Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Siêu Thần Sủng Thú Điếm (Bản Dịch)

<!-- -->Chương 13-24: Chủ Nhân Của Nó Là Một Thiên Tài<!-- -->

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Chương 13: Chủ Nhân Của Nó Là Một Thiên Tài


Toàn trường xôn xao!

Không ngờ Trương Hiểu thất bại hai ván liên tiếp.

Mặc dù Trương Hiểu phái ra hai sủng thú Ma Long Khuyển và Nham Tê Thú, một con có huyết thống Vương Thú không cần bàn cãi, một con sủng thú cấp trung có thuộc tính tương khắc, vừa đến trưởng thành đã có thực lực cấp 4. Cả hai con sủng thú đều bị một Lôi Quang Thử cấp thấp đánh bại.

- Đó là sủng kỹ hệ Lôi “Lôi Ảnh Tàn Ảnh”?

- Má ơi, một con Lôi Quang Thử mà có thể lĩnh ngộ được loại sủng kỹ cấp cao như vậy?

- Thật là đáng sợ, đây quả thực là Thử Vương!

Không ít học viên ở nơi này nhận ra Lôi Ảnh Tàn Ảnh, ai nấy đều rung động không thôi.

Lại thắng...

Nhìn Lôi Quang Thử lanh lợi chạy về, Tô Yến Dĩnh giật mình bừng tỉnh, chuyện ngày hôm nay thật sự quá không chân thật.

Đáng chết!

Trương Hiểu nghe tiếng kinh hô trong toàn trường, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Nếu như nói ván đầu tiên là cậu chủ quan khinh địch, nhưng ván thứ hai đã phái ra Nham Tê Thú có thuộc tính tương khác mà vẫn bại trận, vậy chỉ có thể nói là tài nghệ không bằng người.

Chỉ là một Lôi Quang Thử thế mà lại nghiền ép cậu, thật quá khó coi!

Nếu không phải Tinh Không Da La Thú còn đang trong giai đoạn bồi dưỡng nên cậu không mang đến, thì hôm nay tuyệt sẽ không bị thua như vậy!

Ánh mắt Trương Hiểu lạnh lẽo gắt gao nhìn chằm chằm Tô Yến Dĩnh nơi xa, đối phương khiến cậu mất mặt ở đây, mối thù này cậu nhớ kỹ.

- Tiếp theo, mời hai bên phái sủng thú ra so tài ván thứ ba.

Trọng tài lớn tiếng tuyên bố, nói xong trọng tài còn nhìn thoáng qua Lôi Quang Thử trong ngực Tô Yến Dĩnh, thực lực con vật nhỏ này quá kinh diễm, thiên phú tốt khiến người ta ghen ghét, nếu không có gì ngoài ý muốn, lấy hai đại sủng kỹ cấp cao, nó đủ để nghiền ép hầu hết sủng thú cấp thấp.

Hừ!

Trương Hiểu hừ lạnh một tiếng, cậu quay người xuống đài mà không phái sủng thú thứ ba của cậu ra.

Cậu nhận thua.

Mặc dù cậu còn có một con sủng thú có thực lực mạnh hơn Ma Long Khuyển, cũng là át chủ bài trong vòng loại này, nhưng cũng không chênh lệch quá lớn so với Ma Long Khuyển. Hơn nữa tạm thời cậu còn không có cách nào hoá giải một chiêu Lôi Ảnh Tàn Ảnh kia, liều mạng cả hai bên đều sẽ tổn hại.

Cậu còn có rất nhiều đối thủ, dù từ bỏ một trận này cậu tự tin vẫn có thể thông qua vòng đấu loại, không cần thiết phải chiến đấu tới cùng mà vô tình trở thành đá dò đường cho người khác.

Khi Trương Hiểu rời sân, toàn trường lập tức vang lên một trận reo hò huyên náo.

Có điều bên trong tiếng hoan hô càng nhiều hơn mấy phần đùa bỡn.

Tất cả mọi người đều không nghĩ tới, một đấu trường trang nghiêm hùng vĩ thế này lại vì một con Lôi Quang Thử cấp thấp giá rẻ mà lớn tiếng reo hò khen hay, sau khi thán phục mọi người lại cảm thấy có chút buồn cười.

- Thắng...

Tô Yến Dĩnh nhìn bóng lưng Trương Hiểu, giật mình, toàn trường đang nhiệt liệt hoan hô cổ vũ cô, hết thảy đều là thật.

Cô…cô không làm bất cứ điều gì, cứ như vậy mà thắng.

Chỉ dựa vào Lôi Quang Thử mà trước đó cô còn có ý định giải trừ khế ước.

Lôi Đoạn, Lôi Ảnh Tàn Ảnh...

Tô Yến Dĩnh nhìn Lôi Quang Thử không ngừng cọ qua cọ lại trong lòng ngực mình, cảm giác quá không chân thực, sủng kỹ cường đại chỉ nhìn đã khiến cho người ta sợ hãi, thế mà đồng thời xuất hiện ở trên thân Lôi Quang Thử.

Sao trước kia cô không phát hiện ra, nó có thiên phú chiến đấu cao như vậy chứ?

Mới đưa đi gửi nuôi một đoạn thời gian, hiện tại giống biến thành con vật khác, không đúng, có lẽ đã đổi thành một con chuột khác rồi.

Nghĩ đến cửa hàng gửi nuôi, bỗng nhiên Tô Yến Dĩnh khẽ giật mình, vẻ mờ mịt trong đôi mắt biến mất, cô như có điều suy nghĩ, chẳng lẽ những chuyện này có liên quan đến cửa hàng sủng thú?

Thế nhưng, đây chẳng qua chỉ là một cửa hàng sủng thú rất bình thường mà thôi, không thể nào có chuyện đó.

...

- Hôm nay thực sự là được mở mang tầm mắt.

- Đúng vậy, cho chúng ta thấy được một trận chiến đấu thần kỳ.

Những người trên ghế lãnh đạo, mấy nhân vật cường đại nhìn cuộc chiến kết thúc, vẻ mặt tràn đầy thán phục, vui vẻ không thôi.

- Trước kia từng nghe nói qua một ít chuyện, nghe nói có một sủng thú cấp thấp thiên phú cực cao, lĩnh ngộ được sủng kỹ cực kỳ hiếm thấy, thậm chí có thể vượt cấp đánh bại sủng thú cấp cao, tôi vẫn cho đây là chuyện ai đó bịa đặt, không nghĩ thật sự tồn tại loại khả năng này...

Người đàn ông khôi ngô cảm thán nói.

Người phụ nữ tóc đỏ gật đầu tán thành.

- Trên người Lôi Quang Thử có hai sủng kỹ cấp cao tuyệt không phải trùng hợp, có lẽ chủ nhân của nó đào tạo, tôi chỉ có thể nói, chủ nhân của nó là một thiên tài!

- Chính là cô bé kia sao? Thật sự là tự tin, ngay cả tăng phúc cơ bản cho Lôi Quang Thử cũng không dùng tới, xem ra có lẽ chúng ta còn chưa nhìn rõ thực lực chân chính của Lôi Quang Thử.

- Ha ha, ông suy nghĩ nhiều quá, tuy có thể bồi dưỡng một Lôi Quang Thử cấp thấp đến trình độ này là không dễ dàng, tôi cũng rất hiếu kỳ, nếu cô bé có bản lãnh thì này vì sao không bồi dưỡng Tinh Sủng cấp cao khác, hay bên trong trong có nguyên nhân gì đặc biệt?

- Đổng phó giáo, cô bé này cần được lưu ý nhiều hơn.

- Đương nhiên, nhân tài như vậy, trường học tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

...

...

Sắc trời đã tối.

Đường Hoa Đào, bên trong cửa hàng sủng thú Tiểu Tinh Nghịch.

Chờ Tô Bình tỉnh lại thì sắc trời bên ngoài đã tối hoàn toàn, cậu ngủ một giấc thẳng tới ban đêm.

Đứng dậy bật đèn, ánh sáng có hơi chướng mắt, Tô Bình lấy tay che một hồi mới dần dần híp mắt thích ứng, sau đó liền cảm giác bụng kêu ột ạt.

Lúc này cậu mới nhớ tới, bản thân còn chưa ăn cơm trưa.

Có điều ngoại trừ đói bụng, Tô Bình lại cảm giác tinh lực đã trở về, tinh thần dồi dào.

Nhìn thời gian cũng đã hơn mười giờ đêm, cũng đã đến lúc đóng cửa.

