Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mang Theo Hệ Thống Cửa Hàng Xuyên Về Thập Niên 70 (Dịch FULL)

Chương 11: Nhộng ve sầu (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Buổi chiều, Thẩm Nhược Thanh vẫn đi hái rau dại và dược liệu như cũ, thu về 41 tệ.




Đến lúc trời sập tối, Thẩm Hàn Tùng cùng Thẩm Vân, Thẩm Tuyết đều đến đông đủ, nhưng không thấy Thẩm Nguyệt, Thẩm Hàn Văn và Thẩm Hàn Võ đâu.

"Út ơi, con Nguyệt nó có việc rồi." Thẩm Hàn Tùng hơi ngại ngùng. Thẩm Nguyệt lúc đầu nghe nói đi bắt nhộng ve thì cũng muốn đi, nhưng nghe là bắt cho Thẩm Nhược Thanh ăn thì nó lập tức bảo không đi nữa.

"Không sao, mấy cô cháu mình đi là được rồi. Nhộng ve này Út không để các cháu bắt không đâu, cứ bắt được một con, Út trả hai xu."

"Hai xu á? Không được đâu Út, sao tụi cháu lấy tiền của Út được? Vốn dĩ là bắt cho Út tẩm bổ mà, sao lại lấy tiền?" Thẩm Hàn Tùng và hai đứa em lắc đầu nguầy nguậy. Tụi nó biết Thẩm Nhược Thanh có tiền, bình thường bà nội hay cho cô tiền tiêu vặt, tích cóp bao năm chắc chắn không ít. Thẩm Nhược Thanh cũng là người duy nhất trong nhà được giữ tiền lì xì mà không bị bà nội tịch thu.

"Quyết định thế đi, hay là các cháu không muốn bắt cho Út?"

"Thứ đó có đáng tiền đâu ạ. Út ơi, nếu tụi cháu lấy tiền, bà nội sẽ đánh chết tụi cháu mất." Thẩm Vân nhỏ giọng nói.

"Chuyện của bà để Út lo. Út cần rất nhiều nhộng ve, không đưa tiền Út sợ các cháu không tận tâm." Thẩm Nhược Thanh xua tay, thứ cô cần không phải chỉ một hai con. "Đừng nói nữa, đi bắt thôi."

Ra khỏi cửa, Thẩm Nhược Thanh hơi ngơ ngác. Làng Đại Thạch có rất nhiều cây, như trước sau nhà cô đều có. Nhộng ve thích ở trên cây thì cô biết, nhưng nhiều cây thế này, lại tối om om, biết bắt ở đâu?

Giọng Thẩm Hàn Tùng vang lên: "Út cứ đi theo tụi cháu là được."

Hôm nay đi hơi muộn, trời đã tối hẳn, chẳng nhìn thấy gì. Cậu vừa vào bếp mượn bà nội ít củi lửa để soi đường, có lửa thế này chắc chắn sẽ bắt được rất nhiều.

Thẩm Tuyết đi bên cạnh: "Út ơi, giờ này trong rừng chắc chắn không có ai đâu, tụi cháu sẽ bắt cho Út một bát thật đầy, cho Út ăn đã đời luôn."

Đến rừng cây, Thẩm Nhược Thanh mới thấy đây chỉ là mấy hàng cây nhỏ mọc thưa thớt, bốn người họ đi một lượt là hết.

Nhộng ve ở đây nhiều thật, nhưng chúng nhỏ quá, bắt mãi mới được hơn năm mươi con mà mới nặng có nửa cân. Xem ra đây không phải con đường phát tài rồi! Tính sai rồi!

Nhộng ve sầu hàm lượng protein rất cao, lại còn là hàng tự nhiên không ô nhiễm, Thẩm Nhược Thanh đổi ý không bán lấy tiền nữa. Cô hiện đã có hơn 450 tệ rồi, cũng chẳng thiết tha gì mấy đồng lẻ này, thà để lại cải thiện bữa ăn cho cả nhà còn hơn.

Ước chừng thời gian cũng kha khá, bốn người đã lùng sục khắp khu rừng, bắt được hơn hai trăm con. Thẩm Nhược Thanh định đưa tiền nhưng ba đứa nhỏ nhất quyết không nhận, cô cũng đành chịu, cả bốn cùng nhau đi về.

"Nhị Nha, Tam Nha, hai đứa giúp Út rửa sạch chỗ nhộng ve này đi, mai mình xào ăn." Thẩm Nhược Thanh dặn.

