Sáng sớm hôm sau, Liễu Tố Tố hầu hạ Tần Đình mặc quần áo.
Liễu Tố Tố chỉ là thị nữ của hắn, chẳng qua lúc này cũng là làm tròn tâm nguyện cho nàng.
Ngay từ đầu nàng đã cực kì sùng bái Tần Đình, thế gia công tử nổi danh khắp Đông Hoang, nguồn gốc gia thế và thiên phú đều không ai sánh bằng.
Bây giờ còn trèo lên được ngôi vị Thánh Tử của Huyền Thiên tông, về sau nhất định có thể trở thành người đứng đầu cai quản Đông Hoang!
Trong nội tâm nàng hạ quyết tâm nhất định phải hầu hạ Tần Đình thật tốt, nàng tự biết mình gia thế không bằng người khác, chỉ có mấy phần tư sắc là có thể lọt vào mắt Tần Đình. Cho nên nàng nhất định phải nắm chắc cơ hội này.
Trong lòng Tần Đình cũng khá hài lòng, Liễu Tố Tố này quả thật mê hoặc, tối hôm qua ở trên giường làm hắn cực kì thỏa mãn, ha ha, tư vị cũng không tệ.
Nhưng mà hắn cũng chẳng yêu thương gì Liễu Tố Tố, đây cũng chỉ là một cảm giác về thứ gì đó mới mẻ mà thôi.
Hầu hạ xong xuôi, Liễu Tố Tố thấy Tần Đình cũng không có biểu thị gì thêm, nhu thuận rời khỏi phòng.
Nàng tự biết vị trí chính xác của mình, cũng không có cậy sủng mà kiêu.
Nhìn thấy Nhiếp U, nàng lập tức cung kính hành lễ, không có một chút thái độ kiêu căng nào.
Nhiếp U thầm nghĩ trong lòng, Liễu Tố Tố này cũng khá thông minh, khẽ gật đầu với nàng.
Các thị nữ khác nhìn thấy Liễu Tố Tố đi ra từ phòng của Tần Đình đều nhìn nàng với ánh mắt hâm mộ xen lẫn ghen tỵ. Bọn họ cho rằng Liễu Tố Tố từ nay về sau chính là một lần hóa Phượng Hoàng rồi.
Nhiếp U đi vào trong điện, hành lễ với Tần Đình.
Tần Đình hỏi: "Sáng sớm đã đến có chuyện gì vậy?"
Nhiếp U nói: "Công tử, trước đó người sai thuộc hạ trông coi trứng linh thú, giờ đã có mấy phần dị động, có vẻ là muốn xuất thế rồi."
Tần Đình nhướn mày lên nhớ tới việc này.
Hắn gật đầu nói: "Ngươi dẫn đường đi, ta muốn tới xem thử."
Nhiếp U ở phía trước dẫn đường, hai người đi tới một lầu các.
Thủ vệ ở lầu các nhìn thấy hai người, cùng nhau hành lễ nói: "Gặp qua công tử!"
Tần Đình khẽ gật đầu, ra hiệu không cần đa lễ.
Tiến vào lầu các liền nhìn thấy một tòa ngọc đài, ngọc đài này chính là Thiên Hương Noãn Ngọc chế thành, người ngoài nhìn thấy nhất định sẽ hô to phung phí của trời, nhưng ở chỗ này thì quả thật bình thường.
Trên ngọc đài có một quả trứng, mặt ngoài quả trứng hiện lên rất nhiều đường vân kỳ dị, còn mơ hồ tản ra một loại khí tức yêu dị.
Chính là quả trứng linh thú trước đó.
Khí tức của trứng linh thú càng ngày càng không ổn định, có vẻ là muốn phá xác.
Chỉ là vỏ trứng kia giống như không muốn bị phá vỡ, thứ ở bên trong làm sao cũng không phá nổi.
Tần Đình mỉm cười nói: "Tiểu gia hỏa, ta giúp ngươi một tay."
Một đạo nguyên khí đưa vào bên trong trứng linh thú, đạo khí tức kia sau khi được nguyên khí ôn dưỡng lập tức trở nên hùng hậu.
Rắc.... Một tiếng.
Một cái bóng phá xác chui ra, trôi nổi trên không trung.
Nhiếp U "A" lên, có chút không thể tin, nhưng sau khi thấy rõ thứ đó lập tức vui sướng!
Quay về phía Tần Đình bái nói: "Chúc mừng công tử!"
Thấy rõ thân ảnh trước mặt, Tần Đình cũng không che được ý cười.
Hắn không nghĩ tới lại gặp phải kinh hỉ lớn như vậy.
Một con rồng!
Chân Long bạch sắc!
Đây chính là thần thú!
Thần thú trên thế giới này không những hiếm mà còn cực kì mạnh mẽ.
Mà Tiểu Bạch Long trước mặt này, xác thực chính là thần thú hàng thật giá thật! Chân Long!
Con bạch long kia du động một hồi trên không trung, sau đó mới bay đến bên trên vỏ trứng.
"Tạp tạp tạp tạp" mấy cái liền ăn toàn bộ vỏ trứng vào trong bụng, lúc này mới có tinh lực nhìn về phía mọi người.
Bạch Long kia vừa nhìn thấy Tần Đình đã cảm nhận được khí tức rất quen thuộc, bởi vì hắn chính là người vừa đưa nguyên khí vào bên trong trứng, giúp con Bạch Long thoát được ra ngoài.
Trong mắt tràn đầy sự thân cận, Bạch Long bay đến bên cạnh Tần Đình, bay vài vòng quanh hắn rồi hạ xuống trên bờ vai của hắn.
Tần Đình vừa mới nhìn thấy Tiểu Bạch Long đã sinh lòng yêu thích, quả thật có chút động tâm.
Trên tay hắn hiện ra một đan dược, chính là Tăng Nguyên Đan, coi như là một loại đan dược cũng không tệ.
Mà Tiểu Bạch Long kia sau khi ngửi một hồi, phì mũi ra, có vẻ coi thường.
Tần Đình bật cười, trên tay lại hiện lên một đan dược khác, ẩn ẩn tản ra kim quang, hiển nhiên không phải là phàm phẩm!
Đại Diễn Đan!
Nếu thứ này xuất hiện ở ngoại giới có thể gây nên một trận tinh phong huyết vũ để tranh giành bảo vật!
Lúc này thân ảnh Tiểu Bạch Long mới chấn động, vội vàng nuốt Đại Diễn Đan vào. Sau đó nó lại tiếp tục bay vòng quanh Tần Đình dáng vẻ cực kì mong chờ.
Tần Đình mỉm cười, trên tay lại hiện ra mấy viên Đại Diễn Đan nữa.
Tiểu Bạch Long kêu to một tiếng, một ngụm ăn hết sạch.