Đương nhiên, cửa hàng sủng thú khác cũng không phải đều như vậy, thậm chí có cửa hàng buôn bán suốt đêm, hai nhóm nhân viên thay phiên thay nhau, nhưng đó là những cửa hàng lớn làm ăn tốt, trước kia Tô Bình thì ước gì thời gian làm việc nhanh chóng kết thúc, trở về nhà thư thái chơi game.

“Tô Bình” mới đến, tự nhiên cũng không thể phá hỏng quy củ của nguyên chủ nhân này, huống chi cậu thật sự đói đến hoảng.

Cậu lấy chìa khoá, tắt đèn, khóa cửa, nhanh chóng lưu loát.

Tô Bình cưỡi xe đạp, một đường đi về phía bắc.

Nửa giờ sau, cậu liền về đến nhà.

- Trở về rồi.

Mẹ Lý Thanh Như đang ngồi ở trong phòng khách xem tivi, nhìn thấy Tô Bình mở cửa đổi giày lập tức vặn nhỏ âm thanh, quay đầu hỏi:

- Hôm nay trong cửa hàng làm ăn thế nào?

Tô Bình nhìn thần sắc mẹ, hiển nhiên có chút quan tâm việc này.

- Cũng không tệ.

Tô Bình qua loa nói, cũng không thể nói mình ngủ từ trưa đến giờ.

- Từ từ sẽ tốt hơn, đừng nản chí, chỉ cần cố gắng chăm sóc tốt từng vị khách, con sẽ nhận được nhiều lời khen ngợi, làm ăn cũng sẽ từ từ khá hơn.

Lý Thanh Như sợ con mình nản lòng, vừa an ủi vừa dạy bảo, nhìn Tô Bình đổi giày tiến vào phòng khách, đứng lên nói:

- Đói bụng không, mẹ hâm nóng đồ ăn cho con, nếu không thì chờ em con về ăn luôn, thế nào?

- Con bé còn chưa về?

Tô Bình kinh ngạc hỏi.

Nếu là trước kia, Tô Lăng Nguyệt đã sớm ở nhà ăn cơm xong rồi, hôm nay còn chưa về?

- Con quên rồi sao, hôm nay học viện em con tranh tài, tối mới về.

Lý Thanh Như có chút tức giận nói, quan hệ của hai anh em này, bà cũng biết rõ, có chút bất đắc dĩ nhưng lại không biết làm sao.

Con cái lớn rồi, không thể áp đặt.

- Vâng.

Tô Bình tỏ vẻ không mấy quan tâm, nói:

- Con đói rồi, con ăn trước.

Mặc dù cậu cũng muốn hòa giải với đứa em gái này, nhưng cũng không thể oan uổng bản thân được, bụng cậu đói lắm rồi, ăn trước rồi nói sau, với lại cậu cảm thấy dù như mình chờ em gái này trở về cùng ăn, chưa chắc con bé đã cảm kích.

- Mẹ, con về rồi.

Ai ngờ, Tô Bình vừa dứt lời, cổng liền bị kéo ra, Tô Lăng Nguyệt đi vào, cô trừng mắt nhìn Tô Bình, hiển nhiên câu nói vừa rồi của Tô Bình đã bị cô đã nghe được.

Thay đổi giày xong, cô trực tiếp đi vào phòng khách, thấy Tô Binh đứng ở hành lang liếc mắt nói:

- Tránh ra!
 

Chương 14: Hạ Hạ Đẳng


Tô Bình lười tranh miệng lưỡi với cô em gái của mình, treo áo khoác lên, cậu đi vào phòng khách ngồi xuống ghế sô pha, sau đó rót cho mình một ly nước.

- Hừ.

Ly nước vừa rót xong, một bàn tay tuyết trắng lao đến bưng lên một hơi uống cạn sạch, không phải Tô Lăng Nguyệt thì là người nào?

Nhìn thấy Tô Bình trông lại, Tô Lăng Nguyệt nhíu mày, ý nói là anh có ý kiến gì?

Tô Bình liếc nhìn Huyễn Diễm Thú ở trên bả vai cô đang nhìn mình với ánh mắt bất thiện, thôi, làm người nha, vẫn nên rộng lượng một chút, thế là không so đo với cô, từ bên cạnh lấy ly khác, lại rót một chén.

Tô Lăng Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, cả người nhào xuống một bên khác ghế sô pha, thoải mái duỗi lưng một cái.

- Hôm nay anh rất là biết điều nha, không tệ không tệ, trẻ nhỏ dễ dạy.

Tô Bình không có để ý, mà là đánh giá Huyễn Diễm Thú trong ngực cô.

Rất nhanh, một đoạn tin tức xuất hiện trong đầu cậu:

Huyễn Diễm Thú

Thuộc tính: sủng thú hệ Ác Ma

Đẳng cấp: Cấp 3 thượng vị

Chiến lực: 4.6

Tư chất: Hạ hạ đẳng

Năng lực khống chế: Huyễn Diễm Trùng Kích, Địa Ngục Diễm Tức, Tâm Viêm Huyễn Thuật, Tinh Thần Xuyên Thứ, Huyễn Ảnh Hống

Xem hết phần tin tức này, Tô Bình có hơi nhíu mày.

Tư chất hạ hạ đẳng?

Tư chất như vậy có hơi kém...

Lôi Quang Thử mà cậu bồi dưỡng tốt xấu gì cũng được đánh giá là trung hạ đẳng...

Chú ý tới ánh mắt của Tô Bình, Tô Lăng Nguyệt liếc mắt nhìn cậu:

- Anh dùng ánh mắt hèn mọn đó nhìn cái gì, tuyết cầu của em thế nhưng là Huyễn Diễm Thú phi thường ưu tú, cơ bản là cùng cấp vô địch, liền xem như gặp sủng thú cấp 4, hừ hừ, ai thắng ai thua còn chưa nhất định đâu!

- Ha ha.

Tô Bình từ chối cho ý kiến.

Con Huyễn Diễm Thú trước mắt này có thực lực cấp 3 thượng vị, nhưng chiến lực lại đạt tới 4.6, dựa theo hệ thống giải thích có nghĩa là sức chiến đấu thực tế đạt tới cấp 4 trung vị!

Có thể vượt cấp chiến đấu, hoàn toàn chính xác xem như xuất sắc.

Nhưng, cũng chỉ thế mà thôi.

Phải biết, Lôi Quang Thử mà cậu bồi dưỡng chỉ có cấp 1 thượng vị, mà đã có chiến lực 3.6!

Nếu như nó đạt tới cấp 3 mà nói, đoán chừng có thể phát huy ra chiến lực từ cấp 5 đến cấp 6, đây mới gọi là kinh khủng!

Nhưng cho dù Lôi Quang Thử yêu nghiệt như vậy nhưng ở trong mắt hệ thống chỉ miễn cưỡng đánh giá tư chất là trung hạ đẳng mà thôi.

Lấy cái nhìn của Tô Bình, con Huyễn Diễm Thú này còn phải phấn đấu rất nhiều, không cần xuất sắc kinh người cỡ nào, tốt xấu cũng phải lăn lộn đến trung đẳng mới được.

- Hử? Anh cười lạnh cái gì?

Tô Lăng Nguyệt nhíu mày, sắc mặt khó coi nhìn Tô Bình.

Tô Bình có chút im lặng:

- Bây giờ tôi cười cũng không cho?

- Nhưng anh rõ ràng là cười lạnh.

“...”

- Được rồi được rồi, hai đứa lại tại lăn ta lăn tăn gì nữa, tới dùng cơm đi.

Lý Thanh Như bưng đồ ăn còn nóng đi qua, nói với hai anh em:

- Mau tới ăn cơm, đừng xem ti vi nữa.

Tô Bình thấy thế, lười cùng Tô Lăng Nguyệt dây dưa, đứng dậy đi rửa tay.

Bữa tối mười phần phong phú, canh cá thêm thịt kho tàu, còn có đậu rang xào thịt cùng mấy món thức ăn, Tô Bình vừa nhìn thấy là thèm muốn chết, rửa sạch tay xong lập tức bắt đầu ngồi vào ăn.

Tô Lăng Nguyệt cũng ôm Tuyết Cầu đi vào bàn ăn.

Lý Thanh Như cho Tô Lăng Nguyệt bới thêm một chén cơm nữa, ngồi xuống hỏi:

- Hôm nay tranh tài thế nào, có thông qua được không?

Tô Lăng Nguyệt cầm lấy đũa, khóe miệng có hơi cong lên, nhưng biểu lộ lại hết sức lạnh nhạt nói:

- Hôm nay chỉ là sơ tuyển thi đấu mà thôi, với con mà nói chỉ là chuyện nhỏ, huống chi đối thủ của con chỉ là tân sinh cùng lớp, không có tính khiêu chiến gì, chỉ dùng một buổi sáng con liền tích lũy đủ điểm tích lũy để tấn cấp, khá là đáng tiếc...

