Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống (Dịch-Full)

Chương 32: Địa cung xuất hiện!

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Tần Đình ở trong phòng xem hệ thống, từ sau lần hệ thống ban thưởng cho hắn 15W giá trị nhân vật phản diện, giá trị nhân vật phản diện của hắn có tổng cộng là 23W điểm!

Lại thu được một cơ hội rút thưởng miễn phí.

Đương nhiên là Tần Đình muốn sử dụng cơ hội rút thưởng này.

Trước mắt Tần Đình xuất hiện một bàn quay, hệ thống hỏi: "Túc chủ, hiện giờ có chắc chắn tiến hành rút thưởng không?"

Tần Đình gật đầu nói: "Chắc chắn!"

Kim chỉ trên bàn quay bắt đầu chuyển động điên cuồng, một lát sau mới chậm rãi ngừng lại.

"Đinh! Chúc mừng túc chủ rút được phù lục trân quý ---- phù lục ác mộng!"

"Phù lục ác mộng?" Tần Đình hơi nghi hoặc.

Hắn cẩn thận nhìn phần giới thiệu về phù lục ác mộng.

"Phù lục ác mộng, đánh phù lục lên thân mục tiêu, có thể đánh dấu mục tiêu, mê hoặc tư duy của mục tiêu trong một khoảng thời gian, không hạn chế khoảng cách."

Trong lòng Tần Đình giật mình, đây mới là thứ nghịch thiên! Nếu thứ này được vận dụng tốt, sẽ có tác dụng cực lớn!

Nói thật, mặc dù hệ thống thần kỳ, nhưng đời này Tần Đình làm đệ tử chân truyền của quái vật khổng lồ Huyền Thiên Tông, lại là thiếu chủ của Tần thị nhất tộc. Pháp bảo linh dược tùy hắn sử dụng, rất nhiều đồ vật bên trong hệ thống hắn cũng không thèm để ý.

Thứ hắn để ý nhất chính là giá trị khí vận!

Nhưng vật phẩm siêu thoát thế giới này giống như phù lục ác mộng, người giấy thế thân, hắn cũng cảm thấy cực kì hứng thú.

Nắm lấy phù lục ác mộng... Đột nhiên, trước mắt Tần Đình hiện lên dáng vẻ thướt tha mềm mại của Mộ Thanh Di, khóe miệng nhếch một chút, lộ ra một nụ cười lạnh, trong lòng đã có kế hoạch.

...

Trong một sơn cốc tại Liên Vân sơn mạch.

Diệp Thu nheo đôi mắt, tỉ mỉ quan sát nam tử áo trắng trước mắt.

Giang Trung Bạch!

Đại sư huynh Huyền Thiên Tông!

Diệp Thu lên tiếng hỏi: "Vì sao ngươi lại cứu ta?"

Giang Trung Bạch mỉm cười: "Bởi vì chúng ta cùng chung một địch nhân, địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu, không phải sao?"

"Cùng chung địch nhân..." Diệp Thu suy nghĩ câu nói này, trong lòng hiểu rõ.

Địa vị lúng túng của Giang Trung Bạch tại Huyền Thiên Tông hắn cũng từng nghe thấy, nghe nói trước kia người này là Thánh Tử được chỉ định của Huyền Thiên Tông, suýt chút nữa đã có thể leo lên vị trí Thánh Tử, tiếc rằng Tần Đình đột nhiên xuất thế, cái ghế Thánh Tử liền tuột khỏi tay Giang Trung Bạch.

Nhưng... Người này lại dám mạo hiểm liên lạc người ngoài đối phó với đệ tử đồng môn.

Giang Trung Bạch này, có tư thái đấng kiêu hùng!

Trong lòng Giang Trung Bạch cũng có chút bất đắc dĩ, những năm gần đây áp lực Tần Đình gây ra cho hắn càng lúc càng lớn.

Ép cho hắn càng ngày càng không thở nổi, mấy năm trước hắn còn có thể đánh ngang tay với Tần Đình, thế nhưng từ khi Tần Đình đột phá tới Cảnh giới Thần Thông, đám trưởng lão trước kia bám vào hắn đều nhao nhao rời đi, hoặc là đổi phe, dấn thân vào Tần thị nhất tộc, hoặc là trở về trung lập, không hỏi thế sự.

Quãng thời gian này ở trong tông, hắn càng ngày càng khó sống, đại thế đã mất!

Hắn nhận được tin tức Tần đế sắp xuất quan, nếu Tần đế xuất quan, vậy hắn sẽ thật sự không còn hi vọng lật bàn nữa!

Lần này chính là cơ hội duy nhất của hắn!

Giang Trung Bạch nhìn Diệp Thu, mặc dù người này chỉ là Cảnh giới Thần Luân, nhưng lại không thể khinh thường!

Người có thể trốn thoát khỏi đại ma như Huyết Hỏa Lão Nhân và Nhiếp U há lại là người bình thường?

Chưa nói đến Huyết Hỏa Lão Nhân, chỉ Nhiếp U thôi đã không dễ đối phó rồi, người này là gia tướng Tần thị, tu hành đạo pháp cũng là pháp điển cao cấp nhất trong thiên hạ, thực lực cực mạnh, trong số những cường giả Cảnh giới Thần Đài cũng được tính là siêu quần bạt tụy!

Huyết Hỏa Lão Nhân thì càng không cần phải nói, cường giả Cảnh giới Thần Cung, ở Đông Hoang cũng có tiếng tăm lừng lẫy, là một trong những kẻ mạnh nhất! Mà gã là Ma tu, pháp lực nhục thân so với cường giả Thần Cung nhân tộc càng mạnh hơn mấy phần!

Đến Giang Trung Bạch hắn cũng không dám nói rằng có thể bình yên vô sự toàn thân trở ra trong sự công kích của hai cường giả này.

Như vậy đã có thể hiểu được đại khái năng lực của Diệp Thu!

Giang Trung Bạch mỉm cười dò hỏi: "Thế nào, muốn liên thủ với ta đối phó Tần Đình không?"

Trong đầu Diệp Thu hiện lên thân ảnh Tần Đình, rốt cuộc lửa giận trong lòng không che giấu được nữa!

Chém đinh chặt sắt nói: "Muốn!"

...

Mấy ngày trôi qua.

Đang ngồi trong phòng, trong lòng Tần Đình bỗng nhiên hơi động, đứng dậy đi ra ngoài, nhìn về phía sơn cốc có dị tượng kia.

Thấy sơn cốc kia hỏa diễm đầy trời, một tiếng ầm vang lên, một tòa địa cung vô cùng hùng vĩ chậm rãi hiện ra!

Lúc này Nhiếp U cũng chạy tới, nói với Tần Đình: "Công tử, dị bảo sắp xuất thế!"

Tần Đình khẽ gật đầu, phân phó: "Triệu tập nhân thủ, chúng ta xuất phát."

Nhiếp U gật đầu rời đi.

Tần Đình nhìn bóng lưng Nhiếp U, hơi nheo mắt.

