Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Huyền Huyễn Đại Phản Phái Hệ Thống (Dịch-Full)

Chương 91: Uy bức lợi dụ

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Tô Nam Đình đi vào hoàng cung, trong lòng có chút nghi hoặc.

Mấy năm này địa vị của hắn tại triều đình Thiên Lan Quốc càng ngày càng xấu hổ, Hoàng Đế đối với hắn cũng là có mấy phần xa lánh.

Hôm nay Hoàng Đế đột nhiên triệu kiến, thật không biết rõ là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Tiến vào đại điện, Thiên Lan Hoàng Đế đang chắp tay mà đứng, không biết suy nghĩ cái gì.

Tô Nam Đình thi lễ nói: "Thần Thương Vũ Hầu Tô Nam Đình tham kiến bệ hạ."

Thiên Lan Hoàng Đế nghe được thanh âm, một cái bước xa xông lên đỡ lấy Tô Nam Đình, ngăn trở hắn thi lễ.

Thiên Lan Hoàng Đế mang theo nụ cười thiên quan chúc phúc, cười ha hả nói: "Tô ái khanh không cần đa lễ, ha ha, ngươi ta là quân thần mà như huynh đệ a, ha ha."

Tô Nam Đình nhìn xem hoàng đế xưa nay vô cùng uy nghiêm, hôm nay lại là thân thiết như thế.

Trong lòng có chút huy hoàng, không biết rõ chuyện gì xảy ra.

Thiên Lan Hoàng Đế kéo tay Tô Nam Đình, cười ha hả nói: "Tô ái khanh, trẫm muốn nói cho ngươi một thiên đại hỉ sự.”

Nói, Thiên Lan Hoàng Đế cũng sinh ra một sự ghen ghét, thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử a!

Đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử a!

Một nhân vật đứng đầu toàn bộ Đông Hoang, cái khác không nói trước, chỉ là danh nghĩa đã có ngũ đại hoàng triều!

Mỗi một hoàng triều cũng to bằng mười Thiên Lan Quốc!

Tô Nam Đình này sao tốt số như vậy! Sinh ra một hảo nữ nhi!

Nếu là nữ nhi của mình may mắn có thể tới bên người Huyền Thiên Thánh Tử, đừng nói là thị thiếp, thị nữ cũng phải cướp đi a!

Tô Nam Đình nhìn thấy ánh mắt ghen tị của Thiên Lan Hoàng Đế, trong lòng nghi hoặc.

Hoàng Đế vậy mà ghen ghét ta?

Đây là có chuyện gì?

Thiên Lan Hoàng Đế cũng không tiếp tục thừa nước đục thả câu, mang theo ghen tuông nói: "Tô ái khanh, Huyền Thiên Thánh Tử coi trọng nữ nhi của ngươi Tô Chỉ Đồng, muốn thu nàng làm thị thiếp, ha ha, chúc mừng, Tô ái khanh."

Tô Nam Đình chấn kinh.

Huyền Thiên Thánh Tử?

Trong lúc nhất thời, Tô Nam Đình không thể tin vào tai của mình, gần như là cho rằng chính mình nghe lầm!

Đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử a, Thần Long trên trời, nhân vật trong truyền thuyết!

Thế mà điểm danh muốn thu nữ nhi của ta làm thị thiếp?

Trong lúc nhất thời, Tô Nam Đình bị sự hạnh phúc to lớn này làm mộng.

Nhìn xem dáng vẻ sửng sốt của Tô Nam Đình. Thiên Lan Hoàng Đế cũng có thể lý giải, dù sao trước đó hắn cũng có bộ dáng như vậy.

Nửa ngày, Tô Nam Đình mới hồi phục tinh thần lại, lẩm bẩm: "Điều này... Lại có chuyện như thế..."

Thiên Lan Hoàng Đế cười nói: "Chắc hẳn, hài tử Chỉ Đồng kia sẽ nguyện ý đi."

Nghe được lời này của Thiên Lan Hoàng Đế, nụ cười trên mặt Tô Nam Đình chậm rãi biến mất, dần dần chau mày.

Đứa nhỏ Tô Chỉ Đồng này, hắn tự hiểu đã thua thiệt nàng rất nhiều, mà lại biết con không ngoài cha, Chỉ Đồng kia cũng không phải là người ham hư vinh, Huyền Thiên Thánh Tử dù có thân phận tôn quý, chỉ sợ cũng sẽ không để nàng động tâm.

Chậm rãi khôi phục lại từ trong hưng phấn, tình cảm của một người phụ thân lại xuất hiện trong lòng Tô Nam Đình.

Bước vào hầu môn sâu như biển, bên người Huyền Thiên Thánh Tử kia lại càng không phải hầu môn có thể so sánh?

Nữ nhi nhà mình đi đến bên cạnh Huyền Thiên Thánh Tử phụng dưỡng, lấy tính tình đơn giản của nàng có thể đặt chân ở bên cạnh Huyền Thiên Thánh Tử sao?

Nàng có thể chịu ủy khuất hay không?

Trong lúc nhất thời, trong mắt Tô Nam Đình nổi lên vẻ không muốn.

Thiên Lan Hoàng Đế cũng thấy được sự giãy dụa trong mắt Tô Nam Đình, buồn bã nói: "Tô ái khanh, đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử a."

Thân thể Tô Nam Đình chấn động, trong nháy mắt về tới hiện thực.

Đúng vậy, đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử, là nhân vật một lời có thể diệt một nước.

Thương Vũ Hầu Phủ hắn có thể cự tuyệt sao?

Huống chi, Tô Nam Đình thấy được lãnh ý trong mắt Thiên Lan Hoàng Đế.

Trong lòng hắn run lên, nếu mình không nguyện ý, chỉ sợ ngay ngày mai Thương Vũ Hầu Phủ sẽ không còn tồn tại nữa!

Một bên là nữ nhi, một bên là tính mạng của hơn ngàn người trên dưới Thương Vũ Hầu Phủ.

Lúc này, một thân ảnh xuất hiện tại trước mặt hai người.

Thiên Lan Hoàng Đế tranh thủ thời gian thi lễ nói: "Tham kiến chưởng giáo!"

Tô Nam Đình chấn động, không thể tin nhìn người trước mắt.

Lại là chưởng giáo Minh Tâm Tông! Không nghĩ tới Bùi chưởng giáo thế mà cũng đích thân đến.

Tô Nam Đình tranh thủ thời gian quỳ gối: "Tham kiến Bùi chưởng giáo."

Bùi chưởng giáo nhìn xem Tô Nam Đình, nếu là bình thường, hắn đã sớm một chưởng đánh sâu kiến không biết tốt xấu này, có điều người này là phụ thân Tô Chỉ Đồng, không giải quyết hắn, chỉ sợ không cách nào thuyết phục Tô Chỉ Đồng.

Bùi chưởng giáo thản nhiên nói: "Nếu ngươi có thể thuyết phục nữ nhi của ngươi, vậy một nửa quốc thổ Thiên Lan Quốc sẽ là của ngươi, Minh Tâm Tông ủng hộ ngươi kiến quốc xưng đế."

Nghe nói như thế, Tô Nam Đình hô hấp trong nháy mắt dồn dập lên.