- Đáng tiếc gì?

Lý Thanh Như lập tức có chút lo lắng.

- Đáng tiếc không thể giao thủ cùng mấy anh chị năm ba, nếu không sau cùng trận chung kết trên sân cũng có thể có một chỗ cho con cắm dùi.

Trên mặt Tô Lăng Nguyệt lộ vẻ vô cùng tiếc hận.

- Khụ khụ!

Tô Bình suýt nữa bị sặc, dùng sức ho khan.

Tô Lăng Nguyệt nghiêng qua trừng cậu một cái:

- Không ai giành với anh, ăn nhanh như vậy không sợ nghẹn chết.

Tô Bình uống liền hai húp canh cá mới thư giãn, không để ý tới cô, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Lý Thanh Như nghe Tô Lăng Nguyệt kiểu nói này, cũng yên lòng, tức giận nói:

- Đứa nhỏ này, con vừa mới thi vào học viện Tinh Long, có thể từ trong học sinh mới bộc lộ tài năng đã phi thường không dễ dàng, không cần so sánh với mấy học sinh cũ, tránh để bản thân mình mệt mỏi.

- n, mẹ nói đúng lắm.

Tô Lăng Nguyệt liên tục gật đầu, một đôi mắt cười thành hình trăng khuyết.

Tô Bình lại ho một tiếng.

Tô Lăng Nguyệt trong nháy mắt dùng ánh mắt giết người nhìn sang.

Dù không cần ngẩng đầu, Tô Bình cũng có thể cảm nhận được hai đường ánh mắt sắc bén đang nhìn chính mình...

- Hôm nay hẳn là mệt lắm, ăn nhiều một chút đi con gái.

Lý Thanh Như kẹp miếng thịt bỏ vào trong chén Tô Lăng Nguyệt.

- Ừm, mẹ cũng ăn nhiều một chút.

Tô Lăng Nguyệt cười hì hì.

Tô Bình nhanh chóng ăn xong, tiếp tục bới chén thứ hai.

- Nói đến, giải thi đấu học viện hôm nay lại xuất hiện một quái sự, nói ra hai người cũng không tin.

Tô Lăng Nguyệt bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, không khỏi cảm thán nói.

Lý Thanh Như vô cùng kinh ngạc, hiếu kỳ nói:

- Quái sự?

- Có một đàn chị, hình như cũng là nhân vật có tiếng trong học viện, hôm nay ra sân lại dùng một con Lôi Quang Thử, vốn cho rằng là chị ấy làm chuyện ngu ngốc, kết quả hai người đoán xem? Lôi Quang Thử của chị ấy thế mà thắng liền hai ván, đánh bại đối thủ lại là Ma Long Khuyển cùng Nham Tê Thú!

Tô Lăng Nguyệt nói đến đây hai mắt tỏa sáng, có chút hơi kích động.

“Lôi Quang Thử?”

Tô Bình nghe được lỗ tai dựng lên.

Một bên khác Lý Thanh Như trợn mắt líu lưỡi, nói:

- Đánh bại Ma Long Khuyển cùng Nham Tê Thú? Có lẽ con nhìn nhầm rồi, chẳng lẽ là Thiên Lôi Thử? A không đúng, liền xem như Thiên Lôi Thử cũng không thể nào làm được...

Bà là Bồi Dưỡng Sư chính quy, tương đối quen thuộc đối với sủng thú, biết đây là chuyện không thể nào!

Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Lý Thanh Như, Tô Lăng Nguyệt cũng không mập mờ nữa, cười nói:

- Nói ra mẹ cũng đừng bị hù, con Lôi Quang Thử này thế mà lĩnh ngộ ra hai loại năng lực cao cấp, một cái là cấp 7 Lôi Đoạn, một cái khác là Lôi Ảnh Tàn Ảnh! Chính là dựa vào hai loại năng lực cao cấp này mà nó dễ dàng đánh bại Ma Long Khuyển, mà con Nham Tê Thú kia không thể bảo vệ chủ nhân, cũng bị đánh bại!

Tô Bình giật mình.

Lôi Đoạn?

Lôi Ảnh Tàn Ảnh?

Chẳng lẽ là...?

Không thể nào...

Bỗng nhiên, Tô Bình nghĩ đến dáng vẻ chủ nhân của Lôi Quang Thử, rất trẻ trung, tuổi tác cùng Tô Lăng Nguyệt không kém bao nhiêu, như vậy xem ra rất có thể là cùng một học viên.

Mấu chốt nhất là Tô Bình cảm thấy, trong khu vực này ngoại trừ cậu bồi dưỡng ra con Lôi Quang Thử yêu nghiệt kia, hẳn là sẽ không còn Lôi Quang Thử thứ hai khủng bố như vậy, hơn nữa năng lực cũng giống nhau.

- Thế giới thật nhỏ...

Tô Bình tự lẩm bẩm, khẽ cười khổ.

Không nghĩ tới chủ nhân của nhóc con kia lại cùng học viện với Tô Lăng Nguyệt.

- Hai loại năng lực cao cấp?

Lý Thanh Như thật bị hù dọa,

- Thiên phú của con Lôi Quang Thử này cũng quá mạnh đi?

- Đúng vậy a, tất cả mọi người cũng bị hù dọa.

Tô Lăng Nguyệt tràn đầy đồng cảm:

- Chủ nhân của nó thật là một thiên tài, có thể để cho Tô Lăng Nguyệt này bội phục cũng không nhiều, đàn chị này miễn cưỡng xem như một người.

Tô Bình thu hồi tâm tư, lườm em gái một cái, nghĩ thầm nếu như bị nó biết đây là anh nó bồi dưỡng ra được, không biết nó còn giữ được thái độ này không?

Chẳng qua vừa nghĩ đến đây cậu cũng ngẫm lại, coi như cậu nói ra, đối phương cũng sẽ không tin, ngược lại chắc chắn sẽ bị trắng trợn trào phúng một trận.

Ăn xong cơm tối, Tô Bình cùng Tô Lăng Nguyệt đường ai nấy đi.

Tô Bình tắm rửa xong lên lầu, vốn cho rằng buổi chiều ngủ một giấc ban đêm sẽ rất có tinh thần, kết quả vừa nằm xuống liền cảm giác cơn buồn ngủ đánh tới, rất nhanh liền vào mộng đẹp.

Hôm sau trời vừa sáng.

Tô Bình vừa tỉnh lại liền trông thấy một tấm mặt quỷ xuất hiện ở trước mặt, có ngày hôm qua chuẩn bị tâm lý, cậu chỉ bị kinh sợ trong nháy mắt liền lấy lại tinh thần, tức giận liếc nhìn Tô Lăng Nguyệt đứng ngoài cửa đang cười lạnh, rời giường xuống lầu.

Ăn xong điểm tâm, Tô Bình cùng Tô Lăng Nguyệt riêng phần mình rời đi, một người đi học viện, một người đi trông cửa hàng

Tối hôm qua nghỉ ngơi một đêm, Tô Bình tinh thần dồi dào, rất có động lực, cậu quyết định hôm nay đi thu thập lương thực, mau chóng kiếm lấy năng lượng!

Đã đến trong cửa hàng, đầu tiên Tô Bình cho Truy Nguyệt Khuyển ăn cẩu lương (thức ăn cho chó), sau đó đóng cửa hàng lại, trong lòng mặc niệm bảng vị diện bồi dưỡng.

Rất nhanh, bảng vị diện hiển hiện.

Tô Bình lựa chọn một vị diện chỉ cần 1 điểm năng lượng để truyền tống, sau đó lựa chọn tiến vào.
 

Chương 15: Thu Thập Lương Thực


“Kí chủ đã kết nối vực ngoại sao băng Khu 1002.”

“Thời gian kết nối 24 giờ...”

“Kí chủ còn đang trong thời gian bảo hộ tân thủ, thu hoạch được ba mươi lần tử vong miễn phí!”

“Kí chủ thu hoạch được tân thủ không gian, dung tích là một mét khối.”

“Kí chủ thu hoạch được ba lần Giám Định Thuật Vạn Cổ Hoa Thảo sơ cấp...”

“Mời tự hành thăm dò...”

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu, Tô Bình lập tức mở mắt ra, liền nhìn thấy trước mắt là một mảnh rừng núi hoang vu không có chút dấu hiệu nào của sự sống, đỉnh đầu là bầu trời đầy sao, có thể trực tiếp nhìn đến vũ trụ mênh mông.

Tô Bình nhanh chóng nhìn thoáng chung quanh, khi xác nhận không có quái vật gì mới hơi nhẹ nhàng thở ra, sau đó hỏi hệ thống:

- Tôi vừa nghe được miễn phí ba mươi lần tử vong? Cái này không phải vô hạn?

