Anh ta cố gắng hết sức quan sát môi trường xung quanh bất chấp mưa làm ướt toàn bộ cơ thể mình. Cũng kỳ quái, phụ cận lại thật sự chỉ còn lại ba tòa nhà. Hai tòa nhà bên cạnh ít hơn một tầng so với tòa nhà của hắn, đã bị lũ lụt xâm lấn, tầng lầu của hắn bị nước lũ nhấn chìm cũng là vấn đề thời gian.
Hắn nhìn về phía người không ngừng phập phồng trong nước, người này… Nhất định cũng là người chơi cũ, người chơi mới không thể vừa mới đến đã nhảy xuống nước! Người này nhất định đã tìm được biện pháp qua cửa!
Chu Húc linh động: “Chúng ta lên lầu!”
Là hắn không kịp phản ứng, nơi này chỉ có ba tòa lầu, cửa ra còn có thể xuất hiện ở nơi nào? Chắc chắn là tòa nhà này! Tòa nhà này nhiều hơn một tầng so với các tòa nhà khác, cửa ra chắc chắn là trên lầu!
Chu Húc hưng phấn đi lên sân thượng, sau khi mở cửa sân thượng, hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấy cửa ra ở chính giữa!
“Ha ha ha! Tôi rất may mắn!” Hắn khẩn cấp xông tới, nói với người mới cùng tòa nhà: “Bước vào là có thể rời khỏi nơi này!”
Anh ta bước ngay lập tức, trong nháy mắt biến mất trước mắt người chơi mới.
Thế giới quan của người chơi mới đang lung lay.
Người chơi mới hít một hơi thật sâu vài lần, hét lên bên cạnh: “Anh ta đi vào một khe hở ánh sáng màu trắng rồi biến mất, anh ta nói đó là lối ra, các người cũng tìm xem!” Sau đó cũng thật cẩn thận giẫm lên, bóng dáng cũng không thấy đâu.
Những người khác trong các tòa nhà nghe thấy tin tức anh ta đưa ra trước khi rời đi, cảm thấy không giải thích được.
“Ý anh là sao! Không có vòng tròn ah!” Họ chạy lên tầng thượng nhưng không tìm thấy gì cả.
Mà lúc này, Bạch Khương ở trong nước lũ bơi ngược dòng mà lên, chống lại sự càn quét của nước lũ, đồ vật trong nước lộn xộn va chạm, thật sự rất khó khăn, rốt cuộc cũng bắt được hàng rào hành lang của tòa nhà đối diện. Khí lực của cô đã hoàn toàn dùng hết, mỗi một khối cơ bắp trên người đều kêu gào đau đớn, cô cắn răng cởi bỏ sợi dây thừng bên hông.
Nước lũ đã nhấn chìm nửa tầng, cô vịn tường lội nước đến hành lang, chân mềm nhũn trèo lên tầng trên.
Trên lầu hai phòng đều mở cửa, Bạch Khương bức thiết muốn nghỉ ngơi, nên tùy tiện tìm một gian ngồi xuống. Vừa ngồi xuống, cả người đã xụi lơ. Trên mặt cô có vài vết thương do bị đồ vật trong nước cắt ra, đã bị nước ngâm đến tê dại trắng bệch không biết đau đớn.
Cô lấy ra một miếng sô cô la từ siêu thị, ngón tay lại run rẩy đến nỗi không có cách nào mở bao bì ra, cô đành phải nghiêng đầu dùng răng cắn một góc túi sô cô la, mượn lực xé mở bao bì. Sô cô la tan chảy trong miệng, cô chậm rãi khôi phục lại chút sức lực.
Bên ngoài mưa gió chưa dừng lại, tiếng nước cuốn đang nhắc nhở cô chuyện còn chưa kết thúc, cô lựa chọn căn nhà nhiều hơn một tầng này, chọn đúng thì tốt, chọn sai…trải nghiệm vừa rồi còn phải làm lại lần nữa.
Điều tồi tệ nhất là, chỉ có ba tòa nhà này, nếu ngôi nhà giấu cửa ra ở xa hơn …
Bạch Khương đứng lên, đi lên sân thượng. Khi nhìn thấy cửa ra ở giữa sân thượng, cô thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng lộ ra một chút ý cười.
Cửa ra thực sự ở đây!
“Này, bên chỗ cô có cửa ra không! Vừa rồi có người nói sân thượng có cửa ra!”
Có người ở tòa nhà bên cạnh hét lên với cô.
Cô đi tới bên cạnh sân thượng, thấy người chơi của hai tòa nhà khác đã rút lên sân thượng, ba người ướt mưa giống Bạch Khương vừa từ trong nước bò lên.
“Có cửa ra ở đây! Mọi Người nên đến càng sớm càng tốt, sử dụng khăn trải giường để làm một sợi dây thừng, có một phao cứu sinh trong phòng.”
Nói xong, Bạch Khương đi trở về, không để ý bọn họ tiếp tục gọi cô, giẫm vào trong vòng sáng.
[Người chơi Bạch Khương thông qua phó bản thông thường: Thoát khỏi lũ lụt, đạt được điểm 4]
