Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mỹ Nữ Vạn Nhân Mê, Bị Các Đại Lão Điên Phê Theo Đuổi (Dịch FULL)

Chương 12: Tát Di Nhĩ, làm tốt lắm

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Khí tức của Tát Di Nhĩ không đổi, ngược lại khóe miệng Tắc Sắt nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hắn vừa định mở miệng thì thấy cô gái trước mặt ngẩng đầu lên, nở một nụ cười với Tát Di Nhĩ: "Xin lỗi, tôi không đụng trúng anh chứ?"

Tát Di Nhĩ liếc nhìn cô gái trước mặt, thần sắc nhạt nhẽo, giọng nói bình thản: "Ừ."

Cô gái nghe vậy lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm, nụ cười càng thêm chân thành: "Nếu đã vậy, tôi không làm phiền anh ăn cơm nữa, tôi đi trước đây."

Tầm mắt Tát Di Nhĩ dừng lại một chút ở lúm đồng tiền hai bên khóe miệng cô gái rồi dời đi: "Được, tạm biệt."

Đôi mắt Hứa Tô Tô hơi mở to, người trước mặt dường như không lạnh lùng như vẻ bề ngoài, thế là cô cũng lịch sự gật đầu: "Tạm biệt."

"Này này, Tô Tô bé nhỏ, cô cứ thế mà đi à? Không chào tạm biệt người bạn tốt của cô sao?" Khi dáng người sắp lướt qua Tát Di Nhĩ, giọng nói trêu chọc của Tắc Sắt lại vang lên từ phía sau. Lần này Hứa Tô Tô chẳng thèm giữ hình tượng mà trợn trắng mắt một cái, bước chân càng nhanh hơn, đi thẳng một mạch không thèm ngoái đầu lại.

Đồ tâm thần, không bao giờ gặp lại!

Tắc Sắt cười hừ một tiếng, định bước chân đi theo thì bị Tát Di Nhĩ đứng dậy chặn lại: "Tắc Sắt, dừng lại đúng lúc đi."

"Tát Di Nhĩ, chuyện này không giống phong cách của ngươi chút nào." Tắc Sắt cười đầy ẩn ý, giơ tay định khoác vai Tát Di Nhĩ nhưng bị anh ta nghiêng người né tránh.

Nụ cười trên mặt Tắc Sắt không đổi, thân hình khẽ động, cả người nương theo khoảng trống khi Tát Di Nhĩ nghiêng người mà lao thẳng về phía Hứa Tô Tô.

Hứa Tô Tô vẫn luôn chú ý động tĩnh phía sau, lúc này theo bản năng cảm thấy không ổn, liền vắt chân lên cổ mà chạy thẳng ra cửa chính.

Tắc Sắt nhìn bóng dáng phía trước, răng khểnh thoắt ẩn thoắt hiện, động tác nhanh thêm hai phần, mắt thấy giây tiếp theo tay phải hắn sắp chạm vào người trước mặt.

Thân hình khựng lại, cả người thú đứng im tại chỗ, không nhúc nhích. Một chiếc gai băng từ hư không xuất hiện, lúc này cách mắt hắn chưa đầy 1cm.

Và chính sự khựng lại này, bóng dáng không thèm ngoái đầu đằng xa đã chạy đến cửa chính. Hắn "tặc" một lưỡi, biết là đuổi theo không kịp nữa, đành đứng thẳng người, khoanh tay im lặng nhìn bóng dáng kia rời đi.

Cho đến khi cánh cửa được mở ra rồi đóng lại, bóng dáng người nọ hoàn toàn biến mất, hắn mới quay người lại, hai tay đan vào nhau để sau gáy, lững thững đi ngược về.

Trong lúc đi, những sợi tóc trên đỉnh đầu Tắc Sắt tự bay lên dù không có gió, dần dần biến thành một ngọn lửa trắng, và theo bước chân của hắn, ngọn lửa cháy ngày càng rực. Những người thú gần đó đều cảm thấy một cơn nóng bức khó tả, theo bản năng tăng tốc độ lùa cơm. Ăn nhanh lên, lát nữa mà đánh nhau là khỏi ăn luôn.

