Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.
Tần Đình ở trong tẩm cung, hắn đang nhắm mắt suy nghĩ nên giải quyết hết tai hoạ ngầm trong cơ thể Nhiếp U như thế nào.
Ngày đó Tần Đế cho hắn mấy bộ công pháp cướp đoạt từ ngoại vực, mỗi một bộ đều là kinh điển Hư Thần Cấp.
Nhưng cho Nhiếp U tu luyện công pháp khác thì dễ, nhưng phải làm sao để bù đắp lại tiềm lực bị tiêu hao thì khó.
Tần Đình cẩn thận nhìn giao diện thương thành của hệ thống, sau một hồi lâu.
Bỗng nhiên lông mày nhướn lên, trong lòng đã có phương án.
Lúc này, Tô Chỉ Đồng từ ngoài cửa tiến đến, gương mặt xinh đẹp ửng đỏ nhìn Tần Đình.
Nhẹ nhàng cúi đầu, nói: "Thiếp thân bái kiến phu quân."
Tô Chỉ Đồng mặc cung trang, có vẻ ung dung hoa quý, bản thân nàng đã là một mỹ nhân kiều mị xinh đẹp, được cung trang phụ trợ, càng lộ ra khí chất phi phàm.
Làm thị thiếp của Tần Đình, hôm nay đương nhiên phải phụng dưỡng Tần Đình.
Tần Đình mỉm cười nói: "Chỉ Đồng không cần đa lễ."
Tô Chỉ Đồng nhìn Tần Đình, phong thần tuấn lãng, hăng hái, lúc nhấc tay phảng phất có một loại phong vận nói không nên lời, thuận theo thiên đạo, hòa hợp tự nhiên, cho người ta cảm giác dị thường huyền diệu.
Trong lòng Tô Chỉ Đồng cảm thán, đây mới thật sự là thiên chi kiêu tử.
Tần Đình nói chuyện phiếm cùng Tô Chỉ Đồng, dưới sự ôn nhu của Tần Đình, Tô Chỉ Đồng cũng dần bình ổn lại nỗi lòng khẩn trương.
Bỗng nhiên Tô Chỉ Đồng ửng đỏ hỏi một câu: "Sao phu quân lại biết đến thiếp thân? Thiếp thân chẳng qua chỉ là người một tiểu quốc, không có thanh danh gì."
Tần Đình thầm nghĩ: Đương nhiên là hệ thống nói cho ta biết.
Nhưng trên mặt lại không lộ ra, hắn mỉm cười nói: "Hai chữ duyên phận mà thôi."
Tô Chỉ Đồng tinh tế suy ngẫm hai chữ duyên phận này, trong lòng sinh ra cảm xúc khó hiểu.
Xem ra chỉ hai chữ duyên phận này mới có thể giải thích được, có lẽ số phận định sẵn ta phải làm nữ nhân của hắn.
Tần Đình cũng dịu dàng nhìn Tô Chỉ Đồng, ánh mắt kia làm trái tim Tô Chỉ Đồng loạn nhịp.
Nhưng Tô Chỉ Đồng không thể nào tưởng được.
Hiện tại trong lòng Tần Đình đang tính toán nên làm thế nào mới cướp đoạt nốt toàn bộ giá trị khí vận còn lại của Tô Chỉ Đồng.
Mặc dù Tô Chỉ Đồng có thể coi là một mỹ nữ tuyệt thế, nhưng với thân phận Tần Đình, mỹ nữ tuyệt thế bên cạnh còn ít sao?
Bên cạnh Tần Đình, tùy tiện một cái thị nữ cũng có thể coi là tuyệt sắc.
Trong mắt Tần Đình, giá trị lớn nhất của Tô Chỉ Đồng chính là giá trị khí vận.
Đương nhiên, Tô Chỉ Đồng đã thành thị thiếp của hắn, sau này Tần Đình cũng sẽ không bạc đãi nàng.
Tần Đình mỉm cười nhìn Tô Chỉ Đồng, nói khẽ: "Nghỉ ngơi đi."
Trước gương mặt đỏ bừng xinh đẹp của Tô Chỉ Đồng, rèm giường xuống buông...
Một đêm phong lưu...
Rạng sáng ngày hôm sau, dưới sự phục thị của Tô Chỉ Đồng, Tần Đình mặc xong quần áo.
Tô Chỉ Đồng cũng chải tóc thành bộ dáng phụ nhân, rồi quan sát phu quân, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác thần phục.
Tần Đình nhận được hệ thống nhắc nhở: "Túc chủ thành công cướp đoạt 20 điểm giá trị khí vận!"
Tần Đình giật mình, không ngờ lấy được tấm thân xử nữ của Tô Chỉ Đồng, thế mà làm nàng sinh ra cảm giác thần phục, đúng là niềm vui ngoài ý muốn.
Tần Đình có chút cảm thán, nữ nhân a...
Ngoài cửa, thị nữ đến bẩm báo: "Công tử, trưởng lão chấp pháp, Liễu trưởng lão cầu kiến."
Tần Đình gật đầu, nói: "Tuyên hắn tiến đến."
Chỉ lát sau, Liễu trưởng lão đã nở nụ cười tiến đến.
Còn chưa đi vào cửa lớn, giọng nói đặc hữu của Liễu trưởng lão đã truyền tới: "Chúc mừng công tử! Tu thành Thần Đài, danh chấn Đông Hoang!"
Liễu trưởng lão nịnh nọt nhìn Tần Đình, lại thấy Tô Chỉ Đồng bên cạnh Tần Đình.
Cười nói: "Đây nhất định chính là Tô phu nhân đi, lão hủ hữu lễ."
Dứt lời, thi lễ thật sâu với Tô Chỉ Đồng.
Tô Chỉ Đồng vội vàng đáp lễ, lão đầu này thế nhưng chính là trưởng lão chấp pháp, cũng coi như kẻ quyền cao chức trọng trong Huyền Thiên Tông.
Tần Đình nhìn khí tức thâm hậu hơn dĩ vãng của Liễu trưởng lão, hơi nhíu mày.
Mỉm cười nói: "Liễu trưởng lão cũng tu thành Thần Đài rồi? Thật là đáng mừng."
Liễu trưởng lão mừng khấp khởi nói: "Nhờ phúc khí của công tử, công tử thật sự là tinh tú hạ phàm, lão Liễu ta hầu bên cạnh công tử cũng nhận được không ít phúc khí, ha ha."
Hắn đã hơn năm trăm tuổi, theo lý thuyết thì đã không còn hi vọng tu thành Thần Đài.
Không ngờ sau khi lên làm trưởng lão chấp pháp, khắp nơi được người tôn kính, người gặp việc vui tinh thần thoải mái, lại cây già nở hoa, gặp được mùa xuân thứ hai.
Lại có thể khiến hắn tu thành Thần Đài!
