Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mang Theo Siêu Thị Lớn Đào Vong (Dịch)

Chương 16: Phó bản bình thường

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Sau khi bước vào cửa, Bạch Khương phát hiện mình đi vào một ngôi nhà, bên ngoài đang mưa to. Cô mở cửa sổ ra nhìn, mưa gió đập vào mặt cô, cô lấy tay che mắt, dùng sức mở to hai mắt nhìn ra ngoài.

Cô nhìn thấy một trận lụt lớn, để lộ tầng lũ lụt, chỉ còn lại một chút tán cây màu xanh, và đèn đường trên đỉnh.

Nước lũ chảy xiết trước cửa sổ cô, cách bệ cửa sổ chỉ còn lại chưa đầy một mét.

Lũ lụt sẽ đi vào phòng này!

Bạch Khương quyết định đi lên tầng cao hơn một tầng.

Mở cửa rồi đi đến hành lang, cô trèo lên sân thượng. Vận khí cô không tốt, chỗ này đã là cao tầng nhất. Cô nhìn thấy gần đó còn có hai căn nhà, một tòa còn có hai tầng, một tòa giống như bên cô chỉ còn lại một tầng, ba tòa nhà hiện ra phân bố hình tam giác, thoạt nhìn khoảng cách giữa hai bên không sai biệt lắm.

Bạch Khương quyết định đến căn nhà còn sót lại tầng hai nổi lên mặt nước, cửa ra rất có thể sẽ ở bên kia.

Cô tính khoảng cách chỗ này và ngôi nhà đó khoảng năm mét, lũ lụt ở giữa. Quá nguy hiểm, cô tin rằng khi mình xuống nước sẽ lập tức bị cuốn trôi!

Bạch Khương vọt về phòng lục lọi, tìm được một phao cứu sinh.

Một phao cứu sinh vẫn không đủ.

Bạch Khương quyết định lấy thùng dự trữ nước trên nhà xuống, đổ nước bên trong đi.

Sau đó lại từ góc siêu thị, nơi cô dùng để chất thải, lấy ra một cái thùng nước rỗng, hai ngày nay cô cần tập thể dục, đã tiêu hao một thùng nước.

Cô lấy ra mấy bộ quần áo cắt thành dải, kết thành một sợi dây thừng dài, buộc hai cái thùng rỗng thắt chặt nắp đậy một trước một sau vào bụng và thắt lưng của mình, cuối cùng lại đeo phao cứu sinh, buộc chặt phao cứu sinh.

“Rầm rầm——”

Nước lũ tràn vào qua cửa sổ, chảy qua hành lang từ cửa ra vào, chẳng mấy chốc trong phòng đã hoàn toàn ướt sũng.

Cả người ướt đẫm chân giẫm lên nước lũ lạnh lẽo, Bạch Khương tự trấn định, lúc này cô cắt chăn trên giường. Một cái chăn bị cô gom ra một sợi dây thừng ba mét, nếu cắt mỏng hơn một chút, tạo ra sáu mét dây thừng cũng không khó, nhưng Bạch Khương sợ không chắc chắn. Phần còn lại cô dùng quần áo nối lấy, sau khi gom xong sợi dây thừng, nước trên mặt đất đã sắp qua đầu gối của cô.

Thời gian không đợi người, Bạch Khương mở cửa ra hành lang.

Lúc này một nam thanh niên từ trên sân thượng chạy xuống, vẻ mặt hắn kinh hoảng, thấy Bạch Khương thì rất kinh hỉ, vội vàng hỏi: “Đây là đâu? Lũ quét đang đến!”

“Nơi này là trò chơi phó bản chạy trốn, cậu phải tìm được cửa ra mới có thể rời đi.” Bạch Khương buộc dây thừng vào tay nắm cửa bằng thép không gỉ, một đầu buộc vào thắt lưng mình, nói xong câu đó, lập tức nhảy xuống nước.

Lũ lụt đã nhấn chìm cô.

“Cô có điên không? Này! Cứu mạng, có người nhảy cầu ở đây!”

Người đàn ông trẻ hét lên với cô trong sợ hãi. Nhưng Bạch Khương cái gì cũng không nghe thấy, cô thật vất vả mới từ trong nước lũ dâng trào bò ra, dây thừng bên hông thắt chặt, cô nhìn thấy mình đã bị cuốn đi xa.

Cũng may trên người có phao cứu sinh cùng thùng nước rỗng, điều này giúp cô có thể tận lực nổi đầu lên mặt nước. Nhưng lũ quét từng đợt từng đợt dâng trào, đầu của cô không ngừng bị đè xuống nước, hít thở không thông, kinh khủng… Bạch Khương khi mới học bơi cũng không cảm thấy nước đáng sợ như vậy.

Nhưng đây không phải là lớp học bơi, đây là sống còn. Bạch Khương mỗi lần đều giãy dụa thò đầu ra, cố gắng bơi về phía đối diện.

Chỉ có ba tòa nhà gần đó, mỗi tòa nhà có hai người.

Hầu hết mọi người đều không rõ ràng về tình hình, không thể chấp nhận tất cả mọi chuyện trước mắt, họ thấy Bạch Khương trong nước.

“Cô ấy có điên không?”

“Có muốn cứu người không?”

“Cứu người nào, tôi rõ ràng đã từ lầu hai mươi nhảy xuống, làm sao lại ở chỗ này!”

“Đây là đâu? Tôi nhớ tôi bị tai nạn xe hơi!”

Tòa nhà cao nhất trong ba tòa nhà, hai phòng đều mở ra. Chu Húc không phải là người mới, hắn đã trải qua một trò chơi.

Người mới bên cạnh túm tóc: “Tôi thật sự bị tai nạn xe hơi sao lại ở đây!”

Người chơi của các tòa nhà khác cũng giống như ruồi không đầu, điều này làm cho Chu Húc có chút ưu việt, hắn ho khan hai tiếng, cao giọng hô: “Nơi này là phó bản chạy trốn, chúng ta đều đã chết, được phó bản chạy trốn vô hạn chọn tới nơi này, chỉ cần hoàn thành phó bản là có thể lấy được điểm tích lũy, chúng ta có thể sống lại!”

Giọng nói của hắn xuyên qua màn mưa, bao phủ tiếng mưa. Những người chơi khác đã choáng váng khi nghe điều đó!

“Thật hay giả? Ông trời ơi, tôi đã chết, đó có phải là sự thật không!”

“Người tốt, người tốt, anh có biết làm thế nào để rời khỏi nơi này không? Lũ lụt cũng sẽ nhấn chìm chúng ta ở đây!”

Chu Húc không kéo được tay hắn ta ra, nhíu mày: “Tôi cũng đang suy nghĩ.”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6