Cố Tuế An vốn còn đang thương Cố Nguyên An khóc lóc thảm thương như vậy, định bụng an ủi thì thấy thằng nhóc này chùi hết nước mắt nước mũi lên người mình.
Nàng nghiến chặt răng, chỉ muốn cho người vác cái đứa trẻ bẩn thỉu này ra ngoài.
“Tuế Tuế, cục cưng của mẹ, con dọa chết mẹ rồi, mau để mẹ xem có sao không.” Vương thị vành mắt ửng đỏ, mặt mày tái nhợt chạy tới, một tay túm lấy cổ áo của Cố Nguyên An kéo ra rồi xoay quanh Cố Tuế An xem xét từ trên xuống dưới.
Hôm nay bà và lão gia đang ở nhà chờ ba đứa con mang tin vui về, kết quả lại thấy xa phu và Tứ Hỉ hoảng hốt dắt đứa con trai nhỏ mặt đầy nước mắt chạy vào, xa phu vừa thấy hai người đã quỳ xuống.
Khi biết được chuyện gì đã xảy ra, bà tối sầm mắt, suýt nữa thì ngất đi.
Cố tướng không kịp an ủi phu nhân, liền phái mấy người thân thủ tốt ra ngoài tìm kiếm.
Một lát sau, thấy vẫn chưa có ai về báo tin, ông định đích thân ra ngoài tìm.
Vừa đi đến tiền viện thì thấy Nguyên Triều dắt Tuế Tuế bước vào.
Cố tướng nhìn Tuế Tuế tóc tai quần áo xốc xếch, mày nhíu chặt, trong mắt đầy lo lắng: “Phu nhân, đại phu đã chờ sẵn trong phủ rồi, bà mau cho đại phu khám cho Tuế Tuế đi.”
“Đúng rồi, mau lên, Tuế Tuế mau để đại phu xem nào.” Nói xong liền dìu Tuế Tuế vào chính sảnh, ngồi xuống ghế.
“Mẹ, cha, con gái không sao đâu ạ, hai người xem con không phải vẫn ổn sao, còn có thể tự đi về được mà.” Cố Tuế An nhìn dáng vẻ lo lắng của hai người, vội vàng an ủi.
“Vẫn nên để đại phu xem qua, cha mới có thể yên tâm.”
Vương thị ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
Cố Tuế An ngồi trên ghế, đại phu sau khi kiểm tra một lượt liền cung kính nói với Cố tướng và Vương thị: “Cô nương không có gì đáng ngại, chỉ bị vài vết thương ngoài da, lão phu sẽ kê cho cô nương ít thuốc mỡ, bôi vài ngày là khỏi. Ngoài ra tim cô nương đập hơi nhanh, e là có chút hoảng sợ, có thể đốt chút hương an thần trong phòng.”
Cố tướng và Vương thị nghe vậy liền vội vàng gật đầu, đợi đại phu kê xong thuốc liền cho quản gia tiễn đại phu đi.
Vương thị ngồi cạnh Cố Tuế An bôi thuốc lên vết thương trên tay cho nàng.
“Tuế Tuế, con có biết tại sao con ngựa đó lại bị kinh động không?” Cố tướng ngồi bên cạnh hỏi.
Cố Tuế An bị thuốc mỡ làm cho đau rát từng cơn, mặt nhăn lại như quả mướp đắng.
Nghe Cố tướng hỏi vậy, nàng nén đau nhớ lại, lúc đó nàng nghe Cố Nguyên An nói đại ca đỗ Giải Nguyên, đang vui mừng định vén rèm xe lên xem thì xe ngựa đột nhiên xóc nảy, thêm nữa xa phu lại không có ở đó, nàng cũng không biết ngựa bị kinh động thế nào.
“Cha, lúc đó xa phu đi vệ sinh, bên ngoài xe ngựa có khá nhiều người đứng, có lẽ là do đông người nên ngựa bị kinh sợ chăng?” Cố Tuế An tạm thời chỉ nghĩ ra được nguyên nhân này.
