Ba ngày sau.
Đám người Tần Đình cũng phải ly khai Kháo Sơn Thành phản hồi Huyền Thiên Tông, việc này đã xong, huống hồ Giang Trung Bạch chết ở Liên Vân sơn mạch, tự nhiên cũng muốn giải thích một chút.
Liễu trưởng lão cũng sẽ đi theo đám người Tần Đình, một là báo cáo công tác, dù sao lão cũng là người tham dự chuyện Giang Trung Bạch lần này, thứ hai chính là muốn chuyển giao công tác, đảm nhiệm Chấp pháp trưởng lão.
Phải nói mấy ngày nay Liễu trưởng lão có tinh thần thoải mái, cả người đều tựa hồ trẻ tuổi rất nhiều, cả ngày ân cần đi theo sau lưng Tần Đình, hỏi han ân cần, làm Tần Đình cũng dở khóc dở cười, ngươi nói như thế nào cũng là cường giả Thần Thông đỉnh phong, làm sao lại giống như chó săn vậy?
Lúc này, Nhiếp U đến đây thông báo: "Công tử, Càn Nguyên Tông Mộ Thanh Di đã đến."
Tần Đình nhẹ gật đầu, mấy ngày nay Mộ Thanh Di thường xuyên qua bái phỏng, dù sao hai người sắp ly biệt, làm cho Mộ Thanh Di rất là thương cảm.
Một làn gió thơm kéo tới, Tần Đình quay đầu nhìn lại, đúng là mỹ nhân tới thăm.
Một bộ bạch y, mùi thơm ngát bồng bềnh, tóc dài như thác nước, hơi điểm thêm đồ trang sức trang nhã.
Thật là một tiểu mỹ nhân.
Người đến là Mộ Thanh Di, Liễu trưởng lão thấy thế, tranh thủ thời gian cáo từ rời đi, đối với Mộ Thanh Di cười cười.
Nụ cười kia, quả thực giống như đúc trưởng lão Càn Nguyên Tông!
Khuôn mặt Mộ Thanh Di ửng đỏ, nhìn về phía Tần Đình, thấp giọng nói: "Tần sư huynh, ngày mai ngươi phải đi rồi sao?"
Tần Đình khẽ gật đầu, nói: "Chuyện nơi này đã hoàn thành, tự nhiên phải trở về tông môn, Thanh Di, mấy ngày nữa muội cũng phải về đi."
Mộ Thanh Di khẽ gật đầu, lộ ra có chút không muốn.
Mấy ngày nay, quan hệ giữa nàng và Tần Đình đột nhiên tăng mạnh, chỉ còn kém chọc mở lớp giấy cuối cùng mà thôi.
Tần Đình mỉm cười, an ủi: "Đợi ta quay về tông không lâu sau sẽ cử hành Thánh Địa đại điển, như vậy tất cả đại thánh địa đều phái người xem lễ, đến lúc đó chúng ta còn có thể gặp lại đấy."
Hắn nói cực kỳ khí phách, vị trí Thánh Tử ở trong mắt hắn bất quá là đương nhiên, thật là một lời khí phách.
Phong thái bực này, Mộ Thanh Di nghe được cũng tỏa sáng.
Người phương nào không hy vọng nam nhân bản thân yêu mến là một hảo nam tử đội trời đạp đất?
Mộ Thanh Di ái mộ nói: "Đến lúc đó Thanh Di nhất định đi Huyền Thiên Tông dự lễ! Dù sao thời gian của Tần sư huynh rất trọng yếu, Thanh Di nhất định đi."
Nghe nàng nói nhu thuận như thế, Tần Đình cười ha ha.
Nhìn thần sắc Mộ Thanh Di nhu thuận đáng yêu, Tần Đình nhịn không được ôm nàng vào trong ngực.
Sắc mặt Mộ Thanh Di đỏ bừng, hai gò má tuyệt mỹ dường như thoa lên phấn phủ nhàn nhạt, đáng yêu lại không mất đẹp đẽ, hai mắt càng như một ao nước mùa xuân, óng ánh lộ trong sương mù âm u bí mật.
Sắc mặt màu đỏ, thần thái vũ mị, trong nội tâm vừa thẹn lại ngứa, trong lỗ mũi ân một tiếng, trên mặt nóng hổi giống như lửa, ưm một tiếng, đầu nàng tựa vào trong lồng ngực của hắn, ngượng ngùng mà lại ngọt ngào.
Tần Đình cũng chịu không được, nhẹ nhàng ôm lấy Mộ Thanh Di, đi đến giường lớn.
...
Một ngày sau, Tần Đình và đám người Liễu trưởng lão leo lên Thái Vũ Phi Lâu, dưới ánh mắt Mộ Thanh Di lưu luyến không rời, chậm rãi rời khỏi Kháo Sơn Thành.
Chu Bình Nguyệt ở bên cạnh Tần Đình, bất mãn hừ một tiếng, thấp giọng lẩm bẩm nói: "Củ cải hoa tâm, phóng đãng tử..."
Tần Đình nhìn tư thái tiểu nữ nhân ghen tuông dạt dào của Chu Bình Nguyệt, mỉm cười nói: "Sao vậy? Tức giận à?"
Chu Bình Nguyệt trợn mắt liếc nhìn Tần Đình, nói: "Nếu tức giận ta cũng không thể tức chết, đã sớm biết ta không có khả năng độc hưởng ngươi."
Dứt lời, sắc mặt nàng lại hưng phấn cười nói: "Ít nhất ta đuổi trước Lý sư muội rồi, ha ha, về sau Lý sư muội phải kêu ta một tiếng tỷ tỷ! Ha ha."
Nhìn Chu Bình Nguyệt với bộ dạng không tim không phổi, Tần Đình cũng bật cười lắc đầu.
Nhưng trong đầu hắn cũng xuất hiện bộ dáng hơi lạnh lùng của Lý Quân Ninh kia...
Huyền Thiên Tông, Lung Linh Các.
Lý Quân Ninh hơi cau mày, dù sao vẫn không thể tĩnh tâm nổi.
Sau khi nàng xuất quan, lại nghe nói hảo tỷ muội Chu Bình Nguyệt của nàng và Tần Đình cùng tiến về Liên Vân sơn mạch.
Chẳng biết tại sao, nàng nghe được Chu Bình Nguyệt và Tần Đình đi với nhau, trong lòng lại luôn có chút vị chua.
Loại cảm giác này, làm cho nàng thoáng có chút hoảng hốt.
Ta đây là... Làm sao vậy?
Trước giờ quan hệ giữa Chu Bình Nguyệt và nàng vô cùng tốt, gần như hình với bóng, thế nhưng lần này tỷ muội tốt của mình rõ ràng thừa dịp bản thân bế quan, cùng Tần Đình đi ra ngoài.
