Chương 25: Anh Đã Làm Gì Với Nó?
- Ông chủ đi ra rồi.
Tô Yến Dĩnh nhìn thấy Tô Bình từ phía sau đi ra, đôi mắt sáng lên, lập tức lôi kéo bạn thân đi vào.
- Hai người cần gì?
Tô Bình đi vào trong quầy, khẽ cau mày hỏi.
Vừa nghĩ tới cực phẩm Lôi Quang Thử chỉ kiếm được 108 tệ, tim của cậu lại ẩn ẩn quặn đau...
Tô Yến Dĩnh chú ý tới Tô Bình biểu lộ không đúng, cảm thấy kỳ quái, lại không suy nghĩ nhiều, cô vội vàng hỏi:
- Ông chủ, anh còn nhớ lần trước tôi gửi nuôi Lôi Quang Thử chứ?
Xoẹt!
Lòng ngực như truyền đến thanh âm vết sẹo bị xé mở.
Khóe miệng Tô Bình có hơi co rúm, sắc mặt càng đen hơn:
- Nó thế nào rồi?
- Nó không có làm sao, chỉ là tôi muốn hỏi anh một chút. Có phải là các anh đã làm gì đặc thù với nó?
Tô Yến Dĩnh nhịn không được hỏi.
“...”
Sau một lúc im lặng, Tô Bình chậm rãi nói:
- Cô cảm thấy tôi sẽ làm gì với một con chuột?
- y...
Tô Yến Dĩnh cũng ý thức được chính mình hỏi vậy có chút kỳ quái, gò má cô hơi đỏ lên, thấp giọng nói:
- Ông chủ, anh hiểu lầm, tôi là muốn hỏi một chút, có phải các anh đã huấn luyện cho nó?
Nói đến đây, cô có chút cẩn thận từng li từng tí cùng hơi sợ hãi.
Nếu như Lôi Quang Thử thật sự là từ nơi này bồi dưỡng ra, như vậy nơi này nhất định có Bồi Dưỡng Đại Sư. Mà nhân vật như vậy, nói đến thân phận địa vị cho dù là phong hào Chiến Sủng Sư cũng phải khách khí đối đãi, huống chi là cô.
- Ồ?
Tô Bình nghe vậy lông mày nhíu lại, kết hợp từ tin tức có được từ chỗ Tô Lăng Nguyệt, lập tức biết được ý đồ đối phương đến đây.
Đây là sau khi nhìn qua vật nhỏ kia xuất thủ, muốn đến tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân nó mạnh lên!
Chỉ là, việc này dính đến bí mật của cửa hàng sủng thú cùng hệ thống, cậu không có khả năng để lộ ra ngoài.
- Nếu như đi tản bộ cũng coi như là huấn luyện, như vậy đích thật là cho nó học bổ túc mấy ngày.
Tô Bình thuận miệng nói.
Tô Yến Dĩnh sững sờ:
- Đi tản bộ?
- Ăn nhiều, đương nhiên phải kéo ra ngoài hoạt động tiêu thực.
Tô Bình thuận miệng nói bậy, chính mình cũng quá qua loa rồi.
Tô Yến Dĩnh nhìn thấy thái độ Tô Bình như thế, có hơi gấp, vội vàng nói:
- Ông chủ, tôi là rất nghiêm túc, các anh thật sự chưa từng huấn luyện nó sao?
Thấy cô cố chấp như thế, Tô Bình khẽ nhíu mày, nói:
- Có huấn luyện hay không có quan hệ gì tới cô? Nếu cô cảm thấy nó có vấn đề gì thì tôi có thể bồi thường, hoặc trả lại cho tôi. Ta nguyện ý xuất tiền mua. Còn nếu cô cảm thấy nó rất tốt, muốn trả thêm tiền cho tôi cũng được. Nếu như không có chuyện khác, như vậy mời hai cô rời đi cho, không nên quấy rầy tôi làm ăn.
Tô Yến Dĩnh không nghĩ tới ông chủ này sẽ lại trực tiếp hạ lệnh đuổi khách, có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền lấy lại tinh thần, vội vàng giải thích nói:
- Ông chủ, tôi không phải có ý này, tôi chỉ muốn xác nhận mà thôi, nếu như các anh thật huấn luyện nó, xin nói cho tôi biết được không?
Tô Bình nhíu mày.
- Ừ, có huấn luyện qua đó, cô hài lòng chưa?
Tô Yến Dĩnh yên lặng.
- Này, ông chủ, chúng tôi cũng không phải đến kiếm chuỵện. Nếu anh thật giúp chúng tôi huấn luyện Lôi Quang Thử thì cứ nói thẳng nha. Chúng tôi cũng sẽ không làm gì.
Bên cạnh Lam Nhạc Nhạc có chút bất mãn với thái độ khó chịu của Tô Bình.
Tô Bình sắc mặt bình tĩnh nói:
- Tôi nói, có huấn luyện qua. Nếu như các cô còn muốn hỏi quá trình huấn luyện cùng phương pháp, vậy thì rất xin lỗi. Không thể nói được.
Tô Yến Dĩnh giờ mới biết rõ Tô Bình hiểu lầm cái gì, liền vội vàng lắc đầu nói:
- Ông chủ, tôi hề không có tìm tòi nghiên cứu gì đối với phương pháp huấn luyện cùng quá trình của các anh. Chỉ là phi thường cảm tạ các anh đã giúp tôi bồi dưỡng sủng thú.
- Ờ...
Tô Bình thấy thế cũng thu hồi mặt lạnh, nói ra:
- Đã muốn cảm ơn, vậy thì trả thêm cho tôi ít tiền là được.
- A?
Tô Yến Dĩnh sửng sốt.
Đòi thêm tiền?
Dưới cái nhìn của cô, người có thể bồi dưỡng một Lôi Quang Thử đến loại tình trạng này, căn bản chính là nhân vật trên trời, đâu còn để ý những tục vật ngoài thân như tiền bạc?
- Không có tiền?
Tô Bình hơi nhíu mày, sắc mặt lại dần dần lạnh nhạt.
Trông thấy Tô Bình trở mặt, Tô Yến Dĩnh cảm giác có chút hoảng hốt, làm sao cảm giác từ đầu tới đuôi, hình như mình đã nhầm lẫn gì đó rồi thì phải. Lôi Quang Thử của cô thật là từ chỗ này bồi dưỡng ra sao?
- Đây chính là thấy tiền sáng mắt, tôi xem như được mở rộng tầm mắt!
Bên cạnh Lam Nhạc Nhạc nhìn thấy phản ứng của Tô Bình, nhịn không được đậu đen rau muống một hồi, lập tức lôi kéo tay Tô Yến Dĩnh, nói:
- Dĩnh Dĩnh, tớ nghĩ cậu nhận lầm rồi. Loại địa phương này căn bản không có khả năng bồi dưỡng ra Lôi Quang Thử như thế. Hoặc là đầu óc con vật nhỏ kia nó tự dưng khai khiếu, hoặc là nguyên nhân khác. Bọn mình trở về suy nghĩ kỹ lại đi?
Tô Yến Dĩnh lấy lại tinh thần, lắc đầu, nói:
- Ông chủ đã nói huấn luyện qua, tôi tin tưởng nó hẳn là ở chỗ này phát sinh biến hóa, mặc kệ như thế nào, vẫn phải là cảm tạ ông chủ đã chiếu cố.
Nói xong, cô nhìn thấy Tô Bình biểu lộ lạnh nhạt, thờ ơ, lập tức ý thức được cái gì. Cô lấy điện thoại di động ra, quét mấy chuyển một ngàn tệ qua, nói:
- Ông chủ, đây là một chút tâm ý của tôi.
Tô Bình không nghĩ tới đối phương thật sự sẽ đưa thêm tiền cảm ơn, ra tay xem như hào phóng. Sau khi kinh ngạc một hồi, cậu khẽ gật đầu, nói:
- Không sai không sai, nếu nhiều thêm chút nữa thì quá tốt rồi.
Tô Yến Dĩnh có chút im lặng, cô tự nhiên không có khả năng lại cày thêm tiền cho Tô Bình.
- Anh…loại người gì thế này!
Lam Nhạc Nhạc nghe Tô Bình nói, kém chút tức giận đến nổ tung. Lúc này cô nhìn thấy nhóm thức ăn cho sủng thú trên quầy phía sau lưng Tô Bình, đột nhiên hai mắt trợn trừng.
- Ba trăm tệ một gốc? Chuyện này…đây cũng quá đen đi!
Cô nắm chặt tay Tô Yến Dĩnh, vội vàng thúc giục:
- Đi mau, cửa hàng này tuyệt đối là hắc điếm, quá hố người rồi!
Tô Yến Dĩnh nghe cô nói thế, sửng sốt một chút, cũng ngẩng đầu nhìn về phía sau Tô Bình, lập tức kinh ngạc.
