Lập tức, Tần Đình bác bỏ suy đoán này. Nơi này không thể nào là Thần Giới.
Tần Đình thả ra thần niệm, mặc dù thế giới trong Thiên Ý Cổ Chung cực kì to lớn, nhưng Tần Đình cũng có thể cảm giác được nơi đây vẫn có giới hạn.
Mà Thần Giới thì vô biên vô hạn, không có điểm cuối.
Không phải Thần Giới nhưng lại có mảnh vỡ thiên đạo...
Xem ra nơi đây, chính là nơi mà Lâm Lang lão tổ tu thành thần linh, dùng đại thần thông mô phỏng ra một bộ phận của thần giới.
Chỉ là mô phỏng ra Thần Giới, cũng không phải là Thần Giới chân chính, là thiên ý tiểu thế giới.
Nhưng dù là như thế, cũng khiến người khác cực kì rợn người.
Đây cũng là lực lượng của Thần Linh sao, thậm chí còn có thể sáng tạo ra một tiểu thế giới cùng loại với Thần Giới.
Mà Tần Đình cũng đối với khát khao thành thần càng thêm mong đợi!
Sức mạnh!
Tần Đình luôn tìm cách truy cầu sức mạnh, từ trước đến nay không từ thủ đoạn!
Đã là thời điểm tu thành Thần Cung..
Tần Đình dọc theo tinh hà, bay về chỗ sâu nhất của tiểu thế giới.
Từng viên sao trời to lớn vô cùng, trải rộng trên thiên ý, Tần Đình phát giác được những sao trời này cũng không phải là sao trời thật.
Mà trong thiên ý ẩn chứa linh khí quá mức nồng đậm, biến thành vòng xoáy linh khí, từ xa nhìn lại, phảng phất giống như sao trời.
Lúc này, một ngã rẽ tinh hà chi cầu lơ lửng ở bên trên hư không, tựa hồ là một cái cầu, thông hướng sang bờ bên kia!
Tần Đình đi qua tinh hà chi cầu, một tòa cung điện cực kì hùng vĩ xuất hiện trước mắt Tần Đình.
Cung điện tinh quang lập loè, vô cùng to lớn và lâu đời.
Tần Đình đi vào cung điện, trong trung ương đại điện.
Có một vị nữ tử áo trắng.
Vị nữ tử kia mặc một bộ áo trắng, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất thanh lãnh, nhắm mắt ngồi trên mặt đất.
Linh khí đạo văn chung quanh hướng thân thể nàng dũng mãnh lao tới, hiển nhiên là đang tu luyện.
Khí tức của nàng thâm bất khả trắc, thậm chí vẻn vẹn chỉ là khí tức phát ra thôi, cũng khiến Tần Đình cảm nhận được mấy phần áp lực.
Đến cả Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ cũng không có loại uy thế như này!
Tần Đình có dự cảm, vị Ngọc Tiêu Thánh Tử kia ở trước mặt nữ tử này cũng chịu không nổi mấy chiêu!
Nữ tử bạch y cảm ứng được ánh mắt của hắn, chậm rãi mở hai mắt ra, quay đầu nhìn lại, đôi mắt xanh hiện ra, phảng phất như hai vành trăng sáng treo trên không trung.
Tần Đình đột nhiên trông thấy, chỉ cảm thấy hai con ngươi của nữ tử kia càng ngày càng sáng, mà thân ảnh của nàng trong lúc đó phảng phất biến mất trong mắt hắn, chỉ còn lại một đôi mắt!
Tần Đình chỉ cảm thấy cảnh tượng đột nhiên thay đổi, hắn không còn ở trong đại điện, mà đang ở một vùng quê.
Vô số tu sĩ chém giết nhau, vô số người lộn xộn hướng mình đánh tới, từng kiện pháp bảo, đủ loại thần thông cực kỳ cường hãn, đánh đến long trời lở đất.
Tần Đình nhắm hai mắt lại, trong đôi mắt đột nhiên hỗn độn một mảnh, trong mắt của hắn, cảnh tượng lập tức nhao nhao sụp đổ, hóa thành hư vô hỗn độn.
Cảnh tượng lại quay về đại điện, thoát ly khỏi ảo ảnh.
Vị nữ tử áo trắng kia nhìn thấy Tần Đình thoát ly nhanh như vậy, có chút kinh ngạc.
Nàng mới vừa thức tỉnh khỏi tu luyện nên mới không tận lực khống chế khí tức của mình.
Phiên dị tượng vừa nãy chỉ là do nàng tu vi quá cao, tự động tán phát pháp lực ngưng tụ thành thần thông, cũng không phải cố ý kéo Tần Đình vào thần thông.
Vị nữ tử áo trắng mỉm cười nói: "Ngươi không phải là đệ tử của Lâm Lang Tiên Cảnh, hẳn là thủ tịch của Dao Trì thịnh hội lần này!"
Tần Đình khẽ gật đầu, thản nhiên nói: "Đúng vậy."
Nữ tử áo trắng mỉm cười gật đầu, nói khẽ: "Không biết tục danh đạo hữu là gì?"
Tần Đình mỉm cười, nói: "Ta chính là Huyền Thiên Thánh Tử Đông Hoang, nếu ta đoán không nhầm, đạo hữu chính là Lâm Lang Thánh Nữ."
Gương mặt tuyệt mỹ của nữ tử áo trắng hiện ra vẻ tươi cười, gật đầu, nói khẽ: "Đúng vậy, ta chính là Lâm Lang Thánh Nữ.
Trong lòng Lâm Lang Thánh Nữ có chút cảm thán, nàng ở trong tiểu thế giới bế quan đã lâu, nhưng vẫn nghe nói qua hiện tại thế hệ trẻ tuổi ở Trung Châu đã bị Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ thống trị.
Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ nàng cũng đã gặp qua, chính xác đều là thiên chi kiêu tử, một đời nhân kiệt.
Nhưng thủ tịch Dao Trì thịnh hội lần này, lại là Huyền Thiên Thánh Tử.
Xem ra Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ, cũng thua người này rồi.
Mà bây giờ người này còn xuất hiện ở thiên ý tiểu thế giới, phải biết rằng, thủ tịch ngày trước của Dao Trì thịnh hội cũng chỉ có thể lĩnh hội ở bên ngoài.
Hơn nữa thiên ý tiểu thế giới chỉ có Ngọc Hoàng Chân Nhân mới có quyền hạn đưa vào, xem ra Ngọc Hoàng Chân Nhân rất là yêu thích vị Huyền Thiên Thánh Tử này.
Bất quá vị Huyền Thiên Thánh Tử này cũng xác thực bất phàm, mặc dù chỉ là cảnh giới Thần Đài, nhưng một thân tu vi thâm bất khả trắc, đến cả nàng cũng có mấy phần kinh hãi.
