Chương 1: Thế Giới Tinh Sủng
"Anh, dậy đi."
Hả?
Ai đang gọi mình?
Đợi đã.
Không phải mình ngủ một mình sao, là ai đang nói chuyện?
Trong lòng nghi ngờ, Tô Bình nhanh chóng mở to mắt nhìn xung quanh, vừa nhìn kém chút cậu bị dọa hồn phi phách tán!
Ở bên cạnh gối đầu của cậu là một gương mặt quỷ thất khiếu chảy máu, khóe miệng nặn ra nụ cười vặn vẹo, hiện lên hàm răng trắng um tùm.
"Bà mẹ nó!"
Tô Bình run rẩy trở tay quất một bạt tai.
Bàn tay trực tiếp xuyên qua gương mặt quỷ rồi đập vào cái gối đầu mềm mại, hoàn toàn vô ích!
Mặt quỷ khẽ nhếch miệng lên để lộ ra cái lưỡi đỏ thắm.
Tô Bình hoảng sợ xoay người, không ngừng liên tục bỏ chạy, nhưng vì tâm trí hoảng loạn nên cậu không chú ý phía dưới, bàn tay chống hụt trực tiếp té lăn quay ở dưới giường, mặt đâm thẳng xuống đất.
Đau!
Tô Bình cảm thấy cái mũi mình gần như sắp gãy, đau rát đến tột độ.
Có điều vừa nghĩ tới nữ quỷ đáng sợ ở trên giường, Tô Bình cảm giác toàn thân đều lạnh ngắt.
"Hự...haha"
Giọng điệu như là đang kìm nén, nhưng không thể nhịn được nữa, và bên cạnh đột nhiên truyền đến một trận cười.
Tô Bình bị dọa đến run một cái, quỷ đang cười?
- Ha ha ha...Tô Bình anh muốn chọc em cười đến chết sao, dạng này mà cũng bị dọa, anh cũng quá nhát gan đi!
Tiếng cười phát ra từ một góc trong căn phòng.
Tô Bình kinh ngạc.
Cậu quay lại nhìn xung quanh.
Chỉ thấy đứng ở cuối giường là một cô gái thanh tú động lòng người, mặc bộ đồ ngủ phim hoạt hình màu da cam, mắt ngọc mày ngài, xem như là một tiểu mĩ nữ, nhưng giờ phút này lại cười đến run rẩy cả người, hoàn toàn mất đi hình tượng.
Tình huống gì đây?
Tô Bình có chút ngây ra, lúc này, cậu chợt nhận ra cảnh vật xung quanh có chút khác biệt.
Rõ ràng nhất chính là tấm posster có hình quái vật khổng lồ trên tường, đây hẳn là poster của một bộ phim nào đó.
Rất hiển nhiên, đây chắc chắn không phải căn phòng của cậu!
Tô Bình không bao giờ có thói quen dán ảnh tường trong phòng.
Nữ quỷ đâu?
Tô Bình nghĩ đến mình vừa quên đi nữ quỷ đáng sợ, lập tức giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Nhưng cậu lại phát hiện ra trên giường trống rỗng, nữ quỷ thì không thấy đâu!
Biến mất rồi?
Tô Bình giật mình, thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên, từ trong chăn xuất hiện một bóng đen, là một con mèo đen.
Nói là nó "nhảy ra" thì chẳng bằng nói là lăn ra cho rồi, cơ thể nó quả thực quá mập, giống như quả cầu tròn.
- Tuyết Cầu, tới đây.
Cô gái kêu lên.
Con mèo đen như nghe thấy, hai đôi chân ngắn nhỏ ra sức đập, cuối cùng cũng lật ngược được cơ thể lại, nó phấn chấn lắc thân thể vài lần, liếc nhìn Tô Bình trên mặt đất đang lộ vẻ sợ hãi và rồi con mèo nện bước chân ưu nhã, thanh lịch, chậm rãi hướng về phía cô gái.
Có lẽ chỉ là ảo giác, Tô Bình cảm thấy mình bị một con mèo nhìn đểu, coi thường.
Lúc này, Tô Bình bỗng nhiên nhận thấy trên đỉnh đầu của con mèo có hai cái sừng màu đen sắc nhọn, và ở trên trán nó ẩn hiện mấy sợi lông màu đỏ sậm, giống như một mạch lửa kín.
Trên đầu cậu chậm rãi hiện lên một vài thứ...
Vù vù!
Đột nhiên, thời không dường như cùng một lúc chấn động.
Trước mắt Tô Bình trở nên mơ hồ, cậu chỉ cảm thấy trong đầu hiện ra vô số thông tin, chúng nó giống như một dòng lũ lớn từ bốn phía ập vào mặt.
Tô Bình? Tô Lăng Nguyệt?
Tinh Sủng?
Một thế giới khác?
Các thông tin hỗn tạp to lớn nườm nượp theo sát nhau tới, Tô Bình cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, cơn đau không thể chịu đựng, cậu nghiến chặt hàm răng mới có thể miễn cưỡng chịu đựng được không lên tiếng.
Cũng không biết đã qua bao lâu, hỗn loạn trong đầu từ từ bình thường trở lại, từng đoạn kí ức dần dần xuất hiện theo một cách có thứ tự.
Vậy mà xuyên việt...
Tô Bình có chút ngạc nhiên, khó trách vì sao cậu lại xuất hiện trong căn phòng lạ lẫm này, gặp được vị cô gái xa lạ cùng với con mèo kì lạ kia.
Thế nhưng, không phải mình đang thư giãn ngủ ở nhà thôi sao, thế mà cũng có thể xuyên việt?
Tô Bình cười khổ trong lòng, cậu bắt đầu sắp xếp lại các kí ức trong đầu.
- Đây là một thế giới tương tự địa cầu, nhưng nơi này sớm đã phát triển vượt xa địa cầu, bước vào thời đại các vì sao, nhưng không dựa trên sự phát triển của khoa học kĩ thuật, mà dựa vào những tinh sủng kì lạ.
- Tinh sủng có chủng loại rất phong phú, có mối liên hệ chặt chẽ với xã hội loài người. Có những công cụ sủng phụ trách về cơ sở hạ tầng, giao thông, sinh hoạt hàng ngày...thậm chí là về phương diện nghiên cứu khoa học! Mà việc khai hoang, chiến tranh giữa các hành tinh với nhau thì do chiến sủng phụ trách, thậm chí là địa vị chiến tranh của nhiều cường quốc cũng đều quyết định từ việc Chiến Sủng mạnh hay yếu.
- Tinh sủng...
Tô Bình dần dần đắm chìm bên trong những ký ức này, hiểu rõ càng nhiều thì càng chấn động, cậu cũng đã biết được chuyện gì xảy ra với nữ quỷ nhìn thấy lúc trước.
- Chiến sủng hệ Ác Ma, Huyễn Diễm thú, năng lực chính là tạo ra huyễn cảnh cùng với khống chế nguyên tố hỏa diễm...
Huyễn Diễm thú chính là con mèo kì lạ kia, chiến sủng hệ Ác Ma hung hãn, hơn nữa còn là tinh sủng có lĩnh vực tinh thần cùng nguyên tố kép, thuộc về chủng loại "hiếm có", giá cả cực kì đắt đỏ!
Một con tinh sủng hiếm có như thế lại được em gái Tô Lăng Nguyệt dùng để dọa cậu sợ hãi mỗi ngày...
Sau khi xem xong kí ức của chủ nhân thể xác này, Tô Bình có chút dở khóc dở cười, hai anh em này thật đúng là một đôi oan gia.Từ nhỏ đã nhìn nhau không vừa mắt, khi còn bé, Tô Bình hay thích đùa dai, bắt nạt chọc ghẹo em gái, nhưng không nghĩ tới sau khi lớn lên lại chuyển sang một hướng khác, đến lượt chính mình cả ngày phải lo lắng đề phòng em gái.
Sự thay đổi này xảy ra là bởi vì năm mười hai tuổi bọn họ đi học ở hai trường học khác nhau.
Một người là trường học chuyên ngành phổ thông.
Một người là học viện Tinh Sủng Chiến Sư.
Tại trong cái thế giới này, tinh sủng thống trị, không phải ai cũng có thể trở thành Chiến Sư. Phải có thiên phú Nguyên Hạch thì mới có thể cùng Tinh Sủng ký khế ước.
Hiển nhiên "Tô Bình" này không có thiên phú như vậy, mà thiên phú của mỗi người thì được quyết từ khi sinh ra, có nghĩa là cậu vừa ra đời đã được định sẵn nhất định là một người bình thường.