Liễu trưởng lão nói không ngừng, lời a dua nịnh hót không ngừng phát ra từ miệng hắn, lại còn không lặp lại.
"Ai nha, công tử mười chín tuổi tu thành Thần Đài, lão hủ hơn năm trăm tu thành Thần Đài, cái này so có khả năng so sánh!"
" Tổ sư khai sơn của Huyền Thiên Tông, Huyền Thiên chân nhân cũng là ba mươi tuổi tu thành Thần Đài, được vinh dự là người gần với thần nhất, thiên phú của công tử còn cao hơn Huyền Thiên chân nhân, ngày sau nhất định có thể trở thành thần linh!"
"Công tử được định sẵn là sẽ trở thành thần linh trên trời! Đến lúc đó lão hủ có thể ra sức vì công tử thì chính là phúc phận ta tu mấy đời mới có được."
Tô Chỉ Đồng mở to hai mắt, nhìn Liễu trưởng lão ngữ điệu khoa trương, lời nói càng khoa trương hơn.
Khoảng thời gian này, nàng gặp được không ít cường giả Thần Đài, nhưng Cường giả Thần Đài... Không tiết tháo như thế, đây là lần đầu tiên nàng gặp.
Nhìn Liễu trưởng lão miệng lưỡi lưu loát, diệu miệng sinh hoa, Tô Chỉ Đồng đột nhiên cảm thấy Liễu trưởng lão rất quen thuộc.
Rất giống... Lão thái giám trong cung phụ hoàng...
Nhìn thần sắc Tần Đình trở nên mất kiên nhẫn, lúc này Liễu trưởng lão mới không thỏa mãn ngậm miệng, thức thời cáo từ.
Tần Đình khẽ lắc đầu, sao trước kia lại không phát hiện Liễu trưởng lão là tên dở hơi như vậy?
Chương 107: Tân sinh của Nhiếp U
Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.
Tô Chỉ Đồng đã về chỗ mình tu luyện, dù sao nàng vẫn chỉ là Cảnh giới Nguyên Đan, thậm chí còn thấp hơn đại đa số thị nữ.
Làm thị thiếp của Huyền Thiên Thánh Tử, lại chỉ là Cảnh giới Nguyên Đan, nói thì dễ mà nghe thì khó.
Tần Đình cũng không nóng lòng cướp đoạt giá trị khí vận còn lại.
Dù sao thịt đã đến trong miệng, còn có thể chạy được sao?
Tô Chỉ Đồng còn lại 30 điểm giá trị khí vận, cũng chỉ là vật trong lòng bàn tay Tần Đình hắn mà thôi.
Tần Đình điều ra giao diện thương thành hệ thống, ánh mắt dừng tại một chỗ.
Sinh Sinh Tạo Hóa Quả!
Cướp đoạt tạo hóa thiên địa, đúc lại huyết mạch thần hồn!
Cần 60W điểm giá trị nhân vật phản diện!
Hệ thống lạnh như băng hỏi: "Túc chủ, xác định tốn 60W điểm giá trị nhân vật phản diện để đổi Sinh Sinh Tạo Hóa Quả không?"
Tần Đình gật đầu, nói: "Xác định!"
Bỗng nhiên quang mang đại thịnh, trong tay Tần Đình nhiều thêm một vật.
Chính là Sinh Sinh Tạo Hóa Quả!
Sinh Sinh Tạo Hóa Quả tản ra mùi thơm kỳ dị, mùi thơm này vừa nhạt lại sâu sắc, ngửi thoảng qua đã khiến linh lực trong cơ thể Tần Đình có dấu hiệu dao động, không tự chủ muốn bắt đầu vận chuyển.
Quả nhiên Sinh Sinh Tạo Hóa Quả rất bất phàm, công hiệu của nó không chỉ có thể gia tăng tu vi.
Tác dụng huyền diệu hơn chính là có thể đúc lại huyết mạch thần hồn! Đối với tu sĩ tiêu hao hoàn toàn tiềm lực như Nhiếp U mà nói, là chí bảo vô thượng!
Tần Đình khẽ gật đầu, 60W không ít, nhưng nếu có thể tiêu trừ tai hoạ ngầm trong thân thể Nhiếp U, cũng rất đáng giá.
Nếu Nhiếp U có thể tiến thêm một bước, trở thành đại cao thủ Cảnh giới Thần Cung, đối với hắn mà nói là chuyện rất tốt.
Tần Đình cất giọng nói: "Truyền triệu Nhiếp U!"
Thị vệ ngoài cửa cung kính nói: "Rõ!"
Mấy ngày nay Nhiếp U không phụng dưỡng bên cạnh Tần Đình, mà là bế quan tại chỗ ở của mình.
Thị vệ kia đến nơi ở của Nhiếp U, cung kính nói: "Đại thống lĩnh, công tử triệu kiến!"
Nhiếp U gật đầu, tiến đến chỗ Tần Đình.
Trên đường, trong lòng Nhiếp U đắng chát, mấy ngày nay hắn bế quan lại chẳng thu hoạch được gì.
Tu vi không có chút tiến triển nào, mặc dù biết rõ bởi vì công pháp dẫn đến tiềm lực của mình hao hết, nhưng vẫn có chút uể oải.
Hắn không oán hận Tần Đế, các thế hệ Nhiếp thị hắn đều phụng dưỡng Tần gia, suy nghĩ trung với Tần thị đã thâm căn cố đế trong đầu hắn.
Hắn chỉ cảm thấy chính mình càng ngày càng vô dụng.
Đến tẩm cung của Tần Đình, Nhiếp U đã bình phục tâm tình.
Bái nói: "Bái kiến công tử!"
Tần Đình khẽ gật đầu, nói: "Không cần đa lễ."
Sau đó không khí rơi vào trầm mặc, Nhiếp U thấy Tần Đình không nói gì, đương nhiên cũng không nói gì.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại điện lâm vào một mảnh trầm mặc.
Thật lâu sau, Tần Đình đột nhiên lên tiếng: "Nhiếp U, ngươi tu hành công pháp gì?"
Nhiếp U cúi đầu nói: "Hồi công tử, là Hoàng Tuyền Tâm Pháp."
Tần Đình gật đầu nói: "Tệ đoan của tâm pháp này, hẳn là ngươi cũng minh bạch."
Nhiếp U gật đầu nói: "Tu tập Hoàng Tuyền Tâm Pháp, tiến triển cực nhanh, nhưng sẽ tiêu hao tiềm lực bản thân, đời này vô vọng đến Thần Cung."
Nói đến đây, trong lòng Nhiếp U cũng có chút đắng chát.
Cảnh giới Thần Cung, có thể nói là mộng tưởng suốt đời của mỗi tu sĩ, nhưng đời này hắn đã không còn hi vọng.
