Thành hôn ba năm, mỗi lần nàng đề nghị giúp hắn nạp thiếp, hắn đều không kiên nhẫn từ chối thẳng thừng.
"Con cái rồi sẽ có."
"Không có cũng không phải chuyện gì to tát, nhận một đứa con nuôi là được."
Thẩm Minh Thục thầm thở dài, chính vì tấm chân tình này của Bùi Nguyên Tự dành cho nàng, nàng cũng không nên hờn dỗi.
"Tôi đã lỡ lời."
Chỉ trách thứ muội xinh đẹp quá, Thẩm Minh Thục cúi đầu trước, quyết định cho qua chuyện không vui vừa rồi.
"Đại gia dùng bữa trước đi, lát nữa dùng xong hãy nói, không thì thức ăn sẽ nguội mất." Nàng dịu dàng nói, gắp thức ăn cho Bùi Nguyên Tự.
Bùi Nguyên Tự cũng không phải người hay so đo, cúi đầu ăn cơm.
Ăn không nói, ngủ không trò chuyện, mãi cho đến khi nha hoàn dọn bàn ăn đi, hai người súc miệng xong, Thẩm Minh Thục mới đem chuyện xảy ra ban ngày kể lại rành mạch cho Bùi Nguyên Tự nghe, còn cho mời vợ của quản sự Hồ Đại đến để đối chứng.
Không có bằng chứng không cớ tất nhiên không thể tố cáo Quốc Công phủ Thái phu nhân, nhưng trong tay đã có chứng cứ, mọi việc Triệu thị làm đều không thể che giấu trước mặt Bùi Nguyên Tự.
"Thật là vô lý!"
Bùi Nguyên Tự xem xong thì nổi giận đùng đùng, đập mạnh cuốn sổ sách trong tay xuống bàn.
Thẩm Minh Thục ra hiệu, vợ của Hồ Đại vội vàng lui xuống.
Thẩm Minh Thục đứng dậy rót một chén trà đặc đưa cho trượng phu, nhẹ giọng nói: "Đại gia bớt giận, ta nghĩ mẫu thân bị Phạm thị che mắt nên mới làm vậy, hoặc có lẽ trong chuyện này có hiểu lầm gì đó. Dù sao Phạm thị cũng từng là vú nuôi của Đại gia, ta suy đi nghĩ lại sợ oan uổng người tốt, nên mới muốn mời Đại gia cho một chủ ý..."
Đây cũng là lý do Thẩm Minh Thục sáng sớm nay đã vội vã từ nhà mẹ đẻ trở về.
Hai tháng trước Quốc Công phủ cho sửa sang lại hai viện cũ ở hậu viện. Nửa năm trước Thẩm Minh Thục vì bệnh nên bị Triệu thị chia mất một nửa quyền quản gia, lần này việc tu sửa viện tử liền bị Triệu thị giành lấy, đám thợ được thuê đều là thân tín của tâm phúc bà ta là Phạm thị.
Phạm thị bỏ túi riêng, dối trên lừa dưới, Thẩm Minh Thục sớm đã cho người theo dõi, chỉ chờ bắt được sai lầm của Triệu thị. Hôm nay cuối cùng đã thuận lợi trộm được sổ sách tham ô của Phạm thị, chuẩn bị dùng chuyện này để danh chính ngôn thuận đoạt lại quyền quản gia.
Thẩm Minh Thục gả vào Quốc Công phủ ba năm không có con, không biết đã phải chịu bao nhiêu lời châm chọc của Triệu thị, ngày tháng trôi qua thật khó khăn, tất cả đều do mẹ chồng Triệu thị ban cho, hai người sớm đã thế như nước với lửa, đấu đá công khai lẫn ngấm ngầm.
Lần này nhất định phải để con trai ruột của bà ta vả mặt mẹ mình một trận, hung hăng làm bà ta mất mặt!
Thẩm Minh Thục tự tin Bùi Nguyên Tự sẽ trừng phạt Phạm thị đến vậy, là vì tính tình Bùi Nguyên Tự xưa nay vốn cương trực công chính. Trước kia cậu ruột của hắn là Bình Giang Bá dung túng gia nô cướp đoạt ruộng đất của bá tánh, Bùi Nguyên Tự không chút nể tình cũ, trực tiếp cách chức điều tra cậu mình, hồ sơ vụ án của Bình Giang Bá đến giờ vẫn còn lưu ở Ty Đề hình Án sát.