Địa Hoàng Huyền Hỏa, ta nhất định phải có được!

Mà Diệp Thu, khi nào ngươi sẽ xuất hiện?

Chương 33: Không có chương

Không có chương 33 nhé mọi người

Chương 34: Cút cho ta!


Chỉ trong chốc lát, đám người tập kết xong, đã bay đến phía trên địa cung.

Trên đường đi, tất cả các đại môn phái cũng đều nhao nhao tiến về, hội tụ ở bầu trời phía trên cung điện dưới lòng đất.

Địa cung đắm chìm trong liệt hỏa hừng hực, nhiệt độ cực cao! Đám người lơ lửng trên không trung cách địa cung mấy trăm trượng cũng có thể cảm nhận được khí tức nóng bỏng đó!

Một vài đệ tử Cảnh giới Nguyên Đan không chịu được phải thi triển đạo pháp, nguyên khí tráo hộ thân. Trong lúc nhất thời, trên bầu trời bao phủ đủ mọi màu sắc sặc sỡ loá mắt!

Tần Đình khẽ nhíu mày, nhiệt độ này quá cao, đệ tử Cảnh giới Nguyên Đan căn bản là không chịu nổi!

Tất cả các đại môn phái cũng phát hiện vấn đề này, náo loạn một phen.

Nhưng không có ai đi đầu dò xét địa cung trước. Trong lúc nhất thời, tràng diện có vẻ rất yên lặng.

Lúc này, một tán tu Cảnh giới Thần Luân không nhịn được nữa, hóa thành một đoàn hồng quang phóng về phía địa cung!

Hắn tu hành tâm pháp thuộc tính hỏa, có lực tương tác cực cao đối với hỏa diễm, nhiệt độ cỡ này vẫn trong phạm vi chịu đựng của hắn.

Nhìn thấy các đại môn phái đứng im không động, hắn tự thấy đây là một cơ hội tốt, phải nhanh chân đến trước!

Các đại môn phái cũng không ngăn cản, chỉ dùng thần sắc lạnh lùng nhìn hắn bay đi.

Tống Thông của Nguyên Thủy Môn còn cười lạnh một tiếng: "Ngu xuẩn!"

Đúng lúc tên tán tu kia bước qua cửa cung, hắn còn chưa vui mừng, một đạo liệt diễm bỗng nhiên xông ra, hắn chỉ kịp phát ra một tiếng hét thảm liền hóa thành tro tàn!

Trong lòng mọi người chấn động, địa cung này còn nguy hiểm hơn dự đoán!

Tần Đình suy nghĩ một chút, rồi hạ lệnh cho đám người phía sau: "Đệ tử Cảnh giới Nguyên Đan lập tức trở về trụ sở chỉnh đốn! Không tham dự lần thăm dò địa cung này! Nguyệt nhi, ngươi cũng trở về đi."

Sắc mặt đám người đều nghiêm nghị, Chu Bình Nguyệt muốn nói lại thôi, mặc dù nàng là Cảnh giới Thần Luân, nhưng tu hành kỹ năng tâm pháp, bị hoàn cảnh địa cung khắc chế, không phát huy được bao nhiêu thực lực.

Nàng có đi thì cũng chỉ là cản trở!

Chu Bình Nguyệt cắn môi, trong lòng quyết định khi trở về nhất định phải bế quan đột phá thần thông, khi ấy mới có tư cách sóng đôi với Tần Đình!

Lúc này, trong lòng Tần Đình đột nhiên dâng lên ý lạnh sâm sâm. Cảm giác không rét mà run, hắn nhìn địa cung này, dường như thấy được một bóng ma to lớn đang bao phủ về phía mình!

Thiên địa báo động trước!

Chính là khí vận gia thân mới có thiên địa báo động trước!

Diệp Thu... Là ngươi sao...

Đột nhiên Tần Đình quay đầu nói: "Liễu trưởng lão, ngươi theo ta vào địa cung!"

Trong lòng Liễu trưởng lão nghi hoặc, theo lý thuyết, những đệ tử Cảnh giới Nguyên Đan này về trụ sở chỉnh đốn nên do hắn dẫn dầu, nhưng nhìn sắc mặt Tần Đình nghiêm túc, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ gật đầu nói tuân mệnh.

Đợi cho đám Chu Bình Nguyệt rời đi hết, Tần Đình ra lệnh.

"Đi!"

Đám người Huyền Thiên Tông còn lại đều đuổi theo!

Các môn phái còn lại nhìn thấy Huyền Thiên Tông xuất động cũng đều tiến lên, tiến về địa cung!

"Đi, theo phía sau bọn họ!" Một vài tán tu rối rít theo sau các đại môn phái để cầu bảo hộ.

Vừa tới cửa cung, Tần Đình lập tức cảm nhận được một cỗ khí tức nóng bỏng đập vào mặt.

Tần Đình vung tay lên, một cái lồng ánh sáng màu xanh lam bao phủ đám người Huyền Thiên Tông.

Trong nháy mắt, đám người Huyền Thiên Tông bên trong lồng ánh sáng không cảm thấy khí nóng nữa.

"Quả nhiên thủ đoạn của Tần sư huynh rất cao minh!" Chúng đệ tử khen ngợi.

Giờ phút này các danh môn đại phái đều tiến lên, khí thế hào hùng, xông vào bên trong địa cung.

Tiến vào bên trong địa cung, thứ đầu tiên đập vào mắt là một đại điện, cột chống cao trăm trượng, chiếm diện tích mấy trăm dặm!

Giữa đại điện có một gốc thần thụ, trên đó kết đầy trái cây lửa màu đỏ.

Thấy rõ bộ dáng trái cây, ánh mắt đám người tụ lại.

Hỏa Vân quả!

Tuy không bằng Huyền Dương Long Quả, nhưng cũng là bảo vật cực kì trân quý, sau khi luyện hóa có thể gia tăng tu vi bản thân, củng cố cảnh giới, cực kì huyền diệu.

Nhưng mọi người đều biết rõ, thứ trân quý nhất không phải Hỏa Vân quả, mà là gốc thần thụ kia!

Thần thụ có thể mọc ra Hỏa Vân quả mới là thứ khiến cho đám người thèm khát nhất!

Mặc dù bảo vật đang ở trước mắt, nhưng tất cả mọi người đều không ra tay, trong lúc nhất thời, tràng diện lâm vào sự yên tĩnh quái dị.

Oanh ——

Hư không chấn động, một vị nam tử trung niên bay đến, trong cơ thể đột nhiên xông ra một con cự mãng, con cự mãng kia dài tới mấy chục dặm, mở cái miệng lớn muốn nuốt cả gốc thần thụ!

Rốt cuộc có người không nhịn được, ý đồ lấy đi gốc thần thụ này trước mắt vô số cường giả ở đây!