Kiến quốc xưng đế?

Tô Nam Đình lập tức động tâm!

Đây có thể nói là nguyện vọng của vô số người a!

Thiên Lan Hoàng Đế có vẻ khó coi, nhưng lại không dám có chút dị nghị.

Hắn biết rõ, nếu là có mảy may dị nghị, sợ rằng sẽ bị Bùi chưởng giáo đánh chết tại chỗ!

Bùi chưởng giáo tự nhiên cũng nhìn thấy sắc mặt khó coi của Thiên Lan Hoàng Đế, nhưng cũng không để ý chút nào.

Trong mắt hắn, Thiên Lan Hoàng Đế cũng chỉ là cái sâu kiến thôi, không cần để ý đến suy nghĩ của hắn.

Nếu không phải qua nhiều năm như vậy Thiên Lan Quốc cũng coi là nghe lời, hàng năm cung phụng lên không ít, hắn đã trực tiếp đánh chết Thiên Lan Hoàng Đế rồi nâng đỡ Tô Nam Đình đăng vị.

Tô Nam Đình tuy nói tính được là một phụ thân hợp cách, nhưng hắn cũng là một cường giả Thần Thông, là một người có dã tâm.

Đối mặt với dụ hoặc lớn như thế, gần như là không có bao nhiêu do dự, hắn gật đầu, nói: "Bùi chưởng giáo yên tâm, việc này ta nhất định làm thỏa đáng!"

Đột nhiên hắn nhớ tới lời nói của Lư thị, công tử Lâm Văn Bách của Trung Nghĩa Bá Phủ.

Hắn lại cau mày nói: "Có điều Trung Nghĩa Bá Phủ Lâm Văn Bách..."

Thiên Lan Hoàng Đế thản nhiên nói: "Việc này ta sẽ nói rõ ràng với Trung Nghĩa Bá."

Chương 92: Thuyết phục Lư thị


Trên đường về nhà, trong lòng Tô Nam Đình vẫn có chút kích động!

Kiến quốc xưng đế a!

Nghĩ đến cảnh tượng sau này văn võ bá quan đối với mình hô to vạn tuế, toàn thân Tô Nam Đình đều nhanh xốp giòn.

Lại nghĩ tới nữ nhi Tô Chỉ Đồng, mắt lộ ra vẻ xoắn xuýt.

Nhưng trong nháy mắt liền kiên định lại, đây là cơ hội ngàn năm có một của Thương Vũ Hầu Phủ!

Lại nói, mặc dù là thị thiếp, nhưng cũng phải xem là thị thiếp của ai.

Làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử còn phong quang hơn phu nhân của một trưởng giáo đại phái nhiều lắm!

Hôm nay trong cung, Bùi chưởng giáo đã nói rõ với mình, hi vọng Minh Tâm Tông có thể trở thành trợ lực bên ngoài của Tô Chỉ Đồng, đến tạo một sợi dây kết nối với Huyền Thiên Thánh Tử.

Đây chính là một đại phái!

Thống ngự mười quốc gia, quái vật khổng lồ có cương vực hàng trăm vạn dặm.

Nếu là trước kia, bản thân mình ở trong mắt Bùi chưởng giáo chỉ là sâu kiến, nhưng bây giờ, Bùi chưởng giáo lại nâng cốc ngôn hoan với mình, nói cười yến yến!

Tất cả những điều này chỉ bởi vì Huyền Thiên Thánh Tử muốn nạp nữ nhi của mình làm thị thiếp mà thôi!

Nghĩ tới đây, ánh mắt Tô Nam Đình trong nháy mắt bắt đầu kiên định!

...

Đến Hầu phủ, Tô Nam Đình tìm tới tiểu thiếp Lư thị.

Lư thị hỏi: “Mấy năm này bệ hạ cũng không hề đơn độc triệu kiến Hầu gia, lần này đột nhiên triệu kiến là có chuyện gì a vậy?"

Tô Nam Đình nói: "Một chuyện rất trọng đại!"

Lư thị giật mình, khẩn trương nói: "Chuyện trọng đại gì vậy?"

Tô Nam Đình hỏi ngược lại: "Nàng cũng biết rõ Huyền Thiên Thánh Tử?"

Lư thị nói: "Ta mặc dù là phụ nhân khuê phòng, nhưng ta sao có thể không biết Huyền Thiên Thánh Tử, Thánh tử của Huyền Thiên Tông, người đứng đầu thế hệ trẻ tuổi Đông Hoang."

Tô Nam Đình nói: "Đúng vậy, Huyền Thiên Thánh Tử coi trọng Chỉ Đồng nhà chúng ta, muốn nạp làm thị thiếp."

Lư thị giật mình, lẩm bẩm: "Hầu gia, ngươi nói cái gì? Huyền Thiên Thánh Tử muốn nạp Chỉ Đồng làm thị thiếp? Huyền Thiên Thánh Tử sao biết rõ Chỉ Đồng?"

Nàng là thật kinh ngạc, Huyền Thiên Thánh Tử danh chấn Đông Hoang, nàng dù chỉ là phụ nhân khuê phòng, nhưng cũng nghe qua uy danh của Huyền Thiên Thánh Tử.

Nhân vật trên trời, nhân vật trong truyền thuyết, nhưng lại muốn nạp nữ nhi của mình làm thị thiếp, chuyện này khiến Lư thị sinh ra một loại cảm giác như đang nằm mơ.

Tô Nam Đình nói: "Mặc kệ là làm sao biết được, việc này là thật, chưởng giáo Minh Tâm Tông cũng vì việc này đi vào Thiên Lan Quốc."

Lư thị dù sao cũng là một cái mẫu thân, tình cảm người mẹ chiếm cứ tâm linh của nàng.

Lư thị run giọng nói: "Hầu gia, thật muốn đưa Chỉ Đồng đến đó sao? Đứa nhỏ Chỉ Đồng này, có thể an ổn bên người Huyền Thiên Thánh Tử sao? Dù sao chỉ là một thị thiếp a."

Nàng chính là thị thiếp, tự nhiên là biết rõ địa vị của thị thiếp, có thể nói toàn bằng sự yêu thích của chủ nhân.

Tô Nam Đình cau mày nói: "Cách nhìn của nữ nhân! Đây chính là thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử! Ta cho nàng biết, bao nhiêu công chúa đại quốc hoàng triều muốn làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử còn không được! Chỉ Đồng có thể làm thị thiếp cho Huyền Thiên Thánh Tử chính là may mắn của Tô gia chúng ta, cũng là vận may của nó!"

Lư thị vẫn còn có chút không đành lòng, hốc mắt hơi đỏ lên.

Tô Nam Đình nói: "Việc này không phải do Tô gia ta, nếu việc này không thành, Thương Vũ Hầu Phủ ta sợ là sẽ bị xóa tên, Huyền Thiên Thánh Tử há có thể bị người cự tuyệt!"

Lư thị chỉ là một vị phụ nhân, lập tức bị câu nói này hù dọa.

Nàng ta hoảng sợ nói: "Hầu gia..."

