Nghe vậy, tim Bùi Tri Chi hẫng một nhịp.
Nàng cắn môi: “Nô tỳ ngủ trong phòng ạ!”
Ngụy Hằng liếm môi, như cười như không nhìn nàng.
“Vậy sao?”
…
Bùi Tri Chi không biết mình đã ra khỏi phòng Ngụy Hằng như thế nào, chỉ cảm thấy ánh mắt nam nhân nhìn mình vô cùng đáng sợ.
Trong đôi mắt sâu thẳm đen kịt ấy, dường như còn thấy được một tia hưng phấn.
“Như Yên tỷ tỷ sau này chính là di nương trong phủ rồi, thật là chuyện tốt, chờ trong bụng có động tĩnh là có thể kê cao gối mà ngủ yên rồi.”
Như Yên ngồi trước bàn trang điểm, mặc cho mấy nha hoàn chải chuốt cho mình.
Nàng ta vẫn còn nhớ đêm qua Ngụy Hằng đã đối xử với mình thế nào, tên đàn ông đó, rõ ràng ban đầu vẫn ổn, sao đột nhiên lại thay đổi.
Hắn vậy mà lại bắt mình quỳ dưới đất kêu cả đêm, trọn một đêm không ngừng nghỉ, bây giờ cổ họng nàng ta vẫn còn đau rát.
Thấy sắc mặt nàng ta không tốt, Tiểu Nguyệt cười khẽ: “Nhị công tử tuấn tú lịch lãm, ngay cả chuyện phòng the cũng hơn người thường, nhìn di nương mệt thế này, chắc hẳn Nhị công tử rất hài lòng.”
Mấy nha hoàn nghe vậy, đều nhìn Như Yên với vẻ ngưỡng mộ.
Như Yên siết chặt tay, gắng gượng cong môi.
“Được hầu hạ Nhị công tử cũng là vinh hạnh của ta, các vị đều là tỷ muội trước đây của ta, nay ta đã thành di nương, dĩ nhiên sẽ không quên mọi người.”
Mọi người nghe thế lại càng ân cần hơn.
Tiểu Nguyệt cài trâm lên tóc cho Như Yên, ghé vào tai nàng ta nói.
“Trước đây Bùi Tri Chi là kẻ kiêu ngạo nhất, bây giờ Như Yên tỷ tỷ đã thành di nương, có cần đi dạy dỗ nó một trận không!”
Nhắc đến Bùi Tri Chi, ánh mắt Như Yên lạnh đi.
Cơn tức tối đêm qua không có chỗ trút, Bùi Tri Chi con tiện nhân này, vừa hay có thể dùng làm bao cát trút giận.
Nhìn gương mặt thanh tú trong gương, Như Yên cười lạnh: “Đi, chúng ta đi xem nó thế nào!”
…
Bùi Tri Chi lấy hết bạc của mình ra, bày lên bàn tính toán, tổng cộng chỉ có hai lạng bạc.
Nàng khẽ thở dài, đến Quốc Công phủ bảy năm rồi, bao ăn bao ở, vậy mà mình chỉ để dành được có hai lạng bạc!
Tiền tiêu hàng tháng được chia theo cấp bậc nha hoàn, nha hoàn hạng nhất được một lạng bạc, còn nha hoàn hạng hai được một điếu tiền, tức 1000 đồng, tương đương 0.83 lạng bạc.
Nàng may mắn là nha hoàn hạng nhất, tiền tiêu hàng tháng vừa tròn một lạng bạc.
Trong Quốc Công phủ, nha hoàn muốn chuộc lại khế ước bán thân cần ba mươi lạng bạc.
“Ba mươi lạng, tính ra mình còn phải ở đây ba năm nữa, trong thời gian đó còn phải mong đại thẩm không đến đòi tiền thì mới dành dụm đủ, trời ơi!”
Bùi Tri Chi ôm đầu, sầu não nhìn đống bạc trên bàn.
Tiểu Như trở về, thấy nàng mặt mày ủ rũ, bèn nghi hoặc hỏi.
“Sao vậy?”
Bùi Tri Chi thất thần lắc đầu, đang buồn bã, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mắt sáng lên.
“Tiểu Như, ngươi có bạc không, cho ta mượn được không?”
Tiểu Như cau mày nhìn nàng: “Tự dưng ngươi cần bạc làm gì?”, biết nàng định làm gì, Tiểu Như cười gian: “Vẫn còn nghĩ đến việc mua chuộc Trương ma ma để ngươi được tiếp tục hầu hạ Nhị công tử, làm di nương sao?”
