Trong bí cảnh Tranh Tịch, Tần Đình nhìn thấy Bạch Ngọc Thánh Tử biến mất, lộ ra vẻ mỉa mai.
Mặc dù hắn không biết rõ vì sao vị Bạch Ngọc Thánh Tử này lại tràn đầy không cam lòng và ác ý với hắn.
Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng hắn đả kích vị thiên kiêu kiêu căng Trung Châu này.
Mặt ngoài Tần Đình vô cùng hữu lễ, tâm cảnh rộng lớn, cực kì đức độ.
Nhưng hắn chỉ rộng lượng đối với những người không có tính uy hiếp với hắn.
Tỉ như nếu ở Đông Hoang có một kẻ ở một môn phái nhỏ nói xấu hắn, Tần Đình cũng chỉ cười một tiếng, không thèm để ý chút nào.
Bởi vì Tần Đình biết rõ những tên sâu kiến này đối với hắn không có uy hiếp, coi như bọn họ ở phía sau mắng hắn cũng chỉ là cách an ủi bản thân của những kẻ yếu mà thôi.
Không thèm để ý bọn họ, còn có thể giúp cho thanh danh của hắn.
Cho nên mặc dù Tần Đình đã làm rất nhiều chuyện xấu, nhưng thanh danh ở Đông Hoang vẫn không tệ.
Nhưng hắn biết Bạch Ngọc Thánh Tử có năng lực uy hiếp được hắn, Tần Đình sẽ lộ ra diện mục chân thật nhất.
Có thù tất báo, tiên hạ thủ vi cường.
Cho nên lúc hắn vừa mới tiến vào bí cảnh tranh tịch liền để mắt tới vị Bạch Ngọc Thánh Tử này, nhất cử đánh bại gã, đuổi khỏi bí cảnh.
Khiến tên Bạch Ngọc Thánh Tử này bị đào thải từ cửa đầu tiên.
Chuyện này đương nhiên có thể khiến Bạch Ngọc Thánh Tử trở thành trò cười cho toàn bộ thiên hạ, nhưng mục đích Tần Đình không chỉ như thế.
Dao Trì thịnh hội chính là thịnh hội thiên hạ ngàn năm có một, là nơi mà thần thông đạo pháp khắp nơi giao lưu, người nào có thể trổ hết tài năng là người có thể rút ngắn cự ly đến gần việc lĩnh hội vô thượng chí bảo của Lâm Lang Tiên Cảnh, Thiên Ý Cổ Chung!
Đây chính là chí bảo Thần Linh, lĩnh hội được Thiên Ý Cổ Chung liền có thể có một tia cơ duyên lĩnh hội thần tính.
Thu hoạch một cơ duyên thành thần!
Nếu không thể tham gia Dao Trì thịnh hội, vị Bạch Ngọc Thánh Tử này không thể nghi ngờ đã bỏ lỡ một bầu trời lớn cơ duyên!
Tương lai, đỉnh phong chỉ sợ cũng không có vị trí cho hắn.
Mà càng quan trọng hơn là...
Tần Đình nhíu hai mắt lại, hắn nghe nói địa vị của vị Bạch Ngọc Thánh Tử này ở trong tông môn cũng không ổn định lắm.
Việc hắn có thể leo lên ngôi vị Thánh Tử, hoàn toàn là nhờ sư tôn của hắn, chưởng giáo chân nhân của Bạch Ngọc Kinh dốc hết sức thôi động.
Nhưng thế lực của Bạch Ngọc Kinh rắc rối phức tạp, người có quyền thế lớn nhất không phải là chưởng giáo chân nhân, mà là Thái Thượng trưởng lão.
Nghe đồn Thái Thượng trưởng lão Bạch Ngọc Kinh một lòng muốn cho cháu ruột của mình thượng vị, chỉ là kém mất một chiêu, mới khiến Bạch Ngọc Thánh Tử leo lên ngôi vị Thánh Tử.
Nhưng dù là như thế, Bạch Ngọc Thánh Tử ở tông môn cũng có một vài đối thủ cạnh tranh, cho nên hắn mới muốn đăng đỉnh ở Dao Trì thịnh hội, nhất cử áp đảo những người đang lên tiếng phản đối ở tông môn.
Nhưng bây giờ hắn bị Tần Đình đánh bại, đến cả cửa thứ nhất của Dao Trì thịnh hội cũng không qua được, không thể nghi ngờ việc này đối với thanh vọng của Bạch Ngọc Thánh Tử là đả kích cực lớn!
Tần Đình cũng tin tưởng, vị Thái Thượng trưởng lão Bạch Ngọc Kinh kia nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Một người đến cả cửa thứ nhất của Dao Trì thịnh hội cũng không qua được, còn có tư cách làm Thánh tử Bạch Ngọc Kinh sao?
Nói không chừng, lần tiếp theo nhìn thấy Bạch Ngọc Thánh Tử, đã là người khác rồi.
Đây là kế sách một cục đá hạ ba con chim!
Ba ngày Tranh Tịch bí cảnh đã qua, trong ba ngày này, vô số thiên kiêu chém giết lẫn nhau, ngươi lừa ta gạt, chỉ vì muốn thu hoạch được một khối huyền ngọc.
Nhưng Tần Đình cũng không tiếp tục xuất thủ, huyền ngọc chỉ cần một khối là đủ rồi.
Huống hồ những thiên kiêu kia thấy được Tần Đình đều nhao nhao nhượng bộ, đến mức chu vi hơn vạn dặm xung quanh Tần Đình đều là chỗ không người!
Tần Đình cũng không gặp được Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ, mà coi như gặp bọn họ, hắn cũng không xuất thủ...
Trong lòng Tần Đình rõ ràng, thời điểm bọn họ giao thủ, nhất định sẽ là thời khắc quyết chiến cuối cùng!
Bỗng nhiên, toàn bộ Tranh Tịch bí cảnh đạo âm đại thịnh, huyền ngọc trong tay Tần Đình tản ra bạch sắc quang mang bao phủ cả người hắn.
Tần Đình chỉ cảm thấy cảnh sắc trước mắt biến đổi, hắn xuất hiện ở trước chân núi một ngọn núi cao, toà núi kia không biết cao bao nhiêu vạn trượng, coi như dùng nhãn lực của Tần Đình cũng không thể nhìn thấy đỉnh!
Mà trên quảng trường chân núi, cũng nhao nhao xuất hiện các thiên tài khác.
Một làn gió thơm bay tới, Tần Đình xoay người lại, lộ ra nụ cười.
Người tới chính là Mộ Thanh Di.
Tần Đình thấp giọng cười nói: " Hết thảy thuận lợi chứ?"
Mộ Thanh Di cũng mỉm cười nói: "Ta tìm được huyền ngọc ở một chỗ trong sơn cốc, chỗ kia cực kì bí mật, ta đã phải ở đó những ba ngày."
Tần Đình không nhịn được cười lên, vận khí của Mộ Thanh Di quả thực không tệ!
