Nhà Đinh Việt An và nhà Tiết Nam là hàng xóm. Năm đó mẹ của Tiết Nam là Vương Mai bị khó sinh, tuy cuối cùng mẹ tròn con vuông nhưng vẫn để lại di chứng rất nặng, gần như không xuống được giường, chính bà nội của Đinh Việt An đã chữa khỏi cho bà. Từ đó về sau, hai nhà thân nhau như người một nhà, sống hòa thuận vui vẻ mười mấy năm.
Sau này sự nghiệp của bố Tiết Nam ngày càng phát triển, họ chuyển lên thành phố sống, xa cách mấy năm. Mãi cho đến khi lên đại học, Đinh Việt An và Tiết Nam được phân vào cùng một lớp, hai người vui mừng khôn xiết, từ đó luôn như hình với bóng.
Từ khi Tiết Nam đổ bệnh, Đinh Việt An luôn buồn rười rượi. Mỗi lần vào viện thăm Tiết Nam, thấy cậu nằm trên giường bất động như người chết, lòng cậu lại đau như cắt. Bây giờ gặp được Tô Nhiên, cảm thấy bạn thân có hy vọng được cứu, trong lòng vui sướng, miệng cứ liến thoắng không ngừng như đổ đậu.
Đinh Việt An lái xe hơn hai mươi phút mới đến nơi, bệnh viện trung tâm thành phố.
“Đại sư, lát nữa gặp bố mẹ Tiết Nam, cô cứ ra giá, bao nhiêu tiền cũng được. Bố mẹ cậu ấy giàu lắm, đảm bảo cô muốn bao nhiêu họ cho bấy nhiêu.”
Tô Nhiên liếc cậu ta một cái, thản nhiên hỏi: “Bố mẹ cậu ấy đối xử với cậu tốt không?”
Đinh Việt An không hiểu: “Tốt ạ, đối với tôi như con ruột vậy, không chê vào đâu được.”
Tô Nhiên đảo mắt, có được thằng con nuôi thế này, đúng là phúc khí.
Cô lấy điện thoại ra xem, gần chín rưỡi rồi, khu nội trú im phăng phắc, gần như không có tiếng động.
Tiết Nam ở phòng bệnh đơn, Vương Mai đang nắm tay con trai nói chuyện, chồng bà là Tiết Quảng Nguyên đứng bên cạnh an ủi. Nghe có người đến, Vương Mai vội lau nước mắt.
Quay lại thấy là Đinh Việt An, còn dẫn theo một cô gái trẻ, tưởng là bạn học của con trai, hai vợ chồng cũng không nghĩ nhiều.
Tiết Quảng Nguyên vẻ mặt tiều tụy: “Tiểu An, muộn thế này sao cháu lại đến? Đây là bạn học của các cháu à?”
Đinh Việt An vội vàng giới thiệu: “Bác Tiết, đây là Tô đại sư, cô ấy lợi hại lắm, chỉ cần liếc mắt là nhìn ra bệnh của Tiết Nam có vấn đề, cháu đưa cô ấy đến xem thử.”
Bố mẹ Tiết Nam coi cậu như con ruột, nên Đinh Việt An vẫn luôn gọi họ là bác Tiết trai, bác Tiết gái.
Hai vợ chồng nhìn Tô Nhiên, chỉ là một cô gái nhỏ tuổi, bèn cho rằng bọn họ đang hồ đồ, không tin cũng chẳng trách mắng.
Tiết Quảng Nguyên trong lòng đau khổ, thở dài một hơi: “Việt An, bác biết cháu quan tâm Nam Nam, tấm lòng của cháu bác nhận. Đêm hôm thế này cũng không an toàn, thăm Nam Nam xong thì mau về đi.”
“Tô đại sư, sao cô lại đến đây?” Một ông lão từ phía sau đi vào, nhìn thấy Tô Nhiên thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Tô Nhiên cười chào hỏi: “Chào bác ạ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Tốt quá rồi, Tô đại sư, cuối cùng tôi cũng tìm được cô rồi. Hai ngày nay tôi lùng sục khắp các phố mà không tài nào tìm được, lo chết đi được.”
