Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Nghe Nói Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Vai Ác (Dịch Full)

Chương 9: Luận văn của ngươi hoàn toàn không có dấu vết của sự huấn luyện khoa học nào

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Thời gian nửa tháng nhanh chóng trôi qua.

Đêm đen gió cao, một đạo hắc ảnh lặng lẽ lẻn vào Huyền Âm Các.

"Thật là một mỹ nhân tiêu chuẩn."

Ngăn cách qua lớp màn lụa mỏng manh, hắc ảnh cười khanh khách quái dị, giọng điệu cợt nhả:

"Ngoan ngoãn làm vật trong trướng của ca ca ta đi."

Sang Niệm đã đợi từ lâu bật dậy như cá chép quẫy đuôi, vô cùng phối hợp đưa hai tay ra:

"Vậy còn đợi gì nữa? Đi thôi đi thôi."

Hắc ảnh quay người bỏ đi.

Sang Niệm: "?"

Đồng chí, có phải ngươi đã bỏ quên thứ gì không?

Giây tiếp theo, căn phòng bên cạnh truyền đến động tĩnh.

"Thật là một mỹ nhân tiêu chuẩn!"

Hỏng rồi, hướng đó là...

"Tạ Trầm Chu!"

Sang Niệm không kịp suy nghĩ nhiều, nhấc chân lao tới.

"Rầm ——!"

Nàng một cước đá văng cửa phòng, trong phòng hắc vụ mịt mù.

Tạ Trầm Chu đang giao chiến với thứ gì đó, bóng dáng mờ ảo không rõ, chỉ có thể thấy một đường nét đại khái.

"Đừng giãy giụa nữa," cái bóng kia cười càng thêm bỉ ổi, "Ngoan ngoãn làm vật trong trướng của ca ca ta đi ha ha ha ha ——"

Sang Niệm: "???"

"Ngươi bắt nhầm người rồi kìa!!!" Nàng sốt ruột nói, "Ta mới là muội muội của thành chủ!"

Hắc ảnh rõ ràng do dự một chút.

Nó nhìn Tạ Trầm Chu, lại nhìn Sang Niệm, cuối cùng nói:

"Lần sau nhất định."

Nói xong, nó cuốn lấy Tạ Trầm Chu bay ra ngoài phòng.

Thấy bọn chúng sắp đi, Sang Niệm trong lúc tình thế cấp bách không màng tới chuyện khác, lấy đà nhảy lên, muốn kéo Tạ Trầm Chu xuống.

Nào ngờ, tay vừa chạm vào vạt áo hắn, trước mắt nàng một trận trời xoay đất chuyển, lập tức mất đi ý thức.

"Sang Niệm, tại sao lại đưa loại rác rưởi này cho tôi."

"Tôi xem từ đầu đến cuối chỉ thấy não cô trống rỗng."

"Luận văn cô viết hoàn toàn không có dấu vết của sự huấn luyện khoa học nào."

Không biết qua bao lâu, bên tai Sang Niệm truyền đến giọng nói quen thuộc.

Nàng dùng sức dụi mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.

Mùa hè oi bức, ngoài cửa sổ kính lá cây long não phản chiếu ánh nắng, xanh mướt một màu.

Máy điều hòa vận hành không tiếng động, trong văn phòng nhiệt độ thấp đến quá mức, miệng vị giáo sư hướng dẫn cứ đóng mở liên tục, đang kích động nói gì đó.

Mình đây là... trở về rồi?

Sang Niệm còn chưa kịp vui mừng, giáo sư đã đập mạnh bản luận văn in ra xuống bàn, giọng điệu còn lạnh hơn cả con dao giết cá mười năm:

"Hoãn tốt nghiệp."

Một tiếng nổ lớn vang lên, thế giới sụp đổ.

Sang Niệm đột ngột ngồi dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm nội y.

"Hóa ra chỉ là một giấc mơ." Nàng sởn gai ốc, chưa hoàn hồn mà lắc lắc đầu, "Cái này cũng quá đáng sợ rồi."

"Tí tách ——"

Trên đỉnh đầu khe đá không ngừng có giọt nước rơi xuống, phiến đá nàng đang nằm ướt sũng, váy cũng ướt mất một nửa.

Chẳng trách lại lạnh như vậy.

Sang Niệm dấp chút nước vỗ vỗ mặt, sau khi hoàn toàn tỉnh táo, nàng đứng dậy vừa vắt váy vừa đưa mắt nhìn quanh.