Bạch quang không nhấp nháy nữa, xem ra danh ngạch cuối cùng cũng được xác định.
Tần Đình phóng tầm mắt nhìn tới, phát hiện những người thông qua thí luyện Tranh Tịch, so với trước đó giảm đi một nửa!
Xem ra không ít người bị thần quang truyền tống ra ngoài.
Tần Đình nhìn xung quanh, phát hiện Ngọc Tiêu Thánh Tử, Đại công tử Thiên Phủ, Đan Hà Thánh Nữ, Pháp Tướng hòa thượng cũng xuất hiện trên quảng trường.
Đây là điều đương nhiên, những người này đều là những người có thực lực mạnh nhất ở đây. Mà Ngọc Tiêu Thánh Tử và những thiên kiêu khác cũng đưa mắt nhìn khắp bốn phía, phát hiện trên quảng trường không có Bạch Ngọc Thánh Tử.
Sắc mặt Ngọc Tiêu Thánh Tử và những người kia không biểu tình, bất động thanh sắc, chỉ là trong mắt lại lóe lên một tia bất thường.
Chương 245: Đăng Thiên Thê
Bỗng nhiên, một vị tu sĩ bộ dáng văn sĩ trung niên xuất hiện trước mặt mọi người, người này chính là trưởng lão Lâm Lang Tiên Cảnh, Thịnh Trường Tuân!
Thịnh Trường Tuân mỉm cười, cất giọng nói: "Chúc mừng chư vị đã thông qua thí luyện Tranh Tịch, có thể chân chính tham gia Dao Trì thịnh hội."
Hắn đột nhiên chuyển giọng, cười nói: "Có điều, Dao Trì thịnh hội luôn có ba vòng, vòng thứ hai chính là Định Vị Nhất Hội."
"Định Vị chính là quyết định chư vị sẽ ngồi vào vị trí trước hay sau ở Dao Trì thịnh hội."
Nghe được lời này, ánh mắt vô số cường giả trên quảng trường lộ ra tinh quang!
Bọn họ đều là thiên tài, chỉ riêng ở tông môn đều đứng hạng nhất trong số những người khác!
Tâm cao khí ngạo, ai sẽ nguyện ý đứng phía dưới đây?
Bỗng nhiên, hư không chấn động, mọi người chỉ cảm thấy một loại chấn động từ bên trong cổ lão thời không truyền đến, loại âm thanh này bọn họ trước giờ chưa từng nghe qua, hay cảm thụ qua.
Tựa hồ là đạo âm, lại giống như Thần Linh lấy vĩ ngạn vĩ lực tách ra Hồng Mông hỗn độn mới phát ra âm thanh quát tháo!
Chính là âm thanh thần linh!
Mọi người nhao nhao ngẩng đầu, từ trên trời không đột nhiên xuất hiện một đạo thần quang thật mỏng từ trong hư không tràn ra.
Như là khay ngọc móc ngược, thời gian dần trôi qua thần quang càng ngày càng dài, càng ngày càng rộng!
Thần quang lượn lờ, thần quang dâng trào, thần âm chấn động, làm cho người ta cảm nhận được rung động không gì so sánh nổi.
Thần âm truyền đến, thần quang gột rửa mọi thứ, trong lúc vô hình làm cho tất cả mọi người đều cảm giác tinh thần được gột rửa và thăng hoa, phảng phất lắng nghe thần âm, tắm rửa thần quang, tựa như có thể Vũ Hóa thành thần, đạp mây mà đi!
Sau đó, thần quang tán đi, trước mặt mọi người xuất hiện một thềm đá cực kì to lớn!
Đạo thềm đá này phảng phất kết nối giữa trời với đất, nhìn qua, cơ hồ không nhìn thấy điểm cuối!
Bỗng nhiên, oanh một tiếng.
Hư không đột nhiên chấn động lần nữa, hư không phía xa trên thềm đá, đột nhiên xuất hiện từng đạo hào quang.
Một cung điện cổ vô cùng to lớn xuất hiện phía trên thềm đá, cung điện khẽ chấn động, âm thanh thiên đạo oanh minh, thiên đạo tương ứng tương hợp!
Tần Đình lộ vẻ rung động, tòa cung điện này mang đến cho hắn một cảm giác mọi thứ đã vượt ra khỏi phạm trù thánh khí.
Tòa cung điện này là bảo vật thần linh lưu lại, là thần linh chi bảo!
Thịnh Trường Tuân mỉm cười nhìn mọi người đang rung động, nhẹ giọng cười nói: "Tòa cung điện kia chính là Thiên Thượng Cung, cũng là nơi tổ chức Dao Trì Thịnh Hội."
"Chư vị muốn đi đến tòa cung điện kia thì cần phải thông qua Đăng Thiên Thê này."
Mọi người nhìn đạo thềm đá kết nối cả trời và đất, Đăng Thiên Thê, quả thực là danh phù kỳ thực!
Thịnh Trường Tuân tiếp tục nói: "Mà vòng thứ hai của Dao Trì thịnh hội, Định Vị Nhất Hội sẽ diễn ra trong Đăng Thiên Thê, ba ngày sau, người có thể leo lên đài cao nhất, chính là người ngồi vị trí đầu tiên của Dao Trì thịnh hội!"
"Nhưng, Đăng Thiên Thê còn không ít điều huyền diệu, có thể leo lên bao nhiêu bậc thang, thì phải xem bản lĩnh của chư vị." Thân ảnh Thịnh Trường Tuân dần dần nhạt đi, nhẹ giọng cười nói: "Chư vị, ta ở trong Thiên Cung chờ các ngươi."
Lập tức, thân ảnh liền biến mất không thấy.
Mọi người rối rít nói: "Đi thôi!"
Tần Đình mang theo Mộ Thanh Di cùng với những cường giả khác leo lên thềm đá, bỗng nhiên bên tai truyền đến một tiếng vang thật lớn, sau đó trước mắt đột nhiên trở nên khoáng đạt.
Thần quang bốc hơi trước mắt bọn họ, chói lọi vạn phần, như là từng mảnh từng mảnh Vân Hải, khó mà hình dung.
Sau đó, Tần Đình phát hiện Mộ Thanh Di bên người biến mất, thậm chí các cường giả khác cũng biến mất theo, không còn một ai.
Mà đạo thềm đá này chiều rộng vô số, căn bản không thể nhìn thấy những người khác tồn tại!
Tần Đình khẽ nhíu mày, lập tức thi triển.
Cửa thứ nhất Dao Trì đã qua, mỗi người ở đây đều có tư cách tham gia Dao Trì thịnh hội, về phần uy nguy của Mộ Thanh Di đương nhiên cũng không cần lo lắng.
Tần Đình nhấc chân đi, chợt phát hiện những thần quang kia trở nên sền sệt, quấn quanh người hắn, muốn nâng lên một bước cũng cực kì phí sức!
Tần Đình không lộ vẻ gì, khí thế xuất phát, chấn khai thần quang rồi bay lên trên.
