Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mị Hoặc Quân (Dịch FULL)

Chương 2: "Trưởng Tỷ, Xin Người Cứu A Oanh!" (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Tuổi còn nhỏ mà đã có thân hình và gương mặt quyến rũ như vậy, lớn lên còn đến mức nào nữa? Quả nhiên giống hệt con hồ ly tinh bạc mệnh Lâm thị, mẫu thân của nàng, đúng là một mầm họa không hơn không kém, chỉ thích quyến rũ quý nhân!

Vương ma ma ra lệnh cho Vân Hương đỡ A Oanh dậy, đặt một tờ thư từ hôn lên bàn nói: “Trong lòng Tứ cô nương hẳn đã rõ, hôn sự này Nhị gia đã đồng ý rồi, là mệnh lệnh của cha mẹ, lời của bà mai, không đến lượt ngươi xen vào.”

“Đừng nói đến chuyện trước đây Nhị gia lén lút định hôn sự nhà họ Trần cho ngươi, phu nhân chúng ta chưa từng đồng ý, tên nhãi nhà họ Trần đó cũng chưa chắc đã là thứ tốt lành gì! Nhị gia chỉ hơi hé lộ rằng Tào đại nhân có ý với ngươi, hắn đã chủ động đến cửa từ hôn…”

A Oanh nhìn thấy nét chữ của Trần Dụ trên thư từ hôn, sắc mặt trắng bệch, lúc đứng dậy, tay áo quét qua một chén trà màu xanh biếc, vang lên một tiếng “choang” giòn giã.

Tựa như trái tim nàng lúc này, bị xé toạc ra thành hai mảnh.

Sau khi Vương ma ma đi rồi, nàng mới ngã ngồi trên đất, đau đớn ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc bi thương tuyệt vọng.

Vân Hương đứng ở cửa, đồng cảm nhìn bóng lưng gầy gò của A Oanh, lương tâm có chút bất an.

Nhưng sau một hồi chần chừ, cuối cùng nàng ta vẫn quay người rời đi.

-

A Oanh không biết mình đã khóc bao lâu.

Nàng vốn tưởng rằng khi nghe chính miệng cha nói muốn gả nàng cho Tào đại nhân, nước mắt đã cạn khô rồi.

Nàng đã đặt tất cả hy vọng vào vị hôn phu Trần Dụ.

Hết lòng mong mỏi hắn sẽ đến cứu nàng, chỉ cần nàng nói cho hắn biết sự thật, hắn sẽ bất chấp tất cả đến cứu nàng, đưa nàng thoát khỏi vũng lầy này.

Vậy mà hắn, lại từ hôn!

Hắn đã hứa với nàng rằng sẽ đối tốt với nàng cả đời, đời này chỉ cưới một mình nàng, cử án tề mi, tương kính như tân…

Tại sao, tại sao chứ Trần Dụ, tại sao cả ngươi cũng đối xử với ta như vậy?



Đáng tiếc, Trần Dụ đã không thể trả lời câu hỏi này của A Oanh nữa.

A Oanh xé nát tờ thư từ hôn, vò thành từng mảnh, vừa rơi lệ, vừa nén nỗi đau như dao cắt mà ăn sạch sẽ bát cơm canh lạnh ngắt.

Nàng không thể chết, nàng còn có A Quyết.

Đó là người thân duy nhất cùng chung huyết thống mà nàng có thể nương tựa trên cõi đời này.

Vương ma ma nói đúng, nàng không thể liên lụy đệ đệ.

Nếu nàng không chịu gả cho Tào Đản, đích mẫu nhất định sẽ đổ mọi tội lỗi lên đầu đệ đệ. Chỉ cần bà ta phất tay áo, là có thể dễ dàng hủy hoại con đường công danh sự nghiệp nửa đời sau của đệ đệ, lúc đó tỷ đệ hai người sẽ bị giam cầm cả đời ở Thẩm gia, không bao giờ có ngày ngóc đầu lên được.

A Oanh nuốt xuống ngụm canh cuối cùng, tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt.

-

Vân Hương phát hiện dạo gần đây A Oanh rất ngoan ngoãn nghe lời.

Hễ cơm canh nàng ta mang đến, nàng đều ăn sạch, dường như không dám gây sự gì nữa.

