Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống (Dịch-Full)

Chương 76: Toàn quân bị diệt

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Từ Hùng nhìn khuôn mặt tươi cười của Thánh Tử Nguyên Thủy, luôn cảm thấy rất quỷ dị, nhưng lại không nói được là quỷ dị ở điểm nào.

Lắc đầu, không nghĩ thêm nữa, hắn trầm giọng nói: "Thánh Tử, trong bí cảnh này có gì đó rất quái lạ, xung quanh hiện đầy trận pháp, trận pháp kia, nên là nên là,

Thánh Tử Nguyên Thủy mỉm cười nói tiếp: "Hung Sát Lượng Kiếp Trận."

Từ Hùng ngây ngẩn cả người, hắn ngơ ngác nhìn nụ cười của Thánh Tử Nguyên Thủy, ánh mắt thăm thẩm như vực sâu.

Trong lòng đột nhiên dâng lên ý lạnh sâm sâm, chẳng lẽ,

Từ Hùng vừa muốn hô to, lại phát hiện mình không kêu lên được!

Không gian xung quanh hắn đã bị Thánh Tử Nguyên Thủy ngăn cách, thanh âm không truyền được ra ngoài.

Hắn đột nhiên cảm thấy trái tim đau đớn, tâm mạch bị Thánh Tử Nguyên Thủy tùy tiện chấn vỡ!

Mà tất cả những chuyện này đều xảy ra lặng yên không một tiếng động, các đệ tử Nguyên Thủy Môn khác vẫn đang cao hứng thu lấy linh thực bảo vật trong bí cảnh!

Xong rồi, đây là ý niệm cuối cùng của Từ Hùng. Sau đó ý thức hắn lâm vào bóng đêm vô tận..

Thánh Tử Nguyên Thủycười nhẹ quan sát các đệ tử Nguyên Thủy Môn bị bảo vật hấp dẫn, từng bước di chuyển tới trung tâm trận pháp.

Lòng bàn tay hắn truyền ra một đạo pháp lực, rót vào trong mắt trận của Hung Sát Lượng Kiếp Trận, bắt đầuthôi động cái hung trận này.

Đám người Nguyên Thủy bên trong bí cảnh còn chưa phát giác.

Bỗng nhiên, nhật nguyệt biến ảo, bọn hắn hãi hùng phát hiện hoàn cảnh chung quanh thay đổi!

Vừa rồi bọn hắn còn đang ở trong bí cảnhđịa cung, hiện giờ lại đột nhiên xuất hiện bên bờ vực, bên cạnh chính là biển lớn vô tận.

Đệ tử Nguyên Thủy Môn kinh hãi, một vị đệ tử hô lên: "Chuyện gì đã xảy ra, chúng ta bị truyền tống đến địa phương khác ư?"

"Đây là nơi nào! ?"

Một thanh niên áo bào trắng nhíu mày, sắc mặt ngưng trọng, quát: "Đừng hoảng hốt!"

Xem khí thế của hắn rõ ràng là Cường giả Thần Thông!

Hắn là Yến Sơn, là đệ tử chân truyền của Nguyên Thủy Môn, có uy vọng cực cao trong đám đệ tử, hắn vừa mở miệng, tất cả mọi người đều an tĩnh lại.

Yến Sơn hơi nhắm mắt, cảm thụ linh khí trong không khí.

Rồi mở mắt ra nói: "Chúng ta đang ở trongmột trận pháp đã bị phát động! Các đệ tử đừng hoảng hốt, đợi nguyên tại chỗ! Thánh Tử nhất định sẽ nghĩ biện pháp cứu chúng ta!"

"Không sai, Thánh Tử sẽ cứu chúng ta!"

Hắn vừa dứt lời, vách núi chấn độngầm vang! Núi lở đá nứt, không ít đệ tử có tu vi hơi yếu bị rơi vào khe nứt trong nháy mắt!

Biển lớn hào hùng, sóng biển cao tới mấy vạn trượng, đánh về phía đám người bên vách núi.

Đệ tử Nguyên Thủy Môn nhanh chóng tế ra linh binh pháp bảo, nhưng sóng biển có uy lực hủy thiên diệt địa! Sao linh binh pháp bảo bình thường có thể ngăn cản được.

Sóng biển qua đi, một trăm hai mươi đệ tử Nguyên Thủy Môn chỉ còn lại hơn bốn mươi người! Những người khác đã chết trong uy lực của trận pháp hủy thiên diệt địa này!

Yến Sơn nhìn trong mắt, lòng đau như đao cắt! Những sư huynh đệ này đều là người sớm chiều làm bạn cùng hắn, tình cảm tốt vô cùng! Mỗi người đều là đệ tử tinh anh của Nguyên Thủy Môn, chết một người cũng là tổn thất cực lớn của tông môn, huống chi nhiều người chết như vậy!

Sắc mặt Yến Sơn điên cuồng, la lớn: "Thánh Tử! Thánh Tử ngươi ở đâu!"

Các đệ tử Nguyên Thủy Môn khác cũng đều rên rỉ: "Thánh Tử cứu ta!"

"Thánh Tử sư huynh ở đâu! Vì sao không cứu chúng ta!"

Đến tình trạng này, bọn hắn vẫn tin tưởng Thánh Tử Nguyên Thủy! Chưa từng hoài nghi Thánh Tử Nguyên Thủy một chút nào!

Nhưng dù bọn hắn la to, đáng tiếc lại không có chút đáp lại nào.

Ầm ầm, Yến Sơn ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt đại biến!

Bầu trời như bị xé ra mấy lỗ hổng, dung nham màu đỏ từ lỗ hổng đó chảy ra, trút xuốngnhư mưa!

Đó là Hỏa Diễm Chi Vũ, thiên tai hoa mỹ tiếp theo của đại trận!

Trong lòng Yến Sơn tuyệt vọng, ngơ ngác nhìn thác dung nham đập vào mặt, nhắm mắt chờ chết.

Vẫn có người không muốn từ bỏ, từng đạo thần thông phòng ngự xuất hiện, từng kiện pháp bảo phòng ngự được tế ra, muốn ngăn cản thác dung nham kia!

Một vị đệ tử Thần Luân đỉnh phong rơi lệ đầy mặt, la lớn: "Không được từ bỏ! Phải kiên trì!"

Chúng đệ tử rên rỉ, vận chuyển toàn bộ pháp lực của bản thân, chống cự lại thác dung nham từ trên trời giáng xuống.

Nhưng chênh lệch thực lực không phải là thứ tinh thần có thể bù đắp.

Những thần thôngphòng ngự, pháp bảo phòng ngự kia chạm đến dung nham, trong nháy mắt đã bị nhiệt độ cực cao kia khí hoá, hóa thành tro bụi!

Các đệ tử Nguyên Thủy Môn lần lượt bị thác dung nham nuốt mất, tro cốt cũng không còn!

Chỉ còn lại Yến Sơn có tu vi cao nhất, chống cự đến cuối cùng.

Thần sắc Yến Sơn điên cuồng, hắn không hiểu vì sao cho đến bây giờ Thánh Tử Nguyên Thủyvẫn không xuất hiện!

