng thì Sở Kiếm Thanh vẫn là một kiếm tu. Nếu không muốn sau này con đường tu luyện bị tâm ma cản trở, vậy thì chỉ có thể dựa theo suy nghĩ của Tần Đình mà đến Nam Nguyệt Cốc.

Đây là âm mưu, cũng là dương mưu!

Tần Đình nhìn Sở Kiếm Thanh, cảm thán nói: "Đúng là có một chuyện cần Sở huynh hỗ trợ." Ánh mắt Sở Kiếm Thanh sáng lên, cười nói: "Thánh Tử cứ việc phân phó, tại hạ nhất định nỗ lực hết sức."

Trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, nhất định phải hoàn thành tốt chuyện Huyền Thiên Thánh Tử giao phó.

Làm xong thì sẽ thu được một ân tình đến từ Huyền Thiên Thánh Tử!

Vậy thì không chỉ mình hắn được lợi, ngay cả Ngọc Thanh kiếm phái sau lưng hắn cũng sẽ được lợi ích không nhỏ!

Tần Đình như cười như không mà nhìn Sở Kiếm Thanh, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc quỷ dị.

Hắn nhẹ giọng cười nói: "Ta muốn mượn đầu Sở huynh dùng một lát."

Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt Sở Kiếm Thanh cứng đờ, khuôn mặt lập tức trở nên âm trầm.

Hắn trầm giọng nói: "Thánh Tử nói lời đó là có ý gì?"

Tần Đình thản nhiên nói: "Sở huynh nghe kĩ một chút, ta muốn mượn đầu Sở huynh dùng một lát."

Thanh âm kiếm minh vang lên, trước người Sở Kiếm Thanh bỗng nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm.

Thân kiếm hiện đầy đạo văn, mơ hồ tản ra khí tức cực kì khủng bố, hiển nhiên là một pháp bảo Thiên giai!

Thanh kiếm này chính là bản mệnh pháp kiếm của Sở Kiếm Thanh, Thượng Thanh kiếm!

Sở Kiếm Thanh cầm Thượng Thanh kiếm trong tay, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn Tần Đình, hắn trầm giọng nói: "Tại hạ tự thấy chưa từng mạo phạm đến Thánh Tử, không biết vì sao Thánh Tử lại có sát tâm với Sở mỗ?"

Tần Đình đứng chắp tay, nhẹ thở dài: "Sở huynh, quả thật ngươi chưa từng mạo phạm ta."

"Thế nhưng ngươi không nên luyện hóa đạo Thiên Ngọc Kiếm Hỏa kia."

Dứt lời, hắn còn tiếc hận nhìn Sở Kiếm Thanh, tỏ vẻ tất cả đều là lỗi của Sở Kiếm Thanh.

Con ngươi Sở Kiếm Thanh co rụt lại, hắn thật sự không ngờ tới, nguyên nhân Huyền Thiên Thánh Tử nổi sát tâm với hắn lại vì đạo Thiên Ngọc Kiếm Hỏa kia!

Làm sao có thể!

Không phải kiếm tu thì không thể luyện hóa Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, Huyền Thiên Thánh Tử lại không phải là kiếm tu!

Hắn muốn Thiên Ngọc Kiếm Hỏa làm gì!

Nhưng hiện giờ tất cả đã là vô nghĩa, Huyền Thiên Thánh Tử đã nói ra, vậy thì hôm nay hắn tuyệt đối không có khả năng may mắn thoát khỏi!

Sở Kiếm Thanh hít một hơi thật sâu, Thượng Thanh kiếm chấn động, khí thế bừng bừng phấn chấn, hư không chung quanh cũng bị kiếm khí do Sở Kiếm Thanh phát tán cắt vỡ!

Tần Đình mặt không biểu tình, thản nhiên nói: "Hẳn Sở huynh biết, dù chống cự cũng chỉ là vô dụng."

Ánh mắt Sở Kiếm Thanh lộ ra vẻ kiên nghị, trầm giọng nói: "Sở mỗ đương nhiên không phải là đối thủ của Huyền Thiên Thánh Tử."

"Nhưng muốn Sở mỗ không đánh mà hàng, hắc hắc, cũng chỉ là si tâm vọng tưởng mà thôi!"

Sở Kiếm Thanh xua tan tạp niệm trong lòng, chiến ý phóng lên tận trời!

Kiếm tu, thẳng tiến không lùi! Thà gãy chứ không chịu cong!

Mặc dù đối mặt cái chết cũng vậy!

Chương 229: Ma quỷ


Khuôn mặt Sở Kiếm Thanh trầm như nước, cả người tản ra kiếm ý cực kì sắc bén.

Cả người hắn như là một thanh kiếm!

Kiếm khí tung hoành, hai mắt Sở Kiếm Thanh bỗng nhiên ngưng tụ.

Một đạo pháp kiếm nhanh đến cực hạn, cũng mạnh đến cực hạn lao đến trước mặt Tần Đình trong nháy mắt.

Soạt một tiếng, toàn bộ hư không đã bị một kiếm này đâm ra một cái lỗ đen.

Không khí bị một kiếm này đè nát, lôi đình tung hoành như là trời phạt!

Một kiếm này có tốc độ quá nhanh, làm cho không kẻ nào có thể nắm chắc được khi nào hắn xuất kiếm!

Mà Sở Kiếm Thanh cũng không hổ là thiên tài kiếm đạo, một kiếm này thẳng tiến không lùi, có khí thế quét ngang thiên hạ, quần hùng né tránh!

Kiếm quang đột nhiên đứng im, Tần Đình nâng tay phải lên, hai ngón tay kẹp lấy kiếm quang, cho dù là Pháp bảo Thiên giai như Thượng Thanh kiếm cũng không thể tiếp tục tiến lên một chút nào.

Trong mắt Tần Đình tràn đầy ý cười, có vẻ đang trào phúng Sở Kiếm Thanh không biết tự lượng sức mình.

Sở Kiếm Thanh hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi phun ra.

Mặc dù hắn biết Huyền Thiên Thánh Tử rất mạnh, nhưng không nghĩ tới lại mạnh như vậy!

Trong lòng hắn cũng biết mình không phải là đối thủ của Huyền Thiên Thánh Tử, cho nên một khi động thủ chính là dùng hết toàn lực!

Nhưng không ngờ một kích toàn lực của mình lại bị Huyền Thiên Thánh Tử cản lại dễ dàng như thế!

Thậm chí hắn ta chỉ dùng nhục thân, chưa dùng đến chút pháp lực thần thông nào!