Tần Đình cũng đang đánh giá vị Lâm Lang Thánh Nữ thần bí này, Lâm Lang Tiên Cảnh là đệ nhất thánh địa Trung Châu, nhưng không có đệ tử tham dự Dao Trì thịnh hội, lúc ấy Tần Đình liền hoài nghi vị Lâm Lang Thánh Nữ này đã thoát ly phạm trù thế hệ tuổi trẻ.
Hôm nay gặp mặt, quả thật như thế!
Vị Lâm Lang Thánh Nữ này đã là cường giả Thần Cung!
Coi khí thế, hẳn là đã bước vào Thần Cung nhiều năm, mà coi khí huyết, vị Lâm Lang Thánh Nữ hẳn là chỉ có hai mươi mấy tuổi!
Hai mươi mấy tuổi đã là cường giả Thần Cung...
Trong mắt Tần Đình hiện lên vẻ khác lạ.
Chương 261: Bí mật trong hư không
Bỗng nhiên thần sắc Tần Đình khẽ động, quay người đứng chắp tay, ngẩng đầu nhìn về phía hư không, trầm giọng nói: "Đây là."
Trong mắt Lâm Lang Thánh Nữ lóe lên một tia kinh ngạc, mỉm cười nói: "Thần tính. Bên trong hư không ẩn chứa thần tính."
Tần Đình quay người, lông mày nhíu lại, nói nhỏ: "Thần tính?"
Lâm Lang Thánh Nữ mỉm cười, nói: "Năm đó tổ sư khai sơn của Lâm Lang Tiên Cảnh Lâm Lang lão tổ sau khi tu thành Thần Linh liền lấy Thiên Ý Cổ Chung, khai sáng thiên ý tiểu thế giới."
"Sau đó, Lâm Lang tổ sư phi thăng Thần Giới để lại một bộ phận đạo văn pháp tắc vào trong thiên ý tiểu thế giới."
"Cho nên, hư không trong thiên ý tiểu thế giới ẩn chứa thần tính, chính là thần tính của Thần Giới."
Nhưng trong lòng Lâm Lang Thánh Nữ cũng có mấy phần kinh ngạc, thần tính giấu ở trong hư không, kết hợp với thiên đạo, rất khó để phát giác.
Coi như tu vi rất cao, nhưng nếu cảm ngộ không được thiên đạo thì cũng không phát giác được thần tính giấu ở trong hư không.
Mà vị Huyền Thiên Thánh Tử này lại phát giác ra được nhanh như vậy.
Xem ra vị Huyền Thiên Thánh Tử này, có độ phù hợp với thiên địa rất cao.
Lâm Lang Thánh Nữ mỉm cười, khẽ gật đầu ra hiệu với Tần Đình, quay người về phía ngọc đài, tiếp tục nhắm mắt tu luyện, thu lấy thần tính.
Các thiên kiêu khác đều muốn tăng lên tu vi, còn muốn trở nên dương danh thiên hạ.
Nàng thì thu lấy thần tính, tìm kiếm một tia cơ duyên thành thần, nàng tựa như là người của thế giới khác, nhìn xuống thế hệ tuổi trẻ trong thiên hạ, phảng phất như xem trẻ em vui đùa, ầm ĩ.
Mà vị Huyền Thiên Thánh Tử này, vậy mà cũng có thể cảm thụ sự tồn tại của thần tính, có thể thu được thần tính.
Cũng là vì tìm được một tia cơ duyên thành thần mà tới.
Khóe miệng Lâm Lang Thánh Nữ nhếch lên một nụ cười, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Trong lòng có chút cảm giác mừng rỡ, phảng phất như đang một mình tiến vào cổ kính, quay người lại phát hiện còn có một người khác đang đồng hành cùng mình.
Huyền Thiên Thánh Tử...
Nhìn Lâm Lang Thánh Nữ tiếp tục tu luyện, vô số đạo pháp tắc trong hư không lại bắt đầu không ngừng tràn vào thân thể nàng, hiển nhiên là đang thu lấy thần tính.
Tần Đình âm thầm gật đầu, vị Lâm Lang Thánh Nữ này xác thực bất phàm.
Hắn lập tức không nghĩ nhiều nữa, phi thân lên trên một tòa ngọc đài khác, ngồi xếp bằng.
Chậm rãi nhắm hai mắt lại, bỗng nhiên, vô số đạo pháp tắc bên trong hư không điên cuồng tràn vào thể nội của Tần Đình, tốc độ cực nhanh, tạo thành một cơn bão!
Mà Tần Đình, cũng tinh tế cảm ngộ những tia thần tính giấu bên trong những đạo pháp tắc kia.
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên thần sắc Tần Đình khẽ động!
Hắn cảm nhận được một đạo đạo văn bên trong, lại ẩn chứa pháp lực phù văn trước đó chưa hề cảm nhận được.
Thần niệm Tần Đình vừa mới cảm nhận được đạo pháp lực phù văn này, bỗng nhiên cảm thấy như có một tôn Thần Linh đang ở bên tai hắn luận đạo, lại như hiển hiện giữa thiên địa đại đạo, khiến lòng người không minh, có một loại cảm xúc ngộ đạo.
Chỉ cảm thấy đạo pháp lực phù văn này có khí tức thần thánh trang nghiêm truyền đến, mơ hồ tràn ngập uy năng thiên đạo.
Đây là khí tức không thuộc về thế giới này, đây là khí tức của Thần Giới!
Đây chính là thần tính sao...
Chỉ là một tia thần tính này phảng phất như sinh ra linh trí, không nguyện ý thần phục người dưới hạ giới, bỗng nhiên tiêu tán, hội tụ thành hình sau lưng Tần Đình.
Chui vào hư không muốn tiếp tục ẩn tàng trong đó.
Tần Đình hừ lạnh một tiếng, khí thế bừng bừng phấn chấn, làm hư không quanh thân ngưng đọng lại, cưỡng ép thu lấy tia thần tính kia, dung hợp vào bản thân.
Đây, đây là!
Sau khi dung hợp tia thần tính kia vào bản thân, Tần Đình chợt phát hiện giống như có cái gì đó bị cải biến.
Tần Đình phát hiện bây giờ hắn đã có thể chưởng khống một tia thiên đạo!
Trước lúc này, mặc dù độ phù hợp của Tần Đình và thiên đạo rất cao, nhưng lại chỉ có thể mượn thiên đạo chi thế, mượn dùng thiên đạo.
Nhưng sau khi dung hợp tia thần tính kia, Tần Đình hiện tại đã có thể chưởng khống thiên đạo.
Chấp chưởng thiên đạo!
Thì ra là thế, trong mắt Tần Đình lóe lên một tia tinh quang, dung hợp thần tính, chính là cơ duyên thành thần sao.
Bất quá tia thần tính kia vẫn còn xa xôi, chưa đủ, mà thần tính trong hư không cũng cực kì thưa thớt, cực kì khó bắt giữ.
Tần Đình chậm rãi nhắm hai mắt lại, vô số đạo pháp tắc lại bắt đầu không ngừng tràn vào trong cơ thể hắn, tiếp tục thu lấy thần tính.