Các đệ tử đã chết hết, sư huynh đệ cũng chết hết!

Trong nháy mắt bị dòng dung nham nhấn chìm, Yến Sơn lớn tiếng kêu lên: "Thánh Tử, tra ra hung phạm! Báo thù cho bọn ta!"

Ngay sau đó bị dung nham nhấn chìm hoàn toàn.

Thánh Tử Nguyên Thủy đứng chắp tay bên ngoài bí cảnh, thần sắc thản nhiên nhìn trận thảm kịch này xảy ra!

Những đệ tử Nguyên Môn kia đến chết vẫn không rõ, Thánh Tử sư huynh mà bọn họ ký thác hi vọng cứu lấy bọn họ, lại chính là hung thủ sát hại bọn họ!

Hoặc là nói, kẻ đã từng là Thánh Tử của bọn họ,

Ở nơi cách xa vạn dặm trong bí cảnh, Tần Đình chậm rãi mở mắt.

Hắn vẫn luôn tu luyện « Nguyên Thủy Đại Đạo » lấy được từ chỗ Thánh Tử Nguyên Thủy, đích thật là huyền diệu vô cùng.

Nhưng vừa rồi hắn nhận được nhắc nhở của hệ thống:

"Đinh! Kiểm tra đến hành vi của nhân vật chính phù hợp với hành vi nhân vật phản diện, ban thưởng 1,100,000 điểm giá trị nhân vật phản diện!"

1,100,000 điểm giá trị nhân vật phản diện!

So với tru sát vận khí chi tử Diệp Thu còn cao hơn!

Nhưng suy nghĩ kỹ, tuy là ngoài ý liệu, nhưng cũng hợp tình hợp lý.

Chưa nói đến việc luyện hóa Thánh Tử Nguyên Thủy thành thân ngoại hóa thân, chỉ riêng việc một trăm hai mươi Đệ tử Nguyên Thủy Môn chết đi kia cũng đủ để gây chấn động toàn bộ Đông Hoang!

Những đệ tử này là đệ tử tinh anh được Nguyên Thủy Môn dốc lòng dạy bảo, tỉ mỉ bồi dưỡng! Là lực lượng trung kiên sau này của tông môn!

Lần này toàn quân bị diệt, có thể nói là sẽ làm cho sự phát triển trong tương lai của Nguyên Thủy Môn bị trống một khoảng lớn!

Nếu nhìn mặt ngoài thì chỉ là chết hơn một trăm đệ tửCảnh giới Thần Luân Thần Thông, mà trên thực tế lại là hơn trăm cường giảThần Đài tương lai đã chết!

Tổn thất cỡ này, dù là quái vật khổng lồ như Nguyên Thủy Môn cũng không thể thừa nhận!

Mà so ra, mấy trăm năm sau các môn phái khác sẽ có thêm rất nhiều cường giả.

Lúc ấy, Nguyên Thủy Môn sẽ không dễ chịu lắm!

Chương 77: Một ngón tay của ta có thể đè chết ngươi


Một tháng sau, Huyền Đô Tiên Vực.

Tần Đình chậm rãi mở hai mắt, một tháng này hắn vẫn luôn tu tập « Nguyên Thủy Đại Đạo »!

Vạn Thần Pháp Điển đích thật là Công pháp Thần Cấp, lấy Vạn Thần Pháp Điển làm cơ sở, tu tập các pháp điển khác đều có tiến độ mau chóng!

Hơn nữa thần niệm tu vi của Tần Đình đã là cảnh giớiThần Cung đỉnh phong, nhiều chỗ khó hiểu hắn chỉ cần nghĩ một chút là có thể lý giải, thông hiểu, rõ ràng.

Thời gian chỉ vẻn vẹn một tháng đã thành công tu luyện thêm một đại đạo khác. Kể từ đó, Thái Huyền Kinh của bản thân Tần Đình, Thiên Huyền Hóa Hỏa Kinh, Nguyên Thủy Đại Đạo, ba bộ kinh điển đương thời! Ba loại tâm pháp dưới sự dung hợp của Vạn Thần Pháp Điển, bổ sung lẫn nhau, không có chút cảm giác bài xích nào.

Nguyên Thủy Đại Đạo khiến cho pháp lực Tần Đình trở nên cực kì tinh túy, hùng hậu!

Thiên Huyền Hóa Hỏa Kinh giúp pháp lực Tần Đình như là lửa cháy đồng hoang, sinh sôi không ngừng!

Thái Huyền Kinh khiến thần thông của Tần Đình tăng uy lựcgấp bội!

Giờ khắc này, Tần Đình cảm thấy mình cực kỳ cường đại, thậm chí hắn còn cảm thấy bản thân chỉ cần dùng một ngón tay là có thể đè chết một Cường giả Thần Đài!

Đột nhiên, thần sắc Tần Đình khẽ động, lấy ra một khối ngọc phù, ngọc phù lấp lóe, thần sắc hắn trở nên âm trầm.

Khối ngọc phù này là vật để Lý Quân Ninh liên lạc với hắn, ngọc phù lấp lóe, đại biểu Lý Quân Ninh gặp phiền toái!

Tần Đình hừ lạnh một tiếng, thân thể khẽ nhúc nhích, chớp mắt đã đi xa ngàn dặm, bước như bay về phương hướngngọc phù cảm ứng!

Huyền Đô Tiên Vực, trên một bình nguyên.

Lý Quân Ninh mặc một bộ áo trắng, đôi mắt như đêm lạnh tản ra lãnh quang, gương mặt trắng nõn như tuyết không có ý cười.

Nàng được hư ảnh Kim Chung bao phủ, hư ảnh lưu chuyểnkim quang, mơ hồ có bóng dáng thần long phi vũ, hiển nhiên là một pháp bảophòng ngự cực kì cường đại!

Đứng bên ngoài Kim Chung là một vị lão giả áo đen, khí thế tận trời, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Lý Quân Ninh.

Lão giả áo đen thản nhiên nói: "Tiểu nữ oa, giao Vô Trần thần ngọc cho ta, ta sẽ lập tức rời đi."

Lý Quân Ninh khẽ nhíu mày, thản nhiên nói: "Tiền bối, ta tìm thấy vật này trước."

Nghĩ đến việc này, với tính tình thanh đạm của Lý Quân Ninh cũng không nhịn được sự tức giận.

Mấy ngày nay nàng gặp được kỳ ngộ, ở chỗ này tìm được một bảo vật, Vô Trần thần ngọc.

Vô Trần thần ngọc ẩn chứa linh khí ôn dưỡng cực kì khổng lồ, đối với loại thể chất thiên hàn như nàng có tác dụng cực lớn!

Thế nhưng lão giả áo đen trước mắt này đột nhiên đánh tới, muốn giết người đoạt bảo!

May mà nàng đã tu thành thần thông, lại có pháp bảo Kim Chung Tần Đình giao cho nàng hộ thân, nên mới không bị lão giả áo đen tập sát.

Nhưng vẫn bị vài vết thương nhẹ.

Lão giả này có tu vi cao dọa người! Lúc ra tay có uy thếsan núi lấp biển, với thực lực của Lý Quân Ninhcũng cảm thấy hơi kinh hãi.