Nhưng lập tức càng có nhiều thần quang vây quanh Tần Đình, muốn kéo hắn xuống.
Những thần quang kia không những sền sệt, còn cực kỳ huyền diệu, nếu muốn dùng pháp lực chấn khai thần quang, sợ là sẽ tiêu hao lượng lớn pháp lực, lên không được bao nhiêu bậc thang liền sẽ bị thần quang kéo xuống.
Nhưng Tần Đình sở hữu pháp lực hùng hậu, gần như là vô cùng vô tận, đương nhiên là không sợ thần quang.
Tựa hồ không nhận lấy một chút ảnh hưởng, hắn nhanh chóng bay lên trên.
Không biết bay bao lâu, thần quang kia từ bên trong nghê hồng đạo đạo, bỗng nhiên phi tốc khép lại, ở trước mặt Tần Đình hóa thành một tòa ngọc đài.
Ngọc đài phương viên ngàn dặm, đạo văn hiện lên, thần quang vạn đạo, có vẻ cực kì bất phàm.
Tần Đình nhíu hai mắt lại, đi đến phía trên ngọc đài, đứng chắp tay, đánh giá chung quanh. Bỗng nhiên, ngọc đài đạo âm đại thịnh, thần quang tán đi. Một chỗ phía trước cách Tần Đình không xa, xuất hiện một thân ảnh thiếu niên.
Vị thiếu niên kia mặc một bộ áo trắng, mặt lộ nụ cười, nhìn một thân tu vi của hắn chỉ là cảnh giới Thần Thông, nhưng lại cho Tần Đình cảm giác như lâm vào đại địch!
Vị thiếu niên cảnh giới Thần Thông kia, thâm bất khả trắc!
Sắc mặt Tần Đình ngưng lại, trầm giọng nói: "Không biết các hạ là?"
Vị thiếu niên kia mỉm cười, nói khẽ: "Ngươi có thể gọi ta là."
"Lâm Lang lão tổ!"
Chương 246: Lâm Lang lão tổ
“Lâm Lang lão tổ? !"
Con ngươi Tần Đình có chút co rụt, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Lâm Lang lão tổ, tổ sư khai sơn Lâm Lang Tiên Cảnh, người mạnh nhất thế giới trong suốt năm trăm vạn năm trước tới giừo, tu thành Thần Linh, đạp mây thượng giới mà đi!
Nhưng mà, nếu Lâm Lang lão tổ đã tu thành Thần Linh, thì sao lại xuất hiện phía trên Đăng Thiên Thê?
Hơn nữa còn là bộ dáng thiếu niên cảnh giới Thần Thông!
Tần Đình nhíu hai mắt lại, chợt phát hiện có chút không đúng.
Vị Lâm lão tổ này mặc dù thần sắc sinh động, khí tức cường đại, nhưng lại không có một tia khí huyết!
Trong mắt Tần Đình lóe lên một tia hiểu rõ, thản nhiên nói: "Thì ra tiền bối là một tia thần niệm."
Lâm Lang lão tổ mặt mày mỉm cười, nhẹ giọng cười nói: "Đúng vậy, ta chỉ là một tia thần niệm."
Hắn đứng chắp tay, thản nhiên nói: "Sau khi ta tu thành Thần Linh, liền dùng thần thông sáng tạo ra Dao Trì, cũng thiết lập ra ba cửa ải. "
"Ở thế giới này đã quá lâu cũng không có người tu thành thần linh, ta dự cảm, sau khi ta thành thần cũng sẽ là cục diện này."
Tần Đình im lặng, Lâm lão tổ dự cảm quả đúng như vậy.
Sau khi Lâm Lang lão tổ phi thăng thành thần, thế giới này liền không có người tu thành thần linh nữa.
Đến cả tổ sư khai sơn Huyền Thiên Tông, Huyền Thiên chân nhân, chúa tể Đông Hoang mấy chục vạn năm trước, cũng dừng bước ở cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, không tu được thành Thần Linh.
Mặc dù Huyền Thiên chân nhân một thân tu vi Thông Thiên, danh xưng là gần với thần nhất.
Thế nhưng, gần với thần nhất, cuối cùng cũng không phải là thần!
Lâm Lang lão tổ tiếp tục nói: "Cho nên, ta lưu lại Thiên Ý Cổ Chung, trong đó ẩn chứa cảm ngộ của ta khi tu thành thần linh."
"Nhưng là, nếu lĩnh hội Thiên Ý Cổ Chung, thiên phú, tư chất, ngộ tính, khí vận, chỉ cần thiếu một thứ cũng không được, cho nên mục đích của Dao Trì thịnh hội, chính là tuyển ra thiên kiêu chân chính nhất."
Lâm Lang lão tổ có vẻ ung dung, nói khẽ: "Nếu chỉ chọn lựa thiên tài ở Lâm Lang Tiên Cảnh thì không đủ, chỉ có thiên tài ở khắp thế giới này mới có thể tham ngộ thần ý của ta, tìm được cơ duyên thành thần!
Trong lòng Tần Đình cũng không khỏi bị phong độ của vị Lâm lão tổ này chiết phục.
Lâm lão tổ quả không hổ là người tu thành Thần Linh.
Lòng dạ của hắn đã bao gồm toàn bộ thiên hạ, không còn câu nệ ở Lâm Lang Tiên Cảnh nữa!
Lâm Lang lão tổ nhìn về phía Tần Đình, mỉm cười nói: "Ta lưu lại thần niệm, chính là vì khảo nghiệm cho những người trẻ tuổi xuất sắc như ngươi, tia thần niệm này mô phỏng thời kì lúc ta còn là cảnh giới Thần Thông."
"Tới đi, đánh bại ta đi, sau đó ngươi mới có khả năng đi qua, mới có thể tiếp tục leo lên phía trước."
Tần Đình nhíu hai mắt lại, đánh bại Lâm Lang lão tổ sao? Mặc dù chỉ là một tia thần niệm của Lâm Lang lão tổ mô phỏng thực lực khi còn là cường giả Thần Thông của hắn. Nhưng Lâm Lang lão tổ lại là người duy nhất trong vòng năm trăm vạn năm tu thành Thần Linh.
Tài năng của hắn thì không cần nhiều lời, chính là người đứng đầu thiên hạ, thậm chí không có người thứ hai!
Thần niệm của Lâm Lang lão tổ mặc dù chỉ là cảnh giới Thần Thông, nhưng cũng tuyệt đối không thể coi thường!
Có điều, Lâm lão tổ càng mạnh, Tần Đình càng hưng phấn!
Chỉ khi giao thủ với cường giả cỡ này, hắn mới có khả năng có thu hoạch!
Tần Đình cười nhạt một tiếng, nói khẽ: "Tiền bối, đắc tội."
Hai người bốn mắt nhìn nhau, bỗng nhiên đồng thời xuất thủ!