Tần Đình gật đầu, đột nhiên chỉ một ngón tay, một vệt kim quang xông vào thân thể Nhiếp U.
Nhiếp U chỉ cảm thấy trong đầu nhiều thêm một bộ tâm pháp, khiếp sợ nhìn Tần Đình.
Tần Đình mỉm cười nói: "Đây là tâm pháp phụ thân cướp đoạt từ ngoại vực, tâm pháp phần thiên, là kinh điển hư Thần Cấp, ngươi có nguyện ý tu luyện công pháp này không."
Trong lòng Nhiếp U chấn động, đây chính là công pháp cảnh giới Hư Thần, tâm pháp đỉnh cấp của một vài siêu cấp đại phái cũng chỉ đến thế!
Nhưng, đột nhiên nhớ tới tiềm lực bản thân đã hao hết, trong mắt lại lộ vẻ tịch liêu.
Tần Đình lại bắn ra một vật, một linh quả thanh sắc lẳng lặng lơ lửng trước người Nhiếp U.
Nhiếp U cũng là người có kiến thức rộng rãi, không tin được nhìn linh quả trước mắt, nhận ra vật này.
Sinh Sinh Tạo Hóa Quả!
Cướp đoạt tạo hóa thiên địa, đúc lại huyết mạch thần hồn, Sinh Sinh Tạo Hóa Quả!
Sinh Sinh Tạo Hóa Quả chính là chí bảo hình thành trong thiên địa, cực kì trân quý, trước kia từng có người dùng Sinh Sinh Tạo Hóa Quả đổi lấy quyền sở hữu bốn hoàng triều với một thánh địa!
Tần Đình mỉm cười nói: "Vật này có thể bổ sung tiềm lực tiêu hao của thân thể ngươi."
Nhiếp U kích động dị thường, vừa cảm động lại rung động, nói: "Công tử, vật này quá mức trân quý... Công tử nên phục dụng thì hơn."
Tần Đình mỉm cười nói: "Vật này, ta không cần."
Nhiếp U trầm mặc, biết lời Tần Đình nói là thực.
Công hiệu lớn nhất của vật này là tăng lên tư chất, gia tăng tiềm lực, mà các phương diện của bản thân Tần Đình đều cực kì hoàn mỹ, đích thật là không cần đến vật này.
Nhiếp U không còn nhăn nhó nữa, mắt hổ rưng rưng, trong lòng cảm động.
Hắn nhìn Tần Đình, gằn từng chữ: "Đời này Nhiếp U nguyện quên mình phục vụ vì công tử! Làm trái lời thề, thần nộ quỷ ghét, thiên địa bất dung!"
Tần Đình cười nói: "Tu luyện cho tốt, trở thành cảnh giới Thần Cung, có thể quên mình phục vụ cho ta."
Nhiếp U gật đầu thật mạnh, trong mắt tràn đầy tự tin.
Hắn cũng là người thiên tư phi phàm, thiên phú không thua gì đệ tử chân truyền của các thánh địa, cho nên mới được Tần Đế chọn làm gia tướng cho Tần Đình.
Hiện giờ có pháp điển cấp bậc phần thiên, lại có Sinh Sinh Tạo Hóa Quả tương trợ, chắc chắn phải tu thành Thần Cung, để có thể công hiến sức lực vì công tử!
Nhiếp U thi lễ thật sâu, lui về đi bế quan.
Tần Đình nhìn thân ảnh Nhiếp U rời đi, con mắt nheo lại.
Chuyện ở đây đã xong, chỉ còn lại Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung.
Vừa nghĩ tới hai đại thánh địa sắp bị mình tự tay đẩy tới vực sâu, trong lòng Tần Đình liền không nhịn được sự kích động!
Chương 108: Dụ hoặc trí mạng
Huyền Thiên Tông, Trưởng Lão điện.
Lần này hội nghị Trưởng Lão điện là do Tần Đình triệu tập.
Làm Thánh Tử, Tần Đình đương nhiên cũng có tư cách triệu tập hội nghị Trưởng Lão điện.
Nhưng Tần Đế không tham gia lần hội nghị Trưởng Lão điện này.
Các vị nội các trưởng lão chúc mừng Tần Đình tu thành Thần Đài, sau đó hội nghị liền bắt đầu.
Tần Đình hơi cau mày, nhàn nhạt hỏi: " Thế cục Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung thế nào."
Một vị trưởng lão nói: "Hiện tại hai phe Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung bắt đầu điều động đệ tử cảnh giới Nguyên Đan trở lên đến tiền tuyến, nhưng hai phe không toàn diện đại chiến."
Một vị trưởng lão khác trầm giọng nói: "Cổ Thần Cung chắc chắn là muốn kéo dài thời gian, tốt nhất là trăm năm, chờ đám đệ tử Huyền Đô Tiên Vực trưởng thành, như thế phần thắng của Cổ Thần Cung sẽ tăng mấy phần."
Một vị trưởng lão chần chờ nói: " Nguyên Thủy Môn không phải là không biết đạo lý này, thế nhưng Nguyên Thủy Môn cũng án binh bất động, khiến người ta thật khó hiểu." Một vị trưởng lão hừ lạnh nói: "Bọn họ không yên lòng Huyền Thiên Tông ta, Nguyên Thủy Môn cũng rất cảnh giác."
Chúng trưởng lão đều gật đầu, Nguyên Thủy Môn cũng minh bạch, nếu toàn diện đại chiến cùng Cổ Thần Cung, tất cả lực lượng đều ra chiến trường, nhỡ đâu Huyền Thiên Tông liên thủ cùng Cổ Thần Cung, vậy Nguyên Thủy Môn chắc chắn sẽ thua.
Đại chiến giữa các thánh địa, phải cân nhắc đến tất cả nhân tố.
Một sai sót nhỏ có thể chính là tai họa của toàn bộ tông môn! Họa diệt tông!
Mặc dù Nguyên Thủy Môn quyết định muốn chiếm đoạt Cổ Thần Cung, cướp đoạt Thánh khí thiên thư, nhưng đến nay vẫn không làm to chuyện, cũng là vì nguyên nhân này.
Một vị trưởng lão nói: "Không bằng trực tiếp liên thủ với Cổ Thần Cung, trực tiếp hai mặt giáp công Nguyên Thủy Môn!"
Tần Đình lắc đầu nói: "Không thể, hiện tại thực lực Nguyên Thủy Môn gần như nguyên vẹn, dù liên thủ tiêu diệt Nguyên Thủy Môn, Huyền Thiên Tông ta cũng sẽ nguyên khí đại thương, sẽ không còn cơ hội chiếm đoạt Cổ Thần Cung nữa!"
Một vị trưởng lão khác đồng ý nói: "Không sai, không chỉ như thế, Cổ Thần Cung tiếp quản tài nguyên Nguyên Thủy Môn, hắc hắc, chỉ sợ sẽ biến thành Nguyên Thủy Môn thứ hai!"