Người nam tử trung niên này chính là cường giả Cảnh giới Thần Thông, đã bồi hồi ở Cảnh giới Thần Thông hơn năm trăm năm, tu vi tích lũy vô cùng thâm hậu, một khi xuất thủ liền vô cùng kinh khủng. Cho người ta cảm giác không thua gì Nghiêm Hàn, đệ tử chân truyền của Nguyên Thủy Môn lúc đó!

Lần xuất thủ này của hắn giống như lửa bén thùng thuốc nổ, rốt cuộc những cường giả khác cũng không kìm nén được, đều nhao nhao xuất thủ.

Hư không như đột nhiên nổ tung, các loại thần thông, đạo pháp bay múa!

Sau khi đạo pháp và thần thông bắn ra, từng bóng người cũng xông ra, bay về phía gốc thần thụ kia, được nửa đường đã tranh đấu chém giết lẫn nhau, thi triển ra các loại đạo pháp thần thông, vô cùng thảm liệt, thỉnh thoảng có bóng người từ trên cao rơi xuống, có trọng thương lui lại, mà càng nhiều hơn là bị đánh chết tại chỗ, thân tử đạo tiêu!

Tất cả đệ tử các đại thánh địa còn lại cũng xuất động, bọn hắn tạo thành từng đại trận, bay hướng thần thụ.

Đột nhiên Tống Thông của Nguyên Thủy Môn cất tiếng cười to: "Vật này chắc chắn là của Nguyên Thủy Môn ta, không muốn chết thì nhanh tránh ra!"

Hắn và các đệ tử còn lại vờn quanh vị trưởng lão Cảnh giới Thần Thông của Nguyên Thủy Môn, bày ra Nguyên Thủy đại trận, khí thế đại trận hung hãn, tràn ngập sát khí, không biết bao nhiêu tán tu đã bị đại trận giảo sát!

Tần Đình nhìn đám người Nguyên Thủy Môn phách lối, cười lạnh một tiếng, vỗ xuống một chưởng!

Một bàn tay lớn từ không trung hung hăng đập xuống, đánh về phía Nguyên Thủy đại trận.

Trong nháy mắt Nguyên Thủy đại trận bị phá tan, đám người Nguyên Thủy Môn như bị trúng trọng kích, đều phun ra một ngụm máu tươi!

Đám người Nguyên Thủy Môn còn chưa kịp kinh sợ, Tần Đình đã cười lạnh nói: "Thần thụ là thứ Nguyên Thủy Môn các ngươi có thể thăm dò sao? Cút cho ta!"

Chương 35: May mắn biết bao!


Trưởng lão Nguyên Thủy Môn vừa sợ vừa giận, giọng căm hận nói: "Tần Đình! Nguyên Thủy Môn ta cũng là thánh địa tu hành tại Đông Hoang! Ngươi dám can đảm nhục nhã Nguyên Thủy Môn ta như thế ư!"

Tần Đình chỉ mỉm cười nhìn hắn, ánh mắt mỉa mai.

Trong lòng trưởng lão Nguyên Thủy Môn tràn đầy thù hận! Hận không thể tiến lên đại chiến cùng Tần Đình một phen!

Nhưng hắn chỉ mới đến cảnh giới Thần Thông, thực lực chỉ ngang ngửa với Nghiêm Hàn, Nghiêm Hàn đã bị Tần Đình đánh cho đạo tâm tan vỡ, hiện giờ ngơ ngơ ngác ngác bên trong trụ sở, như là cái xác không hồn.

Làm sao hắn có dũng khí tiến lên được!

Trưởng lão Nguyên Thủy Môn không cam lòng, oán hận nói: "Chúng ta đi thôi!" Lão dẫn đầu đám đệ tử Thiên Điện bay đi hướng khác, các đệ tử còn lại đều ủ rũ cúi đầu đi theo, rốt cuộc không còn tư thái phách lối nữa.

Trong lòng những người khác cực kỳ vui sướng, tất cả mọi người đều nhìn thấy dáng vẻ phách lối của đám người Nguyên Thủy Môn, đặc biệt là lúc bày đại trận không biết đã giảo sát bao nhiêu tán tu, thậm chí có vài người không định đối nghịch với Nguyên Thủy Môn cũng bị giảo sát!

Bây giờ thấy Nguyên Thủy Môn rời đi như chó nhà có tang, mọi người đều sảng khoái!

Không gian chung quanh Tần Đình như là Lôi Vực, hắn chắp tay đứng trong lôi quang điện thiểm bay về phía thần thụ.

Quanh người hắn lôi quang vần vũ, Lôi Vực như là kéo dài vài dặm, càn quét bốn phía, những nơi đi qua đám cường giả ào ào rơi xuống từ giữa không trung, vậy mà không có ai đỡ nổi một hiệp!

Ở trong cung điện dưới lòng đất này, Tần Đình chính là tồn tại vô địch!

Tán tu vội vàng nhượng bộ, nhường ra một con đường trống trải giữa Tần Đình và thần thụ!

Tránh ta thì sống! Cản ta thì chết!

Tâm thần đám người dao động, đây chính là uy thế của tuyệt thế thiên kiêu sao?

Khi khoảng cách giữa Tần Đình và thần thụ càng ngày càng gần, cuối cùng tất cả đệ tử các đại thánh địa đều không kìm nén được nữa, đều tấn công Tần Đình!

Đệ tử Triều Thánh Tông, Tinh Nguyệt Giáo, Cổ Thần Cung đều xuất thủ, từng đạo pháp thuật thần thông vô cùng lộng lẫy bay về phía Tần Đình.

Đệ tử Triều Thánh Tông hợp lực tế ra một đạo pháp bảo, là một tòa núi vô cùng to lớn, núi lớn bay đến trên đỉnh đầu Tần Đình, oanh một tiếng liền rơi xuống, muốn trấn áp Tần Đình!

Một vị nữ đệ tử chân truyền Tinh Nguyệt Giáo tên là Giao Minh Châu, hét lên một tiếng: "Tinh thần pháp kiếm!" Lập tức, một đạo pháp kiếm do Tinh Thần tạo thành phá không đánh tới, tựa như ảo mộng, như muốn đâm thủng toà địa cung này!

Chu Tiềm, đệ tử chân truyền Cổ Thần Cung phái đến lần này thì đứng ngoài điều khiển một cự nhân khắp người vẽ đầy đạo văn, như là Ma Thần viễn cổ, chúng đệ tử Cổ Thần Cung đứng phía sau không ngừng đưa pháp lực trong thân thể mình vào thân thể cự nhân. Cự nhân dậm chân bước đến, một tay chộp về phía Tần Đình!

Càn Nguyên Tông, một đệ tử thấp giọng hỏi Mộ Thanh Di: "Mộ sư tỷ, chúng ta cần xuất thủ không?"

Ánh mắt Mộ Thanh Di phức tạp nhìn Tần Đình, khẽ lắc đầu: "Nếu bọn họ không thể ngăn cản Tần Đình sư huynh, chúng ta lên cũng không làm nên chuyện gì, nếu ngăn cản thành công, vậy chúng ta sẽ tranh đấu với bọn họ, hiện giờ xuất thủ không có ích lợi gì."