Sau đó nó bay vòng quanh Tần Đình khoảng vài vòng, rồi mới chui tay áo hắn, ngủ thiếp đi.
Nhiếp U lại hướng Tần Đình bái nói: "Chúc mừng công tử! Có thần thú này trong tay, sau này người tất có thể quân lâm thiên hạ! Xem ra công tử chính là người mang đại khí vận!"
Tần Đình nghe được Nhiếp U nói, thần sắc khẽ động.
Nói không chừng mọi việc xảy ra quả thật là do vận khí.
Tự mình cướp đoạt vận khí của Diệp Thu, ấp trứng linh thú, lại ấp ra một Chân Long xuất thần như vậy!
Xem ra, quả nhiên là vận khí không tệ.
Nghĩ đến điều này, Tần Đình lại càng thêm khát vọng vào vận khí của mình.
Vậy khí vận chi tử tiếp theo, bao giờ ngươi mới xuất hiện đây...
Chương 63: Lời mời của Trưởng lão điện
Mấy ngày nay Tần Đình vẫn luôn ở bên Tiểu Long, còn đặt cho nó một cái tên.
Bạch Linh!
Nghe được cái tên này, Tiểu Bạch Long vui sướng bay chung quanh Tần Đình, chứng tỏ nó rất thích thú.
Bạch Linh cũng cực kì ỷ lại vào Tần Đình, luôn chui vào trong tay áo hắn để ngủ.
Mấy ngày nay Tần Đình đều dùng linh đan để nuôi nấng Bạch Linh, mà Bạch Linh cũng làm cho Tần Đình thấy được sự kinh khủng của một thần thú là như thế nào.
Ban đầu Bạch Linh mới đạt cảnh giới Nguyên Đan, mấy ngày nay được Tần Đình dùng linh đan nuôi nấng đã đột phá đến cảnh giới Thần Luân!
Tốc độ nhanh đến vậy khiến Tần Đình cũng có chút xấu hổ.
Tiểu Bạch Long này không hổ là thần thú, có thể hoàn mỹ chuyển đổi năng lượng ẩn chứa trong đan dược thành tu vi của mình.
Nhưng mà để đạt được như vậy, tài nguyên bỏ ra cũng cực kì nhiều.
Hơn ba trăm viên Đại Diễn Đan!
Đây quả thật là một tài sản khổng lồ, thậm chí so với giá trị của một môn phái nhỏ còn lớn hơn!
Cái này cũng chính là dựa vào thân gia thâm hậu đằng sau Tần Đình, không chỉ có tài nguyên của Tần thị, mà sau khi trở thành Thánh Tử, hắn cũng có quyền hạn sử dụng tài nguyên của Huyền Thiên tông.
Cho nên khó khăn lắm mới có thể chống đỡ được...
Nhưng mà điều đáng sợ bây giờ chính là...
Bạch Linh tựa hồ đã bớt dần hứng thú với Đại Diễn Đan, sau khi đột phá đến Thần Luân Cảnh, Bạch Linh đã không thể nào ăn Đại Diễn Đan được nữa, chỉ khi nào đói bụng mới có thể bất đắc dĩ ăn hai viên.
Sau đó nó còn biểu thị cực kì bất mãn.
Tần Đình nhìn Bạch Linh đang phụng phịu, bật cười không thôi.
Hắn liền mở ra trong tay một đan dược, bên trên có dị tượng sao trời lấp lánh, nhật nguyệt luân hồi.
Tứ Tượng Đan!
Cường giả Thần Đài cũng đều chỉ vì Tứ Tượng Đan mà điên cuồng tranh giành!
Bạch Linh một ngụm nuốt Tứ Tượng Đan vào bụng, sau đó lập tức trở lại ống tay áo của Tần Đình để nghỉ ngơi.
Cảm nhận được Bạch Linh liên tục bộc phát khí thế, Tần Đình lắc đầu, tuy nói tài nguyên bỏ ra không ít, nhưng hiệu quả cũng không tệ.
Cứ theo tiến độ này, không bao lâu Bạch Linh sẽ có thể đột phá đến Thần Thông cảnh!
Nhiếp U đã đến, hướng Tần Đình bái lễ: "Công tử."
Tần Đình nhìn Nhiếp U, hỏi: "Có chuyện gì?"
Nhiếp U nói: "Trưởng Lão điện mời công tử đến nghị sự!"
Lông mày Tần Đình nhướn lên, Trưởng Lão điện ư?...
Người đứng đầu trên danh nghĩa của Huyền Thiên Tông đương nhiên là chưởng giáo Lăng Tiêu chân nhân, nhưng mà Lăng Tiêu chân nhân xưa nay không hỏi thế sự, một lòng tu luyện.
Thế nhưng những sự vụ lớn của Huyền Thiên Tông vẫn cần có người quản lý.
Mà Trưởng Lão điện chính là có vai trò như vậy.
Trưởng Lão điện bao gồm mười ba nội các trưởng lão, bình thường sự việc trong môn phái gần đây đều là mười ba người này quyết định.
Phụ thân Tần Đình là Tần Đế cũng chính là người có địa vị cao nhất trong Trưởng Lão điện, đại trưởng lão nội các!
Tần Đình gật đầu, lần này xem ra đã phát sinh sự tình không nhỏ rồi.
...
Tần Đình lập tức hướng Trưởng Lão điện bay đến, trên đường đi các đệ tử đều lần lượt thi lễ với hắn.
"Gặp qua Thánh Tử!"
"Tham kiến Thánh Tử!"
...
Ánh mắt của các nam đệ tử khi nhìn về phía Tần Đình đều lộ ra vẻ cuồng nhiệt và sùng bái.
Những đệ tử hồi trước đi theo Tần Đình tiến về Liên Vân sơn mạch như Từ Hạo, sau khi trở lại môn phái đã ra sức tuyên truyền những chuyện ngày xưa về phong thái của Tần Đình.
Chỉ một mình đã có thể áp chế Nguyên Thủy Môn, ép đệ tử chân truyền của Nguyên Thủy Môn quỳ xuống bồi tội!
Chỉ một mình có thể trực diện chiến đấu với đại ma Thần Cung mà khí thế không hề thua kém.
Chỉ một mình có thể phá tan thế công do ba đại thánh địa liên thủ!
Phong thái như vậy quả nhiên chính là một vị anh hùng.
Các đệ tử phần lớn đều là người trẻ tuổi mang trong mình nhiệt huyết sục sôi cho nên vô cùng sùng bái những cường giả anh hùng, đối với Tần Đình càng là sùng bái tột đỉnh.
Mà những nữ đệ tử cũng không thể nào che giấu được ánh mắt ái mộ.
Tần Đình xét theo từng góc độ quả thật là một nam tử hoàn mỹ.