Đối mặt với thái độ kiêu ngạo của Tắc Sắt, những thành viên tộc Hàn Uyên U Lang vốn im lặng nãy giờ đều đứng dậy, vây quanh bảo vệ thủ lĩnh của họ, tạo thành một nhóm nhỏ đầy nguy hiểm. Còn Tát Di Nhĩ vẫn thần sắc không đổi, đứng sừng sững tại chỗ.

"Đừng trách tôi không nhắc nhở các cậu, tụ tập đánh nhau là bị nhốt biệt giam đấy." Một giọng nói chứa tiếng cười cắt ngang bầu không khí căng thẳng của hai bên. Là Nhân Mạc Thập, người đã đứng xem náo nhiệt nãy giờ.

Tắc Sắt khựng lại, dường như nghĩ đến điều gì đó, vai sụp xuống, ngọn lửa trên đầu dần tắt ngấm, cả người tùy ý xoay sang một bên, quay đầu bỏ đi.

Tát Di Nhĩ thấy Tắc Sắt đi xa, ra một thủ hiệu, cả đội ngũ im lặng ngồi xuống, tiếp tục ăn cơm như thể trò hề vừa rồi chưa từng xảy ra. Nhân Mạc Thập vẫn giữ nụ cười ôn hòa nhã nhặn đó trên mặt, còn trong lòng nghĩ gì thì có lẽ chỉ mình anh ta biết.

...

Rời khỏi nhà ăn, quãng đường về ký túc xá rất thuận lợi. Hứa Tô Tô nhanh chóng tìm thấy phòng của mình, dùng chìa khóa mở cửa.

Bước vào phòng là một căn phòng đơn tiêu chuẩn, không lớn nhưng rất sạch sẽ, và những thứ cần thiết đều có đủ. Một chiếc giường đơn, một tủ đầu giường, một tủ quần áo nhỏ, sát cửa sổ còn có một chiếc sofa nhỏ và một bàn ăn. Ngoài những thứ này ra, điều khiến cô ngạc nhiên nhất là còn có một phòng tắm riêng, bên trong có đầy đủ đồ dùng vệ sinh cá nhân.

Mở tủ quần áo ra, bên trong còn có hai bộ đồng phục làm việc mới tinh.

Môi trường này khiến Hứa Tô Tô rất hài lòng. Tốt hơn nhiều so với cô tưởng tượng, chăn ga gối đệm đều là đồ mới, đỡ cho cô bao nhiêu việc. Xem ra đãi ngộ của nhà thanh lọc cũng khá tốt. Chỉ là cấp D mà đãi ngộ đã thế này, không biết cấp S sẽ như thế nào?

Khác với chiến binh thú huyết có cấp 2S, 3S trên cấp S, nhà thanh lọc cấp cao nhất chỉ đến cấp S. Còn trên cấp S có nữa hay không thì không phải chuyện mà một "tân binh" như Hứa Tô Tô có thể biết được.

Cô tiện tay đặt chiếc túi đeo chéo vẫn luôn mang theo lên sofa, sau đó ngồi xuống, thở phào một hơi thoải mái, mở hộp cơm ra, cầm đũa lên, gắp một miếng thịt xem thử. Vân thịt màu đỏ, không nhìn rõ là thịt gì, trong ký ức của nguyên chủ cũng không có.

Cô thử đưa miếng thịt vào miệng, nhai kỹ. Sau đó gật đầu, không tệ, tuy không ăn ra là thịt gì nhưng vị rất ngon, cực kỳ vừa miệng, xin tặng một lời khen cho đầu bếp! Ngày mai cô lại muốn ăn món này.

Ăn xong thịt, cô lại gắp một đũa rau xanh, toàn là những loại nguyên chủ chưa từng ăn qua, nhưng vị cũng rất ngon. Hứa Tô Tô không kén ăn, ăn rất ngon lành. Cô cố gắng ăn, ăn đến mức no căng bụng mà mới hết một nửa.

Nửa còn lại cô cũng không lãng phí, cất vào chiếc tủ lạnh nhỏ trong phòng, định sáng mai hâm nóng lại ăn tiếp. Như vậy mỗi ngày mua một suất cơm có thể ăn được hai bữa. Số tiền nợ sẽ sớm trả hết thôi!
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6