Tần Đình thản nhiên nói: "Nhất định phải chờ đến thời điểm Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung lưỡng bại câu thương, đó mới là thời cơ Huyền Thiên Tông tham gia tốt nhất!"
Chúng trưởng lão gật đầu.
Một vị trưởng lão cau mày nói: "Thế nhưng Nguyên Thủy Môn chậm chạp không khai chiến, nên làm thế nào cho phải?"
Tần Đình mỉm cười, nói: "Vậy phải cho Nguyên Thủy Môn một cơ hội khai chiến!"
Chúng trưởng lão nghi ngờ nhìn Tần Đình, không biết lời hắn nói là có ý gì.
Một vị trưởng lão hỏi: "Không biết cơ hội mà Thánh Tử nói là?"
Tần Đình mỉm cười, buồn bã nói: " Ngoại Vực."
...
Thái Hư Động Thiên, Tần cung.
Tần Đế nhìn người trẻ tuổi trước mắt, trầm giọng nói: "Ngươi có biết, sẽ có vô số đệ tử Huyền Thiên Tông vì kế hoạch này mà mất mạng?"
Tần Đình mỉm cười, nói khẽ: "Cũng nên có người hi sinh."
Tần Đế nghe vậy, sắc mặt không hề bận tâm, thản nhiên nhìn Tần Đình.
Mà Tần Đình cũng là mặt không đổi sắc, mỉm cười nhìn Tần Đế.
Thật lâu sau, Tần Đế dần lộ ra vẻ tươi cười, luôn miệng nói: "Tốt! Tốt! Không hổ là nhi tử của Tần Đế ta! Kiêu hùng chi tư!"
Tần Đình cũng khẽ thi lễ, nói: "Đều nhờ phụ thân dạy tốt."
Tần Đế nói: "Kế hoạch này, chuẩn!"
Kế hoạch mà Tần Đình nói thật sự là kinh thế hãi tục, ngày đó tại Trưởng Lão điện, các trưởng lão nội các cũng không thể ra quyết định.
Cho nên phải để nội các đại trưởng lão, Tần Đế quyết định.
Tần Đế nhìn nhi tử Tần Đình, thật sự là vô cùng hài lòng.
Có thiên phú, có lòng dạ, có tâm kế.
Lại tâm ngoan thủ lạt, không có lòng dạ đàn bà!
Kẻ này, rất tốt!
...
Trong lúc toàn bộ Đông Hoang đang nhìn chăm chú thế cục đại chiến giữa Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung, đột nhiên bùng nổ một tin tức chấn kinh Đông Hoang.
Trụ sở lớn nhất của Huyền Thiên Tông tại ngoại vực, bị dị tộc ngoại vực hủy diệt, vô số cường giả Huyền Thiên Tông chết trong lần đánh lén này, chỉ có một vị cường giả Thần Cung trọng thương chạy về!
Không chỉ thế, những dị tộc vốn đã bị Huyền Thiên Tông chinh phục cũng đều cầm vũ khí nổi dậy, phản loạn Huyền Thiên Tông!
Nghe nói dị tộc ngoại vực xuất hiện một vị Hư Thần đại năng, có người này dẫn đầu, vô số dị tộc đồng loạt gia nhập, trong đó có không ít cao thủ cảnh giới Thần Cung, Thần Đài.
Trong lúc nhất thời, lực lượng Huyền Thiên Tông tại ngoại vực bị đánh liên tục bại lui, cương vực thống ngự cũng lần lượt bị luân hãm.
Không biết có bao nhiêu đệ tử cảnh giới Thần Luân, Thần Thông chết trong trường hạo kiếp này!
Thậm chí có không ít cường giả Cảnh giới Thần Đài cũng vẫn lạc!
Sau chuyện này, thế lực Huyền Thiên Tông tại ngoại vực xem như nguyên khí đại thương.
Nội các đại trưởng lão Huyền Thiên Tông, Tần Đế tức giận! Tự mình dẫn dắt mười tám vị Cường giả Thần Cung Cảnh, hơn một trăm vị Cường giả Thần Đài Cảnh tiến về ngoại vực trấn áp!
Thậm chí Huyền Thiên Thánh Tử vừa mới tu thành Thần Đài, chấn kinh toàn bộ Đông Hoang cũng tham dự!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ ngoại vực cũng thành chiến trường!
Rất nhiều tu sĩ tuổi già cảm thán, thời buổi rối loạn!
Đông Hoang sau này, sợ là sắp rơi vào thời kì loạn thế!
Chương 109: Trúng kế
Nguyên Thủy Môn, Trưởng Lão Viện.
Chưởng giáo Nguyên Thủy Môn, Nguyên Thông Tử, Thái Thượng trưởng lão Vũ Vạn Lý, đại trưởng lão Phương Thiên Hải, tam đại Hư Thần ngồi trên tòa.
Nguyên Thủy Thánh Tử và tất cả các trưởng lão cảnh giới Thần Cung khác cũng trình diện.
Toàn bộ cao tầng Nguyên Thủy Môn tề tụ!
Chưởng giáo Nguyên Thủy Môn, Nguyên Thông Tử trầm giọng nói: "Chuyện của Huyền Thiên Tông, các ngươi đã biết chưa?"
Chúng trưởng lão đồng loạt gật đầu.
Trụ sở lớn nhất của Huyền Thiên Tông tại ngoại vực, bị dị tộc ngoại vực hủy diệt, vô số cường giả Huyền Thiên Tông chết trong lần đánh lén này, chỉ có một vị cường giả Thần Cung trọng thương chạy về!
Nội các đại trưởng lão Huyền Thiên Tông, Tần Đế tức giận! Tự mình dẫn dắt mười tám vị cường giả Thần Cung Cảnh, hơn một trăm vị cường giả Thần Đài Cảnh tiến về ngoại vực trấn áp!
Thậm chí Huyền Thiên Thánh Tử cũng đồng hành~!
Nhờ chuyện này, phần lớn lực lượng Huyền Thiên Tông cũng tiến về ngoại vực trấn áp dị tộc - !
Trong lúc nhất thời, áp lực ở biên cảnh Nguyên Thủy Môn giảm đi rất nhiều!
Một vị trưởng lão hưng phấn nói: "Đây là cơ hội trời cho, thừa dịp Huyền Thiên Tông bị sự tình ngoại vực ngăn chặn, không thể để ý tới Đông Hoang, hẳn nên thừa cơ này toàn diện khai chiến! Chiếm đoạt Cổ Thần Cung!"
Một vị trưởng lão khác đồng ý nói: "Không sai, toàn diện khai chiến, Cổ Thần Cung nhất định không phải là đối thủ của Nguyên Thủy Môn ta!"