Gia thế hiển hách, thiên phú hơn người, tướng mạo tuấn mỹ vô song, hiện tại còn leo lên được ngôi vị Thánh Tử, tương lai chính là chưởng giáo Huyền Thiên Tông, có thể nào khiến người khác không ái mộ cho được.
Tần Đình mỉm cười gật đầu ra hiệu, bình dị gần gũi như một làn gió xuân ấm áp.
Huyền Thiên Tông, Trưởng Lão điện.
Tuy nói là Trưởng Lão điện nhưng nếu thay thế bằng tiểu thế giới còn thỏa đáng hơn nhiều.
Tần Đình bước vào bên trong Trưởng Lão điện liền cảm giác được một không gian hoàn toàn yên tĩnh.
Tinh quang sáng chói, tựa như ảo mộng. Mười ba cái đạo uẩn phù văn phân bố xung quanh vương tọa, tràn đầy uy nghiêm cùng thần bí.
Tần Đình vừa mới tiến vào Trưởng Lão điện, trước mặt hắn đã hiện ra một vương tọa.
Trở thành Thánh Tử, địa vị siêu nhiên, tại Huyền Thiên Tông chính là có quyền lực, cho nên hắn đương nhiên cũng có quyền ngồi xuống.
Tần Đình ngồi lên, khẽ gật đầu ra hiệu.
Tiếp đó hắn cất giọng nói: "Không biết các vị trưởng lão triệu kiến ta là có chuyện gì quan trọng?"
Tần Đình đối mặt với các nội các trưởng lão bày ra thái độ cực kì tùy ý.
Bởi vì hắn biết rõ, trong số mười ba vị nội các trưởng lão này, có chín vị đã gần như là đầu quân cho Tần thị nhất tộc của hắn.
Nói một cách khác, Trưởng Lão điện này.
Là nơi Tần Đình có thể đại biểu ý chí của đại đa số trưởng lão nội các!
Một giọng nói ôn hòa vang lên: "Lần này bọn ta triệu kiến Thánh Tử, đích thật là có chuyện quan trọng."
Một thanh âm khác nói: "Đúng vậy, lần này, bọn ta muốn Thánh Tử tự mình đi một chuyến."
Tần Đình hỏi: "Chuyện gì mà cần ta tự mình đi một chuyến?"
Một giọng nói già nua vang lên: "Huyền Đô Tiên Vực đã xuất hiện!"
Nghe thấy bốn chữ Huyền Đô Tiên Vực, con ngươi Tần Đình co rụt lại.
Huyền Đô Tiên Vực!
Chương 64: Huyền Đô Tiên Vực!
Huyền Đô Tiên Vực là một khu vực cực kỳ thần bí.
Một vạn năm trước, nơi đó đột nhiên xuất hiện tại Đông Hoang, bên trong Hoang Địa, trong lúc vô tình đã bị một người phát hiện ra.
Người kia đi vào Huyền Đô Tiên Vực trông thấy bên trong toàn là bảo vật, pháp bảo, đan dược, tâm pháp nhiều vô số kể, hơn nữa căn bản không phải là phàm phẩm.
Tin tức này sau khi được truyền ra bên ngoài đã khiến vô số môn phái tranh giành nhau đến đây, họ đều phát hiện Huyền Đô Tiên Vực đích thật giống như lời đồn, quả thật bên trong toàn là bảo vật.
Nhưng ở Huyền Đô Tiên Vực có một điều khá quỷ dị, chính là vô luận tu sĩ có cảnh giới cỡ nào khi đi vào bên trong, đều sẽ bị áp chế tại Thần Thông cảnh giới!
Mà mỗi lần Huyền Đô Tiên Vực xuất hiện đều chỉ có thể dung nạp một ngàn người, chỉ cần quá một ngàn người thì tất cả mọi người đều sẽ bị đưa ra.
Hơn nữa Huyền Đô Tiên Vực chỉ tồn tại ba tháng, sau ba tháng sẽ đóng lại, biến mất vô tung vô ảnh.
Và mỗi lần xuất hiện, nó sẽ xuất hiện ở những địa phương khác nhau, thời gian xuất hiện cũng không tương đồng.
Những thứ không thay đổi ở đây chính là nó sẽ chỉ tồn tại đúng ba tháng, bất luận tu vi như nào đều sẽ bị áp chế ở Thần Thông cảnh giới và nhiều nhất chỉ có thể dung nạp một ngàn người.
Nơi huyền diệu như này đã thu hút không ít những người đại năng đến tìm kiếm.
Có một thời điểm người đứng đầu Đông Hoang là Huyền Thiên Tông Ứng Hoàng lão tổ đã thử dò xét.
Kết quả Ứng Hoàng lão tổ, người mang năng lực thông thiên của Hóa Thần Cảnh, cũng không thể tìm ra được bí mật của Huyền Đô Tiên Vực.
Trải qua hàng vạn thời kì, các môn phái ở Đông Hoang đã lập ra một quy định.
Chính là không thể làm trái với quy định của Huyền Đô Tiên Vực.
Trải qua một phen gió tanh mưa máu, tất cả các đại môn phái đã phân phối tốt các danh ngạch.
Riêng Huyền Thiên Tông đã được phân khoảng một trăm tám mươi danh ngạch!
Một trăm tám mươi nghe có vẻ ít, nhưng phải biết rõ Đông Hoang vô biên vô hạn, không biết có bao nhiêu ức vạn sinh linh sinh hoạt ở nơi này.
Môn phái càng nhiều vô số kể! Con số đâu chỉ có ngàn vạn!
Chỉ là cấp bậc thánh địa môn phái thì gồm có Huyền Thiên Tông, Nguyên Thủy Môn, Triều Thánh Tông, Cổ Thần Cung, Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo. Trong khắp Đông Hoang có sáu đại thánh địa!
Siêu cấp đại phái thì có khoảng mấy chục như Bát Quái Tông, Phiêu Tuyết Tông, vân vân.
Nhất lưu đại phái có mấy trăm, nhị lưu, tam lưu môn phái thì như Tinh Hải, nhiều vô số kể!
Huyền Thiên Tông có một trăm tám mươi danh ngạch, từ trước đến nay Nguyên Thủy Môn luôn cường thế nhưng cũng chỉ có một trăm hai mươi danh ngạch, các thánh địa thực lực hơi kém một chút như Càn Nguyên tông thì có mười mấy danh ngạch.
Sáu đại thánh địa chiếm cứ số danh ngạch như vậy, có thể thấy được sáu đại thánh địa quả thật là lũng đoạn tài nguyên.
Nhưng đây chính là quy tắc!
Thực lực vi tôn!
...
Tần Đình hỏi: "Huyền Đô Tiên Vực xuất hiện ở đâu?"
Một chất giọng già nua vang lên: "Tại đô thành của một tiểu quốc tên là Đông Húc Quốc, một tháng sau sẽ mở ra, môn phái chúng ta đã chọn xong nhân tuyển, Thánh Tử, người mau đi chuẩn bị đi."
