Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mị Hoặc Quân (Dịch FULL)

Chương 1: "Trưởng Tỷ, Xin Người Cứu A Oanh!"

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Ý xuân ngày một nồng, ngọn liễu trong sân lặng lẽ điểm một màu xanh biếc.

Mấy ngày trước vừa trút xuống trận tuyết xuân cuối cùng của năm nay, tuyết đọng tan đi, tiết trời dần ấm lên, các vị chủ tử trẻ tuổi và tiểu nha hoàn thích điệu đà trong phủ phần lớn đều đã cởi bỏ áo bông mùa đông nặng trịch, thay bằng sam quần mỏng nhẹ hơn.

Có lẽ do thay áo xuân quá sớm, cơn gió lạnh mang theo hơi hàn của mùa xuân len lỏi qua những khe hở tựa vảy cá trên cửa sổ hành lang, ùa vào người. Tiểu nha hoàn mặc chiếc áo khoác không tay màu xanh nhạt bất giác rùng mình một cái, xách hộp cơm trong tay, rảo bước nhanh hơn, đút tay vào áo đi về phía Đường Hoa Viện nơi Tứ cô nương ở.

Đường Hoa Viện nằm xa sự ồn ào bụi bặm của hai phủ đông tây, là một sân viện yên tĩnh tọa lạc ở phía tây Thẩm phủ, gần đình đài vườn tược. Vì vị trí hẻo lánh nên ít người qua lại, tiểu nha hoàn đi từ phòng bếp đến đây mất khoảng hơn hai khắc, lúc bước qua cổng vòm trăng tròn, sau lưng đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Dưới gốc hòe trước cửa, hai bà tử đang ngồi ở chỗ khuất gió uống rượu cho ấm người, thấy nàng đến liền chủ động mở khóa cổng, để nàng đẩy cửa bước vào.

Tiểu nha hoàn cẩn thận đi vào, chỉ thấy trong vườn hoa bên cạnh sân trời có một cây hải đường rủ, thân to bằng bắp tay người đàn ông trưởng thành, vừa mới kết nụ hoa. Những nụ hải đường chúm chím run rẩy trong gió lạnh, trông thật đơn bạc đáng thương.

Tiểu nha hoàn khẽ thở dài, mang bữa sáng từ sáng sớm vẫn còn nguyên không hề động tới ở cửa đi, gõ cửa rồi đặt hộp cơm ngay giữa lối ra vào, khẽ nói: “Tứ cô nương, đến giờ dùng bữa trưa rồi ạ.”

A Oanh quấn chăn tựa vào giường khung gỗ, trong phòng chỉ có một chậu than cháy leo lét. Để giữ ấm, nàng chỉ có thể ngồi bất động trên giường. Nàng đã lạnh đến mức toàn thân sắp mất hết cảm giác, nghe thấy tiếng động, hàng mi dài mảnh khẽ run lên, từ từ mở ra đôi mắt hạnh mệt mỏi, mông lung.

Vài hơi thở sau, nàng mới nhận ra nha hoàn gọi mình dùng bữa hôm nay dường như đã đổi người!

A Oanh mở to mắt, vội vàng vịn lấy mép giường vén màn lên, nhưng vì chân tay tê mỏi, động tác quá vội mà suýt ngã khỏi giường.

Hồi lâu không nghe thấy động tĩnh, tiểu nha hoàn vội hỏi từ bên ngoài: “Tứ cô nương, Tứ cô nương, người sao vậy?”

Chưa kịp để nàng ta phản ứng, cánh cửa phòng trước mặt đột nhiên bị kéo mạnh ra, lôi tiểu nha hoàn vào trong.

A Oanh nhìn quanh không thấy ai, lúc này mới đóng chặt cửa phòng rồi quỳ sụp xuống đất, vừa khóc vừa nói mà cầu xin: “Vân Hương, cầu xin ngươi cứu ta, cầu xin ngươi cứu ta! Ta không muốn gả cho Tào đại nhân, ngươi giúp ta truyền tin cho Trần lang được không?”

