Con trai hôn mê mấy ngày, Vương Mai cũng khóc mấy ngày, chỉ ước mình có thể gánh bệnh thay con. Bây giờ thấy thái độ của bố chồng đối với Tô Nhiên, trong lòng bà cũng đoán mò, có lẽ cô gái nhỏ này thật sự có chút bản lĩnh, bèn lập tức mở lời cầu xin.
“Đại sư, có thể làm cho con trai tôi tỉnh lại không ạ?” Vương Mai rưng rưng nước mắt, đau lòng nhìn con trai trên giường, mới có mấy ngày mà người đã gầy đi cả một vòng.
Tô Nhiên gật đầu: “Có thể.”
Cô giơ tay đánh ra một lá bùa, giấy bùa bay lên phía trên Tiết Nam, đột nhiên biến lớn bằng người thật, tỏa ra ánh sáng vàng kim rồi nhanh chóng hòa vào cơ thể Tiết Nam.
Đinh Việt An sợ đến mức tròng mắt sắp rơi cả ra ngoài, cậu chết trân hết nhìn Tiết Nam trên giường lại quay sang nhìn những người khác.
May quá, vẻ mặt mọi người đều y như nhau, cũng không mất mặt lắm.
Đầu óc của Tiết Quảng Nguyên và Vương Mai rõ ràng đã treo máy, kinh ngạc nhìn con trai mình.
Ông lão Tiết khá hơn họ một chút, chỉ là chân hơi đứng không vững.
Tiết Nam trên giường khẽ động, mở mắt ra thì thấy một đám người đang nhìn mình chằm chằm, cậu giật mình một cái: “Bố, mẹ, ông nội, sao mọi người đều ở đây thế, cả Việt An nữa, sao mọi người nhìn con ghê vậy, sợ chết đi được.”
“Với cả, cô gái nhỏ này là ai?”
“Con trai…” Vương Mai hoàn hồn, nhào về phía con trai, nhưng lại bị ông lão Tiết nhanh hơn một bước.
“Cháu ngoan của ông, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, dọa chết ông rồi…”
Tiết Quảng Nguyên, Vương Mai và cả Đinh Việt An, ào ào vây quanh giường, một đám người vừa khóc vừa cười.
Tô Nhiên đợi cảm xúc của họ ổn định lại mới nói tiếp: “Mượn mệnh là một loại cấm thuật vô cùng âm độc, muốn giải quyết triệt để, phải tìm ra kẻ đứng sau màn, phá giải thuật pháp của hắn.”
Tô Nhiên suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Trong gia tộc của mọi người có phải cứ cách vài năm lại có người chết bất đắc kỳ tử không?”
“Hả, đừng nói nữa, đúng là vậy thật.” Ông lão Tiết kinh ngạc thốt lên, ngay cả chuyện này mà đại sư cũng tính ra được, đúng là thần thánh.
Ông lão Tiết có ba anh em, ông là con thứ ba, anh cả và anh hai đều sống ở quê.
Anh cả Tiết Đại Sơn, người ta hay gọi là ông cả Tiết, có hai trai một gái. Con trai lớn lúc sửa mái nhà không may bị ngã xuống, chết tại chỗ. Vài năm sau, người con trai thứ hai tuổi còn trẻ đã đột tử vì nhồi máu cơ tim.
Anh hai Tiết Đại Xuyên, biệt danh ông hai Tiết, có một trai một gái. Con trai mấy năm trước đi xe khách ra ngoài thì bị lật xe, lúc đó cả xe không ai sao, chỉ mình cậu ta chết.
Bọn họ cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, vì cứ cách vài năm, trong gia tộc lại có một người trẻ tuổi qua đời, mà toàn là chết bất đắc kỳ tử.
Ba anh em nhà họ Tiết bàn bạc với nhau, cho rằng có lẽ là do mồ mả tổ tiên có vấn đề, thế là nhờ người tìm một vị đại sư phong thủy, chọn lại một mảnh đất phong thủy bảo địa để di dời mộ tổ. Phong thủy nhà ở của mỗi nhà cũng đều xem lại một lượt, đảm bảo cả âm trạch lẫn dương trạch trong nhà đều không có vấn đề mới yên tâm.
