Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Siêu Thần Sủng Thú Điếm (Bản Dịch)

Chương 116: Đột Phá Cấp 4

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Một ngày trôi qua thật nhanh,

Tô Bình mệt mỏi mang theo bốn đứa nhỏ trở về từ lục địa Long Lân (vảy rồng).

Bên ngoài mới trôi qua một giờ mà thôi.

Ngoại trừ Tiểu Khô Lâu vẫn là ngơ ngác lạnh lùng, ba đứa nhỏ còn lại đã có biến hóa hết sức rõ rệt so với lúc trước.

Tộc độ phát triển của Luyện Ngục Chúc Long là nhanh nhất, cơ thể cũng cao thêm mười centimet.

Mặc dù hiện tại nó vẫn còn là ấu sinh kì (con non), chỉ có thực lực cấp 3 nhưng trên thân đã toát ra Long uy mơ hồ, thậm chí còn lĩnh ngộ được “Long Hống” trong lúc chiến đấu với một con yêu sủng hệ Nham ở lục địa Long Lân, khiến cho đối thủ của nó chạy mất dép.

Tuy cổ họng của nó chưa phát triển hoàn toàn nhưng khi sử dụng “Long Hống” vẫn mang tính uy hiếp vô cùng, chỉ là không thể sử dụng nhiều lần, nếu không sẽ gây hại cho cổ họng.

Còn con ngốc cẩu (con chó ngu ngốc) Truy Nguyệt Khuyển cũng làm cho Tô Bình khá vui mừng.

Sau khi chịu đựng Long uy chấn nhiếp một thời gian dài thì lá gan của Truy Nguyệt Khuyển đã lớn hơn nhiều khi đối mặt với yêu thú bình thường, thậm chí có thể gọi là hung bạo.

Sau khi rời khỏi Long trụ, cứ hễ gặp phải yêu sủng cấp 4 cấp 5 là nó sẽ ngốc nghếch lao lên chiến đấu đến cùng!

Tựa như là muốn trút hết mọi sự chật vật và uất ức bên trong Long trụ, hoàn toàn biến thành một con chó dại.

Mà kết quả của sự ngốc nghếch ấy chính là nó bị đánh chết hơn trăm lần, chết nhiều nhất.

Nhưng mà nó cũng lĩnh ngộ được hai sủng kỹ mới, mặc dù đều là cấp trung nhưng cũng tính là thu hoạch rất tốt.

Còn Tử Thanh Cổ Mãng thì cũng chiến đấu vô cùng sung mãn, chiến lực đột phá lên cấp 2, tốc độ trưởng thành nhanh chóng, màu tím xanh trên lân phiến cũng đã khuếch tán rộng hơn, đã sắp bao phủ toàn bộ vẩy rắn của nó, đợi đến khi bao phủ toàn bộ thì nó sẽ tiến vào thời kỳ trưởng thành.

Sau khi Tô Bình ra ngoài thì không có tiếp tục đi vào vị diện bồi dưỡng nữa.

Thứ nhất là cậu hơi mệt mỏi, hai là cũng muốn để mấy đứa nhỏ này có chút thời gian tiêu hóa trải nghiệm vừa qua.

Hơn nữa, lần sau Tô Bình không định mang theo Tiểu Khô Lâu.

Chỗ này đối với sự trưởng thành của Tiểu Khô Lâu vô cùng có hạn, mặc dù trong lục địa Long Lân cũng có yêu sủng cấp cao nhưng rất ít.

Cho dù chém giết được đối phương thì cũng chỉ tăng được chút ít kinh nghiệm chiến đấu mà thôi.

Ném mấy đứa nhỏ vào “Nơi nuôi dưỡng” rồi Tô Bình đi ra mở cửa, đón khách.

Trong khi chờ khách đến thì Tô Bình cũng không quên tu luyện Hỗn Độn Tinh Lực Đồ.