Sắc mặt lão giả áo đen âm trầm nhìn chằm chằm hư ảnh Kim Chung bao phủ Lý Quân Ninh, món pháp bảo vững chắc không tưởng nổi.

Nếu không phải có Kim Chung, cho dù tiểu bối kia mạnh hơn nữa cũng phải nuốt hận mà chết!

Lão giả áo đen thản nhiên nói: "Đã như vậy, ta đánh nát món pháp bảo này của ngươi trước rồi tự mình tới lấy."

Trong mắt lão lóe lênhung quang, một quyền đánh hướng kim chung. Một quyền này mang theo khí tức hủy thiên diệt địa! Không khí cũng bắt đầu vỡ nát, vô số lôi đình lóe lên, tiếng sấm vang trời!

Bịch một tiếng!

Kim Chung run động một chút!

Lão giả áo đen đánh tiếp một quyền, lực lượng của hắn hàm súc không lộ, một quyền lại một quyền đánh tới, phảng phất như là một cái chùy lớn chấn động vạn dặm chung quanh!

Quả nhiên, thực lực của lão giả này quá mức đáng sợ, chỉ tính lực lượng nhục thân đã không thua gì Thánh Tử Nguyên Thủy trước đó!

Cường giả khủng bố như thế, không biết là từ đâu xuất hiện!

Kim Chung màu vàng óng bị vô số quyền nện cho lung lay sắp vỡ, Lý Quân Ninh nghiến chặt răng, đau khổ kiên trì.

Nhưng thực lực lão giả kia thật sự là quá mức kinh khủng, chỉ nghe rắc một tiếng.... Kim Chung xuất hiện một vết nứt!

Gương mặt Lý Quân Ninh hơi trắng, đang chuẩn bị vận chuyển công pháp, liều chết chiến một trậncùng lão giảkia.

Lão giả áo đen lại đột nhiên thu tay lại, đứng chắp tay, sắc mặt ngưng trọng nhìn phía trước.

Như lâm đại địch!

Lý Quân Ninh quay đầu nhìn lại, sau lưng, thân ảnh Tần Đình chậm rãi xuất hiện, mặt không đổi sắc nhìn lão giả áo đen.

Tần Đình đi đến trước mặt Lý Quân Ninh, nói khẽ: "Ninh nhi, ta giúp ngươi xả giận."

Lý Quân Ninh nghe vậy, đôi mắt đỏ lên, suýt nữa đã rơi lệ, chỉ cảm thấy ủy khuất cũng không còn tồn tại nữa.

Sắc mặt lão giả ngưng trọng, trên thân Tần Đình tản ra cảm giác cực kỳ nguy hiểm, lão trầm giọng nói: "Ta từ bỏ Vô Trần thần ngọc, ngươi để ta rời đi, thế nào."

Tần Đình cười nhạo một tiếng: "Ức hiếp nữ nhân của ta còn muốn chạy thoát ư? Tiền bối, ngươi sống lâu như thế là vô ích sao."

Sắc mặt lão giả âm trầm như nước, cả giận nói: "Tiểu bối, thời điểm lão phu càn quét phong vân không biết ngươi còn đang ở chỗ nào đâu!"

Khí thế phóng ra! Như sóng biển cuốn về bốn phương tám hướng, ép cho từng mảnh rừng rậm ngã xuống, ngọn cao cũng bị cỗ khí thế này san phẳng!

Không ít tu sĩ bị cỗ khí thế này kinh động, từ bốn phương tám hướng chạy đến tìm tòi hư thực.

"Là Huyền Thiên Thánh Tử!"

"Lão giả áo đen kia là ai? Ông trời của ta, cỗ khí thế này quả là hủy thiên diệt địa!"

Lão giả này tu vi cao không tưởng nổi, khí tức vô cùng cuồng bạo, dị thường cường hoành, cho dù bị Huyền Đô Tiên Vực áp chế ở Cảnh giới Thần Thông, tu vi của hắn vẫn sâu không lường được!

Lão giả áo đen cười nói: "Ta ở Huyền Đô Tiên Vực đã bảy ngàn năm! Ngày ngày được linh khí của Huyền Đô Tiên Vực ôn dưỡng! Tu vi của ta vô cùng hùng hậu, pháp lực của ta không chút tì vết!"

Đám người nghe vậy đều kinh hãi dị thường, lão quái sống bảy ngàn năm!

Quả thật lão giả áo đen đã tu luyện bảy ngàn năm trong Huyền Đô Tiên Vực, rèn luyện Cảnh giới Thần Thông bảy ngàn năm! Khiến tu vi của lão cực kì vững chắc hùng hậu!

Nếu như nói tu vi của kẻ khác là một thùng nước, vậy tu vi của lão chính là một thùng bùn! Mặc dù tu viđều là một thùng, nhưng nặng hơn kẻ khác không biết gấp bao nhiêu lần!

Thậm chí tu vi của lão còn hùng hậu hơn cả Nguyên Thủy Thánh Tử!

Tần Đình nghe thấy lão giả này đã tu hành bảy ngàn năm trong Huyền Đô Tiên Vực, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi. Sau đó lập tức lắc đầu cười nói: "Tiền bối, một ngón tay của ta có thể đè chết tám người như ngươi."

Chương 78: Rời đi


Lời vừa dứt, người khác đều cảm thấy Huyền Thiên Thánh Tử quá mức tự cao, lão giả này thật sự rất kinh khủng, nhìn khí thế kia, còn mạnh hơn Huyền Thiên Thánh Tử ba phần.

Lão giả giận dữ, đằng không bay lên, một con rắnđột nhiên xông ra từ trong thân thể, đại xà dài tới mấy chục dặm, mở ra miệng lớn rộng chừng trăm mẫu, phóng về phía Tần Đình!

Tần Đình nhẹ ngành giơ một ngón tay, còn chưa rơi xuống đã nhấc lên dị tượng thiên địa, một ngón tay khổng lồ như núi từ trên trời giáng xuống, đại địa đột nhiên lõm xuống hơn mười trượng, lại vẫn còn đang không ngừng sụp xuống.

Đại xà kia thế mà lại là hung thú viễn cổ, mang theo khí tứchủy thiên diệt địa, đụng vào hư ảnh ngón tay.

Nhưng khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn chính là, vụ va chạm mạnh trong tưởng tượng không hề xuất hiện, đại xà hắc sắc kia đụng phải hư ảnh ngón tayliền hóa thành từng đạo nguyên khí tiêu tán trong không trung!

Thần thông hóa thành đại xà bị phân giải, bị hư ảnh ngón tay đụng một cái liền tan!

Lão giả kia kinh hãi nói: "Làm sao có thể! Pháp lực của ta rõ ràng mạnh hơn ngươi! Vì sao thần thông của ta dễ dàng sụp đổ như vậy? !"

Tần Đình cười nói: "Tiền bối, ngươi quá ngu ngốc! Bảy ngàn năm chỉ rụt đầu ở đây! Thời gian ngàn năm, thần thông đạo pháp bên ngoài không biết đã diễn biến bao nhiêu đời, ngươi vẫn còn dùng thần thông bảy ngàn năm trước!"