Một vị trưởng lão nói: "Dị tộc ngoại vực xuất hiện một vị đại nhân vật Hư Thần Cảnh, lần trấn áp này của Huyền Thiên Tông không đến ba mươi, năm mươi năm chiến sự sẽ không kết thúc được!"
Một vị trưởng lão trầm giọng nói: "Ba mươi, năm mươi năm đã đủ cho Nguyên Thủy Môn ta chiếm đoạt Cổ Thần Cung!"
Nguyên Thủy Môn chậm chạp không toàn diện khai chiến với Cổ Thần Cung, nguyên nhân trọng yếu nhất chính là sợ bị Huyền Thiên Tông đánh lén, cùng Cổ Thần Cung hai mặt giáp công.
Đến lúc đó Nguyên Thủy Môn hai mặt tác chiến, hai mặt thụ địch, tất nhiên là không địch lại!
Thế nhưng bây giờ dị tộc ngoại vực công nhiên phản loạn Huyền Thiên Tông, kéo Huyền Thiên Tông vào trong vũng bùn, cuối cùng Huyền Thiên Tông cũng không rảnh để bận tâm đến sự tình Đông Hoang nữa.
Huống chi nhân vật linh hồn của Huyền Thiên Tông, Tần Đế cũng tự mình tiến đến ngoại vực chinh chiến trấn áp!
Không thể nghi ngờ là làm cho Nguyên Thủy Môn thở dài một hơi.
Tần Đế này, thật sự là quá mức kinh khủng!
Một vị trưởng lão chần chờ, nói: "Đây có phải là kế hay không? Thật sự là quá mức trùng hợp!"
Lời vừa dứt, đám người đều trở nên nghiêm túc.
Không sai, dị tộc ngoại vực phản loạn quá xảo diệu!
Đúng thời điểm Nguyên Thủy Môn đề phòng Huyền Thiên Tông liền phản loạn, chuyện này vừa vặn hấp dẫn sự chú ý của Huyền Thiên Tông.
Giống như ngủ gật liền có người đưa gối đầu.
Chuyện này... Khả năng sao?
Nguyên Thủy Thánh Tử trầm giọng nói: "Có lẽ không phải là kế!"
Đám người đều nhìn về phía Nguyên Thủy Thánh Tử.
Nguyên Thủy Thánh Tử trầm giọng nói: "Không thể khẳng định trước điều gì, nhưng tổn thất của Huyền Thiên Tông không phải là giả!"
Chúng trưởng lão đều gật đầu, Nguyên Thủy Môn là thánh địa Đông Hoang, đương nhiên cũng có trụ sở tại ngoại vực.
Theo thám tử của Nguyên Thủy Môn tại ngoại vực đến báo.
Lần này Huyền Thiên Tông tổn thất thảm trọng!
Mười tám vị cường giả Thần Đài vẫn lạc! Một cường giả Thần Cung trọng thương chạy trốn trở về!
Về phần những đệ tử cảnh giới Thần Luân Thần Thông chết đi lại càng nhiều vô số kể!
Nếu là một môn phái nhị lưu khác, tổn thất bực này đã là diệt môn!
Dù là quái vật khổng lồ như Huyền Thiên Tông, lần tổn thất này tuy không đến mức nguyên khí đại thương, nhưng cũng có thể coi là thương cân động cốt.
Một vị trưởng lão vuốt râu gật đầu, đồng ý nói: "Thánh Tử nói không sai, những cường giả này hao tổn là sự thật rõ ràng, hẳn không phải là mưu kế!"
Một vị trưởng lão khác cũng nói: "Không sai, có lẽ Huyền Thiên Tông sẽ không mặc cho nhiều cường giả hi sinh như vậy!"
Đám người nhao nhao gật đầu.
Dù sao nhiều cường giả Huyền Thiên Tông như vậy như vậy không thể là giả được.
Rốt cuộc Huyền Thiên Tông sẽ không phát rồ đến mức để cho nhiều đệ tử hi sinh như vậy, chỉ vì diễn một tuồng kịch với Nguyên Thủy Môn đi!
Nguyên Thủy Thánh Tử nghiêm túc nói: "Lần chinh chiến này của Huyền Thiên Tông chí ít cũng cần ba năm mươi năm! Trong khoảng thời gian này, Nguyên Thủy Môn ta không thể lãng phí!"
Các trưởng lão đều đồng ý.
"Không sai, nhất định phải thừa cơ hội này chiếm đoạt Cổ Thần Cung!"
"Đây là cơ hội trời cho, Nguyên Thủy Môn ta không thể bỏ lỡ!"
...
Chưởng giáo Nguyên Thủy Môn, Nguyên Thông Tử, và Thái Thượng trưởng lão Vũ Vạn Lý, đại trưởng lão Phương Thiên Hải liếc nhau, khẽ gật đầu.
Làm tam đại Hư Thần, chúa tể chí cao vô thượng của Nguyên Thủy Môn.
Thông tin mà bọn họ biết đến còn nhiều hơn những trưởng lão này rất nhiều.
Tin tức mà nội gian Nguyên Thủy Môn nằm vùng trong Huyền Thiên Tông truyền về cũng là nhất trí.
Việc này không phải là diễn kịch, Tần Đế quả thật cực kì tức giận, suất lĩnh mười tám vị Cường giả Thần Cung Cảnh, hơn một trăm vị Cường giả Thần Đài Cảnh tiến về ngoại vực trấn áp!
Nội gian này là gian tế bốn trăm năm trước Nguyên Thủy Môn nhét vào Huyền Thiên Tông nằm vùng.
Thường ngày không hề liên lạc, cho đến ngày nay mới bắt đầu vận dụng.
Bây giờ nội gian cũng đã leo lên chức vị cao trong Huyền Thiên Tông, trưởng lão chấp sự nội môn hàng thật giá thật, quyền cao chức trọng.
Tình báo của hắn hẳn là có thể tin tưởng.
Chưởng giáo Nguyên Thủy Môn, Nguyên Thông Tử, cùng Thái Thượng trưởng lão Vũ Vạn Lý, đại trưởng lão Phương Thiên Hải liếc nhau, khẽ gật đầu.
Làm ra quyết định!
Chưởng giáo Nguyên Thủy Môn, Nguyên Thông Tử trầm giọng nói: "Toàn diện phát động chiến tranh, cần phải mau chóng chiếm đoạt Cổ Thần Cung!"
Chúng trưởng lão Nguyên Thủy Môn đều nghiêm nghị nói: "Rõ!"
Vẻ mặt Nguyên Thủy Thánh Tử cũng nghiêm nghị, nhưng ở thời điểm người khác không chú ý, trong mắt hắn lại hiện lên ý cười quỷ dị.
Chương 110: Đại Hạ hoàng triều hủy diệt
Đông Hoang, Đại Hạ hoàng triều.