Nơi này linh khí cực kì nồng đậm, tu vi Tần Đình cũng không ngừng đột phá cảnh giới Thần Cung.
Bản thân Tần Đình đã có tu vi cực kì thâm hậu, chỉ là một mực áp chế cảnh giới của mình.
Lúc này mới chỉ dừng lại ở cảnh giới Thần Đài.
Hiện tại, Tần Đình cũng không áp chế cảnh giới nữa, Thần Đài không ngừng hấp thu linh khí quanh thân, cải tạo đạo văn Thần Đài.
Đạo văn này không ngừng diễn biến, thể nội của Tần Đình cũng không ngừng diễn hóa.
Chương 262: Tu thành Thần Cung
Tu chân không tuế nguyệt, chỉ chớp mắt đã qua nửa năm.
Trong nửa năm này, Tần Đình vừa ở trong hư không cảm ngộ thiên đạo, lấy ra thiên tính được giấu ở trong thiên đạo, dung hợp vào bản thân. Lại vừa luyện hóa linh khí, diễn hóa đạo văn Thần Đài, đột phá cảnh giới Thần Cung.
Cảnh giới Thần Cung là một đường ranh giới, cho thấy ta vừa mới bắt đầu tiếp xúc với cảnh giới Thần Linh.
Mà cảnh giới Thần Thông hay Thần Đài chỉ là làm nền cho cảnh giới này mà thôi.
Thần Đài là ở trong đan điền, mà Thần Cung thì tọa lạc ở mi tâm tu sĩ.
Bỗng nhiên, linh khí quanh thân Tần Đình điên cuồng tràn vào thân thể, Thần Đài ở trong đan điền phân giải thành từng đạo đạo văn cực kì khủng bố.
Một mình Tần Đình đứng ở nơi đó, đỉnh đầu chính là thiên đạo hư không, mà bên người thì là động thiên Thần Ma.
Vô số Thần Ma lớn lớn nhỏ nhỏ tọa trấn ở bên trong thời không tám trăm dặm xung quanh hắn, tất cả kết hợp lại tạo nên một động thiên hư không kỳ dị, tôn lên thân ảnh của hắn khiến nó có vẻ vô cùng vĩ ngạn, cao lớn!
Vô số đạo văn hội tụ thành hình trên đỉnh đầu Tần Đình, một tòa Thần Cung mênh mông đang dần dần hình thành, vô số đạo văn châu liên bích hợp, dần dần phác hoạ ra dáng vẻ của một tòa Thần Cung.
Mà trong lúc đạo văn phác hoạ, thần sắc Tần Đình hơi động một chút.
Bỗng nhiên, vô số kim quang từ mi tâm Tần Đình bay ra, hướng về đạo văn.
Kim quang và đạo văn kết hợp, hóa thành vô số tòa cung điện Thần Phủ, tạo thành Thần Cung!
Những kim quang rực rỡ kia rõ ràng là chỉ Tần Đình đã thu lấy thần!
Tần Đình lại dung hợp thần tính vào trong tòa Thần Cung chưa được thành hình!
Mà khi Thần Cung thành hình, nó sẽ có thần tính, trở thành một tòa Thần Linh chi cung!
Tần Đình cũng làm ra một hành động vĩ đại trước nay chưa từng có, đó là sửa quá trình tu luyện!
Từ xưa đến nay, không biết đã sinh ra bao nhiêu thiên tài, tràn trề tích cố, tài tình như đại dương mênh mông.
Nhưng có thể sửa được quá trình tu luyện của tu sĩ thì lác đác không có mấy người!
Mà hành động vĩ đại này của Tần Đình cũng không thể phỏng chế.
Thần tính giấu ở trong hư không, kết hợp với thiên đạo.
Muốn thu lấy thần tính, nhất định phải có thể cảm ứng được thiên đạo.
Từ xưa đến nay, xem như người có thiên phú tuyệt thế, muốn cảm ngộ thiên đạo chí ít cũng phải cần tu vi Thần Cung.
Mà tu sĩ Thần Cung, cảnh giới đã sớm được định hình, Thần Đài và Thần Cung chặt chẽ kết hợp, không cách nào dung hợp thần tính dung nhập Thần Cung.
Mà Tần Đình thì là một ngoại lệ, tu hành của hắn hướng thiên quyết, lại có Thánh Khí Thiên Thư tương trợ, cảm ngộ với thiên đạo cực cao.
Thậm chí cùng với hóa thân thần niệm của Lâm Lang lão tổ hoàn toàn tương xứng!
Càng quan trọng hơn là, hiện tại Tần Đình vẫn chỉ là Thần Đài, chưa hoàn toàn đặt chân vào Thần Cung.
Trong quá trình đạo văn phác hoạ Thần Cung, Tần Đình kết hợp thần tính và đạo văn, phác hoạ Thần Cung.
Hành động vĩ đại bậc này, có thể nói là không thể phỏng chế, tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả!
Ầm ầm, một tòa Thần Cung mênh mông vô biên dần dần thành hình, toà Thần Cung này có vô số cung điện.
Chỗ nào không có cung điện thì cũng có một tôn Thần Linh cực kì cường đại tọa trấn, mà tại trung ương Thần Cung lại có một tôn hư ảnh Thần Đế, long khí hoàng tức quấn quanh thân, trấn áp vạn giới!
Vô số tòa Thần Phủ bên trong hư ảnh Thần Linh cúng bái với tôn Đại Đế này, ca tụng kinh văn áo nghĩa huyền ảo, tôn kính Đế Tôn.
Trên người Tôn Thần Đế này là một bộ đế bào, rõ ràng là bộ dáng của Tần Đình.
Toà Thần Cung này dung hợp thần tính so với các cường giả Thần Cung khác hoàn toàn khác biệt.
Các cường giả Thần Cung khác, chỉ có một tòa Thần Cung trống rỗng, không có hư ảnh Thần Linh tọa trấn.
Chỉ có khi nào bước vào cảnh giới Hư Thần đại năng, Thiên Điện Thần Cung mới có Thần Linh tọa trấn, bước vào cảnh giới Hóa Thần, mới có hóa thân Thần Đế tọa trấn ở trung ương!
Nhưng Thần Cung của Tần Đình, lại có Thần Ma bảo vệ đầy trời trong đó, hóa thân Thần Đế tọa trấn vạn giới!
Đây chính là chỗ nghịch thiên khi dung hợp thần tính vào Thần Cung!
Thần Cung của Tần Đình còn là một mảnh kiến trúc mênh mông, trong mỗi một tòa Thiên Điện đều có một tòa Thần Đài cung cấp cho hư ảnh Thần Linh tu luyện.
Có thể thấy được bước vào cảnh giới Thần Cung, pháp lực của Tần Đình so với lúc trước tiến bộ lớn đến cỡ nào!
Một tòa Thần Cung mênh mông tráng lệ hình thành trên đỉnh đầu Tần Đình. Tần Đình chậm rãi mở hai mắt ra, thuThần Cung vào mi tâm.