Cô thực ra rất muốn ăn món nhộng ve chiên giòn, nhưng nhìn vào bếp thấy hũ dầu chỉ còn một tẹo, chiên chắc chắn không khả thi, thôi thì xào vậy, dù sao cũng nhiều thế này mà.

"Bảo bối, sao con bắt được nhiều thế?" Bà cụ Quý nhìn đống nhộng ve hỏi: "Thèm thịt rồi hả? Để mai mẹ đi mua cho con ít thịt về."

Thời này thịt khó mua lắm.

"Không cần đâu mẹ, con chỉ muốn ăn nhộng ve thôi, cái này bổ lắm, mai mẹ cũng ăn nhiều vào nhé."

Hơn 200 con nhộng ve, nhìn thì nhiều nhưng chia ra mỗi người cũng chỉ được mười mấy con thôi.

Thẩm Nhược Thanh đem chỗ nhộng ve ướp với muối, ngày mai xào lên là có ngay một món mặn.

Sáng hôm sau, Thẩm Nhược Thanh lại đi hái rau dại. Lần này cũng kiếm được hơn bốn mươi tệ.

Đến trưa, món nhộng ve được bưng lên và bà cụ Quý bắt đầu chia phần. Đầu tiên là cho Thẩm Nhược Thanh 22 con, sau đó đến Thẩm Hàn Tùng, Thẩm Vân, Thẩm Tuyết mỗi đứa 20 con, bà cụ Quý 18 con, ba đứa con trai mỗi người 16 con, số còn lại chia đều cho những người khác.

"Món này ngon hơn hẳn kiểu luộc trước đây, chắc là cho không ít muối đâu nhỉ?" Thẩm Hướng Nam tặc lưỡi: "Hàn Văn, Hàn Võ, hai đứa cũng đi bắt mấy con đi?"

"Muốn đi thì ông tự đi, đừng có sai bảo con trai bảo bối của tôi. Có tí thịt thà gì đâu mà ngon với chả không?" Vương thị tuy nói thế nhưng miệng không ngừng nghỉ, loáng cái đã ăn sạch mấy con. Dù sao cũng là thịt mà.

"Tôi cũng chỉ nói thế thôi, đi làm mệt đứt hơi, lấy đâu ra thời gian mà đi bắt nhộng ve." Thẩm Hướng Nam lầm bầm. Mà kể cả ông có bắt về, chắc gì bà già đã chịu bỏ muối ra cho mà xào.

Bà cụ Quý nếm thử một con, đúng là cho khá nhiều muối, ăn rất đậm đà. Bà hơi nghi ngờ nhìn Thẩm Nhược Thanh, bà nhớ là đã kiểm tra hũ muối, thấy cũng đâu có vơi đi bao nhiêu?

"Có mà ăn là tốt rồi, còn lải nhải gì nữa." Bà cụ Quý ngắt lời mọi người: "Các anh làm anh mà không biết ngượng à, để em gái phải đi bắt nhộng ve cho mà ăn, sau này muốn ăn thì tự thân vận động đi."

Ăn xong nhộng ve, Thẩm Tuyết chạy đến bảo cô: "Út ơi, Tôn Đào Hoa đến tìm Út kìa."

Tôn Đào Hoa?

Cô ta đến làm gì?

Thẩm Nhược Thanh thắc mắc, cái con bé này, chẳng lẽ bài học lần trước vẫn chưa đủ sao? Còn dám đến tìm mình?

Cũng tốt, ra xem cô ta định giở trò gì.

Thẩm Nhược Thanh bước ra ngoài, Thẩm Tuyết sợ cô xảy ra chuyện nên cũng lạch bạch chạy theo sau.

"Nhược Thanh, cậu đã đỡ hơn chưa? Chuyện lần trước tớ thật sự không cố ý đâu, tớ chỉ vô tình đẩy cậu thôi. Vì mẹ cậu đến nhà tớ làm loạn mà tớ đã bị bỏ đói ba ngày rồi, còn bị ăn mấy cái tát nữa..."

Tôn Đào Hoa mặt mày vàng vọt, mắt sưng húp, cao khoảng mét rưỡi, lớn hơn Thẩm Nhược Thanh một tuổi.

"Cố ý hay vô ý thì chuyện này tôi cũng không muốn truy cứu nữa, nhà cô cũng bồi thường tiền rồi. Còn về những gì cô phải chịu, tôi chỉ có thể nói là tự làm tự chịu, giờ cô còn đến đây làm gì?"
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6