Lý Quân Ninh mơ hồ cảm giác mình giống như bỏ lỡ cái gì đó.
Lúc này, một vị thị nữ của nàng hấp tấp đi vào phòng.
Lý Quân Ninh hơi cau mày, nói: "Thanh Loan, sao ngươi hoảng hốt vậy?"
Thanh Loan nói: "Tiểu thư, xuất hiện đại sự!"
Chương 49: Trong tông phản ứng
Thanh Loan nói: "Tiểu thư, xảy ra đại sự!"
Lý Quân Ninh nghi ngờ nói: "Sự tình gì?"
Thanh Loan nói: "Nghe nói đại sư huynh Giang Trung Bạch đã chết ở Liên Vân sơn mạch!"
Lý Quân Ninh cả kinh, đứng lên nói: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Thanh Loan nói: "Nghe tin tức Kháo Sơn Thành bên kia truyền đến, Giang Trung Bạch liên hợp ngoại nhân ở Liên Vân sơn mạch đánh lén Tần Đình sư huynh, sau đó tử đấu cùng Tần Đình sư huynh, bị Tần Đình sư huynh đánh bại, đã chết tại Liên Vân sơn mạch!"
Lý Quân Ninh nghe được càng kinh hãi hơn: "Cái gì? Tần sư đệ có sao không?"
Thanh Loan nghi hoặc nhìn Lý Quân Ninh, nói: "Tất nhiên là không có chuyện, hắn còn đánh chết Giang Trung Bạch."
Lý Quân Ninh cũng tự biết mình có chút thất thố, khuôn mặt ửng đỏ.
Lại hơi hơi thất thần, Tần Đình rõ ràng giết chết Giang Trung Bạch?
Giang Trung Bạch người này, sâu không lường được, nàng cũng từng giao thủ qua với Giang Thu Bạch.
Tuy nói là biết điểm dừng, nhưng mà thủ đoạn nàng đều xuất ra hết, vậy mà không làm gì được Giang Trung Bạch.
Mà Giang Trung Bạch xuất ra một chiêu làm cho nàng suýt nữa không đỡ nổi.
Huống hồ Giang Trung Bạch đã là Thần Đài cảnh, Tần Đình rõ ràng lấy Thần Thông cảnh đánh bại Giang Trung Bạch?
Tần Đình sư đệ, quả nhiên là thiên kiêu tuyệt thế...
Thanh Loan lại lải nhải nói: "Tần Đình công tử lần này thảm á..., rõ ràng giết Giang Trung Bạch, không biết tông môn lần này sẽ phạt hắn như thế nào?"
Lý Quân Ninh lắc đầu nói: "Tông môn làm sao sẽ phạt Tần Đình sư đệ, lần này Tần Đình sư đệ trở về, sợ là ít ngày nữa có thể leo lên vị trí Thánh tử rồi."
Thanh Loan mở to hai mắt, nghi ngờ nói: "Mặc dù là Giang Trung Bạch đánh lén Tần công tử, nhưng mà dù nói thế nào thì Giang Trung Bạch cũng có thân phận là đệ tử chân truyền, lại là đại thiên tài, nói giết thì giết..."
Lý Quân Ninh lắc đầu, không hề muốn giải thích cho thị nữ đang mơ màng kia.
Trọng điểm không phải Tần Đình giết Giang Trung Bạch hay không, mà là Tần Đình giết Giang Trung Bạch được hay không!
Trước kia tông môn vẫn đang do dự giữa Tần Đình và Giang Trung Bạch, còn không phải vì không biết Tần Đình và Giang Trung Bạch ai yêu nghiệt hơn!
Tuy rằng thiên phú Tần Đình tuyệt thế, tu tập Thái Huyền Kinh, nhưng mà chiến tích cũng không rõ ràng.
Mà Giang Trung Bạch thành danh đã sớm, không biết chém giết bao nhiêu thiên tài cường giả, thanh danh hiển hách!
Thế nhưng lần này Tần Đình lấy Thần Thông cảnh giết Thần Đài cảnh Giang Trung Bạch, đáp án này không cần nói cũng biết.
Tần Đình, mới là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ Huyền Thiên Tông!
Mới là người có tư cách duy nhất leo lên vị Thánh Tử!
Chớ nói chi là, sau lưng Tần Đình, còn có thân ảnh sâu không lường được kia.
Tần Đế!
Tần Đế tựa hồ cũng sắp xuất quan, nghĩ đến sự tình này, lấy tính tình Lý Quân Ninh, cũng không khỏi có chút thất thần...
...
Giang Trung Bạch bị Tần Đình chém giết!
Tin tức này quả thực chấn động, Huyền Thiên Tông đều bắt đầu rung chuyển.
Tuy rằng mấy năm nay Giang Trung Bạch xuất hiện cực kỳ ít, nhưng mà trong tông không ít lão nhân đều nhớ kỹ phong thái Giang Trung Bạch năm đó!
Nhân vật như vậy, đều bị Tần Đình chém giết!
Lúc trước tuy Tần Đình hào quang vạn trượng, nhưng mà vẫn có rất nhiều đệ tử ấn tượng với Tần Đình là thiên kiêu chi tử, thiên phú tuyệt thế.
Nhưng mà nghe nói Giang Trung Bạch chết ở trong tay Tần Đình, không ít người, cũng đều đối với Tần Đình, bắt đầu có một tia kính sợ...
Huyền Thiên Tông, Cực Nhật Phong.
Tống Trường Ca trầm mặc ở trong phòng tu luyện của mình.
Từ khi hắn bị Tần Đình đánh bại, lại bị xoá tên đệ tử chân truyền, thời gian những ngày sau đó hắn ở Cực Nhật Phong ngày càng lụn bại.
Trước kia sư huynh đệ gặp hắn đều khách khí nịnh bợ thì hiện giờ sư huynh đệ gặp hắn đều thần sắc lạnh lùng, nói lời mỉa mai!
Ngay cả những sư tỷ sư muội ái mộ hắn cũng tránh hắn như bọ cạp!
Càng làm hắn thất vọng phẫn nộ, chính là sư tôn của hắn, đại cao thủ Thần Cung cảnh, Ly Chân Nhân, rõ ràng bế quan không ra, cũng không chịu xuất đầu vì hắn!
Sắc mặt Tống Trường Ca âm trầm, oán hận nói: "Đợi đó! Chờ Giang sư huynh leo lên vị trí Thánh Tử, ta muốn cho toàn bộ các ngươi hối hận!"
Lúc này, trong lúc bất chợt cửa phòng hắn bị mở ra, sư huynh hắn Khang Mính lạnh lùng nhìn hắn, thần sắc mang theo chút châm chọc.
Tống Trường Ca lạnh lùng nói: "Ngươi tới làm gì, lại có chuyện gì."