Cảnh giới Thần Cung, đã thành!
Mà lúc này, ở giữa bầu trời, phảng phất vang lên tiếng nhạc của thần linh.
Tràn đầy Thiên Thần tấu vang lên ca khúc đạo âm, Thần Ma Thần Lâm đầy trời không ngừng ca ngợi, phảng phất đang hướng thế nhân tuyên bố có một vị cường giả Thần Cung sinh ra.
Tần Đình phun ra một ngụm trọc khí, trong mắt lóe lên vẻ hài lòng.
Hắn có thể cảm giác được thân thể bên trong của mình ẩn chứa pháp lực vô biên, cường giả Thần Cung cũng chịu không được một kích của hắn!
Đến cả vị Khâu chân nhân cảnh giới Hư Thần đại năng của Ngọc Thanh kiếm phái ở trước mặt cũng không phải đối thủ của hắn!
Mà càng quan trọng hơn là, Tần Đình thu được nhiều thần tính như vậy, dung hợp thần tính vào trong Thần Cung.
Con đường thành thần một mảnh bằng phẳng, tương lai nhất định có thể tu thành Thần Linh!
Đây mới là thứ mà Tần Đình coi trọng nhất!
Chương 263: Chỉ hận vì gặp nhau quá muộn
"Chúc mừng đạo hữu đã tu thành Thần Cung." Một đạo âm thanh kỳ ảo, dễ nghe vang lên.
Tần Đình quay người nhìn lại, phát hiện ở trên tòa ngọc đài bên cạnh, Lâm Lang Thánh Nữ chẳng biết từ lúc nào đã tỉnh lại, mỉm cười nhìn hắn.
Lâm Lang Thánh Nữ có chút cảm thán, vị Huyền Thiên Thánh Tử này đúng là không tầm thường.
Lúc Huyền Thiên Thánh Tử vừa mới tu thành Thần Cung thì nàng liền từ trong tu luyện thức tỉnh.
Thật sự là bởi vì động tĩnh lúc Huyền Thiên Thánh Tử tu thành Thần Cung quá lớn, cơ hồ khiến toàn bộ linh khí trong thiên ý tiểu thế giới đều tràn vào trong cơ thể hắn.
Mà khi nàng mở hai mắt ra cũng nhìn thấy được một cảnh tượng kinh người.
Vị Huyền Thiên Thánh Tử này đang dung hợp thần tính vào trong tòa Thần Cung chưa thành hình!
Nàng cũng là một kỳ tài, đương nhiên hiểu được hành động này có nghĩa là gì.
Đó là Huyền Thiên Thánh Tử đang sửa lại quá trình tu luyện!
Không cần bước vào cảnh giới Hư Thần, trong Thần Cung cũng đã có hư ảnh Thần Linh tọa trấn!
Vả lại, dung hợp thần tính Thần Cung, con đường thành thần tương lai của hắn cũng sẽ là một mảnh đường bằng phẳng.
Nghĩ tới đây, trong lòng Lâm Lang Thánh Nữ cũng có chút vui vẻ.
Con đường thành thần quá tịch mịch, nếu có người làm bạn cũng là một chuyện may mắn.
Thiên kiêu trong thiên hạ tuy nhiều, cứ cách một đoạn thời gian lại sẽ có một vị thiên tài danh chấn tứ phương xuất thế, nhưng ở trong mắt Lâm Lang Thánh Nữ cũng vẫn ít.
Nhưng vị Huyền Thiên Thánh Tử này, lại là người mà Lâm Lang Thánh Nữ cho rằng có thể trở thành đạo hữu thông hành.
Tần Đình mỉm cười, nói: "Còn phải đa tạ Lâm Lang Thánh Nữ."
Hắn nói như vậy là vì hắn biết trong quá trình tu thành Thần Cung, linh khí cực kì cuồng bạo, hư không cũng không thể ổn định.
Nhưng hư không nhờ có người định trụ, mới trở nên bình ổn như vậy. Cho nên việc hắn tu thành Thần Cung mới có thể thuận lợi hoàn thành.
Mà người xuất thủ định trụ hư không, dĩ nhiên chính là Lâm Lang Thánh Nữ.
Lâm Lang Thánh Nữ mỉm cười, nói khẽ: "Tiện tay mà thôi."
Tần Đình phi thân, đứng bên trong hư không, cảm thụ được khí tứ thiên ý tiểu thế giới, bỗng nhiên nói: "Đã xong chuyện, tại hạ xin cáo từ."
Thần tính đã bị hắn dung hợp trong Thần Cung, lưu lại trong thiên ý tiểu thế giới cũng không có tác dụng, đương nhiên là muốn cáo từ rời đi.
Lâm Lang Thánh Nữ khẽ gật đầu, mỉm cười nói: "Ta đưa đạo hữu ra ngoài."
Dứt lời, nàng vung tay lên một cái, một đạo tinh hà sáng chói xuất hiện, ngăn cách không gian trùng điệp, chính là thông hướng ra ngoại giới.
Đạo thần thông tinh hà này tựa như ảo mộng, rõ ràng là cực kì cao minh.
Tần Đình nhìn thật sâu vào mắt Lâm Lang Thánh Nữ, thầm nghĩ trong lòng: Xem ra Lâm Lang Thánh Nữ cũng là người không đơn giản.
Tần Đình và Lâm Lang Thánh Nữ cùng nhau bay khỏi thiên ý tiểu thế giới, đi ra ngoài Thiên Ý Cổ Chung.
Hai người cùng nhau hướng về sơn môn Lâm Lang Tiên Cảnh bay đi, trên đường đi thảo luận thần thông, Tần Đình phát hiện Lâm Lang Thánh Nữ đối với thần thông có lý giải cực sâu, cơ hồ không hề kém cạnh mình.
Mà Lâm Lang Thánh Nữ cũng chấn kinh với sự hiểu biết của Tần Đình, có cảm giác tiếc nuối vì gặp hắn quá muộn.
Đệ tử Lâm Lang Tiên Cảnh đi qua nhìn thấy cảnh này thì khiếp sợ tột cùng!
Thánh nữ từ mấy năm trước vẫn luôn bế quan bên trong thiên ý tiểu thế giới, bây giờ lại xuất quan, hơn nữa còn bồi bạn với một vị nam tử.
Phải biết rằng xưa này Lâm Lang Thánh Nữ cực kỳ thần bí, đến cả đệ tử Lâm Lang Tiên Cảnh cũng không biết nhiều về nàng.
Nhưng mọi người lại biết, đó là Thánh Nữ rất ít khi vừa lòng ai, đến cả đẳng cấp thiên kiêu như Ngọc Tiêu Thánh Tử cũng không lọt nổi vào mắt xanh của nàng..
Bây giờ, nàng lại cùng vị Huyền Thiên Thánh Tử kia chuyện trò vui vẻ, có thể nói là kinh điệu và ánh mắt đều hòa hợp một chỗ.
Bất quá, nếu là Huyền Thiên Thánh Tử thì cũng có thể hiểu được.