Chẳng qua, thân thể của cô chỉ lắc lư hai lần, cũng không có bị Lam Nhạc Nhạc kéo đi.
Sau một lúc lâu cô mới lấy lại tinh thần, không khỏi nhìn về phía Tô Bình, đã thấy Tô Bình một mặt lạnh nhạt, không có nửa phần xấu hổ.
Trong đôi mắt Tô Yến Dĩnh hiện lên vẻ suy tư, do dự một chút, cô nói:
- Ông chủ, tôi muốn lại gửi nuôi mấy con sủng thú, anh xem có được không?
Có làm ăn tới cửa, Tô Bình tự nhiên là hết sức cao hứng, gật đầu nói:
- Đương nhiên có thể, cô muốn gửi nuôi bao lâu?
- Ba ngày đi.
Tô Yến Dĩnh do dự một chút rồi nói.
Tô Bình khẽ gật đầu, lấy máy kế toán kiểu cũ ra nhanh chóng tính toán một lúc liền nói:
- Ba ngày, 3 nhân 24, ừ, mỗi con sủng thú cần 7200 tệ tiền nuôi gửi, cô muốn gửi nuôi mấy con?
- Gửi nuôi ba con...
Lời vừa nói ra được phân nửa, Tô Yến Dĩnh trong thoáng chốc mở to hai mắt, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc nhìn Tô Bình:
- Phí, phí gửi nuôi bao nhiêu?
- Tôi không nghe lầm?
Bên cạnh Lam Nhạc Nhạc cũng làm vẻ mặt mộng bức.
- 7200 tệ một con.
Tô Bình nhìn thấy hai người phản ứng, khẽ cau mày nói.
- 7200 tệ?
Tô Yến Dĩnh nhịn không được lặp lại một lần, hoài nghi lỗ tai mình nghe sai rồi.
- Mỗi một con 7200? Ông chủ, tôi chỉ gửi nuôi ba ngày thôi!
Tô Bình gật đầu nói:
- Không sai, đó chính là giá ba ngày. Phí gửi nuôi giá mỗi giờ là 100 tệ, ba ngày vừa vặn 7200 tệ.
- Một giờ 100 tệ?
Lam Nhạc Nhạc nhìn về phía Tô Bình giống như nhìn thấy quái vật.
Chương 26: Mở Hạng Mục Bồi Dưỡng
Tên này thiếu tiền đến phát điên rồi hả?
Lam Nhạc Nhạc tức giận phi thường.
Coi như cửa hàng của mấy vị Bồi Dưỡng Đại Sư số một số hai của bản địa thì cũng chỉ lấy cái giá này là cùng.
Thế nhưng, cửa hàng nhỏ nát này tính là gì?
Nhìn hoàn cảnh chung quanh, mặc dù sạch sẽ nhưng mặt tiền cửa hàng nhỏ hẹp, cũ nát, lại ở khu vực hẻo lánh, đoán chừng tiền thuê cửa hàng mỗi tháng cũng sẽ không vượt qua ba ngàn tệ, cửa hàng nhỏ như vậy cũng dám so với những cửa hàng lớn nổi danh?
Lam Nhạc Nhạc cảm thấy ông chủ này đã lâu lắm rồi không có khách hàng, bây giờ có người đến nên muốn hút no bụng một lần!
Nằm mơ!
- Dĩnh Dĩnh, tụi mình đi, ông chủ này chính là một tên gian thương lòng dạ hiểm độc, đại sư có thể bồi dưỡng ra Lôi Quang Thử tuyệt đối không khả năng có dính líu với loại người này!
Lam Nhạc Nhạc nổi giận đùng đùng trừng Tô Bình một cái, lập tức quay sang nói với Tô Yến Dĩnh.
Tô Yến Dĩnh lấy lại tinh thần, nhưng không có lập tức rời đi, mà là lộ vẻ mặt không hiểu hỏi:
- Ông chủ, lần trước tôi đến đây cũng không thu phí đắt như vậy nha?
- Hiện tại đãi ngộ đã thăng cấp, tự nhiên muốn tăng giá.
Tô Bình lạnh nhạt nói.
- Đãi ngộ thăng cấp?
Tô Yến Dĩnh sửng sốt một chút, đôi mắt tỏa sáng, ngạc nhiên nói:
- Hiện tại gửi nuôi còn có nhiều đãi ngộ hơn? Chẳng lẽ là nói bây giờ sẽ học được nhiều kỹ năng cao cấp hơn?
- Đương nhiên không được.
Tô Bình không chút nghĩ ngợi đáp.
- Ạch..?
Tô Yến Dĩnh càng lúc càng hồ đồ.
- Lần trước chỉ là thuận tay huấn luyện vật nhỏ kia, biến hóa của nó thuần túy là ngoài ý muốn.
Tô Bình mặt không thay đổi nói:
- Hiện tại tôi đã không nhàn rỗi như vậy, mấy người muốn gửi nuôi cũng chỉ là đơn thuần gửi nuôi, sẽ không bao gồm bồi dưỡng.
Tô Yến Dĩnh giật mình, lập tức hì hì cười nói:
- Ông chủ, anh rốt cục chịu thừa nhận rồi, Lôi Quang Thử quả nhiên là mấy anh bồi dưỡng ra đấy.
- Trước đó tôi đã thừa nhận.
Tô Bình nói.
- Cái đó không giống.
Tô Yến Dĩnh lộ vẻ mặt mừng thầm, mình lưu lại đây quả nhiên là chính xác, cô lập tức hỏi:
- Thế ông chủ này, bây giờ đơn thuần gửi nuôi thì có chỗ tốt gì?
Cô cảm thấy, có thể thu phí đắt như vậy, dù sao cũng phải có một ít nguyên nhân chứ?
Tô Bình lãnh đạm mà nói:
- Chỉ là cải thiện thể chất và đề cao ngộ tính một chút mà thôi, nếu như tư chất vốn có của sủng thú rất tốt thì sẽ có xác suất khá thấp tiến hóa, phương diện khác cũng chưa có, nếu như cô muốn cho sủng thú lĩnh ngộ sủng kỹ, vậy thì để cho cô thất vọng rồi.
Cậu cũng là ăn ngay nói thật, dù sao chỉ riêng chỗ tốt mà “Nơi nuôi dưỡng” mang đến cũng đáng với phí dụng rồi, còn muốn tiến hành bồi dưỡng? Vậy thì cậu sẽ lỗ chết.
Tô Yến Dĩnh ồ một tiếng, cảm giác hơi tiếc nuối, nhưng cũng không có quá thất lạc.
Dù sao, lần này là tới xác nhận con Lôi Quang Thử của cô đích thật là cửa hàng sủng thú này bồi dưỡng ra, vậy đã khiến cô phi thường vui vẻ, chí ít cô biết căn nguyên từ đâu mà sủng thú của mình biến hóa, không đến mức không hiểu cái gì.
- Là đề cao một chút ngộ tính cùng cải thiện thể chất?
Lam Nhạc Nhạc đứng bên cạnh lộ vẻ mặt hoài nghi nhìn Tô Bình.
Mặc dù Tô Bình thừa nhận Lôi Quang Thử có quan hệ với cửa hàng này, nhưng cô vẫn cảm thấy không thể tin được, hiện tại Tô Bình nói chỗ tốt mà gửi nuôi mang đến càng khiến cho nàng hoài nghi hơn.
Cái lí do thoái thác này, gần như là khẩu hiệu của tất cả cửa hàng sủng thú rồi!
Dù sao, hai chỉ số ngộ tính cùng thể chất này căn bản không thể tính toán chuẩn xác, kiểm trắc cũng khó khăn, trừ phi tăng lên cực lớn, nếu không làm sao để biết thể chất và ngộ tính của sủng thú có đề cao hay không?
- Ông chủ, tôi có thể lại mời anh bồi dưỡng sủng thú của tôi nữa không?
Tô Yến Dĩnh lộ vẻ mặt tràn đầy chờ mong nhìn Tô Bình, về phần đơn thuần gửi nuôi, nghe kiểu nói này của Tô Bình, cô cũng không có hứng thú quá lớn.
Gửi nuôi bình thường đều là khi chủ nhân sủng thú không cách nào chăm sóc được nó, nên mới giao cho cửa hàng sủng thú, mà hiện tại cô vẫn rảnh nên có thể tự mình chăm lo việc ăn uống của sủng thú, đồng thời còn có thể giữ ở bên người để thỉnh thoảng huấn luyện chiến kỹ.
- Bồi dưỡng?
Tô Bình nhíu mày, cậu đang muốn từ chối thì đột nhiên trong đầu vang lên thanh âm của hệ thống.
“Kiểm trắc đến nhu cầu bồi dưỡng sủng thú của khách hàng, hiện sớm mở ra hạng mục Bồi Dưỡng.”