Chỉ là thời ấu thơ hai anh em đều không có khái niệm như vậy, cho nên dù cho Tô Lăng Nguyệt có thiên phú về Tinh Sủng lại luôn bị người không có thiên phú như Tô Bình bắt nạt.
Cho đến khi bọn họ ý thức được sự khác biệt, những ngày thảm họa của Tô Bình bắt đầu.
Vị đứa em gái này cũng không phải một người dễ chọc, mối thù khi còn bé bị bắt nạt đều nhớ rõ từng cái một, nhiều năm như vậy, đã đòi lại gấp bội lần.
Cho đến bây giờ, hai anh em đã hoàn toàn kéo giãn khoảng cách. Một người là thiếu nữ thiên tài được nhận vào trường Tinh Sủng danh giá, tiền đồ vô lượng. Một người thì ngay cả trường đại học phổ thông cũng không thể thi đậu, chỉ có thể nghỉ học sớm để trong nhà thu xếp làm ăn.
- Này, anh còn ngây ra đó làm gì, sẽ không phải là ngã đến ngốc rồi chứ?
Tô Lăng Nguyệt nhìn thấy Tô Bình ngây ngốc ngồi dưới đất một lúc, thì cảm thấy có chút khác thường, nghĩ đến vừa rồi cậu té ngã mặt chạm xuống đất thì không khỏi nhíu mày.
Cô cũng không phải lo lắng cho sự an nguy của Tô Bình, mà là sợ cha mẹ khiển trách mình.
- Hả?
Tô Bình lấy lại tinh thần, nhìn thoáng cô gái hai tay khoanh trước ngực kiêu căng ngạo mạn đắc ý, có chút bất đắc dĩ, nói:
- Về sau, đừng có đùa giỡn như vậy.
Giờ đây cơ thể này đã được cậu tiếp quản, cậu cũng không muốn tiếp tục sống trong sự trả thù của đứa em gái quái đản này.
Tô Lăng Nguyệt sững sờ một lúc, có chút kinh ngạc.
Mọi khi ở trong tình huống này, đối phương không phải sẽ ngay lập tức nhảy cẫng lên như những người đàn bà đanh đá chỉ trích xối xả mình, tức giận chửi ầm lên sao?
Hôm nay tại sao lại bình tĩnh như vậy?
Chẳng lẽ…
Anh ta nghĩ rằng chỉ cần nén giận liền có thể khiến cho bản cô nương mềm lòng sao?
Hừ!
- Không bị ngốc là được rồi, nhưng mà chỉ số thông minh của anh thấp đến đáng thương, có lẽ nếu bị đụng hỏng đầu thì mới có thể trở nên thông minh được.
Hừ!
Tô Lăng Nguyệt khẽ cười lạnh rồi xoay người rời đi:
- Chớ mà lằng nhằng, mau xuống ăn cơm, đừng có để mẹ kêu em lên gọi anh lần nữa.
Ồ!
Cửa phòng được trở tay đóng lại.
Tô Bình khẽ cười khổ, bình thường không phải mỗi đứa em gái đều sẽ ngoan ngoãn, dễ thương, đáng yêu sao? Thế mà tại sao khi đến lượt hắn thì biến thành em gái có khuynh hướng bạo lực.
Bạch!
Cánh cửa đột ngột mở ra.
Tô Bình giật mình, hóa ra là Tô Lăng Nguyệt vừa đi lại trở về, khuôn mặt âm trầm:
- Ngoài ra, không được mách mẹ, nếu không…
Cô thực hiện một động tác đưa tay lên cắt ngang cổ.
Ầm!
Cũng không chờ Tô Bình trả lời, cửa phòng tội nghiệp lại một lần nữa gánh chịu sự công kích mạnh bạo.
"..."
Chương 2: Thế Giới Tinh Sủng (2)
Ngồi dậy một lát, Tô Bình cảm thấy bên ngoài đã không còn tiếng động, cậu mới từ mặt đất đứng dậy.
Cậu nhìn quanh căn phòng một cái, thấy được rất nhiều poster của Tinh Sủng, mặc dù trước kia là một người bình thường, nhưng về mặt nghiên cứu Tinh Sủng thì cậu không hề thua kém so với Tinh Sủng Chiến Sư bình thường.
Đương nhiên, điều này không phải là vì cậu có niềm đam mê, yêu thích to lớn đối với Tinh Sủng. Mà ngược lại, “Tô Bình” này mười phần chán ghét Tinh Sủng, sở dĩ cậu nghiên cứu chỉ vì mục đích tìm ra biện pháp giúp những người bình thường đánh bại Tinh Sủng!
Nói một cách chuẩn xác, thì đó là tìm biện pháp đánh bại Tinh Sủng của cô em gái Tô Lăng Nguyệt!
Nhưng mà trải qua nhiều năm, cậu vẫn y nguyên như vậy, ngày nào cũng phải chịu sự xúc phạm và khinh miệt, không thể chống trả, cho thấy được công cuộc nghiên cứu rất là gian nan.
Nhớ lại mười tám năm sinh hoạt của người anh em này, Tô Bình cảm thấy hơi xúc động, đối phương chẳng làm nên được trò trống gì, đã vậy còn đắc tội với cả quý nhân duy nhất bên cạnh, từ nhỏ đã nghịch ngợm, phá phách, không phải ném con sâu róm vào trong hộp cơm của em gái, thì nhân lúc nửa đêm giả ma hù em gái, chúng gần như đã trở thành nỗi ám ảnh thời thơ ấu của Tô Lăng Nguyệt.
Bây giờ thì tốt rồi, quý nhân biến thành địch nhân, em gái không còn hiền lành như xưa, trái lại nó trở thành ám ảnh của cậu lúc trưởng thành.
Tô Bình đoán chừng, bản thân mình phải tìm cơ hội để hòa giải với vị quý nhân này mới được. Nếu không cậu sẽ gặp những việc bất ngờ và kinh hãi nhiều lần hơn, coi như là cậu không lưu lại ám ảnh trong tâm trí thì thần kinh cũng bị suy nhược.
Dọn dẹp đơn giản một chút, Tô Bình mang dép đi xuống lầu.
- Tại sao bây giờ mới xuống, cháo nhanh nguội rồi, mau tới ăn đi.
Mẹ Lý Thanh Như nói, bà ấy nhìn qua thì chỉ hơn bốn mươi tuổi, dịu dàng và nhã nhặn.
Ở trên bàn ăn, Tô Lăng Nguyệt đã ngồi vào chỗ và bắt đầu ăn, còn đặt Huyền Diễm Thú được gọi là "Tuyết Cầu" ngay trên chiếc ghế bên cạnh, mà cái ghế này là thuộc về Tô Bình.
Khóe miệng Tô Bình khẽ giật giật, ăn bữa sáng thôi mà cũng có thể cảm nhận được ác ý mãnh liệt...
- Con đến đây.
Tô Bình vào phòng khách lấy một chiếc ghế khác để ngồi, nhìn món cháo trắng, bánh thịt, sữa đậu nành trên bàn, cảm thấy thực sự có chút đói bụng.
Tô Lăng Nguyệt hơi nhíu mày, liếc qua nhìn Tô Bình, cô đã cố ý để Tuyết Cầu chiếm chỗ để chọc giận Tô Bình, để cậu chủ động nổi giận, rồi la hét lớn tiếng làm cho mẹ phê bình cậu.
Quái lạ!
Bỗng nhiên ánh mắt của Tô Lăng Nguyệt xuất hiện chút cảnh giác, hôm nay thái độ của tên này khác thường, liệu cậu có đang lén lút giở trò quỷ?
- Mẹ, con ăn xong rồi, con đi học viện trước đây.
Kế hoạch thất bại, Tô Lăng Nguyệt cũng không còn tâm trạng lề mề, ăn xong vài món ăn, cô nói với mẹ.
Lý Thanh Như thấy con gái muốn đi, liền vội nói:
- Tiểu Nguyệt chờ một chút.
- Hả?
Tô Lăng Nguyệt quay đầu lại.
- Gần đây, việc kinh doanh trong cửa hàng của anh con không tốt, không hề có chút sức sống nào, nếu không thì con để Tuyết Cầu trong cửa hàng để thúc đẩy phát triển, bù đắp mặt thiếu sót.
Tô Lăng Nguyệt sững người một lúc, liếc nhìn Tô Bình đang dùng cái miệng to ăn táo, cô ngay lập tức trợn mắt lên, tức giận nói:
- Mẹ, từ khi mẹ giao cửa hàng này cho tên khốn này tiếp quản thì kinh doanh càng ngày càng tệ, nguyên nhân là vì cái gì, còn không phải là anh cả ngày không thèm làm việc đàng hoàng, sự việc lần trước xém chút nữa đã bị khiếu nại lên hiệp hội Tinh Sủng, mẹ quên rồi sao?
