“Ta biết, cứ sống tiếp đã, đó là chuyện của sau này, ai sướng trước thì người đó thảnh thơi.” Mạnh Thanh chẳng hề kiêng dè mà thừa nhận.
Đỗ mẫu nghe xong càng thêm tức giận.
“Đi lấy tiền đi.” Mạnh Thanh nhếch môi cười.
Đỗ mẫu tức đến mức rú lên một tiếng rồi chạy biến, bà ta gào lớn: “Ta đúng là mù mắt mới để ngươi bước chân vào cửa, ta đã tạo nghiệt gì thế này!”
“La hét cái gì? Không thấy xấu hổ sao?” Đỗ phụ bực dọc mắng.
Đỗ mẫu tức khắc im bặt.
Mạnh Thanh khoanh tay nhìn về phía Đỗ Lê, nàng đợi hắn chất vấn, nhưng hắn lại chẳng thốt một lời, nhấc chân quay về phòng bế đứa trẻ đang khóc oa oa.
Mạnh Thanh thở dài, nàng đá đá vào ngưỡng cửa, bất kể giấc mơ kia có là thật hay không, nàng đã thực sự đắc tội chết với cha mẹ chồng rồi. Chẳng còn cách nào khác, nàng không đắc tội họ thì bản thân phải chịu khổ, cứ hưởng thụ trước rồi tính sau.
“Buổi sáng vẫn còn hơi lạnh, vào phòng đi, nàng vẫn chưa hết thời gian ở cữ.” Đỗ Lê ở trong phòng gọi vọng ra.
Mạnh Thanh bước chân sáo vào phòng, nàng đi tới cạnh giường ngồi phịch xuống, người nghiêng đi, đầu tựa vào vai nam nhân, nàng khẽ nhướng mi mắt nhìn trộm hắn: “Chàng có trách ta không?”
Người Đỗ Lê cứng đờ, hắn liếc nhìn cánh cửa đang mở toang, nói: “Nàng ngồi cho hẳn hoi.”
“Ta mệt...”
“Nàng có hối hận khi gả cho ta không?” Hắn hỏi, “Nếu nàng không hối hận, ta sẽ không trách nàng.”
“Tất nhiên là không hối hận.” Mạnh Thanh giơ tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, nói: “Vọng Chu còn rất nhỏ, thời gian dành cho chúng ta còn rất nhiều, chúng ta phải tích góp thật nhiều tiền, sau này con trai chúng ta đi học sẽ không phải cầu lụy ai.”
Đỗ Lê thầm nghĩ làm ruộng thì sao tích góp được tiền, hắn chợt nhớ tới đề nghị trước đó của Đỗ Mẫn, không được...
Tiếng đồng tiền rơi xuống đất lọt vào tai Đỗ Lê, giống như một cái tát giáng mạnh vào mặt hắn, hắn siết chặt nắm đấm, giao đứa trẻ trong lòng cho Mạnh Thanh: “Ta đi nhặt, nàng dỗ con đi.”
Mạnh Thanh bế con đi theo ra cửa, nàng nhìn Đỗ Lê cúi người nhặt từng đồng tiền một, đầu cúi thấp, tấm lưng gầy gò cong lại như một cánh cung.
Nàng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Đỗ mẫu, hỏi: “Lăng nhục con trai ruột của mình, bà thấy vui lắm sao?”
Sắc mặt Đỗ mẫu không tự nhiên, bà ta ngoảnh mặt đi, cứng miệng nói: “Con trai của ta, ta muốn làm gì thì làm.”
Mạnh Thanh nghiến răng, nàng hít sâu hai hơi, nhẹ nhàng vỗ về đứa trẻ: “Ngoan, không khóc nhé.”
Nàng đặt đứa trẻ lại phía trong giường, đổ hết đồ trong giỏ kim chỉ ra, xách giỏ ra ngoài cửa cúi xuống nhặt tiền đồng.
“Thanh Nương, nàng vào đi.” Vành mắt Đỗ Lê đỏ hoe.
Mạnh Thanh không để ý.
“Mạnh Thanh, nàng về phòng đi.” Đỗ Lê kéo tay nàng.
“Ta cùng nhặt với chàng, nhanh một chút.” Chỉ còn ba ngày nữa là hết tháng ở cữ, Mạnh Thanh chẳng màng nữa.