“Kí chủ có thể căn cứ giá bồi dưỡng để phục vụ và tiếp thu đơn đặt hàng.”
Khi nhắc nhở kết thúc, trong đầu Tô Bình hiện lên một bảng giá cả, bên trên ghi phí bồi dưỡng.
Cấp 1~ Cấp 3 sủng thú, phí bồi dưỡng 10 ngàn tệ.
Cấp 4~ Cấp 6 sủng thú, phí bồi dưỡng 100 ngàn tệ.
Cấp 7~ Cấp 9 sủng thú, phí bồi dưỡng 1 triệu.
Vương Thú...phí bồi dưỡng 10 triệu!
Từ dòng thứ hai sủng thú cấp 4~6 trở đi đều là màu xám, mang ý nghĩa hiện tại Tô Bình không thể nào tiếp thu đơn đặt hàng dạng này, trước mắt chỉ có thể bồi dưỡng cấp sủng thú cấp thấp từ 1 đến Cấp 3.
“Điều kiện giải tỏa bồi dưỡng sủng thú Cấp 4~Cấp 6 là bồi dưỡng ra một sủng thú cấp thấp có được tư chất trung thượng đẳng.”
Nhìn thấy điều kiện giải tỏa, Tô Bình cũng cạn lời, cái độ khó này còn khó khăn so với đi lừa một triệu tệ, chẳng qua điều kiện giải tỏa này lại vừa trùng với nhiệm vụ chính tuyến cậu nhận lúc trước, nói cách khác, cậu hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến cũng thuận tiện giải tỏa ngăn bồi dưỡng thứ hai này!
- Ông chủ?
Tô Yến Dĩnh nhìn thấy Tô Bình sững sờ, không khỏi kêu lên một tiếng.
Tô Bình lấy lại tinh thần, gật đầu nói:
- Bồi dưỡng đúng không, trước mắt cửa hàng chúng tôi chỉ tiếp thu sủng thú cấp thấp từ cấp 1~Cấp 3, phí bồi dưỡng là 10 ngàn tệ một lần.
- 10 ngàn tệ?
Tô Yến Dĩnh nghĩ nghĩ, giá tiền này mặc dù hơi đắt, nhưng so phí nuôi dưỡng thì rẻ hơn nhiều, dù sao phí bồi dưỡng vẫn luôn đắt đỏ, với lại cũng không có hạn mức cao nhất!
Muốn xem có lời hay không, thì chỉ cần nhìn xem hiệu quả sau khi bồi dưỡng thế nào.
Có Lôi Quang Thử làm ví dụ, Tô Yến Dĩnh đối với cửa hàng này vẫn tương đối tin cậy, coi như không bồi dưỡng không ra được con Lôi Quang Thử thứ hai, mà chỉ kém một chút cũng phi thường đáng giá, thậm chí là kiếm lớn!
- Vậy tôi sẽ bồi dưỡng một con Lôi Quang Thử đi.
Tô Yến Dĩnh suy nghĩ về sau làm ra quyết định.
Bên cạnh Lam Nhạc Nhạc ngẩn người, không khỏi nói:
- Dĩnh Dĩnh, cậu muốn lại bồi dưỡng vật nhỏ kia? Nó đã rất ưu tú rồi, coi như bồi dưỡng cũng không thể bồi dưỡng tốt hơn, với lại mấy ngày nữa là vòng so tài thứ hai, hiện tại vật nhỏ kia là chủ lực của cậu, lỡ như bồi dưỡng ra xảy ra ngoài ý muốn, vậy liền xong đời.
Tô Yến Dĩnh khẽ lắc đầu, nói:
- Vòng tranh tài thứ hai tớ không có ý định để nó ra sân, biểu hiện trước đó của nó quá mức kinh diễm, đối thủ của vòng thứ hai này đã được rút thăm quyết định trước rồi, trong vài ngày này đối phương nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp nhằm vào Lôi Quang Thử của tớ, lại cho nó ra sân, hiệu quả cũng không lớn, mà chờ đến ngày tranh tài hôm đó thì sủng thú khác của tớ cũng gần như khôi phục hoàn toàn, đủ để qua vòng thứ hai!
- Chuyện này...
Lam Nhạc Nhạc nhất thời không biết nói gì, luôn cảm thấy rất không yên tâm.
- Quyết định?
Tô Bình liếc Lam Nhạc Nhạc một cái, sau đó lên tiếng hỏi cô gái trước mắt.
Tô Yến Dĩnh gật gật đầu, dùng sức nói:
- Quyết định, là nó!
- Ừm, đóng tiền trước.
Tô Bình gật đầu.
“Kí chủ phát động nhiệm vụ chi nhánh: hoàn thành đơn đặt hàng bồi dưỡng sủng thú lần thứ nhất, kí chủ có nhận?”
Hệ thống bỗng nhiên truyền đến nhắc nhở.
Tô Bình vô cùng kinh ngạc, không nghĩ tới còn có nhiệm vụ này, liền trong lòng nghĩ nhận lấy.
“Nhận lấy thành công!”
“Nhiệm vụ giới thiệu: hoàn thành viên mãn đơn đặt hàng bồi dưỡng sủng thú lần thứ nhất, thu được khen ngợi của khách hàng.”
“Nhiệm vụ yêu cầu: Cửa hàng xuất phẩm, nhất định là tinh phẩm! Kí chủ cần phải bồi dưỡng để cho số liệu chiến lực của sủng thú này tăng lên gấp đôi so với ban đầu!”
“Thời hạn bồi dưỡng: Khách hàng không yêu cầu.”
“Nhiệm vụ ban thưởng: ba phần Nguyên lực đan sơ cấp.”
Nhìn thấy yêu cầu nhiệm vụ, Tô Bình có chút im lặng.
Số liệu chiến lực gấp bội?
Lúc trước, chiến lực Lôi Quang Thử đã là 3.6 rồi, tăng gấp đôi nữa chẳng phải là muốn đạt tới chiến lực 7.2?
Cái này khác gì là so sánh với sủng thú cấp 7 chứ!
Phải biết, sủng thú cấp 7 đã thuộc về là sủng thú cao cấp rồi, cũng ít khi thấy, người có thể khống chế sủng thú cao cấp cũng là Chiến Sủng Sư cao cấp, trong chiến đội khai hoang đều thuộc về nhân vật xuất sắc.
Bây giờ lại muốn bồi dưỡng một con Lôi Quang Thử cấp thấp đến trình độ này?
Chương 27: Tạm Thời Không Bán
- Ha ha.
Có mấy lời Tô Bình không biết có nên nói hay không.
Lúc này, hắn chú ý tới vật phẩm ban thưởng, trong lòng hỏi:
- Nguyên Lực đan là thứ gì?
“Đan dược sơ cấp hữu hiệu với Chiến Sủng Sư từ cấp 3 trở xuống, có thể tăng cường tu vi.”
Hệ thống nói ra.
Tô Bình nhíu nhíu mày, tăng cao tu vi, như vậy cũng coi như không tệ.
Mặc kệ như thế nào, đã tiếp nhận nhiệm vụ rồi thì phải cố gắng hoàn thành.
Ý thức trở lại hiện thực, Tô Bình nhìn hai cô gái trước mắt, hỏi:
- Ngoại trừ hạng mục bồi dưỡng, còn có hạng mục gửi nuôi, nếu như sủng thú của cô chỉ bị thương nhẹ thì gửi nuôi ở chỗ này có thể khôi phục nhanh hơn.
Tô Yến Dĩnh kinh ngạc nói:
- Ông chủ , cửa hàng này của anh còn có thể chữa thương?
- Chỉ giới hạn trong vết thương nhẹ.
Tô Bình nói ra.
- Sao anh không nói sớm, nếu như gửi nuôi còn bao gồm trị liệu, vậy thì sẽ không lỗ.
Tô Yến Dĩnh có chút động tâm, mặc dù Trị Liệu Sư được cô mời đã dự đoán sủng thú có thể khôi phục kịp ngày tranh tài thứ hai, nhưng lỡ như dự đoán không đúng, xuất hiện một chút sai lầm, như vậy thực sự là xong đời.
Nếu như lại mời người khác trị liệu sẽ tốn hao không thấp, chí ít cũng phải hết mấy vạn.
Tô Bình cười ha ha.
Lúc trước cậu không nói là bởi vì hiệu quả trị liệu là một chức năng bổ sung rất nhỏ của “Nơi nuôi dưỡng”, so sánh với việc đề cao ngộ tính cùng cải thiện thể chất thì đơn giản không đáng giá nhắc tới, không nghĩ tới bây giờ nó lại hấp dẫn khách hàng.
- Thế nhưng, trên người của tôi lại không mang nhiều tiền như vậy...
