Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Mỹ Nữ Vạn Nhân Mê, Bị Các Đại Lão Điên Phê Theo Đuổi (Dịch FULL)

Chương 3: Giết Ta

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

hông có gì thay đổi cả.Anh nhắm mắt lại, nở một nụ cười khổ. Thật nực cười, đến tận lúc này trong thâm tâm anh vẫn còn mong chờ kỳ tích xảy ra.Không cam tâm chết đến thế sao? Nhưng làm sao anh có thể cam lòng được? Anh là một chiến binh, anh nên chết trên chiến trường.

Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, đốt cháy đến giọt máu cuối cùng với vật ô nhiễm, đó mới là định mệnh của anh, chứ không phải chết trong tay một con quái vật cấp thấp ở một vùng ô nhiễm rác rưởi như thế này.Mỉa mai làm sao.

Cả chiếc lồng bỗng chìm vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng gầm rú và đập phá của con rết quái vật.

Hứa Tô Tô không nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ đột nhiên nhớ ra, tuy cô không phải nhà thanh lọc, nhưng cô là con người mà! Ít nhất là 5 phút trước cô vẫn là con người!

Thú nhân luôn tìm kiếm dấu vết của con người, những vật dụng mang hơi thở con người có thể ngăn chặn sự ô nhiễm của họ.

Vậy thì cô – một con người bằng xương bằng thịt, chạm vào một cái chẳng phải sẽ hiệu quả hơn mấy vật vô tri kia sao?

Tất nhiên, hiện tại cô cũng không biết mình còn được tính là con người hay không, nhưng đã đến lúc sinh tử thế này rồi, nếu không thử vùng vẫy một phen thì đến giờ này ngày mai, cô đã biến thành phân rết mất rồi!Thấy anh chàng thú nhân không phản kháng, cô thử đặt ngón tay thứ hai xuống, rồi thứ ba, cuối cùng là áp cả lòng bàn tay lên theo tư thế kiểm tra xem có bị sốt hay không.

Mắt cô nhìn xuống, nhìn chằm chằm vào dấu ấn màu đỏ huyết dụ trên cổ người đàn ông không chớp lấy một cái.

Nhìn đến mức mỏi cả mắt, cô lờ mờ phát hiện cái dấu ấn đó dường như nhạt đi một chút?Không biết có phải ảo giác của mình hay không, cô theo bản năng ghé sát lại để nhìn cho kỹ.

Hơi thở nóng hổi phả vào cổ khiến Cố Thiên Vân toàn thân căng thẳng, đôi bàn tay vô thức siết chặt.

Theo bản năng anh định ngả đầu ra sau, nhưng lại bị bàn tay hơi dùng sức của cô gái giữ nguyên tại chỗ.Một lực đạo rõ ràng chẳng đáng nhắc tới, nhưng đối với anh lúc này lại nặng tựa ngàn cân.

Anh rũ mắt, nhìn hàng mi dài của cô gái đổ bóng xuống như đôi quạt nhỏ.Hứa Tô Tô nhìn một lúc, chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm.

Cô có chút mừng rỡ, nếu thời gian lâu hơn chút nữa, mức độ ô nhiễm của anh ta giảm thêm chút nữa, chẳng phải anh ta có thể đưa cô ra ngoài sao?

Đúng lúc này, cánh cửa bị tông mạnh ra, một con quái vật rết khác với thân hình to lớn hơn bước vào, tay cầm một chai chất lỏng đục ngầu, miệng lầm bầm: "Thuốc... thuốc đến rồi..."

Con rết đang đá lồng dừng lại, quay người, nhanh chóng dùng ống tiêm hút đầy thứ dịch đen kịt, mở lồng, thò móng vuốt vào bắt người: "Tiêm... tiêm... thứ hay cắn người thì phải tiêm..."

Hứa Tô Tô hít sâu một hơi, theo bản năng rút tay lại, xoay người né tránh.