Sở Kiếm Thanh tự thấy mình cũng là thiên tài có tên tuổi tại Trung Châu, lại theo đạo kiếm tu, chiến lực phi phàm.

Dù không thể địch lại Huyền Thiên Thánh Tử, ít nhất cũng nên có lực đánh một trận.

Giờ xem ra, chênh lệch giữa mình và vị Huyền Thiên Thánh Tử này rộng như lạch trời!

Trong mắt Sở Kiếm Thanh lóe lên vẻ tàn nhẫn, hắn quát lên một tiếng.

Một đạo hỏa diễm tung hoành kiếm khí cháy lên, không ngừng tản ra kiếm khí cực kì lăng lệ, thậm chí mỗi đạo kiếm khí đều cắt hư không ra thành từng lỗ hổng!

Hắn tế ra dị hỏa xếp hạng thứ bảy trên bảng Dị Hỏa, Thiên Ngọc Kiếm Hỏa!

Tần Đình nhìn Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, ánh mắt lộ ra dị sắc.

Ngọn lửa này quả nhiên bất phàm, so với Địa Hoàng Huyền Hỏa và Thất Sắc Thiên Lôi Viêm trong cơ thể hắn còn kinh khủng hơn mấy lần!

"Thiên Ngọc Kiếm Hỏa!"

Sở Kiếm Thanh chợt quát một tiếng, trong nháy mắt Thiên Ngọc Kiếm Hỏa đột nhiên vỡ ra!

Ầm ầm!

Toàn bộ Nam Nguyệt Cốc bị ánh lửa bao trùm, kiếm khí kinh khủng ẩn chứa bên trong ngọn lửa bắn ra bốn phía!

Soạt!

Vô số kiếm khí mạnh mẽ dâng lên, chém lên toàn bộ Nam Nguyệt Cốc khiến nó chia năm xẻ bảy!

Ngay sau đó những kiếm khí này phóng lên tận trời, tới giữa không trung, hội tụ thành một đạo pháp kiếm khổng lồ không biết dài đến bao nhiêu dặm, ầm vang một tiếng phóng về phía Tần Đình!

Tần Đình không hề bận tâm, tay áo hắn chấn động hóa thành đại thủ che trời, bao phủ hết thảy, cắn nuốt hết thảy!

Đạo pháp kiếm vô cùng kinh khủng kia cắt vào trong tay áo hắn, lại như rơi vào trong lỗ đen, biến mất không thấy đâu nữa!

Làm sao có thể!

Dù tâm trí Sở Kiếm Thanh kiên nghị hơn nữa cũng bị một màn này làm chấn động, hắn không tin nổi mà nhìn về phía Tần Đình vẫn vân đạm phong khinh.

Trong lòng hắn vô cùng kinh hãi.

Hắn rất rõ ràng uy lực của Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, một kích này dù là cường giả Thần Cung Cảnh cũng không dám đón đỡ.

Nhưng vị Huyền Thiên Thánh Tử này lại đỡ được, còn nhẹ nhàng như thế!

Tần Đình cười lạnh, đột nhiên bước một bước, chỉ nghe thấy một tiếng ầm vang, điện quang lôi minh, vô số lôi điện từ bốn phía ầm ầm bổ tới như là Lôi Thần viễn cổ!

Hắn đưa tay lật một cái, kết thành một ấn hung hăng phủ xuống, ngay lập tức, trời xanh rối loạn, thiên địa sụp đổ!

Sở Kiếm Thanh gầm thét, vô số kiếm quang phóng lên tận trời, muốn ngăn cản một kích này.

Thế nhưng, kiếm quang lập tức vỡ nát, ngay cả bản mệnh pháp kiếm của hắn cũng bị đánh vỡ nát!

Sở Kiếm Thanh bị một ấn này trấn áp, huyết nhục trong cơ thể hóa thành huyết vụ!

Hắn thoi thóp nằm trên mặt đất, đã mất đi sức chiến đấu.

Một vị thiên kiêu kiếm đạo nổi danh Trung Châu, lại bị một kích của Tần Đình đánh thành trọng thương!

Tần Đình chậm rãi đi đến trước người Sở Kiếm Thanh, thương hại nhìn hắn.

Sở Kiếm Thanh nhìn Tần Đình, khó nhọc nói: "Ngươi, ngươi muốn làm gì?"

Tần Đình thở dài: "Sở huynh, kiên nhẫn một chút."

Cái gì?

Sở Kiếm Thanh hơi sững sờ, ngay sau đó một cỗ đau nhức kịch liệt khó chịu đựng nổi truyền đến!

A! ! ! !

Cho dù Sở Kiếm Thanh là người có tâm trí kiên nghị bực này cũng không chịu được cơn đau nhức kịch liệt ấy! Hắn đau đớn kêu lên!

Sau đó Thiên Ngọc Kiếm Hỏa từ trong cơ thể Sở Kiếm Thanh bị Tần Đình lôi ra, Thiên Ngọc Kiếm Hỏa đã hòa làm một thể với Sở Kiếm Thanh, đương nhiên quá trình lôi nó ra cực kì gian nan!

Cũng vì vậy mà sinh ra sự đau đớn khó mà tưởng tượng được!

Thiên Ngọc Kiếm Hỏa đã bị Sở Kiếm Thanh luyện hóa, hòa làm một thể với Thần Đài của hắn, muốn tách Thiên Ngọc Kiếm Hỏa ra, chỉ có thể trực tiếp kéo Thiên Ngọc Kiếm Hỏa ra khỏi Thần Đài!

Đau quá!

Nỗi đau khó mà tưởng tượng được!

Đau đến tận trong linh hồn!

Khuôn mặt Sở Kiếm Thanh vặn vẹo, làn da run rẩy, gào thét thống khổ.

Dù kiên nghị như Sở Kiếm Thanh cũng không chịu được thống khổ bực này.

Hắn quát ầm lên: "Thánh Tử, giết ta đi, van ngươi! Giết ta đi!"

Tần Đình nhìn thảm trạng của Sở Kiếm Thanh, trên mặt có vẻ không đành lòng, thương hại nói:

"Sở huynh, Thiên Ngọc Kiếm Hỏa đã bị ngươi luyện hóa, muốn hoàn mỹ lấy được chỉ có thể tách ra khi ngươi còn sống."

"Nếu ngươi chết ngay bây giờ, Thần Đài biến mất, uy lực của Thiên Ngọc Kiếm Hỏa cũng sẽ bị tổn hao nhiều."

Dứt lời, hắn khẽ thở dài: "Sở huynh, tạm thời nhẫn nại một lát, đợi ta lấy được Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, sẽ lập tức tiễn ngươi lên đường."

