Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt (Dịch FULL)

Chương 19: Sáng trong như vầng trăng trên trời

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau
Nam chính ở ngay trước mắt, nàng đương nhiên phải toàn tâm toàn ý đối phó với nam chính, cũng chẳng có tâm tư nào để ý đến người khác.

Vì vậy đến tận bây giờ, ấn tượng của nàng về Tạ Vân Đình vẫn rất mơ hồ.

Chỉ nhớ hắn luôn mặc một bộ cẩm y màu nguyệt bạch, lạnh lùng như sương thu.

Dáng người Tạ Vân Đình thẳng tắp như ngọc khuê ngọc chương, hắn hờ hững gật đầu: “Cố công tử không cần đa lễ, ngựa điên chạy loạn trên phố làm phiền dân chúng, Tạ mỗ thân là mệnh quan triều đình, đâu thể ngồi yên không quản.”

Mộ Hành Tắc nghe vậy, thiếu chút nữa đã trợn trắng mắt lên trời, không biết vừa rồi là tên khốn nào nói đừng có lo chuyện bao đồng!

“Chuyện này… tuy là chức trách của Tạ đại nhân, nhưng dù sao hai vị cũng đã cứu gia muội.” Cố Nguyên Triều suy nghĩ vài giây rồi nói: “Hay là thế này, ngày khác ta và gia muội bày một bàn tiệc ở Gia Bảo Lâu mời hai vị, được không?”

Nghe vậy, đôi mắt Tạ Vân Đình lóe lên vài cái, im lặng mấy giây rồi không từ chối: “Vậy Tạ mỗ xin không khách sáo nữa.”

Cố Nguyên Triều thấy Tạ Vân Đình đã đồng ý thì thở phào, lại nhìn sang vị công tử bên cạnh hắn: “Vậy Mộ công tử đây…”

“Tạ Vân Đình đã đi thì bản công tử đương nhiên cũng sẽ đi.” Mộ Hành Tắc có đôi mắt hoa đào rực rỡ, cười nhìn hai huynh muội.

Cố Tuế An bị nụ cười này làm cho không nhịn được mà nhìn Mộ Hành Tắc thêm vài lần, người này cười lên còn đẹp trai hơn!

Vì Cố Nguyên Triều và Cố Tuế An lúc này đều quần áo xốc xếch, lại thêm chuyện ngựa kinh hoàng hôm nay còn nhiều việc cần xử lý, nên hai huynh muội sau khi hẹn xong thời gian dùng bữa với Tạ Vân Đình và Mộ Hành Tắc thì liền cáo từ rời đi.

Tạ Vân Đình nhìn bóng lưng hai huynh muội dần đi xa, thu lại tầm mắt, phát hiện người bên cạnh vẫn đang nhìn theo hai người họ, chính xác hơn là nhìn bóng hồng phấn kia.

Trong mắt hắn xẹt qua một tia lạnh lẽo, cất giọng cảnh cáo: “Mộ thế tử, vị cô nương đó không phải người mà ngươi có thể mơ tưởng đâu, tốt nhất là sớm dẹp bỏ suy nghĩ này đi.”

Mộ Hành Tắc nghe vậy liền thu lại ánh mắt, thiếu niên nhướng mày, đôi mắt hoa đào liếc nhìn Tạ Vân Đình một cái, cười cợt thăm dò: “Tại sao, vì Tạ đại nhân cũng ái mộ vị cô nương đó sao?”

Tạ Vân Đình dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thiếu niên, mặt không đổi sắc nói: “Mộ thế tử nói đùa rồi, Tạ mỗ không có tâm tư đó.”

Ngụy quân tử!

Mộ Hành Tắc thầm khinh bỉ trong lòng, tưởng hắn mù không nhìn ra được chắc.

“Mộ thế tử vừa về kinh, có lẽ không biết, vị nương tử đó là đích nữ của Cố tướng, cũng là biểu muội của Thái tử điện hạ, hơn nữa còn là Thái tử phi đã được định sẵn. Mộ thế tử, tính tình của Thái tử điện hạ không tốt lắm đâu, nếu không muốn chết thì sớm dẹp bỏ tâm tư này đi.” Tạ Vân Đình lạnh lùng nói xong liền chuẩn bị cất bước rời đi.