Chứng cứ rành rành, đâu còn hiểu lầm gì nữa. Bùi Nguyên Tự quá rõ mẹ ruột của mình, nén giận nói: "Cho người đi bắt Phạm thị tới đây."
Thẩm Minh Thục vui ra mặt, thế nhưng lời này truyền ra ngoài chưa đầy một khắc, tiểu tư bên ngoài đã vội vã chạy vào bẩm báo: "Đại gia, Thái phu nhân không khỏe, mời ngài mau qua đó!"
-
Triệu thị ở Đinh Lan quán đương nhiên cũng có tai mắt, nghe tin con trai muốn xử lý Phạm thị, tự biết chuyện đã bại lộ, trước tiên mắng chửi Phạm thị một trận, sau đó mặt mày ủ rũ.
Đến khi Bùi Nguyên Tự mặt lạnh như tiền bước tới, vẻ sầu khổ trên mặt Triệu thị đã biến mất, thay vào đó là tức giận vì xấu hổ, phẫn nộ nói: "Ta thấy ngươi đúng là cưới vợ quên mẹ rồi! Thẩm thị nó ly gián, nó nói gì ngươi cũng tin!"
"Sao, ngươi muốn tới tính sổ với ta à? Ta nói cho ngươi biết Tự ca nhi, cho dù tiền là ta bảo Phạm thị lấy đấy, ngươi muốn thế nào, muốn xử lý mẹ già này của ngươi ra sao, món nợ của cậu ngươi ta bây giờ vẫn chưa quên đâu..."
Triệu thị một khi đã ca cẩm thì không có hồi kết, Bùi Nguyên Tự hiển nhiên đã quen từ lâu, vừa không lên tiếng ngắt lời Triệu thị, cũng không nói nhiều lời vô ích.
Mãi đến khi mẹ ruột la lối xong, hắn mới lạnh nhạt nói: "Phạm thị sẽ bị nghiêm trị không tha, còn mẫu thân, mấy ngày này người cứ ở trong viện suy ngẫm cho kỹ đi."
Triệu thị rất giỏi càn quấy vô lý, bà ta xuất thân không cao, cha chỉ là một Bá tước hết thời, năm đó nhờ có dung mạo xuất chúng mới được cha của Bùi Nguyên Tự là Bùi Trọng Lễ để mắt, sống chết đòi cưới về nhà.
Bùi Trọng Lễ cả đời phong lưu thành tính, giống như ông nội của Bùi Nguyên Tự, khai quốc công thần của Đại Chu – Vệ Quốc Công đời đầu, Trung Sơn Vương Bùi Kỵ, đều sủng thiếp diệt thê. Tính tình của Triệu thị dù có tốt đến đâu cũng bị giày vò thành một người đàn bà chanh chua.
Bùi Nguyên Tự đã đi rồi, Triệu thị vẫn chưa nguôi giận, ở trong phòng không ngừng kể lể từ khi bà ta gả vào đây đã phải chịu bao nhiêu khổ cực để quản lý nhà họ Bùi, nuôi dưỡng Bùi Nguyên Tự. Sau khi Bùi Trọng Lễ qua đời, bà ta lại trẻ tuổi góa bụa, một mình gánh vác gia đình, nuôi nấng con trai nhỏ Tụng ca nhi vất vả nhường nào...
Càng nói càng cảm thấy mình mệnh khổ, lúc trẻ bị đám mỹ thiếp của Bùi Trọng Lễ bắt nạt, về già lại chẳng có chút uy nghiêm nào trước mặt con trai. Bà ta chưa từng thấy tảng đá nào cứng đầu cứng cổ như vậy, ngày nào cũng trưng ra bộ mặt đưa đám cho ai xem!
Ma ma thân cận là Thu Nương vỗ lưng bà ta an ủi: "Thái phu nhân đã biết tính tình của Đại gia, sao không thể nói vài lời mềm mỏng?"