Đạo quang quanh thân Lâm Lang lão tổ hóa thành thần diễm bốc hơi, trong thân thể thiếu niên tản mát ra đạo uy vô cùng kinh khủng, làm cho người ta run rẩy, làm cho người ta sợ hãi!
Hắn chỉ một ngón tay, một đạo pháp kiếm phóng lên tận trời.
Đạo pháp kiếm chính là cơ sở của Thần Thông, chỉ là một chiêu thức mà mọi tán tu đều biết khi nhập môn Thần Thông mà thôi, đạo thần thông này thậm chí còn không có danh tự!
Nhưng chính đạo pháp kiếm cơ sở này, lại như thiên phạt chi kiếm, thế không thể đỡ. Đạo cơ sở thần thông này xuất phát từ Lâm Lang lão tổ, như là thoát thai hoán cốt! Không có một chút kẽ hở! Uy lực cũng lớn hơn nghìn lần vạn lần! Nhìn thấy một kiếm này, hai mắt Tần Đình tinh quang lóe lên, cười nói: "Hảo kiếm!"
Hai tay một gậy, một vầng minh nguyệt xuất hiện trong ngực Tần Đình, lập tức đạo văn ngưng kết hóa thành một tấm kính tròn dài tới mấy trăm dặm!
Kiếm quang khuấy động, một kiếm như thiểm điện bay đến.
Keng keng keng!
Kiếm quang cùng đạo văn va chạm, từng đạo văn thô to, óng ánh xung quanh kính tròn nhao nhao ập đến bên trong kiếm quang, chấn động kiếm quang đem nhất pháp kiếm đánh xơ xác.
Khí thế Tần Đình liên tục tăng lên, một ấn Sâm La Vạn Tượng, phảng phất có rất nhiều Thần Ma Tử, Ma Kinh, trời xanh sụp đổ, cơ hồ muốn đem hư không chấn vỡ!
Nhìn một kích hủy thiên diệt địa, trong mắt Lâm Lang lão tổ lóe lên vẻ khác lạ, cười nói: "Tốt! Tốt! Tốt!"
Hắn vung tay lên một cái, trên bầu trời xuất hiện một hư ảnh cánh tay, một bàn tay trắng tinh như ngọc to lớn phóng lên tận trời!
Bàn tay lớn kia dọc theo không biết bao nhiêu vạn dặm, muốn đón lấy một ấn này.
Oanh!
Nhưng một điều người ta không nghĩ tới chính là, hư ảnh đại thủ này khi gặp được Sâm La Ấn, liền liên tiếp tán loạn, hóa thành từng cái đạo văn, tiêu tán bên trong hư không.
Một ấn này tốc độ cực nhanh, ầm vang phủ xuống người Lâm Lang lão tổ!
Chương 247: Xông tam quan
Trong mắt Lâm Lang lão tổ không hề bận tâm, vẫn nghênh tiếp một ấn kia, một ấn này của hắn tựa như Thiên Thần hạ phàm.
Một hư ảnh Thần Linh hiển hiện sau lưng hắn, bảo hộ chư thiên vạn giới phía dưới hư ảnh Thần Linh, che chở chúng sinh!
Một đạo hủy diệt chi quang bay lên, đánh nát hư ảnh Thần Linh, hủy diệt vạn giới, san bằng chư thiên, ập vào người Lâm Lang lão tổ.
Lâm Lang lão tổ này chỉ là một đạo thần niệm, không còn khí huyết nhục thân, lập tức cả người ngưng tụ như cũ, đứng trước mặt Tần Đình.
Lâm Lang lão tổ lẳng lặng nhìn Tần Đình, mắt lộ ra sợ hãi thán phục, nói khẽ: "Ngươi rất tốt, đi đi, phía trước còn có rất nhiều đạo hữu của ta."
Lập tức thân hình dần dần nhạt đi, hóa thành từng hạt ánh sáng, biến mất vào trong hư không.
Thanh âm hư vô mờ mịt từ xa xa truyền đến: "Chỉ tiếc ta sinh ra sớm mấy trăm vạn năm, chưa thể trực tiếp gặp ngươi.
Tần Đình nhìn thấy Lâm lão tổ thần niệm biến mất, mặt không biểu tình.
Lâm Lang lão tổ đích thật là người có thiên tư mạnh nhất thiên hạ, nếu như không phải Tần Đình xuất hiện.
Tần Đình có kinh nghiệm chiến đấu ngàn thế luân hồi.
Đạo tâm của hắn viên mãn, tâm cảnh không có chút kẽ hở nào!
Hắn tu tập công pháp độc bộ thiên hạ, cũng không thua kém công pháp của Lâm Lang lão tổ.
Mà một đạo hóa thân này của Lâm Lang lão tổ chẳng qua chỉ là cảnh giới Thần Thông, coi như là thần niệm của Thần Linh, cũng không phải là đối thủ của Tần Đình!
Bất quá, Tần Đình cũng không lập tức rời khỏi ngọc đài, mà nhắm mắt tinh tế cảm ngộ.
Thần niệm của Lâm Lang lão tổ cảnh giới Thần Thông này mặc dù không phải là đối thủ của hắn, nhưng lại chân chân thật thật là thần niệm của Thần Linh lưu lại.
Tuy rằng thần thông mà hắn sử dụng đều là thần thông phổ thông, nhưng đều có lý giải Thần Linh.
Giống như đạo pháp kiếm kia, một vị tu sĩ dù có đem đạo pháp kiếm đó tu luyện tới cực hạn, cũng không có khả năng có được loại uy lực đó!
Đến cả Tần Đình, cũng không làm được!
Nhưng dù sao Lâm lão tổ cũng là Thần Linh, mặc dù thần niệm của lão bị áp chế ở cảnh giới Thần Thông, nhưng đối với lý giải thần thông lại là cấp bậc Thần Linh!
Cho nên, điều Tần Đình muốn làm, chính là cảm ngộ lý giả của Lâm Lang lão tổ đối với thần thông.
Nắm chắc một tia thần vận!
Thật lâu sau, Tần Đình chậm rãi mở hai mắt ra, quay người nhìn thoáng qua toà ngọc đài này.
Mặc dù thần niệm hóa thân Lâm lão tổ bị hắn dùng một kích đánh bại, nhưng Tần Đình cũng không thể không thừa nhận Lâm Lang lão tổ không hổ là người có thể tu thành Thần Linh.
Chỉ là cửa này, đoán chừng thiên kiêu sẽ có chín thành chín người không qua được! Tần Đình khẽ lắc đầu, rời khỏi ngọc đài, tiếp tục bay lên trên. Không biết qua bao lâu, lại xuất hiện một vệt thần quang, thần quang bên trong nghê hồng đạo đạo, hóa thành một tòa ngọc đài.
Bên trong ngọc đài, một vị thanh niên phiêu nhiên mà tới, tư thế hiên ngang, như nhàn vân dã hạc phía trên Cửu Thiên, phiêu miểu như mây.