Những ngày nay, tên tuổi của Huyền Thiên Thánh Tử ở Trung Châu đang trong thời kì cực thịnh, sau khi kết thúc Dao Trì thịnh hội, thanh vọng càng đạt đến đỉnh phong!
Hiện tại, toàn bộ Trung Châu đều đang lưu truyền sự tích về hắn.
Một người đánh bại cả Ngọc Tiêu Thánh Tử và Thiên Phủ Đại công tử, leo lên thần đàn.
Đệ nhất nhân thế hệ tuổi trẻ trong thiên hạ!
Cái danh này, quả thật lớn kinh người.
Nếu Huyền Thiên Thánh Tử và Thánh Nữ Lâm Lang Tiên Cảnh ở cùng một chỗ, cũng được tính là xứng đôi.
Không ít cường giả Lâm Lang Tiên Cảnh âm thầm nghĩ tới điều đó.
Đến sơn môn Lâm Lang Tiên Cảnh, Lâm Lang Thánh Nữ mỉm cười nói: "Đã đưa đạo hữu đến tận đây, nếu đạo hữu rảnh rỗi, cứ đến Lâm Lang Tiên Cảnh tìm ta."
Tần Đình cũng mỉm cười gật đầu, đáp ứng.
Hắn đang muốn quay người rời đi, thì Lâm Lang Thánh Nữ bỗng nhiên nói: "Ta đã biết tôn hiệu của đạo hữu, nhưng vẫn còn chưa biết tục danh của ngươi."
Huyền Thiên Thánh Tử, Lâm Lang Thánh Nữ đều là tôn hiệu của hai người, về phần danh tự chân thực thì cả hai đều chưa biết.
Tần Đình hơi nhíu mày, quay người cười nói: "Họ Tần tên Đình."
"Tần Đình "
Lâm Lang Thánh Nữ khẽ gật đầu, bỗng nhiên nhoẻn miệng cười, toàn bộ thế giới phảng phất trở nên tươi đẹp.
Thân ảnh uyển chuyển dần dần nhạt đi, chỉ có một tiếng âm thanh kỳ ảo dễ nghe lưu lại.
"Ta gọi... Quân Đình Phi."
Chương 264: Chỉ điểm
Sau mấy tháng diễn ra, Dao Trì thịnh hội rốt cuộc cũng kết thúc.
Thịnh sự ngàn năm có một như vậy, mỗi một vị thiên kiêu sau khi tham gia Dao Trì thịnh hội cũng nói rằng chuyến đi này quả thực không tệ.
Sau một hồi luận đạo, những thiên kiêu đến từ khắp các nơi trên thế giới giao lưu sở học, trò chuyện luận đạo với nhau.
Những điều đã trải qua trong suốt thời gian đó, đều là tài phú quý giá nhất cả đời bọn họ.
Mà theo sau việc Dao Trì thịnh hội kết thúc, có một tin tức rung động thiên hạ cũng được truyền ra.
Lần này thứ lôi cuốn nhất ở Dao Trì thịnh hội, chính là việc Ngọc Tiêu Thánh Tử và Đại công tử Thiên Phủ bị một mình Huyền Thiên Thánh Tử đánh bại!
Và thủ tịch của Dao Trì thịnh hội lần này, cũng chính là Huyền Thiên Thánh Tử!
Tin tức này làm cho toàn bộ Trung Châu, không, là toàn bộ thiên hạ chấn động.
Trung Châu, Ngọc Tiêu Cung.
Trên Thánh Tử Phong, trong một tòa cung điện cực kì hùng vĩ, Ngọc Tiêu Thánh Tử sở tại bên trong đại điện, toàn bộ người hầu đều bị đuổi ra ngoài.
Tình cảnh này đã kéo dài đằng đẵng nửa tháng.
Người hầu của Ngọc Tiêu Thánh Tử cũng cực kì lo lắng cho công tử nhà mình sẽ không gượng dậy nổi nữa.
Dù sao, đả kích này thật sự là quá lớn...
Trong đại điện, Ngọc Tiêu Thánh Tử nhắm mắt ngồi thiền, linh khí chung quanh cực kì cuồng bạo hướng vào trong thân thể hắn, nhưng tu vi lại không tăng lên chút nào.
Tâm hắn đang loạn.
Huyền Thiên Thánh Tử cường đại, vượt xa khỏi sức tưởng tượng của hắn, thậm chí cả hắn và Đại công tử Thiên Phủ liên thủ cũng không chặn được một chiêu.
Việc này xảy ra đối với người xưa nay được xưng tụng là lĩnh quân nhân vật thế hệ tuổi trẻ ở Trung Châu như Ngọc Tiêu Thánh Tử mà nói là một điều vô cùng nhục nhã.
Bây giờ thanh thế của Huyền Thiên Thánh Tử đã đạt đến đỉnh phong, trở thành đệ nhất thiên hạ thế hệ tuổi trẻ!
Nhưng Huyền Thiên Thánh Tử lại giẫm lên thần đàn của Ngọc Tiêu Thánh Tử mà leo lên!
Việc Ngọc Tiêu Thánh Tử từ trên thần đàn rơi xuống, hiện tại đã thành một chuyện cười.
Mặc dù ở trong mắt người ngoài, Ngọc Tiêu Thánh Tử vẫn ở trong hàng ngũ siêu cấp thiên kiêu, nhưng Ngọc Tiêu Thánh Tử vẫn không thể tiêu tan.
Bỗng nhiên, trong đại điện xuất hiện một vị nam tử trung niên mặc trường bào, khuôn mặt ôn hòa.
Ngọc Tiêu Thánh Tử phát giác có người đến đây, không vui nói: "Ta không phải đã nói không cho phép ai vào sao?"
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, lập tức thần sắc chấn động, vội vàng đứng dậy bái nói: "Sư tôn..." Vị nam tử trung niên này chính là chưởng giáo Ngọc Tiêu Cung đại tu sĩ cảnh giới Hóa Thần, Lục chân nhân! Khuôn mặt Lục chân nhân ôn hòa, nói khẽ: "Oán trời trách đất, thất hồn lạc phách, đây không phải là phong thái mà thánh tử Ngọc Tiêu Cung nên có."
Nghe Lục chân nhân ôn hòa nói, Ngọc Tiêu Thánh Tử chậm rãi quỳ rạp trên mặt đất. Thân thể hắn run lên nhè nhẹ, sắc mặt ảm đạm nói: "Sư tôn, đệ tử... Đệ tử..." Hắn cắn răng, nức nở nói: "Đệ tử bại..."
Lục chân nhân mỉm cười, đỡ Ngọc Tiêu Thánh Tử lên, nói khẽ: "Ngươi xem tu vi vi sư như thế nào?"
Ngọc Tiêu Thánh Tử quả quyết nói: "Tu vi của sư tôn Thông Thiên thiệt địa, cảnh giới Hóa Thần, chính là tuyệt đỉnh thiên hạ!"