Đây là một hang động ngầm cực kỳ rộng lớn, ánh sáng mờ ảo, vách đá mọc đầy rêu xanh u tối, âm u đáng sợ.

"Tạ Trầm Chu?"

Con yêu vật kia không biết đã đi đâu, nàng thử gọi một tiếng, âm thanh va đập qua lại giữa các vách đá, tạo thành từng đợt tiếng vang.

Không có hồi đáp.

"Lục Lục." Nàng lại gọi.

Một đạo bạch quang bay ra từ thức hải của nàng, con vẹt nhỏ nhảy lên vai nàng, "Có chuyện gì sao?"

"Tạ Trầm Chu ở đâu?" Nàng hỏi.

"Ở hang động bên cạnh." Nó đáp.

Sang Niệm vịnh vách đá lần mò đi về phía đó, lo lắng khôn nguôi, "Hắn không chết rồi chứ?"

"Cái đó thì chưa, còn một hơi thở." Lục Lục nói.

Sang Niệm tăng tốc độ, vạn phần hối hận:

"Sớm biết vậy đã đeo cho hắn vài món pháp bảo hộ thân rồi, giờ thì hay rồi, hắn mà chết thì ta cũng xong đời."

"Nhưng mà tại sao con yêu quái đó lại bắt hắn mà không bắt ta chứ?" Nàng nghĩ mãi không thông, "Cốt truyện nguyên tác rõ ràng không phải viết như vậy."

Lục Lục gãi đầu, "Có lẽ ——"

"Nó là một kẻ cuồng nhan sắc?"

Sang Niệm: "."

Nàng đúng là hỏi thừa rồi.

Rẽ qua một khúc quanh, một hang động lớn hơn hiện ra trước mắt.

Bốn phía vách tường khảm rất nhiều khoáng thạch phát sáng, chiếu rọi cả hang động sáng như ban ngày, trên chiếc giường bằng đá trải lớp lông thú dày và mềm mại.

Tạ Trầm Chu vận hắc y đang nằm trên giường.

Sang Niệm vội chạy tới: "Tạ Trầm Chu?!"

Sắc mặt hắn trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền.

"Ngươi mau xem hắn bị làm sao đi." Nàng thúc giục Lục Lục.

Giọng Lục Lục hiếm khi nghiêm trọng, "Hắn không có pháp bảo hộ thân nên đã trúng yêu độc, tình hình rất không ổn."

Sang Niệm tháo hết pháp bảo trên người xuống đặt vào lòng hắn, "Vậy bây giờ ta đưa cho hắn còn kịp không?"

"Muốn cứu hắn, chỉ còn một cách duy nhất thôi." Lục Lục nói.

"Cách gì?" Sang Niệm hỏi.

Lời vừa dứt, một sợi lông vũ hóa thành huỳnh quang chui vào giữa lông mày nàng, nàng trước mắt tối sầm, ngã xuống bên cạnh Tạ Trầm Chu.

...

"Là lỗi của ta, ban đầu ta không nên sinh ra ngươi."

Thiên địa u ám, mưa tầm tã.

Những hạt mưa lạnh lẽo đập vào người, Sang Niệm đột ngột mở mắt.

Nàng ngơ ngác nhìn quanh, không hiểu sao mình lại đột nhiên tới vùng hoang dã này.

Phía xa có người đang nói chuyện, bóng dáng chập chờn lẫn trong tiếng mưa, nghe không rõ lắm.

Nàng dùng ống tay áo lau nước trên mặt, ngẩng đầu nhìn lên.

Đó là một cặp... mẫu tử kỳ lạ.

Cơn gió lẫn mùi bùn đất thổi tung vạt áo màu tố của người phụ nữ.

Nàng ta rủ mắt nhìn đứa trẻ đang quỳ dưới chân mình, khuôn mặt mờ ảo không rõ.

"Tạ Trầm Chu, ta không nên sinh ra ngươi." Nàng ta gằn từng chữ.

Tim Sang Niệm đập thình thịch một cái.

Nàng dời tầm mắt xuống dưới, nhìn về phía đứa trẻ gầy gò đang quỳ trên mặt đất, toàn thân nhếch nhác bùn đất.

Đứa trẻ đó là...

Tạ Trầm Chu?!


Tang Niệm không hiểu rốt cuộc chuyện này là thế nào, nàng vừa định tiến lại gần họ, mới đi được vài bước đã bị một bức bình chướng vô hình ngăn cản.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6