Thanh niên này có khuôn mặt tương tự với Lâm Lang lão tổ hồi còn niên thiế, một thân tu vi cảnh giới Thần Đài!
Tần Đình nhíu hai mắt lại, Lâm Lang lão tổ cảnh giới Thần Đài sao?
Lâm Lang lão tổ nhìn Tần Đình, mỉm cười, nói khẽ: "Ta chờ ngươi đã lâu."
Vị Lâm Lang lão tổ này, chính là thần niệm hóa thân của Lâm lão tổ cảnh giới Thần Đài!
Tần Đình cũng không nói nhảm, trầm giọng nói: "Tiền bối, mời!"
Oanh!
Bỗng nhiên, phía trên ngọc đài, đột nhiên thoáng hiện ánh sáng vô tận, các loại thần thông bay múa đầy trời, mỗi một loại thần thông uy lực đều bị diễn hóa đến cực hạn. Hào quang rực rỡ.
Hóa thân Lâm Lang lão tổ cảnh giới Thần Đài này dù chỉ hơn cảnh giới Thần Thông có một cảnh giới, nhưng thực lực lại chênh lệch quá nhiều, phải hơn đến bao nhiêu cấp!
Nếu như nói lúc Tần Đình giao đấu với Lâm Lang lão tổ cảnh giới Thần Thông thành thạo điêu luyện, hiện tại giao thủ với hóa thân cảnh giới Thần Đài liền có chút phí sức!
Hiện tại Lâm Lang lão tổ cùng với Lâm Lang lão tổ lúc trước hoàn toàn khác biệt, công kích vừa cao vừa xa, như ẩn như hiện.
Bất ngờ ập đến, rồi lại đột nhiên rời đi, vô tung vô ảnh khiến cho người ta khó lòng phòng bị.
Thần thông biến hóa đa đoan, bên trong một đạo thần thông, còn có thể diễn hóa vô số loại thần thông khác, đập vào mặt!
Tần Đình khổ chiến thật lâu, thậm chí sử xuất không ít át chủ bài, rốt cục mới đánh bại được hắn.
Có điều Tần Đình cũng được lợi rất nhiều, chỉ có cùng cường giả cỡ này giao thủ, hắn mới có khả năng phát hiện thiếu sót của mình, mới có khả năng học tập sở trường của người khác!
Tần Đình ngồi xuống, trải qua trận chiến kia, đã rèn luyện nhục thể pháp lực, thần thông, thần thức của hắn.
Thậm chí so với bế quan mấy chục năm thu hoạch còn lớn hơn!
Lĩnh ngộ thật lâu, Tần Đình đứng dậy, lúc này mới xuống dưới một đạo thềm đá.
Bay không biết bao lâu, mất chừng một ngày.
Rốt cuộc lại xuất hiện một đạo ngọc đài, bên trong thần quang một vị nam tử trung niên đi ra, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, đột nhiên Tần Đình cảm giác được nguy hiểm vô cùng mãnh liệt!
Vị nam tử trung niên kia ánh mắt lãnh lãnh thanh thanh, âm thanh có chút khàn khàn, nói: "Tiểu hữu, ngươi rốt cuộc đã đến."
Sắc mặt Tần Đình nghiêm túc, vị nam tử trung niên kia chính là Lâm Lang lão tổ thời kỳ cảnh giới Thần Cung!
Lâm Lang lão tổ mắt mang ý cười, nói khẽ: "Tiểu hữu, ngươi chỉ cần tiếp được ta hai chiêu, thì cửa ải cuối cùng Đăng Thiên Thê, coi như ngươi qua."
Chương 248: Chính diện đối cứng
Tiểu hữu?
Tần Đình hơi sững sờ nhìn Lâm Lang lão tổ. Đây chính là người sống mấy trăm vạn năm, tổ sư khai sơn Lâm Lang Tiên Cảnh.
Bối phận cao dọa người như vậy, xem như ngang bằng với tổ sư khai sơn Huyền Thiên Tông Huyền Thiên chân nhân.
Hắn ở trước mặt Lâm Lang lão tổ chắc chắn phải xưng một tiếng tiền bối.
Thế nhưng Lâm Lang lão tổ lại xưng mình là tiểu hữu với hắn?
Lâm Lang lão tổ nhìn thấy Tần Đình có chút kinh ngạc, cười nhạt một tiếng, nói khẽ: "Ngươi lấy cảnh giới Thần Đài, cơ hồ là toàn thắng cảnh giới Thần Đài hóa thân của ta, nói rõ thiên phú của ngươi còn vượt qua cả ta, tương lai nhất định có thể tu thành Thần Linh, ta xưng ngươi là tiểu hữu thì có cái gì không ổn."
Tần Đình khẽ gật đầu, lập tức nghĩ đến lời nói của Lâm Lang lão tổ.
Nhận mười chiêu mà không bại sao?
Tần Đình bỗng nhiên cười nói: "Tiền bối, mười chiêu của ta là đủ với người rồi."
Lâm Lang lão tổ lộ ra vẻ ngạc nhiên, lập tức biết rõ ý tứ của Tần Đình, cười to nói: "Tốt! Tốt!"
Trong mắt tràn đầy vẻ tán thưởng, cười nói: "Động thủ đi. Ta cũng muốn nhìn xem, ngươi có thể đi tới một bước nào."
Mặc dù thực lực của Tần Đình đủ để hắn vượt cấp chiến đấu, cường giả Thần Cung bình thường căn bản không phải là đối thủ của Tần Đình.
Nhưng trước mặt hắn là hóa thân Lâm Lang lão tổ có cảnh giới Thần Cung, là hóa thân của Thần Linh!
Mặc dù chỉ là cảnh giới Thần Cung, nhưng thực lực có thể so với cảnh giới Hư Thần!
Tần Đình khiêu chiến Lâm Lang lão tổ thì tương đương với việc lấy cảnh giới Thần Đài khiêu chiến với Hư Thần đại năng!
Cho nên Lâm Lang lão tổ mới kích động như thế!
"Đắc tội rồi!"
Tần Đình hít một hơi thật sâu, trong mắt một mảnh hỗn độn, một đạo tinh quang từ trong con ngươi của hắn xuất phát, tiếp lấy trời đất mở ra!
Trong nháy mắt khi trời đất mở ra, Tần Đình đột nhiên bạo khởi!
Hắn phất tay một cái, một bức tranh sóng dậy ầm ầm, thiên sơn vạn thủy đập vào mặt.
Hai tay của hắn hợp lại, thiên địa đóng lại, hết thảy mọi thứ hôi phi yên diệt!
Trước lúc này, vô luận là gặp được Nguyên Thủy Thánh Tử, Cổ Thần Thánh Tử, hay là Giang Trung Bạch, thậm chí là Lâm Lang lão tổ cảnh giới Thần Đài vừa rồi.
Tần Đình đều có chỗ giữ lại, không sử xuất toàn lực.