Lục chân nhân lại nói: "Vậy ngươi có biết đời này vi sư đã bại bao nhiêu lần rồi không?"
Ngọc Tiêu Thánh Tử nghi hoặc, chần chờ nói: "Đệ tử, đệ tử không biết."
Lục chân nhân mỉm cười, quay người đi tới trước cửa sổ, đứng chắp tay, thản nhiên nói: "Đời này vi sư đã bại tổng cộng bảy mươi chín lần."
Nghe được lời ấy của Lục chân nhân, Ngọc Tiêu Thánh Tử không kìm lòng được a lên một tiếng.
Lục chân nhân chính là đại tu sĩ Hóa Thần, đương nhiên thiên tư cực cao, thiên phú tuyệt thế.
Nghe tông môn lão nhân nói qua, năm đó Lục chân nhân ở Trung Châu cũng là người nổi bật trong thế hệ tuổi trẻ.
Thế nhưng Lục chân nhân đã bại bảy mươi chín lần rồi sao?
Lục chân nhân hơi mỉm cười nói: "Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, thế giới này luôn có rất nhiều thiên tài xuất thế."
"Ta cũng thua qua rất nhiều thiên tài, nhưng hiện tại, bọn họ cũng đã thành một đống xương khô, mà ta lại bước vào cảnh giới Hóa Thần, thống ngự ức vạn non sông."
"Bại không đáng sợ, trong đời một người có thể sẽ bại rất nhiều lần, nhưng chân chính thất bại chính là chết. Ngươi còn chưa chết, vậy nên vẫn chưa chân chính thất bại."
Ngọc Tiêu Thánh Tử ngơ ngác, tinh tế ngẫm nghĩ câu nói này, lập tức cười khổ nói: "Đệ tử tâm cảnh đã không bằng lúc trước, đã mất đạo tâm rồi..."
"Vậy thì tìm lại đạo tâm."
Lục chân nhân thản nhiên nói: "Làm lại từ đầu. Ngươi còn trẻ, vẫn có thể làm lại từ đầu, coi như ngươi không chiến thắng được vị Huyền Thiên Thánh Tử kia, nhưng nếu ngươi chiến thắng chính mình thì đó cũng đã là một thành tựu tuyệt vời."
Ngọc Tiêu Thánh Tử lẩm bẩm nói: "Chiến thắng chính mình, làm lại từ đầu."
Lập tức hướng Lục chân nhân thi lễ thật sâu, cung kính nói: "Đa tạ sư tôn chỉ điểm, đệ tử muốn đi tổ địa Yêu tộc lịch luyện để tìm lại đạo tâm."
Lục chân nhân nhìn Ngọc Tiêu Thánh Tử một lần nữa hào quang phát sáng, trở lại là một thiên chi kiêu tử hăng hái, trong lòng vô cùng hài lòng.
Lục chân nhân đứng chắp tay, thần sắc ung dung.
Trước đó Ngọc Tiêu Thánh Tử một mực xuôi gió xuôi nước, chưa bao giờ gặp phải ngăn trở, cho nên đạo tâm không được vững chắc.
Bây giờ bại dưới tay Huyền Thiên Thánh Tửcũng có thể vực dậy, nói không chừng còn có thể là nhân họa đắc phúc.
Nói đến đây, vẫn phải cảm tạ vị Huyền Thiên Thánh Tử kia, nghĩ đến đó, Lục chân nhân cũng không nhịn được bất giác bật cười.
Chương 265: Để khí vận chi tử làm nô bộc
Trung Châu, Thiên Phủ.
Xưa nay Thiên Phủ luôn cực kỳ thần bí, thậm chí rất nhiều tu sĩ Trung Châu cũng không biết rõ Thiên Phủ nằm ở chỗ nào.
Đó là bởi vì Thiên Phủ tồn tại ở trong một tiểu thế giới.
Trong Thiên Phủ, có vô số tòa đảo, linh khí có chút nồng đậm.
Mà bên ngoài Linh đảo, không có biển lớn thực sự, mà chính là linh dịch hóa thành biển lớn!
Linh dịch là do linh khí ngưng kết mà thành, cực kì trân quý, thủ bút cỡ này, không hổ là đỉnh cấp thánh địa Trung Châu.
Một tòa cung điện như là tiên cảnh trên một đảo nhỏ, một vị lão giả áo gai đang ở ngay bên cạnh tòa cung điện ngó nghiêng, dáo dác nhìn nhìn.
Ai có thể nghĩ rằng, cái người thần sắc lén lén lút lút này lại chính là chưởng giáo Thiên Phủ, đại tu sĩ Hóa Thần, Ti Hàn Chân Nhân!
Ti Hàn Chân Nhân đang chuẩn bị đi vào cung điện thì bỗng nhiên cửa điện mở ra, Đại công tử Thiên Phủ từ trong cung điện bước ra.
Nhìn thấy Đại công tử Thiên Phủ một mực buồn bực ở trong phòng cuối cùng cũng đi ra, sắc mặt Ti Hàn Chân Nhân xuất hiện vẻ vui mừng.
Hắng giọng một cái, Ti Hàn Chân Nhân dạy bảo nói: "Mộng Điệp này, thắng bại là chuyện thường tình..."
Lão còn chưa nói hết lại nhìn thấy Đại công tử Thiên Phủ một thân hành trang tựa như muốn đi xa, hồ nghi nói: "Ngươi, ngươi muốn ra ngoài?"
Đại công tử Thiên Phủ thản nhiên nói: "Con bị Huyền Thiên Thánh Tử đánh bại, đạo tâm bất ổn, đương nhiên phải đi ra ngoài lịch luyện, tìm về đạo tâm."
Dứt lời, lại hướng Ti Hàn Chân Nhân hỏi: "Sư tôn, người muốn nói gì với con ư?"
Ti Hàn Chân Nhân mặt mo cứng đờ, ngượng ngùng cười nói: "Không, không có gì, ngươi đi đường cẩn thận."
Quay người hậm hực rời đi.
Đại công tử Thiên Phủ nhìn sư tôn xưa nay vốn không đứng đắn, lắc đầu, lập tức trong mắt hiện ra vẻ kiên nghị.
Thời gian trước, hắn luôn trầm mê trong thứ danh xưng được tu sĩ Trung Châu ca tụng, cho rằng chỉ cần Ngọc Tiêu Thánh Tử còn có thể cùng hắn sóng vai là được.
Nhưng một chưởng kia của Huyền Thiên Thánh Tử khiến hắn biết rõ cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
Đại công tử Thiên Phủ thiên tư hơn người, lần thất bại này cũng đã khơi dậy lòng háo thắng của hắn.
Xem như không thắng được Huyền Thiên Thánh Tử cũng không thể để hắn bỏ lại quá xa!
Đế đô, Vân Ninh Đảo.
Lúc Tần Đình trở lại Vân Ninh Đảo, toàn bộ người trong Vân Ninh Đảo cũng đã ở trong sân rộng chờ hắn.