Sở Kiếm Thanh không tin nổi nhìn Tần Đình, mặc dù Tần Đình tỏ vẻ không đành lòng, nhưng trong mắt lại không có chút tình cảm nào, động tác trong tay cũng không chậm lại dù chỉ một chút.

Sở Kiếm Thanh tuyệt vọng, lẩm bẩm nói: "Ma quỷ, ngươi là ma quỷ"

Nam Nguyệt Cốc, tràn đầy tiếng gào thét thống khổ làm người ta sợ hãi.

Chương 230: Đế đô chấn động


Nam Nguyệt Cốc, Tần Đình nhìn Thiên Ngọc Kiếm Hỏa kiếm khí tung hoành trước mắt.

Hắn rất hài lòng. Có đạo dị hỏa này, thực lực của hắn sẽ có thể nâng cao một bước.

Phía sau hắn là Sở Kiếm Thanh đã bị tra tấn không thành hình người.

Sở Kiếm Thanh luyện hóa Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, ngày đêm dùng Thần Đài ôn dưỡng.

Thiên Ngọc Kiếm Hỏa đã hòa thành một với Thần Đài trong cơ thể Sở Kiếm Thanh.

Muốn hoàn mỹ lấy ra Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, nhất định phải nhân lúc Sở Kiếm Thanh còn sống, trực tiếp tách Thiên Ngọc Kiếm Hỏa ra khỏi Thần Đài.

Hậu quả của việc này chính là Sở Kiếm Thanh sẽ phải gánh chịu thống khổ và tra tấn khó mà tưởng tượng nổi.

Nhưng Tần Đình không thèm để ý.

Hắn chỉ để ý đến kết quả.

Tần Đình quay người, nhìn Sở Kiếm Thanh đã bị tra tấn không thành hình người, hắn thở dài, nói khẽ: "Sở huynh, ta tiễn ngươi lên đường." Rồi hắn chỉ một ngón tay, thân thể Sở Kiếm Thanh run lên, giữa mi tâm xuất hiện một lỗ máu.

Sau khi trải qua vô số thống khổ và tra tấn, rốt cuộc hắn đã được giải thoát.

Một đời thiên kiêu Trung Châu, chết trong Nam Nguyệt Cốc hoang vắng.

Sở Kiếm Thanh cũng là nhân vật thiên tài hiếm thấy tại Trung Châu, rất có thiên phú trên con đường kiếm tu.

Con đường kiếm tu này coi trọng việc lĩnh ngộ kiếm ý, Sở Kiếm Thanh có được Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, có thể không ngừng hấp thụ linh quang từ trong Thiên Ngọc Kiếm Hỏa.

Chỉ cần có thời gian, có lẽ sẽ có thể sánh vai cùng tuyệt thế thiên kiêu như Ngọc Tuyết Thánh Tử, Thiên Phủ Đại công tử.

Chỉ tiếc Thiên Ngọc Kiếm Hỏa bị Tần Đình coi trọng, vậy nên hắn mới rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.

Tần Đình thản nhiên nhìn thoáng qua thi thể Sở Kiếm Thanh, rồi quay người rời đi.

Mấy ngày sau đó, đế đô gió êm sóng lặng.

Nhưng bởi vì thời gian Dao Trì thịnh hội mở ra càng ngày càng gần, không ít thiên kiêu đã đi đến đế đô.

Thượng Nhạc Vi cũng đến mời Tần Đình mấy lần, nhưng đều bị Tần Đình lấy bế quan làm lý do cự tuyệt.

Thượng Nhạc Vi là người không chịu ngồi yên, không mời được Tần Đình thì lại đi mời bằng hữu mình quen biết.

Trong đó đương nhiên cũng có Sở Kiếm Thanh.

Nhưng kỳ quái là, Sở Kiếm Thanh không ở trong Thái Vân Cung, hỏi thăm người hầu của Sở Kiếm Thanh thì đều nói rằng không biết. Mặc dù Thượng Nhạc Vi cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không để trong lòng. Đế đô chính là trung tâm thiên hạ, xưa nay yên ổn, hơn nữa Sở Kiếm Thanh có thực lực bất phàm, dù gặp phải cường giả thế hệ trước cũng có thể toàn thân trở ra.

Hơn nữa, là thiên kiêu, ai mà không có chút bí mật.

Không từ mà biệt là chuyện rất bình thường.

Thượng Nhạc Vi để lại lời nhắn cho đám người hầu của Sở Kiếm Thanh, bảo khi nào Sở Kiếm Thanh trở về thì tụ họp cùng bọn họ, sau đó liền rời đi. Mấy ngày sau, toàn bộ đế đô, không, toàn bộ Trung Châu đã bị một tin tức làm chấn động!

Thủ tịch đệ tử của Ngọc Thanh kiếm phái, Sở Kiếm Thanh, bị phát hiện là đã chết ở Nam Nguyệt Cốc!

Mà thi thể hắn vô cùng thê thảm, hiển nhiên trước khi chết đã bị tra tấn dã man!

Mà quan trọng hơn là, Thiên Ngọc Kiếm Hỏa có thể đã mất tích!

Chuyện này lập tức khiến toàn bộ Trung Châu chấn kinh!

Ngọc Thanh kiếm phái chính là một đại phái tại Trung Châu, thực lực có thể xếp trong hạng đầu.

Hơn nữa còn là môn phái kiếm tu, đệ tử đều có chiến lực phi phàm, Sở Kiếm Thanh còn là thiên tài kiếm đạo ngàn năm khó gặp.

Là nhân vật thiên kiêu nổi danh toàn bộ Trung Châu!

Cái chết của hắn không thể nghi ngờ là tin tức chấn kinh đối với toàn bộ Trung Châu!

Chưởng giáo Ngọc Thanh kiếm phái vô cùng tức giận, tự mình dẫn theo Ngọc Thanh kiếm phái chạy đến Trung Châu, thề muốn tìm ra hung thủ!

Khâu chân nhân chính là Hư Thần đại năng, hơn nữa còn là kiếm tu Hư Thần, thực lực vô cùng mạnh mẽ.

Đại nhân vật như vậy tức giận, toàn bộ Trung Châu cũng phải run lên một hồi.

Đế đô, Vân Ninh Đảo.

Sau khi Vân Ninh Đảo bị đoàn người Tần Đình cải tạo, đã trở nên xa hoa hơn trước, vô số đại điện xuất hiện ở trên đảo.

Thị vệ thị nữ có tổng cộng mấy ngàn người, đều là cao thủ cảnh giới Thần Thông, Thần Luân, lại thêm sáu vị cường giả Thần Cung Cảnh tọa trấn.