"Tiền bối, ngươi già rồi!"

Một chỉ này cuối cùng cũng đánh đến, lão giả kia kêu thảm một tiếng, trong nháy mắt bị ép thành thịt nát!

Xung quanh yên tĩnh, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Tần Đình.

Lão giả kia uy thế ngập trời, tất cả mọi người có thể cảm giác được, nhưng cường giảkinh khủng bực này lại bị một ngón tay của Tần Đình đè chết!

Dù lão giả kia dùng thần thông bảy ngàn năm trước, uy lực cũng cực kì cường đại, thần thông cực kì huyền diệu.

Đám người căn bản không nhìn ra sơ hở gì.

Nhưng Huyền Thiên Thánh Tử lại thấy rõ, nhìn thấu thần thông của lão, bất cứ tì vết nào cũng đều bị hắn nhìn ra

Huyền Thiên Thánh Tử, thật sự là yêu nghiệt!

Lý Quân Ninh cũng khẽ nhếch miệng, tu vi lão giả này cao cỡ nào nàng là người hiể rõ nhất, chính mình ở trước mặt hắn không trụ được quá năm chiêu.

Thế nhưng một cường giảnhư thế lại bị Tần Đình dùng một ngón tay đè chết.

Lại nghĩ tới câu nói kia của hắn: "Ta giúp ngươi xả giận."

Lý Quân Ninh lộ ra vẻ sùng báicảm động, thật sự là cả trái tim đều thuộc về Tần Đình.

Tần Đình cách không bắt lấy túi trữ vật của lão giả áo đen, dùng thần niệm tìm tòi, sắc mặt lập tức lộ ra ý cười.

Lão giả này không hổ là người tu luyện bảy ngàn năm tại Huyền Đô Tiên Vực, bảo vật trong túi trữ vật khiến Tần Đình cũng không nhịn được mà có chút hoa mắt.

Các loại thiên tài địa bảo nhiều vô số kể!

Cực Ý đan, Bạch Hồng đan, Huyền Viêm đan, Hoàn Hải Huyền Lan, tràn đầy các loại linh đan linh thực.

Thậm chí Tần Đình còn phát hiện mấy bộ công phápcấp bậc Thần Cung! Đây chính là bảo vật vô giá!

Tần Đình hài lòng thu hồitúi trữ vật, thu hoạch lần này so với ba tháng trước đó còn nhiều hơn!

Quả nhiên là giết người phóng hỏa đeo đai vàng, Tần Đình có chút cảm khái. Chẳng trách lại có nhiều người giết người đoạt bảonhư vậy,

Mấy ngày nữa trôi qua, đám người Huyền Thiên Tông nhận được triệu hoán, đều tới tập hợp.

Kỳ hạnbatháng đã sắp đến.

Đệ tử Huyền Thiên Tông lục tục đi tới bình nguyên này.

"Tham kiến Thánh Tử."

"Tham kiến Thánh Tử."

Chúng đệ tử Huyền Thiên Tông vui vẻ bái kiến Tần Đình, hiển nhiên là thu hoạch tương đối khá.

Xem khí thế tu vi những đệ tử này, đã hùng hậu hơn trước đó rất nhiều, hiển nhiên là đều có cơ duyên.

Lạc Viễn mặc một bộ áo trắng, vác trường kiếm, đến bên cạnh Tần Đình cười nói: "Lần này đệ tử Huyền Thiên Tông ta thu hoạch phong phú, không biết thánh địa khác thế nào."

Lại lo lắng nói: "Chủ yếu vẫn là Nguyên Thủy Môn, những năm gần đây bọn hắn càng ngày càng khoa trương."

Tần Đình mỉm cười, ý vị thâm trường nói: "Có lẽ không thu hoạch được gì cũng nên." Lạc Viễn ngạc nhiên, lập tức lắc đầu cười cười.

Chỉ nghĩ là Tần Đình đang nói đùa, thực lực Nguyên Thủy Môn hùng hậu, đệ tử đều là Tinh Anh, không kém hơn Huyền Thiên Tông bao nhiêu, sao có thể không thu hoạch được gì!

Cổ Thần Cung, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông, Càn Nguyên Tông, tứ đại thánh địa cũng đều tập hợp lại, chờ đợi cánh cửa Huyền Đô Tiên Vực mở ra...

Nhưng điều làm cho người ta cảm thấy kỳ quái là, đến nay Nguyên Thủy Môn vẫn không có một người nào đến.

Nhưng xem khí thế tu vi của đệ tử Cổ Thần Cung, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông, Càn Nguyên Tông, hẳn là đều có thu hoạch.

Sắc mặt một vị trưởng lão Càn Nguyên Tông có chút âm trầm, đệ tử chân truyền Hạ Văn Phủ vẫn không liên lạc được, mấy đệ tử cùng nhóm với hắn cũng vậy.

Trong lòng có dự cảm không tốt, sợ là mấy người kia đã chết!

Mấy đệ tử kia chết cũng không quan trọng, thế nhưng Hạ Văn Phủ là đặc thù.

Hắn không chỉ là đệ tử chân truyền, thiên tư cao tuyệt, còn là cháu trai của một vị trưởng lão Cảnh giới Thần Cung trong Càn Nguyên Tông, nếu hắn chết, chắc chắn mình sẽ bị trách phạt!

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Tần Đình cũng đang nhìn về bên này, mỉm cười chào hỏi.

Càn Nguyên Tông và Huyền Thiên Tông xưa nay giao hảo, mà nghe đồn Mộ Thanh Di có chút tình yêu nam nữ với Thánh Tử Huyền Thiên, hắn nhìn Tần Đình cũng có mấy phần thân thiết.

Nhưng hắn sẽ không bao giờ nghĩ tới, Hạ Văn Phủ là chết trong tay Huyền Thiên Thánh Tử!

Một tiếng ầm vang.

Bầu trời xuất hiện một cánh cửa, nối liền với bên ngoài.

Kỳ hạn ba tháng đã đến!

Một vị tu sĩ nói: "Nhanh như vậy đã qua ba tháng? Còn rất nhiều thiên tài địa bảo chưa thu lấy!"

Cũng có người động tâm, đề nghị: "Hay tiếp tục ở lại đây đi, tiếp tục tìm kiếm thiên tài địa bảo, dù sao linh khí chỗ này cực kì nồng đậm, vừa vặn rèn luyện củng cố cảnh giới của bản thân!"

Lời vừa dứt, không ít người cũng động tâm.

Khuôn mặt Tần Đình không tỏ vẻ gì, ánh mắt hờ hững, quay đầu nói với đám người Huyền Thiên Tông: "Người ở lại đây đều là kẻ không ôm chí lớn, thần thông đạo pháp bên ngoài kia tiến triển cực nhanh, mỗi trăm năm có một lần biến đổi, đang thời kì thịnh thế! Ở lại nơi đây chỉ có thể uổng phí vô số thời gian! Chúng ta đi!"