Nhìn thấy Tần Đình xuất hiện, cầm đầu mấy vị cường giả Thần Cung, đông đảo thị vệ thị nữ cùng một chỗ bái nói:
"Chúc mừng công tử đạt được ngôi vị thủ tịch của Dao Trì thịnh hội, uy chấn thiên hạ!"
Tần Đình cười nhạt một tiếng, nói khẽ: "Không cần đa lễ."
Mọi người tán đi, Nhiếp U tiến lên cười nói: "Bây giờ công tử đã uy chấn thiên hạ, hiện tại tất cả mọi người đều công nhận công tử là đệ nhất nhân thế hệ tuổi trẻ trong thiên hạ!"
Liễu trưởng lão cũng cười nói: "Đúng vậy, đã có không ít thánh địa đại phái muốn bày yến tân tiếp đãi công tử."
Tần Đình mỉm cười, thản nhiên nói: "Từ chối đi."
Liễu trưởng lão gật đầu, không có dị nghị.
Lấy thân phận và địa vị của Tần Đình, thoái thác những lời mời của các đại phái kia thì họ cũng không dám có gì bất mãn.
Dao Trì thịnh hội đã kết thúc một đoạn thời gian, Mộ Thanh Di đương nhiên cũng đã về tới Vân Ninh Đảo, nhưng bây giờ vẫn chưa thấy xuất hiện.
Nhiếp U tựa hồ biết rõ suy nghĩ của Tần Đình, cười nói: "Mộ tiểu thư tựa hồ lúc tham gia Dao Trì thịnh hội đã có thu hoạch, trở về liền bế quan."
Tần Đình gật đầu, thiên tư của Mộ Thanh Di cực kì bất phàm, lúc tham gia Dao Trì cùng các thiên kiêu khác luận đạo, có thu hoạch cũng cực kì bình thường.
Xem ra, chờ Mộ Thanh Di xuất quan thì nàng cũng đã tu thành Thần Đài rồi.
Đến bên trong đại điện, Tần Đình ra lệnh cho những người khác lui ra, chỉ để lại Nhiếp U.
Tần Đình ngồi ở trên tòa, thản nhiên nói: "Có tin tức gì?"
Trên mặt Nhiếp U hiện lên vẻ xấu hổ, nói: "Thuộc hạ vô năng, tạm thời còn chưa phát hiện tin tức gì về Dị Hỏa."
Trước khi tham gia Dao Trì thịnh hội, Tần Đình liền phân phó Nhiếp U lưu ý tin tức về Dị Hỏa.
Nhưng bây giờ, Nhiếp U vẫn không thu hoạch được gì.
Bất quá Tần Đình cũng có thể hiểu, bởi vì Dị Hỏa cực kì thưa thớt và trân quý, đến cả địa vị của Tần Đình ở Đông Hoang, cũng không tìm được một cái Dị Hỏa nào khác.
Lại thêm việc Nhiếp U dù sao cũng không phải người của Trung Châu, không hiểu nhiều lắm về Trung Châu, cũng là chuyện bình thường.
Bất quá, điều này cũng nhắc nhở Tần Đình là cần phải thu phục một người Trung Châu, dù sao, Tần Đình vẫn muốn ở lại Trung Châu nghỉ ngơi một thời gian.
Nếu có một người Trung Châu trong tay thì hiệu lực sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Lấy địa vị của Tần Đình bây giờ, chỉ cần vẩy tay một cái là không biết sẽ có bao nhiêu tu sĩ Trung Châu muốn phục vụ.
Nhưng Tần Đình lại không định làm như vậy, ai mà biết sẽ có bao nhiêu thế lực khác đến đây do thám.
Lại nói, muốn đi theo Tần Đình, ít nhất cũng phải là thiên kiêu thì mới có tư cách.
Nhưng nhân vật như vậy, vốn là người tâm cao khí ngạo, sẽ không tùy ý thần phục người khác.
Ngay lúc Tần Đình tinh tế suy tư, bỗng nhiên trong đầu truyền đến âm thanh nhắc nhở của hệ thống.
"Đinh, nhiệm vụ chính tuyến thứ tư mở ra, cướp đoạt giá trị khí vận của khí vận chi tử!"
Nghe được lời nhắc nhở này, lông mày Tần Đình nhướn lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
Khí vận chi tử, không phải là đối tượng thích hợp làm nô bộc sao?
Chương 266: Độc kế
"Đinh, nhiệm vụ chính tuyến thứ tư mở ra, cướp đoạt giá trị khí vận của khí vận chi tử!"
"Nhiệm vụ trước mặt: Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Hiểu rõ cặn kẻ tin tức về khí vận chi tử Liễu Nguyên Hạo ở Trung Châu. Hoàn thành nhiệm vụ ban thưởng giá trị nhân vật phản diện: 10000 điểm."
Lông mày Tần Đình hơi nhíu.
Liễu Nguyên Hạo sao...
Tần Đình nghĩ nghĩ, thản nhiên nói với Nhiếp U: "Hiện tại ta có một việc muốn giao cho ngươi."
Nhiếp U đột nhiên đứng dậy, thần sắc nghiêm nghị, trầm giọng nói: "Mời công tử phân phó!"
Trong lòng hắn hạ quyết tâm nhất định phải làm tốt việc này, không thể lại để cho công tử thất vọng!
Tần Đình mỉm cười, thản nhiên nói: "Ngươi đi tra rõ tư liệu về một người tên là Liễu Nguyên Hạo ở Trung Châu, tất cả tư liệu về hắn ta đều muốn biết."
Nhiếp U gật đầu, thần sắc thận trọng.
Đột nhiên cảm giác được cái tên này có chút quen tai, nghi ngờ nói: "Liễu Nguyên Hạo?" Sau đó liền nghĩ tới cái gì, cười nói: "Công tử, Liễu Nguyên Hạo này thật ra ta cũng có mấy phần hiểu rõ."
Lông mày Tần Đình hơi nhíu, "Ồ?"
Nhiếp U cung kính nói: "Liễu Nguyên Hạo người này ở Trung Châu cũng có mấy phần danh khí, vài phần sắc thái truyền kỳ."
"Người này vốn không phải họ Liễu, mà là họ Chúc, xuất thân từ Chúc thị nhất tộc ở Trung Châu!"
Tần Đình nhíu hai mắt lại, Chúc thị nhất tộc...
Ngày đó Thượng Nhạc Vi giảng giải cho hắn tất cả đại thế lực ở Trung Châu, cũng đã nói đến Chúc thị nhất tộc này.
Chúc thị nhất tộc ở Trung Châu cũng là một thế gia cổ lão tiếng tăm lừng lẫy, truyền thừa mấy chục vạn năm, là một thế lực nhất lưu ở Trung Châu.
Lão tổ của Chúc thị nhất tộc là Chúc Dung Thiên, chính là siêu cấp cường giả cảnh giới Hư Thần hậu kỳ!