Hiện giờ, thực lực Vân Ninh Đảo đã có thể so với một đại phái!

Hai mắt Thượng Nhạc Vi đỏ bừng, vội vã đuổi tới Vân Ninh Đảo.

Mặc dù bình thường nàng cực kì ưa thích cảnh sắc Vân Ninh Đảo, nhưng hiện giờ lại không có lòng dạ nào mà thưởng thức.

Sau khi thông báo với thị nữ, Thượng Nhạc Vi đi tới bên trong điện.

Nàng nhìn thấy Tần Đình, Thượng Nhạc Vi vội la lên: "Tần sư huynh, không xong rồi!"

Sau khi nàng trở nên quen thuộc với Tần Đình, liền xưng Tần Đình là Tần sư huynh, không còn xưng hô xa lạ là Huyền Thiên Thánh Tử nữa.

Vẻ mặt Tần Đình vô cùng nghi hoặc, nói khẽ: "Sao vậy?"

Hai mắt Thượng Nhạc Vi đỏ bừng, buồn bã nói: "Sở sư huynh, Sở sư huynh gặp nạn!"

Ánh mắt Tần Đình ngưng lại, có vẻ chấn kinh, trầm giọng nói: "Chuyện gì đã xảy ra!"

Thượng Nhạc Vi khổ sở nói: "Tại Nam Nguyệt Cốc cách ngàn dặm đế đô về phía nam, có người phát hiện ra thi thể của Sở sư huynh. "

Nàng quen biết Sở Kiếm Thanh, Sở Kiếm Thanh chết rồi, đương nhiên nàng cực kì thương tâm.

Khoảng thời gian này mấy người bọn họ thường xuyên gặp nhau luận đạo, Thượng Nhạc Vi tâm tư đơn thuần, cho rằng Tần Đình đã trở thành hảo bằng hữu với bọn họ.

Đương nhiên là phải đến thông tri với Tần Đình một tiếng.

Nhưng Thượng Nhạc Vi không thể nào ngờ được, hung thủ giết chết Sở Kiếm Thanh chính là vị hảo bằng hữu trước mắt nàng.

Chương 231: Giận chó đánh mèo


Tần Đình thở dài khe khẽ, tiếc hận nói: "Ta vô cùng kính nể thiên phú kiếm đạo của Sở huynh, không ngờ mới mấy ngày không gặp, lại đã âm dương cách biệt.

Thượng Nhạc Vi cũng đỏ mắt gật đầu.

Mấy hôm trước nàng và Sở Kiếm Thanh còn nâng cốc ngôn hoan, trò chuyện luận đạo.

Không ngờ bây giờ, Sở Kiếm Thanh đã không còn ở nhân gian!

Xưa nay nàng được tổ phụ Thượng Thiên Thương yêu thương, bảo hộ rất tốt, từ nhỏ đã như sống trong nhà ấm.

Tâm tư cũng cực kì đơn thuần, bằng hữu bỗng nhiên chết thảm, thật sự là cú sốc rất lớn với nàng.

Thượng Nhạc Vi bi ai nói: "Sở sư huynh vừa chết, toàn bộ Trung Châu đều chấn động, chưởng giáo chân nhân của Ngọc Thanh kiếm phái cũng vô cùng tức giận, đã tự mình đến đế đô."

Tần Đình hơi nhíu mày, thản nhiên nói: "Khâu chân nhân ư?"

Lúc này Thượng Nhạc Vi mới nhớ rằng Tần Đình còn chưa hiểu hết về thế cục Trung Châu.

Nàng giải thích: "Khâu chân nhân là chưởng giáo của Ngọc Thanh kiếm phái, có tu vi Hư Thần đại năng, hơn nữa còn là kiếm tu, cho nên có thực lực mạnh nhất trong các Hư Thần đại năng."

Tần Đình khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ khó hiểu.

Kiếm tu Hư Thần, quả thực lợi hại.

Thượng Nhạc Vi lại nói thêm vài câu với Tần Đình, sau đó mới cáo từ rời đi.

Lần này nàng đến Vân Ninh Đảo, chủ yếu là vì thời gian gần đây Tần Đình bế quan, chỉ sợ là không biết tin Sở Kiếm Thanh bỏ mình.

Nên nàng đến đây báo một tiếng.

Hiện giờ Tần Đình đã biết tin dữ này, Thượng Nhạc Vi vẫn còn đắm chìm trong nỗi buồn bằng hữu chết thảm, đương nhiên không có tâm tư ở lại lâu.

Tần Đình đứng chắp tay, ánh mắt sâu kín nhìn Thượng Nhạc Vi rời đi.

Giọng hắn trầm thấp: "Khâu chân nhân.."

Đế đô, Thiên Đạo Lâu, Thái Vân Cung. Bên trong Thái Vân Cung, đám người hầu của Sở Kiếm Thanh nơm nớp lo sợ quỳ trên mặt đất, vẻ mặt sợ hãi không thôi.

Đứng trước mặt bọn họ là một vị lão giả áo xanh.

Lão giả áo xanh thân thể thẳng tắp như một thanh lợi kiếm, nhưng toàn thân lại không có chút uy thế nào, giống như chỉ là một lão giả bình phàm.

Nhưng không ai có dũng khí khinh thường lão.

Vị lão giả áo xanh này chính là chưởng giáo chân nhân của Ngọc Thanh kiếm phái.

Kiếm tu Hư Thần đại năng uy chấn Trung Châu, Khâu chân nhân! Khâu chân nhân mặt không biểu tình, thản nhiên nói: "Không một ai nhìn thấy Kiếm Thanh ra ngoài khi nào ư?"

Đám người hầu quỳ trên mặt đất sợ hãi nói: "Chưởng giáo chân nhân minh giám, chúng ta không biết công tử đã ra ngoài khi nào."

Khâu chân nhân đứng chắp tay, nghe những người hầu này nói vậy, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Sở Kiếm Thanh là đệ tử đắc ý nhất của lão, lúc ra ngoài sao có thể để cho những người hầu này phát giác ra được!

Khâu chân nhân thở dài khe khẽ, buồn bã nói: "Kiếm Thanh chết rồi, các ngươi còn sống thì có ích gì?"

Đám người hầu nghe vậy vô cùng kinh hãi, họ nhìn Khâu chân nhân, sợ hãi nói:

"Chưởng giáo chân nhân tha mạng!"

"Xin tha mạng!"

Bỗng nhiên, những người hầu này phát hiện mình không nói nên lời, duỗi tay sờ, vậy mà trên cổ đã xuất hiện vết máu

Bọn họ còn muốn nói gì đó, lại bịch bịch vài tiếng.