Tên đệ tử kia thán phục, lui xuống.

Nhưng... nguyên nhân chân chính, sợ rằng chỉ có mình Mộ Thanh Di rõ ràng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía này, thế công của đệ tử ba đại thánh địa, hủy thiên diệt địa!

Tần Đình cười ha ha một tiếng, tay phải giơ hai ngón, một đạo kiếm quang phóng ra từ mi tâm Tần Đình bắn lên tận trời, kiếm quang khí thế hào hùng, pháp bảo là ngọn núi lớn trên đỉnh đầu đang sắp rơi xuống kia bị chém vỡ nát!

Tay trái nhẹ giơ lên, nắm lấy tinh thần pháp kiếm lăng không bay đến, hơi dùng sức một chút, tinh thần pháp kiếm lập tức tan rã, từng điểm tinh quang tiêu tán trong không trung.

Hắn lại lách mình xông lên, đối mặt trực diện với hóa thân cự nhân của Chu Tiềm, đẩy ra một chưởng đánh cho người khổng lồ kia máu thịt mơ hồ, miệng phun máu tươi, Chu Tiềm cũng bị đánh ra chân thân, thân thể bay ngược rơi vào trong đám đệ tử Cổ Thần Cung, hôn mê bất tỉnh! Chúng đệ tử Cổ Thần Cung kinh hãi, tranh thủ thời gian cứu chữa.

Trong chớp mắt, Tần Đình đã phá hết thế công hợp lực của đệ tử ba đại thánh địa! Bộ dáng nhàn nhã, hạ bút thành văn!

Trong lúc nói cười, tan thành tro bụi!

Một người, quét ngang toàn trường!

Trong chớp nhoáng này, thiên địa ngưng đọng!

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn Tần Đình, thời gian như dừng lại!

Không thể tưởng tượng được, các đệ tử ba đại thánh địa kia đều là nhân vật thiên tài, hơn nữa ba vị đệ tử chân truyền dẫn đầu cũng là thiếu niên anh hùng, trẻ tuổi, chưa đến bốn mươi đã đến Cảnh giới Thần Thông. Thần thông đạo pháp đều tinh thông, xưa nay đều tiếu ngạo cường giả cùng cảnh giới.

Thế nhưng hôm nay, đệ tử ba đại thánh địa không ngại liên thủ cùng nhau đối địch, uy thế cực kì to lớn, thế nhưng vẫn bị một mình Tần Đình phá vỡ.

Tần Đình cũng là Cảnh giới Thần Thông, nhưng chênh lệch giữa hắn và người khác bao la như là lạch trời, làm lòng người sinh tuyệt vọng!

Một vị tán tu Cảnh giới Thần Thông lẩm bẩm nói: "Người đứng đầu thế hệ trẻ tuổi Đông Hoang... Sống cùng thời đại với nhân vật bực này, thật may mắn biết bao!"

Chương 36: Cứu mỹ nhân


Thần niệm Tần Đình khẽ động, trước mắt hiện ra một cái chuông lớn!

Quanh thân chuông vẽ đạo văn rậm rạp, có ảnh long phi vũ. Hiển nhiên là một pháp bảo cực kì cường đại!

"Trấn Long Bảo Chung!"

Ngón tay Tần Đình gảy nhẹ, tiếng chuông chấn động, chỉ nghe thấy bịch một tiếng, sóng âm lan ra mắt thường cũng có thể thấy được.

Tu sĩ đứng giữa không trung chỉ cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, pháp lực trong cơ thể tán loạn, thân hình bất ổn, liên tiếp rơi xuống.

Không chỉ những tán tu kia như thế, đại trận của ba đại thánh địa lập tức tan rã, các đệ tử bị chấn đến tai mắt mũi miệng đều đổ máu, đồng loạt rơi từ trên cao xuống.

Đại trận của ba đại thánh địa vốn đang ngạo nghễ, đã giết chết không biết bao nhiêu cường giả, uy lực cực lớn, cho đến nay vẫn chưa bị phá vỡ, không ngờ Tần Đình chỉ lấy một đạo pháp bảo, tuỳ tiện xuất chiêu đã phá được toà đại trận này.

Đám đệ tử chân truyền Giao Minh Châu cũng không ngăn cản nổi, tai ù như sấm, mắt nổi đom đóm, cảm thấy buồn nôn!

Trong lòng hoảng hốt! Thậm chí bọn họ còn chưa giao thủ chính diện với Tần Đình đã tan tác như thế. Trong lòng tuyệt vọng, đạo tâm suýt nữa thì bất ổn!

Trong lúc nhất thời, giữa không trung cũng chỉ còn lại Tần Đình cố gắng khống chế công kích, giúp cho đệ tử hai phái Huyền Thiên Tông và Càn Nguyên Tông hoàn hảo không tổn hại chút nào.

Chúng đệ tử Huyền Thiên Tông thấy Tần Đình đại sát tứ phương, đánh đâu thắng đó, thần sắc hưng phấn, đồng loạt bái nói: "Sư huynh uy vũ!"

Đám người Càn Nguyên Tông chỉ cảm thấy thân thể phát lạnh, một đám đệ tử đều cảm thấy may mắn trong lòng vì trước đó không xuất thủ, nếu không kết cục lúc này cũng sẽ giống như Triều Thánh Tông, Cổ Thần Cung, Tinh Nguyệt Giáo kia!

Mộ Thanh Di nhìn phong thái tuyệt thế của Tần Đình cũng có chút thất thần.

Giờ khắc này, Tần Đình chính là mặt trời chói mắt nhất giữa trời đất, có khí độ làm lòng người dao động.

Nàng yếu ớt thở dài: "Đi thôi."

Rồi khẽ gật đầu với Tần Đình, biểu thị cảm tạ.

Mộ Thanh Di dẫn đầu đám đệ tử Càn Nguyên Tông tiến về Thiên Điện bên cạnh, ý tứ là chủ động từ bỏ Hỏa Vân thần thụ!

Tần Đình đã thả bọn họ một ngựa, nếu còn muốn tranh đấu với Tần Đình, không thể nghi ngờ là tự rước lấy nhục mà thôi.

Tần Đình đến trước mặt thần thụ, vung tay lên, Hỏa Vân thần thụ bay vào trong thần phủ của Tần Đình, bị Tần Đình thu đi.

Chúng đệ tử Huyền Thiên Tông hưng phấn, đều bái nói: "Chúc mừng sư huynh thu được bảo vật!"

Đám người còn lại nhìn thấy Hỏa Vân thần thụ đã bị thu phục, cũng đều chui vào Thiên Điện khác tiếp tục tầm bảo.

"Đi thôi, địa cung này rất lớn, Thiên Điện khác nhất định cũng có bảo vật!"

"Không sai! Chúng ta nhanh đi tìm một phen!"

...