Trong hoàng cung Đại Hạ hoàng triều, Hoàng Đế Đại Hạ đang cung kính hồi báo gì đó với một lão giả.
Hoàng Đế Đại Hạ là một vị cường giả Cảnh giới Thần Đài, thống ngự ngàn vạn cương thổ, cường giả dưới trướng nhiều như mây, cai quản hơn ngàn vạn chúng!
Cũng coi là nhân vật số một tại Đông Hoang!
Nhưng bây giờ, Hoàng Đế Đại Hạ lại tất cung tất kính với một lão giả.
Lão giả kia mặt như vực sâu, trấn tĩnh điềm đạm, rõ ràng là một vị cường giả Cảnh giới Thần Cung, Trưởng lão Cổ Thần Cung!
Vị Trưởng lão Cổ Thần Cung này họ Trần, Trần trưởng lão thản nhiên nói: "Tthế cục biên cảnh thế nào?"
Hoàng Đế Đại Hạ cung kính nói: "Hiện giờ vẫn là quân đội chém giết làm chủ, tu sĩ không tham dự quá nhiều, nhiều nhất là có tu sĩ Cảnh giới Thần Luân tham dự."
Trần trưởng lão gật đầu, tình huống thế này phù hợp với suy đoán của Cổ Thần Cung.
Nguyên Thủy Môn không dám tùy tiện phát động toàn diện đại chiến!
Hoàng Đế Đại Hạ dừng một chút, không nhịn được mà nói: "Trần trưởng lão, Đại Hạ hoàng triều ta tổn thất nặng nề trong trận chiến này, quân đội đã tử thương hơn sáu triệu người..."
Nói đến đây, Hoàng Đế Đại Hạ cũng đau lòng, 600 vạn người này đều là con dân Đại Hạ hoàng triều hắn!
Trần trưởng lão nghe vậy, trên mặt không xuất hiện chút dao động nào, nhàn nhạt nhìn Hoàng Đế Đại Hạ.
Hoàng Đế Đại Hạ cảm thấy tựa như bị một hung thú viễn cổ tiếp cận, mồ hôi lạnh chảy ròng, không dám nói nữa.
Bỗng nhiên, một tiếng ầm vang!
Toàn bộ hoàng cung, không, là toàn bộ hoàng đô đều chấn động, địa chấn nối tiếp chấn động!
Trần trưởng lão và Hoàng Đế Đại Hạ liếc nhau, đều thấy được vẻ ngưng trọng trong mắt đối phương.
Cùng nhau bay lên thiên không, xem xét rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Lại thấy toàn bộ hoàng đô đã trận địa chấn này phá hủy, vô số lâu đình cung vũ sụp đổ, đất đai nứt toác, tường thành cao tới mấy chục trượng cũng sụp xuống!
Nhân dân chạy trốn tứ tán, mà tu sĩ bên trong hoàng đô đều bay đến không trung, nghi ngờ chấn kinh nhìn Đại Hạ Hoàng Đô lâm vào hủy diệt.
Hoàng Đế Đại Hạ nghiến chặt răng, đây chính là Đại Hạ Hoàng Đô truyền thừa trên vạn năm!
Hùng thành tiếng tăm lừng lẫy toàn bộ Đông Hoang!
Bị hủy như vậy!
Hắn còn chưa kịp tiếc thương, lại phát hiện một chuyện làm hắn càng thêm hoảng sợ.
Đại Hạ Hoàng Đô dựa lưng vào núi, trước mặt hoàng đô là một tòa Linh Sơn cao ngất trong mây lớn!
Thế nhưng toà Linh Sơn cực kì hùng vĩ này đã biến mất vô tung vô ảnh!
Tại vị trí Linh Sơn trước kia là một cái hố lớn!
Bên trong cái hố vẫn còn vô số lôi quang lưu lại! Hiển nhiên là có người dùng đại thần thông đánh vỡ nát toà Linh Sơn này!
Bỗng nhiên vô số thân ảnh từ phương xa bay tới cực nhanh, như là một mảnh mây đen nghịt trên bầu trời bay tới!
Những cường giả này có khí tức cực kì cường hoành, mang theo khí tức hủy thiên liệt địa!
Khí tức ba người cầm đầu to lớn như biển sâu, đều là cường giả cảnh giới Thần Cung siêu cấp!
Ba vị cường giả Thần Cung Cảnh!
Mặt Trần trưởng lão trầm như nước, mỗi chữ mỗi câu gằn giọng nói: "Nguyên! Thủy! Môn!"
Hoàng Đế Đại Hạ không thể tin được: "Làm sao có thể! Hoàng đô cách biên cảnh hơn vạn dặm, còn có 100 vạn đại quân! Còn có vô số cường giả Đại Hạ ta trấn thủ..."
Hắn đột nhiên ngừng nói, trong lòng đã hiểu rõ.
100 vạn đại quân và cường giả dưới trướng Đại Hạ hắn nhất định đã bị người Nguyên Thủy Môn diệt, nếu không sẽ không đến mức chẳng có tin tức nào truyền đến như thế này!
Hoàng Đế Đại Hạ lòng đau như dao cắt, Đại Hạ hoàng triều của hắn, xem như bị diệt rồi!
Trần trưởng lão mặt trầm như nước, trong lòng sinh ra một cỗ hàn ý.
Hắn thật sự không ngờ Nguyên Thủy Môn lại đột nhiên toàn lực tiến công!
Đánh cho Cổ Thần Cung trở tay không kịp!
Nhìn cường giả Nguyên Thủy Môn đang lao đến, trong lòng Trần trưởng lão trở nên lạnh lẽo.
Lần này Nguyên Thủy Môn có ba vị cường giả Cảnh giới Thần Cung đến đây, mà Cổ Thần Cung chuẩn bị không đủ, toàn bộ Đại Hạ hoàng triều chỉ có mình hắn là trưởng lão Thần Cung Cảnh tọa trấn!
Hôm nay sợ là khó mà may mắn thoát khỏi!
Trần trưởng lão trầm giọng nói: "Cuộc chiến hôm nay chỉ có một con đường chết, coi như báo ân dưỡng dục bồi đắp của tông môn!"
Khí thế hoàn toàn bộc phát, một tòa Thần Cung hùng vĩ từ trong cơ thể Trần trưởng lão dâng lên, xông thẳng lên trời, che khuất bầu trời, khí thế phi phàm!
Ba vị cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn kia cười lạnh, cũng tế ra Thần Cung!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ bầu trời bị tứ tòa Thần Cung vô cùng hùng vĩ che lấp.
Bốn vị Cường giả Thần Cung toàn lực thúc giục khí thế, không ngừng chèn ép toàn bộ đại địa hạ xuống!
Toàn bộ Đại Hạ Hoàng Đô bị ép xuống đất trong nháy mắt, trở thành một tòa thành dưới lòng đất!