Đầu lâu đồng loạt rơi xuống, đã trở thành những thi thể không đầu!

Để có thể trở thành người hầu của Sở Kiếm Thanh, mỗi người đều là cao thủ thực lực bất phàm.

Mà bọn họ lại không nhận ra đầu mình bị cắt rời từ lúc nào!

Khâu chân nhân đứng trong vũng máu, lão chắp tay, vẻ mặt âm trầm.

Sở Kiếm Thanh là đệ tử đắc ý nnhấ của lão, cũng thương yêu nhất, lại chết thảm nơi hoang dã, đương nhiên lão cực kì thương tâm phẫn nộ.

Nhưng đồng thời lão còn là chưởng giáo Ngọc Thanh kiếm phái, phải suy nghĩ sâu xa hơn.

Sở Kiếm Thanh chính là thiên tài kiếm đạo ngàn năm khó gặp, là người Ngọc Thanh kiếm phái đẩy ra để tranh phong với thiên kiêu các môn phái khác.

Toàn bộ tâm huyết của Ngọc Thanh kiếm phái đều dồn lên Sở Kiếm Thanh.

Thậm chí bảo vật trấn phái, Thiên Ngọc Kiếm Hỏa cũng ban cho Sở Kiếm Thanh.

Mà Sở Kiếm Thanh cũng không phụ kỳ vọng của Ngọc Thanh kiếm phái, tu vi tiến triển cực nhanh, hơn nữa khả năng lĩnh ngộ kiếm ý cũng hết sức xuất sắc.

Tâm trí kiên nghị, cực kì phù hợp kiếm tu chi đạo.

Hắn chính là cường giả trẻ tuổi, kiếm đạo thiên kiêu tiếng tăm lừng lẫy Trung Châu,.

Hắn còn có Thiên Ngọc Kiếm Hỏa huyền bí, ngày đêm hấp thu kiếm khí của Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, chỉ cần cho hắn thời gian, chắc chắn có thể đạt đến độ cao sánh vai cùng tuyệt thế thiên kiêu như Ngọc Tiêu Thánh Tử, Thiên Phủ Đại công tử.

Tại Dao Trì thịnh hội sắp tới, trong những người trổ hết tài năng danh chấn thiên hạ, nhất định sẽ có tên của Sở Kiếm Thanh.

Nhưng mà hiện tại, Sở Kiếm Thanh lại chết thảm tại Nam Nguyệt Cốc!

Ngay cả Thiên Ngọc Kiếm Hỏa cũng không thấy bóng dáng!

Nghĩ đến đây, Khâu chân nhân không nhịn được cảm giác đau lòng!

Kiếm Thanh, vi sư nhất định sẽ tìm ra hung thủ, báo thù cho ngươi!

Lúc này, Khâu chân nhân bỗng nhiên lên tiếng hỏi: "Tại đế đô, Kiếm Thanh thường liên lạc với ai?"

Một người áo đen xuất hiện sau lưng Khâu chân nhân, cung kính nói: " Tại đế đô, Sở công tử thường tụ hội với nhóm Đan Hà Thánh Nữ, Thượng Nhạc Vi.

Sau khi ngừng một chút, lại nói tiếp: "Có vẻ cũng đã từng gặp Huyền Thiên Thánh Tử."

Thần sắc Khâu chân nhân khẽ động, thản nhiên nói: "Huyền Thiên Thánh Tử ư?"

Chương 232: Họa thủy đông dẫn


Đế đô, Vân Ninh Đảo.

Vân Ninh Đảo xưa nay bình tĩnh hài hòa, bây giờ lại vô cùng bận rộn.

Thị nữ quét dọn toàn bộ cung điện không nhuốm một hạt bụi trần, bọn thị vệ cũng đều khí vũ hiên ngang thủ vệ xung quanh Vân Ninh Đảo.

Nhìn vô cùng uy phong lẫm liệt.

Mà Tần Đình xưa nay thần bí, lại xuất hiện trong quảng trường trên Vân Ninh Đảo, phía sau là năm vị cường giả Thần Cung Cảnh, có vẻ như đang chờ ai đó.

Lúc này, trên bầu trời Vân Ninh Đảo bỗng nhiên xuất hiện một vị lão giả áo xanh, khí thế hừng hực như lửa bay về phía Vân Ninh Đảo.

Thấy người nọ xuất hiện, hai mắt Tần Đình mở ra, lập tức nở nụ cười.

Hắn nói: "Vãn bối Tần Đình, bái kiến tiền bối."

Khâu chân nhân cười nói: "Huyền Thiên Thánh Tử không cần đa lễ."

Lão bay đến trước mặt Tần Đình, hiếu kỳ đánh giá vị siêu cấp thiên kiêu gần đây cực nổi danh tại Trung Châu này.

Thấy Tần Đình giơ tay nhấc chân như có một loại phong vận không nói nên lời, thuận theo thiên đạo, hòa hợp tự nhiên, cho người ta cảm giác dị thường huyền diệu.

Mà vừa rồi Khâu chân nhân không thu hồi khí thế của mình, nếu là những người khác, chắc chắn sẽ bị khí thế của lão ảnh hưởng mà lộ ra dị dạng.

Nhưng vị Huyền Thiên Thánh Tử này lại không hề bị ảnh hưởng chút nào, vẫn vân đạm phong khinh.

Khâu chân nhân thầm nghĩ trong lòng: Vị Huyền Thiên Thánh Tử này, quả thực là bất phàm.

Lại nhìn mấy vị cường giả Thần Cung Cảnh sau lưng Tần Đình, trong lòng lão có chút cảm thán.

Không hổ là quý công tử của bá chủ Đông Hoang, phô trương kinh người.

Chỉ riêng số lượng cường giả Thần Cung Cảnh kia là đã có thể so với một đại phái.

Kể cả Ngọc Thanh kiếm phái của hắn cũng chỉ có bảy vị cường giả Thần Cung Cảnh mà thôi.

Tần Đình mỉm cười, đưa tay mời: "Tiền bối, mời."

Hắn dẫn Khâu chân nhân vào trong điện.

Khâu chân nhân chính là chưởng giáo đại phái tại Trung Châu, thân phận tôn quý, còn là Hư Thần đại năng, thân phận bực này, tại Trung Châu cũng là tồn tại có địa vị cực cao.

Tần Đình lễ ngộ như thế là phù hợp.

Dù sao, Hư Thần đại năng là tồn tại đáng để tôn kính.