- Người ta đến gửi nuôi dưỡng một con "Giản Tấn Điểu" khoẻ mạnh, nhưng anh còn chưa nuôi dưỡng tới một tuần, lúc mang trở về, con chim kia gặp người liền chửi "Ngu thì chết", miệng toàn những lời lẽ thô tục, kết quả không qua mấy ngày đã bị người ta đánh chết, đến bây giờ vẫn còn chưa giải quyết xong!
- Đối với một người ngay cả một con "Giản Tấn Điểu" cũng không nuôi nổi, mẹ nghĩ làm sao con dám đưa Tuyết Cầu cho anh nuôi? Đây chính là Tinh Sủng cao cấp có hi vọng tấn thăng đến cấp 8, nếu mẹ bỏ được thì con cũng không còn ý kiến, dù sao Tuyết Cầu cũng là do mẹ mua.
Lý Thanh Như há to miệng, nhưng không nói nên lời, chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài.
Nếu như không phải thân thể bà không khoẻ, cần phải tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, thì cũng không để Tô Bình tiếp quản công việc kinh doanh của cửa hàng sớm như vậy.
Tô Bình trông thấy Tô Lăng Nguyệt đang nhìn về phía mình với ánh mắt bất thiện, không biết nói gì, cúi đầu tiếp tục ăn cháo, không để ý tới chuyện gì nữa.
Một lúc sau, Tô Bình cũng ăn xong bữa sáng, như thường lệ, dưới sự căn dặn của Lý Thanh Như, cậu đạp xe tiến về cửa hàng.
Cửa hàng này là cửa hàng Tinh Sủng.
Tô Bình là một con gà mờ trong việc đào tạo Tinh Sủng, được gọi là Đào Tạo Sư, chứ kì thực nói trắng ra là các loại dịch vụ phục vụ cho Tinh Sủng.
Xét cho cùng, một Đào Tạo đại sư chân chính sẽ có thể thay đổi tiềm lực, cấp bậc của Tinh Sủng, địa vị không hề thua kém gì so với Tinh Sủng Chiến Sư, hoặc thậm chí còn cao hơn!
Trên đường đi, Tô Bình nhìn thấy những tòa nhà cao tầng như ở địa cầu, nhưng điểm khác biệt duy nhất chính là những Tinh Sủng với hình dáng kì lạ.
- Quả nhiên đây đúng là một thế giới khác...
Tô Bình có chút thổn thức, hết thảy mỏi thứ đều giống như một giấc mơ, nhưng đây lại là thực tế.
Chẳng bao lâu, cậu đã đi đến cửa hàng Tinh Sủng của mình.
Cửa hàng nằm ở cuối con phố thương mại, đây là địa điểm khá vắng vẻ, nhưng vào lúc trước lượng người đi tới đây cũng không tệ lắm, bởi vì mẹ của Tô Bình, Lý Thanh Như là một Đào Tạo Sư chính quy thuộc Liên bang, mặc dù chỉ là Đào Tạo Sư sơ cấp, nhưng mở cửa hàng Tinh Sủng nhỏ này thì cũng coi như dư xài, bởi vì có nhiều vị khách quen quay trở lại.
Nhưng kể từ khi cửa hàng rơi vào tay Tô Bình, tình hình đã giảm xuống mức nghiêm trọng.
Mọi người có tin được vào một người chán ghét Tinh Sủng sẽ trông nom Tinh Sủng tốt?
Xôn xao~!
Tô Bình kéo cửa cuốn lên, ánh sáng mặt trời chiếu vào trong cửa hàng, cậu có thể trông thấy bụi bay trong không khí. Có vẻ như nó đã không được quét dọn lâu rồi, ở trong tiệm truyền đến mùi khai nước tiểu và phân của sủng thú, mũi có chút khó chịu.
Tô Bình hơi nín thở một chút, khẽ nhíu mày.
“Mục tiêu trong phạm vi, kiểm tra đến độ thích hợp của linh hồn, tiến hành kiểm tra và đo lường khế ước..."
"Khế ước hoàn thành, hệ thống bắt đầu trói buộc..."
"Trói buộc thành công...chuẩn bị khởi động..."
Đột nhiên, một âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên trong đầu Tô Bình.
Hệ thống?
Tô Bình ngây người chốc lát, bỗng nhiên đôi mắt cậu tỏa ra ánh hào quang.
- Xem ra, nên đến thì vẫn phải đến...
Chương 3: Viễn Cổ Bồi Dưỡng
Với tư cách là một trạch nam, Tô Bình dành cả một ngày lướt web giết thời gian. Cho nên đối với bất kì điều gì của hệ thống cậu cũng sẽ không lạ lẫm, bất ngờ qua đi, cậu ngay lập tức xem xét công năng của hệ thống.
“Tôi là Siêu Sủng Hệ Thống, sẽ dùng toàn lực bồi dưỡng Tinh Sủng mạnh nhất trong thiên địa này, tôn chỉ của bổn hệ thống chính là: Vạn vật đều có thể bồi dưỡng, hết thảy đều là sủng vật.”
Hệ thống bồi dưỡng sủng thú?
Tô Bình kinh ngạc, hơi tặc lưỡi.
Hệ Thống này có giọng điệu thật phách lối, hết thảy đều là sủng vật, vậy những bông hoa, cây cỏ ven đường cũng có thể sao?
“Hoa cỏ thức tỉnh linh tính cũng có thể trở thành sủng thú, sủng thú hệ thực vật cũng là từ hoa cỏ phổ thông tiến hóa lên!’’
Hệ Thống lạnh nhạt nói.
Tô Bình sửng sốt, trợn tròn mắt nói:
- Hệ thống có thể nghe thấy được suy nghĩ của tôi?
“Tôi cùng linh hồn của kí chủ đã trói buộc với nhau, tự nhiên có thể biết được ký chủ nghĩ gì...xin lưu ý, mắng chửi hệ thống, cảnh cáo lần thứ nhất!’’
“….’’
Tô Bình im lặng không nói gì.
“Hệ thống đã khởi động, mời kí chủ tại trong vòng 24 giờ trói buộc một cửa hàng sủng thú thuộc về kí chủ, trói buộc thất bại sẽ giải trừ hệ thống, cũng xóa đi kí ức ngày đó…’’
Hệ thống nói tiếp.
- Giải trừ hệ thống?
Tô Bình nghe xong, lông mày nhíu lên, mặc dù hệ thống có chút kì quái nhưng có hệ thống cũng tốt hơn nhiều so với không có.
- Trước mặt tôi có một cửa hàng sủng thú, có thể trói buộc sao?
Tô Bình thầm hỏi.
“Có thể trói buộc, vui lòng xác nhận.’’
Tô Bình lập tức xác nhận.
Dù sao cửa hàng này là của nhà mình, cùng theo mình sinh sống.
“Trói buộc thành công, cửa hàng thú sủng đang trong quá trình điều chỉnh...”
“Nơi Sinh Hoạt cho sủng thú được thiết lập, Nơi Nuôi Dưỡng được thiết lập, Nơi Bồi Dưỡng được thiết lập…’’
“Thiết lập hoàn tất, khởi động nhiệm vụ hướng dẫn tân thủ...’’
“Kiểm tra ở trong cửa hàng có hai con sủng thú, mời tùy chọn một con sủng thú, và trong vòng một tuần gia tăng thực lực sủng thú lên
gấp ba lần, đạt được hệ thống đánh giá hợp cách.”
Sau khi hệ thống nói xong, Tô Bình cảm giác được cửa hàng Tinh Sủng có chút khác lạ, mùi nước tiểu cùng mùi phân thúi gây khó chịu đã không còn, đồng thời trong cửa hàng hình như đã trở nên sạch sẽ hơn nhiều, mặc dù đồ vật vẫn như trước kia nhưng lại có cảm giác đổi mới...
- Để cho thực lực một con Tinh Sủng tăng lên gấp ba lần? Đã vậy còn trong một tuần?
Tô Bình nghi ngờ mình nghe lầm, hoặc là đầu óc của hệ thống bị lệch rồi…
Muốn tăng thực lực Tinh Sủng lên có khó không?
Không ngày ngày đi săn tập luyện, không có đồ ăn quý hiếm cho Tinh Sủng, vậy căn bản không có khả năng làm được!