Tô Nam Đình lại nói: "Nếu Chỉ Đồng cam tâm tình nguyện đi qua, Minh Tâm Tông hứa hẹn ta, sẽ ủng hộ ta kiến quốc xưng đế! Đến lúc đó, nàng chính là Hoàng Hậu!"

Lư thị cũng bị trừ phủ diệt tộc lại đến kiến quốc xưng đế làm tâm thần đều loạn, chỉ là nàng vẫn nói: "Ta sợ Chỉ Đồng sẽ chịu ủy khuất."

Tô Nam Đình nói: "Minh Tâm Tông nói sau khi Chỉ Đồng đi qua, họ sẽ dốc toàn lực ủng hộ Chỉ Đồng, làm trợ lực bên ngoài của Chỉ Đồng, yên tâm đi, có đại phái như Minh Tâm Tông tương trợ, Chỉ Đồng nhất định có thể đứng vững gót chân bên cạnh Thánh tử."

Có điều lúc nói lời này, trong lòng Tô Nam Đình quả thực không chắc.

Minh Tâm Tông là đại phái không giả, thế nhưng nhân vật bên người Huyền Thiên Thánh Tử đều là thiên kiêu chi nữ.

Hắn còn nghe nói hồng nhan tri kỉ của Huyền Thiên Thánh Tử là nữ nhi của chưởng giáo Càn Nguyên Tông - Mộ Thanh Di.

Đây chính là thiên kiêu chi nữ chân chính!

Còn có hai đệ tử chân truyền trong Huyền Thiên Tông cũng là người bên cạnh Huyền Thiên Thánh Tử, lấy thân phận đệ tử chân truyền Huyền Thiên Tông, Bùi chưởng giáo Minh Tâm Tông nhìn thấy cũng phải cung kính thi lễ!

So sánh ra, Minh Tâm Tông thật sự là có chút không đáng chú ý...

Tô Nam Đình an ủi: "Huyền Thiên Thánh Tử là nhân vật bậc nào, có thể phụng dưỡng hắn là chuyện bao nhiêu người hâm mộ không được, Huyền Thiên Tông là thánh địa tại Đông Hoang, thần thông đạo pháp đều là thiên hạ đỉnh tiêm, Thiên Lan Quốc chỉ là một tiểu quốc, đất cằn sỏi đá, nàng cũng không muốn thiên phú của Chỉ Đồng bị lãng phí chứ?"

Lư thị rốt cuộc bị lời hắn nói làm tâm động, nói ra: "Thế nhưng đứa nhỏ Chỉ Đồng này ngoài mềm trong cứng..."

Tô Nam Đình cười nói: "Phu nhân, đứa nhỏ Chỉ Đồng này xưa nay kính trọng nàng nhất, cực nghe lời nàng, nàng nói, nó nhất định nghe."

Lư thị bỗng chần chờ nói: "Thế nhưng là tiểu công tử của Trung Nghĩa Bá Phủ... dường như cùng Chỉ Đồng..."

Tô Nam Đình hừ lạnh một tiếng nói: "Yên tâm, Trung Nghĩa Bá biết rõ nên làm như thế nào."

Tô Chỉ Đồng cũng không biết rõ phụ thân và mẫu thân, hai người mà nàng thương yêu và kính trọng nhất lúc này đang thương lượng xem nên làm thế nào đưa nàng đến một nơi không có người thân làm một thị thiếp....

Chương 93: Bức hôn (thượng)


Thiên Lan Quốc, hoàng cung.

Trung Nghĩa Bá quỳ phục trên đất, nơm nớp lo sợ nghe Hoàng Đế Thiên Lan.

Hoàng Đế Thiên Lan nói xong, thản nhiên nói: "Trung Nghĩa Bá, ngươi biết nên làm thế nào chứ."

Trung Nghĩa Bá sợ hãi nói: "Bệ hạ yên tâm, thần biết nên làm thế nào, thần sẽ hồi phủ giáo huấn nghiệt tử kia!"

Hoàng Đế Thiên Lan gật đầu, nói: "Đi xuống đi, ngươi phải làm cho tốt, nếu không..."

Trung Nghĩa Bá khẩn trương, vô cùng sợ hãi, nói: "Bệ hạ yên tâm, thần nhất định sẽ làm tốt."

Dứt lời, hắn liền thi lễ lui ra.

Trên đường hồi phủ, Trung Nghĩa Bá vẫn sợ hãi không thôi, làm sao hắn nghĩ ra được thế mà Huyền Thiên Thánh Tử coi trọng nha đầu Thương Vũ Hầu Phủ kia!

Nghĩ đến tiểu nhi tử Lâm Văn Bách nhà mình và Tô Chỉ Đồng, trong lòng hắn không nhịn được mà run rẩy!

Họa diệt tộc!

....

Thương Vũ Hầu Phủ, trong một lầu các.

Tô Chỉ Đồng đang nhắm mắt tu luyện, nàng biết mình tu luyện quá muộn, cho nên bình thường vô cùng cố gắng.

Lúc này, Lư thị đi đến.

Tô Chỉ Đồng mở to mắt, cười nói: "Mẹ, đã trễ như vậy, có chuyện gì ư?"

Lư thị ngồi bên cạnh Tô Chỉ Đồng, gượng cười nói: "Ghé thăm con một chút."

Tô Chỉ Đồng nhìn ra mẫu thân có tâm sự, hỏi: "Mẹ, sao vậy."

Hốc mắt Lư thị đỏ lên, nói: "Vừa rồi cha con bị bệ hạ triệu kiến, đã đi đến hoàng cung."

Tô Chỉ Đồng hỏi: "Vì sao bệ hạ đột nhiên lại triệu kiến phụ thân?"

Lư thị nói: "Là bởi vì con."

Tô Chỉ Đồng ngạc nhiên nói: "Bởi vì ta? Chuyện gì?"

Lư thị nói: "Huyền Thiên Thánh Tử muốn nạp con làm thị thiếp."

Tô Chỉ Đồng chấn kinh, lập tức nói: "Cái gì? Huyền Thiên Thánh Tử muốn nạp ta làm thị thiếp?"

Nàng thật sự không nghĩ ra lại là chuyện này!

Nàng đương nhiên biết Huyền Thiên Thánh Tử, Huyền Thiên Thánh Tử Tông, nhân vật nổi danh lừng lẫy Đông Hoang!

Thế nhưng hắn quá mức xa xôi với nàng, như là nhân vật trong truyền thuyết.

Lại muốn nạp nàng làm thị thiếp!

Nạp nàng làm thị thiếp!

Thị thiếp...

Không! Ta không muốn làm thị thiếp!

Tô Chỉ Đồng lập tức lắc đầu, kích động nói: "Mẹ, ta không muốn gả! Ta không muốn làm một thị thiếp!"

Lư thị khóc thút thít nói: "Thế nhưng nếu ngươi không gả, Thương Vũ Hầu Phủ ta sẽ bị trừ phủ diệt tộc!"

Tô Chỉ Đồng rơi lệ, lớn tiếng nói: "Chẳng lẽ ta không nguyện ý gả cho hắn làm thị thiếp, hắn sẽ diệt cả nhà Thương Vũ Hầu Phủ ta sao?"