Khang Mính cười lạnh nói: "Nơi đây không còn là địa phương ngươi ở nữa, Tống Trường Ca, ngươi đã không phải là đệ tử Cực Nhật Phong, cút đi!"
Tống Trường Ca kinh hãi, nói: "Ngươi nói cái gì? Ngươi nghĩ ngươi là ai mà có tư cách xoá tên đệ tử Cực Nhật Phong! ? Ta muốn gặp sư phụ! Ta muốn gặp sư phụ!"
Ngữ khí Khang Mính mỉa mai: "Ta tự nhiên không có tư cách xoá tên ngươi đi, nhưng mà sư tôn có tư cách a."
Thần sắc Tống Trường Ca điên cuồng: "Làm sao có thể, sư phụ làm sao có thể xoá tên ta ra Cực Nhật Phong?"
Khang Mính lạnh lùng nhìn Tống Trường Ca điên cuồng, trong lòng đột nhiên có thêm vài phần thương cảm.
Hắn thản nhiên nói: "Giang Trung Bạch chết rồi, chết ở trong tay Tần Đình."
Nói xong, quay người rời đi.
Tống Trường Ca nghe vậy, lập tức đứng ngắc ở đó.
Giang sư huynh đã chết? Điều này sao có thể?
Dù hắn hắn cũng từng là nhân vật đệ tử chân truyền, tâm tư thông thấu, trong nháy mắt đã thông thấu sự tình vừa rồi.
Giang Trung Bạch vừa chết, Tần Đình tất nhiên leo lên vị trí Thánh Tử.
Ha ha, hắn là đầy tớ của Giang Trung Bạch, còn có thể tốt hơn sao?
Thậm chí Cực Nhật Phong cũng sẽ phải chịu liên lịu!
Vì vậy Ly Chân Quân nghe được tin tức Giang Trung Bạch bỏ mình thì lập tức hạ lệnh trục xuất Tống Trường Ca ra khỏi Cực Nhật Phong!
Thấn sắc Tống Trường Ca như xác chết, lẩm bẩm nói: "Thắng làm vua thua làm giặc, ha ha, thắng làm vua thua làm giặc!"
Vận khởi nguyên khí, một chưởng đánh tới trán bản thân...
Chương 50: Trảm thảo trừ căn
Huyền Thiên Tông, bên ngoài chấp sự viện.
Vài lão già đang nói chuyện bên trong một gian phòng.
"Ta nghe nói Giang Trung Bạch chết rồi."
"Tốt thật. Chính Tần Đình công tử ở Liên Vân sơn đã giết hắn."
"Ngôi vị Thánh Tử nhất định sẽ thuộc về Tần Đình, sau này, Tần thị chính là lực lượng duy nhất rồi... Ha ha."
"Đáng tiếc chúng ta chỉ là những lão già chấp sự ngoại môn, địa vị thấp kém, muốn ôm đùi Tần thị cũng không có tư cách."
Một lão già áo đen ý vị thâm trường nói: "Nghe nói tên chấp sự tạp dịch Trương trường lão kia trướcđó đã đắc tội với Tần Đình công tử."
Mọi người nghe xong ánh mắt đều sáng lên, đồng loạt nhìn về phía lão già cầm đầu.
Lão già này mặc áo bào màu vàng, khí thế hùng hậu, nhìn qua là biết người có địa vị cao nhất.
Lão ta trầm mặc một lát, lo lắng nói: "Nghe nói Trương trưởng lão lợi dụng chức vụ, bỏ túi không ít đồ tốt, ha ha, tên sâu mọt này, lẽ ra phải để chúng ta thay tông môn trừ hại!"
Những người khác thần sắc chấn động, rối rít nói: "Đúng vậy! Phải thay tông môn trừ hại!"
Sau đó bọn họ cùng đi ra ngoài, tiến bước đến gian phòng của Trương trưởng lão.
Rất nhanh đã đến cửa ra vào, bọn họ dừng lại, đưa mắt nhìn nhau.
Lão già áo bào màu vàng quát lớn: "Trương Võ! Ngươi tham ô, làm trái pháp luật! Quả thật là nỗi ô nhục của tông môn, hôm nay bọn ta sẽ thay tông môn trừ hại!"
Dứt lời, bọn họ nhao nhao xông vào phòng. Lúc này chỉ đợi Trương trưởng lão phản kháng, bọn họ sẽ đánh chết hắn ngay tại chỗ.
Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, bọn họ đều "A" lên kinh ngạc.
Ở trong phòng, Trương trưởng lão đang nằm trên giường, thất khiếu chảy máu, trong tay còn cầm một số vật kịch độc!
Rõ ràng đã tự sát từ lâu rồi!
Sắc mặt mọi người đều âm trầm, lão già áo đen thì xì một tiếng khinh miệt.
"Lão già này cũng tính là thông minh đấy!"
Lúc đầu bọn họ vốn chỉ muốn đánh giết Trương trưởng lão, sau này còn có thể lấy đó kể công với Tần Đình.
Tuy khả năng cao sẽ không gặp được Tần Đình, mà có gặp được, Tần Đình cũng sẽ không để việc này ở trong lòng. Nhưng nếu như có thể nịnh bợ những cấp dưới khác của Tần thị, trở thành thế lực bên ngoài của Tần thị, đối với bọn họ đều vô cùng có lợi.
Người sáng suốt một chút liền có thể nhìn ra, lần này Tần Đình trở về, đoán chừng không bao lâu là có thể leo lên ngôi vị Thánh Tử. Mà Tần thị nhất tộc vốn một tay che trời càng trở nên không ai bì nổi!
Hắc hắc, vậy Huyền Thiên tông này chính là nửa cái họ Tần rồi.
Chỉ đáng tiếc, Trương trưởng lão vừa nghe được tin Giang Trung Bạch chết, chưa được một ngày đã tự sát mất rồi.
Việc này đương nhiên cũng làm kế hoạch của bọn họ phá sản, bọn họ nhìn nhau không nói gì, ai nấy đều cực kì phiền muộn.
...
Huyền Thiên Tông, Tàng Kiếm Phong.
Sau khi nghe thủ hạ thông báo tin Giang Trung Bạch chết, Lạc Viễn cũng có chút thất thần.
"Tần sư đệ... Xem ra chênh lệch khoảng cách giữa ta và đệ ấy càng ngày càng xa rồi. Nhưng mà bọn ta xưa nay quan hệ không tồi, đệ ấy leo lên được ngôi vị Thánh Tử, đối với ta cũng có chỗ tốt, chỉ là không biết, hiện tại tên Phong Thiên Hàn kia đang có phản ứng gì, chắc hẳn là rất thú vị!"
Huyền Thiên Tông, Băng Tuyết Phong.
Phong Thiên Hàn nghe xong tin Giang Trung Bạch chết, sắc mặt cũng cực kì đặc sắc!