Lúc này đệ tử ba đại thánh địa cũng đã khôi phục lại, thấy thần thụ đã bị Tần Đình thu lấy, không dám có chút dị động nào, đều quay đầu tiến về Thiên Điện khác tìm kiếm.

Các đệ tử Huyền Thiên Tông tập hợp lại, chờ Tần Đình chỉ thị.

Thần niệm của Tần Đình khẽ động, Hỏa Vân quả của Hỏa Vân thần thụ bên trong Thần Phủ xuất hiện trước mi tâm hắn, rồi bay đến trên tay các vị đệ tử.

Tần Đình nói: "Các ngươi cầm quả này nhanh chóng rời khỏi địa cung, hành trình sau đó các ngươi không cần tham dự."

Trong lòng Tần Đình biết, lần này là Địa Hoàng Huyền Hỏa xuất thế, đằng sau đó nhất định sẽ là một trận huyết chiến, thực lực của những đệ tử này không mạnh, không làm nên chuyện lớn gì, đi tiếp chỉ sợ sẽ xuất hiện thương vong.

Chúng đệ tử ngẩn ngơ, không ngờ Tần Đình lại phân Hỏa Vân quả cho bọn họ, cũng nghe thấy Tần Đình bảo bọn họ lui ra ngoài, bọn họ biết Tần Đình là đang lo lắng cho an nguy của bọn họ.

Trong lòng vô cùng cảm kích, đồng thời cũng âm thầm thề, nhất định phải tu luyện thật tốt, sau này mới có năng lực trợ giúp Tần Đình.

Từ Hạo rưng rưng nói: "Tần sư huynh... Chúng ta sẽ không phụ kỳ vọng của Tần sư huynh, ngày sau nguyện ra sức trâu ngựa vì sư huynh!"

Chúng đệ tử còn lại cũng đồng loạt bái nói: "Ngày sau nguyện ra sức trâu ngựa vì sư huynh!"

Tần Đình khẽ gật đầu, chờ sau khi những đệ tử này ra ngoài liền quay đầu bay về phía một Thiên Điện, Nhiếp U, Liễu trưởng lão vội vàng đuổi theo.

Bay đến Thiên Điện này, đám Tần Đình mới phát hiện địa cung này to lớn nhường nào, Thiên Điện nối tiếp Thiên Điện, bốn phương thông suốt như là mê cung.

Không ít tán tu đã lục tung Thiên Điện này, không ít người bởi vì tranh đoạt đan dược tâm pháp mà chém giết lẫn nhau, toàn bộ địa cung giống như một cái Tu La tràng!

Nhóm Tần Đình xem không lọt mắt những đan dược tâm pháp này, liền tiếp tục đi tiếp.

Mà mọi người nhìn thấy Tần Đình thì đều câm như hến, nhanh chóng nhượng bộ, sợ chậm chạp sẽ chọc tới Tần Đình.

Hai ngày sau...

Không biết đã bay qua bao nhiêu Thiên Điện, nhóm Tần Đình vẫn còn chưa đi hết địa cung, đến cùng địa cung này to lớn cỡ nào!

Đột nhiên, Tần Đình nghe thấy trong một Thiên Điện truyền đến thanh âm chém giết.

Trong đó, có thanh âm một nữ tử!

Ánh mắt Tần Đình tụ lại, là giọng của Mộ Thanh Di.

...

Trong một Thiên Điện.

Đám người Càn Nguyên Tông có thể nói là cực kì thê thảm, phần lớn đệ tử đã bị trọng thương nằm trên mặt đất, đám đệ tử còn lại đang miễn cưỡng đứng thì trên người cũng có vết thương.

Trước mặt bọn hắn, Mộ Thanh Di đang chiến đấu với một Yêu thú cự Hổ lông đỏ như lửa!

Theo khí tức thì yêu thú kia đã tu thành thần thông đỉnh phong, mà bản thân yêu thú này là yêu thú hệ hỏa, chiến đấu trong địa cung này có thể nói là như cá gặp nước, khí thế tăng thêm mấy phần.

Sắc mặt Mộ Thanh Di vô cùng ngưng trọng, yêu thú trước mặt đột nhiên lao ra, trong nháy mắt đã khiến cho chúng đệ tử Càn Nguyên Tông không phòng bị chút nào bị tử thương thảm trọng!

Hiện giờ chỉ còn nàng nỗ lực chèo chống, nàng muốn thôi động thần phù nhưng yêu thú tấn công dồn dập, nàng không rảnh để ra tay!

Nàng chỉ là Cảnh giới Thần Luân, còn không thể thôi động pháp bảo, Yêu thú cự Hổ kia lại cực kì xảo trá, vừa bắt đầu đã đánh trọng thương cường giả thần thông đỉnh phong bảo hộ nàng.

Các đệ tử còn lại phần lớn là Cảnh giới Thần Luân, sao có thể địch lại yêu thú này?

Hiện giờ pháp lực của nàng đã sắp khô kiệt, trong lòng nàng tuyệt vọng, chẳng lẽ hôm nay sẽ chết ở đây sao?

Khí thế của Yêu thú cự Hổ tăng lên, đột nhiên phun ra một đoàn hỏa diễm mang theo khí tức hủy thiên diệt địa đập vào mặt!

Đám đệ tử Càn Nguyên Tông kinh hô: "Cẩn thận!"

"Mộ sư tỷ!"

"Đừng!"

Mộ Thanh Di không còn chút pháp lực nào để ngăn cản, đang muốn nhắm mắt chờ chết.

Bỗng nhiên, trước mắt nàng xuất hiện một thân ảnh. Quần áo lay động, khí thế như biển, như là Thiên Thần!

Là Tần Đình!

Chương 37: Suy nghĩ của mỹ nhân


Tần Đình đột nhiên xuất hiện trước mặt Mộ Thanh Di.

Nhìn thân ảnh Tần Đình như là Thiên Thần giáng lâm, trong lúc nhất thời, thiếu nữ cảm thấy một loại tình cảm khó mà nói rõ từ trong lòng lan tràn đến toàn thân, trái tim trong lồng ngực nảy lên kịch liệt.

Tần Đình tiện tay vung lên, đánh tan khí tức dung nham kia, điểm ra một chỉ, thân hình Yêu thú cự Hổ run lên, trên đầu đột nhiên xuất hiện một cái lỗ nhỏ, màu tươi chảy ròng, ngã xuống ầm vang một tiếng.

Trong nháy mắt, Yêu thú cự Hổ gần như sắp diệt hết Càn Nguyên Tông đã bị Tần Đình miểu sát!

Tần Đình quay người, mỉm cười nhìn Mộ Thanh Di, khẽ nói: "Mộ sư muội, ngươi không sao chứ?"

Ánh mắt Mộ Thanh Di phức tạp nhìn Tần Đình, nhẹ nhàng bái nói: "Đa tạ Tần sư huynh xuất thủ cứu giúp."

Đám người Càn Nguyên Tông còn lại cũng đồng loạt tạ ơn: "Đa tạ Tần sư huynh xuất thủ cứu giúp."