"Dĩ nhiên không phải."

Hệ thống lạnh nhạt nói:

"Lần trước cấp cho ký chủ vô hạn tử vong để làm nhiệm vụ tân thủ, hiện tại kí chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, không thể tiếp túc hưởng dụng!

“Mặt khác, sau khi thời hạn bảo hộ tân thủ kết thúc, kí chủ sẽ không còn thu được số lần tử vong miễn phí, cho nên, mời kí chủ mau chóng tăng thực lực lên, nếu không tương lai nửa bước khó đi!"

Tô Bình ngẩn người, không biết nói gì:

- Dựa theo như vậy, về sau không có số lần tử vong miễn phí thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chết là thật sự chết rồi?

Cậu cũng không cho rằng, tương lai mình xuất hiện ở địa phương khủng bố tương tự như Lôi Đình Vân Hải giới mà có thể không chết một lần nào!

“Kí chủ có thể dùng điểm năng lượng mua sắm số lần tử vong, giá tiền là một phần mười vị diện bồi dưỡng, khi số lần tử vong về không, kí chủ sẽ bị cưỡng chế truyền tống về chủ thế giới.”

Hệ thống nói ra.

- Có thể mua sắm?

Tô Bình giật mình, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhọm, như vậy còn tính hợp lý.

Rống!

Đúng lúc này, nơi chân trời xa truyền đến một tiếng gào thét mạnh mẽ, dường như sấm sét.

Tô Bình vội vàng không kịp chuẩn bị, bị dọa đến thân thể cứng ngắc, sau đó cậu trông thấy cuối tầm mắt, bầu trời bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm như bị lửa đốt, tựa như dưới bầu trời nơi đó đang bộc phát một trận ác chiến!

- Tiếng rống lớn như vậy, coi như Vương Thú cùng lắm cũng đến thế...

Trái tim Tô Bình đập bình bịch, không do dự, cậu nhanh chóng quay người chạy về một bên khác khu rừng.

Chạy vài được trăm mét,

Ầm!

Bỗng nhiên một tiếng rít vang lên, Tô Bình chỉ kịp nghiêng đầu nhìn thấy một cái miệng rộng lớn dữ tợn đang tới gần.

Ánh mắt tối sầm.

Ngay cả cảm giác đau cũng không kịp trải nghiệm, Tô Bình biết mình đã chết rồi.

Với lại, cậu còn không có thấy rõ mình bị thứ gì giết chết.

Nhưng có thể khẳng định là, thi thể của mình bị vật kia ăn hết.

- Một điểm năng lượng vị diện bồi dưỡng cũng khủng bố như vậy sao, mẹ nó...

Tô Bình có chút im lặng, chính mình vừa mới tiến vào bao lâu? Cứ như vậy êm đẹp chết oan chết uổng, hơn nữa hoàn toàn là đột tử!

- Ta quá yếu...

Tô Bình cảm thấy mệt mỏi, cậu vẫn chỉ là người bình thường, có ít quái vật giỏi về ẩn núp trong bóng tối, cậu căn bản không thể cảm giác được, thậm chí còn có thể chủ động chạy đến bên miệng đối phương...

“Tại chỗ phục sinh / ngẫu nhiên phục sinh?”

Trước mắt nhảy ra dòng chữ nhắc nhở.

Tô Bình liếc mắt, mặc dù cậu cũng không biết trạng thái lúc này của mình có còn thân thể hay không, nhưng vẫn thói quen đưa tay điểm hướng “Ngẫu nhiên phục sinh”.

Hào quang rực rỡ kèm theo cảm giác nóng bỏng như thủy triều từ bốn phía lao đến, ánh mắt dần dần rõ ràng.

Rất nhanh, Tô Bình liền thấy rõ tình huống chung quanh, lần này cậu xuất hiện ở một sườn núi hoang vu chất đầy đá vụn, chung quanh cỏ dại thưa thớt, không có quái vật.

- Chờ một chút, đó là...

Bỗng nhiên, Tô Bình nhìn thấy đống đá xa xa hơi rung nhẹ, nhìn kỹ, lập tức toàn thân lông tơ dựng thẳng lên.

Ở đâu ra đống đá, rõ ràng là con vật toàn thân nham thạch có hình dáng cự mãng!

Bàn Nham Xà

Thuộc tính: sủng thú hệ Địa

Đẳng cấp: Cấp 8 hạ vị

Chiến lực: 8.1

Tư chất: Kém

Năng lực khống chế: Lượn Vòng, Rắn Nuốt, Địa Lôi Bạo Thứ, Đại Địa Thủ Hộ

Tô Bình vừa nhìn đến con cự mãng này thì một loạt tin tức xuất hiện trong đầu, nhìn thấy cấp bậc của nó, con ngươi Tô Bình có chút co lại, lại là sủng thú cấp 8!

Chẳng qua, con Bàn Nham Xà cấp 8 này tư chất cực kém, với cái nhìn của Tô Bình, chiến lực của nó chỉ là miễn cưỡng đạt tới cấp 8, ở trong đồng loại hẳn là thuộc về yếu kém.

- Chạy!

Tô Bình quay người muốn đi, trong lòng không ngừng mặc niệm “Không nhìn thấy”.

Tại chớp mắt xoay người, bỗng nhiên khoé mắt cậu thoáng nhìn thấy một vật, thân thể nhất thời ngừng lại.

“Nham Chu Quả?”

Tô Bình nhìn về một cây thực vật bên cạnh khe nham thạch ở phía trước bốn năm mét, đây là một gốc cây cao nửa mét, phía trên có một chùm trái cây tựa như từng giọt mưa đỏ hồng, có kích cỡ hạt đậu nành, theo gió nhẹ nhàng lắc lư.

Dường như cậu sớm đã nhận ra gốc thực vật này, đủ loại tin tức liên quan tới nó trong nháy mắt hiện lên ở trong đầu, kể cả miêu tả công hiệu, chu kỳ sinh trưởng...

Mà trong đó có một phần tin tức khiến Tô Bình không thể không dừng lại, nó là đồ ăn yêu thích nhất của Xích Chu điểu!

- Lương thực sủng thú?

Tô Bình ngơ ngác một chút, không nghĩ tới gần ngay trước mắt đúng là một loại đồ ăn cho sủng thú, điều này còn nhờ hệ thống tạm thời cho cậu một bộ Giám Định Thuật Vạn Cổ Thảo Mộc nên mới có thể biết được, không thì đã bỏ qua.

Thế nhưng mà...

Nhìn con Bàn Nham Xà đang nhẹ nhàng ưỡn ẹo thân hình ở nơi xa, sắc mặt Tô Bình hơi biến hóa.

Nhưng chỉ vẻn vẹn do dự một lát, Tô Bình lập tức làm ra quyết định, bỗng nhiên cả người cậu từ đằng sau nham thạch xông ra, liều lĩnh chạy đến trước mặt Nham Chu Quả.

Cậu nhổ tận cả gốc cây Nham Chu Quả một cách thô bạo, nhưng loại thực vật này sinh trưởng cực kỳ kiên cố, cậu dùng lực lượng quá mạnh, bàn tay bị gai nhọn trên rễ cây quấn tới, đau đớn vô cùng.

“Phải chăng thu nhập vào không gian chứa đựng?”

Hệ thống nhắc nhở.

- Thu!

Tô Bình không chút nghĩ ngợi trả lời.

Nham Chu Quả trong tay cậu lập tức biến mất, cùng lúc đó, Tô Bình cảm giác được trong đầu của mình xuất hiện thêm không gian hư vô, diện tích cực nhỏ, mà Nham Chu Quả thì đang lơ lửng ở bên trong.

- Đây chính là không gian chứa đựng?

Tô Bình nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng thở ra.

Tê tê!

Bỗng nhiên, mặt đất chung quanh có chút rung động.

Tô Bình ngẩng đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Bàn Nham Xà xa xa ngẩng đầu, mắt rắn nhìn chằm chằm cậu.

Chạy!

Tô Bình không nói hai lời quay đầu chạy, mặc dù cậu biết khả năng mình chạy thoát cực thấp.

Mười mấy giây sau...

“Tại chỗ phục sinh / ngẫu nhiên phục sinh?”

Hệ thống tuyển hạng lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt, không chút huyền niệm, Tô Bình không thể đào thoát, cậu bị đầu Bàn Nham Xà này nuốt vào trong miệng tanh hôi, bị thể nội nó đè ép đến chết.

Toàn thân chia năm xẻ bảy, cảm giác đau đớn thoáng như ảo giác.