Hư không không ngừng xé rách, Trần trưởng lão thét dài một tiếng, phóng về phía ba đại Cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn!
Một người đối diện ba đại cường giả, vẫn chủ động tiến lên chịu chết!
Phần khí phách này làm cho người ta kính nể!
Hoàng Đế Đại Hạ cũng toàn lực vận chuyển pháp lực, cùng đám Cường giả Nguyên Thủy Môn còn lại chém giết.
Đại Hạ hoàng triều vong, hắn thành quốc quân vong quốc, giờ tử chiến sa trường, cũng có thể lưu lại cái mỹ danh!
Tu sĩ cường giả Đại Hạ hoàng triều cũng đều chạy đến, cùng Hoàng Đế của bọn hắn đấu một trận chiến cuối cùng!
Trần trưởng lão gầm thét, vô số thần thông đạo pháp đánh tới ba đại Cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn, mỗi đạo thần thông đều chấn nát hư không, uy lực cực kì cường đại!
Trần trưởng lão đánh tới một chưởng, hư không dưới chân bắt đầu vặn vẹo, sau đó đại địa và sơn mạch dưới chân cũng bắt đầu vặn vẹo, bị lực lượng vô hình vò thành một cục, như một viên giấy nho nhỏ!
Có thể hiểu được, năng lượng Trần trưởng lão bộc phát ra là kinh khủng bực nào!
Một vị Cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn hừ lạnh một tiếng, khí thế bừng bừng phấn chấn, chạm một chưởng với Trần trưởng lão.
Một tiếng ầm vang!
Toàn bộ Đại Hạ Hoàng Đô bị dư ba một chưởng kia hoàn toàn đánh nát, hóa thành bột mịn!
100 vạn phàm nhân bên trong Đại Hạ Hoàng Đô cũng theo đó hóa thành tro tàn!
Trần trưởng lão không hổ là Cảnh giới Thần Cung, cường giả thiên hạ hiếm có! Mỗi một kích có uy lực dời núi lấp biển!
Nhưng dù sao hắn cũng chỉ có một mình, dù không sợ sinh tử, nhưng sao có thể địch nổi ba đại Cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn liên thủ công kích?
Chương 111: Tiến công chớp nhoáng
Các cường giả Đại Hạ hoàng triều lần lượt chết đi, mặc dù bọn hắn có thực lực bất phàm, nhưng sao có thể địch nổi cường giả tinh anh của thánh địa Nguyên Thủy Môn?
Không biết chém giết bao lâu, Hoàng Đế Đại Hạ mới phát hiện toàn bộ Đại Hạ hoàng triều chỉ còn lại một mình hắn!
Các cường giả hiệu trung với hoàng thất Đại Hạ hắn đều vẫn lạc hầu như không còn!
Trung tâm Đại Hạ hoàng triều, hoàng đô cũng hoàn toàn hủy diệt, hóa thành tro bụi trong dư âm của cuộc chiến giữa cường giả Thần Cung!
Ngàn vạn cương thổ của hắn hết rồi!
Ngàn vạn đại quân của hắn hết rồi!
Tu sĩ cường giả dưới trướng hắn cũng mất!
Hoàng Đế Đại Hạ cười ha ha, lệ rơi đầy mặt, pháp lực vận chuyển, cả người tản ra quang mang kim sắc!
Cường giả Nguyên Thủy Môn chung quanh kinh hãi: "Hắn muốn tự bạo!"
Một tiếng ầm vang!
Uy lực tự bạo của một vị cường giả cảnh giới Thần Đài đỉnh phong lớn biết bao, để lại trên mặt đất một cái hố sâu khổng lồ!
Cùng chết trong vụ tự bạo của Hoàng Đế Đại Hạ là mười mấy Cường giả Nguyên Thủy Môn!
Trần trưởng lão cũng chú ý thấy Hoàng Đế Đại Hạ tự bạo, trong lòng sinh ra mấy phần hâm mộ.
Bởi vì ngay cả tự bạo hắn cũng không có cơ hội.
Chiến lực của cường giả Thần Cung kinh khủng biết bao, lại nhạy cảm biết bao, hắn căn bản không dồn nổi pháp lực để tự bạo!
Thời điểm hắn tập trung pháp lực, ba cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn có thể giết chết hắn trước!
Trần trưởng lão gầm thét, thiêu đốt khí huyết quanh thân, pháp lực nháy mắt tăng lên tới cực hạn, hắn đang không ngừng thiêu đốt khí huyết bản thân, thiêu đốt pháp lực của chính mình.
Hư không chôn vùi sụp đổ dưới khí tức như là viễn cổ Ma Thần của Trần trưởng lão kia, phương viên vạn dặm, mấy vạn dặm, thậm chí mười vạn dặm, toàn bộ bị hủy dưới uy lực của Trần trưởng lão!
Cố gắng trước khi vẫn lạc, có thể giết chết một vị Cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn!
Thế nhưng cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn sao có thể cho hắn cơ hội!
Vây mà không công, nguy tất cứu lẫn nhau!
Bọn họ đang chờ Trần trưởng lão liều mạng tiêu hao sạch khí huyết và thọ nguyên, tự làm mình mệt chết!
...
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Trần trưởng lão ngã xuống.
Pháp lực của hắn không ngừng tán loạn, khí huyết của hắn không ngừng suy bại, tính mạng hắn cũng không ngừng xói mòn!
Ba cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn đi đến bên cạnh hắn, trầm mặc nhìn hắn.
Mặc dù người này là kẻ địch của bọn gọ, nhưng phong thái không sợ sinh tử, thật làm cho người ta tin phục!
Máu tươi tràn ra từ miệng Trần trưởng lão, dường như hắn muốn nói gì đó.
Nhưng khóe miệng chỉ giật giật, lại không nói được gì đã nhắm mắt ra đi.
Cường giả Thần Cung, cứ như vậy vẫn lạc!
...
Đại Hạ hoàng triều bị Nguyên Thủy Môn hoàn toàn công chiếm!
Không chỉ Đại Hạ hoàng triều, tất cả thế lực thuộc về Cổ Thần Cung, gần như là cùng thời khắc đó bị Nguyên Thủy Môn toàn lực tiến công!
Cổ Thần Cung chuẩn bị không đủ, tại biên cảnh chỉ có bảy vị cường giả Thần Cung trấn thủ trong các đại hoàng triều.
Nhưng cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn có tổng cộng hai mươi mốt vị, ngoại trừ ba vị trấn thủ sơn môn, còn lại mười tám vị đều dốc toàn bộ lực lượng ra chiến trường!
Đánh cho Cổ Thần Cung không kịp trở tay, tổn thất nặng nề!
Vô số hoàng triều luân hãm, vô số Cường giả Cổ Thần Cung vẫn lạc.