Hắn từng chung lớp với Giang Trung Bạch, chỗ đáng sợ của Giang Trung Bạch hắn đã từng trải nghiệm qua.
Nhưng Giang Trung Bạch lại chết trong tay Tần Đình ư?
Tần Đình này...
Một lúc lâu sau, hắn quay sang phân phó với thị nữ bên cạnh: "Ngươi mau đi đến bảo khố lấy thật nhiều thiên tài địa bảo, chờ Tần sư đệ hồi tông ta muốn đến thăm hỏi hắn!"
Sau khi thị nữ rời đi, Phong Thiên Hàn yên tĩnh không nói. Rồi hắn đột nhiên cảm thấy thật may mắn, nói: "Cũng may mình vẫn chưa động chạm gì đến Tần Đình kia, về sau cúi đầu một chút, cung kính với hắn một chút, chắc hắn cũng sẽ không gây sự với mình!"
...
Ở bên này, Tần Đình đương nhiên không biết rõ, hiện tại bởi vì hắn mà trong tông môn, thế lực khắp nơi đã bắt đầu bắt đầu ứng đối.
Hắn đang cẩn thận quan sát chiếc nhẫn trong tay.
Chiếc nhẫn trên tay Diệp Thu!
Tần Đình biết rõ, Diệp Thu trưởng thành nhanh như vậy chắc chắn có liên quan đến chiếc nhẫn này.
Đoán chừng, đây chính là chỗ lão gia gia ẩn thân.
Con mắt Tần Đình có chút nheo lại, chiếc nhẫn kia không có phản ứng gì, có lẽ trong giới chỉ linh hồn cổ lão đã ngủ say, hiện tại Thái Vũ Phi Lâu cũng không có bảo vật giúp uẩn dưỡng linh hồn, mà hắn vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý đồ vật cổ lão này.
Tốt nhất thức thời, đồ vật cổ lão, nếu không...
Ánh mắt Tần Đình lóe lên một tia băng lãnh.
Lúc này, Nhiếp U đã vào trong, cúi đầu nói: "Công tử!"
Tần Đình hỏi: "Chuyện gì?"
Nhiếp U nói: "Nhóm chúng ta đang đi qua Phục quốc!"
Lông mày Tần Đình hơi nhíu: "Ồ? Diệp Thu xuất thân từ Phục quốc?"
Nhiếp U gật đầu nói: "Đúng vậy! Diệp Thu xuất thân từ Diệp gia, hiện tại chính là đệ nhất đại gia tộc tại Thanh Thành."
Nhiếp U dừng một chút, trên mặt lộ ra một tia cười tàn nhẫn: "Công tử, hay là chúng ta..." Trên tay làm một động tác chém đầu.
Tần Đình suy tư một lát, thản nhiên nói: "Đã nhổ cỏ, đương nhiên là phải nhổ tận gốc."
Huyền Thiên Tông, bên ngoài chấp sự viện.
Vài lão già đang nói chuyện bên trong một gian phòng.
"Ta nghe nói Giang Trung Bạch chết rồi."
"Tốt thật. Chính Tần Đình công tử ở Liên Vân sơn đã giết hắn."
"Ngôi vị Thánh Tử nhất định sẽ thuộc về Tần Đình, sau này, Tần thị chính là lực lượng duy nhất rồi... Ha ha."
"Đáng tiếc chúng ta chỉ là những lão già chấp sự ngoại môn, địa vị thấp kém, muốn ôm đùi Tần thị cũng không có tư cách."
Một lão già áo đen ý vị thâm trường nói: "Nghe nói tên chấp sự tạp dịch Trương trường lão kia trướcđó đã đắc tội với Tần Đình công tử."
Mọi người nghe xong ánh mắt đều sáng lên, đồng loạt nhìn về phía lão già cầm đầu.
Lão già này mặc áo bào màu vàng, khí thế hùng hậu, nhìn qua là biết người có địa vị cao nhất.
Lão ta trầm mặc một lát, lo lắng nói: "Nghe nói Trương trưởng lão lợi dụng chức vụ, bỏ túi không ít đồ tốt, ha ha, tên sâu mọt này, lẽ ra phải để chúng ta thay tông môn trừ hại!"
Những người khác thần sắc chấn động, rối rít nói: "Đúng vậy! Phải thay tông môn trừ hại!"
Sau đó bọn họ cùng đi ra ngoài, tiến bước đến gian phòng của Trương trưởng lão.
Rất nhanh đã đến cửa ra vào, bọn họ dừng lại, đưa mắt nhìn nhau.
Lão già áo bào màu vàng quát lớn: "Trương Võ! Ngươi tham ô, làm trái pháp luật! Quả thật là nỗi ô nhục của tông môn, hôm nay bọn ta sẽ thay tông môn trừ hại!"
Dứt lời, bọn họ nhao nhao xông vào phòng. Lúc này chỉ đợi Trương trưởng lão phản kháng, bọn họ sẽ đánh chết hắn ngay tại chỗ.
Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, bọn họ đều "A" lên kinh ngạc.
Ở trong phòng, Trương trưởng lão đang nằm trên giường, thất khiếu chảy máu, trong tay còn cầm một số vật kịch độc!
Rõ ràng đã tự sát từ lâu rồi!
Sắc mặt mọi người đều âm trầm, lão già áo đen thì xì một tiếng khinh miệt.
"Lão già này cũng tính là thông minh đấy!"
Lúc đầu bọn họ vốn chỉ muốn đánh giết Trương trưởng lão, sau này còn có thể lấy đó kể công với Tần Đình.
Tuy khả năng cao sẽ không gặp được Tần Đình, mà có gặp được, Tần Đình cũng sẽ không để việc này ở trong lòng. Nhưng nếu như có thể nịnh bợ những cấp dưới khác của Tần thị, trở thành thế lực bên ngoài của Tần thị, đối với bọn họ đều vô cùng có lợi.
Người sáng suốt một chút liền có thể nhìn ra, lần này Tần Đình trở về, đoán chừng không bao lâu là có thể leo lên ngôi vị Thánh Tử. Mà Tần thị nhất tộc vốn một tay che trời càng trở nên không ai bì nổi!
Hắc hắc, vậy Huyền Thiên tông này chính là nửa cái họ Tần rồi.
Chỉ đáng tiếc, Trương trưởng lão vừa nghe được tin Giang Trung Bạch chết, chưa được một ngày đã tự sát mất rồi.
Việc này đương nhiên cũng làm kế hoạch của bọn họ phá sản, bọn họ nhìn nhau không nói gì, ai nấy đều cực kì phiền muộn.
...
Huyền Thiên Tông, Tàng Kiếm Phong.
Sau khi nghe thủ hạ thông báo tin Giang Trung Bạch chết, Lạc Viễn cũng có chút thất thần.