Dứt lời, liền dẫn đám người Huyền Thiên Tông bay về phía cửa, để tránh cánh cửa đóng lại, bị nhốt lại ở đây. Đám người Cổ Thần Cung, Tinh Nguyệt Giáo, Triều Thánh Tông, Càn Nguyên Tông cũng đồng loạt rời đi.

Nhưng cũng có không ít người ở lại, chuẩn bị đợi đến lần sau Tiên Vực mở ra.

Chương 79: Nguồn gốc ngày xưa


Bên ngoài cánh cửa thông đến Huyền Đô Tiên Vực, đông đảo trưởng lão các môn phái nghiêm túc nhìn cánh cửa hư không, chờ đợi đệ tử nhà mình xuất hiện.

Bỗng nhiên, một đám tu sĩ lao ra từ bên trong.

Thấy rõ người tới, khuôn mặt ba vị trưởng lão Thần Cung Cảnh Huyền Thiên Tông nổi lên ý cười.

Đó chính là đoàn người Tần Đình. Mà nhìn một lượt, các đệ tử Huyền Thiên Tông không thiếu một ai, toàn bộ thuận lợi ra ngoài.

Đồng thời tu vi đã hùng hậu hơn không ít, xem ra đã gặp được cơ duyên bên trong Huyền Đô Tiên Vực.ba vị trưởng lão Huyền Thiên Tông thầm hài lòng.

Đệ tử các môn phái khác cũng ra khỏi Huyền Đô Tiên Vực.

Trưởng lão của môn phái họ cũng vui mừng, dù sao đệ tử nhà mình có thể thuận lợi ra khỏi Huyền Đô Tiên Vực liền đại biểu sau này tông môn mình có thể có nhiều cường giả hơn.

Mặc dù Huyền Đô Tiên Vực nhiều kỳ ngộ bảo vật, nhưng cũng cực kì nguy hiểm, chuyện giết người đoạt bảo cũng thường xảy ra, sư huynh đệ đồng môn vì một bảo vật mà tàn sát nhau cũng không phải là không có.

Có thể thuận lợi ra ngoài chính là chuyện đáng để ăn mừng.

Trưởng lão Phiêu Tuyết Tông ngóng cổ, trông mong nhìn cánh cửa Huyền Đô Tiên Vực, chờ thân ảnh các đệ tử nhà mình xuất hiện, có thể gọi là trông mòn con mắt.

Đột nhiên, hắn thấy bóng dáng một đám người quen thuộc, mừng rỡ.

Liên thanh kêu lên: "Tốt! Tốt! Ra rồi! Ha ha!"

Người chung quanh đều ném cho lão ánh mắt hâm mộ, ngoại trừ sáu đại thánh địa, thật ra đệ tử các môn phái khác đều có nguy cơ gặp phong hiểm, mấy đệ tử vẫn lạc là chuyện thường, chết một nửa cũng có thể chấp nhận, toàn quân bị diệt cũng không phải là không có.

Bây giờ đệ tử Phiêu Tuyết Tông bình yên ra ngoài liền đại biểu ngày sau Phiêu Tuyết Tông có thể có thêm hơn mười cao thủ Cảnh giới Thần Đài.

Nghĩ đến đây, Trưởng lão Phiêu Tuyết Tông liền cao hứng không ngậm đượcmiệng.

Trưởng lão Thần Cung Cảnh Càn Nguyên Tông lại không có tâm tình tốt như vậy.

Vị trưởng lão này họ Hàn, Hàn trưởng lão sắc mặt ngưng trọng, hỏi: "Thật sự không thể liên lạc được với Hạ Văn Phủ sao?"

Trưởng lão dẫn đội Càn Nguyên Tông họ Tôn, Tôn trưởng lão khổ sở nói: "Chúng ta dùng ngọc phù liên hệ rất nhiều lần, đều không có trả lời, sợ là"

Mặt Hàn trưởng lão trầm như nước, Càn Nguyên Tông thế nhưng là một trongsáu đại thánh địa! Tuy nói là thánh địa có thực lực hơi yếu, nhưng cũng là tồn tại nhìn xuống Đông Hoang, thống ngự cương vực ức vạn!

Đệ tử ra ngoài lịch lãm, có thế lực nào mà không cho ba phần mặt mũi!

Thế mà bây giờ lại có người chết tại Huyền Đô Tiên Vực!

Đặc biệt đó lại là Hạ Văn Phủ!

Chẳng những hắn có bối cảnh thâm hậu, là cháu ruộtmột vị trưởng lão Thần CungCảnh, bản thân cũng rất ưu tú, thiên phú kinh người, là ứng viên mạnh mẽ tranh đoạt Thánh Tử vị của Càn Nguyên Tông!

Bây giờ chết không rõ ràng tại Huyền Đô Tiên Vực, có thể tưởng tượng, trong Càn Nguyên Tông nhất định sẽ có một trận phong bạo!

Hàn trưởng lão liếc mắt nhìn Tôn trưởng lãomặt mày ủ rũ, thầm nghĩ không phải là lão già này hạ thủ chứ.

Lão già này là thân tín của chưởng giáo, chưởng giáo muốn đẩy ái nữ lên vị trí Thánh Nữ Càn Nguyên Tông là chuyện mọi người đều biết.

Mà Hạ Văn Phủ chính là đối thủ mạnh mẽ của Mộ Thanh Di.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại thì cảm thấy không có khả năng, mặc dù Tôn trưởng lão là cường giả Thần Đài đỉnh phong, nhưng tiến vào Huyền Đô Tiên Vực tu vi sẽ bị áp chế ở cảnh giới Thần Thông.

Hạ Văn Phủ cũng không phải loại người lương thiện, trong Huyền Đô Tiên Vực, Tôn trưởng lão có phải là đối thủ của Hạ Văn Phủ hay không cũng khó nói!

Hàn trưởng lão lắc đầu, dù sao trách nhiệm cũng không phải của bản thân, để tự Tôn trưởng lão đau đầu đi thôi.

Nếu như nói các trưởng lão Càn Nguyên Tông có chút đau đầu, vậy các trưởng lão Nguyên Thủy Môn chính là như ngồi trên bàn chông. Cửa thông vào Huyền Đô Tiên Vực đã sắp đóng lại, thế nhưng đệ tử Nguyên Thủy Môn lại chưa từng xuất hiện!

Một người cũng không!

Hai vị cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn liếc nhau, đều nhìn thấy vẻ bất antrong mắt đối phương.

Đây là có chuyện gì?

Làm sao có thể!

Thực ra bọn hắn không ngờ rằng đệ tử nhà mình đã chết sạch sẽ, chỉ nghĩ rằng hẳn là bị chuyện gì làm chậm trễ, bỏ lỡ thời điểm ra ngoài!

Lúc này, tất cả mọi người đã phát hiện đệ tử Nguyên Thủy Môn còn chưa xuất hiện, hoàn cảnh vốn ồn ào dần an tĩnh lại.

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Trưởng lão Nguyên Thủy Môn.

Những ánh mắt này, có không thể tin, có nghi hoặc, cũng có may mắn sau tai họa!

Đột nhiên, một tiếng cười nhạo truyền đến.