Không lẽ có người hại mình chứ, nàng đến đây bao nhiêu năm nay, luôn khiêm tốn hết mức có thể, những yến tiệc do quan lại quyền quý trong kinh tổ chức, nàng có thể không đi thì sẽ không đi, dù có đi cũng chưa bao giờ tranh giành với ai, ngâm thơ vẽ tranh gì đó, cứ hỏi là nói không biết.
Nàng chỉ yên lặng ngồi một góc, ngoài việc ăn uống ra thì quả thực còn giống bình hoa hơn cả bình hoa.
Cố tướng trầm ngâm một lát: “Chuyện này vẫn phải điều tra thêm, ngựa của Cố phủ đã được huấn luyện, bình thường dù có đông người cũng sẽ không đột nhiên phát điên. Tuế Tuế, dạo này con đừng ra ngoài nữa, nhân tiện nghỉ ngơi vài ngày.”
“Vâng ạ.” Cố Tuế An gật đầu đồng ý, dù sao nàng cũng không thích ra ngoài. Xe ngựa thời cổ đại nàng thật sự không thích ngồi, xóc nảy chẳng thoải mái chút nào, trải qua lần này, nàng cảm thấy mình có chút ám ảnh với xe ngựa rồi.
Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Đúng rồi, cha, mẹ, đại ca đỗ Giải Nguyên rồi!” Cố Tuế An chợt nhớ ra tin vui này vì chuyện của mình mà chưa báo cho Cố tướng và Vương thị.
Vương thị mở to hai mắt, xúc động đến sắp rơi lệ, quay sang nhìn Cố Nguyên Triều: “Nguyên Triều, có thật không?”
Cố Nguyên Triều đứng bên cạnh cười gật đầu: “Nhi tử không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ.”
Gương mặt vốn có chút căng thẳng của Cố tướng cũng giãn ra, ông sớm đã liệu được kết quả này. Là một người cha, ông biết rõ sự nỗ lực và tài học của Nguyên Triều thế nào, nên việc nó đỗ Giải Nguyên cũng nằm trong dự liệu.
“Tốt quá, tốt quá, hôm nay bảo nhà bếp chuẩn bị rượu ngon món ngon để ăn mừng, ta đi dặn dò người làm đây.” Nói xong Vương thị vui vẻ rời khỏi chính sảnh.
Buổi trưa, sau khi cả nhà Cố phủ vui vẻ dùng xong bữa, quản gia Vương thúc bước vào hỏi: “Lão gia, phu nhân, Đại công tử đỗ Giải Nguyên có cần mở tiệc lớn mời bạn bè thân hữu đến chúc mừng không ạ?”
Chưa đợi Cố tướng và Vương thị trả lời, Cố Nguyên Triều đã lên tiếng từ chối trước: “Cha, mẹ, tạm thời chưa cần mở tiệc đâu ạ, đợi sang năm thi Hội có thành tích tốt rồi mở cũng chưa muộn.”
Cố tướng suy nghĩ một lát rồi khẽ gật đầu đồng ý: “Nguyên Triều sang năm sẽ tham gia kỳ thi Hội, bây giờ vẫn nên tập trung vào việc học. Tiệc tùng có thể đợi sau khi thi Hội xong hãy tổ chức cũng không muộn. Ta rất tin tưởng Nguyên Triều. Hiện tại, việc quan trọng nhất là lễ cập kê của Tuế Tuế, còn một tháng nữa là đến rồi, phu nhân, chuyện này vẫn phải nhờ bà lo liệu cho tốt.”
“Ông còn không yên tâm về tôi sao!” Vương thị liếc Cố tướng một cái: “Tiệc cập kê của Tuế Tuế là chuyện lớn của nhà chúng ta, hiện tại đã bắt đầu chuẩn bị rồi, tôi bảo đảm sẽ tổ chức thật long trọng, tươm tất.”
Cố Tuế An đang trêu chọc Cố Nguyên An bên cạnh, tranh giành miếng bánh cuối cùng với nó, nghe vậy liền cười toe toét nhìn Vương thị: “Mẹ vất vả rồi, cảm ơn mẹ.”
