Hứa Tô Tô được Forbes ôm trong lòng nên không hề bị thương, nhưng trong lúc né tránh, cô cảm thấy có thứ gì đó ấm nóng, ngọt lịm bắn lên mặt, cô theo bản năng nhắm mắt lại. Hành động này lại khiến đám thú nhân tập thể nổi giận, ra tay càng thêm tàn độc.
Forbes muốn mang Hứa Tô Tô đi, nhưng thú nhân tấn công ngày càng đông, cấp bậc cũng ngày càng cao. Cứ đà này, đừng nói là mang cô đi, ngay cả hắn cũng khó mà thoát thân.
Cân nhắc thiệt hơn, hắn cúi đầu liếc nhìn người trong lòng, nghiến răng kèn kẹt. Cô nàng này xảo quyệt vô cùng, lần này mà buông ra thì lần sau muốn bắt lại không dễ chút nào!
"Lần này coi như cô may mắn, nhưng cô cứ đợi đấy, chuyện này chưa xong đâu, tôi nhất định sẽ bắt cô về."
Hứa Tô Tô hiểu chứ, màn kết thúc thì phải có tiết mục nói lời đe dọa mà. Cô đưa tay lên múi cơ bụng mà mình đã thèm thuồng nãy giờ, thản nhiên sờ mạnh một cái. Cảm giác đúng là rất tuyệt, y như cô tưởng tượng.
Nhưng miệng lại buông một câu bất cần: "Ồ, cảm giác cũng thường thôi." Tức chết anh luôn.
"Cô! Cô!" Thái độ và hành động của cô khiến Forbes tức đến run rẩy. Hắn lườm cô một cái sắc lẹm, ném cô về phía đám thú nhân rồi cả người hóa thành một đạo bóng đen, biến mất trong nháy mắt.
Hứa Tô Tô được đám thú nhân đỡ lấy, không hề sứt mẻ miếng nào. Nhưng dù cô có nói mình không sao, đám thú nhân và bác sĩ vẫn khăng khăng bắt cô phải kiểm tra kỹ lưỡng mới được đi. Thế là, cô vừa ra khỏi phòng y tế chưa đầy năm phút đã bị đưa trở lại.
Lần này kiểm tra còn kỹ hơn cả lúc nãy. Bởi vì mỗi một phái nữ đều là báu vật của đế quốc, tuyệt đối không được lơ là, nhất là ở khu vực hiếm phái nữ như Alpha thì lại càng như vậy. Mãi đến khi xác định cô thực sự không sao, họ mới cho phép cô rời đi.
Trước khi đi, bác sĩ chỉ vào vết máu trên mặt cô, ngập ngừng muốn nói lại thôi, rồi ướm hỏi: "Gã thú nhân lúc nãy là... của cháu à?"
Hứa Tô Tô cũng không biết giải thích thế nào, đành im lặng lau vết máu. Kết quả là bác sĩ lại lộ ra vẻ mặt "cháu không cần nói nữa, ta hiểu mà". Ông vỗ nhẹ vai cô: "Loại đàn ông hay ghen tuông đó thì nên dạy dỗ một trận, cháu làm đúng lắm! Yên tâm, ta sẽ giữ bí mật cho cháu." Nói xong còn nháy mắt với cô, làm động tác kéo khóa miệng.
Hứa Tô Tô: ??? Không phải, chuyện này là sao?
Trên đường về ký túc xá, cô cứ nơm nớp lo sợ, may mà mọi chuyện đều thuận lợi. Nằm vật ra giường, cô thở phào nhẹ nhõm. Một buổi sáng kinh tâm động phách đã trôi qua, thời gian còn lại của ngày hôm nay chắc sẽ không còn sự cố nào nữa đâu nhỉ?
Nghỉ ngơi một lát, cô mở quang não lên, nhìn đống rau củ mà mãi không nỡ nhấn nút mua. Lúc nãy kê đơn, bác sĩ hỏi cô muốn loại nào, có loại đắt loại rẻ, còn bảo cô mua loại rẻ là được, hiệu quả như nhau, chỉ khác là một loại mang từ khu ô nhiễm về, một loại là do thú nhân tự trồng.