Tất nhiên cũng không còn cầu xin nàng ta đưa thư cho Trần Dụ nữa.

Thoáng cái đã ba ngày trôi qua.

A Oanh đã bị nhốt tròn chín ngày.

Người nhốt nàng không phải ai khác, chính là đích mẫu của nàng, Thẩm Nhị phu nhân.

Chuyện này phải kể từ một tháng trước.

Một tháng trước, gia chủ Thẩm gia, Khánh Quốc Công Thẩm Văn Thành mở tiệc ở đông viện mời bạn bè đến uống rượu mừng xuân ấm. Đề Hình Án Sát Sứ Ty phó sứ Tào Đản sau khi uống rượu ra ngoài đi vệ sinh thì bị lạc đường đến tây viện, vô tình bắt gặp Tứ cô nương Thẩm gia A Oanh vừa từ phòng thêu lĩnh xiêm y mới trở về.

Khi ấy trời đã nhá nhem tối, bốn bề chỉ thấy vài ba con đường nhỏ quanh co thông suốt, Tào Đản đang lưỡng lự dưới chân tường vây thì thấy một thiếu nữ tuổi xuân thì khoan thai bước đến từ phía hành lang tech tay.

Nữ tử này trông còn nhỏ tuổi, có chút non nớt e thẹn, nhưng da trắng tóc đen, thân hình mảnh mai như đóa phù dung trong nước, yêu kiều động lòng người. Tào Đản nhìn đến ngẩn cả mắt, chủ động tiến lên mời A Oanh chỉ đường cho hắn.

A Oanh không quen biết Tào Đản, cúi đầu chỉ đường cho hắn, không hề có chút vượt quá khuôn phép, Tào Đản đối với nàng cũng rất khách sáo. Nào ngờ sau khi trở về không bao lâu, đích mẫu Thẩm Nhị phu nhân đột nhiên báo cho nàng biết—

Nàng đã được Tào đại nhân để mắt tới, Tào đại nhân muốn nạp nàng làm quý thiếp, chọn ngày lành rước vào cửa.

Tào Đản năm nay đã năm mươi tuổi, không chỉ thê thiếp đầy nhà trong hậu trạch, mà chính thất còn hay ghen tuông, thủ đoạn tàn nhẫn, thậm chí cháu trai trưởng của ông ta cũng bằng tuổi A Oanh!

A Oanh mới cập kê chưa được bao lâu, giống như đóa hoa e ấp trên cành đang chờ nở, sao có thể chịu gả cho một lão già sắp gần đất xa trời, tuổi tác đủ để làm ông nội của nàng?

Đích mẫu không nhân từ, nhưng phụ thân Thẩm Văn Đức thuở nhỏ lại vô cùng thương yêu A Oanh. Nàng vội vàng tìm phụ thân, cầu xin người làm chủ cho mình, thế nhưng ánh mắt né tránh, hổ thẹn của phụ thân lại giống hệt ánh mắt Vân Hương nhìn nàng hôm đó.

“A Oanh, Tào đại nhân quyền cao chức trọng, ngươi gả cho hắn, cũng… cũng không thiệt thòi đâu…”

Một câu nói như sét đánh giữa trời quang, A Oanh không dám tin nhìn người đàn ông trước mặt.

Đây là cha của nàng, là người cha thuở nhỏ đối xử với nàng và đệ đệ cực kỳ tốt, cực kỳ thương yêu! Hôm nay lại chính miệng nói với nàng rằng, gả đứa con gái mười sáu tuổi xinh đẹp của mình cho một lão già năm mươi tuổi sắp xuống lỗ làm thiếp là không thiệt thòi!

A Oanh trước đây vẫn luôn cho rằng, trong mắt cha, nàng là người khác biệt, nàng là trưởng nữ do cha và người phụ nữ ông yêu thương sinh ra.

Mẹ của A Oanh, Lâm thị, là một ca kỹ xuất thân từ Giáo Phường Ty, thân phận hèn mọn. Năm mười sáu tuổi, bà tình cờ được Thẩm Văn Đức để mắt tới, bỏ ra số tiền lớn chuộc thân, từ đó làm ngoại thất của Thẩm Văn Đức suốt năm năm.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6