"Nói không chừng là có người ham bảo vật bên trong Huyền Đô Tiên Vực, ở lại Huyền Đô Tiên Vực không muốn ra rồi! Hắc hắc, tính toán hay lắm"

Trưởng lão Nguyên Thủy Môn giận dữ, phẫn nộ quát: "Làm càn!"

Đám người cũng rất kinh ngạc nhìn về phía giọng nói phát ra, xem là người nào to gan như vậy, có dũng khí châm chọc Nguyên Thủy Môn, chán sống rồi sao?

Đám người nhìn thấy người nói chuyện đều bừng tỉnh đại ngộ, có cảm giácthì ra là thế.

Châm chọc Nguyên Thủy Môn chính là trưởng lão Thần Cung Cảnh củaCổ Thần Cung!

Trưởng lão Cổ Thần Cung cười trên nỗi đau của người khác, chỉ còn chưa lớn tiếng bật cười mà thôi!

Cổ Thần Cung và Nguyên Thủy Môn có thể nói là nhìn nhau không vừa mắt, mâu thuẫn cực sâu!

Lĩnh vực cương thổ của Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung giáp nhau, thường hay xảy ra ma sát.

Thực lực Nguyên Thủy Môn cường đại, lại phách lối, như vậy các môn phái khác đều phải nhượng bộ.

Thế nhưng Cổ Thần Cung thì không như vậy, chỉ một chữ, chiến! Không biết đệ tử song phương đã đánh nhau bao nhiêu lần, cũng may song phương đều khắc chế, không mở rộng quy mô.

Dù như thế, hai đại thánh địa vẫn thấy đối phương cực kì không vừa mắt.

Nếu hỏi Đệ tử Nguyên Thủy Môn, đối thủ lớn nhất là ai, vậy chắc chắn kẻ đó sẽ nói, là Huyền Thiên Tông.

Nếu hỏi Đệ tử Nguyên Thủy Môn, kẻ đáng ghét nhất là ai, vậy đáp án khẳng định là Cổ Thần Cung!

Trên bảng xếp hạng môn phái bị Nguyên Thủy Môn chán ghét nhất, Huyền Thiên Tông cũng phải xếp sau, nhường chỗcho Cổ Thần Cung.

Cổ Thần Cung nhằm vào Nguyên Thủy Môn như thế cũng là có nguyên nhân, bởi vì xem thường.

Đúng, không lầm đâu, là bởi vì xem thường.

Một thánh địa địa vị trung đẳng xem thường một thánh địa khác xếp hạng thứ hai.

Mặc dù bây giờ Cổ Thần Cung chỉ là tiêu chuẩn hạng trung trong sáu đại thánh địa, nhưng tại thời kỳ viễn cổ, đây chính là bá chủ chân chính của Đông Hoang.

Tại thời kỳ cường thịnh, tông môn có đến ba vị tu sĩ Hóa Thần tọa trấn, chân chính là tồn tại nhìn xuống Đông Hoang.

Lúc ấy, đến Huyền Thiên Tông cũng phải tránh né mũi nhọn.

Lúc ấy, Nguyên Thủy Môn... Ân, khụ khụ, khi đó Nguyên Thủy Môn còn chưa thành lập.

Cho nên Cổ Thần Cung vẫn luôn cho rằng Nguyên Thủy Môn là nhà giàu mới nổi, một đám quê mùa.

Tuy hiện giờ Cổ Thần Cung đã xuống dốc, nhưng người trong môn vẫn rất cao ngạo, toàn bộ môn phái vẫn đắm chìm trong vinh quang ngày xưa của lão tổ tiên chưa thoát ra được!

Ngoại trừ duy trì tôn kính nhất định đối với Huyền Thiên Tông cũng có lịch sử lâu đời, còn với thánh địa khác đều là lỗ mũi hếch lên trời.

Chớ nói chi là môn phái mới thành lập bảy vạn năm như Nguyên Thủy Môn!

Chương 80: Vu oan hãm hại!


Hai vị Trưởng lão Thần Cung của Nguyên Thủy Môn tức sùi bọt mép, hung hăng trừng Trưởng lão Cổ Thần Cung.

Trưởng lão Cổ Thần Cung cười lạnh một tiếng, không hề để ý tới ánh nhìn của hai vị Trưởng lão Thần Cung Nguyên Thủy Môn.

Mà hai vị Trưởng lão Nguyên Thủy Môn thì liếc nhau, trong lòng càng thêm nặng nề.

Nếu nói là vì bảo vật mà lưu tại Huyền Đô Tiên Vực, bọn hắn chắc chắn không tin.

Lựa chọn thiển cận như thế, đệ tử Nguyên Thủy Môn sẽ không làm!

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn?

Hai vị Trưởng lão Nguyên Thủy Môn đều cảm thấy không rét mà run!

Nếu như những đệ tử này thật sự xảy ra điều gì ngoài ý muốn, vậy Nguyên Thủy Môn sẽ có một trận rung chuyển, không, toàn bộ Đông Hoang đều sẽ chấn động!

Mà hai người bọn họ cũng khó thoát tội!

Dù bọn hắn là cường giả Cảnh giới Thần Cung, có địa vị siêu nhiên trong Nguyên Thủy Môn, nhưng chuyện này quá nghiêm trọng!

Bọn hắn nhất định sẽ bị trách phạt! Hơn nữa còn là trách phạtnặng!

Cửa vào Huyền Đô Tiên Vực từ từ đóng lại, lòng hai vị Trưởng lão Nguyên Thủy Môn cũng dần chìm xuống.

Đột nhiên, từ trong cánh cửa Huyền Đô Tiên Vực có một thân ảnhlao ra!

Hai vị Trưởng lão Nguyên Thủy Môn nhìn thấy, lập tức đại hỉ!

Đó chính là Nguyên Thủy Thánh Tử!

Thế nhưng bây giờ Nguyên Thủy Thánh Tử vô cùng chật vật.

Tóc tai bù xù, quần áo đầy vết máu, không còn chút phong thái nào của ngày xưa.

Nhìn thấy bộ dáng này của Nguyên Thủy, trong lòng hai vị Trưởng lão Nguyên Thủy Môn đã có đáp án.

Họ lập tức nghênh tiến lên, run giọng nói: "Thánh Tử, đệ tử, đệ tử khác đâu?" Nguyên Thủy Thánh Tử nghiêm nghị, mắt hổ rưng rưng, thảm thiết nói: "Đều chết rồi, các sư huynh đệ đều đã chết!"

Lời vừa dứt, tất cả mọi người xôn xao!

Đại thánh địaxếp thứ hai Đông Hoang, Đệ tử tinh anh Nguyên Thủy Môn, thế mà.

Thế mà đều chết trong Huyền Đô Tiên Vực!

Sao có thể!

Trong lòng tu sĩ của một vài môn phái nhỏ xuất hiện một ý niệm.

Trời sập!

Không chỉ bọn họ, ngay cả Huyền Thiên Tông, Triều Thánh Tông, Tinh Nguyệt Giáo, Càn Nguyên Tông, đệ tử và trưởng lão các thánh địa cũng đều kinh hãi.

Ba vị Trưởng lão Thần Cung Huyền Thiên Tông liếc nhau, từ trong mắt đối phương thấy được vẻ ngưng trọng.