Trong lần Nguyên Thủy Môn tiến công toàn diện này, Cổ Thần Cung vẫn lạc ba vị cường giả cảnh giới Thần Cung siêu cấp.
Đó là ba vị Cường giả Thần Cung!
Mỗi người đều là cao thủ hiếm có Đông Hoang, nhân vật nổi danh lừng lẫy.
Lại ba người vẫn lạc!
Chỉ có bốn vị cường giả Thần Cung miễn cưỡng trốn về Cổ Thần Cung.
Chớ đừng nói chi là đệ tử môn nhân cảnh giới Thần Thông, Thần Đài, số người tử thương lại càng thảm trọng!
Việc này không thể nghi ngờ là khiến Cổ Thần Cung thực lực yếu hơn lại đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương!
Đông Hoang chấn động!
Cổ Thần Cung càng thêm chấn động!
Chưởng giáo Cổ Thần Cung, Thiên Cơ Tử tức giận, đến tổ địa lấy ra Thánh khí thiên thư, mang theo Thánh khí thiên thư, tự mình dẫn đầu quân tinh nhuệ Cổ Thần Cung, tiến về tiền tuyến tọa trấn, cố gắng kéo lại xu hướng suy tàn của Cổ Thần Cung.
Có vị Hư Thần đại năng, Chưởng giáo Cổ Thần Cung, Thiên Cơ Tử tọa trấn, lại thêm có uy danh của Thánh khí thiên thư.
Cổ Thần Cung tập hợp tàn binh bại tướng, tụ tập lại môn nhân đệ tử bị đánh tan.
Dưới sự dẫn dắt của chưởng giáo Cổ Thần Cung, Thiên Cơ Tử, thu lại một chút đất bị cướp mất.
Thiên Cơ Tử chính là Hư Thần đại năng uy tín lâu năm, Cường giả Nguyên Thủy Môn không địch lại, đều lui bước, thậm chí một vị Cường giả Thần Cung Nguyên Thủy Môn (Vương Lai Triệu) bị vị chưởng giáo này nổi giận đánh chết!
Cổ Thần Cung chấn phấn thanh thế một chút, cuối cùng cũng tạm thời ổn định thế cục.
Hiện giờ, Cổ Thần Cung và Nguyên Thủy Môn đang giằng co tại Đại Lương hoàng triều, thế cục xem như ổn định lại.
Mà Nguyên Thủy Môn nghe nói Chưởng giáo Cổ Thần Cung Thiên Cơ Tử đích thân tới tiền tuyến, lại mời ra Thánh khí thiên thư.
Tam đại Hư Thần Nguyên Thủy Môn, ngoại trừ đại trưởng lão Phương Thiên Hải tọa trấn sơn môn, chưởng giáo Nguyên Thông Tử và Thái Thượng trưởng lão Vũ Vạn Lý cùng nhau tiến về tiền tuyến, muốn lấy lại khí thế đại thắng, một trận chiến đánh tan Cổ Thần Cung!
Như vậy, Nguyên Thủy Môn và Cổ Thần Cung, hai đại thánh địa dốc hết tất cả lực lượng tinh nhuệ, hoàn toàn khai chiến.
Đại chiến, hết sức căng thẳng!.
Chương 112: Nội gian
Huyền Thiên Tông, Thái Hư Phong.
Tần Đình vốn nên trấn áp dị tộc tại ngoại vực, bây giờ lại đang ở trong Thái Hư Phong, ngồi trên vương tọa.
Mỉm cười nhìn lão giả quỳ trên mặt đất.
Lão giả nay mặc trang phục trưởng lão chấp sự nội môn Huyền Thiên Tông, nơm nớp lo sợ quỳ trên mặt đất.
Tần Đình mỉm cười, nói: " Chu trưởng lão, ta thực sự không ngờ được ngươi lại là gian tế của Nguyên Thủy Môn."
Lão giả quỳ trên mặt đất, gian tế Nguyên Thủy Môn, lại là Chu trưởng lão Chu Thiên Cơ!
Nói ra, vị Chu trưởng lão này cũng coi như người quen của Tần Đình, ngày đó người an bài nhóm người Tần Đình tiến về Liên Vân sơn mạch chính là vị Chu trưởng lão, Chu Thiên Cơ này!
Sắc mặt Chu Thiên Cơ hôi bại, khổ sở nói: "Không ngờ ta đã bị chấp pháp viện theo dõi từ lâu."
Hơn bốn trăm năm trước, Chu Thiên Cơ bái nhập Huyền Thiên Tông, nhiều năm qua như vậy, Nguyên Thủy Môn vẫn luôn không liên lạc với hắn, mà hắn cũng luôn coi mình là môn nhân Huyền Thiên Tông.
Vẫn luôn tận tâm tận lực, cố hết sức mới từ một đệ tử ngoại môn leo đến trưởng lão chấp sự nội môn như bây giờ!
Quyền cao chức trọng!
Thế nhưng, mấy ngày trước, Nguyên Thủy Môn đột nhiên liên hệ với Chu Thiên Cơ, hỏi thăm động thái gần đây của Huyền Thiên Tông.
Có phải thật sự đã tiến về ngoại vực trấn áp hay không!
Chu Thiên Cơ là trưởng lão chấp sự nội môn, có thể coi là nhân vật cao tầng, cơ mật bực này hắn cũng biết.
Hắn vừa muốn hồi phục là không phải, lại bị người của chấp pháp viện khống chế.
Mặc dù hơn bốn trăm năm nay, Chu Thiên Cơ luôn sống dưới thân phận một môn nhân Huyền Thiên Tông, nhưng trong nội tâm của lão vẫn không dám quên mình xuất thân từ nơi nào!
Lão chính là đệ tử chân truyền đời trước của Nguyên Thủy Môn!
Lúc ấy Chu Thiên Cơ liền không màng sinh tử, quyết ý muốn chết.
Nếu như Nguyên Thủy Môn chậm chạp không thu được tin tức, tất nhiên sẽ sinh ra nghi hoặc, nhìn thấu mưu kế của Huyền Thiên Tông!
Thế nhưng, dòng dõi mà Chu Thiên Cơ giấu ở một tiểu vương quốc cũng bị người chấp pháp viện phát hiện, khống chế để uy hiếp hắn.
Tu sĩ, bởi vì bản thân tu luyện, không ngừng cải tạo huyết mạch bản thân, khó sinh ra hậu đại.
Tu vi càng cao, càng khó có dòng dõi!
Cho nên nhi tử của Chu Thiên Cơ chính là nhược điểm duy nhất của hắn!
Dưới sự uy hiếp của chấp pháp viện, hắn truyền đi tình báo sai lầm—— toàn bộ tinh nhuệ Huyền Thiên Tông đi trấn áp dị tộc ngoại vực.
Chu Thiên Cơ biết rõ tình báo sai l