Đừng nói là tăng thực lực lên gấp ba lần, thậm chí tăng thực lực lên một thành cũng đã vô cùng khó khăn, huống chi thời gian chỉ có một tuần...
- Nhiệm vụ thất bại sẽ thế nào?
Tô Bình hỏi.
“Kí chủ sẽ tiếp nhận hình phạt cho sự thất bại, còn cách thức trừng phạt sẽ được chọn ra ngay lập tức, có lôi phạt, có luyện ngục…kí chủ sẽ được trải nghiệm cực hạn của trừng phạt…’’
Hệ thống nói.
Tô Bình đảo mắt, những hình phạt này nghe tên thôi cũng đã biết được là không dễ động vào.
- Không thể đổi nhiệm vụ sao?’’
Tô Bình còn muốn đấu tranh một lần cuối cùng.
“Không thể.’’
Hệ thống từ chối vô tình.
“Xin chú ý, mắng chửi hệ thống, cảnh cáo lần thứ hai.’’
“…’’
“Mắng chửi hệ thống, cảnh cáo lần thứ ba, ngẫu nhiên tiến hành Lôi phạt!’’
Hệ thống vừa dứt lời, Tô Bình liền cảm giác được một dòng điện cực lớn chạy khắp người, cậu ngay lập tức bị điện giật đến nỗi run rẩy tại chỗ, giống như Zombie nhảy điệu disco…
Dòng điện đến nhanh thì biến mất cũng nhanh, Tô Bình cảm nhận được cả người cậu đau nhức, trong lòng chỉ muốn chửi, nhưng cuối cùng vẫn phải cố kìm nén lại, hảo hán không chịu thiệt trước mắt.
- Được rồi, trước thử nhiệm vụ một chút, nếu như thất bại thì hệ thống này quá rác rưởi rồi!
Tô Bình oán hận nghiến răng.
Cậu gượng lấy thân thể đau nhức tiến vào phòng sủng vật trong cửa hàng.
Vừa tiến vào phòng sủng vật, Tô Bình phát hiện nơi này rộng rãi hơn nhiều, diện tích vẫn như trước kia, chỉ là bên trong hơn có hai mươi cái lồng sắt trống không chồng chất đã không còn thấy đâu, thay vào đó chính là hai cái lồng đá.
Nói là lồng đá nhưng nhìn kỹ lại thì càng giống một loại thạch trận kỳ quái...
Mấy cây măng đá từ dưới đất mọc lên bao bọc lại hai con Tinh Sủng, măng đá có kẽ hở rất lớn, phía bên trên không có nắp, Tinh Sủng có thể nhẹ nhàng nhảy ra bên ngoài hoặc có thể từ khẽ hở chui ra...
Nhưng mà hai con Tinh Sủng lại yên tĩnh nằm ở bên trong, không hề có nửa điểm nghĩ đến việc chạy trốn...
Tô Bình nhíu mày, đoán trước cái này hơn phân nửa là do hệ thống giở trò quỷ, lúc trước có nhắc tới "Nơi sinh hoạt cho sủng vật" có lẽ là thứ này...
Cậu nhìn hai con sủng vật bên trong thạch trận, đều là chiến sủng phổ thông tương đối dễ gặp…
Một con là Lôi Quang Thử (chuột điện), là chiến sủng loại hình Linh Mẫn tương đối cấp thấp, thành niên kỳ cũng chỉ có thực lực cấp 1 trung vị, tỉ lệ tiến hóa cực thấp, cho dù là có tiến hóa thành Thiên Lôi Thử thì cũng chỉ có thực lực cấp 3 mà thôi, cơ bản đã đặt tới cực hạn…
Một con khác là Truy Nguyệt Khuyển (chó), cũng đồng dạng là chiến sủng loại hình Linh Mẫn tương đối cấp thấp, thành niên kỳ có thực lực là cấp 1 thượng Vị, đại khái tương đương với Hổ Đông Bắc trên địa cầu...
Tô Bình nhớ mang máng, cả hai con Tinh Sủng đều được người khác gửi nuôi ở cửa hàng Tinh Sủng này của cậu, hai ngày sau sẽ đến nhận lại chúng…
- Liền chọn Lôi Quang Thử đi.
Tô Bình suy nghĩ một chút, lựa chọn Lôi Quang Thử có thực lực yếu hơn, loại này mà bồi dưỡng thì sẽ có con đường tiến bộ lớn hơn.
“Đã lựa chọn được sủng vật, kích hoạt bồi dưỡng sủng thú.’’
Âm thanh hệ thống vang lên.
Vừa dứt lời, trước mặt Tô Bình bỗng nhiên xuất hiện một chùm sáng xé rách không gian, sau đó hình thành một vết nứt không gian trông giống như con ngươi, bên trong tràn ngập khí tức hủy diệt...
Tô Bình giật mình, sau khi xác định được thứ này không nguy hiểm với mình nên mới hỏi hệ thống :
- Nơi bồi dưỡng sủng thú là thế nào?
"Nơi này là sân bãi chuyên để bồi dưỡng sủng thú, kí chủ chọn lựa địa điểm thích hợp đối với sủng thú để tiến hành bồi dưỡng.’’
- Sân bãi bồi dưỡng?
Tô Bình tìm tòi trong trí nhớ phương tiện tri thức về bồi dưỡng sủng thú, Tinh Sủng mười phần chú trọng trong việc lựa chọn sân bãi, bởi
vậy nên nhiều cửa hàng Tinh Sủng đã thuê diện tích rộng lớn để xây dựng đủ loại sân bãi, cũng là chuyên nghiệp hóa sân bãi.
Mà có một ít cửa hàng cỡ lớn cũng có cung cấp các loại bồi dưỡng sủng thú như này thế nhưng phục vụ sẽ toàn diện hơn…
Chỉ có số ít cửa hàng nhỏ giống như Tô Bình, chỉ cần cho sủng vật của khách ăn no, quản lí vệ sinh sạch sẽ là được rồi.
“Sủng thú được kiểm tra xong, Lôi Quang Thử, sủng thú hệ Lôi, đã tự động tìm Nơi Bồi Dưỡng tương ứng tốt nhất, Viễn cổ Lôi Đình Vân Hải giới, có muốn tiến vào hay không?’’
Tô Bình ngẩn người, có chút ngây ngô nói:
- Tiến vào...
Vừa nói xong, cậu đột nhiên cảm giác được cái tên này có hơi quen thuộc.
Tinh Sủng có lai lịch không giống nhau, nhưng đại đa số đều đến từ vết nứt tinh không hoặc là một ít tinh không yêu thú trên tinh cầu, còn một số lại đến từ hành tinh viễn cổ.
Rất nhiều sủng thú hệ Lôi có danh tiếng như Thương Minh Lôi Long, Cửu Đầu Lôi Hoàng...nghe nói đều đến từ Lôi Đình Vân Hải, mà theo như được biết thì Lôi Đình Vân Hải giới đã bị vỡ vụn và biến mất, khiến cho các loại Tinh Sủng hệ Lôi đỉnh cao trở thành truyền thuyết, khó mà gặp được.
Hẳn là, hiện tại nơi cậu muốn đi chính là viễn cổ giới đã biến mất?
Không đợi Tô Bình lấy lại tinh thần, cậu đột nhiên cảm giác được một lực hút cường đại đang kéo thân thể cậu bay vào vết nứt trước mắt.
Ánh mắt nhìn trời đất quay cuồng.
Sau đó là một màu đen kịt.
Khi khôi phục lại được thị giác, trước mặt cậu là sương trắng mông lung, huyền ảo cùng với âm thanh tiếng sấm ầm ầm.
Tô Bình ngây ngốc trong chốc lát, cậu vừa mới bị cảnh tượng trước mắt làm cho rung động!
Đây chính là Viễn cổ thế giới đã biến mất?
Một khu vực mênh mông, rộng lớn, được bao quanh bởi những cây đại thụ, ở trên không cách những ngọn cây đến hàng chục mét là mây mù lượn lờ, trong sương mù lôi điện lao nhanh, xuất hiện những tia lửa điện lập lòe tựa như có những con rồng đang bay lượn xa xa...
Trong đám mây mỏng ấy, có thể nhìn thấy vũ trụ đầy sao bao la rộng lớn, và có thể nhìn thấy được các hành tinh khổng lồ chỉ bằng mắt thường và khoảng cách rất gần nơi đây. Ngay cả thiên thạch bên ngoài mặt các tinh cầu cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Chương 4: Vô Hạn Tử Vong
"Kí chủ đã kết nối Lôi Đình Vân Hải giới."
"Thời gian kết nối ba ngày..."