Tô Yến Dĩnh đang chuẩn bị đáp ứng, bỗng nhiên nghĩ đến sau khi mình thanh toán xong 10 ngàn tệ phí bồi dưỡng Lôi Quang Thử thì hình như không còn thừa bao nhiêu tiền.
- Không có việc gì, tớ cho cậu mượn.
Lam Nhạc Nhạc móc ví ra, việc đã đến nước này, cô không ngăn được cô bạn tốt của mình nên dứt khoát đánh cược một lần.
Cô cũng không tin cửa hàng này dám nuốt tiền của hai người bọn họ mà không làm nên chuyện gì, nếu thật sự là như thế thì cô cũng không phải người dễ trêu.
Cảm nhận được địch ý cùng nộ khí trên người cô gái này, Tô Bình tức giận liếc mắt, nếu không phải đau lòng việc phải thanh toán 1 điểm năng lượng phí bảo trì mỗi ngày, cậu cũng lười nhác chủ động lôi kéo làm ăn.
Chỉ có cậu mới biết được đồ vật hệ thống cho tốt bao nhiêu, giá tiền này tuyệt đối là lỗ, chờ sau này có uy tín thì muốn đến gửi nuôi vẫn phải xếp hàng đấy!
- Được rồi Nhạc Nhạc, khi nào có tiền tớ trả lại cho cậu.
Tô Yến Dĩnh cười hì hì nói, cũng không già mồm khách sáo.
Lam Nhạc Nhạc tức giận nói:
- Được rồi, nhanh lựa chọn sủng thú của cậu đi, tụi mình còn phải về sớm một chút.
- Ừm.
Tô Yến Dĩnh nói là làm liền, tinh lực màu lam nhạt lưu chuyển toàn thân, sau đó hội tụ ở đầu ngón tay, cô chỉ tay về phía không trung bên cạnh, lập tức liền có một thân ảnh màu tím từ trong không gian khế ước nhảy ra, rơi trên mặt đất, nhìn chung quanh, đúng là Lôi Quang Thử.
Nhìn thấy địa phương quen thuộc này, Lôi Quang Thử nháy nháy mắt, ngẩng đầu nhìn lại, lập tức thấy được gương mặt nhân loại mỉm cười đứng phía sau quầy.
Giờ khắc này, đoạn trí nhớ nào đó đã khắc sâu trong đầu bỗng nhiên bừng lên.
“Tê!”
Lôi Quang Thử nhe răng trợn mắt, dáng vẻ như lâm đại địch, toàn thân điện quang chớp động.
Tô Yến Dĩnh sững sờ, cảm giác được Lôi Quang Thử truyền đến cảm xúc hoảng sợ, táo bạo, cô hơi nghi hoặc một chút, vội vàng trấn an.
Tô Bình có chút nhíu mày, không nghĩ tới vật nhỏ này phản ứng kịch liệt như vậy, xem ra đoạn thời gian kia xác thật khó quên.
Một lát sau, được Tô Yến Dĩnh kiên nhẫn trấn an, Lôi Quang Thử rốt cuộc chậm rãi khôi phục lại bình tĩnh, nhưng thân thể lại co quắp ở bên chân cô, lúc nào cũng ở vào tình trạng báo động.
- Ra đi, Dung Phượng.
Tô Yến Dĩnh triệu hồi ra một con sủng thú nữa.
Ngọn lửa nóng bỏng từ không trung hiện ra, một con hỏa điểu (chim lửa) cao bằng nửa người xuất hiện, toàn thân tự nhiên tản ra nhiệt lực, toàn thân nó ngập trong hỏa diễm.
- Sủng thú huyết thống cao đẳng- Dung Phượng?
Tô Bình nhíu mày, đây là một chim quý báu, chẳng qua trước mắt chỉ là cấp 3 thượng vị, tư chất là loại kém, sức chiến đấu là 4.2, miễn cưỡng có thể vượt cấp tác chiến.
Sau khi cho Dung Phượng đi ra, Tô Yến Dĩnh lại liên tiếp triệu hồi ra hai con sủng thú cường hãn khác nữa.
Một con là Bách Xỉ Ác Hổ thú, huyết thống trung đẳng, trước mắt đã là cấp 4 trung vị, chiến lực đạt tới 4.9, tiếp cận chuẩn cấp 5.
Một con khác là Nham Sửu thú, dáng vẻ giống một khối nham thạch bất quy tắc, cũng là huyết thống trung đẳng, trước mắt là cấp 4 hạ vị, chiến lực đạt tới 4.3, tư chất loại kém.
- Tạm thời ba con này thôi.
Tô Yến Dĩnh ngừng triệu hoán.
Ba con sủng thú đứng trong cửa hàng, khiến cho cửa hàng sủng thú vốn cũng không lớn trở nên chật chội.
Tô Bình nghĩ thầm, chờ sau này kiếm tiền sẽ mau chóng khuếch trương diện tích cửa hàng mới được, bằng không đợi về sau người khác tới gửi nuôi sủng thú cấp cao, tùy tiện một con cũng cao hơn mười mét, thậm chí mấy chục mét, chỉ sợ cửa hàng chứa không được.
- Ba con, gửi nuôi ba ngày, thu phí là 21600 tệ.
Tô Bình nhanh chóng tính toán ra.
- Ông chủ, số lẻ miễn cho tụi này đi?
Lam Nhạc Nhạc chuẩn bị trả tiền nói.
Tô Bình thản nhiên nói:
- Không chiết khấu.
- Biết ngay.
Lam Nhạc Nhạc quyệt miệng, hừ nhẹ một tiếng, nhanh chóng đưa tiền ra.
Chờ tiền tới tay, Tô Bình đưa tờ biên lai đã chuẩn bị sẵn cho hai người:
- Còn cần gì nữa không?
- Chỉ nhiêu đây.
Tô Yến Dĩnh đã không còn tiền, cũng không có ý để cho bạn thân tiếp tục ứng ra.
Lam Nhạc Nhạc nhìn chung quanh một chút, kỳ quái nói:
- Anh không phải là cửa hàng sủng thú sao, sao lại không thấy bán sủng thú?
- Tạm thời không bán.
Tô Bình nói.
- Cửa hàng sủng thú không bán sủng thú?
Lam Nhạc Nhạc lộ vẻ mặt quái dị.
Tô Yến Dĩnh cũng cảm thấy có chút hiếu kỳ, cảm giác cửa hàng này khắp nơi lộ ra cảm giác thần bí.
- Được rồi, chuyện cũng đã giải quyết xong, tụi mình đi thôi.
Lam Nhạc Nhạc không lưu luyến nữa, chuẩn bị rời đi.
Tô Yến Dĩnh trấn an mấy con sủng thú một hồi, có chút không nở, trước khi đi còn nói với Tô Bình:
- Ông chủ, anh nhất định phải thay tôi chăm sóc bọn nó thật tốt.
- Yên tâm đi.
Tô Bình rất bình thản đáp lại, nhưng giọng nói không có chút sức thuyết phục nào.
Tô Yến Dĩnh há to miệng, muốn dặn dò thêm vài câu, nhưng nghĩ tới ba ngày sẽ qua đi rất nhanh nên cố nhịn được, không nói thêm nữa, quay người rời đi.
Chờ hai người rời đi, Tô Bình mang mấy con sủng thú đến phòng sủng thú ở phía sau, cũng may cửa vào phòng sủng thú vẫn tính rộng, con Bách Xỉ Ác Hổ thú có bề ngang khoảng chừng bốn mét vẫn có thể thông qua.
“Hệ thống, tôi muốn mua một “Nơi nuôi dưỡng” sơ cấp.”
Tô Bình nói với hệ thống.
“Có thể.”
Hệ thống đáp lại.
“Khấu trừ 10 điểm năng lượng”
Giữa không trung trước mắt Tô Bình hơi vặn vẹo, sau đó chợt xuất hiện một “Nơi nuôi dưỡng” sơ cấp.
Tô Bình đối với sức mạnh to lớn của hệ thống đã không cảm thấy kinh ngạc rồi, có điều nhìn thấy diện tích của “Nơi nuôi dưỡng” này, cậu đột nhiên nghĩ đến, lấy thể tích của Bách Xỉ Ác Hổ thú, “Nơi nuôi dưỡng” nhỏ như vậy có lẽ chứa không nổi.
“Kí chủ không cần phải lo lắng, nội bộ “Nơi nuôi dưỡng” tự thành không gian, vô luận sủng thú có thể tích bao lớn cũng có thể dung nạp.”
Hệ thống nói ra.
Tô Bình lập tức nhẹ nhàng thở ra, còn tốt hệ thống ngưu bức.