Ánh mắt Cố Thiên Vân dõi theo bàn tay vừa rời đi kia, im lặng trong giây lát rồi trở lại vẻ suy sụp, nói giọng bất cần đời: "Thật đáng tiếc, xem ra cô không kịp giết tôi rồi."

Hứa Tô Tô chẳng rảnh mà để ý đến anh ta, trong lòng cô đã đem tổ tiên mười tám đời nhà con rết ra hỏi thăm một lượt.

Đúng là sống lâu thì cái quái gì cũng thấy được, cô là một con người mà lại có ngày bị một con rết tóm đi tiêm thuốc!

Thật là đảo lộn luân thường đạo lý mà.

Sau này nếu có dịp đi du lịch Vân Nam, dù có chết cô cũng phải ăn mười mấy xiên rết chiên giòn để báo thù rửa hận hôm nay!

Trong lòng gào thét hùng hổ bao nhiêu thì thực tế cô né tránh chật vật bấy nhiêu.

rong chiếc lồng chật hẹp, để tránh sự truy bắt của con rết, cô phải lăn lộn bò lê bò càng.Ngược lại, người đàn ông vừa nói sắp chết kia lại né tránh vô cùng ung dung. Thấy cô sắp bị bắt tới nơi, anh ta còn có tâm trạng cười với cô. Hứa Tô Tô nếu không phải đang bận túi bụi thì thật sự muốn lao tới đá cho anh ta vài phát.Đúng là không nên gọi anh ta dậy, nếu không người đầu tiên bị bắt đi tiêm chắc chắn là anh ta rồi.

Chân của con rết còn thô hơn cả đùi của Hứa Tô Tô. Ban đầu nó thò một chiếc vào, thấy khó bắt quá, nó liền chen một lúc bốn cái chân qua cánh cửa nhỏ, trong đó có một cái suýt chút nữa đã tóm được cô.

Thấy sắp không tránh kịp, Hứa Tô Tô tung ra sự linh hoạt chưa từng có trong đời, "vèo" một cái nhảy tót ra sau lưng người đàn ông, hóa thành con bạch tuộc, dùng cả tay lẫn chân treo trên người anh ta, bám chặt không buông, thở hồng hộc.

Hôm nay dù có phải chết ở đây, cũng đừng hòng bảo cô tự giác leo xuống!


Cố Thiên Vân vốn dĩ đã có ý định nhường, nếu không với thân thủ của anh, làm sao cô gái này với tốc độ chậm hơn cả ốc sên có thể tiếp cận anh được?

Anh cũng không thể giải thích được mình đang nghĩ gì, khi cận kề bờ vực sụp đổ mà vẫn làm những chuyện như vậy.

Ô nhiễm được chia thành ô nhiễm nông và ô nhiễm sâu. Ô nhiễm nông thì bất kỳ người thanh tẩy nào cũng có thể loại bỏ, nhưng ô nhiễm sâu thì không. Nó bám rễ sâu vào tầng tinh thần, không phải bất kỳ người thanh tẩy nào đến cũng có thể giải quyết được.

Sự ô nhiễm của anh đã ăn sâu bén rễ, dù cô gái trước mặt là người thanh tẩy cũng chưa chắc đã giúp anh loại bỏ được. Lúc đó anh lại như mất trí, sau khi hỏi ra, chính anh cũng cảm thấy buồn cười.

Liếm liếm răng hàm, anh nở một nụ cười, bảo vệ cô gái phía sau không một kẽ hở, nhưng miệng lại trêu chọc, "Cô bé, chiến binh máu thú không phải dùng như vậy đâu, không ai dạy cô cách sử dụng chúng tôi sao? Hay là, để tôi..."

Lời còn chưa dứt, anh đã phát ra một tiếng rên rỉ, đầu không kiểm soát được mà ngửa ra sau.

Thì ra là cô gái phía sau anh, dùng cánh tay kẹp vào cổ anh, nhưng vì căng thẳng nên vô thức dùng sức.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6