Nhưng Tần Đình biết rõ, thực lực của vị Lâm Lang lão tổ trước mặt có thể so với Hư Thần đại năng, cho nên một lần xuất thủ là toàn lực ứng phó, không giữ lại chút nào!
Cho đến tận ngày hôm nay, Tần Đình rốt cuộc mới hoàn toàn hiện ra toàn bộ chiến lực của mình!
Ầm ầm!
Uy năng một kích này khiến cho người ta rung động đến mức kinh dị, đã đạt tới cấp độ diệt thần đồ ma, đến cả Lâm Lang lão tổ cũng không nhịn được có chút động dung!
Lâm Lang lão tổ vung tay lên một cái, liền có một gốc thần thụ vươn cao, thần thụ bao phủ đại thiên thời không, rộng lớn vô tận, tựa hồ chư thiên vạn giới cũng được gốc thần thụ này bao phủ phía dưới!
Ức vạn loại dị tượng bốc hơi, diễn hóa xuất ức vạn loại thần thông, đập vào mặt!
Oanh!
Hai đại thần thông gặp nhau, trong nháy mắt phát ra Vô Thượng uy năng!
Hư không rung động đùng đùng, bầu trời trong thời khắc này tiếp nhận không nổi uy năng mênh mông như vậy, ầm vang sụp đổ, vô số khe hở hư không xuất hiện!
Tần Đình lui lại hơn mười dặm, sắc mặt ửng đỏ, dè xuống khí huyết, thở ra một hơi.
Mà Lâm Lang lão tổ chỉ lui lại vài dặm, nhưng sắc mặt cũng hơi hơi trắng lên.
Hai mắt Tần Đình tinh quang lóe lên, Lâm Lang lão tổ Thần Cung Cảnh quả nhiên lợi hại, một thân tu vi có thể nói là thông thiên triệt địa!
"Lượng Kiếp Sát Đạo!"
Tần Đình đưa tay chộp một cái, trong tay xuất hiện một trận đồ.
Trận đồ ẩn chứa một chiến trường thời viễn cổ, có vô số hư ảnh tu sĩ chém giết, thiết huyết chi khí bay lên tận trời. Có âm thanh trống trận, âm thanh sát phạt, âm thanh kim qua giao kích, âm thanh chém giết, hò hét, huyết nhục băng liệt, linh hồn phá diệt!
Nghe được những âm thanh này lập tức khiến khí huyết bất ổn, tâm chấn thần động!
Mà ở trên trời ẩn chứa vạn đạo lôi kiếp kinh khủng! Điên cuồng trút xuống, từng đạo thiểm điện không ngừng đánh rớt! Toàn bộ trận đồ như là luyện ngục viễn cổ!
Hắn có chút rung động, thiên quân vạn mã trong trận đồ ầm vang xông ra, ầm vang đánh về phía Lâm Lang lão tổ!
Đạo văn thiên quân vạn mã hiện lên, sát ý gia thân, ầm vang biến hóa!
Mỗi một chiến mã đều có một pháp bảo cường đại, mỗi một vị quân sĩ đều có một đạo thần thông kinh khủng!
Thế nhưng trong lòng Tần Đình biết, những thứ này còn chưa đủ!
"Viêm Phượng Đạo Hoàng Cầm!"
Một cổ cầm xuất hiện trong tay Tần Đình, phía trên hiện lên đầy những đạo văn phức tạp, ẩn chứa uy năng làm cho người ta sợ hãi.
Nhẹ nhàng bắn ra, âm thanh cổ cầm vang lên, toàn bộ ngọc đài tràn ngập âm thanh sát phạt!
Bỗng nhiên Phượng Ngâm Hoàng Minh!
Từ trong cổ cầm, một hư ảnh Phượng Hoàng lao ra mang theo liệt diễm phóng lên tận trời!
Hư ảnh Phượng Hoàng uy thế biến đổi, vô cùng kinh khủng, như thần thú chân chính, hướng về Lâm Lang lão tổ!
Tần Đình tung hết thủ đoạn, pháp bảo một đạo tiếp lấy một đạo, thần thông một cái tiếp lấy một cái!
Hai đại chí bảosát phạt đồng xuất.
Hủy thiên diệt địa!
Chân chính hủy thiên diệt địa!
Thế công kinh khủng bực này nếu là một vị cường giả Thần Cung bình thường chắc chắn sẽ bị giảo sát!
Nhìn thế công diệt thần đồ ma, trên mặt Lâm Lang lão tổ cũng hiện đầy vẻ ngưng trọng!
Chương 249: Trên Thần Giới có một chỗ của ngươi
Lâm Lang lão tổ thét dài một tiếng, khí thế bừng bừng phấn chấn, một tòa Thần Cung phóng lên tận trời.
Toà Thần Cung này che khuất bầu trời, hào quang vạn đạo, khí thế phi phàm, đạo âm mịt mờ, Thần Ma đầy trời, Thần Cung luận đạo.
Chung quanh tường vân vạn đạo, bỗng nhiên lôi đình nổi lên bốn phía, hóa thành kiếp vân!
Trong kiếp vân, có một tôn Thần Linh đứng trong mây mù, lại như chuông đồng, tức giận hừ một tiếng!
Âm thanh nộ mặc, sinh ra sóng âm sóng lớn chồng chất, trong nháy mắt biến hóa không biết bao nhiêu đạo thần thông, lít nha lít nhít hướng Tần Đình đánh tới.
Vô số thần thông cùng thiên quân vạn mã đập đến, như là hai nước giao chiến, hỗn loạn chém giết!
Lâm Lang lão tổ nâng tay phải lên một chút, trong tay quang mang đại thịnh, hóa thành một Cự Long thủy tinh, sáng chói như ngọc, óng ánh long lanh, vô số hào quang lượn lờ.
Lâm Lang lão tổ khe khẽ rung lên, Cự Long thủy tinh hướng về phía trước bắn ra, cùng Hỏa Diễm Phượng Hoàng bắt đầu triền đấu.
Tần Đình thủ đoạn kinh thiên, lại đều bị Lâm Lang lão tổ đón lấy!
Nhìn thấy Tần Đình mới đạt cảnh giới Thần Đài đã có chiến lực như thế.
Cũng khơi dậy chiến ý trong lòng Lâm Lang lão tổ!
Mặc dù Lâm Lang lão tổ đã tu thành Thần Linh, nhưng trên bản chất mà nói, vẫn là một tu sĩ!
Mà thiên tính của tu sĩ chính là chiến đấu với cường giả!
Thân thể Lâm Lang lão tổ lắc một cái, trong Thần Cung vô số thần thông bộc phát, hoặc là quyền hoặc là bàn tay, như là Thần Cung cư trú bên trong cánh tay Thần Ma!
Mà Lâm Lang lão tổ cũng gần như đã dung hợp với thiên địa.
Hắn như là Thần Linh chưởng khống thiên đạo, hóa thân thiên đạo, cao cao tại thượng, lạnh lùng vô tình.