Lư thị nói: "Không ai có thể cự tuyệt Huyền Thiên Thánh Tử, Chỉ Đồng, đây chính là Huyền Thiên Thánh Tử, dù Huyền Thiên Thánh Tử đại nhân đại lượng, không trách tội Tô gia ta, thế nhưng Hoàng Đế Thiên Lan Quốc chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này!"

Lúc này, Tô Nam Đình đứng ngoài cửa nghe hồi lâu cũng đi vào.

Nhìn thấy nữ nhi nước mắt giàn giụa, trong lòng hắn cũng run lên, hiện lên vẻ mất kiên nhẫn.

Nhưng lại nghĩ đến chuyện Kiến Quốc xưng đế, vốn có chút không đành lòng cũng biến thành cứng rắn.

Trên mặt hắn lại lộ ra vẻ bi thương, nói: "Chỉ Đồng, mấy năm nay vi phụ trên triều đình đã ngày càng khó khăn, Hoàng Đế càng ngày càng nghi kỵ Thương Vũ Hầu Phủ ta."

Tô Chỉ Đồng yên lặng gật đầu, biết lời phụ thân nói là tình hình thực tế.

Tô Nam Đình rưng rưng, nói: "Nếu ngươi không chịu gả, có lẽ Huyền Thiên Thánh Tử sẽ không làm khó Thương Vũ Hầu Phủ ta, nhưng Hoàng Đế tuyệt đối sẽ dùng chuyện này làm cớ để diệt trừ Thương Vũ Hầu Phủ! Chỉ Đồng, trên dưới Thương Vũ Hầu Phủ có hơn nghìn nhân khẩu!"

Tô Chỉ Đồng khổ sởtrong lòng, rơi lệ nói: "Thật sự không có cách nào sao? Phụ thân, ta không muốn làm thị thiếp!"

Tô Nam Đình khuyên nhủ: "Làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử không như người thường. Thân phận thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử còn tôn quý hơn công chúa hoàng triều! Huyền Thiên Thánh Tử là nhân vật nhất định quân lâm Đông Hoang, con phụng dưỡng hắn, cũng là chuyện tốt với con!"

Lư thị cũng nói: "Chỉ Đồng, con đã chậm trễ thời cơtu hành, tu luyện quá muộn, tại Thiên Lan Quốc nho nhỏ này không thể có thành tựu quá lớn, nếu con thành ngườicủa Huyền Thiên Thánh Tử, có vô số tài nguyên tu hành cho con hưởng dụng, với thiên phú của con, tu thành Thần Cung cũng là dư dả."

Tô Chỉ Đồng không nói gì, chỉ lắc đầu.

Tô Nam Đình lại nói: "Nếu con đi làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, Minh Tâm Tông sẽ ủng hộ vi phụ Kiến Quốc xưng đế! Khi đó, vi phụ sẽ không cần sống cẩn thận nghiêm túc, như giẫm trên băng mỏng như hiện tại. Vi phụ Kiến Quốc xưng đế, sẽ lập mẫu thân con làm Hoàng Hậu!"

Cuối cùng Tô Chỉ Đồng cũng ngẩng đầu lên, nhìn mẫu thân Lư thị.

Thuở nhỏ nàng và mẫu thân Lư thị sống nương tựa lẫn nhau, Lư thị vì nàng chịu không ít cực khổ, nàng vẫn luôn hi vọng mẫu thân có thể sống thật tốt.

Hoàng Hậu... Hoàng Hậu một nước... Nàng tâm loạn như ma, không biết nên lựa chọn như thế nào.

Một bên là người nhà, một bên là tương lai chính mình.

Chẳng lẽ thật sự phải đi làm một thị thiếp ư...

Tô Nam Đình vội la lên: "Chỉ Đồng, concoi như là báo đáp ân dưỡng dục của ta và mẫu thân con đi! Phụng dưỡng Huyền Thiên Thánh Tử, đây chính là chuyện làm rạng rỡ tổ tông, toàn bộ Thương Vũ Hầu Phủ đều sẽ vì con mà quật khởi!"

Nhìn phụ mẫu tận tình khuyên bảo thuyết phục, Tô Chỉ Đồng cảm thấy bọn họ thật xa lạ...

Một cảm giác bất lực tràn ngập toàn thânTô Chỉ Đồng.

Mà cảm giác bất lực, cũng tràn ngập toàn thân tiểu công tử Trung Nghĩa Bá Lâm Văn Bách....

Chương 94: Bức hôn (hạ)


Trung Nghĩa Bá trở lại Bá Phủ, thần sắc lạnh lùng nói với người hầu: "Tiểu công tử đâu?"

Trung Nghĩa Bá là Cường giả Thần Luân tối đỉnh, hắn vừa giận dữ đã dọa bọn hạ nhân nơm nớp run sợ, nhưng lại nói không ra lời.

Trung Nghĩa Bá hừ lạnh một tiếng, đi vào trong phủ.

Đến nội phủ, Trung Nghĩa Bá phu nhân Liễu thị đã hào hứng nói với Trung Nghĩa Bá: "Bá gia! Văn Bách xuất quan, bước vào Cảnh giới Nguyên Đan!"

Nếu là lúc trước, Trung Nghĩa Bá chắc chắc sẽ cao hứng.

Tại Thiên Lan Quốc này, hai mươi tuổi đến Nguyên Đan Cảnh có thể nói là thiên tài, Trung Nghĩa Bá Phủ có người kế tục.

Nhưng bây giờ, Trung Nghĩa Bá chỉ lạnh lùng nói: "Nghiệt tử này đâu? Ở đâu?"

Liễu thị kinh sợ, không hiểu vì sao bá gia lại là thái độ này.

Liễu thị lẩm bẩm nói: "Bá gia? Ngươi thế nào..."

Trung Nghĩa Bá quát: "Ta hỏi nghiệt tử ở đâu?"

Liễu thị sợ hãi nói: "Văn Bách đang ở Luyện Công các..."

Trung Nghĩa Bá hừ lạnh một tiếng, phất tay áo quay người rời đi.

Sắc mặt Liễu thị tái nhợt, không biết vì sao chuyện đại hỉ như vậy, bá gia lại có thái độ này... Cắn răng một cái, lập tức đi theo.

Trung Nghĩa Bá Phủ, Luyện Công các.

Lâm Văn Bách năm nay hai mươi tuổi, dáng dấp tuấn tú lịch sự. Bây giờ hắn bước vào Cảnh giới Nguyên Đan, tại Thiên Lan Quốc có thể tính là nhân vật thiên tài.

Lâm Văn Bách nghĩ đến Tô Chỉ Đồng, khuôn mặt nở nụ cười.

Hắn và Tô Chỉ Đồng thuở nhỏ quen biết, thanh mai trúc mã, hắn vẫn luôn thích Tô Chỉ Đồng.

Thế nhưng sau khi Tô Chỉ Đồng hiển lộ thiên phú, sáu năm nhập Nguyên Đan, trở thành giai thoại, khiến hắn cũng có chút tự ti.

Lâm Văn Bách xưa nay lười biếng cũng bế quan, cuối cùng cũng bước vào Nguyên Đan Cảnh.