Một giọng nói ôn hòa khác vang lên: "Thánh Tử, mỗi đệ tử tiến vào Huyền Đô Tiên Vực đều là những thiên tài, tinh anh của môn phái, lần này cho bọn họ đi Huyền Đô Tiên Vực nhằm cung cấp cho bọn họ nhiều lợi thế, sau này khi ra ngoài chắc chắn sẽ trở thành cao thủ một phương, đây chính là nguyên nhân giúp cho Huyền Thiên Tông ta ngày càng lớn mạnh!"
Tần Đình gật đầu nói: "Đúng vậy! Cường giả càng mạnh, kẻ yếu càng yếu!"
Tần Đình đột nhiên đứng dậy, đưa mắt nhìn xung quanh, cất cao giọng nói: "Ta đã là Thánh Tử, cho nên phải lấy lợi ích của Huyền Thiên Tông làm trọng. Hiện tại Nguyên Thủy Môn ngày càng hung hăng ngang ngược, nhiều lần khiêu khích Huyền Thiên Tông, nhất định phải nghiêm trị!"
Giọng nói già nua kia hỏi: "Nghiêm trị như thế nào?"
Tần Đình mỉm cười nói: "Nguyên Thủy Môn kia có một trăm hai mươi danh ngạch, vẫn có chút nhiều."
Lại một thanh âm khác vang lên: "Danh ngạch này là do hàng vạn năm trước an bài ổn thỏa, nay nếu Huyền Thiên Tông ta cưỡng ép cải biến, sợ là sẽ khiến các môn phái khác không phục."
Tần Đình mỉm cười, thản nhiên nói: "Quy định đi vào là một trăm hai mươi người, nhưng ra được bao nhiêu người thì không ai quy định hết."
Lời vừa nói ra, toàn bộ Trưởng Lão điện lâm vào trầm mặc.
Thật lâu sau, đám trưởng lão nội các mới cùng nhau nói: "Được!"
Tần Đình gật đầu, quay đầu rời khỏi Trưởng Lão điện.
Sau khi Tần Đình đi khỏi, một đạo âm thanh già nua lên tiếng:"Hậu sinh khả úy."
Một âm thanh khác khen ngợi: "Thánh Tử có thể quyết đoán như thế, thật xứng đáng là một phương hùng chủ! Huyền Thiên Tông ta sau này tất có thể thống trị Đông Hoang!"
"Hay!"
"Hay!"
...
Tần Đế chưa từng xuất hiện trong Trưởng lão điện, việc này thật ra cũng bình thường.
Lão nhân gia ông ta tu vi đã đạt tới Thông Thiên, chính là người chỉ có thể cầu chứ không thể gặp, nhưng so với Lăng Tiêu chân nhân không màng thế sự thì điều khác biệt chính là, Tần Đế luôn nắm giữ Trưởng lão điện trong tay.
Kế hoạch nhằm vào Nguyên Thủy Môn nhanh như vậy đã được các trưởng lão thông qua, đương nhiên cũng có ý tứ của Tần Đế ở trong.
Nhưng mà kế hoạch từ miệng Tần Đình, tự nhiên cũng có một phần tư tâm của hắn.
Bởi vì hắn đang tu hành Vạn Thần Pháp Điển cho nên cần phải dung hợp tâm pháp đỉnh cấp, mà Nguyên Thủy Đại Đạo của Nguyên Thủy Môn chính là một bộ kinh điển đương thời!
Năm đó, tổ sư đời đầu của Nguyên Thủy Môn chính là nhờ vào Nguyên Thủy Đại Đạo mà tỏa sáng rực rỡ, quát tháo phong vân, nhìn xuống Đông Hoang.
Cuối cùng thành lập nên Nguyên Thủy Môn, thánh địa tu hành uy danh hiển hách!
Khóe miệng Tần Đình nhếch lên thành một nụ cười.
Nguyên Thủy Đại Đạo... Thật khiến cho người ta hiếu kì...
Chương 65: Huyền Thiên Thánh Tử
Huyền Đô Tiên Vực xuất thế!
Tin tức này đã làm toàn bộ Đông Hoang rung động!
Vô số môn phái nhao nhao tiến về tiểu quốc gia mang tên Đông Húc Quốc. Huyền Đô Tiên Vực lần này đã xuất hiện ở gần đô thành Đông Húc Quốc, bên trong một dãy núi.
Hoàng đế Đông Húc Quốc mấy ngày nay quả thực ăn ngủ không yên.
Đông Húc Quốc của hắn từ khi nào xuất hiện nhiều cao thủ đến vậy!
Cường giả Thần Thông ngày thường vốn dĩ khó gặp bây giờ thì chỗ nào cũng có!
Hơn nữa có không ít cường giả Thần Đài cũng xuất hiện khắp nơi, mỗi một người đều không dễ chọc vào.
Đông Húc Quốc cũng chỉ là một tiểu vương quốc, hoàng đế Đông Húc Quốc là người mạnh nhất đất nước cũng chỉ là một cường giả Thần Thông.
Mà còn châm chọc hơn là, môn phái mà Đông Húc Quốc phải dựa dẫm vào chính là Linh Vân Phái, cũng chỉ là một môn phái nhị lưu, chưởng môn Vân Hạc chân nhân mặc dù là cường giả Thần Đài, nhưng tay cũng chẳng thể vỗ ra tiếng, một danh ngạch cũng không có.
Lại là một phi thuyền cực kì to lớn bay trên đầu Đông Húc thành, hoàng đế Đông Húc ai thán một tiếng, lại tới nữa rồi!
Mấy ngày nay liên tục xuất hiện thế lực siêu cấp giáng lâm đến Đông Húc thành, Nguyên Thủy Môn, Triều Thánh Tông. Sáu đại thánh địa, ngoại trừ Huyền Thiên Tông thì đều đã đến, hắn là hoàng đế đương nhiên phải ra cửa tiếp đón.
Nhưng hắn chẳng khác nào một hạt bụi giữa sa mạc, các thánh địa đại môn phái kia căn bản không để hắn vào mắt.
Dù vậy mỗi lần đại môn phái giáng lâm đến Đông Húc thành, hoàng đế Đông Húc vẫn phải đi ra tiếp đón.
Nếu không làm như vậy chính là coi thường lễ nghĩa cấp bậc.
Ai mà biết được những đại môn phái kia có thể dựa vào đó mà giận chó đánh mèo!
Nếu thực sự như vậy thì Đông Húc Quốc của bọn họ coi như xong đời!
Đến cả Linh Vân Phái cũng chẳng che chở được bọn họ, thậm chí còn có khả năng phủi sạch quan hệ vì sợ bị liên lụy.