Ở trong một chưởng liền có cảm giác hóa thân thiên địa vũ trụ, bất luận kẻ nào, bất luận sinh linh nào đều không thể trốn thoát chỉ chưởng của hắn, chạy khỏi thân hóa thiên đạo của hắn!
Tần Đình nhíu hai mắt lại, thiên đạo?
Khí tức của hắn bỗng nhiên thay đổi, có một loại thiên đạo gia trì, khí thế thống ngự chư thiên!
Trong tay hắn hiện lên kiếp lôi, như là Lôi Thần!
Tần Đình tựa hồ cũng biến thành Thần Linh, chưởng quản thiên đạo, trở thành người phát ngôn của thiên đạo, trừng phạt hết thảy tà ma nghịch thiên.
Trình độ thiên đạo gia thân, vậy mà tương xứng với Lâm Lang lão tổ!
Lâm Lang lão tổ lộ vẻ rung động, làm sao có thể!
Mới cảnh giới Thần Đài đã có thể cảm ngộ thiên đạo!
Đây cơ hồ là thiên phương dạ đàm!
"Vạn Cổ Đế Quyết!"
Lâm Lang lão tổ càng đánh càng kinh hãi, Tần Đình ngay từ đầu muốn khiêu chiế
Thân thể Tần Đình chấn động, một bóng người giống Tần Đình như đúc từ trên người hắn đi ra, người này mặc đế bào, vô cùng uy nghiêm. Đứng cùng bản tôn Tần Đình, tiến lên trước một bước, thân thể tơ lụa cất cao vạn trượng, lật tay một ấn, tay nâng tay xuống, một tiếng ầm vang.
Trời xanh trên đầu Lâm Lang lão tổ sụp đổ, lực lượng đấu đá ngập trời!
n hắn, hắn còn tưởng rằng chỉ là vị tiểu hữu này tâm cao khí ngạo, muốn xem chênh lệch của hai người đến cùng là bao nhiêu!
Nhưng bây giờ, thành lực lại đang ở thế cân bằng.
Hắn là cảnh giới Thần Cung, hơn nữa còn là cảnh giới Thần Linh áp chế lại Thần Cung!
Vô luận là nhìn thần thông gì, cũng đều thấy rõ, xem thấu triệt, bất luận tì vết gì cũng bị hắn nhìn ra.
Thế nhưng vị tiểu hữu này tung chiêu, hoàn toàn không có vết tích, như là linh dương quải giác, đủ loại thần thông đều tiện tay mà đến, nhưng lại có thể phát huy ra loại thần thông uy lực lớn nhất.
Hơn nữa còn không có một chút kẽ hở!
Mà điều làm cho Lâm Lang lão tổ rung động nhất chính là tâm cảnh Tần Đình.
Trong lúc chiến đấu, tâm cảnh Tần Đình từ đầu đến cuối không có bất kỳ biến hóa nào, đây mới là thứ kinh khủng nhất.
Vô luận là loại tình huống nào, Tần Đình cũng duy trì lí trí tuyệt đối!
Tâm cảnh viên mãn!
Lâm Lang lão tổ nhìn thật sâu vào Tần Đình một chút, thầm nghĩ trong lòng: Xem ra về sau ngươi không chỉ đơn giản là có thể tu thành Thần Linh.
Tần Đình bỗng nhiên dừng tay, nhẹ giọng khen: "Tiền bối quả nhiên lợi hại, nếu một chiêu này của ta vẫn không làm gì được tiền bối, ta sẽ liền nhận thua.
Lâm Lang lão tổ thần sắc hơi động, vị Huyền Thiên Thánh Tử, vậy mà còn có thứ chuẩn bị ở sau.
"Tử Vi Đế Ảnh!"
Tần Đình khẽ quát một tiếng, một đạo hư ảnh Tử Vi Đại Đế hiển hiện sau lưng hắn.
Hư ảnh Đại Đế thân cao mấy vạn trượng, người mặc đế bào, có hoa cái đi theo, tinh quang thất bảo xán lạn. Lên triệt chư thiên, xuống chiếu vạn nước!
Nhìn thấy tôn hư ảnh Đại Đế này, sắc mặt Lâm Lang lão tổ hơi rung động, thốt ra: "Tử Thần Thần Thể! ?"
Hư ảnh Đại Đế một chưởng đánh tới, Lâm Lang lão tổ chỉ cảm thấy hư không bên cạnh mình cũng ngưng đọng, như là bị vây ở bên trong lồng giam, từ đầu đến cuối không thể thoát khỏi!
Chỉ có thể trơ mắt nhìn hư ảnh Đại Đế đánh tới!
Một tiếng ầm vang, cả người Lâm Lang lão tổ cũng bị đánh nát!
Tức thì cả người ngưng tụ lại, đứng ở trước mặt Tần Đình, nhìn thật sâu vào hắn một chút.
Hắn than nhỏ nói: "Không nghĩ tới ngươi lại là thân phụ Tử Thần Thần Thể."
Tần Đình hơi nghi hoặc một chút, tuy rằng Tử Thần Thần Thể huyền diệu cường đại, nhưng trên thế giới này còn có rất nhiều thần thể khác cũng cực kì cường đại.
Hắn không hiểu lắm ý tứ của Lâm Lang lão tổ.
Tần Đình nói khẽ: "Tiền bối, Tử Thần Thần Thể mặc dù là ngàn năm mới gặp…"
Lâm Lang lão tổ đánh gãy Tần Đình, cười nói: "Vậy ngươi có thấy được Tử Thần Thần Thể khác chưa?"
Tần Đình tinh tế suy tư một hồi, khẽ lắc đầu.
Mặc dù Tử Thần Thần Thể danh xưng ngàn năm mới gặp, nhưng Tần Đình thật đúng là chưa thấy qua Tử Thần Thần Thể khác, ở thế giới này, chỉ Tần Đình là có Tử Thần Thần Thể!
Lâm Lang lão tổ cười nói: "Tử Thần Thần Thể trân quý vô cùng, đặc biệt là sau khi ngươi tu thành Thần Linh, sẽ có đại dụng!"
Tần Đình truy vấn: "Có đại dụng gì?"
Thân ảnh Lâm Lang lão tổ dần tan biến, hóa thành từng hạt ánh sáng chậm rãi biến mất.
Âm thanh phiêu diệu từ hư vô truyền đến: "Chờ sau khi ngươi tu thành Thần Linh sẽ biết rõ."
"Thân ngươi mang Tử Thần Thần Thể, Thần Giới, tất có một chỗ cho ngươi!"
"Tiểu hữu, ta ở Thần Giới chờ ngươi!"
Chương 250: Tương lai sẽ là cự đầu của Thần Giới
Giờ phút này, trên Đăng Thiên Thê, Thiên Thượng Cung.
Một vị lão giả đứng chắp tay, thần sắc khoan thai nhìn một gốc thần hoa.