Bây giờ, rốt cục có tư cách đi Thương Vũ Hầu Phủ cầu hôn, phải lập tức đi cầu phụ thân! Lâm Văn Bách mừng khấp khởi nghĩ.

Bịch một tiếng, cánh cửa đột nhiên bị mở ra.

Lâm Văn Bách ngẩng đầu nhìn, là phụ thân Trung Nghĩa Bá.

Lâm Văn Bách hưng phấn nói: "Cha, ta đến Nguyên Đan Cảnh."

Trung Nghĩa Bá lại như không nghe thấy, lạnh lùng nói: "Ta hỏi ngươi, ngươi thích Tô Chỉ Đồng của Thương Vũ Hầu Phủ sao?"

Lâm Văn Bách không chú ý tới sắc mặt phụ thân, nghe nói thế, hơi đỏ mặt, nhăn nhó nói: "Thích... Ta thích Chỉ Đồng, phụ thân, khi nào chúng ta đi cầu hôn?"

Trong lòng Trung Nghĩa Bá run lên, đây là họa diệt tộc!

Lúc này Lâm Văn Bách mới phát hiện sắc mặt phụ thân khó coi, trong lòng căng thẳng, nói: "Sao vậy.. Cha?"

Trung Nghĩa Bá lạnh lùng nhìn con mình, nói: "Bắt đầu từ hôm nay, không cho phép ngươi gặp lại Tô Chỉ Đồng, nghĩ cũng đừng nghĩ!"

Lâm Văn Bách không thể tin mà nhìn phụ thân, lớn tiếng nói: "Vì sao! Ta đã bước vào Nguyên Đan cảnh, đã xứng với Chỉ Đồng!"

Rốt cuộc Trung Nghĩa Bá không nhịn được lửa giậntrong lòng, hung hăng cho Lâm Văn Bách một cái tát.

Lâm Văn Bách bị Trung Nghĩa Bá tát ngã trên mặt đất, ôm mặt khó tin nhìn phụ thân, không hiểu vì sao phụ thân xưa nay yêu thương mình có thái độ này.

Liễu thị chạy tới, thấy cảnh này mà sợ hãi.

Nàng bổ nhào lên người con trai, buồn bã nói: "Bá gia, vì sao!"

Trung Nghĩa Bá đau lòng nhức óc nói: "Huyền Thiên Thánh Tử coi trọng Tô Chỉ Đồng, muốn thu nàng làm thị thiếp! Hiểu không!"

Lâm Văn Bách và Liễu thị sợ ngây người.

Huyền Thiên Thánh Tử?

Huyền Thiên Thánh Tử, cái tên này đối với bọn họ là quá mức xa vời, trong lúc nhất thời Lâm Văn Bách cũng không biết nên nói cái gì.

Liễu thị xuất thân từ một tông môn nhỏ, đối với uy thế của Huyền Thiên Thánh Tửnàng càng thêm mẫn cảm và hiểu biết, lập tức hiểu rõ hung hiểm trong chuyện này.

Lâm Văn Bách lẩm bẩm nói: "Sao lại là Huyền Thiên Thánh Tử..."

Trung Nghĩa Bá kích động nói: "Nếu ngươi còn có tưởng niệm với Tô Chỉ Đồng, Trung Nghĩa Bá Phủ chắc chắn sẽ bị nhổ tận gốc! Hoàng Đế đã cảnh cáo ta!"

Liễu thị cũng bị tin tức này hù dọa, vội vàng nói: "Con ta, đừng nhớ đến Tô Chỉ Đồng nữa, nàng không phải là người ngươi có thể nghĩ, đừng hại Lâm gia chúng ta cửa nát nhà tan!"

Lâm Văn Bách chỉ là một người trẻ tuổi sống an nhàn sung sướng mà thôi, lập tức bị câu nói trừ phủ diệt tộc hù dọa.

Một bên là nữ nhân mình âu yếm, một bên là sự tồn vong của gia tộc mình...

Nhìn mẫu thân cầu khẩn, cùng với phụ thân tiều tụy, Lâm Văn Bách dao động.

Thế nhưng hắn vẫn không cam tâm, khóc rống nói: "Ta chỉ là thích Tô Chỉ Đồng, chẳng lẽ cũng có tội sao?"

Trung Nghĩa Bá run giọng nói: "Trước đây không có tội, nhưng Huyền Thiên Thánh Tử muốn nạp Tô Chỉ Đồng làm thiếp, hiện giờ là có tội!"

Hắn lại thống khổ nói: "Ngươi đừng nghĩ đến Tô Chỉ Đồng nữa, hơn nữa, ngươi cũng không thể hận Huyền Thiên Thánh Tử, một tia oán hận cũng không thể có! Nếu không, Lâm gia ta sẽ có họa diệt tộc!"

Một chút oán hận cũng không thể có!

Lâm Văn Bách gần như điên cuồng, cảm giác bất lực tràn ngập toàn thân hắn.

Một nam nhân muốn cướp đinữ nhân yêu dấu của hắn, hắn không chỉ không có lực lượng phản kháng, ngay cả hận nam nhân kia cũng không thể hận! Nếu không gia tộc của mình sẽ bị hủy diệt!

Giờ khắc này, Lâm Văn Bách cảm nhận sâu sắc được sự nhỏ yếu cùng bất lực của mình!

Trung Nghĩa Bá thương hại nhìn con của mình, nói: "Trong đêm nay ta sẽ định ra việc hôn nhân cho ngươi... Ngày mai, ngươi và ta đến Thương Vũ Hầu Phủ... Thuyết phục Tô Chỉ Đồng, để nàng đồng ý đi làm Thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử."

Rồi hắn khàn khàn nói: "Đây là chuyện Hoàng Đế muốn Lâm gia ta đi làm, nếu không đi, Lâm gia cũng sẽ diệt vong."

Lâm Văn Bách ngơ ngác nhìn phụ thân, chỉ cảm thấy lòng đau như cắt! Nói không nên lời.

Chính mình chẳng những không thể bảo vệ tình yêu của mình, còn muốn đi thuyết phục nữ nhân âu yếm, để nàng đi làm thị thiếp của một nam nhân khác!

Còn có chuyện gì tàn nhẫn hơn chuyện này sao?

Chương 95: Khuất phục


Thiên Lan Quốc, Thương Vũ Hầu Phủ.

Tô Chỉ Đồng ngơ ngác ngồi trong phòng mình.

Chuyện tối ngày hôm qua khiến nàng quá mức chấn động!

Một ngày trước, nàng vẫn là thiếu nữ không buồn không lo, nhưng hiện tại, nàng lại phải đi làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử.

Nếu như không đi, toàn bộ Thương Vũ Hầu Phủ sẽ không còn tồn tại!

Lại nghĩ tới cha mẹ mình, sau khi mình trở thành thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, bọn họ có thể trở thành Đế hậu một nước! Rốt cuộc không cần bị Hoàng Đế nghi kỵ như hiện tại, mỗi ngày phải cẩn thận nghiêm túc như đi trên băng mỏng.

Ân dưỡng dục không thể không báo đáp!

Đột nhiên, bóng dáng một nam tử hiện lên trong đầu Tô Chỉ Đồng.

