Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Nha Hoàn Xinh Đẹp Diễm Lệ Bị Các Đại Lão Quyền Quý Cưỡng Chế Ái (Dịch FULL)

Chương 5: Ngụy Hằng, tên vô sỉ này

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Khóe miệng Bùi Tri Chi giật giật, nở một nụ cười: Đương nhiên là nóng rồi, huống chi bây giờ còn ở gần suối nước nóng, nàng cảm thấy lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi.

“Không nóng, nô tỳ từ nhỏ đã bị thể hàn!”

Ngụy Hằng trước nay luôn coi trời bằng vung, ngang ngược càn rỡ, cái miệng lại vừa độc vừa cay, đời trước nàng đã sớm lĩnh giáo rồi.

Khi tay đưa đến cổ Ngụy Hằng định lau, đột nhiên bị hắn tóm lấy.

Tim Bùi Tri Chi trĩu nặng, nàng sợ hãi nhìn hắn.

Ngụy Hằng giật lấy chiếc khăn trên tay nàng, tự mình lau người.

“Ngươi lui ra đi, xấu quá nhìn mất cả hứng!”

Sống hai đời lần đầu tiên bị mắng như vậy, Bùi Tri Chi thầm hừ lạnh, đời trước, nói trắng ra là Ngụy Hằng nhận nàng làm nha đầu ấm giường cũng chính vì nàng xinh đẹp.

“Vâng!”

Không cần hầu hạ cũng tốt, đỡ cho nàng phải nơm nớp lo sợ, Bùi Tri Chi cúi đầu, lui ra cửa đứng.

Không lâu sau, Như Yên được một nha hoàn dẫn đến.

Đêm nay Như Yên mặc một bộ thanh y hở vai, nhìn thấy nữ nhân đứng ở cửa, suýt nữa nàng ta không nhận ra.

“Bùi Tri Chi, lại là ngươi!”

Bùi Tri Chi ngẩng đầu nhìn Như Yên, cúi người hành lễ với nàng ta.

“Bái kiến di nương!”

Thấy bộ dạng này của nàng, Như Yên cười nhạo.

“Ngươi không cho rằng mình ăn mặc thế này thì Nhị công tử sẽ để ý đến ngươi đấy chứ!”

Bùi Tri Chi mím môi, không nói gì.

Thấy nàng cúi đầu ngoan ngoãn, ra vẻ hiền lành, Như Yên bóp lấy cằm nàng.

“Bây giờ ta là di nương trong phủ, còn ngươi chỉ là một tiểu nha hoàn, món nợ giữa chúng ta, sau này từ từ tính.”

Nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng, nàng ta cười khẽ, ghé sát vào tai Bùi Tri Chi.

“Đêm nay, ngươi cứ nghe cho kỹ xem, ta và Nhị công tử hoan ái thế nào!”

Nói xong, Như Yên ưỡn lưng đi vào trong.

Bùi Tri Chi đưa tay đóng cửa lại, thầm lườm Như Yên mấy cái.

Bây giờ đắc ý, lát nữa sẽ có lúc nàng ta phải chịu khổ.



Sau khi vào trong, Như Yên thấy Ngụy Hằng đang dựa vào thành hồ nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn gương mặt tuấn mỹ của nam nhân, nàng ta ngây ngẩn cả người, rón rén bước tới.

Ngụy Hằng mở mắt, tóm lấy tay Như Yên, kéo mạnh nàng ta vào trong bồn tắm.

Như Yên ngã vào bồn tắm, tay bị siết chặt rồi được kéo vào lòng nam nhân.

Ngụy Hằng như cười như không nhìn nàng ta, đôi mắt phượng hẹp dài hơi rũ xuống.

Bị hắn nhìn đến đỏ mặt, Như Yên ngượng ngùng cúi đầu.

“Bây giờ còn ngượng ngùng cái gì.”

Như Yên bị hắn nói cho sững sờ, sau khi hoàn hồn liền đưa tay đấm nhẹ Ngụy Hằng một cái.

Nhìn nữ nhân xinh đẹp với gò má ửng hồng trong lòng, khóe miệng Ngụy Hằng nhếch lên nụ cười, hắn cúi sát lại định hôn xuống.

Nhưng vừa chạm vào Như Yên, động tác của Ngụy Hằng liền dừng lại.

Như Yên không hiểu chuyện gì, đưa tay lướt trên người nam nhân.