Sau khi Tần Đình và Khâu chân nhân ngồi xuống, hai người hàn huyên vài câu. Tần Đình mỉm cười, nói: "Không biết lần này tiền bối đến đây là có gì chỉ giáo?"

Khâu chân nhân mỉm cười nói: "Không dám nói là chỉ giáo."

Trong lòng lão rất rõ ràng, mặc dù lão là chưởng giáo một phái, nhưng luận về thân phận, lại không tôn quý bằng Huyền Thiên Thánh Tử.

Người trẻ tuổi này thế nhưng là Thánh Tử của Huyền Thiên Tông, bá chủ Đông Hoang, thậm chí nếu nói là sở hữu toàn bộ Đông Hoang cũng không đủ.

Mà hắn còn có một tầng thân phận cao quý khác.

Dòng dõi của đại tu sĩ Hóa Thần Cảnh, chỉ tính riêng thân phận này đã cao đến dọa người.

Lão không bằng, chỉ có tu vi Hư Thần đại năng mà thôi.

Khâu chân nhân trầm giọng nói: "Không biết Thánh Tử có biết chuyện của Kiếm Thanh, đệ tử của ta không?"

Tần Đình nghe vậy, sắc mặt hiện lên một tia thương cảm, than nhỏ: "Ta đã nghe được chuyện của Sở huynh, ta và Sở huynh cũng tính là quen biết, cực kì bội phục thiên phú kiếm đạo của hắn."

"Đáng tiếc Sở huynh bị người làm hại, tráng niên mất sớm, thật đáng tiếc, trên thế gian này ta đã mất đi một vị tri kỷ."

Nhưng trong lòng hắn âm thầm suy nghĩ, không biết vị Khâu chân nhân này có ý gì.

Khâu chân nhân nhìn Tần Đình, trầm giọng nói: "Kiếm Thanh chết thảm, Ngọc Thanh kiếm phái ta đương nhiên phải báo thù cho hắn, Thánh Tử quen biết hắn, không biết Thánh Tử có đầu mối gì không?"

Khâu chân nhân không hề hoài nghi Tần Đình, trước khi bái phỏng Tần Đình.

Hắn đã đi bái phỏng Đan Hà Thánh Nữ và Thượng Nhạc Vi, để xem có tìm được manh mối gì từ những người Sở Kiếm Thanh quen biết hay không.

Đáng tiếc là không thu hoạch được gì.

Nhưng hắn nghe nói có vẻ Huyền Thiên Thánh Tử và Sở Kiếm Thanh khá hợp ý, cho nên đến Vân Ninh Đảo hỏi một chút.

Một là chữa ngựa chết thành ngựa sống.

Thứ hai là vì muốn xem phong thái của vị siêu cấp thiên kiêu danh chấn Trung Châu này.

Tần Đình tỉ mỉ suy tư một hồi, lắc đầu nói: "Mặc dù ta và Sở huynh có chút hợp ý, nhưng dù sao thời gian quen biết quá ngắn, không có đầu mối gì."

Khâu chân nhân nghe vậy cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, trước khi tới đây lão đã chuẩn bị tâm lý.

Ngay cả nhóm người Đan Hà Thánh Nữ kết bạn đã lâu với Sở Kiếm Thanh đều không có manh mối.

Huyền Thiên Thánh Tử vừa tới Trung Châu không lâu thì càng không có hi vọng.

Bây giờ nhận được câu trả lời này, Khâu chân nhân cũng không thất vọng.

Lão than nhỏ: "Đã vậy, lão phu không quấy rầy Huyền Thiên Thánh Tử nữa."

Lão chuẩn bị đứng dậy cáo từ rời đi.

Đúng lúc này, trong mắt Tần Đình bỗng nhiên hiện lên một tia thần sắc quỷ dị, nói khẽ: "Nhưng đối với cái chết của Sở huynh, thật ra ta có một vài suy đoán."

"Ồ?" Ánh mắt Khâu chân nhân ngưng tụ, quay người nhìn Tần Đình.

Lão trầm giọng nói: "Xin Huyền Thiên Thánh Tử giải hoặc cho lão phu!"

Tần Đình mỉm cười, buồn bã nói: "Ta từng nghe nói, thời điểm Sở huynh chết, không thấy Thiên Ngọc Kiếm Hỏa trong cơ thể."

Con ngươi Khâu chân nhân co rụt lại, trầm giọng nói: "Không biết Thánh Tử nói vậy là có ý gì?"

Tần Đình thản nhiên nói: "Nếu ta nhớ không sai, Thiên Ngọc Kiếm Hỏa là vô thượng chí bảo đối với kiếm tu"

Chương 233: Dưới đĩa đèn thì tối


Khâu chân nhân hơi nhíu mày, thản nhiên nói: "Ý Thánh Tử là?"

Tần Đình mỉm cười, nói khẽ: "Sở huynh làm người hiền lành, chân thực nhiệt tình, theo ta được biết, không hề có kẻ thù."

Khâu chân nhân chậm rãi gật đầu.

Sở Kiếm Thanh có thanh danh rất tốt, bằng hữu khắp nơi, không ít người đều ôm lòng hảo cảm với hắn.

Chưa bao giờ nghe nói hắn có kẻ thù nào.

Tần Đình than nhỏ: "Đã không có kẻ thù, vì sao lại dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để ngược sát Sở huynh?" Khâu chân nhân hơi minh bạch ý tứ Tần Đình, trầm giọng nói: "Thánh Tử muốn nói là?"

Tần Đình thản nhiên nói: " Mặc dù Thiên Ngọc Kiếm Hỏa vô dụng đối với tu sĩ bình thường, nhưng đối với kiếm tu lại là vô thượng chí bảo, nếu có người thèm muốn có được Thiên Ngọc Kiếm Hỏa... "

Ánh mắt Khâu chân nhân ngưng tụ, trầm giọng nói: "Ý Thánh Tử là có người muốn chiếm đoạt Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, vậy nên mới dẫn Kiếm Thanh ra ngoài, cướp lấy Thiên Ngọc Kiếm Hỏa ư?"

Trong lòng lão cũng tinh tế suy tư.

Lão đã nghĩ tới khả năng này.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại thấy không có khả năng.

Thiên hạ vạn đạo, đạo kiếm tu chỉ là đạo nhỏ, toàn bộ Trung Châu, số lượng tu sĩ kiếm tu cực kì có hạn.

Mà Ngọc Thanh kiếm phái là môn phái kiếm tu. Có địa vị cực cao trong giới kiếm tu.

Nếu như nói Lâm Lang Tiên Cảnh, Ngọc Tiêu Cung là thánh địa tu đạo.