Trước tiên hắn ôm hai con tiểu Khô Lâu cùng Truy Nguyệt Khuyển đang ngủ say trong “Nơi nuôi dưỡng” ra, sau đó bỏ ba con sủng thú gửi nuôi vào trong, chỉ thấy thân thể của bọn chúng vừa bước vào đến phạm vi “Nơi nuôi dưỡng” liền nhanh chóng thu nhỏ, nguyên bản Dung Phượng cao bằng nửa người giờ phút này trở nên giống như một con chim hoàng yến màu hoả (lửa) hồng.
Mà thân thể Bách Xỉ Ác Hổ thú dài sáu bảy mét cũng thu thỏ thành kích thước của con cún con, Hổ Văn trên thân nó vẫn có thể thấy được rõ ràng.
Chương 28: Linh Trì Cấp 2
Tiểu Khô Lâu cùng Truy Nguyệt Khuyển vừa tỉnh lại thì nhìn thấy nhà mình bị chiếm, vẻ mặt ngẩn ra.
Tô Bình nhìn thoáng qua Truy Nguyệt Khuyển, đây là sủng thú trước đó khách gửi nuôi ở chỗ này, ngày mai sẽ đến kỳ hạn, chủ nhân sẽ tới lĩnh đi.
Lúc trước đối phương thanh toán phí tổn chỉ đơn thuần là gửi nuôi, hiện tại chỉ có thể thối vị nhượng chức.
“Tất cả sủng thú của khách hàng được lưu trữ trong cửa hàng này nhất định phải ở bên trong “Nơi nuôi dưỡng”, không thể để không, mời kí chủ lập tức lại mua sắm một cái “Nơi nuôi dưỡng” để an trí cho Truy Nguyệt Khuyển.”
Bỗng nhiên hệ thống nói ra, giọng nói có hơi nghiêm túc.
Tô Bình ngạc nhiên:
- Nhưng trước đó đối phương tới gửi nuôi chỉ là gửi nuôi bình thường mà thôi.
“Là chủ nhân của cửa hàng sủng thú, sao lại có thể không có lòng bảo vệ sủng thú?”
- Nếu hệ thống cậu đã có lòng yêu thương rộng lớn như vậy, vì sao không miễn phí đưa tôi thêm mấy cái?
Tô Bình hỏi ngược lại.
Hệ thống: “...”
“Chú ý, mắng chửi người cảnh cáo lần một!”
- Tôi mắng chửi người hồi nào, tôi &^%$...
“Chú ý, mắng chửi người cảnh cáo lần thứ hai!”
“...!”
Trong nháy mắt Tô Bình bình tĩnh lại.
Hít vào, thở ra...
Cậu tu thành chính quả rồi.
Tô Bình xem như nghĩ thông suốt rồi, đơn giản chỉ là 10 điểm năng lượng mà thôi, với kho lưu trữ hiện tại của cậu thì cũng không phải là không mua nổi, với lại Truy Nguyệt Khuyển này ngày mai sẽ được mang đi, cũng không chiếm bao nhiêu thời gian, khi nhận thêm mối làm ăn mới, sớm muộn gì vẫn phải thêm một cái “Nơi nuôi dưỡng” nữa.
- Hôm nay 1 điểm năng lượng phí bảo trì này coi như là mình bỏ tiền túi.
Tô Bình thở dài, Truy Nguyệt Khuyển gửi nuôi cũng chỉ mất 100 tệ, chẳng khác gì chăm sóc miễn phí cho người khác.
Cũng may, chuyện như thế này về sau sẽ không xảy ra nữa.
Lựa chọn mua sắm, rất nhanh, bỗng nhiên lần nữa xuất hiện “Nơi nuôi dưỡng”.
- Đi thôi.
Tô Bình ấn đầu Truy Nguyệt Khuyển để nó chui vào.
Tiểu Khô Lâu: "???"
Tô Bình ngồi xổm xuống, sờ lên đầu Tiểu Khô Lâu đang ngây người ở một bên, vô ý hơi dùng sức, cả đầu lâu đứt gãy rơi xuống.
Tô Bình có chút xấu hổ, liền vội vàng đặt đầu nhỏ trở lại.
Nhìn thấy xương cốt tiếp vị, Tô Bình thở phào một cái, Tiểu Khô Lâu là sủng thú của mình nên cũng không cần ở bên trong “Nơi nuôi dưỡng”, điểm này hệ thống không có yêu cầu.
- Đợi lát nữa có năng lượng dư thừa, sẽ mua sắm thêm “Nơi nuôi dưỡng” cho nhóc.
Tô Bình nói với Tiểu Khô Lâu.
Đã là người nhà mình, đương nhiên không thể chịu khổ, cũng phải hưởng thụ mới được.
Dường như Tiểu Khô Lâu nghe hiểu, ngơ ngác gật đầu.
Tô Bình mỉm cười, xoay người đến phòng nghỉ, nhìn thoáng qua điểm năng lượng còn dư lại, hôm nay cậu kiếm lời hơn ba trăm điểm, tăng hơn hôm trước, hết thảy có bốn trăm điểm năng lượng, xem như rất giàu có rồi.
- Thăng cấp Hỗn Độn Linh Trì.
Tô Bình nói.
Năng lượng phía trên lập tức bị trừ đi một trăm điểm.
Cùng lúc đó, vòng ngoài Hỗn Độn Linh Trì trước mặt Tô Bình ảm đạm đột nhiên toả ra hào quang rực rỡ, khi hào quang biến mất, Linh Trì xuất hiện một vài đường cong kỳ quái, giống như một loại phù văn cổ lão nào đó.
- Lên tới cấp 2 rồi.
Tô Bình có chút mừng rỡ, Linh Trì cấp 2 có thể dẫn thêm vào một phần 10 triệu Hỗn Độn Khí vào quá trình thai nghén, cao nhất có thể dựng dục ra sủng thú có huyết thống cao đẳng!
Nên biết rằng, mỗi sủng thú huyết thống cao đẳng có giá thị trường thấp nhất cũng có thể bán được mấy trăm ngàn tệ, nếu ưu tú hơn thì giá trị đến mười triệu, thậm chí là trăm triệu!
Mặc dù trước mắt cửa hàng sủng thú không thể bán ra, nhưng Tô Bình có thể tự mình bồi dưỡng, sau đó lại cho thuê, đây cũng là nguồn thu nhập khá lớn.
"Phải chăng thai nghén?"
- Phải.
“Phí tổn thai nghén, một trăm điểm năng lượng, xin xác nhận.”
...
Tô Bình không nghĩ tới sau khi thăng cấp Linh Trì, phí tổn thai nghén cũng tăng gấp mười lần, nếu như vậy cậu chỉ còn dư lại năng lượng đủ để thai nghén ba lần mà thôi!
Do dự một chút, Tô Bình cắn răng lựa chọn xác nhận.
"Hỗn Độn Linh Trì khởi động..."
Bên trong Linh Trì nổi lên ánh sáng, dưới đáy hình như có ánh sao hội tụ.
Một lát sau, Linh Trì khôi phục như lúc ban đầu, hoàn toàn yên tĩnh.
"Thai nghén thất bại."
Bên trong Linh Trì toát ra dòng chữ nhắc nhở.
Vẻ mặt Tô Bình vô cùng kinh ngạc.
Thất bại?
Thai nghén còn có thất bại?
“Hỗn Độn Khí cấu tạo sinh mệnh có xác suất xuất hiện khá thấp, không cách nào hình thành sinh mạng thể.”
Hệ thống giải thích nói.
Tô Bình trợn tròn hai mắt, nói như vậy, một điểm trăm năng lượng của cậu cứ như vậy biến mất rồi?
"Phải chăng thai nghén?"
Bên trên Linh Trì lần nữa hiện ra dòng chữ.
Tô Bình tỉnh táo lại, hốc mắt hơi đỏ lên, đây chính là một trăm điểm năng lượng nha, chẳng khác gì 10 ngàn tệ cứ như vậy bóc hơi!
- Thử một lần nữa!
Tô Bình cắn răng, trong lòng quyết tâm.
Sau khi năng lượng nhập vào, bên trong Hỗn Độn Linh Trì lần nữa toả ra ánh hào quang, đúng lúc hào quang sắp biến mất, Tô Bình mở to hai mắt nhìn chăm chú.
Chỉ thấy một quả trứng màu trắng ngà nhẹ nhàng trôi nổi phía trên Linh Trì.
“!!!”
Tô Bình sợ ngây người, mụ nội nó, còn có thể thai nghén ra một quả trứng?
Giám Định Thuật của cậu mất hiệu lực với quả trứng trước mặt, không có cách nào nhìn ra cái gì.
"Mời nhận lấy."
Mặt Tô Bình ngẩn ra, đưa tay ôm lấy quả trứng to lớn kia, xúc cảm ấm áp, bỗng nhiên cậu nghĩ tới trứng ốp la, chợt thấy có hơi đói bụng.
- Đây là trứng gì, làm sao ấp đây?
Tô Bình hỏi hệ thống.
"Xin kí chủ tự mình giải quyết."