Trăm vị đệ tử Nguyên Thủy Môn chết trong Huyền Đô Tiên Vực đương nhiên là có lợi đối với Huyền Thiên Tông, nhưng là trưởng lão, phải suy xét đến ảnh hưởngsâu xa của chuyện này!

Việc này, sợ là sẽ khiến toàn bộ Đông Hoang chấn động.

Chỉ có Tần Đình mỉm cười mang theo một tia cao thâm khó dò.

Mà Lạc Viễn thì suy tư nhìn Tần Đình, trong lòng vang lên lời Tần Đình nói trước đó.

"Cũng có khả năng không thu hoạch được gì."

Trong lòng Lạc Viễn khẽ run, ‘không thể nào’.

Trưởng lão Cổ Thần Cung cũng trừng lớn hai mắt, không ngờ Đệ tử Nguyên Thủy Môn thật sự đã chết trong Huyền Đô Tiên Vực, hắn chỉ là châm chọc vài câu mà thôi.

Trưởng lão Nguyên Thủy Môn lòng đau như dao cắt! Những đệ tử này chính là Tinh Anh của Nguyên Thủy Môn! Là tương lai của Nguyên Thủy Môn!

Những đệ tử này chết đi, có thể nói Nguyên Thủy Môn tương lai sẽ xuất hiện một thời kì chững lại cực lâu! Thánh Tử Nguyên Thủy đột nhiên chỉ tay, nghiêm nghị quát: "Là ngươi! Thánh Tử Cổ Thần Cung, là ngươi thiết kế hại chết sư huynh đệ của ta!"

Lời vừa dứt đưa tới sóng to gió lớn!

Tất cả mọi người khiếp sợ nhìn Cổ Thần Thánh Tử.

Thánh TửCổ Thần này, ngày thường không lộ tài năng, vậy mà lại bưu hãn như thế!

Thánh Tử Cổ Thần kinh hãi, hắn thật sự không ngờ Nguyên Thủy Thánh Tử lại nói hắn là hung thủ!

Có trời làm chứng!

Mặc dù hắn đã từng muốn giết chết đám người Nguyên Thủy Môn, nhưng cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi! Hắn vẫn luôn tu luyệntrong một bí cảnh trong Huyền Đô Tiên Vực, căn bản là không có cơ hội gặp đội ngũ Nguyên Thủy Môn!

Cổ Thần Thánh Tử quát: "Nguyên Thủy Thánh Tử, ngươi ngậm máu phun người! Ta thiết kế hại Đệ tử Nguyên Thủy Môn các ngươi khi nào! Lời nói vô căn cứ!"

Trưởng lão Cổ Thần Cung cũng cả giận nói: "Quả nhiên là tác phong của Nguyên Thủy Môn, chỉ biết vu oan hãm hại!"

Hắn không tinchút nào, chuyện nhà mình thì nhà mình biết.

Mặc dù Thánh Tử nhà mình có thiên phú kinh người, có thể nói là ngàn năm hiếm có, nhưng tâm cơ thì vẫn còn thiếu sót.

Nói khó nghe chút, chính là toàn cơ bắp, không nghĩ ra được âm mưu như vậy.

Làm sao có thể thiết kế diệt hết đệ tử Nguyên Thủy Môn được?

Nguyên Thủy Thánh Tử nghiêm nghị nói: "Ngươi nói ngươi phát hiện ra một bí cảnh, trong đó khắp nơi là bảo vật, muốn giao dịch với chúng ta! Để đệ tử Nguyên Thủy Môn ta đến bảo địa thu lấy bảo vật, làm thù lao, chúng ta phải giúp ngươi tìm một pháp bảo!"

"Thế nhưng ai ngờ ngươi lòng lang dạ thú! Dẫn sư huynh đệ chúng ta đến chỗ bí cảnhđó, thôi động Hung Sát Lượng Kiếp Trận! Các sư huynh đệ của ta đều chết ở đó, chỉ có ta may mắn chạy thoát!"

"Cổ Thần Thánh Tử, ngươi còn nói không phải ngươi làm ư?"

Thánh Tử Nguyên Thủybuồn bã nói, mỗi chi tiết đều cực kì sinh động!

Hai vị Trưởng lão Thần Cung Nguyên Thủy Môn vừa nghe đã tin! Thánh Tử nhà mình nói, có thể là giả được sao?

Những người khác cũng tin mấy phần, đều nhìn về phía Cổ Thần Thánh Tử.

Trưởng lão Cổ Thần Cung cũng sinh nghi, ánh mắt quan sát tỉ mỉ Cổ Thần Thánh Tử, trong lòng có chút oán trách; ngươi làm thì phải làm sạch sẽ, muốn giết thì phải giết toàn bộ, hiện giờ Nguyên Thủy Thánh Tử trốn thoát, phải giải quyết thế nào!

Các đệ tử Cổ Thần Cung thì sùng bái nhìn Thánh Tử sư huynhnhà mình, không ngờ Thánh Tử sư huynh lợi hại như vậy,

Cổ Thần Thánh Tử cũng bị lời nói của Nguyên Thủy Thánh Tử khiến cho ngơ ngác, Nguyên Thủy Thánh Tử miêu tả chi tiết, sinh động như thật, các tiểu tiết cũng nói ra.

Cổ Thần Thánh Tử nhíu mày, trong lòng suy tư.

Chẳng lẽ, thật sự là ta làm sao?

Chương 81: Khiêu khích


Cuối cùng hai vị trưởng lão Thần Cung Nguyên Thủy Môn không nén nổi lửa giậntrong lòng, nhìn đám người Cổ Thần Cung, ánh mắt lóe lên!

Pháp lực vận chuyển, khí thế liên tiếp dâng lên.

Lập tức, trên bầu trời dâng lên hai tòa Thần Cung!

Nếu đệ tử Nguyên Thủy Môn đã chết, như vậy lấy cái chết của đệ tử Cổ Thần Cung đền bù đi!

Trưởng lão Cổ Thần Cung hừ lạnh một tiếng, không cam lòng yếu thế, đồng thời một tòa Thần Cung hiện lên!

Ba tòa Thần Cung lơ lửng trên thiên không, che khuất bầu trời, khí thế xung kích khiến một vài tu sĩ tu vi yếu kém liên tiếp lui về phía sau.

Thế cục hết sức căng thẳng!

Sắc mặt trưởng lão Cổ Thần Cung ngưng trọng, đối diện là hai vị cường giả Thần Cung, mà phe mình chỉ có mình lão là Cường giả Thần Cung Cảnh.

Mặc dù cũng có mấycường giả Thần Đài, nhưng cường giả Thần Cung chiến đấu, cường giả Thần Đài căn bản không thể xen vào.

Chỉ dư ba trong cuộc chiến giữa cường giả Thần Cung đã có thể đánh chết Tu sĩ Thần Đài Cảnh!

Trưởng lão Cổ Thần Cung trầm giọng nói: "Chúng đệ tử, thời điểm lão phu chiến đấu với Nguyên Thủy Môn, nhanh chóng rút lui! Trở về tông môn!"