Tô Bình hơi nhếch miệng, giờ phút này vẫn cảm giác giống như mình đang cởi trần chạy giữa trời lạnh thấu xương, cả người run rẩy.

- Còn tốt, lần này không lỗ...

Tô Bình trong lòng an ủi, chí ít hái được một ít lương thực rồi, mặc dù đau đớn, nhưng đây chính là sinh hoạt.

- Còn lại 28 lần cơ hội, nếu mỗi lần trước khi chết đều có thể thu thập được một ít lương thực, đoán chừng cũng có thể lấy đầy hơn phân nửa không gian chứa...

Tô Bình thầm nghĩ trong lòng, cũng có chút chờ đợi.

“Ngẫu nhiên phục sinh.”

Tô Bình làm ra lựa chọn.

Thân thể lại một lần nữa khôi phục tri giác, nhưng vừa mới khôi phục liền cảm giác giá rét thấu xương, bốn phía xem xét, chính mình lại ngâm trong nước.

“Lần này ngẫu nhiên là địa phương nào?”

Tô Bình kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, mấy con quái vật giống như cự ngạc đang chậm rãi bò tới.

- Ta...

Không cho Tô Bình cơ hội giãy dụa, thân thể của cậu trong nháy mắt bị bổ nhào, xé nát.

“Tại chỗ phục sinh / ngẫu nhiên phục sinh?”

“Ngẫu nhiên.”

“Ngẫu nhiên.”

“Ngẫu nhiên...”

Lần lượt tử vong, lần lượt phục sinh.

Có khi vừa phục sinh liền bị giết chết, cũng có khi liên tục hái được thật nhiều trái cây kỳ dị cho sủng thú mới gặp được quái vật.

Rất nhanh, ba mươi lần phục sinh miễn phí đã sử dụng hết.

- Hô...

Tầm mắt từ trong màn đen khôi phục ánh sáng, hoàn cảnh cửa hàng quen thuộc xuất hiện, Tô Bình cảm giác như thời gian đã trôi qua rất lâu, nhẹ nhàng thở ra, trong lòng lại có chút tiếc nuối.

- Thu hoạch lần này hẳn là rất phong phú.

Tô Bình nhìn đống lương thực sủng thú trong không gian chứa đựng, trong lòng có chút thỏa mãn, riêng là số lượng mà nói thì vô cùng phong phú, cũng không biết hệ thống sẽ phán đoán định giá thế nào.

“Phải chăng tiến hành định giá bán?”

Hệ thống nhắc nhở.

- Phải.

Tô Bình lập tức đồng ý.

Rất nhanh, toàn bộ lương thực sủng thú đột nhiên biến mất, sau đó, Tô Bình liền nhìn thấy trên quầy kệ cửa hàng xuất hiện từng cái bình bình lọ lọ, hoặc là cái chậu, bên trong tất cả đều là lương thực sủng thú mà cậu dùng mệnh ngắt tới.

“Cực Sí Tầm Ngư Thảo, giá bán 380 tệ, một gốc.”

“Băng Hỏa Xà Lân Thảo, giá bán 800 tệ, một gốc.”

“Nham Chu Quả, giá bán 130 tệ, một hạt.”
 

Chương 16: Hai Mươi Ngàn Tệ


- Giá tiền này...

Tô Bình nhìn thấy giá bán ở trên, hơi kinh ngạc.

Phía trên này mỗi một loại lương thực thấp nhất cũng bán hơn một trăm tệ, trao đổi thành điểm năng lượng thì thấp nhất cũng là 1 điểm năng lượng!

Mà trong đó còn có mấy loại định giá ba bốn trăm tệ, hoặc bảy tám trăm tệ, đều có thể bán ra mấy điểm năng lượng!

Mà cậu đi vị diện bồi dưỡng một chuyến chỉ cần bỏ ra 1 điểm năng lượng làm phí truyền tống!

Như thế tính ra, chuyến này cậu thu thập có thể nói là lời hơn gấp hơn trăm lần!

Có điều...

Nghĩ đến trải nghiệm cảm giác tử vong ba mươi lần, Tô Bình liền cảm thấy không vui vẻ chút nào.

Nếu như không có ba mươi lần tử vong miễn phí, cậu căn bản không cơ hội thu thập được nhiều lương thực như vậy.

- Tính tổng ra, đi vị diện bồi dưỡng thu thập lương thực vẫn xem như là một cuộc mua bán rất có lời, coi như không được miễn phí tử vong, về sau tự mình mua sắm, ba mươi lần cũng chỉ cần ba điểm năng lượng mà thôi, đủ để kiếm về, chỉ là có một vài kiểu tử vong thực sự quá ác tâm...

Tô Bình lắc đầu, trong nháy mắt mất mạng cậu cũng không sợ, liền sợ bị hành hạ chậm rãi chết.

- Nham Chu Quả, một hạt chính là 130 tệ, một chùm ít nhất cũng phải có hai ba mươi hạt chứ?

Tô Bình còn nhớ rõ khi đó thu hoạch Nham Chu Quả, cậu nhìn xem số lượng, quả nhiên cùng cậu nhắm chừng không sai biệt lắm, 34 hạt!

Nếu như bán ra ngoài, chí ít có 40 điểm năng lượng!

Riêng là một gốc Nham Chu Quả với cậu đã xem như thu hoạch lớn rồi.

- Hả? Đây là...giá một viên?

Bỗng nhiên, Tô Bình nhìn thấy bên cạnh có một chậu hoa lẻ loi, bên trong là một cây thực vật non hình dáng kỳ lạ, phía trên có bảy mảnh lá cây màu sắc khác nhau.

- Thất Thải Phật Tâm Diệp, giá bán 20820 tệ, một viên...

Tô Bình còn tưởng rằng mình nhìn lầm rồi, cẩn thận đếm lại một lần mới phát hiện không sai, lại là hai vạn?

Sau khi chấn kinh, bỗng nhiên Tô Bình nghĩ vậy hiệu quả của thứ này, đây không phải phổ thông lương thực, mà là bảo vật linh thảo được xưng là có thể khai linh!

- Nó có thể dắt linh trí sủng thú, để ngộ tính của sủng thú tăng lên rất nhiều!

Ngộ tính đối sủng thú mà nói là cực kỳ trọng yếu!

Có ngộ tính cao, sủng thú có thể tuỳ tiện lĩnh ngộ được năng lực cường đại, đồng thời trong lúc chiến đấu cũng có thể tuỳ tiện hiểu được ý nghĩ của chủ nhân.

Ngoài ra, một khi sủng thú tiến cấp hoặc là tiến hóa, ngộ tính cao thì việc đột phá sẽ trở nên dễ dàng hơn so với sủng thú bình thường!

Nhất là khi gặp được đồng tộc, sủng thú có ngộ tính cao hơn thường thường là vương giả đứng đầu, có thể tuỳ tiện đánh bại đồng loại, bởi vì nó lĩnh ngộ năng lực, kỹ nghệ chiến đấu, đều vượt xa đồng tộc!

Đơn giản mà nói, vật này là có thể làm cho sủng thú trưởng thành xưng bá trong đồng tộc!

Tô Bình lờ mờ còn nhớ rõ, hình như vật này đào được ở bên cạnh cái ao, quá trình thu hoạch cũng không hung hiểm, còn nhẹ nhõm đến ngoài ý muốn, lúc ấy cũng không nhìn nhiều, chỉ biết là vật này có thể ăn liền thu, không nghĩ tới lại trong số lương thực thu hoạch được, nó lại cực kỳ trân quý!

- Hơn 20 ngàn tệ...nếu mà bán đi thì là 200 điểm năng lượng?

Tô Bình ước chừng quy đổi, lập tức tâm huyết sôi trào, riêng một viên Thất Thải Phật Tâm Diệp đã giải quyết việc mua sắm Giác Tỉnh Dịch, hơn nữa con thừa rất nhiều!

Tô Bình rất là kích động, đột nhiên cảm giác được chết nhiều thêm mấy lần cũng không phải vấn đề quá lớn.

Rất nhanh, Tô Bình bình phục tâm tình lại, cậu lập tức hỏi hệ thống:

- Có phải chúng ta định giá quá thấp rồi hay không? Nếu thứ này là cho sủng thú cao cấp dùng, mang đến hiệu quả không chỉ đáng giá 20 ngàn tệ chứ?

Tô Bình có thể khẳng định nếu như thứ này có thể dẫn dắt đến một sủng thú cao cấp, để nó lĩnh ngộ ra năng lực hiếm có, vậy coi như là đằng sau lại thêm con số không cũng tính là giá rẻ rồi, cũng là mình vận cứt chó mới nhặt được, người bình thường muốn mua còn chưa hẳn có bán đâu!