Đi được vài bước lại dừng lại, không quay đầu mà nói: “Chuyện và thư mà Mộ thế tử nói hôm nay, Tạ mỗ sẽ chuyển lời đến gia phụ. Tạ mỗ còn có công vụ, cáo từ.”

Thiếu niên im lặng nhìn Tạ Vân Đình rời đi, khẽ nheo mắt, con ngươi đen láy sâu thẳm thêm vài phần.

Cùng lúc đó, tại cổng Cống viện.

Lô Thanh Uyển đang tức giận vì ca ca mình chỉ đỗ Á khôi, trong khi tên Cố gia lang quân kia lại đoạt được Giải Nguyên, nàng thật sự mong Cố Tuế An cứ thế mà ngã chết đi!

Lúc này, Ngọc Cầm với vẻ mặt có chút hoảng sợ, bước nhỏ đến trước xe ngựa: “Cô nương, Cố…”

“Lên xe rồi nói, con nha đầu chết tiệt này, sợ người khác không nghe thấy hay sao?”

“Vâng.” Ngọc Cầm run rẩy bước vào xe ngựa.

“Nói đi, mọi chuyện thế nào rồi?”

Ngọc Cầm cúi đầu: “Cô… cô nương, Cố Tuế An được… được người ta cứu rồi.”

“Cái gì! Ai cứu?” Lô Thanh Uyển nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Thẩm Tri Ý ngồi bên cạnh nghe tin Cố Tuế An được cứu, đáy mắt xẹt qua một tia tiếc nuối, thật đáng tiếc, nàng cực kỳ ghét phải nhìn thấy gương mặt của Cố Tuế An.

“Là… là Tạ Vân Đình, Tạ đại nhân cứu.” Ngọc Cầm ấp úng nói.

“Tạ đại công tử?” Không ngờ lại gặp phải hắn, Cố Tuế An đúng là may mắn thật. “Chuyện này làm có để lại sơ hở nào không?” Lô Thanh Uyển có chút căng thẳng hỏi.

Vị Tạ đại công tử đó đang làm việc ở Đại Lý Tự, không có vụ án nào mà hắn không tra ra được, đừng để chưa ngã chết Cố Tuế An đã bị hắn tra ra là do mình làm.

“Cô nương, nô tỳ đều làm đúng theo lời dặn của người, hơn nữa đã giục kẻ đó mau chóng ra khỏi thành rồi, sẽ không ai tra ra được cô nương đâu.”

“Vậy thì tốt, lần này không được thì thôi, sau này tìm cơ hội khác.” Nàng sẽ không để Cố Tuế An gả cho Thái tử, vị trí Thái tử phi chỉ có thể là của nàng.

Không ai để ý rằng Thẩm Tri Ý ngồi bên cạnh sau khi nghe tin Tạ Vân Đình cứu Cố Tuế An thì sắc mặt liền trở nên khó coi.

Tại sao lại là hắn cứu Cố Tuế An!?

Nghĩ đến gương mặt mà đàn ông nào nhìn thấy cũng thích của Cố Tuế An, hơi thở của nàng có chút dồn dập trong chốc lát.

Nàng đúng là gậy ông đập lưng ông!

---

Bên này Cố Tuế An và Cố Nguyên Triều vừa về đến Cố phủ, đi tới tiền viện.

Cố Nguyên An thân hình bé nhỏ lảo đảo chạy tới, vừa khóc vừa ôm lấy chân Cố Tuế An.

“Tỷ tỷ cuối cùng cũng về rồi, muội còn tưởng không bao giờ được gặp tỷ nữa hu hu hu.” Cố Nguyên An oà khóc nức nở, nước mắt nước mũi đều chùi hết lên vạt váy của Cố Tuế An.

“Cô nương, người không sao là tốt quá rồi.” Tứ Hỉ và Xuân Lan cũng đỏ hoe mắt bước tới.

Hôm nay Xuân Lan trong người không khỏe, cô nương bảo nàng nghỉ ngơi không cho đi theo, trời mới biết khi nghe tin cô nương gặp chuyện, nàng đã sợ đến phát điên, may mà cô nương không sao.
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6