"Trong khi làm nhiệm vụ tân thủ, kí chủ sẽ thu được che chở: số lần tử vong không hạn chế!"
"Kí chủ đã cùng sủng thú thành lập khế ước tạm thời..."
"Mời tự hành thăm dò..."
Tô Bình còn đắm chìm trong thế giới mênh mông cổ lão trước mắt, liền bị liên tiếp tiếng nhắc nhở trong đầu kéo về.
Cậu ngẩn người, lập tức nắm bắt được một từ ngữ nguy hiểm trong đó, số lần tử vong?
Một cỗ dự cảm không rõ nổi lên trong lòng.
Đột nhiên, có một bóng ma to lớn lướt qua đỉnh đầu, tựa hồ trời tối.
Tô Bình ngẩng đầu nhìn lên, con ngươi cậu lập tức phóng đại.
Một đôi cánh lớn che khuất biển mây trên bầu trời, dường như vô biên vô hạn, trong đôi cánh màu tím đen còn có sấm sét vang dội, nó chỉ là chậm rãi vỗ cánh, vô số tầng mây bên cạnh cuồn cuộn không ngớt.
Cái này...
Đây là thứ gì?
Tô Bình mộng.
Cho dù là cá voi xanh to lớn cũng không kịp một chiếc lông vũ của con cự thú này!
Khi cậu còn đang rung động, không đến mấy giây, bỗng nhiên một cỗ cuồng phong mạnh mẽ cuốn tới, từ trên cao xoáy xuống, tựa hồ có vô số phong nhận cắt tới.
"Chạy..."
Trong đầu Tô Bình vừa hiển hiện ý niệm này liền trong nháy mắt cảm giác đau đớn kịch liệt trải rộng toàn thân, ánh mắt tối sầm lại, hắc ám đột nhiên đánh tới.
Mình chết rồi?
Tô Bình ngốc trệ, nhưng rất nhanh ánh sáng giống như thủy triều lại một lần nữa vọt tới, cậu mở mắt ra, trước mắt vẫn là cảnh tượng viễn cổ cổ lão mênh mông, nhưng hoàn cảnh chung quanh tựa hồ thay đổi, không còn là đại thụ vờn quanh, mà là bụi cỏ to lớn tươi tốt.
Nghĩ đến hệ thống nhắc nhở lúc trước, Tô Bình lấy lại tinh thần, hẳn đây chính là số lần tử vong không hạn chế?
Ở chỗ này, vô luận chết bao nhiêu lần đều được?
Nghĩ đến điểm này, Tô Bình hơi nhẹ nhàng thở ra, nhưng ngay sau đó liền muốn chửi ầm lên.
Mặc dù không chết được, nhưng lúc trước cảm giác đau nhức kịch liệt như bị phân thây, cậu cũng đã cảm nhận lấy, thực sự quá đau!
- Hệ thống, tôi muốn về nhà.
Tô Bình thay đổi ngữ khí cầu khẩn, ủy khúc cầu toàn.
"Nhiệm vụ không có hoàn thành, không cách nào trở về sớm."
"..."
"Xin chú ý! Mắng chửi người cảnh cáo một lần!"
"...!"
Mặt Tô Bình như màu đất, chính mình muốn ở lại ba ngày trong thế giới Man Hoang cự thú hoành hành khắp nơi này? Phải cần chết bao nhiêu lần mới được đây!
Cậu cảm giác mình muốn sụp đổ, đây là hệ thống hố cha mà!
"Sàn sạt ~!"
Bỗng nhiên, động tĩnh rất nhỏ vang lên.
Tô Bình lập tức lông tơ dựng thẳng lên, hoảng sợ nhìn lại, lại phát hiện tạo thành động tĩnh chính là một con Lôi Quang Thử bên chân, vật nhỏ này cũng đi theo chính mình đến đây, giờ phút này cũng đang run lẩy bẩy.
Hiển nhiên lúc trước vật nhỏ này cũng nhìn thấy cự thú che khuất bầu trời kia, đoán chừng đã sợ vỡ mật.
- Nhóc con đáng thương, nhóc cũng phải ở chỗ này cùng ta chết đủ ba ngày...
Tô Bình than thở, rất có cảm giác đồng bệnh tương liên.
Có lẽ nguyên nhân vì khế ước tạm thời, cậu đối với con Lôi Quang Thử này có loại cảm giác thân thiết, nhìn thấy thân thể nó run lẩy bẩy, sinh lòng thương hại, ngồi xuống nhẹ nhàng vuốt ve, trấn an tâm tình của nó.
Sờ lấy sờ lấy...
Tô Bình bỗng nhiên nghĩ đến, mục đích mình bị đưa đến nơi này không phải là để rèn luyện con vật nhỏ này sao?
Để thực lực nó tại trong một tuần tăng lên gấp ba.
Mặc dù rất khó, nhưng nhân vật chính trong nhiệm vụ lần này là nó!
Mà một sân bãi bồi dưỡng kinh khủng như nơi này cũng là chuẩn bị vì nó!
- Chỉ cần rèn luyện nó thật tốt liền có thể kết thúc sớm, mặc dù rất khó, nhưng không thử một chút làm sao biết?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Tô Bình dần dần chuyển hướng Lôi Quang Thử trong tay.
Lôi Quang Thử run rẩy cảm nhận được bàn tay ấm áp vuốt ve, dần dần bình tĩnh, giống như là tìm tới bến cảng ấm áp, đúng lúc này, trong lòng nó bỗng nhiên cảm giác được một trận bất an mãnh liệt.
Nó theo cảm giác này tặc mi thử nhãn nhìn lại, liền nhìn thấy vị chủ nhân tạm thời của mình đang dùng đôi mắt phát sáng kinh khủng theo dõi chính mình!
Lôi Quang Thử: "?"
- Cố lên , nhóc có thể.
Tô Bình nhếch miệng cười một tiếng.
Lôi Quang Thử lông tơ dựng thẳng lên.
Nó tựa hồ ý thức được cái gì, ở trong tay Tô Bình giãy giụa mạnh mẽ, lực đạo cực mạnh.
Mặc dù là Tinh Sủng loại hình linh mẫn, nhưng sức lực của nó lớn hơn so với một nhân loại bình thường như Tô Bình, nó ngay lập tức tránh thoát thành công.
- Trở về!"
Tô Bình vội vàng kêu lên.
Nhưng lời mới vừa ra miệng, liền bị hù co cổ lại.
Đây chính là Lôi Đình Vân Hải Giới a, hung thú khắp mọi nơi, mình hô lớn như vậy không phải là tìm chết sao?
Lúc này, cậu nghĩ tới mình đã cùng Lôi Quang Thử đã thành lập khế ước tạm thời, tâm niệm vừa động, lập tức liền cảm ứng được ý thức của mình kết nối một ý thức khác mơ hồ đang chạy.
Ý thức này có thể truyền tới cảm xúc cùng ý niệm hơi yếu.
Sợ hãi, lo nghĩ, sợ hãi, thoát đi!
Đây là Lôi Quang Thử truyền đến suy nghĩ.
- Đây chính là khế ước lực lượng với Tinh Sủng sao, khó trách nói Tinh Sủng cùng chủ nhân là ý niệm tương thông, cảm giác này không tự mình trải nghiệm thật sự khó mà miêu tả...
Ánh mắt Tô Bình chớp động, phần khế ước lực lượng này từng là điều mà tiền thân tha thiết ước mơ, cũng là phân chia người bình thường cùng Tinh Sủng Chiến Sư.
"Chi —— "
Đột nhiên, nơi xa trong rừng truyền đến tiếng thét lên của Lôi Quang Thử`.
Tô Bình giật mình, vội vàng chạy tới.
Chỉ thấy ở một chỗ có rễ cây to lớn cao tới bảy tám mét, Lôi Quang Thử toàn thân xù lông, nhe răng trợn mắt giằng co cùng với một con cự trùng.
Con cự trùng này thân dài hai mét, toàn thân xanh biếc, có hoa văn màu tím, thỉnh thoảng có từng tia điện quang từ bên trên hoa văn nhảy ra.
Đây cũng là một con Tinh Sủng hệ Lôi!
- Vì sao nhìn giống sâu róm như vậy?
Tô Bình nhìn thấy bộ dáng cự trùng liền nghĩ đến sâu róm, nhưng con này so với sâu róm thì dữ tợn gấp trăm lần.
- Đáng chết, lần này sẽ không phải bị con côn trùng nuốt mất đi?
Nhìn thấy miệng cự trùng đầy răng, Tô Bình tê cả da đầu, lúc trước bị cự thú che trời tạo nên phong áp xé nát là mất mạng trong nháy mắt, nhưng nếu như bị con cự trùng cuốn lấy, vậy chính là sống không bằng chết!