Trưởng lão Càn Nguyên Tông bị Yêu thú cự Hổ đánh lén trọng thương cũng kiên trì đứng dậy, bái nói: "Đa tạ Tần sư điệt, nếu không có Tần sư điệt..."

Hắn cực kì cảm kích Tần Đình, hắn chết cũng không có gì đáng tiếc, mà nói một câu thật lòng, tất cả đệ tử Càn Nguyên Tông ở đây chết hết cũng không có vấn đề gì.

Nhưng Mộ Thanh Di không thể chịu chút tổn thương nào!

Nàng là nữ nhi của chưởng giáo, bảo bối của Càn Nguyên Tông, là hòn ngọc quý trên tay! Thân phận cao quý!

Nghĩ đến điểm này, Trưởng lão Càn Nguyên Tông thi lễ thật sâu với Tần Đình.

Tần Đình cười nói: "Trưởng lão không cần đa lễ, Càn Nguyên Tông và Huyền Thiên Tông ta xưa nay giao hảo, như cây liền cành, bây giờ quý tông gặp nạn, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn."

Mọi người Càn Nguyên Tông thấy Tần Đình bình dị gần gũi như thế, thực lực lại cao siêu, đều có hảo cảm với Tần Đình.

Mộ Thanh Di nhìn Tần Đình, khí vũ hiên ngang, phong thần tuấn lãng. Hơn nữa tuổi trẻ thực lực cao cường. Đứng đầu thế hệ trẻ tuổi Đông Hoang, sao có thể không khiến lòng người sinh hảo cảm?

Ban đầu Mộ Thanh Di giao hảo với Diệp Thu, bị Diệp Thu ảnh hưởng, ấn tượng đối với Tần Đình cũng không quá tốt.

Nhưng quãng thời gian này nhìn thấy một mình Tần Đình ngăn cản đại ma, một mình trấn áp cao thủ ba đại thánh địa, hiện giờ lại như Thiên Thần hạ phàm cứu nàng trong hiểm cảnh...

Nàng kết bạn với Diệp Thu đã lâu, trong lòng nàng Diệp Thu như là huynh trưởng, sau khi Diệp Thu chạy trốn, nàng đã từng phái người ra ngoài nghe ngóng tin tức, nghe nói Diệp Thu trốn thoát, nàng mới yên lòng.

Nghĩ đến hận ý của Diệp Thu đối với Tần Đình, thế nhưng dưới cái nhìn của nàng, Tần Đình không phải loại người như Diệp Thu nói.

Diệp huynh quá cực đoan... Mộ Thanh Di thầm nghĩ.

Sắc mặt Mộ Thanh Di ửng đỏ nhìn Tần Đình, nói: "Ngày sau Thanh Di nhất định sẽ tới cửa bái phỏng, cảm tạ ân cứu mạng của Tần sư huynh."

Trưởng lão Càn Nguyên Tông mỉm cười, nhìn một màn này mà vui vẻ.

Tần Đình là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Tông, Thánh Tử tương lai, Huyền Thiên Tông chính là thánh địa tu hành đỉnh cấp Đông Hoang, thế lực còn mạnh hơn Càn Nguyên Tông mấy phần.

Cha Tần Đình, Tần Đế là đại năng Hư Thần cảnh, uy chấn Đông Hoang, nổi danh cùng chưởng giáo Càn Nguyên Tông, Mộ Hàn. Mộ Hàn đã từng tự mình thừa nhận "Tần Đế người này, tu vi thủ đoạn đều tuyệt đỉnh thiên hạ, ta không bằng hắn!"

Hơn nữa bản thân Tần Đình cũng cực kì ưu tú, mười tám tuổi bước vào Cảnh giới Thần Thông, sau này thì chưa biết ra sao, nhưng từ xưa đến nay là chưa từng có. Ngày sau rất có khả năng trở thành đại năng Hư Thần, cũng rất có hi vọng bước vào Hóa Thần Cảnh trong truyền thuyết!

Môn đăng hộ đối!

Mặt mo của trưởng lão Càn Nguyên Tông đỏ ửng, khụ khụ... Tuy nói Mộ Thanh Di nhà chúng ta hơi kém một chút xíu, nhưng Mộ Thanh Di là thiên hạ tuyệt sắc! Là Mộ tiên tử nổi danh Đông Hoang! Đúng là trai tài gái sắc!

Về phần Diệp Thu kia... Trưởng lão Càn Nguyên Tông cười lạnh, kẻ quê mùa từ đâu ra, cũng dám nhòm ngó hòn ngọc quý trên tay Càn Nguyên Tông ta?

So với Tần Đình, rõ ràng chính là người trên trời kẻ dưới đất! Không thể so sánh!

Cũng may tiểu thư chỉ là có mấy phần thưởng thức Diệp Thu, không phải là thích hắn.

Trưởng lão Càn Nguyên Tông quan sát Tần Đình, càng xem càng thích, ánh nhìn cũng càng ngày càng nhiệt tình.

Tần Đình cũng rất buồn bực ---- lão già này, sao lại cười mờ ám như thế.

Mộ Thanh Di đương nhiên biết rõ ý nghĩ của trưởng lão, xấu hổ trong lòng! Hờn dỗi trừng trưởng lão một cái.

Trưởng lão Càn Nguyên Tông cũng tự biết thất thố, mặt mo đỏ ửng, im lặng không nói.

Lúc này Tần Đình hỏi: "Mộ sư muội có tính toán gì không?"

Mộ Thanh Di nhìn thảm trạng của chúng đệ tử chung quanh, trong lòng khẽ thở dài, qua trận chiến này, sợ là không thể tiếp tục dò xét địa cung nữa.

Đại hạnh trong bất hạnh chính là Tần Đình tới kịp thời, không có đệ tử thương vong.

Trong lòng lại thêm mấy phần cảm kích với Tần Đình.

Mộ Thanh Di nói: "Chúng ta chuẩn bị rời địa cung, trở về Kháo Sơn Thành chỉnh đốn. Tần sư huynh, chờ ngươi trở lại Kháo Sơn Thành, Thanh Di nhất định đến cửa bái phỏng."

Tần Đình mỉm cười nói: "Bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh."

Chương 38: Tập kích!


Sau khi đám người Càn Nguyên Tông rời đi, nhóm Tần Đình tiếp tục tìm kiếm Địa Hoàng Huyền Hỏa.

Mấy ngày nay, địa cung như là luyện ngục, chém giết khắp nơi. Lòng người hiểm ác, lần này hung hiểm là không thể nghi ngờ.

Đột nhiên tâm thần Tần Đình khẽ động, cảm thấy một cảm giác kỳ dị.

Tựa như trong thiên hạ có gì đó đang chỉ dẫn hắn.

Trong lòng Tần Đình vui vẻ, biết đây là thiên địa báo trước, đúng là hiệu quả sau khi hắn được khí vận gia thân.