Lâm Văn Bách, Lâm gia ca ca, thanh mai trúc mã, lớn lên với nàng từ nhỏ.

Trước khi bế quan đã từng nói, sau khi xuất quan sẽ đến Thương Vũ Hầu Phủ cầu hôn.

Không biết hiện giờ hắn thế nào, đến khi hắn xuất quan, e là mình đã rời Thiên Lan Quốc, đi đến Huyền Thiên Tông...

Lúc này, một thị nữ đến đây bẩm báo.

"Tiểu thư, Trung Nghĩa Bá và Lâm Văn Bách Lâm công tử tới, đang ở tiền thính, Hầu gia gọi người đi qua."

Ánh mắt Tô Chỉ Đồng sáng lên, chẳng lẽ...

Chẳng lẽ Lâm gia ca ca tới cầu hôn? Trong nội tâm nàng sinh ra sự cảm động và hi vọng!

Lập tức đi đến tiền thính.

Đến tiền thính, Thương Vũ Hầu Tô Nam Đình đáng ngồi tại thủ tọa, Trung Nghĩa Bá và Lâm Văn Bách cũng đang ngồi trong đó.

Nhìn thấy Tô Chỉ Đồng đến, Trung Nghĩa Bá cười nói trước: "Chỉ Đồng chất nữ càng ngày càng đẹp, Thương Vũ Hầu gia, ngươi sinh một nữ nhi thật tốt."

Lâm Văn Bách lại cúi đầu nhìn chân mình, không nói chuyện.

Tô Chỉ Đồng ngồi bên cạnh Tô Nam Đình, nghe được phụ thân Tô Nam Đình cười to, hàn huyên vài câu với Trung Nghĩa Bá.

Tô Nam Đình hỏi: "Không biết Trung Nghĩa Bá đến đây có việc gì chăng?"

Trung Nghĩa Bá cười nói: "Khuyển tử đã định ra hôn sự, tháng sau sẽ thành hôn, hôm nay là muốn đưa thiệp cưới cho Thương Vũ Hầu gia, mong rằng đến lúc đó Hầu gia nể mặt, ha ha."

Nghe nói thế, Tô Chỉ Đồng không thể tin nhìn về phía Lâm Văn Bách!

Trong lòng sinh ra cảm giác bị lừa gạt, phẫn nộ, thất vọng đối với Lâm Văn Bách tràn đầy lồng ngực Tô Chỉ Đồng.

Tô Nam Đình cười ha hả hỏi: "Ồ? Không biết là thiên kim nhà nào may mắn gả vào Trung Nghĩa Bá Phủ?"

Trung Nghĩa Bá cười nói: "Chính là thiên kim đại phu Phượng Đài, ha ha, là môn đăng hộ đối với Trung Nghĩa Bá Phủ ta."

Dứt lời, trong lòng thở dài khe khẽ, có chút tiếc nuối, ban đầu hắn cũng vui vẻ khi thấy nhi tử có tình cảm với Tô Chỉ Đồng, nhưng bây giờ...

Tô Nam Đình lại không tiếc nuối chút nào, thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử! Ha ha, không lâu sau đó mình liền có thể Kiến Quốc xưng đế! Đây là chuyện hắn nằm mơ cũng không dám!

Lâm Văn Bách vẫn cúi đầu, không dám ngẩng lên, hắn sợ đối diện ánh mắtTô Chỉ Đồng.

Hắn không dám đối mặt với nữ nhân hắn âu yếm!

Trung Nghĩa Bá và Tô Nam Đình liếc nhau, khẽ gật đầu.

Trung Nghĩa Bá cười ha hả nói: "Nghe nói Huyền Thiên Thánh Tử muốn nạp Chỉ Đồng chất nữ làm thị thiếp? Chúc mừng Thương Vũ Hầu gia, đây chính là vinh quang lớn lao! Là thịnh sự của toàn bộ Thiên Lan Quốc ta!"

Sau đó dùng ánh mắt sâu kín nhìn Lâm Văn Bách, thanh âm nặng thêm mấy phần, hỏi: "Ngươi nói có đúng hay không, Văn Bách?"

Tô Chỉ Đồng nghe nói thế, đôi mắt nhìn chằm chằm Lâm Văn Bách, muốn nghe được câu trả lời của hắn.

Lâm Văn Bách run một cái, chật vật nói: "Vâng, ta cũng cảm thấy như vậy...."

Nói xong, chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút lực khí nào.

Tô Chỉ Đồng nhìn Lâm Văn Bách, không thể tin được hắn có thể nói ra loại lời này! Chỉ cảm thấy người này thật lạ lẫm!

Nàng run giọng hỏi: "Ngươi cũng cảm thấy ta nên đi làm Thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, thật sao?"

Lâm Văn Bách lòng đau như cắt, hắn đâu nỡ!

Đây chính là để cho nữ nhân mình âu yếm đi làm thị thiếp cho một nam tửkhác!

Thế nhưng nghĩ tới gia tộc mình! Cha mẹ của mình!

Nếu hắn không nói, Hoàng Đế Thiên Lan sẽ diệt trừ toàn bộ Trung Nghĩa Bá Phủ!

Hắn không thể không khuất phục trước hiện thực tàn nhẫn!

Lâm Văn Bách nghe thấy thanh âm mình thoát ra khỏi miệng: "Huyền Thiên Thánh Tử là nhân vật bực nào, Chỉ Đồng muội muội, ngươi có thể làm thị thiếp của hắn là vinh hạnh của ngươi, cũng là vận may của ngươi."

Tô Chỉ Đồng nghe vậy, trong lòng run lên, như là chìm vào vực sâu!

Nàng mặt không biểu tình, cũng không tiếp tục nhìn Lâm Văn Bách nữa!

Nàng trầm mặc một lúc rồi gật đầu, nói với Tô Nam Đình: "Phụ thân, ta đồng ý việc này, ta hơi mệt, về nghỉ ngơi trước."

Lời nàng vừa dứt, Tô Nam Đình và Trung Nghĩa Bá liếc nhau. Đều lộ ra nụ cười.

Lâm Văn Bách nhìn thân ảnh Tô Chỉ Đồng đứng dậy rời đi, muốn hô lên một tiếng: Chỉ Đồng muội muội! Đừng đi!

Thế nhưng hắn không làm, hắn không dám...

Tô Chỉ Đồng đã đồng ý, Trung Nghĩa Bá và Tô Nam Đình đạt được mục đích.

Trung Nghĩa Bá đứng dậy, cáo từ Tô Nam Đình, mang theo Lâm Văn Bách rời đi.

Nhìn sắc mặt nhi tử hôi bại như là cái xác không hồn, Trung Nghĩa Bá khẽ thở dài trong lòng.

Chỉ hi vọng, thời gian có xóa đi tất cả....

Chương 96: Thế cục Đông Hoang


Tại nơi cách Huyền Thiên Tông hơn ngàn vạn dặm, Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung đang ở tình thế giương cung bạt kiếm, đại chiến hết sức căng thẳng!

Đại Càn hoàng triều do Nguyên Thủy Môn thống ngự và Đại Hạ hoàng triều do Cổ Thần Cung thống ngự đã đang giao chiến với nhau!