"Kí chủ không có quyền thương thảo vấn đề giá cả."

Hệ thống lạnh lùng nói:

"Thất Thải Phật Tâm Diệp cũng không phải là thức ăn đề cao ngộ tính tốt nhất, chỉ là linh thảo bình thường, hiệu quả cao nhất cũng vẻn vẹn hữu hiệu đối với sủng thú cấp 9, giá bán 300 năng lượng, hợp lý!"

Tô Bình suýt nữa hộc máu:

- Có thể hữu hiệu đối với sủng thú cấp 9 đã là rất nghịch thiên rồi được không, lại hướng lên trên chính là Vương Thú, toàn bộ lục địa cũng không có bao nhiêu, cậu còn muốn như thế nào!

“Không cần nói nữa, nếu không, trừng phạt trải nghiệm cảm giác đau!”

Hệ thống dứt khoát nói, thanh âm cũng càng lạnh thêm mấy phần.

Tô Bình một mặt bi phẫn, cái này hoàn toàn là không nói đạo lý!

Cuối cùng, Tô Bình vẫn là chỉ có thể ngoan ngoan thỏa hiệp, cậu một bên tiếc nuối, một bên kiểm tra lương thực còn dư lại, chờ tính toán xong tổng cộng giá bán, tâm tình của cậu dễ chịu hơn nhiều.

- Hiện tại lương thực đã vào chỗ, chỉ chờ bán đi!

Tô Bình thở phào một cái, kéo cửa cuốn lên, ánh mặt trời loá mắt chiếu tới.

Lần này cậu đi vị diện bồi dưỡng mất hơn nửa ngày trời, nhưng ở nơi này chỉ mới trôi qua không đến một giờ.

Trở lại trong cửa hàng, Tô Bình ngồi ở phía sau quầy một bên dùng máy tính điều tra tư liệu sủng thú trong Liên Bang, tăng tốc thích ứng thế giới này, một bên chờ đợi khách tới cửa.

Cũng không lâu lắm, liền có khách tới cửa rồi.

- Ông chủ, đến một túi thức ăn cho Bạo Diễm Khuyển.

Tiến vào một một thanh niên ăn mặc bình thường, một bên vừa chơi điện thoại, cũng không ngẩng đầu lên nói.

Tô Bình thu hồi ánh mắt từ trên máy vi tính, quay người nhìn trên kệ hàng một lần, rốt cuộc tìm được một lương thực dành cho sủng thú cấp thấp cho họ nhà chó, nói:

- Này, đây là Tam Diệp Viêm Thảo, vừa lúc thích hợp cho sủng thú họ nhà chó thuộc hệ hỏa, giá bán 380 tệ.

- Được rồi.

Thanh niên vô ý thức đáp ứng, vừa định trả tiền thì lập tức kinh ngạc ngẩng đầu:

- Bao nhiêu?

- 380 tệ.

Tô Bình khẽ nhíu mày, giải thích nói:

- Thứ này có thể tăng cường nồng độ nguyên tố hoả diễm trong cơ thể sủng thú, hơn nữa nếu dùng lâu dài cũng có xác suất nhất định để sủng thú cấp thấp hệ hỏa lột xác, tiến hóa thành sủng thú cao hơn.

- Nồng độ nguyên tố? Tiến hóa?

Thanh niên này vô cùng kích động, ánh mắt cậu ta quét về phía quầy hàng phía sau lưng Tô Bình, khi thấy giá cả của đông đảo lương thực, lập tức trợn mắt hốc mồm, nhất là nhìn thấy giá bán 20 ngàn tệ Thất Thải Phật Tâm Diệp, cậu lập tức không nói hai lời, trực tiếp quay đầu bước đi.

- Tôi khinh, thế mà vào nhầm hắc điếm, bán cẩu lương còn muốn tiến hóa, thật sự là cái gì cũng bịa ra được.

Nhìn đối phương hùng hùng hổ hổ rời đi, sắc mặt Tô Bình tỏ ra lạnh lẽo, có hơi phẫn nộ, nhưng cuối cùng vẫn nhịn.

Từ giá cả lương thực mà nói thì xác thật là đắt, nhưng hàng lại càng thêm đáng giá, chẳng những không có hố người, ngược lại cậu thấy giá như vậy đã là rất thấp, coi như bán đổ bán tháo!

Xuất sư bất lợi, nhưng Tô Bình cũng không nhụt chí, chỉ cần đồ tốt, kiểu gì cũng sẽ bán được, là vàng tất nhiên không sợ lửa!

- Ông chủ, chỗ này có bán sủng thực cho chim không?

Tới gần giữa trưa, ngoài cửa lần nữa nghênh đón một người khách.
 

Chương 17: Tiền Nhập Sổ


Tô Bình ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một ông lão mặc tang phục bước vào cửa, bên người có một con chim cao cỡ nửa người.

Toàn thân con chim này có màu lông đỏ sẫm, hơi giống đà điểu, cái đầu nhỏ đang rủ xuống, có vẻ như không có tinh thần.

Trong nháy mắt khi Tô Bình nhìn thấy con chim thú này, trong lòng hơi động.

- Ông chủ, ở đây có thức ăn đặc biệt dành cho sủng thú hay không, nhất là loại có hương vị nồng?

Phạm Thượng Đức nhìn thấy Tô Bình ở sau quầy, tiến lên hỏi.

- Sủng thực vị nồng?

Tô Bình vô cùng kinh ngạc, lại thấy bộ dáng uể oải của con chim này, thoải mái nói:

- Có phải gần đây nó không thích ăn uống?

Phạm Thượng Đức gật gật đầu, có chút buồn bực nói:

- Bắt đầu từ mấy ngày trước nó không chịu ăn gì cả, tôi cũng không biết tại sao, đưa đi bác sĩ cũng không chẩn đoán ra nguyên nhân.

Tô Bình tỏ vẻ hiểu rõ, cậu quay người lấy một bình Nham Chu Quả từ phía sau quầy:

- Hẳn là nó sẽ thích thứ này.

- Ồ?

Phạm Thượng Đức nhìn thấy Tô Bình tự tin như vậy, cầm lấy Nham Chu Quả nhìn qua, ngưng mắt nói:

- Đây là loại sủng thực gì, dường như chưa từng nghe qua.

Tô Bình cũng không biết nên giải thích như thế nào, dù sao cậu cũng không thể nói cho đối phương vật này lấy được từ vị diện bồi dưỡng của hệ thống, rất có khả năng nó là thứ tồn tại từ thời thượng cổ.

Có điều, mặc kệ như thế nào, cậu vẫn tin tưởng phán đoán của hệ thống.

- Ông có thể cho nó nếm thử xem.

Tô Bình nói.

Phạm Thượng Đức cũng có nhiều nghiên cứu đối với sủng thực của chim, lại không nhận ra đây thứ gì, nhưng nghĩ đến cửa hàng sủng thú này của Tô Bình là chính quy, hẳn là sẽ không buôn bán đồ ăn bậy, lão vặn nắp bình ra, từ bên trong nhẹ nhàng đổ ra hai hạt.

Ngay khi lão vừa mở nắp bình ra, con hỏa điểu kia còn đang cúi đầu, bỗng nhiên lông vũ trên đỉnh đầu khẽ động, nó lập tức ngẩng đầu đến, vẻ uể oải lập tức biến mất, đôi mắt phát sáng chăm chú nhìn hai hạt Nham Chu Quả trong tay Phạm Thượng Đức.

- Hả?

Nhìn thấy phản ứng của sủng thú, Phạm Thượng Đức hơi sững sờ, cũng cảm thấy đáng tin, đưa tay ra, hai hạt Nham Chu Quả đưa đến bên miệng nó.

Hỏa điểu nhanh chóng mổ xuống, vừa ăn xong, nó liền phát ra tiếng kêu vui sướng, đôi cánh nhỏ vui mừng đập, ánh mắt lập tức chuyển tới bình trái cây trên quầy, toả ra hào quang nóng bỏng.

Phạm Thượng Đức ngẩn người, có hơi giật mình, đứa nhỏ này đã không chịu ăn mấy ngày nay, tại sao bây giờ lại hưng phấn muốn ăn như vậy, còn ngại không đủ?

Đã có hiệu quả, Phạm Thượng Đức cũng không nghĩ nhiều rồi, lập tức quay sang Tô Bình nói:

- Ông chủ, đây là sủng thực gì, trước cho tôi mấy bình.

Tô Bình nhìn thấy bộ dáng thèm nhỏ dãi của hỏa điểu, tựa như sắp nhịn không được muốn chủ động nhào tới, cậu không biểu cảm nắm chặt cái bình chuyển lên trước mặt mình, nói:

- Đây là Nham Chu Quả, đồ ăn yêu thích nhất của Xích Chu Điểu, trong cửa hàng cũng chỉ còn một bình thôi, một hạt 130 tệ, trong này có 34 hạt, ông muốn mua hết sao?

