Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt (Dịch FULL)

Chương 18: Có Thái tử ở bên, nàng làm sao để ý đến người khác

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Người đàn ông trước mắt vô cùng đẹp, mặt như ngọc quan, dáng người cân đối, đứng đó như cây ngọc cao quý, da trắng môi hồng, lạnh lùng tựa tuyết trắng trên đỉnh núi cao.

Tạ Vân Đình chỉ cảm thấy trong lòng nhẹ bẫng.

Sau đó lại nhìn thấy ánh mắt xa lạ của cô gái trước mặt, trong mắt lóe lên một tia thất vọng.

Nàng không nhớ hắn nữa rồi, rõ ràng đã gặp hắn mấy lần.

Cũng phải, có Thái tử ở bên, nàng làm sao để ý đến người khác.

Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn hơi tối lại, đáy mắt thoáng qua một tia tự giễu.

Cùng lúc đó ở bên kia, Mộ Hành Tắc thấy Tạ Vân Đình đã đi cứu cô nương kia, hắn liền đi giải quyết con ngựa điên.

Nếu không con ngựa điên này chạy loạn khắp nơi e là sẽ làm người khác bị thương.

Sau khi giải quyết xong, hắn liền đi về phía Tạ Vân Đình và cô nương kia.

"Tạ Vân Đình, cô nương đó không sao chứ, con ngựa điên đó bị ta giết rồi."

Một giọng nói từ tính trong trẻo vang lên, âm cuối vút cao, vô cùng dễ nghe.

Cố Tuế An nghe thấy giọng nói này liền quay đầu lại, bắt gặp một đôi mắt đen láy trong veo lại đa tình, chỉ cảm thấy trước mắt sáng bừng lên.

Trời đất ơi, đại soái ca.

Thật là một thiếu niên lang nhà quyền quý phóng khoáng ngông cuồng, hăng hái hiên ngang.

Nàng nhìn thiếu niên xinh đẹp trong bộ đồ bó sát màu đỏ thong thả bước tới, tiếng bước chân rõ ràng mang theo một vẻ thong dong tự tại.

Trên khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên còn dính vài vết máu, càng làm nổi bật làn da trắng nõn.

Cố Tuế An lại nghe thấy xung quanh không còn tiếng ngựa điên hí vang, liền hiểu ra, chắc chắn là vị thiếu niên này đã giải quyết con ngựa điên đó.

Thế là nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đầy vẻ cảm kích nhìn thiếu niên, mỉm cười nói: "Đa tạ vị công tử này đã giúp ta chế ngự con ngựa điên, ta không sao."

Mộ Hành Tắc đầu tiên là nghe thấy một giọng nói mềm mại.

Hắn nhướng mày, giọng nói cũng khá hay.

Sau đó hắn vừa trả lời vừa lười biếng phất tay nhìn về phía nữ tử: "Không sao là tốt rồi, chuyện nhỏ thôi không cần khách khí."

Nhưng vào khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo của nữ tử, con ngươi hắn co lại.

Nữ tử mặc một bộ váy lụa gấm màu hồng, lúc này đôi mắt đẹp trong veo như pha lê đen của nàng đang tràn đầy vẻ cảm kích nhìn hắn, trong đôi mắt đẹp đó dường như có một chiếc móc câu, khiến tim hắn run lên.

Yết hầu của Mộ Hành Tắc bất giác trượt xuống.

Hắn cảm nhận được tim mình đang đập dữ dội, máu trong người như sôi lên.

“Tuế Tuế, Tuế Tuế ngươi sao rồi, có sao không?”

Đột nhiên, một giọng nam lo lắng truyền đến.

Cố Nguyên Triều vội vã chạy tới, hắn không có võ công, xung quanh cũng không có ngựa, chỉ có thể chạy bộ đuổi theo.

Cố Tuế An quay đầu nhìn đại ca của mình, thấy huynh ấy hớt hải chạy về phía mình, tóc tai quần áo rối loạn, trán còn rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Chẳng còn chút dáng vẻ phong độ ngời ngời như lúc sáng sớm ra khỏi nhà.