Chiến tranh giữa hai đại thánh địa, đương nhiên sẽ không lập tức dùng tất cả thực lực để liều mạng.

Mà đầu tiên phải bắt đầu từ phàm nhân quốc gia, một là để thăm dò thực lực của đối phương.

Thứ hai là phàm nhân quốc gia bị tổn thất thương vong, hai đại thánh địa cũng sẽ không để ý.

Ở trong mắt tu sĩ, phàm nhân chính là sâu kiến.

Hoàng triều quốc gia chiến tranh, phàm nhân chết đi đâu chỉ ngàn vạn, nhưng đối với thánh địa mà nói, bọn họ thậm chí còn không được tính là pháo hôi. Chỉ là công cụ tiêu hao thời gian trước đại chiến mà thôi.

Đại Càn hoàng triều và Đại Hạ hoàng triều đều là đại hoàng triều, thống ngự mấy vạn dặmcương thổ, mấy ngàn vạnquân đội!

Hai đại đại hoàng triều giao tranh, chiến đấu khắp nơi, một đại bình nguyên đều bị máu tươi nhuộm đỏ!

Như là một Tu La tràng, quân đội phàm nhân chết đi ít nhất cũng 100 vạn, mà bởi vì số lượng bình dân chết vì chiến tranh lại càng gấp mấy lần!

Vô số dòng người dời khỏi quê hương, sinh linh đồ thán. Nhưng đối với tu sĩ mà nói, bọn họ không quan tâm.

Mấy ngàn vạn phàm nhân, với năng lực sinh dục của phàm nhân, trăm năm đã có thể bù lại.

Thời gian trăm năm, đối với phàm nhân mà nói là cả một đời, cũng là mấy đời người.

Mà thời gian trăm năm đối với tu sĩ mà nói chỉ là một thời gian ngắn, đối với cường giả thần thông trở lên chỉ là trong nháy mắt mà thôi.

Mà tu sĩ cao giai của hai đại thánh địa còn chưa tham chiến, phần tử tham dự chiến tranh đều là tu sĩ Nguyên Đan Cảnh hoặc là Thần Luân cảnh.

Cho nên trong thời gian ngắn hai đại hoàng triều còn chưa phân ra thắng bại, nhưng ngay cả như vậy, thế cục vẫn cực kì khẩn trương.

Hai đại thánh địa Nguyên Thủy Môn, Cổ Thần Cung đã bắt đầu triệu tập đệ tử Cảnh giới Nguyên Đan trở lên trong môn phái, cũng tại bắt đầu tích góp lực lượng.

Nghe nói Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung có Cường giả Thần Cung Cảnhđi tới hai đại hoàng triều, tọa trấn tiền tuyến!

Mà các quốc gia khác do hai đại thánh địa thống ngự cũng ngo ngoe muốn động, tất cả đều chuẩn bị toàn diện khai chiếnbất cứ lúc nào!

Mấy mù của chiến tranh bao phủ toàn bộ Đông Hoang!

...

Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.

Tần Đình đang nhắm mắt tu luyện, Nhiếp U từ ngoài điện đi đến, bái nói: "Công tử!"

Tần Đình mở hai mắt, nhìn Nhiếp U, hỏi: "Chuyện gì?"

Nhiếp U đối diện ánh mắt thâm thúy của Tần Đình kia, không nhịn được trong lòng run một cái, trên mặt lại hơi có cảm giác nhói nhói.

Trong lòng âm thầm cảm thán: Công tử càng ngày càng sâu không lường được.

Hắn cung kính nói: "Minh Tâm Tông truyền đến tin tức, Tô Chỉ Đồng đồng ý."

Lại khó hiểu hỏi: "Công tử, vì sao phải khách khí với Tô Chỉ Đồng như thế? Hừ, chỉ cần điều động một Cường giả Thần Đài mang nàng đến là được, nếu như không tuân theo, vậy thì diệt toàn bộ Thiên Lan Quốc, xem nàng có khuất phục hay không!"

Tần Đình khẽ lắc đầu, không giải thích với Nhiếp U.

Tô Chỉ Đồng là khí vận chi tử, hệ thống cho mình một phương pháp mới để cướp đoạt giá trị khí vận.

Đó chính là khí vận chi tử phải hoàn toàn thần phục mình!

Nếu cưỡng ép cướp đoạt nàng tới đây, khiến nàng sinh lòng oán hận với mình, như vậy chuyện sau đó sẽ không dễ giải quyết.

Đương nhiên, nếu không thể làm nàng hoàn toàn thần phục mình, vậy mình chỉ có thể dùng phương pháp thứ nhất.

Trong mắt Tần Đình lóe lên một tia lãnh ý!

Nhưng bây giờ vẫn có thể chơi đùa một chút, dù sao đối với chuyện dạy dỗ khí vận chi tử, Tần Đình rất có hứng thú.

Nghĩ đến đây, nói với Nhiếp U: "Dùng Thái Vũ Phi Lâu đến Thiên Lan Quốc đón Tô Chỉ Đồng! Ngươi tự mình đi!"

Nhiếp U hơi kinh ngạc, Thái Vũ Phi Lâu!

Đây chính là phi hành phi thuyền chuyên dụng của công tử!

Hơn nữa còn để mình đích thân đến đó!

Xem ra công tử rất coi trọng nàng ta, sau này mình cũng phải khách khí đối với Tô Chỉ Đồng này...

Nhiếp U thi lễ lui ra.

Tần Đình thầm nghĩ: Muốn làm Tô Chỉ Đồng hoàn toàn thần phục chính mình, trước tiên phải hung hăng đả kích sự tự tin của nàng, khiến nàng biết chênh lệch giữa ta và nàng đến cùng lớn cỡ nào!

Tô Chỉ Đồng xuất thân từ một địa phương nhỏ, trước hết phải để cho nàng mở mang tầm mắt, biết rõ đỉnh phong chân chính là dạng phong cảnhgì.

Phải mài đi nhuệ khí của nàng...

Nhưng hiện tại, Tần Đình chú ý nhất vẫn là tình trạng của Bạch Linh.

Từ khi ăn yêu đan cự mãng tại Huyền Đô Tiên Vực, Bạch Linh liền lâm vào ngủ say.

Kể cả trận đại chiến kinh thiên giữa Tần Đình và Nguyên Thủy Thánh Tử cũng không làm Bạch Linh thức tỉnh, vẫn tiếp tục ngủ say.

Khí tức Bạch Linh càng ngày càng dày đặc, khí thế bực này đã vượt xa khỏi cảnh giới Thần Thông, tiến thẳng đến Thần Đài Cảnh!

Nghe đồn, thần thú đến cảnh giới Thần Đài sẽ xuất hiện một lần biến hóa về chất!

Tần Đình chậm rãi vuốt ve thân thể còn đang ngủ say của Bạch Linh.

Bạch Linh a Bạch Linh, ngươi sẽ mang đến cho ta niềm vui bất ngờ ra sao....

Chương 97: Tô phu nhân


Thiên Lan Quốc, hoàng cung.

Bùi chưởng giáo mỉm cười nghe Hoàng Đế Thiên Lan báo cáo.

Bùi chưởng giáo cười nói: "Nói như vậy, Tô Chỉ Đồng đã nguyện ý đi làm Thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử rồi?"