Mà cao thủ của Chúc thị nhất tộc từ trên xuống dưới nhiều như mây, cường giả Thần Cung cũng có bảy vị, là một đại thế lực.
Tần Đình khẽ gật đầu, ra hiệu Nhiếp U tiếp tục.
Nhiếp U tiếp tục nói: "Vị Liễu Nguyên Hạo này xuất thân từ Chúc thị nhất tộc, cũng là dòng chính của Chúc thị, còn nhỏ đã được phát hiện là người mang Vô Thượng Viêm Cốt."
"Lúc ấy liền được lão tổ của Chúc thị nhất tộc, Chúc Dung Thiên chỉ định là gia chủ Chúc thị đời tiếp theo, chờ sau khi Liễu Nguyên Hạo thành niên liền lên ngôi vị thiếu chủ."
"Bất quá khi Liễu Nguyên Hạo còn bé đã gặp phải một trận đại biến!"
Nói đến cái này, Nhiếp U cũng có mấy phần cảm thán, tiếp tục nói: "Đường huynh của hắn là Chúc Nguyên Long cũng là một thiên tài, xưa nay vẫn luôn nhòm ngó chức vị thiếu chủ Chúc thị."
"Về sau phụ mẫu của Chúc Nguyên Long, cũng chính là bá phụ bá mẫu của Liễu Nguyên Hạo, thừa dịp nhất mạch của Liễu Nguyên Hạo chưa kịp tra ra liền cưỡng ép lấy ra Vô Thượng Viêm Cốt trong cơ thể Liễu Nguyên Hạo, chuyển vào trong người Chúc Nguyên Long."
"Sau đó, nhất mạch của Liễu Nguyên Hạo kia cũng bị đồ sát hầu như không còn!"
"Chuyện này đã chấn kinh toàn bộ Chúc thị nhất tộc, Chúc Dung Thiên tức giận đến mức phải xuất quan, nhưng lúc ấy Vô Thượng Viêm Cốt của Liễu Nguyên Hạo cũng đã bị tước đoạt, trở thành một tên phế nhân, mà Chúc Nguyên Long thì lại đạt được Vô Thượng Viêm Cốt, trở thành đỉnh cấp thiên kiêu.
"Cho nên, Chúc Dung Thiên cũng không thể làm gì khác, chỉ có thể để Chúc Nguyên Long lên làm thiếu chủ Chúc thị, trục xuất Liễu Nguyên Hạo ra khỏi Chúc thị nhất tộc để hắn tự sinh tự diệt."
Nghe đến đó, khuôn mặt Tần Đình hơi có chút cổ quái.
Kịch bản này quả là quen thuộc.
Nhiếp U tiếp tục nói: "Nhưng ai cũng không thể nghĩ tới, Liễu Nguyên Hạo lại không đến tuyệt lộ, hắn được một gia tộc ở Trung Châu là Ngô gia thu dưỡng, còn bộc lộ thiên tư hơn người!"
Lông mày Tần Đình nhíu lại: "Ngô gia Trung Châu?"
Nhiếp U khom người nói: "Ngô gia chính là một cổ tu thế gia, có cường giả Thần Cung tọa trấn, thực lực vẫn có thể chống đỡ."
Tần Đình khẽ gật đầu, một tiểu gia tộc mà thôi, không phải để trong lòng.
Nhiếp U tiếp tục nói: "Cái mà Liễu Nguyên Hạo có thực chất chính là Viêm Vân Linh Thể, Vô Thượng Viêm Cốt kia cũng chỉ là một thứ xen lẫn vào trong Viêm Vân Linh Thể mà thôi! Bây giờ Liễu Nguyên Hạo mới hai mươi mấy tuổi, đã là cường giả Thần Đài, ở Trung Châu cũng có danh khí!"
Viêm Vân Linh Thể chính là một loại linh thể, mặc dù không phải thần thể, nhưng cũng là một loại thể chất huyền diệu.
Tần Đình hỏi: "Liễu Nguyên Hạo là người như thế nào?"
Nhiếp U nói: "Tính cách của Liễu Nguyên Hạo không tệ, làm người cực kì coi trọng ân tình, tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo, danh tiếng ở Trung Châu cũng không tồi."
Tần Đình khẽ gật đầu, thản nhiên nói: “Liễu Nguyên Hạo này cũng có tư cách trở thành nô bộc của ta."
Nhiếp U gật đầu, lập tức chần chờ nói: "Trở thành nô bộc của công tử, đương nhiên là vô thượng vinh quang, nhưng vị Liễu Nguyên Hạo này tính cách kiên nghị, chỉ sợ sẽ không dễ dàng thần phục như vậy."
Tần Đình cười nhạt một tiếng, nói khẽ: "Loại người này coi trọng nhất là ân tình, cho hắn ân tình thì liền có thể."
Nhiếp U nghi ngờ nói: "Cho hắn ân tình?"
Tần Đình khẽ cười một tiếng, nói: "Giúp hắn báo thù diệt môn, ân tình này, đủ để hắn thần phục ta."
Nhiếp U tựa hồ có chút hiểu được ý tứ của Tần Đình, nói: "Báo thù diệt môn, nhưng thế cục của Ngô gia vẫn đang khá an ổn."
Tần Đình mỉm cười, đứng dậy đi tới trước cửa sổ, đứng chắp tay. Thản nhiên nói: "Vậy thì diệt Ngô gia, Liễu Nguyên Hạo chẳng phải coi nơi đó như nhà của mình sao?"
Chương 267: Bóng mờ
Nhiếp U cũng không phải người ngốc, lập tức liền minh bạch ngụ ý của Tần Đình.
Nhiếp U nói: "Ý của công tử là, chúng ta diệt môn Ngô gia, giá họa cho Chúc thị nhất tộc?"
Tần Đình mỉm cười, thản nhiên nói: "Thù mới hận cũ, huyết hải thâm thù, làm sao Liễu Nguyên Hạo lại không báo đây?"
Trên mặt Nhiếp U hiện ra một tia cười tàn nhẫn, nói tiếp: "Bất quá Chúc thị nhất tộc quá mức cường đại, với sức mạnh của một mình Liễu Nguyên Hạo tuyệt đối không báo được thù này, trong lúc hắn bất lực, nếu công tử giúp hắn báo thù, Liễu Nguyên Hạo tất nhiên sẽ thần phục công tử!"
Tần Đình cười nhạt một tiếng, trong lòng có mấy phần định lượng.
Mặc dù hắn phải không ngừng cướp đoạt giá trị khí vận của khí vận chi tử, nhưng lại không nhất định phải giết toàn bộ bọn họ!
Trước đó có Diệp Thu và Dịch Thủy Hàn, cũng bởi vì hai người này có mối thù với hắn.
Diệp Thu và hắn có mối hận đoạt vợ, mà hắn lại là người hai đời đều có thù diệt môn với Dịch Thủy Hàn.
Tần Đình đương nhiên sẽ không để người hận hắn sống trên đời.
Mà Liễu Nguyên Hạo này thì khác, Liễu Nguyên H