A, một bình 130 tệ...

Phạm Thượng Đức ngẫm lại, cảm thấy giá tiền này coi như phù hợp, sau một khắc bỗng nhiên sửng sốt:

- Một hạt?

Tô Bình gật đầu:

- Một hạt!

Phạm Thượng Đức ngẩn người, cùng Tô Bình bốn mắt nhìn nhau, nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh mà nghiêm túc của Tô Bình, mới xác định lỗ tai mình không có nghe lầm.

Lúc này, ánh mắt lão cũng liếc nhìn các thương phẩm trên quầy phía sau lưng Tô Bình, khi nhìn thấy yết giá liền có hơi giật mình, không nghĩ tới kẻ có tiền cũng không phải chỉ có bản thân lão, ở đây cũng có nhiều rất nhiều kẻ có tiền nữa!

Như thế xem ra, cũng là không phải đối phương tạm thời cố ý tăng giá làm thịt mình.

- Chẳng lẽ những sủng thực này của cậu có gì đặc thù?

Phạm Thượng Đức rất nhanh liền khôi phục trấn tĩnh, hiếu kỳ hỏi.

Tô Bình nhìn thấy bộ dáng ung dung của đối phương, hơi kinh ngạc, nói như thật:

- Những sủng thực này đều có hiệu quả khác biệt, nhưng đại đa số đều có hiệu quả trợ giúp tăng cường thực lực của sủng thú, còn có một số có lợi ích khác, không chỉ đơn giản là sủng thực, tuyệt đối đáng giá.

Có trợ giúp tăng tiến thực lực?

Phạm Thượng Đức tỏ vẻ hứng thú, chỉ về phía Thất Thải Phật Tâm Diệp có giá cả đắt nhất trong này nói:

- Thứ này giá bán 20 ngàn tệ, diệu dụng như thế nào?

- Thứ này có thể đề cao ngộ tính của sủng thú.

Tô Bình nói ra.

- Tăng ngộ tính?

Phạm Thượng Đức ngơ ngác một chút, ánh mắt có chút chớp động, rất nhanh liền thu hồi lại, quay sang nhìn Tô Bình nói:

- Nham Chu Quả này, trước tiên cho ta mười hạt đi, nếu như ăn tốt thì lại đến.

Tô Bình hơi kinh ngạc, hạ đơn rồi?

Nói như vậy...cậu kiếm ra tiền?

Dường như cậu nhìn thấy điểm năng lượng đang ngoắc tay với mình, tâm tình Tô Bình có chút gợn sóng, nhưng vẻ mặt lại mười phần bình tĩnh, cậu nhanh chóng tính toán một chút, nói:

- 10 hạt giá tiền là 1300 tệ, Xích Chu Điểu của quý khách vừa ăn hai hạt, là 260 tệ, tổng cộng là 1560 tệ.

Phạm Thượng Đức khẽ gật đầu, đưa tiền cho Tô Bình, hỏi:

- 10 hạt có thể ăn bao lâu?

Tô Bình nghĩ nghĩ, nói:

- Nếu như là để nó ăn no mới thôi...thì ăn một lần cũng không đủ, nhưng nếu như muốn tiết kiệm một chút thì có thể trộn Nham Chu Quả vào trong sủng thực khác, bằng này đã đủ cho nó ăn mười ngày rồi.

- y...

Phạm Thượng Đức vốn đang cảm thấy thứ này không phải rất đắt, bây giờ nghe Tô Bình nói này, bỗng nhiên có chút xót của.

Mặc dù lão không thiếu tiền, nhưng là ăn một bữa hết 1500 tệ...

- Cám ơn ông chủ rồi.

Hàn huyên một câu, Phạm Thượng Đức quay người rời khỏi cửa hàng sủng thú, trước khi bước ra cửa, quay đầu nhìn thoáng qua chiêu bài của cửa hàng này—— Tiểu Tinh Nghịch.

...

Đưa tiễn khách nhân xong, Tô Bình lập tức xem xét tài khoản của mình, quả nhiên mới tăng thêm 1560 tệ!

Đổi lại, đây chính là 15.6 điểm năng lượng!

Mà cậu nhận lấy nhiệm vụ thai nghén sủng thú chỉ cần 10 điểm năng lượng là có thể ấp ra một con sủng thú, nói cách khác, cậu đã có năng lực hoàn thành nhiệm vụ!

- Còn tốt lần này lựa chọn vị diện bồi dưỡng không quá hoang vu, nếu như lại chọn một thế giới đã lụi bại, trong đó không có sủng thú cùng thực vật, vậy thì xong đời rồi ...

Tô Bình âm thầm may mắn.

...

...

Hoa viên Bích Lam Hoa.

Nơi này chỉ là một cư xá bình thường, những ngôi nhà bên trong cũng tương đối cũ kỹ, đã có chút niên đại.

Phạm Thượng Đức chắp hai tay sau lưng, tâm tình vô cùng tốt, dẫn Xích Chu Điểu thảnh thơi tự tại tản bộ về trong tiểu khu, ven đường gặp được một số người quen biết cũ mang theo sủng thú hoặc là cùng bạn già tản bộ trong công viên.

- Lão Đức, lại xách theo con chim ngốc đi chơi nha.

- Lão cũng xách theo bạn già đi...

- Bậy bạ, có lão mới “xách” theo bạn già!

- Lão Đức này già mà không đứng đắn, đi thôi đi thôi...

Một đôi vợ chồng già nhanh chóng rời đi.

Cùng người quen biết cũ nói đôi ba câu, Phạm Thượng Đức cười cười, dẫn theo Xích Chu Điểu trở lại trong chung cư mình ở, móc chìa khoá ra, mở cửa.

Đi vào trong thang máy, bấm chọn lên lầu sáu.

Lão ở phòng 601.

Vừa mới mở cửa, Phạm Thượng Đức liền thấy dường như có người vừa vào trong phòng, chứng cứ rõ ràng nhất chính là đôi tất thối lão nhét vào cửa đã không cánh mà bay!

“Có trộm?”

Phạm Thượng Đức không có kinh hoảng, ngược lại mười phần bình tĩnh, ở trước cửa cởi giày mang dép, xoay người đi vào trong phòng khách, lập tức liền trông thấy hai bóng người ngồi ở đấy, ngoài ra từ phòng bếp còn bay ra mùi rau xào.

- Ông nội, ông trở về rồi.

Hai người trẻ tuổi ngồi trên ghế sô pha vội vàng đứng lên.

Trong đó có một cô gái, nhìn thấy Phạm Thượng Đức thì đôi mắt liền sáng lên, hoan hô chạy tới:

- Ông, tụi con chờ ông rất lâu rồi.

Phạm Thượng Đức cười cười, sờ đầu cô gái:

- Hôm nay sao lại rảnh tới chơi.

- Còn không phải là nhớ ông sao.

Cô gái nũng nịu.

- Ha ha, miệng cháu vẫn dẻo vậy.

Phạm Thượng Đức vuốt cái mũi của cô một cái.

Ở cạnh ghế sô pha, một thanh niên vẻ mặt trung thực đang đứng đấy, cười ngây ngô nói:

- Ông nội, không phải nghe nói gần đây Xích Chu Điểu của ông khẩu vị kém, không muốn ăn gì sao? Cháu cho người ở chiến đội mua một ít sủng thực hệ hỏa cho ông, ông xem.
 

Chương 18: Đây Là Hắc Điếm


- Cháu thật sự là có lòng.

Phạm Thượng Đức gật đầu nói.

- Đáng gì đâu chứ, đây là việc cháu phải làm.

Cậu thanh niên trẻ sờ sờ đầu nở, nụ cười ngây ngô.

Cô gái mỉm cười vui vẻ đi đến một bên phòng khách, xách một cái rương kim loại ra, dùng tay ngoắc Xích Chu Điểu lại nói:

- Tiểu Hỏa tới đây nhanh lên, những thứ này đều là dành cho nhóc đây.

Cô mở cái rương ra, bên trong có mười mấy loại thức ăn cho thú sủng, đủ loại hoa quả cỏ cây, còn có hũ sâu bọ được đóng kín, tất cả đều là những mỹ thực mà loài chim rất yêu thích.

Phạm Thượng Đức nhìn xem, quay người lại nói với Xích Chu Điểu:

- Đứa nhỏ, đến xem thử đi, có người mang thức ăn ngon đến cho nhóc.