Cậu thậm chí muốn lập tức tự sát.
Tự sát mà nói, đợi lát nữa liền sẽ tái sinh đến một địa điểm ngẫu nhiên khác.
Thế nhưng,
Bên cạnh cậu không có lợi khí sắc bén nào.
Tô Bình nhìn trái nhìn phải, trên mặt đất tìm tới một khối đá, biểu lộ phức tạp.
Tự đập chết chính mình,
Muốn ra tay nặng bao nhiêu mới có thể một kích mất mạng?
Nếu như không tự đập chết, mà là đập thành nửa chết nửa sống thì phải làm sao đây?
Vấn đề này, như là triết học thâm ảo khó hiểu vờn quanh trong đầu óc Tô Bình.
"Chi!"
Trong lúc Tô Bình vẫn còn đang suy tư nên dùng góc độ nào đập chết chính mình thì tốt hơn, chợt nghe tiếng thét thê lương.
Ngẩng đầu nhìn lên,
Lôi Quang Thử quả nhiên không được, nó đã bị con cự trùng kia quấn lấy, cự trùng giống con rết nhiều chân như dao nhọn đâm xuyên qua cái bụng mềm mại của Lôi Quang Thử, máu tươi chảy ròng ròng, chỉ mới giãy dụa hai lần liền chết rồi.
Sắc mặt Tô Bình khó coi, có chút không đành lòng, lại có loại cảm giác phẫn nộ không hiểu.
"Phải chăng lập tức phục sinh sủng thú tại chỗ?"
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống bỗng nhiên vang lên.
Tô Bình khẽ giật mình.
Mắt thấy thi thể Lôi Quang Thử sẽ bị cự trùng nhét vào trong miệng, cậu không chút nghĩ ngợi mà nói:
"Phục sinh!"
Vừa dứt lời, Lôi Quang Thử vừa muốn tiến vào trong miệng cự trùng bỗng nhiên hóa thành điểm điểm tinh quang rơi xuống trên mặt đất trước mặt cự trùng, lần nữa hội tụ thành bộ dáng Lôi Quang Thử.
Két két!
Cự trùng cắn một cái không trúng.
Nhìn qua con mồi đột nhiên biến mất rồi lại phục sinh, cự trùng rõ ràng sửng sốt một chút.
Cự trùng: "???"
Không có giải thích cho nó, Tô Bình nhìn thấy Lôi Quang Thử phục sinh, lập tức kêu lên:
"Công kích nó!"
Thông qua khế ước truyền lại, ý tứ trong lời nói của Tô Bình lập tức truyền đạt cho Lôi Quang Thử.
Lôi Quang Thử ngơ ngác tại nguyên chỗ, ký ức còn dừng lại khoảnh khắc tử vong vừa rồi, Tô Bình ra lệnh hét lên để nó giật mình tỉnh lại, bản năng phục tùng khi bị thuần hóa xuất hiện, nó gần như vô ý thức xông về phía trước.
Xông nhanh như thiểm điện!
Sưu!
Lôi Quang Thử bỗng nhiên tăng tốc, lập tức đụng vào trên thân cự trùng.
Ầm!
Cự trùng bị đâm đến thân thể ngửa ra sau, nhưng ngửa ra sau đến một nửa lại ngạnh sinh ngừng lại, thật nhiều chân như lợi trảo của nó phản ứng cực nhanh, nhanh chóng bắt lấy Lôi Quang Thử trong ngực, xé rách một cách hung tàn.
Lôi Quang Thử lần nữa mất mạng!
"Phải chăng lập tức phục sinh sủng thú tại chỗ?"
"Lập tức!"
Tô Bình không chút nghĩ ngợi, khi Lôi Quang Thử lần nữa phục sinh, cậu lần nữa hạ lệnh công kích.
Đã có thể vô hạn phục sinh, Tô Bình cũng không tin không chơi chết con cự trùng này, mặc dù song phương chênh lệch khá lớn, nhưng không phải không có phần thắng chút nào, dù là chỉ có một phần vạn, cậu cũng có thể bắt lấy!
Chương 5: Bí Kỹ
Lôi Quang Thử vừa sống lại nên có chút mờ mịt, nhưng rất nhanh liền tỉnh táo lại, nó hơi chút do dự, hay là nghe lệnh xông về cự trùng?
Hai lần con mồi đến miệng rồi lại tự dưng biến mất, cự trùng đã bị chọc giận, ngay khi Lôi Quang Thử vọt tới, nó đột nhiên phun ra ra một ngụm chất nhầy màu trắng, chất nhầy nhanh chóng khuếch trương ra giống mạng nhện, lập tức liền bao lấy Lôi Quang Thử.
Sau khi bắt được con mồi, cự trùng nhanh chóng ưỡn ẹo thân thể nhào tới, dùng cái lưỡi bén nhọn xé nát.
- Phục sinh!
- Tiếp tục công kích!
Tô Bình phục sinh Lôi Quang Thử, để nó xuất kích lần nữa.
Lôi Quang Thử lần lượt phục sinh, một lần lại một lần bị cự trùng bắt giết, đến lần thứ tám, trong quá trình Lôi Quang Thử nhảy vọt lên, đối mặt với chất nhầy hình mạng nhện của cự trùng phun ra, thân thể của nó bỗng nhiên lóe lên, biến mất, trong tích tắc xuất hiện ở một khoảng cách phía sau!
- Lôi thiểm!
Tô Bình thấy trừng mắt, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
Là một trong mười tuyệt kỹ chính của sủng vật hệ Lôi “Lôi Thiểm”?
Là do mình hoa mắt?
Đây chỉ là Lôi Quang Thử cấp 1, tại sao lại lĩnh ngộ được bí kỹ Lôi hệ trân quý như thế?
Tô Bình có chút kinh nghi.
Phải biết, cho dù là rất nhiều Tinh Sủng cao đẳng hệ Lôi cấp 8 cấp 9 cũng chưa hẳn có thể nắm giữ bí kỹ đỉnh cấp trân quý như thế!
Mà con Lôi Quang Thử này chỉ có tư chất phổ thông, thậm chí có thể nói là thấp kém, đừng nói là lĩnh ngộ bí kỹ, coi như dạy nó một số sủng kỹ trung đẳng hệ Lôi thì nó cũng chưa hẳn có thể học được!
Ánh mắt Tô Bình nhìn chăm chú, vô cùng cẩn thận.
Sau một lần thuấn di, trong nháy mắt Lôi Quang Thử đã đến gần sát bên cạnh cự trùng, nó tìm được một sơ hở tuyệt hảo của đối phương, lập tức trên người nổi lên ánh chớp nồng đậm, đụng đầu vào chỗ thịt mềm của cự trùng.
Cự trùng lăn ra đất trên đất, chỗ thịt mềm truyền ra mùi khét.
Có điều nó cũng không đánh mất sức chiến đấu, ngược lại nó bị cơn đau nhức kịch liệt kích thích điên cuồng vặn vẹo, rất nhanh lại bò lên, dùng tốc độ nhanh hơn phản công Lôi Quang Thử.
Lôi Quang Thử vừa thả ra điện lực toàn thân, có chút mệt mỏi rã rời, hành động chậm chạp, dưới sự phản công của cự trùng, lập tức bị cuốn lấy thân thể, lại một lần nữa mất mạng.
- Phục sinh.
Tô Bình nói thật nhanh.
Lôi Quang Thử lại đứng trên mặt đất lần nữa, nó không còn mờ mịt như lúc trước nữa, tựa hồ nó đã quen thuộc, sau cơn đau ngắn ngủi là một cảm giác rực rỡ hẳn lên.
Khi thấy cự trùng ở đối diện đã bị thương, Lôi Quang Thử không đợi Tô Bình hạ lệnh liền chủ động vọt tới tiếp tục cuộc chiến còn dang dở.
Công kích, thụ thương, bỏ mình, phục sinh.
Lặp lại đến vài chục lần, đối đầu với con Lôi Quang Thử đánh không chết ở trước mặt, cự trùng rốt cuộc cũng không cam lòng ngã xuống đất, ôm hận mà kết thúc.
Trong quá trình chiến đấu phía sau, Tô Bình cũng không còn nhìn thấy bí kỹ ‘Lôi thiểm’ kia, tựa hồ đây chẳng qua là ảo giác mà thôi.
Cậu có chút thất vọng cùng tiếc nuối, nhưng vừa nghĩ tới nếu như một màn kia là thật, như vậy con Lôi Quang Thử này có thể thi triển ra lần thứ nhất, tương lai tất nhiên sẽ thi triển ra lần thứ hai!