Lượng khách buổi chiều không nhiều, ngẫu nhiên có mấy học viên đến đây, đều là vụng trộm xin nghỉ phép hoặc là trốn học từ trong học viện ra.

Bọn họ từ bạn bè của mình biết được giảng viên cấp cao Tô Bình rất bát quái, còn biết Tô Bình mở cửa hàng sủng thú, mà con Lôi Quang Thử nổi tiếng vô cùng khiến cho cả học viện oanh động chính là được cửa hàng của Tô Bình bồi dưỡng ra.

Sau khi biết được tin này thì có mấy học viên rốt cuộc kìm nén không nổi, ngay cả khóa học cũng không lên, nói dối rằng đau bụng, bảo người nhà đến viện đưa về, đủ các cớ để xin nghỉ rồi lén chạy tới của hàng của Tô Bình.

Mặc kệ tin tức đó là thật hay giả thì lí do bọn họ tìm Tô Bình không chỉ vì thế, mà còn muốn rút ngắn quan hệ với giảng viên cấp cao mới nhậm chức này, để về sau muốn chen vào chương trình học của Tô Bình cũng dễ hơn.

Giảng viên cấp cao giảng bài vốn rất ít, mỗi lần đều kín bưng người, lấy ví dụ như giảng viên Tần Nguyên Xi đứng đầu trong bốn giảng viên cấp cao của học viện mà xem, mỗi lần ông ta giảng bài đều không còn thừa chỗ, mà còn phải tới sớm mấy tiếng để xếp hàng nữa.

Thậm chí để có thể chen vào cần phải trả phí tổn rất cao.

Đây cũng trở thành cách kiếm tiền của không ít học sinh bình dân, chuyên tới sớm giành chỗ hộ người khác.

Nhìn thấy Tô Bình quả thật đang ở trong cửa hàng, mấy học viên kia mừng rỡ, biết là không có tìm nhầm, cũng biết những tin tức mà mình nghe được hơn nửa là thật.

Tô Bình thấy thái độ sốt ruột của bọn họ, lúc này mới hiểu được chỗ tốt khi làm giảng viên cấp cao.

Xem ra lúc đầu đáp ứng Đổng Minh Tùng là hoàn toàn chính xác.

Những học viên kia đến đây tiêu mấy trăm ngàn, trao đổi thành mấy ngàn điểm năng lượng, giúp cho số năng lượng tích luỹ trên người Tô Bình đã sắp đạt được mười ngàn rồi.

Thế nhưng Linh Trì đã đột phá lên cấp 3.

Muốn Linh Trì đột phá từ cấp 3 lên cấp 4 thì cần phải có một triệu điểm năng lượng!

Đây là gấp trăm lần so với lúc đột phá lên cấp 3!

Đợi đến khi đột phá từ cấp 6 lên cấp 7 thì phải cần gấp một triệu lần so với lúc trước.

Mười ngàn năng lượng nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, nếu như là trước kia thì hoàn toàn đủ với Tô Bình, nhưng bây giờ chỉ có thể dùng để thăng cấp “Khu nuôi dưỡng” hoặc là mua sắm vật phẩm trong cửa hàng của hệ thống.

Còn thiếu khoảng 700 - 800 điểm năng lượng nữa mới tới mười ngàn, điều này khiến cho Tô Bình không cách nào mua sắm Nguyên Lực Đan trung cấp, chỉ đành phải ngồi chờ con dê bé...khách hàng đến cửa.

Buổi tối, lần lượt có mấy học viên nữa tới đấy.

Tô Bình rốt cuộc cũng tích súc được hơn mười ngàn, không chằn chờ gì cả, cậu lập tức mua Nguyên Lực Đan trung cấp.

Trước đó tinh lực của cậu là cấp 3, nhưng bởi vì mấy ngày này không gián đoạn tu luyện Hỗn Độn Tinh Lực Đồ nên chiến lực của cậu đạt tới 3.9 rồi, cách đột phá cấp 4 chỉ mỏng manh như tờ giấy.