Hệ thống vung nồi bỏ mặc.
Khóe miệng Tô Bình co giật, cậu có thể phân biệt sủng thú, nhưng muốn phân biệt trứng...chẳng lẽ muốn cậu bỏ tiền đi mời chuyên gia sủng thú giám định xem xét?
Suy nghĩ một chút, Tô Bình bỏ đi suy nghĩ này, trong tay cậu cũng không có nhiều tiền như vậy, mời chuyên gia xem xét không rẻ, trước tiên cậu xem một chút tư liệu về trứng sủng thú, biết đâu có thể phát hiện được vài manh mối!
Cậu ôm quả trứng này đặt trên giường, đây là chỗ để nghỉ ngơi vào buổi trưa khi phải trông cửa hàng, đặt trứng trên một cái gối, sau đó dùng chăn đệm đắp lên giữ ấm.
Làm xong những động tác này, Tô Bình quay người nhìn thoáng qua Hỗn Độn Linh Trì, do dự một chút, cuối cùng vẫn từ bỏ tiếp tục thử nghiệm.
Cậu chỉ còn lại hơn 100 điểm năng lượng.
Sau đó còn phải hoàn thành nhiệm vụ bồi dưỡng chủ tuyến, mở ra vị diện bồi dưỡng và mua sắm số lần tử vong đều sẽ hao phí năng lượng khá nhiều, cậu cần phải để giành một ít.
Nghĩ đến nhiệm vụ bồi dưỡng, Tô Bình nghĩ đến nhiệm vụ cứu vãn danh dự của hàng trước đó, hệ thống có tùy ý tặng qua một lần mở ra vị diện bồi dưỡng cùng số lần tử vong vô hạn!
- Thật đúng lúc có thể nhân cơ hội này làm nhiệm vụ bồi dưỡng, nhiệm vụ làm chủ.
Tô Bình mừng thầm, cậu rời khỏi phòng nghỉ, nhìn thấy Lôi Quang Thử trốn ở phía sau quầy, vẻ mặt tươi cười, ngoắc tay:
- Đến, đến, đến đây.
Lôi Quang Thử bị dọa đến lông tơ dựng thẳng lên, phải dùng tới kỹ năng 'Lôi Điện Ngoại Y', lông tóc như thép nguội, điện quang còn nhảy lên, nó nhe răng trợn mắt mà nhìn Tô Bình, mặt mũi tràn đầy địch ý.
Tựa hồ cảm nhận được Lôi Quang Thử toát ra địch ý, bỗng nhiên, Tiểu Khô Lâu sau lưng Tô Bình lảo đảo chạy đến trước mặt cậu.
Nó nắm chặt nắm đấm như chuẩn bị chiến đấu, xuất ra tư thái phòng ngự, hốc mắt ngây ngốc nhìn Lôi Quang Thử, bên trong hố đen nổi lên màu đỏ tươi nồng nặc.
Tô Bình sửng sốt một chút, không nghĩ tới vật nhỏ này sẽ tự chủ bảo vệ cậu.
Cảm nhận được trong ý thức của nó truyền đến khẩn trương, lo nghĩ cùng mấy phần hung ác, Tô Bình có chút ngơ ngẩn.
Trầm mặc một chút, Tô Bình chậm rãi ôm lấy Tiểu Khô Lâu, đi ra cửa, kéo cửa cuốn xuống.
Chốc lát, tia sáng trong phòng dần tắt.
Tô Bình trở lại trước quầy, gọi ra giao diện bồi dưỡng.
- Hệ thống, tôi có thể đồng thời dẫn hai đứa chúng nó tiến vào một giao diện bồi dưỡng hay không?
Tô Bình hỏi.
"Kí chủ chỉ có thể mang theo sủng thú đã ký kết khế ước tiến vào vị diện bồi dưỡng, nếu như kí chủ muốn mang sủng thú khách hàng tiến vào vị diện bồi dưỡng, trước tiên xin hãy mua sắm giấy khế ước tạm thời."
Hệ thống trả lời.
- Giấy khế ước tạm thời?
Trước mặt Tô Bình lập tức hiện ra giao diện cửa hàng, phía trên không thấy thương phẩm 'Giác Tỉnh Dịch', thay vào đó chính là một tờ giấy màu vàng viết 'Giấy khế ước tạm thời" giá bán 10 điểm năng lượng.
Chương 29: Hỗn Độn Tử Linh Giới
“ ...”
Nhìn thấy giá bán này, Tô Bình hoàn toàn không còn gì để nói.
Như vậy, sau này cứ mỗi lần đi bồi dưỡng sủng thú, trước tiên phải xì ra 10 điểm năng lượng?
- Phải mua khế ước tạm thời, phải mua số lần tử vong, mở ra vị diện bồi dưỡng cũng mất tiền, tính như vậy...
Khóe miệng Tô Bình có chút run rẩy, cậu đang bị bóc lột sao?
Cậu âm thầm cảm thấy may mắn vì không tiếp tục thai nghén mà lưu lại hơn 100 điểm năng lượng, nếu không thật sự không thể mua nổi.
- Tôi dùng giấy khế ước tạm thời này đối với chủ nhân sủng thú có ảnh hưởng gì không?
Mặc dù có đoán trước, nhưng Tô Bình vẫn muốn chắc chắn hỏi một câu.
“Khế ước tạm thời sẽ bao trùm phía trên tinh lực khế ước, khế ước sẽ không ảnh hưởng đến chủ nhân sủng thú, cũng sẽ không bị phát giác.”
Hệ thống lạnh nhạt trả lời.
- Vậy là tốt rồi.
Tô Bình không do dự lựa chọn mua sắm.
Năng lượng bị trừ đi, Tô Bình nhìn thấy không gian trống rỗng bên trong thức hải xuất hiện một cuộn giấy màu vàng.
Ý niệm cậu khẽ động, cuộn giấy màu vàng rơi xuống trong tay.
Giấy khế ước tạm thời này vô cùng mềm mại, Tô Bình cảm giác như cậu đang nắm một đám mây mù, không hề có tí cảm giác thô ráp nào.
- Thứ này dùng như thế nào?
Tô Bình nhìn tới nhìn lui.
"Dùng máu tươi của người đưa khế ước, rồi dán vào trên thân sủng thú muốn ký kết khế ước là được."
Hệ thống giải đáp.
Tô Bình hiểu được, cậu quay đầu nhìn về phía Lôi Quang Thử đang núp trong bóng tối, miệng nhếch lên, nở nụ cười vô hại.
- Ngoan, tới đây!
Trong nháy mắt Lôi Quang Thử xù lông, nụ cười này quá quỷ dị, quả thực là ác mộng của nó.
Vèo!
Thân thể của nó lập tức nhảy ra ngoài, chui vào trong phòng sủng thú.
Tô Bình sửng sốt một chút, lập tức đi theo.
Tạp vật trong phòng sủng thú đều bị hệ thống thanh lý, vô cùng sạch sẽ, cậu nhìn thấy Lôi Quang Thử đang núp bên cạnh “Nơi nuôi dưỡng” con Bách Xỉ Ác Hổ thú, toàn thân lông tóc được bao trùm dòng điện, nhe răng trợn mắt mà nhìn Tô Bình.
Tô Bình nhìn thấy ánh mắt hung ác của nó, cảm giác nó thật sự sẽ phóng tới.
Vật nhỏ này cũng không phải Lôi Quang Thử bình thường, trong tay Tô Bình cũng không có chiến sủng mạnh mẽ, căn bản là không có cách đối phó với nó.
- Bị ám ảnh lớn như vậy sao?
Tô Bình tự lẩm bẩm một câu, khẽ nhíu mày, cậu nhìn Lôi Quang Thử trong chốc lát, thấy nó không hề thả lỏng, có lẽ đoán cậu sẽ đến cho nên nó càng thêm khẩn trương, gợi lên đoạn ký ức đau đớn trong quá khứ.
Suy tư một chút, Tô Bình đóng cửa lại, trở lại quầy nhìn một chút, rất nhanh hai mắt cậu sáng lên.
Cậu nhìn đến một bình sủng thực, Lôi Hạt.
Loại hạt này được gỡ xuống từ một loại thực vật giống như cây lúa mạch, được mấy chục hạt, mỗi hạt giá bán hơn năm mươi tệ.
- Lực lượng lôi điện nồng đậm, dùng lửa lớn thiêu đốt sẽ bạo tạc, là sủng thực mà sủng thú hệ Lôi yêu thích...
Tô Bình mỉm cười, từ bên trong lấy ra một hạt, sau đó cắn ngón tay của mình, bôi máu tươi lên một góc giấy khế ước tạm thời.
Sau đó cậu trở lại trước phòng sủng thú, từ từ mở cửa ra, liền nhìn thấy Lôi Quang Thử đang nằm sấp nghỉ ngơi nhanh chóng đứng lên, cảnh giác nhìn cậu.