"Tần sư đệ... Xem ra chênh lệch khoảng cách giữa ta và đệ ấy càng ngày càng xa rồi. Nhưng mà bọn ta xưa nay quan hệ không tồi, đệ ấy leo lên được ngôi vị Thánh Tử, đối với ta cũng có chỗ tốt, chỉ là không biết, hiện tại tên Phong Thiên Hàn kia đang có phản ứng gì, chắc hẳn là rất thú vị!"
Huyền Thiên Tông, Băng Tuyết Phong.
Phong Thiên Hàn nghe xong tin Giang Trung Bạch chết, sắc mặt cũng cực kì đặc sắc!
Hắn từng chung lớp với Giang Trung Bạch, chỗ đáng sợ của Giang Trung Bạch hắn đã từng trải nghiệm qua.
Nhưng Giang Trung Bạch lại chết trong tay Tần Đình ư?
Tần Đình này...
Một lúc lâu sau, hắn quay sang phân phó với thị nữ bên cạnh: "Ngươi mau đi đến bảo khố lấy thật nhiều thiên tài địa bảo, chờ Tần sư đệ hồi tông ta muốn đến thăm hỏi hắn!"
Sau khi thị nữ rời đi, Phong Thiên Hàn yên tĩnh không nói. Rồi hắn đột nhiên cảm thấy thật may mắn, nói: "Cũng may mình vẫn chưa động chạm gì đến Tần Đình kia, về sau cúi đầu một chút, cung kính với hắn một chút, chắc hắn cũng sẽ không gây sự với mình!"
...
Ở bên này, Tần Đình đương nhiên không biết rõ, hiện tại bởi vì hắn mà trong tông môn, thế lực khắp nơi đã bắt đầu bắt đầu ứng đối.
Hắn đang cẩn thận quan sát chiếc nhẫn trong tay.
Chiếc nhẫn trên tay Diệp Thu!
Tần Đình biết rõ, Diệp Thu trưởng thành nhanh như vậy chắc chắn có liên quan đến chiếc nhẫn này.
Đoán chừng, đây chính là chỗ lão gia gia ẩn thân.
Con mắt Tần Đình có chút nheo lại, chiếc nhẫn kia không có phản ứng gì, có lẽ trong giới chỉ linh hồn cổ lão đã ngủ say, hiện tại Thái Vũ Phi Lâu cũng không có bảo vật giúp uẩn dưỡng linh hồn, mà hắn vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý đồ vật cổ lão này.
Tốt nhất thức thời, đồ vật cổ lão, nếu không...
Ánh mắt Tần Đình lóe lên một tia băng lãnh.
Lúc này, Nhiếp U đã vào trong, cúi đầu nói: "Công tử!"
Tần Đình hỏi: "Chuyện gì?"
Nhiếp U nói: "Nhóm chúng ta đang đi qua Phục quốc!"
Lông mày Tần Đình hơi nhíu: "Ồ? Diệp Thu xuất thân từ Phục quốc?"
Nhiếp U gật đầu nói: "Đúng vậy! Diệp Thu xuất thân từ Diệp gia, hiện tại chính là đệ nhất đại gia tộc tại Thanh Thành."
Nhiếp U dừng một chút, trên mặt lộ ra một tia cười tàn nhẫn: "Công tử, hay là chúng ta..." Trên tay làm một động tác chém đầu.
Tần Đình suy tư một lát, thản nhiên nói: "Đã nhổ cỏ, đương nhiên là phải nhổ tận gốc."
Chương 51: Diệp gia Thanh Thành!
Phục Quốc, Thanh Thành.
Thanh Thành vốn là một tòa thành nhỏ, nhưng ở đây có một nhân vật Truyền Kỳ.
Diệp Thu!
Diệp Thu đoạt giải nhất trong thi đấu tại Phục Thành, đô thành Phục Quốc, trấn áp đệ tử các đại gia tộc khác, trong lúc nhất thời danh tiếng vô lượng.
Nghe đồn, Hoàng Đế Phục Quốc, Phục Khang cũng rất thưởng thức Diệp Thu, tam hoàng tử Phục Việt với Diệp Thu là mạc nghịch chi giao, Thái Tử ban đầu Phục Tằng Nhân bởi vì trở mặt với Diệp Thu, bị Phục Khang phế bỏ, nhốt trong tổ địa.
Mà không lâu sau đó Phục Việt liền được phong làm Thái Tử.
Tất cả chuyện này đều khiến người dân Thanh Thành nói chuyện say sưa.
Diệp Thu xuất thân từ gia tộc Diệp gia! Cũng nước lên thì thuyền lên, trở thành đệ nhất đại gia tộc tại Thanh Thành!
Trong Thanh Thành, một tòa phủ đệ to lớn sâm nghiêm, tọa lạc tại trung tâm Thanh Thành, khí thế hào hùng. Thị vệ trước cửa cũng khí vũ hiên ngang, cực kì cao ngạo.
Người đi ngang qua đều mang ánh mắt kính sợ đối tòa phủ đệ này.
Diệp gia!
Gia tộc của Diệp Thu! Bây giờ tại Thanh Thành này chính là bá chủ duy nhất!
Diệp phủ, đại điện trung ương.
Mấy nam tử trung niên mặc hoa bào nói chuyện phiếm trong đại điện.
"Ha ha, hôm qua Lý gia cũng đã rời khỏi Thanh Thành, hiện giờ Thanh Thành chỉ còn lại một nhà Diệp gia ta!"
"Không sai, bây giờ Diệp gia ta phát triển nhanh chóng cũng là nhờ Diệp Thu chất nhi."
"Không sai, không sai, may mà có Diệp Thu chất nhi!"
Đám người nhao nhao tán dương, xu nịnh nam tử trung niên mặc hoa bào ngồi tại chủ vị.
Nam tử trung niên mặc hoa bào kia chính là phụ thân của Diệp Thu, Diệp Long!
Nhìn khí thế của hắn, nghiễm nhiên là Cường giả Thần Thông, tại Thanh Thành này có thể tính là đệ nhất cao thủ!
Phải biết rằng, cao thủ mạnh nhất Phục Quốc là Khô Mộc lão nhân, cũng chỉ là cường giả Thần Đài, được hoàng thất Phục Quốc cung phụng, phù hộ Phục Quốc ngàn năm!
Diệp Long cười ha ha nói: "Quả thật Thu Nhi chính là niềm kiêu ngạo của Diệp gia ta, nhưng không biết khi nào Thu Nhi mới trở về, kể ra, cũng đã hai năm không gặp."
Một vị nam tử cười nói: "Có người phụ thân như đại ca, Diệp Thu chất nhi nhất định sẽ trở thành Thần Long bay lượn Cửu Thiên, ta thấy, thành tựu sau này của hắn chắc chắn sẽ không kém hơn Thánh Tử những thánh địa kia!"