Chỉ là tờ giấy mỏng ấy lại không dễ xé rách tí nào.

Mặc dù 3.9 cách 4 chỉ là 0.1 nhưng muốn đột phá 0.1 này lại gian nan vô cùng.

Tô Bình hiểu được cấp 3 và cấp 4 là một bình cảnh, cấp 6 và cấp 7 là một đại bình cảnh.

Mà cái khó đột phát nhất chính là đột phá từ cấp 9 đỉnh phong bước vào Vương Thú.

Yêu thú đỉnh phong ở Lam Tinh có rất nhiều, nhưng số lượng Vương Thú lại vô cùng ít, rất nhiều Chiến Sủng Sư cấp Phong Hào cũng vậy, có người hơn 30 tuổi đã đạt tới Phong Hào, nhưng đến 80 tuổi rồi mà vẫn cứ dừng lại ở đó.

Đột phá cấp 9 trở thành Chiến Sủng Sư cấp Truyền Kỳ là cần có cơ duyên!

Mà muốn đột phá các cấp nhỏ trong cấp 9 cũng cần cơ duyên, từ hạ vị đến trung vị rồi đến thượng vị, mỗi một cấp nhỏ đều cần tích luỹ và cố gắng nhiều hơn.

Nếu như không có viên Nguyên Lực Đan này thì Tô Bình đoán chừng mình hẳn là cần phải tu luyện nửa tháng nữa mới có thể đột phá, mà giờ chỉ cần uống một viên thuốc là có thể tăng cấp rồi.

Sau khi nuốt Nguyên Lực Đan vào, Tô Bình cảm thấy xương cốt toàn thân như được mở ra, kêu lên lốp bốp, các tế bào trong cơ thể cũng thuế biến, cấu tạo trở nên phức tạp hơn, bên trong tế bào cũng trở nên rộng hơn.

Tô Bình vốn là tu luyện được tiểu Tinh tuyền, sau khi được cỗ năng lượng bàng bạc của Nguyên Lực Đan rót vào thì lập tức phát triển thành đại Tinh tuyền.

Tô Bình cảm giác như nếu mình toàn lực tu luyện tinh lực thì có thể dẫn dắt tinh lực phạm vi ngàn mét xung quanh, nói cách khác thì những người khác tu luyện trong phạm vi ngàn mét quanh cậu sẽ có hiệu quả thấp hơn rất nhiều.

Khoảng cách càng gần thì hiệu quả càng kém.

Thậm chí trong vòng mười mét sẽ không cách nào cướp được chút tinh lực từ tay Tô Bình.

- Hỗn Độn Tinh Lực Đồ này quả thực bá đạo mà!

Tô Bình lần nữa cảm nhận được sự mạnh mẽ của công pháp này.

Sau khi phục dụng Nguyên Lực Đan thì Tô Bình đã đột phá, chiến lực của cậu trực tiếp leo lên 4.5, trở thành cấp 4 trung vị!

Hiệu quả mà tinh lực tăng lên mang lại không chỉ gia tăng chiến lực, mà tốc độ tu luyện các kỹ năng tăng phúc cơ sở cũng nhanh hơn trước, tứ đại kỹ năng tăng phúc đều tiến vào tầng thứ ba.

Đẳng cấp kỹ năng tăng phúc như này đã xem như là ưu tú so với học viên.

Thấy sắc trời đã dần tối, Tô Bình cũng đóng cửa hàng, nhưng trước khi trở về nhà thì vẫn tiếp tục chọn ra một nhóm sủng thú để “Ảnh phân thân” tiếp tục bồi dưỡng.

...

Về đến nhà, Tô Bình thấy mẹ và Tô Lăng Nguyệt đang ngồi xem tivi trong phòng khách như thường ngày.