Vậy Ngọc Thanh kiếm phái chính là thánh địa kiếm tu! Nào có kiếm tu nào dám mạo hiểm chọc giận Ngọc Thanh kiếm phái mà cướp đoạt Thiên Ngọc Kiếm Hỏa chứ? Hơn nữa, lấy đi Thiên Ngọc Kiếm Hỏa trong cơ thể Sở Kiếm Thanh rõ ràng là báo cho người trong thiên hạ biết rằng, Sở Kiếm Thanh đã bị kiếm tu sát hại sao?

Cho nên, ngay từ ban đầu, Khâu chân nhân cho rằng sau khi hung thủ giết chết Sở Kiếm Thanh cố ý lấy đi Thiên Ngọc Kiếm Hỏa trong cơ thể hắn để đánh lạc hướng.

Tần Đình nhìn thần sắc Khâu chân nhân kia có vẻ không coi trọng, đương nhiên biết trong lòng Khâu chân nhân đang suy nghĩ gì.

Hắn nhẹ nhàng nói: "Chân nhân, đạo lý dưới đĩa đèn thì tối, không cần ta nhiều lời đúng không."

Thấy Tần Đình nói lời ấy, Khâu chân nhân đột nhiên đứng dậy, hai mắt bắn ra tinh quang!

Không sai!

Cố ý lấy đi Thiên Ngọc Kiếm Hỏa để làm rối loạn đầu mối. Mục đích này quá rõ ràng, gần như tất cả mọi người đều có thể nhìn ra! Cho nên mọi người đều cho rằng trò xiếc mà hung thủ làm để giá họa cho kiếm tu mà thôi! Nhưng sau khi được Huyền Thiên Thánh Tử nhắc nhở, Khâu chân nhân lập tức nghĩ tới một khả năng!

Nếu hung thủ thật sự là kiếm tu, cố ý xếp đặt một cái bẫy như thế.

Ý đồ rõ ràng như thế, tất cả mọi người đương nhiên cho rằng hung thủ không phải là kiếm tu.

Vậy người này sẽ đạt được mục đích.

Thậm chí, so với những cái bẫy khác thì tinh diệu hơn nhiều.

Bởi vì, nó khiến mọi người đều có phán đoán như vậy.

Mà con người luôn tin tưởng chính mình nhất, không phải sao?

Khâu chân nhân lẩm bẩm: "Dưới đĩa đèn thì tối, dưới đĩa đèn thì tối "

Lão nhìn Tần Đình thật sâu, trầm giọng nói: "Đa tạ Huyền Thiên Thánh Tử chỉ điểm."

Tần Đình mỉm cười. Nói khẽ: "Đây chỉ là một suy đoán của vãn bối mà thôi."

Khâu chân nhân lắc đầu, trong lòng đã tin tưởng phán đoán của Tần Đình.

Sở Kiếm Thanh không có kẻ thù, đương nhiên không phải là báo thù.

Nếu thật sự có kiếm tu nào đó ham muốn Thiên Ngọc Kiếm Hỏa, vậy thì rất nhiều chuyện đều trở nên hợp lí.

Từ đó cũng có thể giải thích vì sao Sở Kiếm Thanh sẽ bị dẫn ra khỏi đế đô, đi đến Nam Nguyệt Cốc ít người lui tới.

Lời mời của kiếm tu, Sở Kiếm Thanh là thiên tài kiếm đạo đương nhiên sẽ vui vẻ đáp ứng.

Trong mắt Khâu chân nhân lóe lên một tia lãnh sắc, ‘kiếm tu '..

Làm chưởng giáo của thánh địa kiếm tu, thế mà đệ tử lại bị kiếm tu sát hại.

Đây là một nỗi nhục không thể nghi ngờ!

Trong lòng Khâu chân nhân đã nghĩ ra mấy kẻ có khả năng làm ra việc này.

Trung Châu không có nhiều kiếm tu, phần lớn đều bái nhập Ngọc Thanh kiếm phái.

Các tán tu còn lại, kẻ có năng lực giết chết Sở Kiếm Thanh chỉ mấy cái như vậy.

Trong mắt Khâu chân nhân lóe lên sát ý.

Sau đó lão lập tức hơi thi lễ về phía Tần Đình, cảm thán nói: "Nếu không phải được Thánh Tử nhắc nhở, lão phu suýt nữa đã bị lừa."

Tần Đình khẽ lắc đầu, nhẹ giọng thở dài: "Ta và Sở huynh cực kì hợp ý, Sở huynh chết thảm, ta cũng cực kì đau lòng, nếu Khâu tiền bối tìm ra manh mối từ suy đoán của vãn bối, trong lòng vãn bối cũng sẽ tốt hơn một chút."

Khâu chân nhân âm thầm gật đầu, Kiếm Thanh có thể có người bằng hữu như Huyền Thiên Thánh Tử, cũng là phúc khí của hắn.

Thiệu chân nhân khẽ lắc đầu, cáo từ rời đi.

Tần Đình tiễn Khâu chân nhân ra khỏi Vân Ninh Đảo, nhìn thân ảnh Khâu chân nhân rời đi.

Trong mắt hắn lóe lên ý cười trào phúng.

Dù sao Khâu chân nhân cũng là Hư Thần đại năng, tồn tại bực này nếu không buông tha việc truy tra nguyên nhân cái chết của Sở Kiếm Thanh, dù là Tần Đình cũng sẽ phải đau đầu.

Bây giờ lão đã bị hắn lừa, sợ là vị Khâu chưởng giáo này sẽ không tìm được hung thủ thật nữa...

Mà Khâu chân nhân là chưởng giáo của một đại phái, là Hư Thần đại năng, cũng bị Tần Đình chơi xoay quanh như là một quân cờ.

Trong lòng Tần Đình trào dâng vẻ đắc ý...

Chương 234: Đại công tử Thiên Phủ


Mặc dù Sở Kiếm Thanh chết khiến Trung Châu chấn động rất lớn, nhưng mọi người cũng nhanh chóng dời đi lực chú ý.

Không phải là vì Sở Kiếm Thanh không quan trọng, nếu là lúc trước, chuyện này có thể sẽ ảnh hưởng Trung Châu rất nhiều năm.

Nhưng hiện tại có một chuyện càng quan trọng hơn hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

Đó chính là Dao Trì thịnh hội, sắp mở ra.

Chuyện này là thịnh sự ngàn năm hiếm gặp của Trung Châu, cũng là một thịnh sự của toàn bộ thiên hạ.

Đương nhiên sẽ hấp dẫn vô số người chú ý.

Dao Trì thịnh hội do thánh địa đệ nhất Trung Châu, Lâm Lang Tiên Cảnh chủ trì tổ chức.