“Làm bộ làm tịch cho ai xem.” Đỗ mẫu chán ghét lẩm bẩm.
Đỗ Lê ngẩng đầu nhìn chằm chằm bà ta, ánh mắt lạnh lẽo như nước giếng sâu, Đỗ mẫu giật mình, bà ta cố tỏ ra hung hăng mắng: “Phản rồi, ngươi dùng ánh mắt gì thế hả? Ta là mẹ ngươi.”
Đỗ Lê cụp mắt, tiếp tục cúi xuống nhặt tiền.
Đỗ phụ bước ra, lão nhìn chằm chằm hai người đang cúi đầu nhặt tiền, mất kiên nhẫn chậc một tiếng: “Bà lại bày trò gì thế? Chẳng lẽ trong nhà còn chưa đủ loạn sao?”
Đỗ mẫu không đáp lời, bà ta tự lẩm bẩm: “Nhặt tiền thì có gì không tốt, có người rải tiền cho ta, ta còn tranh nhau mà nhặt ấy chứ.”
Đỗ Minh đứng sau lưng hai vị thân sinh chứng kiến tất thảy, hắn tung tung quán tiền trong tay, hừ nhẹ một tiếng nói: “Cha, mẹ, con đi đón mẹ của Cẩm Thư ở nhà nhạc phụ về đây.”
“Ừ, đi đi, nhớ kỹ lời ta dặn.” Đỗ phụ giao phó.
Đỗ Minh giấu quán tiền vào người rồi rời nhà, Đỗ phụ sau đó cũng vác cuốc xách túi đậu ra đồng làm việc. Hai cha con họ đi rồi, Đỗ mẫu cũng không ở lại được nữa, bà ta xách giỏ đi hái lá dâu.
Đỗ Lê và Mạnh Thanh không ngẩng đầu lên, nhặt tiền trong sân suốt nửa canh giờ, nhặt sạch những đồng tiền lăn lóc trong các ngóc ngách, rồi lại xâu từng đồng vào sợi dây.
“Một bàn ít nhất phải chuẩn bị một thăng rượu, chuẩn bị theo mười bàn tiệc, chàng đi mua hai đấu rượu.” Mạnh Thanh cầm bút than tự chế viết chữ lên giấy, “Tuệ Minh thích uống Tam Lặc Tương, chàng đến tiệm của thương nhân Tây Vực mà mua, chắc chắn có, mua một thăng là đủ rồi. Các tiểu sa di thì uống rượu gạo, mua một đấu. Còn lại họ hàng thân thích thì cho họ uống thanh tửu, mua năm thăng.”
Đỗ Lê gật đầu ghi nhớ: “Một bàn tiệc cần chuẩn bị bảy cân thịt dê, mười cân thịt lợn, cá tôm tổng cộng ba bồn. Ta đi hỏi thăm xem, mua hai con dê béo, một con lợn béo dắt về. Còn cá, tôm, đậu phụ, cần nước và rau thuần, đến ngày mở tiệc thì nhờ thuyền đi ngang qua chuyển tới.”
“Được.” Mạnh Thanh tính toán một hồi rồi nói: “Cá thì mua cá bạc, cá mè trắng và cá đao, đừng mua cá trắm cỏ. Tôm thì mua tôm trắng, phải thật tươi, mang về làm món tươi sống.”
Cuối cùng, nàng lại dặn: “Tiền nếu không đủ thì bảo ta, ta bù thêm một chút. Những chuyện tính toán trước đây không bàn tới nữa, hiện tại chỉ vì mừng đầy tháng cho Vọng Chu, phải làm cho thật tử tế, sau này sẽ không có dịp phô trương thế này đâu.”
“Được.”
Đỗ Lê lập tức cầm tiền ra bến phà đợi thuyền.
Sau khi Đỗ Lê rời đi, Mạnh Thanh vào bếp luộc cho mình năm quả trứng gà, ăn no rồi nằm lại trên giường ôm con ngủ.
Đỗ mẫu hái lá dâu về thấy đầy sân phân gà và vỏ trứng vứt trong thùng nước gạo lại mắng: “Trứng từ mông gà đẻ ra thì các người biết ăn, còn phân nó thải ra thì không biết quét, lười đến mức dòi bọ bò đầy người.”