Tô Bình không đi quấy rầy nó, chậm rãi đặt giấy khế ước trên mặt đất gần cửa ra vào, sau đó đặt Lôi Hạt trên giấy khế ước.
Làm xong những hành động này, cậu liền đóng cửa lại, yên lặng chờ kết quả.
Trong khoảng thời gian chờ đợi, cậu cũng không có nhàn rỗi, kéo cửa cuốn lên để tiếp tục buôn bán.
Tuy nhiên, hiện tại quá mức vắng vẻ, không có khách hàng tới cửa.
Trong lúc nhàm chán, Tô Bình lên mạng tra tìm chút manh mối về trứng sủng thú, nhưng lật khắp mấy trang web về sủng thú cũng không thể tìm thấy, nhưng dáng vẻ tương tự thì có không ít.
- Mụ nội nó, muốn vào khu sủng thú cao cấp còn phải thăng cấp thành hội viên mới có thể xem?
- Lại muốn móc tiền túi?
Tô Bình tức giận đóng trang web lại.
Cậu lại chuyển dời tìm kiếm trang khác, kết quả tìm không bao lâu, bỗng nhiên máy tính đứng hình, chết máy.
- Dính virus rồi?
Tô Bình có chút im lặng.
Cậu nhanh chóng rút dây, chuẩn bị khởi động lại.
Lúc này, bỗng nhiên có một sợi dây kết nối ý thức cậu với bên ngoài, cùng lúc đó, trong ý thức truyền đến cảm xúc thích thú.
- Ăn rồi sao?
Tô Bình sững sờ, sợi dây liên kết ý thức vô hình này là đến từ Lôi Quang Thử, Tô Bình có thể cảm nhận được vị trí lúc này của nó, nếu như cách nhau quá xa thì liên kết sẽ đứt gãy, không cách nào cảm ứng được.
Không để ý đến máy tính bị hỏng, Tô Bình lập tức đi vào trong phòng sủng thú, vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy Lôi Quang Thử đang dùng tay nhỏ ôm Lôi Hạt mà gặm.
Nhìn thấy Tô Bình đột nhiên xuất hiện, Lôi Quang Thử hơi kinh ngạc, nhưng ngẩng đầu nhìn cậu một chút rồi lại tiếp tục gặm nhắm.
Dưới lực lượng khế ước tạm thời, mặc dù nó nhớ kỹ nhân loại này rất đáng giận, nhưng từ trên người đối phương truyền đến cảm giác thân thiết, cho nên trong lòng không nổi lên địch ý.
- Nhóc con, chuẩn bị xuất phát.
Tô Bình cười ha ha, nắm gáy thịt mềm của vật nhỏ này rồi xách lên, đi đến trước quầy, đưa nó cùng Tiểu Khô Lâu đặt ở mặt trên, sau đó lại kéo cửa cuốn xuống.
- Cửa sổ bồi dưỡng.
Tô Bình trở lại trước quầy, trong lòng mặc niệm.
Cửa sổ bồi dưỡng hiện ra trước mắt với ánh sáng ma quái, trên danh sách cung cấp đông đảo vị diện bồi dưỡng có thể chọn lựa.
- Phải tốt nhất, đắt nhất!
Tô Bình trực tiếp chọn lựa hai chữ 'Đỉnh cấp' bên trong cột bồi dưỡng, nơi này có số lượng vị diện không nhiều, đều là vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp!
Tiền vé vào cửa thấp nhất cũng phải 1000 điểm năng lượng, mà trong hạn mức cao nhất là 10 ngàn điểm năng lượng!
Lôi Đình Vân Hải giới chính là một cái trong đó.
Tô Bình nhìn từng vị diện bồi dưỡng, có nơi gọi là "Thái Cổ Thần giới" cần 9000 điểm năng lượng.
Lại có “A Tu La giới" cần 3000 điểm năng lượng.
Ngoài ra còn có "Trung Ương đại lục" cần 5000 điểm năng lượng.
- Chậc chậc chậc. . .
Tô Bình chỉ xem những tên vị diện bồi dưỡng này liền biết là nơi khó lường, nhất là Thái Cổ Thần giới, đã có danh xưng Thần giới chẳng lẽ thật sự là chỗ ở của Thần linh?
Được chứng kiến cảnh tượng cổ thụ che trời ở Lôi Đình Vân Hải giới, Tô Bình được mở mang tầm mắt, nếu như nói trên đời này thật sự có Thần, cậu chắc chắn tin.
- Thời gian dừng lại ở tất cả vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp đều là một ngày, vượt qua một ngày hoặc là cưỡng chế rời khỏi, hoặc là khấu trừ gấp đôi điểm năng lượng, nếu như vượt qua hai ngày, khấu trừ gấp ba điểm năng lượng. . .
Tô Bình nhìn giới thiệu bên cạnh, trong lòng hơi động, hỏi hệ thống:
- Lúc trước cậu cho tôi một lần được tùy ý lựa chọn vị diện bồi dưỡng, thời gian tiến vào là năm ngày, như vậy bây giờ tôi có thể dùng ở vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp hay không?
Sau một trận im lặng, hệ thống âm trầm lên tiếng,
"Có thể."
Tô Bình nhịn không được vỗ tay, hưng phấn đến nhảy dựng lên.
Nếu như tiến vào vị diện bồi dưỡng 'Thái Cổ thần giới', năm ngày sẽ là bốn vạn năm ngàn điểm năng lượng!
Nhưng hiện tại lại miễn phí!
- Có thể tùy ý lựa chọn vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp, không chút kiêng kỵ nghỉ ngơi năm ngày, thật sự là quá tốt rồi!
Trong lòng Tô Bình chè chén say sưa, phần thưởng này thực sự quá tuyệt!
Qua một hồi lâu, Tô Bình mới chậm rãi bình tĩnh trở lại, nhưng phấn khởi trong lòng vẫn không tiêu tán.
Có thể tiến vào vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp năm ngày, như vậy nhiệm vụ chính tuyến có hy vọng hoàn thành rồi!
Nếu như không thể hoàn thành, vậy đã nói rõ nhiệm vụ chính tuyến này căn bản không khoa học!
- Đáng tiếc, bằng vào thực lực của mình bây giờ mà tiến vào loại vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp, đồ vật có thể thu hoạch cũng có hạn, không thể hoàn toàn phát huy ra giá trị vé vào cửa.
Tô Bình cảm thấy tiếc nuối, tại vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp, cậu đoán chừng chỉ có thể du tẩu ở biên giới địa khu, cho dù gặp một sinh vật nào chỉ cần thở mạnh một cái cũng có thể chà đạp cậu.
- Tuy nhiên đây cơ hội ngàn năm có một, nhất định phải ở bên trong tranh thủ tốt nhất mới được, với lại, còn có thể thuận tiện thu thập sủng thực!
Tô Bình vô cùng hài lòng với ban thưởng lần này, cậu nghĩ không biết có nên thuê người đến cửa hàng gây sự hay không, để phát động nhiều hơn mấy nhiệm vụ như vậy. Tuy nhiên, nghĩ đến hệ thống cũng sẽ không để cậu dễ dàng đạt được, cho nên những chuyện này để nói sau.
Tô Bình lật qua lật lại danh sách mấy lần, cân nhắc nguyên nhân bồi dưỡng Tiểu Khô Lâu, rất nhanh liền tập trung vào vị diện bồi dưỡng —Hỗn Độn Tử Linh giới!
Mà điểm năng lượng cần để tiến vào vị diện bồi dưỡng này là ngang hàng với 'Thái Cổ thần giới', đều cần 9000 điểm!
Chương 30: Sát Ý Huấn Luyện
"Phải Chăng xác định?"
Nhìn thấy Tô Bình chọn lựa vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp, hệ thống hỏi thăm một câu.
- Đương nhiên.
Tô Bình nhếch miệng cười nói.
"Được."
Hệ thống vừa đồng ý, Tô Bình cũng cảm giác trước mắt đột nhiên xoay tròn, cậu như chìm vào bên trong vòng xoáy đen tối, có một loại cảm giác như linh hồn cùng thân thể tách rời.
Khi một lần nữa khôi phục tri giác, tiếng nhắc nhở quen thuộc của hệ thống vang lên.
"Kí chủ đã kết nối “Hỗn Độn Tử Linh giới.”
"Thời gian kết nối năm ngày..."
"Lần kết nối này, kí chủ thu hoạch được số lần tử vong vô hạn."
"Mời bản thân ký chủ tự mình thăm dò..."
Tô Bình lấy lại tinh thần, mở mắt ra nhìn, trông thấy trước mắt là một màu đỏ ửng.
Ba mặt trăng đỏ treo nơi chân trời, bầu trời là một màu đỏ tươi sáng rực, từ nơi này nhìn lại, ngoài trừ nhìn thấy mặt trăng đỏ tươi mờ ảo, còn có từng cái bóng đen lướt qua, giống như những con trùng biết bay cực nhỏ.