Nghĩ mà xem, hắn dù sao cũng là hoàng đế một nước, chấp chưởng vạn dặm, bây giờ lại giống như một tên ăn mày bộ dạng cẩn trọng nghiêm túc! Thật sự là bi ai!
Hoàng đế Đông Húc đi ra cửa điện, nhìn thấy chiếc phi thuyền to lớn phía xa, cho đến khi thấy rõ tiêu cờ.
Hắn lập tức trừng lớn hai mắt!
Lá cờ trên phi thuyền thêu một chữ "Huyền" thật lớn!
Chính là Huyền Thiên Tông!
Đông Hoang bá chủ Huyền Thiên Tông đã đến rồi!
Người đến đích thật là Huyền Thiên Tông.
Lần này, Tần Đình cũng không còn dùng Thái Vũ Phi Lâu.
Bởi vì hắn đã mang thân phận của Huyền Thiên Thánh Tử xuất hành, đương nhiên là phải ngồi trên phi thuyền của Huyền Thiên Tông.
Nhưng mà chiếc phi thuyền này quả thật mang bản lĩnh cực kì to lớn, Thái Vũ Phi Lâu rõ ràng không thể đem ra so sánh được.
Trên phi thuyền là một nhóm đệ tử trẻ tuổi khí chất ngời ngời đang đứng.
Đó chính là những đệ tử được tuyển ra để tiến vào Huyền Đô Tiên Vực, những đệ tử này tu vi cực kì thâm hậu, mỗi người đều là nhân tài kiệt xuất, ở ngoại giới chính là ngàn dặm mới tìm được một người.
Một trăm tám mươi vị đệ tử này chính là đệ nhất tinh nhuệ đệ tử của Huyền Thiên Tông!
Từ Hạo kia thật ra cũng được tính là thiên tài, chỉ là lần đi đến Huyền Đô Tiên Vực này lại không được chọn!
Đệ tử dẫn đầu đáng lẽ chính là ba vị đệ tử chân truyền!
Lạc Viễn, Lý Quân Ninh, còn có một vị chân truyền đệ tử mới nhưng lần này đều không đến đây. Ba người này đã đạt Thần Thông cảnh!
Chu Bình Nguyệt nhìn thấy Lý Quân Ninh đột phá đến Thần Thông cảnh, nhận kích thích cho nên phải bế quan nhiều ngày, đương nhiên là bỏ qua lần đến Huyền Đô Tiên Vực này.
Còn Phong Thiên Hàn thì là e ngại Tần Đình, không dám ở cùng một chỗ với Tần Đình nên mới từ chối.
Còn có một vị chân truyền đệ tử mới tên là Triệu Linh Nhi, cũng đang có chuyện quan trọng nên không thể đến đây.
Bên cạnh Tần Đình ngoại trừ Nhiếp U luôn luôn có mặt, thì giờ lại có thêm ba vị lão giả khí thế ngất trời.
Ba vị lão giả này rõ ràng đều là cường giả Thần Cung cảnh!
Dù sao thì lần xuất hành này, đệ tử thiên tài của Huyền Thiên Tông đều ra hết, vạn nhất có nguy hiểm, Huyền Thiên Tông sẽ mất đi người kế tục cho nên cần phải vô cùng cẩn trọng.
Các tu sĩ ở Đông Húc thành cũng nhận ra phi thuyền.
"Xem kìa, chính là Huyền Thiên Tông!"
"Huyền Thiên Thánh Tử cũng tới!"
"Sáu đại thánh địa rốt cục cũng đã tề tụ đủ!"
Toàn bộ Đông Húc thành đều chấn động, bởi vì người đến chính là Huyền Thiên Tông, quái vật khủng bố cỡ này đương nhiên phải hấp dẫn ánh nhìn của nhiều người.
Phi thuyền vừa mới chạm xuống đất, hoàng đế Đông Húc đã đợi từ sớm sẵn sàng nghênh đón.
Nhìn thấy Tần Đình bước ra, hắn bước nhanh đến vội vàng hành lễ: "Quốc chủ Đông Húc Quốc - Cao Sí, tham kiến Huyền Thiên Thánh Tử!"
Cường giả sau lưng hoàng đế Đông Húc Quốc cũng thi nhau nói: "Tham kiến Huyền Thiên Thánh Tử!"
Một vài tu sĩ ở các môn phái nhỏ cũng bị bầu không khí lây nhiễm cùng nhau hành lễ: "Tham kiến Huyền Thiên Thánh Tử!"
"Tham kiến Huyền Thiên Thánh Tử!"
"Tham kiến Huyền Thiên Thánh Tử!"
....
Chỉ trong một khoảnh khắc, tựa như là toàn bộ người trong thành đều hướng Tần Đình hành lễ.
Tần Đình khoác trên mình y phục bồng bềnh, khí thế hào hùng, giống như là Thiên Thần hạ phàm.
Hắn mỉm cười, nói khẽ: "Không cần đa lễ."
Thanh âm không lớn, lại truyền khắp mọi ngóc ngách trong thành.
Tay phải hắn khẽ nâng, toàn bộ tu sĩ Đông Húc thành đang hạ bái đều cảm thấy một nguồn sức mạnh từ từ đỡ bọn họ dậy.
Tất cả mọi người đều không thể tin mà nhìn Tần Đình, giống như đang nhìn một thần tích!
Quả nhiên là rợn người!
Đây chính là tu sĩ toàn thành!
Cũng phải đến cả ngàn vạn người, thế mà bị Huyền Thiên Thánh Tử một mình giơ lên.
Hắn chỉ là Thần Thông cảnh sao?
Chỉ sợ đến cả cường giả Thần Đài cảnh cũng không được làm được điều này!
Quả nhiên Huyền Thiên Thánh Tử kinh khủng như vậy!
Chương 66: Tiên Vực mở ra
Đông Húc thành, trụ sở Nguyên Thủy Môn.
Một nam tử người mặc trường bào màu vàng đứng chắp tay, đứng xa xa nhìn đám người Huyền Thiên Tông.
Miệng hắn cong lên, nói khẽ: "Huyền Thiên Thánh Tử, uy phong thật là lớn."
Bên cạnh hắn một vị lão giả cúi đầu nói: "Chỉ làm màu thôi, tu vi Thánh Tử hắn mới Thông Thiên cảnh, không cần để ở trong lòng."
Nam tử mặc trường bào màu vàng này chính là Nguyên Thủy Thánh Tử! Nguyên Hạo!
Nguyên Thủy Thánh Tử năm nay ba mươi mấy tuổi, cường giả Thần Thông đỉnh phong.
Nhưng từng ở ngoại vực sáng tạo ra lịch sử một người chém giết hai tên cường giả Thần Đài, danh chấn Đông Hoang!