Giải quyết cự trùng, Tô Bình cũng có thể thở phào rồi, chí ít chính mình không cần bị cự trùng ăn hết, trải nghiệm cảm giác tử vong buồn nôn kia.
- Xem ra, nơi này mặc dù nguy hiểm, nhưng hiệu quả rèn luyện xác thực rất mạnh.
Tô Bình nhìn Lôi Quang Thử mệt mỏi ghé vào bên cạnh thi thể của cự trùng, vật nhỏ này sau khi được phục sinh thì tốc độ xuất thủ rõ ràng nhanh hơn, công kích cũng càng thêm xảo trá linh hoạt, còn lợi dụng động tác giả đánh lén đối phương một lần.
Trận chiến đấu này mặc dù có rất nhiều lần chết đi sống lại, nhưng trên thực tế chỉ có thời gian chừng mười phút đồng hồ, trong thời gian ngắn như vậy mà có tiến bộ lớn như thế đã xem như rất khó mà tin được.
Có lẽ, ba ngày sau có thể khiến cho thực lực của nó bạo tăng!
Tô Bình bỗng nhiên có chút chờ mong, cảm thấy nhiệm vụ này cũng không phải là không có chút hi vọng hoàn thành.
- Đi thôi, nhóc con.
Tô Bình sờ lên cái đầu nhỏ của Lôi Quang Thử, đứng dậy, chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.
Mệt mỏi!
Lôi Quang Thử truyền tới một suy nghĩ bất đắc dĩ.
Tô Bình sững sờ.
Nghĩ đến quá trình nó khổ chiến để đánh giết cự trùng, trong lòng cậu cũng hiểu được.
- Vậy trước tiên hãy khôi phục thể lực đã.
Tô Bình nở nụ cười hòa ái.
Lôi Quang Thử đang dựa vào thi thể cự trùng, hữu khí vô lực giương mắt liếc qua, thấy được khuôn mặt tươi cười kia đang dần tiến đến, bỗng nhiên nó có loại cảm giác kỳ quái.
Không đợi nó làm ra phản ứng, một trận bén nhọn đau đớn truyền đến.
- Phục sinh.
Tô Bình nhìn qua Lôi Quang Thử vừa được ngưng tụ ra trên mặt đất, cười mỉm mà nói:
- Thể lực khôi phục rồi?
Lúc trước Lôi Quang Thử lần lượt được phục sinh, Tô Bình đã chú ý tới sau mỗi lần nó phục sinh, thì đều khôi phục đến trạng thái tốt nhất, không còn dáng vẻ mệt mỏi tiêu hao do chiến đấu nữa.
Cho nên, đây là biện pháp khôi phục trạng thái nhanh nhất.
Lông tơ cả người Lôi Quang Thử lóe sáng, nụ cười của tên nhân loại này thời khắc này đã in thật sâu khắc vào trong đầu của nó.
- Tê!
Lôi Quang Thử nhe răng trợn mắt, tựa hồ đang cảnh cáo Tô Bình không được làm như vậy nữa.
Tô Bình kéo lợi trảo của con cự trùng ra, cái lợi trảo này quả nhiên rất sắc bén, hơi dùng sức liền có thể đâm xuyên qua Lôi Quang Thử, cũng được xem như một kiện thần binh lợi khí rồi.
- Ngoan, đi thôi.
Tô Bình sờ lên cái đầu nhỏ của nó.
Lôi Quang Thử cắn răng vang lên tiếng kẽo kẹt, nếu không phải có khế ước hạn chế, nó sẽ không kiềm chế được xúc động muốn cắn chết chủ nhân này.
...
...
Ba ngày sau.
Trên một ngọn núi lớn cao vạn trượng trong Lôi Đình Vân Hải.
Mây mù quấn quanh sườn núi, núi đá cứng cáp, hùng kỳ tráng lệ, là một bức tranh phong cảnh Man Hoang yên tĩnh tuyệt mỹ.
Ở trên một khối đá lớn không đáng chú ý, mấy sinh mệnh nhỏ bé như sâu kiến đang tiến hành một trận sinh tử chiến kịch liệt!
- Nhanh, dùng Lôi Ảnh Tàn Ảnh phân tán lực chú ý của nó.
- Quấn quanh nó.
- Dùng Lôi đoạn công kích bên lưng nó.
Tô Bình đứng một bên cự thạch dùng ý niệm câu thông chỉ huy.
Phía trước, một lớn một nhỏ hai bóng hình hỗn chiến kịch liệt.
Lớn là quái vật hình dáng con gián, thân thể mau lẹ, toàn thân đều là giáp xác nham thạch màu đá vôi, dưới bụng nó mọc đầy lợi trảo bén nhọn, đây là một loại Tinh Sủng cự thạch thuộc hệ Địa cực kỳ hiếm thấy ở Lôi Đình Vân Hải, cũng là khắc tinh của Tinh Sủng hệ Lôi.
Nhỏ thì so với con mèo nhà cũng không chênh lệch nhiều, lông tóc màu tím nhạt, toàn thân quanh quẩn lấy lôi điện, lông tóc dựng đứng như kim châm bén nhọn, đúng là Lôi Quang Thử.
Tư!
Ánh chớp phun trào, Lôi Quang Thử bỗng nhiên chạy tới phía trước Thạch Chương Quái.
Thạch Chương Quái theo bản năng đuổi theo.
Nhưng vào lúc này, một tia tử quang nhàn nhạt lập lòe, sau đó xuất hiện ở sau lưng Thạch Chương Quái.
Thạch Chương Quái rất nhanh phát giác không thích hợp, Lôi Quang Thử đang chạy phía trước toàn thân phát ra điện quang lờ mờ, thân thể càng lúc càng mờ nhạt, tận đến khi biến thành hư ảnh mờ nhạt.
Là tàn ảnh!
Thạch Chương Quái đột nhiên phát giác được nguy hiểm, nhanh chóng quay đầu, nhưng vào lúc này, một tia tử quang chói mắt xuất hiện trong tầm mắt của nó.
Lôi Quang Thử bật lên thật cao, ánh chớp toàn thân nó nồng đậm đến cực điểm dần dần tụ lại trên đỉnh đầu, sau đó thành một lưỡi đao được áp súc cực độ.
Phốc!
Lưỡi đao chém xuống, chỗ thịt mềm bên cạnh sườn (phần eo) của Thạch Chương Quái không thể nào ngăn cản được lực lượng đó, thân thể bị chia ra làm hai!
Máu tươi màu lục trong phun ra tung toé, bắn lên tảng đá.
- Hoàn mỹ.
Tô Bình vỗ tay phát ra tiếng.
Chỉ dùng một cái mạng đã có thể đánh chết được con Tinh Sủng cấp 1 hệ Địa có thực lực cao hơn bản thân, rõ ràng chứng tỏ thực lực của con Lôi Quang Thử đã tăng mạnh, cách biệt như ngày với đêm so với ba ngày trước.
Sự thật cũng đúng như thế.
Ngay vừa rồi, trong đầu cậu đã thu được hệ thống nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành.
- Không nghĩ tới, ngắn ngủi ba ngày lại có thể làm được...
Tô Bình âm thầm cảm thán, đây quả thực không thể tưởng tượng được.
Có điều để có được thu hoạch khổng lồ như vậy, cậu cùng Lôi Quang Thử đã phải bỏ ra rất rất nhiều, đủ loại kiểu chết đã được thử qua hơn trăm lần, Lôi Quang Thử còn nhiều hơn, chừng hơn ngàn lần.
“Nhiệm vụ hoàn thành, vị diện bồi dưỡng đóng lại...”
“Kí chủ sắp rời khỏi Lôi Đỉnh Vân Hải giới...”
“Kí chủ giải trừ khế ước tạm thời cùng sủng thú...”
- Chuẩn bị trở về...
Một giây sau, ánh mắt đen kịt.
Khi ánh sáng lần nữa xuất hiện lại, cảnh tượng quen thuộc trong cửa hàng sủng thú hiện ra trong tầm mắt, hết thảy tựa như một giấc mộng.
Chương 6: Đến Nhận Sủng Thú
“Hoàn thành nhiệm vụ tân thủ, kí chủ bảng mở ra...”
“Cửa hàng sủng thú chính thức mở cửa buôn bán.”
“Thành lập cơ chế chuyển đổi tiền tệ, thành lập Hỗn Độn Thai Nghén Linh Trì...”
“Ban thưởng hoàn thành nhiệm vụ tân thủ, phải chăng nhận lấy ngay bây giờ?”