Hoàng Đế Thiên Lan bái nói: "Vâng, kế hoạch rất thành công."

Trong lòng Bùi chưởng giáo hết sức kích động, việc này rốt cục kết thúc hoàn mỹ, kể từ đó, Tử Minh Tâm Tông sẽ để lại ấn tượng trong lòng Huyền Thiên Thánh!

Mà Minh Tâm Tông sẽ thành lập quan hệ với Tô Chỉ Đồng, vậy Minh Tâm Tông cũng là một thế lực không thể coi thường tại Đông Hoang!

Thế lựcbên ngoài của thị thiếp Huyền Thiên Thánh Tử!

Suy nghĩ cái danh này một chút, Bùi chưởng giáo liền không nhịn được sự kích động trong lòng.

Minh Tâm Tông, sắp hưng thịnh rồi!

Bùi chưởng giáo cười nói: "Tốt! Làm không tệ, hiện giờ ta sẽ đi bái phỏng Tô phu nhân một chút."

Nói xong, thân ảnh liền biến mất vô tung vô ảnh.

Chỉ để lại Hoàng Đế Thiên Lan tại chỗ, ngơ ngác nghĩ đến lời Bùi chưởng giáo nói trước đó.

Bái phỏng?

Chưởng giáo đại phái, cường giả Thần Cung, thế mà đi bái phỏng một thiếu nữ Cảnh giới Nguyên Đan!

Chỉ bởi vì thiếu nữ này là thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử!

Giờ khắc này, Hoàng Đế Thiên Lan mới sâu sắc cảm nhận được uy thế của Huyền Thiên Thánh Tử!

...

Thương Vũ Hầu Phủ, tiền thính.

Tô Nam Đình kính trọng nhìn người trước mắt, chưởng giáo Minh Tâm Tông, Bùi chưởng giáo!

Không ngờ Bùi chưởng giáo lại tự mình đến Thương Vũ Hầu Phủ, đây chính là Cường giả Thần Cung, Chí Tôn mười vạn dặm cương thổ!

Bùi chưởng giáo cười cực kì khách khí, cùng thái độ trước đó khác biệt như ngày với đêm, nói: "Thương Vũ Hầu không cần kinh hoảng, ha ha, ta tới để bái phỏng Tô phu nhân..."

Bái phỏng? Tô phu nhân?

Tô Nam Đình cũng nhất thời ngây dại.

Nhưng hắn lập tức lấy lại tinh thần, hiểu được Bùi chưởng giáo đang nói đến nữ nhi của mình, Tô Chỉ Đồng.

Lập tức phân phó hạ nhân đi gọi Tô Chỉ Đồng, sau đó mới tỉnh táo lại.

Bái phỏng...

Một vị Cường giả Thần Cung, đối với một thiếu nữ Cảnh giới Nguyên Đan lại dùng từ bái phỏng.

Nhìn khuôn mặt tươi cười khách khí của Bùi chưởng giáo, Tô Nam Đình vốn cho mình hiểu rất rõ uy thế của Huyền Thiên Thánh Tử, nhưng hiện giờ hắn mới phát hiện, hóa ra mình vẫn chưa rõ ràng.

Cái gì là uy thế? Thế này có thể ếch ngồi đáy giếng!

Giờ khắc này, hắn cảm thấy vô cùng may mắn khi Huyền Thiên Thánh Tử coi trọng nữ nhi của mình.

Sau một lúc lâu, Tô Chỉ Đồng đi đến tiền thính.

Nghe hạ nhân nói Bùi chưởng giáo của Minh Tâm Tông tới, nàng cũng có chút kinh hoảng.

Dù sao một vị trưởng lão Minh Tâm Tông cảnh giới Thần Đài ở trong mắt nàng cũng là đại nhân vật, huống chi là chưởng giáo, siêu cấp cường giả Thần Cung Cảnh!

Tô Chỉ Đồng nhìn thấy Bùi chưởng giáo, còn chưa thi lễ.

Nụ cười vốn thận trọng của Bùi chưởng giáo đã lập tức trở nên... Có chút nịnh nọt!

Bùi chưởng giáo thi lễ với Tô Chỉ Đồng trước, cung kính nói: "Chưởng giáo Minh Tâm Tông, Bùi Vĩ, bái kiến Tô phu nhân!"

Cái thi lễ này làm Tô Chỉ Đồng và Tô Nam Đình sợ ngây người.

Cường giả Thần Cung, thế mà lại cung kính thi lễ với Tô Chỉ Đồng Cảnh giới Nguyên Đan!

Tô Chỉ Đồng ngơ ngác nói: "Bùi chưởng giáo..."

Bùi chưởng giáo đứng dậy cười nói: "Tô phu nhân làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, thân phận tôn quý, Bùi mỗ đương nhiên phải hành lễ với Tô phu nhân."

Lúc này Tô Chỉ Đồng mới thật sự cảm giác đượcthân phận địa vị biến hóa sau khi trở thành Thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, !

Bùi chưởng giáo là Cường giả Thần Cung, cao thủ hiếm có trong thiên hạ, có thể nói, trong toàn bộ Đông Hoang, người có tư cách khiến hắn thi lễ không có bao nhiêu.

Mà hôm nay lại thi lễ với Tô Chỉ Đồng nàng!

Tâm tìnhkhó nói lên lời tuôn ra trong lòng Tô Chỉ Đồng.

Dường như trở thành Thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử tốt hơn trong tưởng tượng của chính mình...

Tô Chỉ Đồng bình phục tâm tình, hỏi: "Bùi chưởng giáo đến đây, không biết..."

Bùi chưởng giáo cười nói: "Thứ nhất là vì bái phỏng Tô phu nhân, thứ hai, là muốn hỏi Tô phu nhân có yêu cầu gì, Minh Tâm Tông ta sẽ dốc sức hoàn thành."

Tô Chỉ Đồng theo bản năng muốn lắc đầu cự tuyệt, nhưng một ý niệm xuất hiện trong đầu nàng.

Trở thành thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, nàng không hề tự nguyện. Đối với phụ mẫu, Huyền Thiên Thánh Tử thậm chí là Lâm Văn Bách, nàng đều không oán hận.

Nhưng nàng oán hận Hoàng Đế Thiên Lan.

Những năm gần đây Hoàng Đế Thiên Lan luôn nghi kỵ Thương Vũ Hầu Phủ, nếu không phải Tô Nam Đình chú ý cẩn thận, bản thân hắn cũng là cường giả Thần Thông, khó đối phó.

Chỉ sợ Thương Vũ Hầu Phủ đã bị Hoàng Đế Thiên Lan nhổ tận gốc rồi.

Dù là như thế, những năm này Hoàng Đế Thiên Lan đối với Tô gia nàng cũng là từng bước ép sát.

Mà trong việc Hoàng Đế Thiên Lan bức bách nàng gả cho Huyền Thiên Thánh Tử làm thị thiếp, hắn cũng đóng vai quan trọng.

Nghĩ tới đây, Tô Chỉ Đồng nói: "Ta muốn phụ thân ta trở thành chủ nhân Thiên Lan Quốc!"

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6