Tóc hắn bạc trắng, thậm chí đến lông mày, bộ râu cũng đều hoàn toàn trắng bạc, nhưng da thịt lại trắng noãn tinh tế tỉ mỉ như trẻ con, có một khuôn mặt phúc hậu.
Đạo văn chung quanh thiên đạo phù văn không ngừng hiển hiện bên cạnh hắn, hiển nhiên là một vị cường giả tuyệt thế.
Người này chính là chưởng giáo chân nhân của Lâm Lang Tiên Cảnh, cường giả hiếm có trong thiên hạ, đại tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong, Đệ nhất Trung Châu, Ngọc Hoàng Chân Nhân!
Bỗng nhiên, sau lưng Ngọc Hoàng Chân Nhân xuất hiện vô số đạo hạt quang, hạt ánh sáng dần dần ngưng tụ, hóa thành nhân hình.
Chính là thần niệm hóa thân của Lâm Lang lão tổ!
Nhìn thấy Lâm Lang lão tổ xuất hiện, Ngọc Hoàng Chân Nhân cung kính thi lễ nói: "Lão tổ."
Lâm Lang lão tổ khẽ gật đầu, đứng bên ngoài Thiên Thượng Cung, nhìn về phía Đăng Thiên Thê.
Ngọc Hoàng Chân Nhân cười nói: "Lần này thiên kiêu tham gia Dao Trì thịnh hội, thiên phú thực lực cũng không tệ."
Lâm Lang lão tổ khẽ gật đầu, những thiên kiêu này, vô luận là thiên phú hay tư chất đều được tính là không tệ.
Ngọc Hoàng Chân Nhân nói khẽ: "Có điều, có thể thông qua cửa ải cuối cùng, hẳn là chỉ có ba người Huyền Thiên Thánh Tử, Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ."
Lâm Lang lão tổ nói: "Ba người này đúng là đã thông qua được thí luyện hóa thân Thần Cung của ta."
Ngọc Hoàng Chân Nhân gật đầu: "Ba người này đều là siêu cấp thiên kiêu đương thời, bọn họ sánh vai cùng nhau ắt sẽ đủ tư chất thành thần."
Lâm Lang lão tổ khẽ lắc đầu, thản nhiên nói: "Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ xác thực không tệ, nhưng vị Huyền Thiên Thánh Tử kia lại hơn bọn họ một bậc."
Ngọc Hoàng Chân Nhân hơi nghi hoặc một chút, hỏi: "Thế nhưng lão tổ, bọn họ cũng thông qua được thí luyện hóa thân Thần Cung của ngài.."
Lâm Lang lão tổ than nhỏ: "Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ đã thành công tiếp nhận một chiêu hóa thân Thần Cung của ta."
"Thế nhưng vị Huyền Thiên Thánh Tử kia lại đánh bại hóa thân Thần Cung của ta!"
Cái gì! ?
Đến cả Ngọc Hoàng Chân Nhân, người vốn mang tâm cảnh vô cùng trầm ổn, nghe được tin tức này cũng cực kì kinh ngạc thất thố.
Dù sao Lâm Lang lão tổ cũng là Thần Linh, xem như đó chỉ là một tia thần niệm hóa thân, không cách nào vận dụng được pháp bảo và nhục thân thì cũng là người cực kì cường đại.
Huống chi kia còn là hóa thân Thần Cung, chiến lực so với Hư Thần đại năng còn kinh khủng hơn!
Có thể đón lấy mười chiêu của hóa thân Thần Cung Lâm Lang lão tổ đã được tính là đại thành tựu.
Thế nhưng vị Huyền Thiên Thánh Tử kia, lại còn đánh bại hóa thân Thần Cung của Lâm Lang lão tổ?
Điều này không phải liền mang ý nghĩa, vị Huyền Thiên Thánh Tử này đã có chiến lực Hư Thần đại năng sao?
Điều này sao có thể? !
Trong lòng Ngọc Hoàng Chân Nhân cũng bùng lên sóng to gió lớn!
Lâm Lang lão tổ khe khẽ thở dài, nói: "Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ đúng là siêu cấp thiên kiêu, có tu chất thành thần.
"Thế nhưng có tu chất thành thần chỉ là đại biểu có khả năng tu thành Thần Linh, cũng không đại biểu nhất định có thể thành thần."
Dứt lời, hắn nhìn Ngọc Hoàng Chân Nhân một chút, thản nhiên nói:" Cũng tỷ như nói Ngọc Hoàng ngươi cũng có tư chất thành thần, thế nhưng vẫn kẹt tại Hóa Thần đỉnh phong lâu năm như vậy, từ đầu đến cuối vẫn chưa thành thần được."
Ngọc Hoàng Chân Nhân cúi đầu, nói khẽ: "Ngọc Hoàng hổ thẹn, thẹn với công sức của lão tổ."
Lâm Lang lão tổ tiếp tục nói: "Nhưng vị Huyền Thiên Thánh Tử này lại khác biệt, hắn chỉ là cảnh giới Thần Đài, nhưng trình độ lĩnh ngộ thiên đạo không hề thua ta."
"Ta dám chắc, vị Huyền Thiên Thánh Tử này trong vòng ngàn năm nhất định có thể tu thành Thần Linh!"
Trong mắt Ngọc Hoàng Chân Nhân lóe lên một tia chấn động, trong vòng ngàn năm nhất định có thể tu thành Thần Linh sao?
Lâm Lang lão tổ nhìn Ngọc Hoàng Chân Nhân thần sắc rung động, thản nhiên nói: "Vả lại vị Huyền Thiên Thánh Tử này về sau không phải chỉ đơn giản có thể tu thành thần."
Ngọc Hoàng Chân Nhân có chút ngốc trệ, tu thành Thần Linh chính là mộng tưởng suốt đời của tu sĩ trong thiên hạ.
Về sau không chỉ đơn giản có thể tu thành Thần Linh?
Có ý tứ gì?
Lâm Lang lão tổ trầm giọng nói: "Vị Huyền Thiên Thánh Tử này chính là Tử Thần Thần Thể, tương lai ở Thần Giới cũng sẽ là một đại nhân vật, thành tựu đứng đầu một phương!"
Ngọc Hoàng Chân Nhân nghi ngờ: "Tử Thần Thần Thể mặc dù huyền diệu, nhưng có thể có quan hệ gì với Thần Giới sao?"
Lâm Lang lão tổ lắc đầu nói: "Quan hệ rất lớn, nhưng Tử Thần Thần Thể liên quan đến một bí mật của Thần Giới, ta cũng không tiện nhiều lời.
Ngọc Hoàng Chân Nhân gật đầu, không hỏi tới nữa, chuyển sang chuyện khác: "Vậy xem ra Lâm Lang Tiên Cảnh ta cũng phải đưa ra chút thiện ý với vị Huyền Thiên Thánh Tử này."
Lâm Lang lão tổ trầm giọng nói: "Đưa ra một chút thiện ý còn chưa đủ, nhất định phải lôi kéo được hắn!"
Ngọc Hoàng Chân Nhân l