Đến nay không biết đã tổ chức bao nhiêu lần.

Nhưng mỗi một lần Dao Trì thịnh hội đều có vô số người trẻ tuổi xuất sắc trổ hết tài năng.

Mà những người trẻ tuổi nổi danh nhờ Dao Trì thịnh hội này thường có được thành tựu cực lớn.

Cho nên, Dao Trì thịnh hội cũng được xưng là thiên tài hội, quần anh hội.

Mà Dao Trì cách đế đô không xa về phía Tây, cho nên vô số thiên tài vô danh khắp nơi vội vã, đều nhao nhao đuổi tới đế đô.

Bây giờ đế đô đã kín người hết chỗ.

Ngay cả hai đại danh lâu cũng nhiều lần đề cao tiêu chuẩn ở lại.

Hiện giờ không phải là đỉnh cấp thiên kiêu, căn bản là không có tư cách vào ở thập đại danh lâu.

Không có cách nào, bây giờ thiên kiêu tụ tập tại đế đô, đây chính là thời điểm hội tụ thiên tài trong toàn bộ thiên hạ!

Những nhân vật thiên tài bình thường, hiện tại cũng thành người qua đường.

Mà khi thời gian Dao Trì thịnh hội mở ra đang tới gần, một vài siêu cấp thiên kiêu cũng giáng lâm đế đô.

Trung Châu, đế đô.

Trên không bỗng nhiên xuất hiện một chiến thuyền vô cùng to lớn, trên chiến thuyền có vô số kiên giáp, khí thế có vẻ cực kì hào hùng.

Đám người đế đô nhìn thấy chiếc chiến thuyền này kinh khủng như thế, biết rằng chắc chắn lại là một vị thiên kiêu nào đó đến.

Mọi người nghị luận ầm ĩ.

"Không biết là vị thiên kiêu nào?"

"Xem phong cách của toà phi hành bảo khí này, có vẻ không phải là người Trung Châu ta."

"Không sai, hẳn là thiên kiêu Nam Cương hoặc là Bắc Vực."

Một vị lão giả kiến thức rộng rãi có vẻ đã nhớ ra cái gì đó, cao giọng nói: "Đây là thừa giá của Thánh Tử Lưu Quang Tông, thánh địa Bắc Vực! Là Lưu Quang Thánh Tử "

Thực lực đứng đầu trong các thánh địa tại Bắc Vực, mà Lưu Quang Thánh Tử cũng đứng đầu thế hệ tuổi trẻ Bắc Vực. Lưu Quang Tông chính là thế lực đầu lĩnh tại Bắc Vực.

Không biết qua bao lâu, lại có mấy chiếc phi thuyền thừa giá bay tới.

"Là Vân Lang Thánh Nữ Tây Thổ!"

"Là Hoàng Tuyền Thánh Tử Nam Cương! Hoàng Tuyền Tông chính là bá chủ Nam Cương, Hoàng Tuyền Thánh Tử có uy danh vô cùng hiển hách!"

Bỗng nhiên, trên bầu trời, một đạo tường vân bay tới, có vẻ bên trong tường vân có một tòa cung điện tựa như ảo mộng.

Thấy vậy, mọi người cao giọng nói: " Bạch Ngọc Thánh Tử của Trung Châu ta đến rồi!"

Bạch Ngọc Thánh Tử, chính là Thánh Tử Bạch Ngọc Kinh, Thánh địa Trung Châu, thiên kiêu nổi danh cùng Đan Hà Thánh Nữ, là thiên kiêu đệ nhất Trung Châu.

Sau đó, toàn bộ đế đô tràn đầy phật âm, một tôn Đại Phật kim quang chói mắt dâng lên, khuôn mặt mỉm cười từ bi, đám người đế đô nhìn thấy tôn Đại Phật này, đều có xúc động muốn quy về phật môn.

Cũng may Đại Phật lập tức biến mất không thấy gì nữa, đám người lập tức thanh tỉnh.

Bọn họ nhìn nhau, dị tượng bực này, khẳng định là Pháp Tướng, Phật Đà chuyển thế, thủ tịch Kim Cương Tông trong truyền thuyết mới có thể làm ra.

Bạch Ngọc Thánh Tử cũng thấy cảnh này, trong lòng run lên; Pháp Tướng đã tu thành phật tâm.

Sau đó hắn hừ lạnh một tiếng, dẫn theo rất nhiều người hầu phẩy tay áo bỏ đi.

Bỗng nhiên, có người hoảng sợ nói: “Đại công tử Thiên Phủ đến!"

Đám người nhìn theo, hào quang từ đằng xa dâng lên khỏi mặt đất, vô số đạo nghê hồng thụy khí bốc lên, cách xa mà vẫn có thể nghe được từng tiếng tiên nhạc, dễ nghe êm tai.

Bỗng nhiên có một đạo mây đỏ dâng lên, kéo dài trăm dặm, trải giữa không trung, hóa thành cây cầu mây.

Một tòa bảo hoa lao vùn vụt tới, trong nháy mắt đã tới trên bầu trời đế đô.

Toàn thân nó dát lưu ly bảo ngọc, đẹp tựa ảo mộng, chính là thừa giá của Đại công tử Thiên Phủ, Lưu Ly Phi Chu!

Cửa Lưu Ly Phi Chu mở rộng, đám người nhìn lại, thấy đối diện cửa bảo hoa treo một bức Tuế Hàn Tam Hữu Đồ, thanh trúc, tuyết mai, hàn tùng, cô sơn, sông băng, ý cảnh xa xăm.

Đám người đều gật đầu, tài văn chương của Thiên Phủ Đại công tử thật tốt, hắn đã từng hóa thân thành thư sinh phổ thông đi thi, nhất cử trúng trạng nguyên.

Một người trẻ tuổi mặc trường bào màu xanh xuất hiện trên Lưu Ly Phi Chu, khuôn mặt tuấn tú như là một thư sinh. Khí tức hắn ôn hòa, mặt mỉm cười, ôn nhu thân thiết tựa như đại ca ca nhà bên.

Nhưng không ai có dũng khí khinh thường vị thư sinh trẻ tuổi luôn mỉm cười này.

Đây chính là Trang Mộng Điệp, Đại công tử Thiên Phủ uy chấn Trung Châu, nổi danh cùng Ngọc Tiêu Thánh Tử, cùng xưng là song kiêu Trung Châu!

Ngọc Tiêu Thánh Tử chính là thiên kiêu đệ nhất Trung Châu, thiên phú tu vi, tâm cơ mưu kế không đi
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6