Diệp Long cười ha ha, cực kì thoải mái, liên tục khoát tay.
Trong lúc Diệp gia đang ca múa sênh tiêu, một bóng ma khổng lồ đang dần bao phủ bọn họ!
...
Thanh Thành vẫn đắm chìm trong sự tường hòa an nhàn.
Một vài người thấy bầu trời tối sầm, ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy một phi thuyền vô cùng to lớn chậm rãi bay đến.
Như là một hòn đảo đang phi hành!
Người dân thành nhỏ như thế này đã bao giờ gặp được tràng diện như thế? Trong lúc nhất thời, toàn bộ Thanh Thành lặng ngắt như tờ.
"Cái này... Đây là cái gì?" Một vị tu sĩ trẻ tuổi lẩm bẩm.
"Đây là phi hành Thần khí! Phi thuyền! Nhưng mà... Nó quá khổng lồ, ta từng may mắn nhìn thấy phi thuyền của Hoàng thất Phục Quốc, so với cái này thì chỉ là đồ rách rưới!"
Đám người nhao nhao đàm luận.
Đột nhiên, một nam tử áo đen bay xuống từ trong phi thuyền khổng lồ kia.
Nam tử áo đen mặt không biểu tình, nhìn người dân Thanh Thành như đang nhìn một đám sâu kiến.
Mọi người thấy rõ nam tử mới đến, đồng loạt câm như hến.
Nam tử này rõ ràng là cường giả cảnh giới Thần Thông!
Hơn nữa khí thế hắn bực này, so với đệ nhất cao thủ Thanh Thành, Gia chủ Diệp gia, Diệp Long! Còn hơn một bậc!
Nam tử áo đen nhàn nhạt hỏi: "Nơi đây là Thanh Thành ư?"
Một vị lão giả lớn gan trả lời: "Hồi đại nhân, đây chính là Thanh Thành."
Nam tử áo đen liếc hắn một cái, lão giả cảm thấy như đang bị một con hung thú viễn cổ tiếp cận, không khỏi run rẩy một trận.
Trong lòng hoảng hốt, lực áp bách của người này thật mạnh!
Nam tử áo đen hỏi: "Diệp gia ở đâu?"
Lão giả giật mình, xem ra người tới không có ý tốt, nhưng cũng chẳng phải chuyện của lão.
Lão cúi đầu cung kính hồi đáp: "Tại trung tâm Thanh Thành, toà phủ đệ to lớn kia chính là Diệp gia..."
Nam tử áo đen có được đáp án, bay trở về phi thuyền.
Thấy nam tử kia rời đi, mọi người chung quanh đều thở ra một hơi, nam tử kia khiến cho bọn hắn cảm thấy quá mức áp bách!
Lại rối rít nói: "Vì sao lại hỏi về Diệp gia?"
"Chẳng lẽ là muốn tìm Diệp gia phiền phức ư?"
"Diệp gia cũng không phải quả hồng mềm, Gia chủ Diệp gia chính là Cường giả Thần Thông!"
"Người kia cũng là Cường giả Thần Thông! Nhìn cách ăn mặc của hắn, rõ ràng chỉ là một thị vệ!... Trời ạ, thị vệ là Cường giả Thần Thông?"
"Thị vệ Cường giả Thần Thông? Ông trời của ta, rốt cuộc người trên thuyền kia là người phương nào? Hoàng thất Phục Quốc cũng không có năng lực như thế?"
"Ngươi đúng là cô lậu quả văn! Ha ha, Hoàng thất Phục Quốc? Cường giả Thần Thông của Hoàng thất Phục Quốc đều là bảo bối, đến liền có thể trở thành nhân vật được cung phụng, đi liền lập tức được phong tước!"
"Đó là thế lực gì mới có nội tình như thế?"
"Đoán không ra, đoán không ra, nhưng Diệp gia, sắp gặp xui xẻo rồi...
Chương 52: Diệp gia cùng đường
Thái Vũ Phi Lâu chậm rãi bay hướng Diệp phủ.
Trên đường đi, không biết có bao nhiêu người nhìn thấy.
"Đây là cái gì? Phi thuyền lớn như thế! Không phải Diệp phủ không cho phép pháp khí phi hành trên bầu trời Thanh Thành sao?"
"Phi thuyền lớn như thế, chắc chắn là chỉ có đại thế lực mới có, Diệp phủ có thể quản được sao?"
"Bọn hắn đang đi về hướng Diệp phủ! Ý đồ bất thiện a!"
...
Đám người nghị luận ầm ĩ, mà Diệp phủ đương nhiên cũng phát hiện phi thuyền khổng lồ này.
Thị vệ Diệp gia tập hợp đến, một vị thống lĩnh Cảnh giới Thần Luân cao giọng quát: "Kẻ nào tới!"
Mà phi thuyền khổng lồ kia không truyền ra bất kỳ thanh âm gì, như là một con thú dữ đang trầm mặc, khiến người ta kinh ngạc run sợ!
Thống lĩnh dẫn đầu đám thị vệ thấy tình thế không ổn, tranh thủ thời gian nói với người bên cạnh: "Kẻ đến không có thiện ý! Nhanh đi thông báo cho gia chủ!"
Người kia đã sớm bị uy thế cỡ này dọa sợ, nghe vậy lập tức gật đầu, chạy hướng Diệp phủ.
Trong đại điện Diệp phủ, những người kia vẫn đang chuyện trò vui vẻ.
Diệp Long cười nói: "Thái Tử điện hạ mời Diệp gia ta đi Phục cung làm khách, ha ha, ta đi mấy ngày, chuyện trong nhà phiền mấy vị huynh đệ lo liệu."
"Đại ca nói gì vậy! Cứ việc yên tâm đi thôi, trong nhà đã có chúng ta!"
"Không sai, Thái Tử điện hạ mời, Diệp gia ta đương nhiên phải cho mấy phần mặt mũi! Huống chi Thái Tử và Diệp Thu chất nhi lại là mạc nghịch chi giao!"
"Diệp Thu chất nhi không hổ là Kỳ Lân tử của Diệp gia! Bây giờ kẻ nào dám động đến Diệp gia ta?"
Diệp Long vuốt râu mà cười: "Cũng đúng, hiện tại có ai dám mạo phạm Diệp gia ta?"
Hắn vừa dứt lời, từ ngoài điện một tên thị vệ xông tới.
Thị vệ gấp giọng hô: "Gia chủ, không tốt, bên ngoài có một phi thuyền khổng lồ dừng trước cửa Diệp gia chúng ta, nhìn tình thế... E rằng kẻ đến không có thiện ý!"
Diệp Long nghe vậy, sắc mặt đỏ lên.