Giá trị khí vận này quả là nghịch thiên! Đồng thời trong lòng càng thèm muốn 80 điểm khí vận còn dư lại của Diệp Thu!

Tần Đình mang theo Nhiếp U, Liễu trưởng lão đi vào một Thiên Điện.

Thiên Điện này cực nhỏ, vô cùng trống trải, người khác đi qua cũng không thèm nhìn một cái.

Nhưng trực giác cho Tần Đình biết, Địa Hoàng Huyền Hỏa ngay ở chỗ này.

Tần Đình nhìn mặt sàn, trong lòng hơi động, đánh ra một chưởng, sàn nhà vỡ nát, thế mà lại lộ ra một địa đạo!

Nhiếp U, Liễu trưởng lão cũng kinh hãi, ai có thể nghĩ tới bên trong địa cung còn có địa đạo! ?

Người ngoài biết địa cung hiện thế tất có dị bảo. Thần thụ trong đại điện chính là bảo vật trân quý nhất của địa cung này, sau khi thần thụ bị Tần Đình thu lấy, đám người liền đến các Thiên Điện khác tìm kiếm bảo vật.

Nhưng ai có thể ngờ được rằng thần thụ kia chỉ là nguỵ trang!

Bảo vật chân chính giấu bên dưới cung điện dưới lòng đất!

Tần Đình không nhịn được mà cảm thán khí vận nghịch thiên, nếu không có khí vận này, đoán chừng Tần Đình hắn mãi mãi cũng không tìm thấy cửa vào!

Tần Đình dẫn đầu tiến vào địa đạo, Nhiếp U, Liễu trưởng lão cũng vội vàng đuổi theo.

Sau khi che giấu cửa vào địa đạo, mọi người mới bay hướng xuống dưới dọc theo địa đạo.

Địa đạo rất dài, ánh đèn u ám hai bên cũng mang đến mấy phần cảm giác thần bí.

Nhóm Tần Đình phi hành hồi lâu, cuối cùng bay đến điểm cuối.

Ra khỏi địa đạo, thế mà đám người lại đi tới một gian mật thất!

Mật thất cực kì cổ xưa, trên vách tường phác hoạ hoa văn người khác xem không hiểu.

Nhưng nhóm Tần Đình vừa mới đi vào mật thất đã bị một vật trong mật thất hấp dẫn sự chú ý.

Đó là một tòa đài ngọc.

Mà trên ngọc đài có một đạo hỏa diễm.

Đạo hỏa diễm này cho người ta cảm giác là, đẹp!

Đẹp nhiếp tâm đoạt phách!

Lại có một cỗ khí tức cuồng bạo hủy thiên diệt địa!

Vẻ đẹp câu hồn và khí tức cuồng bạo hủy thiên diệt địa kết hợp hoàn mỹ với nhau!

Con ngươi Tần Đình co lại, Địa Hoàng Huyền Hỏa!

Nhiếp U và Liễu trưởng lão cũng vui mừng!

Nhiếp U bái nói: "Chúc mừng công tử tìm được Địa Hoàng Huyền Hỏa!"

Trải qua mấy ngày nay, Liễu trưởng lão cũng biết lần này là Địa Hoàng Huyền Hỏa hiện thế, trong lòng đã hạ quyết tâm phải biểu hiện thật tốt một phen, để lại ấn tượng tốt trước mặt Tần Đình!

Đáng tiếc trước đó Tần Đình đã đại sát tứ phương ở đại điện, lão không có cơ hội xuất thủ, lần này Tần Đình muốn thu phục Địa Hoàng Huyền Hỏa, trong lòng Liễu trưởng lão âm thầm quyết tâm, nhất định hộ pháp thật tốt!

Đợi đến sau khi Tần Đình thành công thu phục Địa Hoàng Huyền Hỏa, vậy Liễu trưởng lão hắn không có công lao cũng có khổ lao!

Trong lòng Liễu trưởng lão còn đang âm thầm chờ mong, tốt nhất là có mấy tán tu không có mắt đến đây, để lão có cơ hội biểu hiện một phen!

Tần Đình khẽ gật đầu, phất tay áo nói: "Nhiếp U, Liễu trưởng lão, hộ pháp cho ta! Kẻ xâm nhập mật thất, giết!"

Nhiếp U, Liễu trưởng lão cùng nhau bái nói: "Rõ!"

Tần Đình đi đến trước mặt Địa Hoàng Huyền Hỏa, ngồi xếp bằng.

Khí thế tràn ra từ thân thể, bao phủ về phía Địa Hoàng Huyền Hỏa, muốn áp chế Địa Hoàng Huyền Hỏa!

Địa Hoàng Huyền Hỏa bị ảnh hưởng, như có linh trí, không cam lòng mà bắt đầu cuồng bạo!

Oanh một tiếng!

Trong lúc nhất thời, toàn bộ địa cung đều lắc lư!

Người bên trong địa cung thất kinh!

"Sao vậy?

"Chẳng lẽ địa cung sắp chìm xuống rồi?"

"Hay là đi thôi, mấy ngày nay chúng ta cũng đã sưu tầm được không ít linh đan tâm pháp dưới địa cung này rồi!"

"Không sai, địa cung này không có thứ gì tốt, đi thôi!"

...

Đám tán tu nhao nhao rời khỏi địa cung, trải qua mấy ngày tìm kiếm chém giết, bọn hắn thu được không biết bao nhiêu bảo vật, đã vừa lòng thỏa ý.

Đệ tử mấy đại thánh địa thì nhao nhao tìm kiếm, muốn tìm được nguyên nhân địa chấn, nhưng không thu hoạch được gì.

Sau đó cũng đều lui ra khỏi địa cung, tuy gốc thần thụ kia đã bị Tần Đình thu lấy, nhưng mấy ngày nay bọn hắn không phải là không thu hoạch được gì, cũng thu hoạch được không ít thứ.

Hai ngày sau.

Trong mật thất, Tần Đình đang toàn lực thu phục Địa Hoàng Huyền Hỏa.

Cơ thể Tần Đình không ngừng tản ra khí tức như vực sâu như biển lớn, mà khí tức Địa Hoàng Huyền Hỏa cũng càng ngày càng trầm tĩnh.

Nhiếp U và Liễu trưởng lão liếc nhau, trong lòng đều biết Địa Hoàng Huyền Hỏa đã bị Tần Đình áp chế, sắp thu phục thành công.

Tần Đình cũng vui mừng, Địa Hoàng Huyền Hỏa là dị hỏa xếp hạng mười một, do thiên địa dựng dục, cực kì trân quý, đối với hắn mà nói cũng có tác dụng cực lớn.

Đúng lúc này, đột nhiên xảy ra dị biến!

Từ nơi hẻo lánh trong mật thất có một bóng người xông ra, phóng về phía Tần Đình!

Chính là Diệp Thu!

Nhiếp U và Liễu trưởng lão kinh hãi, đang muốn tiến đến ngăn cản.

Một nam tử áo trắng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hai người, cản đường hai người, khuôn mặt mỉm cười nhìn bọn họ.

