Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Phong Hoa Hoạ Cốt (Dịch FULL)

Chương 3: Lối rẽ (3)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Người cha ruột của nàng lại càng quên nàng sau gáy, mấy năm nay không hề quan tâm đến sống chết của nàng.

Trong nhà còn hai muội muội chưa lấy chồng, nếu kết thân với phủ Bình Dương vương thật sự là "chuyện tốt ngất trời" như lời quản gia nói, sao lại rơi vào đầu một thứ nữ như nàng được?

Mà sau khi Thích Bạch Thương cố tình trì hoãn hai ngày, để Liên Kiều đi dò la chuyện trong kinh thành, quả nhiên đã chứng thực được nỗi lo của nàng.

"...Lăng Vĩnh An là kẻ khét tiếng nhất trong đám công tử bột ở kinh thành, cả ngày lêu lổng chốn lầu xanh, danh tiếng bại hoại, gia đình danh giá nào ở kinh thành lại nỡ để con gái mình nhảy vào hố lửa đó chứ?"

Nhắc đến mối hôn sự này, Liên Kiều lại tức không chịu nổi.

"Phủ ném cô nương ở trang viên nông thôn, không hỏi han gì, ném một cái là gần mười năm! Bây giờ, phủ Bình Dương vương đến hỏi cưới con gái nhà họ Thích cho đứa con thứ hai tai tiếng kia, họ lại nhớ đến cô nương sao? Sao không làm sớm hơn đi!"

Thấy Liên Kiều tức đến mức sắp nhảy dựng lên hất tung nóc xe, Thích Bạch Thương không khỏi mỉm cười.

Liên Kiều liếc thấy, càng thêm bực bội: "Cô nương còn cười được sao?"

"Ta chỉ nghĩ, ban đầu đặt tên cho ngươi quả là không sai, Liên Kiều, thanh nhiệt hạ hỏa, rất hợp với ngươi."

Liên Kiều: "...Nước đã đến chân rồi, cô nương còn có tâm trạng đùa giỡn sao? Chậm nhất là ngày kia là phải vào kinh rồi, đợi đến kinh thành, cô nương có muốn trốn cũng không trốn được đâu!"

"Tại sao phải trốn."

"Phía trước là hố lửa đó!" Liên Kiều mếu máo, "Nô tỳ thật sự không hiểu nổi, cô nương ngay cả những phương thuốc cổ khó hiểu như sách trời đầy nhà kia còn có thể đọc làu làu, thông minh đến thế, sao lại đồng ý yêu cầu vô lý hoang đường như vậy của phủ chứ?"

"..."

Ánh mắt Thích Bạch Thương khẽ lay động, bên tai lại vang lên giọng nói lạnh lùng mang theo ý cười của vị quản gia ma ma.

【Đại cô nương, Quốc công phu nhân còn có một câu nhờ lão nô truyền lại, mời đại cô nương nhớ cho kỹ: Nếu người còn muốn quay về kinh thành, thì đây chính là cơ hội cuối cùng trong đời người.】

【Nắm lấy hay không, lão nô khuyên đại cô nương nên suy nghĩ cho kỹ!】

"Cô nương?"

Thích Bạch Thương hoàn hồn sau tiếng gọi của Liên Kiều, nhìn về phía chiếc quạt lông công chạm khắc hoa văn bằng xương có phần cũ kỹ nhưng vô cùng quý giá trong tay Liên Kiều.

Bóng hình xưa cũ lờ mờ hiện về, nàng như lại nhớ đến dáng vẻ người mẹ mặc gấm vóc lụa là quạt mát cho mình khi còn nhỏ.

"Ta đã sớm nói rồi."

Thích Bạch Thương ngước mắt, đáy mắt long lanh nước. Vẻ lười biếng và ý cười không biết từ lúc nào đã phai đi khỏi đuôi mày khoé mắt nàng, như một bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp bị dòng suối lạnh trong gột đi lớp mực thừa, để lộ ra cốt cách sắc sảo bên dưới.

"Kinh thành, ta nhất định phải trở về."

"...Bằng mọi giá."

Liên Kiều sững người trước ánh mắt ấy.

Ngoài xe ngựa, tiếng huyên náo bỗng sôi sục—

"Mau nhìn kìa, đến rồi! Là kiệu của Tạ Hầu gia!"

"Không hổ là do Bệ hạ đích thân ban tặng, lọng che có hoa văn rồng, khắp thiên hạ này không có người thứ hai được hưởng vinh dự này đâu."

"Ngựa đạp Lĩnh Bắc, thu phục mười ba châu, Hầu gia thiên cổ!"

"Hầu gia thiên cổ!!"

Đám đông vốn đã chen chúc lại càng xôn xao, tựa như dòng lũ có thể cuốn phăng mọi thứ trên đời, ép cỗ xe ngựa nhỏ bé cũ kỹ của Thích Bạch Thương lùi về phía sau.

Gần như bị ép vào sát chân tường, con ngựa gầy yếu vô lực mới dừng lại.

Cách một đám dân chúng từ kiễng chân chen lấn đến tranh nhau cúi lạy, Thích Bạch Thương ngồi ngay ngắn trong cỗ xe ở cuối cùng, lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn lên đoàn nghi trượng tượng trưng cho ân điển của Bệ hạ và uy nghi của hoàng gia.

Ngay cả vị tiểu Hầu gia cưỡi ngựa nơi biên cương kia, cũng phải nể mặt người cậu hoàng đế của mình, bỏ ngựa ngồi kiệu rồi a...

Thích Bạch Thương thầm nghĩ.

Phía sau đoàn nghi trượng, chiếc kiệu lớn mười sáu người khiêng do vua ban đang từ từ di chuyển qua trước mắt nàng, từ trái sang phải.

Màn che mạ vàng rủ xuống từ dưới lọng đen huyền, họa tiết rồng uốn lượn trên đó.

Những bậc hoàng thân quốc thích xa vời như thế, đối với những người dân thường như họ, cao quý đến mức không thể với tới, như ở trên chín tầng mây, một trời một vực.

Thánh nhân đưa tay, dẫu chỉ phẩy bụi, cũng đủ để nghiền nát con kiến.

Nhưng liệu có con kiến nào dám bắt bậc thánh nhân phải đền mạng không?

Thích Bạch Thương chế giễu cụp mắt, cũng buông tay thả rèm vải xuống.

"...Hửm?"

Liên Kiều đang cúi người trong xe nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn, thấy cô nương nhà mình lại vén rèm lên, nhìn thẳng vào chiếc kiệu hoàng gia uy nghi vô song kia, không hề né tránh.

Liên Kiều kinh hãi, vội vàng định lên tiếng ngăn lại.

Lại nghe Thích Bạch Thương nghi hoặc khẽ nói:

"Trong kiệu... không có người?"

Bị cảnh tượng phồn hoa trong thành làm chậm trễ, xe ngựa của Thích Bạch Thương mãi đến lúc chạng vạng tối mới len lỏi qua được dòng người tiễn đưa Trấn Bắc quân, khó khăn ra khỏi cổng thành.

Ráng chiều lan tựa gấm, hoàng hôn nhuộm lấp lánh non xa.

Bóng lưng của Trấn Bắc quân theo Tạ Thanh Yến khải hoàn về triều cũng dần hòa vào ánh tà dương rực lửa nơi chân trời, không còn nhìn rõ nữa.

Nơi chân trời, một cánh chim lẻ loi lượn vòng, nương theo mây chiều, đậu trên cành liễu cong ngoài cổng thành.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6