Hắn vừa mới nói hiện giờ không ai dám mạo phạm Diệp gia, lập tức liền có người tới cửa đánh mặt.
Diệp Long vừa sợ vừa giận, nghiêm nghị quát: "Vội vàng hấp tấp, còn ra thể thống gì? Rốt cuộc là người phương nào tới cửa!"
Thị vệ kia nơm nớp lo sợ nói: "Hồi gia chủ, chúng ta không biết, thế nhưng khí thế kia quá mức khoa trương..."
Mấy vị cao tầng khác của Diệp gia cũng đứng dậy, đều giận dữ.
"Người nào dám mạo phạm Diệp gia ta? Thật sự là gan to bằng trời!"
"Lần này nhất định không thể dễ dàng tha thứ cho bọn họ, nếu không Diệp gia nào còn uy nghiêm gì nữa?"
Diệp Long cũng tức giận, nói: "Đi ra xem, ta muốn xem kẻ đó là ai! Lại dám mạo phạm Diệp gia ta?"
Mấy người cùng nhau ra khỏi đại điện, muốn nhìn xem là kẻ nào gan to bằng trời!
...
Cửa lớn Diệp phủ, vị thống lĩnh kia nhìn Thái Vũ Phi Lâu, cắn răng nói: "Kẻ nào tới, nhanh chóng xưng tên ra!"
Đột nhiên, hắn cảm thấy không đúng, nhìn về phía cánh tay của mình.
"A! A! A! ? ?" Thống lĩnh điên cuồng hô lên!
Cánh tay của hắn như là hạt cát tiêu tán trong không trung!
Đầu tiên là cánh tay, sau đó là chân, cuối cùng là tứ chi, đầu lâu, cả người như là hạt cát phiêu tán!
Đám thị vệ xung quanh hắn cũng biến thành cát trong nháy mắt!
Quỷ dị! Đáng sợ!
Mọi người đứng xa xa nhìn về phía bên này đều dị thường kinh hãi!
Vị Lâm Thống lĩnh kia là cường giả Cảnh giới Thần Luân! Ở trong Thanh Thành cũng có tiếng tăm lừng lẫy! Đám thị vệ cũng đều là cao thủ cảnh giới Linh Động, Nguyên Đan!
Thế mà lại đột nhiên tiêu tán trước mắt bao người!
Loại thủ đoạn này chưa từng nghe thấy!
Sưu!
Từ bên trong phi thuyền khổng lồ, có từng bóng người bay ra, bao vây toàn bộ Diệp phủ!
Mọi người thấy rõ khí thế đám người kia, suýt chút nữa đã ngất đi!
Tất cả đều là Cường giả Thần Luân!
Đây là uy thế cỡ nào?
Đám người Diệp Long đi tới quảng trường Diệp phủ, phát hiện tộc nhân Diệp thị đã sớm đứng đầy chỗ này.
Những tộc nhân kia nhìn thấy đám Diệp Long như tìm được người tâm phúc.
"Gia chủ, không xong rồi, một đám người áo đen đã bao vây Diệp phủ chúng ta!"
"Gia chủ, Lâm Thống lĩnh và thị vệ đều đã chết, làm sao bây giờ!"
Diệp Long nhìn thấy tình hình này, trong lòng cảm thấy nặng nề, thầm nghĩ không ổn!
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện xung quanh Diệp phủ đã bị bao vây tầng tầng, hắn nhìn về phía những hắc y nhân kia, mắt tối sầm lại, suýt nữa đã ngất đi!
Cường giả Thần Luân! Tất cả đều là Cường giả Thần Luân!
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy nhiều Cường giả Thần Luân như vậy! Thậm chí còn thấy mấy người mặc trang phục tiểu thống lĩnh, rõ ràng là Cường giả Thần Thông!
Tiểu thống lĩnh Cường giả Thần Thông?
Đột nhiên Diệp Long có chút mê mang, là thế lực gì mới có tư cách khiến Cường giả Thần Thông cao cao tại thượng chỉ làm một tiểu thống lĩnh nho nhỏ?
Sợ hãi tràn ngập đầu óc Diệp Long, nhưng dù sao hắn cũng là chủ một gia tộc, nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Hắn cao giọng nói: "Không biết Diệp gia ta đã làm gì trêu chọc quý nhân, xin quý nhân hiện thân một lần!"
Lúc này, có mấy người bay ra từ Thái Vũ Phi Lâu.
Cầm đầu là một thanh niên, người mặc hoa bào, phong thần tuấn lãng, nhìn xuống đám người Diệp thị bên dưới như là đang nhìn một đám sâu kiến.
Nhóm người áo đen đồng loạt bái lễ với thanh niên: "Tham kiến công tử!"
Nhiếp U cười lạnh nói: "Huyền Thiên Tông, Tần Đình công tử giá lâm, còn không mau quỳ xuống tiếp giá? !"
Một cỗ khí thế khổng lồ từ trong cơ thể hắn mãnh liệt phóng ra, tất cả tộc nhân Diệp thị đều bị áp lực bức bách, cùng nhau quỳ xuống!
Ngay cả Diệp Long Cảnh giới Thần Thông cũng không ngoại lệ!
Uy thế của Cường giả Thần Đài! Cường đại không thể nghi ngờ!
Nhưng tất cả mọi người không chú ý tới điểm này, trong đầu của bọn họ hồi tưởng lại câu nói.
"Huyền Thiên Tông, Tần Đình công tử giá lâm!"
Điều này... Điều này sao có thể?
Chương 53: Diệp gia hủy diệt
Nhiếp U vừa dứt lời, toàn bộ Thanh Thành đều chìm trong rung động!
Tần Đình là ai?
Đệ tử chân truyền Huyền Thiên Tông! Thánh Tử tương lai!
Huyền Thiên Tông chính là một con quái vật khổng lồ! Phục Quốc này cũng nằm trong lĩnh vực Huyền Thiên Tông quản lý, hàng năm cung phụng các loại tài nguyên cho Huyền Thiên Tông để đổi lấy sự phù hộ của Huyền Thiên Tông!
Đặc biệt là quãng thời gian trước Tần Đình đột phá tới Cảnh giới Thần Thông, chấn kinh toàn bộ Đông Hoang, đám người trong Thanh Thành nho nhỏ này cũng có nghe nói.
Nhưng không quá quan tâm, bởi vì dù là Huyền Thiên Tông hay là Tần Đình, thật sự là quá xa vời với nơi này.
Nhưng hiện giờ, Tần Đình xuất hiện trong Thanh Thành nho nhỏ này!
Tất cả mọi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng được.
Tộc nhân Diệp thị ngây ngốc, bọn hắn nghĩ thế nào cũng không tưởng được là Tần Đình tới tìm bọn họ phiền phức.
Diệp gia bọn họ đã làm gì trêu chọc đến tôn đại thần này?