Nguyên Thủy Thánh Tử mỉm cười lắc đầu nói: "Huyền Thiên Thánh Tử có rất nhiều thủ đoạn, không thể khinh thường. Hơn nữa, ta còn phải tạ ơn hắn giúp ta giải quyết tên phế vật Nghiêm Hàn kia, bằng không hiện tại càng thêm đau đầu."
Nghiêm Hàn kia là đệ tử chân truyền, có thể nói là nhân vật trên mặt Nguyên Thủy Môn, thường bất hòa với Nguyên Thủy Thánh Tử, tự khoe là đối thủ của Nguyên Thủy Thánh Tử.
Nhưng trên thực tế bất quá hắn ỷ có gia thế thôi, Nghiêm Hàn là ngoại tôn của Thái Thượng trưởng lão Nghiêm Tịch trong Nguyên Thủy Môn.
Thái Thượng trưởng lão Nguyên Thủy Môn Nghiêm Tịch cũng là một vị Hư Thần đại năng, một trong ba đại Hư Thần Nguyên Thủy Môn.
Bối cảnh bực này, làm cho Nguyên Thủy Thánh Tử hắn cũng không tùy tiện làm quá mức, lần này đạo tâm Nghiêm Hàn bị phá nát, tự nhiên cũng không còn có thể đối nghịch với hắn.
Lão giả thân tín bên cạnh hắn, nghe vậy cười nói: "Thái Thượng trưởng lão rất là tức giận, truyền ra ngày sau sẽ để cho Huyền Thiên Thánh Tử đẹp mắt!"
Nguyên Thủy Thánh Tử cười lạnh một tiếng: "Lão hàng này cũng chỉ lên tiếng một chút thôi, hắc hắc, hắn dám đi gây sự với Tần Đế sao?"
Vừa nhìn về phía phương hướng Huyền Đô Tiên Vực, buồn bã nói: "Lại là một trận phong ba sắp đến..."
...
Nơi Huyền Thiên Tông đóng quân.
Ở trong một tòa lầu cao, Tần Đình cẩn thận nghe xong Nhiếp U báo cáo.
Lục đại thánh địa đều đã tới Đông Húc quốc.
Nguyên Thủy Thánh Tử, Tinh Nguyệt Thánh Tử, Cổ Thần Thánh Tử, Triều Thánh Thánh Tử, mấy tên Thánh Tử thánh địa cũng đều đã tề tụ nơi đây!
Nơi đây, hội tụ toàn bộ thiên tài cao cấp nhất Đông Hoang, thiên kiêu chi tử!
Ngoại trừ Càn Nguyên Tông còn chưa tuyển ra Thánh Tử, nghe nói Chưởng giáo Mộ Lãnh Càn Nguyên Tông vẫn còn muốn thúc đẩy Mộ Thanh Di leo lên vị trí Thánh Nữ, nhưng mà một mực bị một ít thế lực trong tông phản đối.
Mà lần này Huyền Đô Tiên Vực xuất thế, Chưởng giáo Càn Nguyên Tông lo lắng nơi đây quá mức hung hiểm, cũng không có để cho con gái yêu đến đây, mà bố trí nàng vào Tổ Địa, hy vọng Mộ Thanh Di có thể đột phá đến cảnh giới Thần Thông.
Huyền Đô Tiên Vực ngày càng không ổn định, xem ra mấy ngày nữa sẽ mở ra.
Tần Đình khẽ gật đầu.
Huyền Đô Tiên Vực áp chế tu vi tu sĩ cảnh giới cao quá mức rõ ràng, tu vi càng cao, thực lực có thể thi triển ở Huyền Đô Tiên Vực lại càng có hạn.
Vì vậy trên cơ bản đều là đệ tử thế hệ trẻ các môn phái đi vào Huyền Đô Tiên Vực.
Huyền Đô Tiên Vực có thể nói là một địa phương chế tạo ra cao thủ.
Sau khi đi vào, lấy được một ít linh đan tâm pháp, chỉ cần có thể an toàn đi ra, ngày sau kém cỏi nhất cũng bước vào Thần Đài cảnh.
Vì vậy thực lực của các thánh địa càng ngày càng mạnh, mà những tiểu môn phái kia thì vẫn ở dưới tầng chót.
Mà ở bên trong Huyền Đô Tiên Vực, thường thường sẽ có gió tanh mưa máu!
...
Oanh ầm ầm!
Huyền Đô Tiên Vực cuối cùng sắp mở ra!
Một tòa đại môn chậm rãi xuất hiện trong hư không, phóng lên trời.
Tu sĩ các môn phái nhao nhao bay lên trời, bay đến cửa vào Huyền Đô Tiên Vực.
Trưởng lão lục đại thánh địa đề đã tề tụ trước cửa vào, mỗi một người đều là cường giả Thần Cung cảnh!
Nhưng cũng có thể nhìn ra sự chênh lệch giữa lục đại thánh địa.
Lần này Huyền Thiên Tông phái ba vị cường giả Thần Cung đến đây, Nguyên Thủy Môn có hai vị cường giả Thần Cung. Mà Cổ Thần Cung, Triêu Thánh Tông, Càn Nguyên Tông, Tinh Nguyệt Giáo chỉ có một vị cường giả Thần Cung!
Những cường giả Thần Cung này chứng kiến cánh cửa Huyền Đô Tiên Vực mở rộng ra, cao giọng nói: "Có Tiên Vực Lệnh mới có thể đi vào, người vi phạm giết không tha!"
Tiên Vực Lệnh, chính là lệnh bài do lục đại thánh địa cùng chế tác và phát hành, nắm giữ Tiên Vực Lệnh mới có tư cách tiến vào Huyền Đô Tiên Vực.
Một lão giả hắc y tỏa sáng hai mắt, một tay giơ lên Tiên Vực Lệnh, nhảy vào Huyền Đô Tiên Vực.
Khí thế hắc y lão giả hung ác ngút trời, nhìn khí thế của hắn, rõ ràng là cường giả Thần Đài đỉnh phong!
Lúc này, lại một đạo lưu quang chạy đến, một nam tử trung niên quần áo đều là vết thương chạy đến, điên cuồng hô:
"Tiên Vực Lệnh không phải của hắn! Hắn đã giết thiếu môn chủ Thanh Hải Môn ta, cướp được! Đừng để hắn đi vào!"
Thần sắc hắn điên cuồng, tràn đầy thống khổ bi ai.
Thanh Hải Môn cũng chỉ là một môn phái không lớn không nhỏ, cũng chỉ phân phối được một danh ngạch.
Tiên Vực Lệnh này, chính là chí bảo trấn môn Thanh Hải Môn.
Thiếu môn chủ Thanh Hải Môn có thiên phú kinh người, không đến năm mươi tuổi đã tu thành Thần Thông, thật đứng là nói cả tất cả hy vọng quật khởi của Thanh Hải Môn đều đặt trên vai vị thiếu môn chủ này.