Hôm nay Tô Bình giảng bài ở học viện đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng từ tình huống trước mặt thì phản ứng của Tô Lăng Nguyệt vẫn như thường, tựa như không hề biết cậu đi đến học viện vậy.

Sau khi vô cùng kinh ngạc thì Tô Bình thầm nghĩ cũng tốt, đỡ mất công phải giải thích.

- Về rồi à.

Lý Thanh Như thấy Tô Bình trở về thì cũng dời ánh nhìn khỏi tivi, nhưng đúng lúc ấy thì nội dung bộ phim lại đến đoạn gây cấn.

- Con nghỉ trước đi, đợi chút nữa mẹ sẽ nấu mấy món cho ăn.

- Mẹ cứ từ từ, con không vội đâu.

Tô Bình đi rửa tay, thay đồ.

Sau các bước chuẩn bị, vừa ngồi xuống xem phim với mẹ chút thì đến giờ quảng cáo, Lý Thanh Như cũng thừa dịp ấy vội vàng đi nấu mấy món cho Tô Bình ăn.

Chỉ còn lại Tô Bình và Tô Lăng Nguyệt ngồi trên ghế sô pha.

Tô Bình khẽ liếc Tô Lăng Nguyệt một cái, chợt phát hiện em ấy cũng đang nhìn mình với ánh mắt không giống bình thường.

Tô Bình lập tức hiểu được con bé này khẳng định biết chuyện mình ở học viện giảng bài rồi, chỉ là giả vờ không biết mà thôi.

Tô Lăng Nguyệt bị Tô Bình phát hiện mình đang nhìn, cả khuôn mặt đỏ bừng lên, nhưng cô vẫn giả bộ như bình tĩnh nhìn sang chỗ khác, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Tô Bình.

Một màn xảy ra ở học viện hôm nay vẫn khiến cô như đang nằm mơ vậy.

Cái tên đáng giận này cùng với giảng viên lạnh nhạt, ung dung trước mặt vạn người kia là cùng một người sao?

Cô thật sự rất khó kết hợp hai người lại với nhau.

Nhưng quần áo trên người Tô Bình vẫn lôi tha lôi thôi y xì so với lúc cậu ta giảng bài buổi sáng.

Sao cái tên đáng giận này đi giảng bài mà không thể thay một bộ đồ nghiêm chỉnh chút chứ?

Tô Bình dĩ nhiên không biết em ấy đang nghĩ gì, cũng không có ý muốn hỏi, dù sao em ấy biết cũng tốt, hẳn là sau này sẽ ít làm phiền cậu lúc ở nhà hơn, vậy cũng vui vẻ, nhẹ nhõm.

Còn về việc giải thích?

Tô Bình căn bản không nghĩ đến chuyện đó, bởi vì không cần thiết.

Ta mạnh thế đấy, thì sao?

Không phục?

Đánh ngươi nha!

Lý Thanh Như mau chóng bưng đồ ăn đã hâm nóng lên, mùi hương thơm cay ngạt ngào bốc lên, đây chính là khẩu vị yêu thích của Tô Bình.

Cậu không để ý tới Tô Lăng Nguyệt nữa mà quay người lên bàn ăn.

Bữa cơm hôm nay giống như là mới làm vậy, mỗi một món đều còn thừa rất nhiều.

Tô Bình kinh ngạc, liếc qua bóng lưng vẫn còn ngồi xem tivi trên sô pha kia, thầm nghĩ vẫn còn ngoan ngoãn.

Từ lượng đồ ăn còn dư lại thì cũng lần nữa chứng minh việc Tô Lăng Nguyệt biết cậu giảng bài ở học viện.

Nhưng mà có vẻ mẹ cũng không biết, chắc là em ấy không có kể với mẹ, nếu không sau khi mình trở về chắc chắn sẽ yêu cầu mình giải thích.

Tô Bình cũng đã sớm kỹ nghĩ lời giải thích nếu như Lý Thanh Như thật sự hỏi.