Nói khó nghe thì Diệp gia bọn họ căn bản là không có tư cách trêu chọc Tần Đình!
Ngươi từng thấy sâu kiến trên mặt đất trêu chọc phải Thần Long trên bầu trời chưa?
Căn bản là không cùng một thế giới!
Diệp Long cũng thất thần, đến khi hắn lấy lại tinh thần, lập tức cúi đầu bái nói: "Không biết là Tần công tử đại giá quang lâm! Chỉ là không biết Diệp gia ta đã làm gì mạo phạm đến Tần công tử?"
Nhiếp U cười lạnh nói: "Diệp Thu gan to bằng trời, mạo phạm công tử nhà ta, đã bị tru sát! Các ngươi thân là tộc nhân của Diệp Thu, đương nhiên cũng có tội! Đáng chém cửu tộc!"
Nghe thấy Diệp Thu đã chết, lòng Diệp Long đau như đao cắt, hô to một tiếng: "Con ta!"
Nghe thấy câu trả lời của Nhiếp U, tộc nhân Diệp thị cuối cùng cũng biết đại họa này do ai gây ra.
Bọn họ thần sắc điên cuồng, nhao nhao hô lớn: "Tần công tử tha mạng!"
"Tha mạng, việc này chỉ do một mình Diệp Thu gây nên, trên thực tế chúng ta không biết gì hết!"
"Không sai, xưa nay chúng ta cũng không chấp nhận được cách hành xử của Diệp Thu, mặc dù là đồng tộc, thực ra cũng không thân thiết, mong Tần công tử minh giám!"
...
Tần Đình nhìn trò hề của đám người phía dưới, ánh mắt đạm mạc, giống như là thần linh chưởng quản sinh tử đứng trên cửu thiên!
Tộc nhân Diệp thị thấy sự tình không cách nào vãn hồi, vô cùng tuyệt vọng, chửi mắng ầm ĩ.
Bọn hắn không dám chửi mắng Tần Đình, cho dù sắp bị Tần Đình xoá bỏ cũng không dám chửi mắng Tần Đình!
Bọn hắn đều chửi mắng Diệp Long với những lời lẽ ác độc nhất.
"Đều tại nhi tử của ngươi! Diệp Thu! Là hắn đã hại tất cả chúng ta!"
"Kỳ Lân Diệp gia cái gì! Hắn chính là tai họa, Diệp thị nhất tộc hủy diệt đều do hắn!"
"Nếu không phải Diệp Thu mạo phạm Tần Đình công tử! Diệp thị chúng ta sao lại bị hủy diệt được!"
"Ta làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cả nhà ngươi!"
...
Ngay cả mấy người lấy lòng Diệp Long trong đại điện lúc trước cũng đều chửi Diệp Long!
Bọn hắn cũng không nghĩ, nếu không có Diệp Thu, làm sao Diệp gia có thể quật khởi? Nếu không có Diệp Thu, sao bọn hắn có thể hưởng thụ cuộc sống thế này?
Một khắc trước đều đang tán dương Diệp Thu là Kỳ Lân của Diệp gia, hiện giờ tất cả đều đang chửi mắng Diệp Thu.
Đã sắp chết còn không dám chửi mắng hung thủ giết người là Tần Đình, mà lại trút toàn bộ lửa giận xuống Diệp Long.
Thật là mỉa mai!
Diệp Long nhìn tộc nhân xúc động phẫn nộ, thân thể lạnh run, như là đang nhìn một đám người xa lạ.
Thật lâu sau, hắn cười bi thảm một tiếng: "Ha ha, rơi vào tình cảnh này! Các ngươi cùng chết với ta đi, ha ha ha ha!"
Dứt lời, cả người co quắp, thất khiếu chảy máu mà chết.
Cường giả Thần Thông, Gia chủ Diệp gia tự tuyệt kinh mạch mà chết!
Nhìn thấy Diệp Long bỏ mình, các tộc nhân còn lại đều tự biết không có cách nào may mắn thoát khỏi.
Một vài người có cốt khí đều tự sát thân vong, giữ lại chút thể diện cuối cùng.
Nhưng rất nhiều người lại không cam tâm, chạy trốn về bốn phương tám hướng.
"Mau trốn!"
"Trốn đi, ta không muốn chết!"
Ánh mắt Nhiếp U tụ lại, cười một tiếng tàn nhẫn, đánh ra một thủ thế.
Thiết Vệ Tần thị vây quanh Diệp phủ đồng loạt xuất động, bắt đầu giết người!
Những tộc nhân Diệp thị này sao có thể là đối thủ của Thiết Vệ Tần thị, vừa đối mặt đã bị giết chết.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ Diệp phủ trở thành Tu La tràng!
...
Ầm!
Tộc nhân cuối cùng của Diệp thị ngã xuống.
Toàn bộ Diệp gia, hơn ngàn nhân khẩu, toàn bộ tử vong!
Diệp gia hùng bá Thanh Thành không còn tồn tại! Không còn ngọn cỏ!
Tần Đình hài lòng gật đầu, quay người rời đi, trong lòng hắn, những người này đều là sâu kiến, giết đám sâu kiến này, chỉ để lập uy mà thôi.
Tần Đình hắn không thể mạo phạm!
Liễu trưởng lão bên cạnh vuốt râu, thở dài nói: "Công tử quá mức trạch tâm nhân hậu, nếu là ta, toàn bộ Thanh Thành này cũng nên bồi tội cùng Diệp Thu!"
Đám người Thanh Thành nghe thấy lời này, cả người phát lạnh, đều nằm rạp trên mặt đất cầu xin khoan thứ!
Nhiếp U cũng liếc nhìn Liễu trưởng lão, lão già này, cái này cũng có thể liếm!
Đợi đến khi Thái Vũ Phi Lâu chậm rãi rời đi, đám người Thanh Thành đều thở dài một hơi.
Rồi lại chửi bới: " Diệp Thu kia đúng là sao tai họa! Suýt nữa đã liên lụy đến Thanh Thành chúng ta!"
"Không sai!"
Người khác cũng phụ họa.
Diệp gia bị diệt, tất cả mọi người đều cảm thấy là đương nhiên. Mạo phạm nhân vật như Tần Đình, bỏ mình tộc diệt, là kết cục bình thường nhất!
Đây chính là quy tắc của thế giới này! Cường giả vi tôn!
Kẻ yếu! Chính là sâu kiến!
Chương 54: Tâm tính chuyển biến
Thái Vũ Phi Lâu.
Tần Đình ở trong đại điện, đang xem bảng hệ thống.
Sau khi san bằng Diệp gia, hắn lại đạt được 100,000 giá trị nhân vật phản diện
Hiện giờ hắn có tổng cộng 102W điểm giá trị nhân vật phản diện, hắn nhìn số liệu, c
