“Hay là, bây giờ ta hủy đi khuôn mặt của ngươi, chỉ cần mặt ngươi bị hủy, ta sẽ tha cho cả hai ngươi, thế nào?”
Tim Bùi Tri Chi trĩu nặng, nhìn Tiểu Nguyệt đắc ý xoay người đi lấy kéo.
Như Yên cầm lấy kéo, trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn.
Tiểu Như mở to mắt: “Đừng mà di nương, người không thể!”
Tiểu Nguyệt tát một cái vào mặt Tiểu Như, khóe miệng nhếch lên cười.
“Di nương làm việc, đến lượt ngươi lên tiếng sao.”
Bùi Tri Chi cau mày, nhìn Như Yên cầm kéo nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt mình.
“Ngươi nói xem ta nên rạch một con rùa lên mặt ngươi, hay một đóa hoa nhỉ, chậc chậc, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đẹp này, hủy đi quả thật đáng tiếc.”
Bùi Tri Chi nghiến răng, ngước mắt nhìn Như Yên, dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy.
“Ta biết ngươi không phải là nữ nhân đã cùng công tử một đêm xuân!”
Như Yên kinh ngạc, trừng mắt nhìn nàng.
“Ngươi nói cái gì?”
Bùi Tri Chi mỉm cười: “Di nương có chắc muốn ta nói ra trước mặt nhiều người như vậy không?”
Như Yên cụp mắt xuống, lạnh lùng nói: “Các ngươi ra ngoài hết đi!”
Tiểu Nguyệt không hiểu chuyện gì, định nói gì đó, nhưng thấy sắc mặt Như Yên khó coi, đành vẫy tay, dẫn mọi người ra ngoài.
Trong phòng tức thì chỉ còn lại Như Yên và Bùi Tri Chi.
Bùi Tri Chi đứng dậy, đánh giá Như Yên từ trên xuống dưới, cười khẽ.
“Ngươi vốn không phải nữ nhân đêm qua, ngươi tin không, ta chỉ cần gọi một tiếng là sẽ có người đi báo cho Nhị công tử.”
“Tin rằng ngươi cũng biết Nhị công tử trước nay luôn coi trời bằng vung, trong mắt không dung nổi nửa hạt cát, hắn mà biết ngươi lừa dối hắn, chắc chắn sẽ lột da rút gân ngươi.”
Như Yên lạnh mặt, hung hăng trừng mắt nhìn nàng.
“Ngươi dựa vào đâu mà nói ta không phải nữ nhân đêm đó, có chứng cứ không?”
Bùi Tri Chi cười khẽ: “Đêm đó ta làm việc xong trở về, vừa hay nghe thấy ngươi khóc lóc chạy ra từ Thính Vũ Các của Nhị công tử, ta nghĩ chắc là ngươi nhân lúc công tử say rượu, định quyến rũ hắn, nhưng lại bị hắn đuổi ra ngoài!”
Như Yên lùi lại một bước: “Không thể nào, đêm đó đã muộn như vậy, sao ngươi có thể xuất hiện ở đó.”
Đêm đó, Bùi Tri Chi biết Ngụy Hằng đã trở về, hơn nữa còn say khướt, nên đã nảy sinh ý định quyến rũ.
Vừa hay biết đêm đó là phiên trực của Như Yên, nàng đã rình ở bên ngoài rất lâu, đến nửa đêm, khi nàng sắp thất vọng ra về thì thấy Như Yên khóc lóc chạy ra, nàng mới nhân cơ hội lẻn vào, giả làm nha hoàn trực đêm, đưa cho Ngụy Hằng một chén canh giải rượu có bỏ thuốc…
“Tóm lại ta đã nhìn thấy, ngươi không phải nữ nhân đêm đó, ngươi đã lừa dối Nhị công tử, cứ chờ bị hắn xé xác đi!”
Như Yên cong môi cười lạnh: “Ngươi nghĩ ta sẽ sợ sao, tin không, bây giờ ta gọi người bên ngoài vào giết ngươi.”
Bùi Tri Chi nhướng mày: “Nha hoàn của Quốc Công phủ đều có quan tịch, mỗi ngày đều có ma ma đến kiểm tra, ngươi nghĩ ngươi giết ta mà không kinh động đến Lão thái quân sao.”