Âm thanh nhắc nhở quen thuộc của hệ thống để Tô Bình từ trong suy nghĩ tỉnh táo lại, vừa nghe đến ban thưởng, đôi mắt cậu sáng lên, không nói hai lời:
- Nhận lấy!
“Kí chủ thu được sơ cấp Sủng Thú Giám Định Thuật.”
Sủng Thú Giám Định Thuật?
Tô Bình đợi thêm mấy giây, lại không nghe được nhắc nhở, không khỏi trừng mắt.
- Hết rồi?
Trải qua ba ngày luyện ngục tra tấn mệt gần chết, thế mà chỉ đổi được một bản Sủng Thú Giám Định Thuật? Hơn nữa còn là sơ cấp?
Đã có Liên Bang toàn khoa Sủng Thú Đồ Giám, Sủng Thú Giám Định Thuật này trong mắt Tô Bình chính là gân gà, rác rưởi đến không thể rác rưởi hơn.
“Sủng Thú Giám Định Thuật mà bổn hệ thống ban phát có thể thấy rõ hàng tỉ chủng loại Tinh Sủng, không phải Sủng Thú Đồ Giám của mấy người có thể so sánh.”
Hệ thống băng lãnh đáp lại, hiển nhiên là hết sức bất mãn đối với oán giận của Tô Bình.
Tô Bình sững sờ.
Thấy rõ hàng tỉ Tinh Sủng?
Trong ký ức của cậu, cho dù là Liên Bang Sủng Thủ Đồ Giám toàn diện nhất, hình như cũng chỉ có tư liệu của mấy triệu loại Tinh Sủng, trong đó đã bao hàm rất nhiều Tinh Sủng đã diệt tuyệt.
Hẳn đây chính là câu nói trong truyền thuyết “hệ thống xuất phẩm, chắc chắn là tinh phẩm”?
Lập tức toàn bộ oán niệm của Tô Bình tiêu tán, mặc dù khác với mong đợi của cậu là ban thưởng tăng cường thực lực, nhưng cũng là kỹ năng cực kỳ trân quý.
Với lại, tương lai nếu như một lần nữa tiến vào thời cổ xưa như tương tự Lôi Đình Vân Hải giới, cậu cũng có thể dùng Giám Định Thuật này để phân biệt ra những Tinh Sủng viễn cổ kia, dù sao, những Tinh Sủng đó phần lớn đã tuyệt tích, tư liệu của chúng nó không được ghi chép lại bao nhiêu trong Liên Bang Đồ Giám.
Vừa đạt được kỹ năng, Tô Bình cảm xúc bành trướng, kích động, nhìn chung quanh một phen, mới bỗng nhiên nghĩ đến Lôi Quang Thử.
- Vật nhỏ đâu rồi?
Tô Bình vội vàng chạy đến phòng sủng vật ở phía sau, liền trông thấy Lôi Quang Thử đã ghé vào bên trong Thạch Nha Trận ngủ say.
Hiển nhiên, ba ngày này địa ngục tôi luyện đã làm cho nó mỏi mệt không chịu nổi, bởi vậy vừa trở lại địa phương quen thuộc này liền bắt đầu nằm ngáy o o...
So sánh với ba ngày trước, bề ngoài Lôi Quang Thử biến hóa cũng không lớn, chỉ là lông có nhiều màu tím nhạt hơn cùng mấy sợi lông màu tím đen, thân thể cũng hơi có vẻ gầy gò một chút mà thôi.
Thế nhưng từ trên người nó tản ra một cỗ khí tức hung hãn âm trầm như có như không làm cho Truy Nguyệt Khuyển ở trong Thạch Nha Trận khác run lẩy bẩy, cực kỳ bất an.
Thấy nó không có việc gì, Tô Bình nhẹ nhàng thở ra, mặc dù khế ước đã giải trừ, cả hai đã không cách nào có thể truyền suy nghĩ cho nhau, nhưng ở chung ba ngày ngắn ngủi, cậu đã có chút không nỡ rời xa nhóc con này rồi.
Đáng tiếc, nó là Tinh Sủng của người khác, chung quy vẫn phải trả về.
“Phải chăng sử dụng Sủng Thú Giám Định Thuật?”
Trong khi Tô Bình âm thầm thở dài, thì trong đầu bỗng nhiên vang lên thanh âm nhắc nhở.
Xem xét nhóc con này?
Tô Bình sửng sốt một chút, liền đồng ý.
Lôi Quang Thử
Thuộc tính: Sủng thú hệ Lôi
Đẳng cấp: Cấp 1 thượng vị
Chiến lực: 3.6
Tư chất: Trung hạ đẳng
Năng lực khống chế: Thiểm Điện Tốc Trùng, Lôi Thiểm, Lôi Ảnh Tàn Ảnh, Lôi Đoạn, Lôi Điện Ngoại Y
Tô Bình lập tức sửng sốt.
Lôi Thiểm?
Trong mục năng lực khống chế của nó cậu thấy được kỹ năng Lôi Thiểm!
Nó thật sự học được cái bí kỹ hệ Lôi đỉnh cấp này?
Tô Bình chấn kinh, ở những lần chiến đấu phía sau cậu cũng không nhìn thấy Lôi Quang Thử thi triển ra Lôi Thiểm, còn tưởng rằng lúc đó chính mình hoa mắt nên nhìn lầm, không nghĩ tới nó lại thật sự lĩnh ngộ ra!
Chỉ là một con Lôi Quang Thử cấp thấp nhất trong Liên Bang, đâu đâu cũng có thể thấy được, vậy mà lại nắm giữ kỹ năng Lôi Thiểm, dù Tinh Sủng cao đẳng hệ Lôi cấp 7 cấp 8 cũng khó mà nắm giữ được? Đây là kinh người cỡ nào? Nếu có người khác biết được nhất định sẽ chửi mình điên rồi!
- Giá trị của nhóc con này...đã tăng gấp bội rồi!
Tô Bình tỉnh táo lại, đôi mắt phát sáng.
Một con Lôi Quang Thử nắm giữ bí kỹ Lôi Thiểm thì giá trị của nó há lại chỉ vượt qua đồng loại mấy trăm lần?
Chớ nói chi nó còn học được mấy đại kỹ năng khác.
Ngoại trừ kỹ năng phổ biến của Lôi Quang Thử là Thiểm Điện Tốc Trùng thì Lôi Đoạn cùng Lôi Ảnh Tàn Ảnh, có cái nào không phải kỹ năng thiết yếu của Tinh Sủng cao đẳng?
Lôi Quang Thử có nhiều kỹ năng cường đại như vậy, xưng nó là Thần Thú trong lớp sủng thú cấp thấp cũng không quá đáng chút nào.
Chẳng qua có điểm kỳ quái là, thuộc tính tư chất của nó lại chỉ có trung hạ đẳng?
“Việc ước định tư chất là so sánh với tất cả Lôi Quang Thử từ thời hỗn độn đến nay mà đặt ra, kí chủ không cần hoài nghi.”
Cảm ứng được hoài nghi trong lòng của Tô Bình, hệ thống lạnh nhạt nói.
- Tất cả Lôi Quang Thử...
Tô Bình sửng sốt, yên lặng không nói.
Riêng là số lượng Lôi Quang Thử được sinh ra hàng năm ở Liên Bang đã khó mà thống kê, chớ nói chi là bắt đầu tính toán từ thời kì hỗn độn xa xưa.
Tính như vậy thì...
Con Lôi Quang Thử này có thể xếp tới tư chất trung hạ đẳng đã được xem như mạnh đến đáng sợ!
...
...
Tô Yến Dĩnh khẽ ngẩng đầu liền có thể nhìn thấy chiêu bài của cửa hàng sủng thú cuối con đường- Cửa Hàng Sủng Thú Tiểu Tinh Nghịch.
Hôm nay ánh nắng tươi sáng, nhưng tâm tình Tô Yến Dĩnh lại là một mảnh mù mịt, hỏng bét cực độ.
Cô không nghĩ tới mình lại xui xẻo như vậy, tại cuộc tranh tài sủng thú giai đoạn sơ tuyển đã bị dồn đến tuyệt cảnh.
Đây chính là thịnh hội mỗi năm một lần của học viện, học viên mạnh yếu sẽ thể hiện qua giải đấu, thông qua giải thi đấu để lọt vào mắt một số đại sư Tinh Sủng, được giáo viên tốt hơn dạy bảo, cũng để có một bộ hồ sơ lý lịch huy hoàng cho bản thân!
Đáng tiếc, liên tục mấy lần cô đều g