Đại sư huynh Huyền Thiên Tông! Giang Trung Bạch!

Chương 39: Tình thế nguy hiểm


Ba người Tần Đình phát hiện địa đạo, đi vào mật thất, tưởng rằng là người đầu tiên tìm được mật thất. Nhiếp U và Liễu trưởng lão đương nhiên là tập trung phòng bị bên ngoài mật thất.

Không ai có thể nghĩ tới, Diệp Thu và Giang Trung Bạch đã sớm tiềm phục trong mật thất từ lâu!

Trong lòng Tần Đình nặng nề, Diệp Thu và Giang Trung Bạch lựa chọn thời cơ quá tốt!

Hai ngày này, hắn vì áp chế Địa Hoàng Huyền Hỏa, tu vi trong cơ thể đã hao tổn bảy tám phần, pháp lực gần như khô kiệt, đã là nỏ mạnh hết đà!

Diệp Thu cười ha ha nói: "Tần Đình! Hôm nay chính là tử kỳ của ngươi!"

Dứt lời, một chưởng đánh tới.

Một chưởng này mang theo khí tức hủy thiên diệt địa, uy thế có thể so với một kích toàn lực của cường giả thần thông!

Không ai có thể tưởng được, hiện giờ Diệp Thu mới chỉ là Cảnh giới Thần Luân!

Nhiếp U trừng to, kêu lên: "Tặc tử ngươi dám! !" Hắn điên cuồng phóng về phía Tần Đình, năm ngón tay Giang Trung Bạch chuyển hướng, năm đạo kiếm quang từ phía sau Giang Trung Bạch phóng lên tận trời, vọt về phía Nhiếp U.

Thần sắc Nhiếp U điên cuồng, nguyên khí màu đen khuấy động trong cơ thể hóa thành từng đầu cự mãng hắc sắc, chém giết với năm đạo kiếm quang kia! Cự mãng bị kiếm quang xoắn nát, sắc mặt Nhiếp U tái đi, lui về sau mấy bước, phun ra một ngụm máu tươi.

Hắn đã bị một chiêu của Giang Trung Bạch đả thương!

Thần sắc Liễu trưởng lão kinh hãi, đương nhiên lão nhận ra Giang Trung Bạch.

Vội kêu lên: "Giang Trung Bạch, ngươi điên rồi! Vậy mà dám cấu kết với người ngoài mưu hại đệ tử đồng môn!"

Giang Trung Bạch nhìn chằm chằm Liễu trưởng lão, ánh mắt lộ ra ý cười lạnh.

Đã đi tới một bước này, hắn không quan tâm hậu quả nữa!

Chỉ là không ngờ Liễu trưởng lão cũng tới đây hộ pháp cho Tần Đình, sắc mặt Giang Trung Bạch có chút âm trầm.

Trong kế hoạch, thừa dịp Tần Đình thu phục Địa Hoàng Huyền Hỏa, pháp lực khô kiệt, Diệp Thu đánh lén, sau khi hắn giải quyết Nhiếp U sẽ hợp lực cùng Diệp Thu đối phó với Tần Đình, như vậy, Tần Đình chắc chắn phải chết!

Thế nhưng không ngờ lại xảy ra biến số, thế mà Liễu trưởng lão cũng ở đây!

Liễu trưởng lão là Thần Thông cảnh đỉnh phong, nửa chân đạp đến Cảnh giới Thần Đài, cực kì khó chơi!

Nhiếp U càng không cần phải nói, trong số cường giả Thần Đài cũng được tính là siêu quần bạt tụy, thực lực cũng không chênh lệch quá nhiều với Giang Trung Bạch hắn!

Hai người này liên thủ, không dễ tốc chiến tốc thắng...

Trong lòng Liễu trưởng lão phát lạnh, biết rõ giờ phút này đã đến tình cảnh cực kì nguy hiểm!

Nếu Tần Đình có vấn đề gì... Liễu trưởng lão không dám tưởng tượng, lửa giận của Tần Đế sẽ làm cho toàn bộ Đông Hoang run rẩy!

Thần sắc Liễu trưởng lão cứng lại, khí thế liên tục tăng lên, tế ra một thanh kim đao, thiên biến vạn hóa, như là sóng xô biển lớn, liên miên không dứt, tấn công Giang Trung Bạch.

Nhiếp U cũng nổi giận gầm lên một tiếng, tiến lên chém giết với Giang Trung Bạch!

Ba cường giả lập tức triền đấu với nhau!

Đối mặt một chưởng này của Diệp Thu, ánh mắt Tần Đình ngưng tụ, cũng dùng một chưởng nghênh đón, va chạm với một chưởng của Diệp Thu!

Diệp Thu kêu lên một tiếng đau đớn, sau lưng đột nhiên nổ tung, phun ra một ngụm máu tươi!

Một luồng tóc đen của Tần Đình bị kình phong quét qua nhẹ nhàng bay lên, thế nhưng vẫn tiếp tục luyện hóa Địa Hoàng Huyền Hỏa!

"Hai ngày kịch liệt tiêu hao, thế mà hắn vẫn còn mạnh như thế ư?"

Sắc mặt Diệp Thu đại biến, không thể tin được. Tần Đình cường đại đến mức không thể tưởng tượng!

Hai ngày này Tần Đình dùng toàn lực thu phục Địa Hoàng Huyền Hỏa, pháp lực tiêu hao gần như khô kiệt.

Mà Diệp Thu hắn thì dùng toàn lực thôi động pháp lực bản thân, lấy trạng thái đỉnh phong đánh lén Tần Đình, thế mà vẫn bị Tần Đình ngăn lại được.

Diệp Thu gầm thét: "Ngươi đã là đèn cạn dầu, ta xem ngươi có thể cản ta bao lâu? !"

Dứt lời, toàn lực tấn công, thi triển tất cả đạo pháp, mỗi đạo pháp đều mang theo âm thanh sấm sét, uy lực cực lớn!

Ánh mắt Tần Đình đạm mạc, trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một tòa lâu năm tầng, bao phủ Tần Đình trong đó, chặn lại toàn bộ thế công của Diệp Thu, Tần Đình vẫn tiếp tục luyện hóa Địa Hoàng Huyền Hỏa!

Trong lòng Diệp Thu khẩn trương! Nếu Địa Hoàng Huyền Hỏa bị Tần Đình thành công thu lấy, chuyện hôm nay sợ là phải thất bại trong gang tấc!

Diệp Thu cắn răng một cái, mi tâm xuất hiện một đạo hỏa diễm, chính là Hoàng Lĩnh Huyền Hỏa hắn thu phục lúc trước! Dị hỏa xếp hạng thứ ba mươi bảy!

Hai tay Diệp Thu nâng lên, áp súc hỏa diễm thành một bông sen lửa!

"Phật Nộ Hỏa Liên!"

Bông sen lửa mang theo một cỗ khí tức diệt thế làm cho người ta cực độ đè nén, bay hướng Tần Đình.

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6