“Ba tháng trước ngươi bị Đinh Hương, con gái của Vương ma ma, đánh chửi, là ta đã bênh vực ngươi, ngươi còn nhớ không? Ta còn cho ngươi một lạng bạc để mua thuốc, lúc đó ngươi đã nói ‘ân đức của cô nương, nô tỳ vĩnh viễn không quên’, ta cầu xin ngươi giúp ta, giúp ta một lần thôi Vân Hương!”

Giọng A Oanh khàn đặc, đôi mắt hạnh lăn dài những giọt lệ tựa chuỗi ngọc trai, đôi mắt trong veo xinh đẹp ấy ngập tràn vẻ cầu khẩn và mong chờ, khiến người ta khó lòng thờ ơ.

Vậy mà dưới ánh mắt tha thiết của nàng, ánh mắt Vân Hương lại lóe lên, lùi lại mấy bước, lắp bắp nói: “Tứ, Tứ cô nương, người đừng như vậy, người mau đứng lên…”

Nàng ta lùi lại mấy bước, A Oanh liền níu lấy vạt áo nàng ta, lê gối tiến về phía trước mấy bước.

Vân Hương nhẫn tâm giật mạnh tà váy của mình, cố sống cố chết đi ra ngoài, mặc cho A Oanh khóc lóc van xin thế nào cũng không chịu quay đầu lại. Vừa ra khỏi cửa, ngẩng đầu lên đã thấy Vương ma ma đang đằng đằng sát khí đi tới, nàng ta vội vàng tiến lên mách lẻo: “Ma ma, người mau vào xem đi, Tứ cô nương lại khóc lóc om sòm rồi! Nàng bắt con đi đưa thư cho Trần Dụ!”

Vương ma ma nổi trận lôi đình, đi vào liền tóm lấy cằm A Oanh, tát một cái thật mạnh lên gương mặt gầy yếu của nàng. A Oanh sợ hãi vô cùng, muốn trốn nhưng toàn thân vô lực, không kịp né tránh, chỉ khẽ rên một tiếng rồi ngã sõng soài trên đất.

Vương ma ma lại ngồi xổm xuống, túm tóc A Oanh ép nàng ngẩng đầu lên: “Tứ cô nương, ta thấy ngươi đúng là hồ đồ rồi! Ngươi muốn tư bôn với Trần Dụ, để Thẩm gia xảy ra chuyện xấu hổ như vậy, các tỷ muội không gả đi được thì trong lòng ngươi vui lắm phải không!”

A Oanh vừa khóc vừa lắc đầu: “Ma ma minh giám, con chưa từng nghĩ sẽ tư bôn, càng chưa từng nghĩ sẽ làm các tỷ muội mất mặt, dù cho con có một vạn lá gan cũng không dám…”

Vương ma ma cười lạnh: “Tứ cô nương, ta nói cho ngươi hay, ngươi đừng tưởng Nhị phu nhân không biết những mưu tính bẩn thỉu trong lòng ngươi. Coi như ngươi không quan tâm các vị tỷ muội trong nhà có gả đi được hay không, nhưng Quyết ca nhi là đệ đệ ruột của ngươi, ngươi nỡ lòng nhìn đệ đệ cả đời bị hủy hoại trong tay người tỷ tỷ ruột thịt này sao?!”

Thấy A Oanh lộ vẻ kinh hoảng, Vương ma ma mới hài lòng buông tay: “Tứ cô nương, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt. Muốn sống, muốn Ngũ thiếu gia cả đời bình an thuận lợi thì hãy làm theo ý của Nhị phu nhân, Thẩm gia mới có chỗ cho tỷ đệ các ngươi. Đừng nghĩ đến việc cầu xin Nhị gia, ông ấy không cứu được ngươi đâu!”

Vương ma ma đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt khinh miệt lướt một vòng trên gương mặt nhỏ nhắn in hằn năm ngón tay của A Oanh.

Tuy bà ta cực kỳ ghét cặp tỷ đệ này, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng gương mặt này của Thẩm Oanh quả thực rất ưa nhìn, nếu không cũng chẳng thể chỉ một lần gặp đã mê hoặc được Tào đại nhân của Đề Hình Án Sát Sứ Ty.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6