“Đại ca, huynh đừng lo lắng, huynh xem, muội không sao cả.” Cố Tuế An nói như để an ủi, còn xoay một vòng.

Cố Nguyên Triều chạy đến trước mặt Cố Tuế An, nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, phát hiện ngoài búi tóc và xiêm y hơi rối ra thì không thấy có gì đáng ngại.

Hắn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Tuế Tuế, muội dọa chết đại ca rồi, sao ngựa lại đột nhiên phát điên thế, xa phu và Tứ Hỉ đâu rồi?”

“Muội cũng không biết tại sao xe ngựa lại đột nhiên hoảng sợ, lúc đó xa phu đi giải quyết nỗi buồn, Tứ Hỉ đi mua kẹo hồ lô cho muội rồi.”

Nàng cũng rất hoang mang, bây giờ vẫn còn ngơ ngác.

Nhưng chuyện này để sau hãy điều tra.

“Đại ca, là hai vị công tử này đã cứu muội.”

Nói xong, ánh mắt nàng nhìn về hai nam tử bên cạnh, ra hiệu cho Cố Nguyên Triều.

Sau đó lại nhún gối hành lễ với hai người: “Hai vị công tử, thật sự cảm ơn hai vị, ơn cứu mạng này suốt đời khó quên, ta nhất định sẽ báo đáp.” Ánh mắt Cố Tuế An tràn đầy chân thành.

Cố Nguyên Triều nghe vậy cũng cảm kích nhìn hai nam tử, lại phát hiện một trong số đó là đích trưởng công tử của Tạ gia, Tạ Vân Đình.

Tạ gia hiện là gia tộc đứng đầu trong tứ đại thế gia của Đại Ung, gia chủ Tạ gia hiện giữ chức Thái úy chính nhất phẩm, nắm giữ binh quyền cốt yếu.

Mà vị Tạ lang quân này cũng là một người tài hoa kinh diễm, hắn từ nhỏ đã thông minh tuyệt đỉnh, mười sáu tuổi đã đỗ Tam Nguyên, giành lấy ngôi vị Trạng Nguyên, được Thánh thượng đương triều vô cùng yêu mến.

Hiện nay còn chưa đến tuổi nhược quán đã là Đại Lý Tự Thiếu Khanh chính tứ phẩm, tiền đồ vô cùng xán lạn.

“Tạ đại nhân, không ngờ lại là ngài cứu gia muội, còn vị công tử bên cạnh đây…”

“Ta họ Mộ, gọi ta Hành Tắc là được.” Không đợi người khác giới thiệu, Mộ Hành Tắc đã tươi cười báo tên mình. Nói xong, hắn hơi nghiêng đầu, khóe mắt kín đáo liếc nhìn Cố Tuế An.

Tạ Vân Đình đứng bên cạnh chú ý đến cảnh này, mày mắt chợt lạnh đi mấy phần.

“Ha ha… Tại hạ họ Cố, tên Nguyên Triều, gia muội tên Tuế An. Hôm nay đa tạ Mộ công tử và Tạ đại nhân đã cứu gia muội, ngày khác Cố phủ nhất định sẽ mang trọng lễ đến để tỏ lòng biết ơn.” Cố Nguyên Triều đầu tiên là cảm kích mỉm cười, sau đó nho nhã cúi đầu hành lễ cảm tạ.

Cố Tuế An không ngờ người cứu mình hôm nay lại là Tạ gia đại công tử Tạ Vân Đình.

Trước đây từng nghe Nhị công chúa Triêu Dương nhắc đến hắn.

Sáng trong như vầng trăng trên trời, lạnh lùng khiến người ta khó lòng lại gần.

Trong quyển sách này cũng có nhắc tới hắn, nói hắn tài trí hơn người, mưu lược vô song, sau này là cánh tay phải đắc lực của nam chính Lý Trọng Yến, một vị đại thần trụ cột của triều đình.

Trước kia nàng cũng từng xa xa trông thấy hắn vài lần.

Mỗi lần đều đứng cách Thái tử Lý Trọng Yến không xa, nàng còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị Lý Trọng Yến gọi đi.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6