Là một con sủng thú trung cấp, dĩ nhiên Xích Chu Điểu có linh tính, lúc này nó làm ra vẻ ta đây không có hứng thú cho lắm. Đợi đến khi Phạm Thượng Đức mở miệng nói, nó có chút không tình nguyện đi tới, nhìn thoáng qua rồi quay đầu sang một bên. Trong ánh mắt nó chứa đầy vẻ biếng nhác, nằm rạp lên mặt đất...không hề có một chút hứng thú nào.

Này...

Cô gái thấy thế thì kinh ngạc, không nghĩ tới Xích Chu Điểu không nể mặt mình như vậy, nhiều mỹ thực như vậy mà không cám dỗ được nó?

Cậu thanh niên ở bên cạnh cũng sửng sốt, thần tình rất là xấu hổ.

Phạm Thượng Đức thì không có một tí kinh ngạc. Trong rương có không ít mỹ thực cho thú sủng, nhưng lúc trước lão đều cho Xích Chu Điểu nếm thử qua hết rồi, nhưng tất cả đều không có chút hiệu quả nào hết.

- Ông, con chim này không có mắc bệnh gì đó chứ?

Cô gái liếc nhìn Xích Chu Điểu đang uể oải nằm rạp trên mặt đất , không nhịn được thốt ra hỏi.

Lông mày của Phạm Thượng Đức chụm lại, thực ra thì trước đó lão cũng cho là như vậy. Nhưng mà lão lại tận mắt nhìn thấy bộ dạng nó vui mừng đập cánh ăn uống ở cửa hàng thú sủng, sau lúc đó thì lão cảm thấy có lẽ vấn đề nằm ở thức ăn.

- Gần đây khẩu vị của nó không được tốt lắm. Đồ ăn bình thường không thể nuốt nổi, chắc qua một thời gian ngắn nữa sẽ tốt hơn.

Phạm Thượng Đức từ tốn nói như vậy, cùng lúc chậm rãi đi đến một góc ngồi xuống nghỉ ngơi.

Ánh mắt cậu thanh niên nhấp nháy, thừa cơ nói:

- Đã như vậy, hay là ông đưa nó lên thành khu với tụi cháu đi, ở nơi đó có bệnh viện Tinh Sủng tốt nhất, nhất định là có thể tìm ra vấn đề của nó. Lỡ như phát sinh hậu hoạn gì cũng có thể giải quyết kịp thời, như vậy thuận tiện hơn nhiều.

Phạm Thượng Đức lạnh nhạt nói:

- Ông đã nói từ trước, ông cứ ở yên chỗ này thôi, sẽ không đi bất kì chỗ nào.

Sắc mặt cậu thanh niên biến hóa, khẽ trầm mặc, không nói thêm một lời nào.

- Ông, dù ông không muốn đi cũng phải suy nghĩ cho tiểu hỏa, nó cứ tuyệt thực như thế nữa sẽ không cầm cự được mấy ngày đâu. Ông không thể mở to mắt mà nhìn nó chết đói mà.

Cô gái lập tức mở đường cong cứu quốc, uyển chuyển thay đổi một góc độ khác để khuyên nhủ.

Nghe cô gái nói đến như vậy, lông mày Phạm Thượng Đức chợt nhíu lại, nhưng có mấy phần đắc ý trong đó:

- Nó cũng không có tuyệt thực, hôm nay ông đã dẫn nó đi mua được thức ăn ngon rồi. Chỉ là nó không chịu ăn các thức ăn thường do tụi cháu mang đến mà thôi, không phải là nó sẽ không ăn những món khác.

Cậu thanh niên xong im lặng không biết nói gì, cậu mang thức ăn thường đến? Phải biết mỗi một loại thức ăn cho thú sủng ở trong này đều rất quý báu!

- Ông mua thức ăn cho nó?

Cô gái kinh ngạc, sắc mặt rất là cổ quái hỏi:

- Nó chịu ăn sủng thực khác?

- Đương nhiên.

Phạm Thượng Đức cười nói.

- Không thể nào.

Vẻ mặt Phạm Tiểu Ngư vô cùng hoài nghi, cô cảm thấy ông mình cố ý tìm cớ mà thôi. Dù sao qua nhiều năm như vậy, vì không muốn cùng lên thành khu ở cùng bọn họ, không biết ông đã dùng bao nhiêu lý do kỳ quái.

Phạm Ngọc Kinh cũng lộ vẻ mặt vô cùng khó hiểu.

Phạm Thượng Đức nhíu mày, đưa tay lấy một cái bình nhỏ trong túi, vặn nắp đổ ra một hạt.

- Lại đây.

Phạm Thượng Đức kêu Xích Chu Điểu lại.

Trên thực tế, ngay khi lão vừa vặn cái nắp ra, Xích Chu Điểu cũng đã quay phắt lại.

Một hạt bay tới.

Xích Chu Điểu lập tức hả mỏ đớp lấy, ực một cái liền nuốt xuống.

Nhìn thấy một màn này, hai anh em lập tức ngây ra.

Rất nhanh, Phạm Tiểu Ngư lấy lại tinh thần, cô cảm thấy có chút khó tin.

- Nhất định là do đồ ăn bày trên mặt đất không hấp dẫn dục vọng ăn uống của tiểu hỏa, hẳn là phương pháp cho ăn của mình không đúng.

Nói xong, cô lấy vài món hoa quả từ trong rương ra, hô lên:

- Tiểu hỏa, đến đây!

Xích Chu Điểu nhìn sang...

Một món hoa quả đập ngay lên mặt nó.

Phạm Tiểu Ngư: “...”

Nhìn thấy Xích Chu Điểu xù lông lên, cả người Phạm Tiểu Ngư toát ra mồ hôi lạnh, không dám thử nữa.

- Hiện tại thì hai đứa tin chưa.

Phạm Thượng Đức cười ha hả, mặt mũi rất là đắc ý.

Phạm Tiểu Ngư nhìn thấy dáng vẻ của ông nội như vậy, đành phải im lặng, cô biết lần này muốn mượn nhờ tiểu hỏa đã không cách nào thành công rồi.

- Ông nội, đây là loại sủng thực gì, tại sao cháu chưa từng nhìn thấy, ông lấy ở đâu ra vậy?

Phạm Ngọc Kinh nhìn kỹ hạt trái cây trong tay mình, hơi nghi ngờ. Cậu tự nhủ đã từng xuất chiến vô số, cũng coi như là có kiến thức cũng rộng rãi, nhưng lại chưa từng thấy loại hạt này.

Phạm Thượng Đức cười một tiếng:

- Mua ở một cửa hàng sủng thú gần đây thôi, thứ này gọi là Nham Chu Quả gì đó.

- Nham Chu Quả?

Phạm Tiểu Ngư thận trọng tiêu hóa cái tên này, với lượng kiến thức to lớn cô đã học tập được, nhưng lại không thể tìm thấy bất kì tin tức nào liên quan đến nó, đành phải ngạc nhiên nói:

- Cháu chưa từng nghe qua loại trái cây này, thứ này có thể ăn sao? Nhìn thì rõ ràng không được tốt cho lắm.

Phạm Ngọc Kinh đồng ý:

- Không sai, có vài cửa hàng sủng thú vô lương tâm, lấy ít thứ cỏ dại quả dại giả mạo các loại thực vật cho thú sủng ăn. Những chuyện này ở trên nội thành quản lý rất nghiêm khắc, nhưng ở nơi này thì khá buông lỏng. Ông nội, tốt nhất đừng mua những thứ không rõ nguồn gốc cho gây hoạ cho tiểu hỏa.

- Hửm?

Nghe hai người nói như vậy, Phạm Thượng Đức căng thẳng trong lòng.

Xích Chu Điểu là bảo bối của lão, đối với lão thì nó mang một ý nghĩa hết sức quan trọng. Nếu như lỡ xảy ra chuyện gì thì lão không dám tưởng tượng đến nữa.

- Việc này, sẽ không kinh khủng như thế chứ, hơn nữa ông mua ở cửa hàng sủng thú chính quy, ở đó có giấy chứng nhận buôn bán.

Tâm thần của Phạm Thượng Đức không yên, nhưng vẫn cố duy trì vẻ mặt trấn bình tĩnh.

Phạm Tiểu Ngư suy nghĩ một chút rồi nói:

- Cháu nghe nói có một vài hắc điếm biết cách sử dụng các chất hóa học đặc biệt trộn lẫn với thực vật để cho thức ăn sủng thú của mình nhìn hấp dẫn hơn. Khiến cho thú sủng ăn không dừng được, một khi không ăn nữa sẽ nổi điên lên. Nhưng một khi ăn trong thời gian dài, cuối cùng rất có thể là sủng thú sẽ đột tử hoặc là

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6