Vừa dứt lời, mấy tỳ nữ đột nhiên đẩy cửa xông vào.
Bùi Tri Chi và Tiểu Như giật mình, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Như Yên ăn mặc diêm dúa, đầu cài trâm bộ diêu, được Tiểu Nguyệt dìu vào.
Vào phòng, Tiểu Nguyệt vội kéo ghế cho Như Yên, rồi ngước mắt nhìn hai người đang đứng.
“Các ngươi to gan thật, thấy di nương mà còn không hành lễ!”
Tiểu Như cúi đầu, kéo Bùi Tri Chi, hai người cùng hành lễ với Như Yên.
“Bái kiến di nương!”
Như Yên sửa lại cây trâm bộ diêu trên đầu, lười biếng nhìn hai người.
“Vừa nãy ta nghe nói, ai muốn đến phòng Nhị công tử hầu hạ, quyến rũ Nhị công tử ấy nhỉ?”
Tiểu Như giật mình, “bịch” một tiếng quỳ xuống.
“Di nương, vừa nãy là do ta lỡ lời nói bậy, di nương đừng để trong lòng.”
Thấy vậy, Tiểu Nguyệt cười nhạo.
“Đúng là con chó của Bùi Tri Chi, bảo vệ nó như vậy, trong cái sân lớn này, ai mà không biết con tiện nhân Bùi Tri Chi này một lòng muốn quyến rũ Nhị công tử, nó mà cũng xứng sao!”
Bùi Tri Chi đứng thẳng người, cười lạnh nhìn Tiểu Nguyệt.
“Chủ tử của ngươi còn chưa mở miệng, ngươi lắm lời cái gì!”
Như Yên cười lạnh: “Ồ, một nha hoàn thấp kém mà cũng dám dạy dỗ người của ta sao?”
Tiểu Nguyệt cười đắc ý với Bùi Tri Chi.
“Di nương, hai nha hoàn này dám nói chuyện với người như vậy, có cần dạy dỗ một trận không?”
Như Yên sửa sang lại váy áo, thản nhiên nói.
“Đêm qua ta hầu hạ Nhị công tử cả đêm, rất mệt mỏi, hai người bọn chúng giao cho ngươi xử lý.”
“Vâng!”
Tiểu Nguyệt ngước mắt, nói với mấy tỳ nữ bên cạnh.
“Giữ hai con tiện tỳ này lại, ta phải thay di nương dạy dỗ chúng một trận.”
Mấy tỳ nữ tiến lên, đè chặt Bùi Tri Chi và Tiểu Như.
Bị đè quỳ xuống đất, Bùi Tri Chi ngẩng đầu hét lớn.
“Như Yên, đây là thù của ta và ngươi, ngươi đừng liên lụy đến Tiểu Như.”
Tiểu Nguyệt híp mắt, tát một cái vào mặt Bùi Tri Chi.
“Con tiện tỳ không biết xấu hổ, dám nói chuyện với di nương như vậy, tin ta nhổ lưỡi ngươi ra không.”
Tiểu Như thấy Bùi Tri Chi bị đánh, sợ hãi, vội vàng dập đầu với Như Yên.
“Xin di nương tha cho chúng con, những lời vừa rồi thật sự chỉ là nói bừa, chúng con thật sự không có ý quyến rũ Nhị công tử, xin di nương tha mạng!”
Như Yên cười khẽ: “Ngươi không có ý quyến rũ Nhị công tử, nhưng Bùi Tri Chi thì có, đêm qua còn ăn mặc xấu xí như vậy, không phải cố ý thu hút sự chú ý của công tử thì là gì.”
Nói rồi, nàng ta đứng dậy đi đến trước mặt Bùi Tri Chi, bóp lấy cằm nàng.
Nhìn gương mặt xinh đẹp tinh xảo của Bùi Tri Chi, Như Yên ghen đến phát điên.
Ngày trước nàng ta ghét nhất là cái vẻ hồ ly tinh này của Bùi Tri Chi, một ánh mắt, một cử chỉ là đã khiến đám đàn ông ở sân sau mê mẩn, giữ một nữ nhân như vậy ở tiền viện, lỡ có ngày Nhị công tử để ý tới, chẳng phải mọi việc mình làm đều uổng phí sao.