Tất cả tài nguyên tu hành đều dùng để bồi dưỡng thiếu môn chủ, toàn bộ Thanh Hải Môn đều kỳ vọng thiếu môn chủ hắn có thể ở trong Huyền Đô Tiên Vực đại phóng dương quang.
Thế nhưng trên đường tới, một đoàn người Thanh Hải Môn bị lão tử hắc y kia tập sát, thiếu môn chủ tử vong ngay tại chỗ! Tiên Vực Lệnh cũng bị lão giả hắc y cướp đi.
Hy vọng trong toàn bộ tông bị hủy rồi, chuyện này làm sao không khiến cho nam tử trung niên điên cuồng thống khổ!
Nhưng mà, làm cho hắn tuyệt vọng là, thần sắc của trưởng lão lục đại thánh địa vẫn lãnh đạm, tựa hồ không nghe thấy.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn lão giả hắc y kia cười lạnh tiến vào Huyền Đô Tiên Vực!
Người nào có được Tiên Vực Lệnh, người đó có thể đi vào Huyền Đô Tiên Vực!
Lục đại thánh địa chỉ nhận lệnh bài, không nhận người!
Kẻ yếu, vĩnh viễn không chiếm được công bằng!
Đây chính là bộ mặt thật của thế giới tràn đầy huyết tinh!
Tàn nhẫn mà vô tình!
Chương 67: Cự mãng
Tiên Vực Lệnh là chí bảo, là cơ hội cho mỗi môn phái quật khởi. Mỗi một lần Huyền Đô Tiên Vực mở ra, không biết sẽ có bao nhiêu môn phái một bước lên trời.
Tiên Vực Lệnh cũng là tai nạn, không biết có bao nhiêu môn phái bởi vì Tiên Vực Lệnh mà chịu khổ diệt môn!
Thanh Hải Môn này, chính là một ví dụ rõ như ban ngày!
Tất cả mọi người thương cảm nhìn nam tử trung niên Thanh Hải Môn, họ cũng biết Thanh Hải Môn, đã xong!
Nguyên Thủy Môn, Triều Thánh Tông, Cổ Thần Các, các loại thánh địa đã nhanh chóng tiến vào.
Huyền Đô Tiên Vực chỉ mở ra ba tháng, mỗi một giây thời gian đều cực kỳ quý giá!
Tần Đình quát một tiếng: "Đi!"
Đệ tử Huyền Thiên Tông cùng nhau đuổi kịp, mọi người xuyên qua tòa đại môn kia.
Tiến vào Huyền Đô Tiên Vực, mọi người chỉ cảm thấy trước mắt biến đổi.
Đây là một thế giới huyễn lệ.
Cây cối cực lớn, ngọn núi cao ngút trong mấy, tấm bia đá cổ xưa, kiến trúc thần bí cùng cung điện, cấu thành một bức tranh tráng lệ.
Quan trọng nhất là, linh khí nơi đây có độ dày cao hơn bên ngoài không biết bao nhiêu lần!
Thậm chí còn cao hơn Thái Hư Phong của Tần Đình không ít lần!
Mọi người cảm thụ linh khí cực kỳ nồng đậm này, hầu như ngưng kết thành linh dịch!
Một tu sĩ kinh hỉ hô: "Coi như ở chỗ này chỉ cần tu luyện, ba tháng cũng tốt hơn mấy chục năm khổ tu ở bên ngoài!"
Lời vừa nói ra, thần sắc không ít người hơi động.
Tuy rằng nơi đây có bảo vật khắp nơi, nhưng mà sự tình giết người đoạt bảo cũng thường phát sinh.
Ở chỗ này tu luyện thật là một biện pháp an toàn thận trọng.
Ngay cả Huyền Thiên Tông cũng có vài tên đệ tử có chút ý động.
Tần Đình hừ lạnh một tiếng: "Chuyện tu hành, vốn chính là một chữ tranh! Nếu không dám đi tranh giành, vậy cút ra khỏi Huyền Thiên Tông, Huyền Thiên Tông ta không cần phế vật như vậy!"
Vài tên đệ tử này đều bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, cúi đầu nhận sai!
Tần Đình nhìn nhìn, nói: "Đi!"
Tiến vào Huyền Đô Tiên Vực, tất cả mọi người liền tản ra bốn phương tám hướng.
Vùng đất Huyền Đô Tiên Vực này rất rộng lớn, so với một lãnh thổ quốc gia hoàng triều còn lớn hơn gấp mấy lần, có rất nhiều bảo vật... Chỉ chờ đợi đám người đi khai quật.
Nơi đây cây cối cực kỳ cao lớn, được linh khí nồng đậm như thế ôn dưỡng, chỉ một mảnh lá cây cũng lớn bằng người.
Cây cối có cực kỳ vững chắc, đạo pháp đánh lên cây cối chỉ lưu lại một tia dấu vết cũng đều làm không được! Cây cối bực này, đều có thể làm tài liệu luyện chế linh binh!
Một đoàn người Tần Đình thấy được không ít người đang đào móc cây cối, muốn mang cây cối ra khỏi Huyền Đô Tiên Vực.
Tần Đình khẽ lắc đầu, bỏ gốc lấy ngọn!
Cây cối này bất quá là đồ vật cơ bản nhất ở trong Huyền Đô Tiên Vực mà thôi!
Mọi người Huyền Thiên Tông tiếp tục đi về phía trước.
Trước mắt hiện lên một hồ nước, hồ nước kia tràn ngập linh khí, nhìn kỹ, mọi người kinh hô một hồi.
Dĩ nhiên là từ hồ nước linh dịch hóa thành!
Thần sắc Tần Đình cũng hơi động, linh dịch hóa thành hồ nước!
Chuyện tu hành, chính là hấp thu thiên địa linh khí cho bản thân. Mức độ linh khí nồng đậm cũng vô cùng trọng yếu.
Linh khí nồng đậm, tu luyện làm ít công to, linh khí mỏng manh thì ngược lại.
Mà linh dịch tức là linh khí ngưng kết mà thành, cực kỳ trân quý.
Đệ tử Huyền Thiên Tông đại hỉ, nhao nhao tế ra Linh Khí, muốn thu lấy những thứ linh dịch này.
Lúc này, một thân ảnh vô cùng lớn từ hồ nước lao ra, mang ra hơi nước đầy trời, lại là một đại mãng!
Thân hình đại mãng cực kỳ khổng lồ, dài đến mười dặm! Cái đầu dữ tợn nhìn về phía người Huyền Thiên Tông.
Khí thế cực kỳ hùng hậu, Thần Thông cảnh đỉnh phong, nhưng mà mọi người lại có thể cảm nhận được, nếu là cường giả Thần Thông bình thường, chỉ sợ con đại mãng xà này ăn tươi một cái!