Ngụy Hằng cau mày khó chịu, giữ chặt tay Như Yên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào mặt nàng ta.

Do tác dụng của thuốc, hắn không nhớ rõ dung mạo nữ nhân đêm qua, nhưng mùi hương trên người thì vẫn nhớ như in, nữ nhân trước mắt hoàn toàn không phải là người đêm qua.

Ngụy Hằng siết chặt tay Như Yên hơn, khiến nàng ta đau đến nhíu mày.

“Nhị công tử…”

Bùi Tri Chi đứng ngoài cửa nghe thấy lời này của Như Yên, bèn cắn môi.

“Ngụy Hằng, tên cầm thú này!”

Ngụy Hằng nhìn Như Yên, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng và khinh thường.

Nữ nhân chết tiệt này lại dám lừa gạt mình, nghĩ đến mọi chuyện xảy ra đêm qua, còn cả cái gan xong việc liền bỏ trốn, Ngụy Hằng cong môi cười lạnh.

Nữ nhân đó tưởng trốn rồi thì mình sẽ tha cho nàng sao, nếu nàng đã muốn chơi, mình sẽ chơi cùng nàng một phen.

Thấy Ngụy Hằng không tiếp tục, Như Yên đưa tay còn lại ôm lấy cánh tay rắn chắc của hắn.

“Nhị công tử sao vậy ạ?”

Ngụy Hằng hất tay Như Yên ra, lạnh lùng nhìn nàng ta.

Như Yên không hiểu chuyện gì, vẫn muốn lại gần Ngụy Hằng: “Nhị công tử, có phải ta hầu hạ không tốt không, xin người hãy cho ta một cơ hội nữa.”

Ngụy Hằng nhấc chân, đá nàng ta ra.

Như Yên đỏ hoe mắt, định tiếp tục giả vờ yếu đuối, nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh lùng ngạo mạn của Ngụy Hằng, chỉ có thể làm theo lời hắn dặn mà kêu lên.

Nghe thấy âm thanh trong phòng, Bùi Tri Chi nhíu mày, Ngụy Hằng tên ác ma này, vẫn xấu xa như kiếp trước.

Nàng nhớ, đời trước mỗi lần làm chuyện đó, Ngụy Hằng luôn thích làm những việc khiến người ta phải đỏ mặt…

Tên đàn ông đáng ghét này thật đáng sợ, Bùi Tri Chi lại một lần nữa cảm thấy may mắn vì Như Yên đã thay thế mình.

Mãi đến khi trời hửng sáng, mọi thứ mới trở lại yên tĩnh.

“Vào đi!”

Giọng nói trầm thấp dễ nghe của nam nhân từ trong phòng truyền ra.

Bùi Tri Chi mở mắt, lập tức đẩy cửa đi vào.

Đập vào mắt là cảnh Ngụy Hằng lười biếng dựa trên giường, còn Như Yên thì nằm trên đất, cả người trông mệt mỏi rã rời, như thể giây tiếp theo sẽ ngất đi.

Cầm thú! Ngụy Hằng đúng là tên cầm thú.

Bùi Tri Chi nhìn mà kinh hồn bạt vía, tình trạng của Như Yên lúc này cũng chẳng khác gì mình đời trước sau khi bị Ngụy Hằng đòi hỏi cả đêm.

Khóe miệng Ngụy Hằng nở nụ cười, đôi mắt phượng híp lại đầy vui vẻ.

“Xử lý cho di nương cẩn thận một chút!”

“Ngươi, qua đây hầu hạ ta mặc y phục!”

Bùi Tri Chi cau mày, không phải hắn chê mình xấu xí sao!

Như Yên được nha hoàn vào dìu đi, trong phòng tức thì chỉ còn lại Bùi Tri Chi và Ngụy Hằng.

Bùi Tri Chi xoay người lấy y phục, đến gần Ngụy Hằng, lần lượt mặc cho hắn.

Ngay khoảnh khắc nàng đến gần, Ngụy Hằng lại ngửi thấy mùi hương lan thoang thoảng thanh nhã ấy.

Mặc xong y phục cho hắn, Bùi Tri Chi cầm đai lưng định thắt cho hắn thì bị Ngụy Hằng giữ tay lại.

Đôi mắt đen kịt như muốn nuốt chửng người khác của hắn đánh giá gương mặt Bùi Tri Chi.

“Đêm qua ngươi ở đâu?”
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6