“Hơn nữa bây giờ ta sẽ lập tức hét lớn, nói toạc bí mật của ngươi ra, hoặc là cá chết lưới rách, chạy ra sân la hét, ta tin rằng mọi chuyện đều sẽ đến tai Nhị công tử.”
Như Yên nghiến răng, tức đến nắm chặt tay.
“Ngươi muốn thế nào?”
Bùi Tri Chi khoanh tay: “Ta không muốn thế nào cả, chỉ cần ngươi tha cho ta và Tiểu Như, sau này đừng đến gây sự với chúng ta nữa, ta nhất định sẽ chôn chặt bí mật này trong bụng.”
Như Yên lạnh lùng nhìn nàng một lúc lâu, hồi lâu sau mới hừ lạnh.
“Nếu ta nghe được chuyện này từ miệng bất kỳ ai, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn.”
…
Nhìn Như Yên dẫn đám nha hoàn rời đi, Tiểu Như khó chịu xoa xoa cánh tay bị làm đau.
“Ngươi đã nói gì mà có thể khiến bọn họ tha cho chúng ta vậy?”
Bùi Tri Chi thu hồi ánh mắt.
“Không nói gì cả, chỉ là lấy Lão thái quân ra dọa nàng ta mấy câu, không ngờ nàng ta nhát gan như vậy, thế mà đã tha cho chúng ta rồi.”
Miệng thì nói vậy, nhưng Bùi Tri Chi biết mình đã nắm được bí mật lớn như vậy của Như Yên, nàng ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình, nàng phải nhanh chóng rời khỏi đây.
Nghĩ đến đây, nàng kéo lấy Tiểu Như: “Vừa nãy ta hỏi ngươi chuyện bạc, ngươi có không?”
Tiểu Như cau mày: “Có thì có, nhưng ta cũng không có nhiều, ngươi cũng biết rồi đấy, nhà ta còn có một đệ đệ đi học, cha mẹ đều trông chờ vào tiền tiêu hàng tháng của ta để cho đệ đệ đi học!”
Đúng vậy, nhà nào có chút của ăn của để thì sao lại nỡ đưa con gái đến làm nha hoàn hầu hạ người khác!
Bùi Tri Chi thở dài, bất lực cúi đầu.
“Thôi được, không có thì thôi!”
Tiểu Như mím môi, đang định nói gì đó thì thấy Tô cô cô hầu hạ bên cạnh Lão thái quân bước vào sân.
“Bên cạnh Lão thái quân đang cần một tiểu nha hoàn đầu óc lanh lợi, khéo tay khéo chân, có ai trong các ngươi muốn đến hầu hạ không?”
Nghe thấy lời này, hai mắt Bùi Tri Chi sáng rực lên.
Hầu hạ bên cạnh Lão thái quân, đây chẳng phải là bát cơm sắt hay sao?
Không đợi Tiểu Như hoàn hồn, Bùi Tri Chi đã lao vút tới.
“Ta ta ta, Tô cô cô chọn ta đi, ta tay chân lanh lẹ, lại chịu thương chịu khó, chọn ta chọn ta!”
“Tô cô cô chọn ta, ta thông minh lanh lợi, việc gì cũng làm được, chọn ta!”
“Còn có ta, nhà ta có người lớn tuổi, biết cách hầu hạ Lão thái quân, Tô cô cô chọn ta.”
…
Không biết bao nhiêu nha hoàn muốn đến hầu hạ bên cạnh Lão thái quân, cả đám ùa tới, suýt nữa đã xô ngã Tô cô cô.
“Mọi người đừng kích động, từ từ thôi, từ từ thôi!”
Bùi Tri Chi chen vào giữa đám đông, ánh mắt tha thiết nhìn Tô cô cô.
Nhìn một vòng khắp mọi người, ánh mắt Tô cô cô dừng lại trên người Bùi Tri Chi.
“Là ngươi đi, ngày mai đến phòng Lão thái quân hầu hạ, thử việc ba ngày, nếu hầu hạ không tốt, ta sẽ tìm người khác.”