Lý Quân Ninh, Lạc Viễn, Phó Tiềm đều có vẻ ngưng trọng, bọn họ cảm giác được uy thế ngập trời của cự mãng này, thật sự là đại địch, yên lặng khởi động pháp lực, chuẩn bị tùy thời chém giết cự mãng này!
Đại mãng nhìn đám người Huyền Thiên Tông trước mắt, vốn nó muốn ăn tươi toàn bộ đám người!
Nhưng mà nó phát hiện nam tử đầu lĩnh, rõ ràng mang cho nó cảm giác nguy hiểm rất mạnh.
Âm thanh lạnh lẽo từ miệng cự mãng vang lên: "Thối lui đi, nhân loại! Nơi này là lãnh địa của ta!"
Nó là sinh linh bản địa Huyền Đô Tiên Vực, đã tu luyện ở hồ nước linh dịch không biết bao nhiêu vạn năm, tu vi kinh thiên động địa.
Trước kia cũng có một ít người tìm được nơi này bị nó đều ăn tươi, trong đó không thiếu đệ tử đại phái.
Nhưng mà yêu thú cảm giác được nguy hiểm rất nhạy cảm, cảm giác nói cho nó biết, nam tử trước mắt, cực kỳ nguy hiểm.
Tần Đình nhìn đại mãng xà này, thần sắc khẽ động.
Một bàn tay khổng lồ phóng lên trời, chộp tới cự mãng.
Cự mãng gào thét, thân thể liên tiếp tăng vọt, bên ngoài thân vậy mà mơ hồ hiện ra hắc quang, dưới da thịt như là có vảy rồng xung quanh thân, khí lực hùng tráng vô cùng, xông tới bàn tay khổng lồ kia!
Chỉ là bàn tay khổng lồ nhanh chóng bắt được cự mãng, cự mãng kia giãy giụa cũng không thể làm gì được.
Bàn tay khổng lồ rất nhanh, cự mãng kia rõ ràng bị chôn sống siết thành một đống thịt nhão!
Cự mãng tu luyện vài vạn năm này, tu vi cao đáng sợ, ở trong Huyền Đô Tiên Vực bị áp chế cảnh giới, nhưng đã qua muôn ngàn thử thách, tu được cơ sở cực kỳ thâm hậu.
Vậy mà cự mãng vẫn bị Tần Đình dùng một tay bóp chết, đơn giản tựa như bóp chết một tiểu côn trùng vậy.
Lạc Viễn và đám người kính sợ liếc nhìn Tần Đình, trong lòng rung động vô cùng, tuy rằng bọn hắn cùng cảnh giới với Tần Đình, nhưng mà thực lực lại như cách cả một khoảng trời, chênh lệch cực lớn.
Chương 68: Hạ Văn Phủ
Sau khi cự mãng kia bị bóp nát, một hạt châu tản ra ánh sáng yêu dị từ trong miệng cự mãng bay ra.
Yêu đan!
Trong cơ thể mỗi đại yêu đều có yêu đan, tu vi đại yêu đều được tồn trữ ở trong yêu đan, cực kỳ trân quý!
Tần Đình chỉ cảm thấy Bạch Linh trong tay áo khẽ hô một tiếng, từ trong tay áo chui ra, bay đến không trung, nuốt viên yêu đan kia vào!
Rồi nó lập tức thỏa mãn vờn quanh Tần Đình, lại trở về tay áo Tần Đình, chìm vào ngủ say.
Yêu đan này do cự mãng tu luyện vài vạn năm tích lũy mà thành, bên trong ẩn chứa pháp lực kinh người!
Bạch Linh nuốt yêu đan vào, chẳng khác nào kế thừa tu vi vài vạn năm của cự mãng.
Tần Đình cảm giác được, đợi đến lúc Bạch Linh thức tỉnh lần nữa, nhất định sẽ có đột phá.
Mọi người Huyền Thiên Tông thấy rõ bộ dáng Bạch Linh, tiếng kinh hô nổi lên bốn phía.
"Rồng! ?"
"Ta không hoa mắt a!"
"Ông trời ơi, là rồng thật!"
...
Lạc Viễn và Phó Tiềm cũng trừng lớn hai mắt!
Đây chính là thần thú trong truyền thuyết!
Thần thú ở Đông Hoang cực kỳ hi hữu, chúng nhân biết được chỉ có Chân Long, Phượng Hoàng, Chu Tước, Huyền Vũ...
Những thần thú này cực kỳ cường đại, lực lượng huyết mạch, thiên phú thần thông. Sau khi trưởng thành, nhất định đến Hư Thần cảnh!
Một ít thần thú có huyết mạch thuần khiết cũng có khả năng cực lớn bước vào Hóa Thần cảnh.
Nghe nói thời kỳ viễn cổ có một thần thú Chân Long là Hóa Thần cảnh! Uy chấn Đông Hoang!
Mà Tần Đình rõ ràng có được một Chân Long!
Làm cho mọi người cực kì hâm mộ, đây cũng có nghĩa là sau này Tần Đình nhất định sẽ có được một vị Hư Thần đại năng thuần phục!
Chỉ có Lý Quân Ninh không hề có dị sắc, lúc trước nàng đã thấy Bạch Linh, đối mặt với Bạch Linh, sinh vật đáng yêu như vậy không hề có sức chống cự, vô cùng yêu thích Bạch Linh.
Chỉ là đáng tiếc Bạch Linh lại không thích nàng, Bạch Linh chỉ thân cận với một mình Tần Đình, làm cho Lý Quân Ninh cũng có chút thất bại.
Sau khi khiếp sợ qua đi, đám người Huyền Thiên Tông cũng bình tĩnh trở lại, bởi vì đối với bọn hắn mà nói, Thánh Tử thần thông quảng đại, là thiên kiêu chi tử, thiên địa khí vận gia thân, còn có chuyện gì mà không thể!
Cự mãng đã chết, mọi người nhao nhao tế ra pháp bảo linh khí, thu lại sạch sẽ linh dịch trong hồ nước này.
Sau khi thu xong linh dịch, sắc mặt mọi người cũng hiện ra vẻ vui mừng.
Những linh dịch này, coi như bọn họ là đệ tử Huyền Thiên Tông, đối với bọn họ mà nói cũng là một khoản tài phú không nhỏ rồi!
Tần Đình nhìn mọi người Huyền Thiên Tông, nói: "Tự động tiến hành tìm kiếm, nếu gặp phải nguy hiểm, phát ngọc phù cầu cứu! Ba tháng sau tập hợp ở chỗ này!"
Sắc mặt mọi người căng thẳng, gật đầu đồng ý.
Chuyện tu hành, bảy phần dựa vào thiên phú, hai phần dựa vào nghị lực, một phần dựa vào cơ duyên.
Cơ duyên cũng là một bộ phận trọng yếu trong tu hành, để cho bản thân mọi người tự đi t