Ông lão vừa nói vừa quay đầu nhìn con trai, thấy nó vẫn còn đứng ngây ra đó thì bất mãn nói: “Đây chính là Tô đại sư mà bố nói với con đấy, còn ngẩn ra đó làm gì, mau chào Tô đại sư đi.”
Tiết Quảng Nguyên đánh giá Tô Nhiên. Bố anh từng kể, lúc ăn bánh bao có gặp một vị đại sư vô cùng lợi hại, giỏi như bán tiên vậy, đoán chuẩn lắm, còn kể cả chuyện xem bói cho bà chủ quán, lúc đó anh cũng thấy rất cao siêu.
Sau này con trai đổ bệnh, ông lão liền đi khắp phố tìm vị bán tiên ấy, nói rằng có thể cứu được đứa bé.
Không ngờ lại là cô gái nhỏ trông có vẻ yếu đuối mỏng manh trước mắt đây.
Vương Mai khẽ kéo tay áo Tiết Quảng Nguyên, người sau không chống đỡ nổi ánh mắt sắc như dao của bố mình, đành ngượng nghịu chào hỏi: “Chào Tô đại sư.”
Ông lão tên là Tiết Đại Hà, từ sau khi cháu trai đổ bệnh một cách khó hiểu, ông đã cảm thấy có gì đó không ổn. Ông muốn tìm Tô Nhiên, nhưng lại không có cách nào liên lạc, đành phải đi khắp phố tìm người, lo đến mức khóe miệng cũng nổi rộp.
Không ngờ Tô đại sư lại tự mình tìm đến.
“Đại sư, cô mau xem giúp, có phải cháu trai tôi bị trúng tà rồi không.” Tiết Đại Hà vội vàng đẩy con trai ra, dẫn Tô Nhiên đến trước giường.
Tô Nhiên chỉ liếc nhìn Tiết Nam một cái, trong lòng đã hiểu rõ.
“Cậu ấy bị người ta mượn mệnh rồi.”
“Cái gì!!!”
“Mượn mệnh!!!”
Đồng tử của mấy người co rụt lại, kinh ngạc thốt lên.
Tô Nhiên giải thích: “Có một số người, vì để đảm bảo mình không chết, đã dùng đủ mọi thủ đoạn sử dụng những loại chú thuật âm độc, mượn mạng của người khác để tự mình tục mệnh, đây chính là vay thọ.”
Ông lão Tiết vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Là cái thằng khốn nạn tám đời thiếu đức nào, cháu trai mà tôi cưng như trứng mỏng, nó lại dám vay thọ, tôi liều mạng với nó.”
Những lời Tô Nhiên nói ra gần như lấy mạng của Vương Mai, bà lưng tròng nước mắt nhìn Tô Nhiên: “Đại sư, tôi chỉ có một đứa con trai này thôi, cầu xin cô, nhất định phải cứu nó.”
Tiết Quảng Nguyên ôm vai vợ, vỗ nhẹ mấy cái an ủi, rồi lại khuyên ông lão đang giận sôi lên: “Bố, bố đừng nóng, nghe đại sư nói đã.”
“Bác ơi, lá bùa cháu đưa cho bác, cháu trai bác có mang theo người không ạ.”
“Ồ, có mang, có mang.” Ông lão Tiết đưa tay vào túi cháu trai mò, kết quả lại mò ra một nắm tro giấy bùa.
Ông lão Tiết không bỏ cuộc, lại sục sạo thêm, vẫn chỉ có tro. “Đây, đây là chuyện gì? Sao chỉ có một nắm tro? Nó không chịu mang, tôi phải dọa cắt tiền tiêu vặt nó mới chịu mang theo…”
“Giấy bùa sau khi dùng xong sẽ biến thành tro bụi.” Tô Nhiên nói: “Sau khi bị cướp mệnh, lẽ ra cậu ấy đã đột tử, là lá bùa đã thay cậu ấy chắn một kiếp nạn, cho nên bây giờ cậu ấy chỉ hôn mê thôi.”