Đệ tử Cổ Thần Cung đều đáp rõ, Thánh Tử Cổ Thần muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ khẽ thở dài một cái.

Lúc này, Tần Đình mỉm cười: "Hai vị tiền bối Nguyên Thủy Môn cần gì phải làm to chuyện."

Hai vị Trưởng lão Thần Cung Nguyên Thủy Môn cả giận nói: "Thế nào, Huyền Thiên Thánh Tử muốn ngăn cản chúng ta sao?"

Tần Đình mỉm cười nói: "Uy lực của cường giả Thần Cung kinh khủng biết bao, cách đây không xa chính là Đông Húc thành, có ngàn vạn sinh mệnh, ta chỉ là không đành lòng nhìn thấy những phàm nhân này bị trận chiến lan đến, vô tội chết thảm mà thôi."

Hắn nói như vậy khiến đám người thầm xì xào, Huyền Thiên Thánh Tử đúng là có tâm địa Bồ Tát.

Ba vị Trưởng lão Thần Cung Huyền Thiên Tông nghe Tần Đình nói thế, đều tế ra Thần Cung.

Trong lúc nhất thời, trên bầu trời đã nổi lên sáu tòa Thần Cung!

Trưởng lão Nguyên Thủy Môn thầm hận!

Ban đầu bọn họ muốn đánh chết đám đệ tử Cổ Thần Cung!

Với tình huống bây giờ, dù đệ tử Nguyên Thủy Môn thực sự bị Thánh Tử Cổ Thần giết chết hay không đã không còn quan trọng.

Quan trọng là những đệ tử Cổ Thần Cung này phải chết!

Nếu bọn họ không chết mà an toàn trở lại Cổ Thần Cung, mấy trăm năm về sau, sợ là thực lực Nguyên Thủy Môn sẽ bị Cổ Thần Cung vượt qua!

Với quan hệác liệt giữa Cổ Thần Cung và Nguyên Thủy Môn, e là ngày sau Nguyên Thủy Môn sẽ khó mà yên ổn được!

Nhưng Huyền Thiên Thánh Tử đột nhiên nhảy ra, rõ ràng muốn bảo vệ đám đệ tử Cổ Thần Cung, về phần đám người phàm tục kia, ha ha, sâu kiến mà thôi, Huyền Thiên Thánh Tử sao có thể quan tâm đến tính mạng bọn họ được, thực ghê tởm!

Ba vị Cường giả Thần Cung Huyền Thiên Tông, lại thêm lão già Cổ Thần Cung, vậy là bốn vị cường giả Thần Cung.

Mà bọn hắn chỉ có hai cường giả Thần Cung.

Kẻ ngốc cũng biết phải lựa chọnthế nào!

Nguyên Thủy Môn hận thù nhìn đám người Cổ Thần Cung, oán độc nói: "Việc này chưa xong đâu, Cổ Thần Cung, các ngươi chờ xem!"

Dứt lời, đám người Nguyên Thủy Môn rời đi.

Tất cả mọi người ở đây đều thở phào một hơi, rốt cục tránh khỏimột trận đại chiến kinh thiên.

Trưởng lão Cổ Thần Cung và Thánh Tử Cổ Thần đi tới trước mặtTần Đình, đều chắp tay thi lễ.

"Đa tạ Huyền Thiên Thánh Tử bênh vực lẽ phải."

Tần Đình mỉm cười nói: "Không cần đa lễ, hai tông chúng ta đều là môn phái có lịch sử lâu đời, hẳn là nên đoàn kết mới đúng."

Hắn nói đến chuyện lịch sử lâu đời, đây chính là chạm đến chỗ ngứa của trưởng lão và Cổ Thần Thánh Tử.

Cổ Thần Thánh Tử nói: "Không sai! Huyền Thiên Tông và Cổ Thần Cung ta đều là đạo thống lâu dài, tông môn có mấy chục vạn năm lịch sử, Nguyên Thủy Môn thì tính là cái gì! Chỉ là đám quê mùa mới thành lập bảy vạn năm mà thôi!"

Trưởng lão Cổ Thần Cung nghi ngờ nói: "Không hiểu Nguyên Thủy Môn một mực chắc chắn là Cổ Thần Cung ta thiết kế hại đệ tử Nguyên Thủy Môn là vì sao."

Ánh mắt Tần Đình lóe lên một đạo tinh quang, thấp giọng nói: "Không chừng chỉ là tìm một cái cớ mà thôi."

Cổ Thần Thánh Tử cau mày nói: "Tìm cớ khai chiến với Cổ Thần Cung ta ư? Thế nhưng không nhất thiết phải khiến nhiều đệ tử tinh anh chịu chết như vậy?"

Tần Đình mỉm cười nói: "Ai biết được những đệ tử kia có phải đệ tử tinh anh thật hay không?"

Trưởng lão Cổ Thần Cung vuốt râu, có chút chần chờ: "Dù chỉ là biện pháp che mắt, những đệ tử này chỉ là pháo hôi, thế nhưng lần Huyền Đô Tiên Vực này bọn hắn không thu hoạch được gì là thật, mấy trăm năm sau, chắc chắn sẽ bị môn phái khác vượt qua."

Tần Đình thản nhiên nói: "Xin hỏi chút lời tế nhị, nếu Nguyên Thủy Môn toàn diện khai chiến với Cổ Thần Cung, không biết Cổ Thần Cung có mấy phần thắng?

Sắc mặt trưởng lão Cổ Thần Cung hơi khó coi, nhăn nhó một hồi rồi nói: "Bốn sáu đi."

Tần Đình cười thầm, đám Cổ Thần Cung đúng là sĩ diện, Cổ Thần Cung xuống dốc đã lâu, đã không còn vinh quang của ngày xưa, Cường giả Thần Cungchỉ có mười lăm vị, Hư Thần đại năng chỉ có một mình chưởng giáo giữ thể diện! Chênh lệch rất lớn với Nguyên Thủy Môn!

Bốn sáu ư? Có ba phần thắng đã không tồi rồi!

Nụ cười của Tần Đình có chút quỷ dị, nói khẽ: "Không biết lần Huyền Đô Tiên Vực này có thu hoạch lớn, hay là chiếm đoạt Cổ Thần Cung có thu hoạch lớn hơn?"

Thần sắc Thánh Tử và trưởng lão Cổ Thần Cung biến đổi, bừng tỉnh đại ngộ!

Cổ Thần Thánh Tử căm hận nói: "Quả nhiên là Nguyên Thủy Môn lòng lang dạ thú!"

Trưởng lão Cổ Thần Cung cũng sắc mặt kịch biến! Càng nghĩ càng thấy có khả năng!

Sắc mặt ngưng trọng nói: "Việc này can hệ trọng đại, chúng ta phải trở về tông môn báo lên, xin bái biệt, đa tạ Huyền Thiên Thánh Tử!"

Cổ Thần Thánh Tử cũng chắp tay, biểu thị cảm kích, quay người rời đi cùng trưởng lão.

Tần Đình nhìn đám người Cổ Thần Cung vội vàng rời đi, nở nụ cười sâu không lường được.

Chư

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6