Tuy nhiên nhìn đến khoảng cách gần, cậu mới nhận ra được những bóng đen nhỏ bé này lại có vóc dáng to lớn kinh khủng đến cỡ nào.
"Ô..."
Nghe tiếng gào thét hoảng sợ truyền đến, Tô Bình cúi đầu xem xét, Lôi Quang Thử núp bên chân cậu run lẩy bẩy, khẩn trương nhìn trái nhìn phải.
Tô Bình cũng quay đầu dò xét hoàn cảnh xung quanh, nhìn cảnh tượng này tim cậu như ngừng đập.
Đây là cảnh tượng trong Luyện Ngục sao?
Từng loại quái thụ vặn vẹo giống như thân thể người, trên mặt đất khắp nơi là cỏ khô u ám đang giãy dụa, tựa như ẩn chứa sinh mệnh lực mạnh mẽ.
Cậu đứng tại rìa một khu rừng hoang vu tĩnh mịch, nơi này như vừa mới mưa xong, phía trước có mấy hố nước tồn đọng, bên trong có quái trùng bơi lội, trên bụi cỏ ven đường có khá nhiều hài cốt to lớn bị rơi tán lạc.
Phóng tầm mắt nhìn tới, đây là một mảnh thế giới khiến người ta cảm giác cực kỳ khó chịu.
Bầu trời ửng đỏ, thế giới mờ tối, khắp nơi tràn ngập khí tức tử vong cùng tuyệt vọng.
Trong lúc Tô Bình còn đang choáng váng, bỗng nhiên, Tiểu Khô Lâu cùng Lôi Quang Thử đồng thời truyền đến ý thức đề phòng, có điều so với Tiểu Khô Lâu, ý thức của Lôi Quang Thử càng thêm mấy phần sợ hãi.
Tô Bình nhìn về phía trước, liền thấy bên rừng cây thưa thớt, có hai bóng người du đãng đi qua.
Khi đến gần liền thấy rõ, đây là hai cỗ khô lâu cao gần ba mét, thân thể còng xuống, tư thế đi đường cũng có chút cố sức, gần như vặn vẹo.
Tim Tô Bình đập nhanh hơn mấy nhịp, có điều nghĩ đến cậu có số lần tử vong vô hạn, lá gan lập tức lớn hơn, nhanh chóng ra lệnh công kích cho hai tên kia.
Răng rắc răng rắc.
Sau khi Tiểu Khô Lâu nhận lệnh, không chút nghĩ ngợi liền lung la lung lay vọt tới, giống như hồn nhiên không biết chết là gì.
Lôi Quang Thử lại truyền tới ý niệm kháng cự, vẫn co rút bên chân Tô Bình, mặc dù nó biết tên nhân loại này rất đáng giận, nhưng ở trong hoàn cảnh xa lạ kinh khủng thế này, cậu là người duy nhất nó cảm thấy có thể dựa vào.
- Nhát gan như vậy sao?
Tô Bình sửng sốt, tuy nhiên bản thân cậu vì biết rõ không chết mới không biết sợ, nhưng vật nhỏ này thì lại không biết, tỏ vẻ sợ hãi cũng là bình thường.
Việc này có chút nhức đầu.
Rất nhanh, Tô Bình nghĩ đến quyển sách kỹ năng Chiến Sủng Sư lúc trước cậu nhận được, lập tức hai tay vỗ vào nhau, làm sao lại quên thứ này chứ?
Ý niệm khẽ động, sách kỹ năng chứa đựng trong không gian lập tức rơi xuống trong tay cậu.
Sát ý!
Trang bìa sách kỹ năng viết hai chữ sắc bén này.
Tô Bình không chút nghĩ ngợi, lập tức lật ra học tập.
Khi cậu lật ra sách kỹ năng, trong nháy mắt sách kỹ năng hóa thành kim quang li ti bay vào trong thân thể cậu, một khắc sau, Tô Bình cảm giác trong ý thức cậu xuất hiện một lượng tin tức lớn, cậu xem xét qua, liền phát hiện bản thân đã nắm giữ bản kỹ năng này.
“Sát ý!”
Tô Bình lập tức phóng thích Lôi Quang Thử.
Dường như có vật chất mỏng manh theo mối quan hệ khế ước chảy vào trên thân thể Lôi Quang Thử.
Sau đó, Lôi Quang Thử run lẩy bẩy bỗng nhiên hai mắt phiếm hồng, tràn ngập ngang ngược khát máu.
Răng sắc nhọn nhe ra, nó nhanh chóng phóng về phía hai khô lâu hình người.
Lúc Lôi Quang Thử xông lên, Tô Bình lại cảm giác ý thức có hơi quyện vào, dường như thể lực bị tiêu hao rất lớn.
Lúc này, Lôi Quang Thử đã vượt qua Tiểu Khô Lâu, dùng tốc độ cực nhanh vọt tới trước mặt hai khô lâu hình người, vừa ra tay liền công kích mạnh mẽ, Lôi Đoạn!
Lôi điện bạo ngược hội tụ trên đỉnh đầu của nó, trong nháy mắt nén thành lôi kiếm, đột nhiên chém về phía một khô lâu hình người trong đó.
Hai khô lâu hình người vốn chậm chạp giãy dụa, nhưng khi Lôi Quang Thử vọt lên công kích thì bọn chúng kịp thời phản ứng, trong hốc mắt to lớn trống rỗng đột nhiên xuất hiện hai đạo hồng quang, thân thể bỗng nhiên vùng vẩy, liêm đao trên tay hung hăng đập xuống Lôi Nhận trên đỉnh đầu Lôi Quang Thử.
Bịch một tiếng, thân thể Lôi Quang Thử bị bay ngược trở ra.
Mà cánh tay khô lâu hình người cũng bị thiêu đốt, tuy thụ thương nhẹ, nhưng tựa như nó cảm nhận được sự thống khổ, phát ra tiếng tru thật lớn, đột nhiên lao thẳng về phía Lôi Quang Thử.
Vèo!
Khô lâu hình người chạy với tốc độ cực kỳ nhanh, khác biệt với hình ảnh chậm chạp vặn vẹo trước đó, trong nháy mắt đã đuổi kịp Lôi Quang Thử, thuận thế tung một cước đạp vào mặt Tiểu Khô Lâu.
Răng rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên cực kỳ thanh thúy.
Sợi dây kết nối ý thức giữa Tô Bình cùng Tiểu Khô Lâu lập tức biến mất, bị cắt đứt rồi.
"Phải chăng phục sinh sủng thú tại chỗ?"
- Phải!
Tô Bình lập tức nói ra.
Chiến lực của Tiểu Khô Lâu thực sự quá yếu, trước mắt chỉ là chuẩn cấp 1, gãy xương tái sinh có thể khiến khung xương nó hoàn hảo trở lại, nhưng nát bấy mà nói thì không cách nào lại gắn lại.
Sau khi Tô Bình trả lời, Tiểu Khô Lâu nhanh chóng gây dựng lại tại chỗ, sống lại, nhưng vừa phục sinh liền bị khô lâu hình người thứ hai theo sát đạp vỡ.
“...”
Tô Bình lần nữa lựa chọn phục sinh.
Tiểu Khô Lâu cũng một lần nữa đứng lên, nhìn trái nhìn phải, thấy được hướng đi của khô lâu hình người thứ hai, lập tức lảo đảo đuổi tới.
Cùng lúc đó, Lôi Quang Thử đến gần khô lâu hình người thứ nhất, lông tơ toàn thân đột nhiên dựng thẳng lên, thi triển ra Lôi Điện Ngoại Y (áo giáp điện), điện quang lốp bốp quấn quanh thân thể của nó, đồng thời từ trong thân thể nó phân ra một Lôi Quang Thử nữa nhảy qua một bên khác của khô lâu hình người thứ nhất.
Lôi Ảnh Tàn Ảnh!
Dường như khô lâu hình người không kịp phản ứng, nó vẫn vung tay chém giết về phía Lôi Quang Thử thứ nhất.
Ầm!
Thân thể Lôi Quang Thử thứ nhất bị đánh nát, hóa thành một đoàn lôi điện nổ tung trên cánh tay khô lâu hình người tạo nên tổn thương không nhỏ, lực lượng lôi điện vờn quanh khiến cho hắc ám trọc khí trên thân khô lâu hình người bị xua tán đi không ít.
Khi tàn ảnh vỡ vụn, bản thể Lôi Quang Thử bỗng nhiên nhảy ra, Lôi Đoạn chém về phía cổ khô lâu hình người!
Nhưng mà, khô lâu hình người lại phản ứng càng nhanh hơn.
Đúng lúc nghìn cân treo sợi tó