Mái tóc vốn đã bạc của Tiết Đại Hà càng thêm bạc trắng vì lo lắng.
Tiết Quảng Nguyên nghĩ lại những lời Tô Nhiên vừa nói, thăm dò hỏi: “Chẳng lẽ, bọn họ đều bị vay thọ ư?”
Tô Nhiên gật đầu: “Bỏ chữ ‘chẳng lẽ’ đi, chính là bị vay thọ rồi.”
Đinh Việt An kinh hãi nhìn Tô Nhiên, còn Tiết Nam trên giường thì mặt mày ngơ ngác, nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Đinh Việt An.
“An, bố tao với mọi người đang nói gì thế, sao tao nghe không hiểu gì cả.”
Đinh Việt An đặt ngón tay lên môi, làm động tác im lặng, rồi nói nhỏ với cậu: “Suỵt, đừng nói gì cả, lát nữa tao kể chi tiết cho.”
Tiết Nam ngơ ngác gật đầu.
Vương Mai bị lời nói của Tô Nhiên dọa sợ, bà nắm chặt tay con trai: “Nghiêm, nghiêm trọng đến thế sao? Vậy con trai tôi…”
“Yên tâm, cậu ấy không chết được đâu.”
Trái tim đang treo lơ lửng của Vương Mai cuối cùng cũng được đặt xuống, lại nghe Tô Nhiên hỏi tiếp.
“Trong gia tộc của mọi người có ai tuổi rất cao không?”
Tiết Quảng Nguyên hỏi: “Người trong làng có tính không ạ?”
Tô Nhiên lắc đầu: “Không tính, phải là người có quan hệ huyết thống mới tính.”
Tô Nhiên vừa nói vậy, mọi người đều không hiểu, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ.
Tiết Đại Hà nghĩ hồi lâu, bản thân ông đã bảy mươi, anh cả và anh hai cũng hơn bảy mươi, đã được coi là lớn tuổi rồi. Ồ, đúng rồi, mình còn có một người chú họ, đã chín mươi tuổi.
Tiết Đại Hà nói: “Tôi có một người chú họ là lớn tuổi nhất, đã chín mươi tuổi rồi.”
Tô Nhiên lắc đầu: “Không phải ông ấy, người đó tuổi chắc phải hơn trăm rồi.”
Tiết Đại Hà nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra người nào trong gia tộc lớn tuổi đến vậy.
Tô Nhiên nói rất chắc chắn, bảo họ hãy suy nghĩ kỹ lại.
Cả nhà tính toán theo vai vế cả buổi trời, vẫn không nghĩ ra có người như vậy.
Hết cách, Tiết Đại Hà đành gọi điện cho anh cả, kể lại tình hình.
Ông cả Tiết cũng nghĩ hồi lâu, đột nhiên nhớ ra một người: “Chú Ba, nhà mình có một bà cô, hình như tuổi không nhỏ đâu, phải hơn một trăm rồi đấy.”
“Bà cô?” Tiết Đại Hà ngơ ngác.
Ông cả Tiết nói: “Chính là mẹ của thằng Đại Phong ấy, chú nghĩ lại xem.”
Tiết Đại Hà nghĩ một lát, quả thật có một người như vậy, nhưng vì mâu thuẫn nên đã nhiều năm không liên lạc. Suy nghĩ kỹ lại, đó là cô ruột của mình, đương nhiên cũng là họ hàng huyết thống.
Chuyện kể ra cũng đã là chuyện của bốn, năm mươi năm trước. Anh họ Đại Phong cũng là người khổ mệnh, có một đứa con trai, nuôi nấng như cục vàng cục bạc đến bảy tuổi, kết quả gặp tai nạn qua đời.
Hai vợ chồng đau đớn tột cùng, sống những ngày tháng vật vờ.