Hứa Tô Tô đắn đo mãi, cuối cùng vẫn chọn loại đắt. Cô thực sự sợ tiêu chảy lắm rồi. Nếu vì tham rẻ mà uống nhầm thuốc khiến bệnh nặng thêm thì đúng là lợi bất cập hại. May mà hiệu quả của thuốc khá tốt, uống vào cô thấy cơn đau bụng giảm hẳn, chắc sẽ không ảnh hưởng đến việc đi làm ngày mai. Dù sao mai cũng là ngày đầu tiên đi làm, cô vẫn muốn để lại ấn tượng tốt với lãnh đạo.
Cẩn thận so sánh giá cả trên quang não, cuối cùng Hứa Tô Tô đặt mua một cây cải thảo. Cải thảo vị ngọt thanh, mua về chỉ cần luộc lên cho thêm chút muối là xong một bữa. Mua xong cải thảo, cô mua thêm một cái nồi nấu, một ít gia vị. So với giá cải thảo đắt đỏ thì giá cái nồi rẻ đến giật mình, chỉ có hơn 30 tệ, còn được tặng kèm bát đũa.
Mua xong mấy thứ này, cô lại vào cửa hàng hạt giống định mua một ít hạt. Với mức lương hiện tại thì không đủ cho cô ăn, muốn không bị đói, cô dự định sẽ trồng ít ớt, cà chua và khoai tây trong ký túc xá. Vừa ngon lại vừa năng suất. Để tránh rủi ro, cô chọn loại hạt giống mang ra từ khu ô nhiễm, bán theo hạt, giá đắt gấp mười mấy lần hạt giống thường, cô cũng cắn răng chấp nhận. Nhưng vì không chắc mình có trồng được không nên cô không mua nhiều, mỗi loại chỉ mua một hạt, khoai tây thì mua một mẩu siêu nhỏ.
Lúc thanh toán, nhìn con số đó mà cô xót xa đến run cả người. Run rẩy nhấn nút thanh toán, miệng không ngừng tự an ủi: "Không bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô, đây là một thử nghiệm bắt buộc phải làm! Thua thì thôi, nếu trồng được thì sau này không lo chết đói nữa." Nghĩ vậy, tâm trạng cô mới khá hơn đôi chút.
Đến đây, 1000 tệ cô ứng trước hôm qua giờ chỉ còn lại hơn 200 tệ. Mà còn tận 30 ngày nữa mới đến kỳ lương. Ha ha.
Nằm trên giường một lát, cơn đau bụng của Hứa Tô Tô tan biến, chỉ còn lại cảm giác đói cồn cào. Những gì ăn hôm qua đã tiêu tán hết, lại còn vật lộn cả buổi sáng, không đói mới lạ! Nhưng cơm thừa trong tủ lạnh cô không dám ăn nữa.
Nhìn quang não, còn 40 phút nữa cải thảo mới được giao đến, đói cũng vô ích. Hứa Tô Tô nằm thẳng trên giường, suy nghĩ cách kiếm tiền. Trong đầu cô thấp thoáng vài ý tưởng nhưng vẫn chưa hạ quyết tâm.
Lúc này, quang não thông báo đồ cô mua đã được giao đến, đang đợi ở cổng lớn. Cô lập tức bật dậy, mặc áo vào rồi lao thẳng ra cổng.
Trước khi ra khỏi cửa, Hứa Tô Tô không quên lấy một chiếc khăn vuông che mặt lại.
Dù không biết tên thú nhân đực kia làm cách nào tìm được mình, nhưng che lại vẫn tốt hơn là không chứ nhỉ?
Đây là lần thứ hai Hứa Tô Tô gặp tên thú nhân đó. Lần đầu tiên, hắn đột nhiên xuất hiện, tự xưng là thợ săn tiền thưởng, nhận lệnh truy nã để bắt nguyên chủ về. Kết quả là hắn bị nguyên chủ lừa vào khu ô nhiễm, cô nhân cơ hội đó mà chạy thoát.