Tùy tiện thay thế mình vào nhân vật thiên tài phế vật trong một cuốn tiểu thuyết rách nát cũng có hơn mười ngàn lí do, cậu không sợ chút nào.

Sau khi ăn xong, Tô Bình lau miệng khen ngon.

Đây là lời khen đồ ăn hay là khen người để lại đồ ăn thì tự nhiên người đó sẽ tự hiểu.

Như là Lý Thanh Như, dĩ nhiên nghĩ là Tô Bình đang khen đồ ăn bà nấu ngon, cười nói.

- Hôm nay đều là món con thích ăn, em gái con cũng để lại không ít, không lâu nữa thì em con cũng sẽ đến kỳ nghỉ đông rồi, nghe nó nói có một giảng viên cấp cao yêu thích nó nên sẽ mang nó đi rèn luyện ở Hoang Khu vào kì nghỉ đông này, đến lúc đó còn phải tham gia giải đấu Sủng sư tinh anh nữa.

Lý Thanh Như giống như là một cái máy hát, bởi vì biết Tô Bình và Tô Lăng Nguyệt không ưa nhau nên thường xuyên kể với người kia chuyện của người này.

Đồng thời, bà không kìm mở miệng cười, cảm thấy tự hào kiêu ngạo vì Tô Lăng Nguyệt.

Sau khi Tô Lăng Nguyệt kể cho bà chuyện này, bà liền vui cả tối.

Nếu là thường này thì Tô Lăng Nguyệt sẽ chắc chắn hơi hất cằm lên như là một con thiên nga xinh đẹp kiêu ngạo từ trên nhìn xuống Tô Bình, ở trước mặt cậu đắc ý, có thể đả kích Tô Bình là niềm vui sướng của cô.

Nhưng bây giờ mặt của cô lại đỏ bừng cả lên, xấu hổ cả giận nói.

- Mẹ...!

Cô trộm nhìn về phía Tô Bình, thấy Tô Bình làm ra vẻ bình thường mới thở nhẹ một hơi.

Nếu Tô Bình làm ra vẻ mặt kỳ quái thì cô không biết phải tìm lỗ nào để chui vào.

Lý Thanh Như thì lại không cảm thấy gì, cười nói:

- Được rồi, được rồi, mẹ không nói nữa, đợi sau khi con đạt được xếp hạng ở giải đấu sắp tới thì mẹ mới kể tiếp, tiện thể khoe với dì Lý bên nhà luôn, đỡ phải nghe bà ấy khoe đứa con trai mình đang làm quản lý ở công ty lớn.

Tô Lăng Nguyệt hơi đỏ mặt, nhưng nghe mẹ nói đến giải đấu Sủng Sư tinh anh thì cô như nghĩ đến điều gì đó, không khỏi nhìn về phía Tô Bình.

Chương 122: Cuối TuầnNáo Nhiệt


Sau khi Tô Bình ăn cơm xong, chào mẹ một tiếng liền quay người đi lên lầu.

Bước vào phòng, Tô Bình tự quăng mình lên giường, vừa định tu luyện bỗng nhiên nghe được tiếng bước chân bên ngoài, cậu dừng tu luyện, ngẩng đầu nhìn.

Lúc này cửa phòng mở ra, Tô Lăng Nguyệt đẩy cửa đi vào.

Sắc mặt cô bình tĩnh, nhưng đôi mắt lập lòe không dám nhìn thẳng Tô Bình, dễ dàng nhận thấy trong lòng cô không được bình tĩnh như ngoài mặt.

Tô Bình sớm đoán được Tô Lăng Nguyệt sẽ đến tìm mình, đối với việc em ấy tự ý xông vào phòng mình cũng không ngạc nhiên chút nào, chỉ là hơi nhíu mày, không chủ động mở miệng.

Trong phòng yên lặng có thể nghe được tiếng hô hấp của hai người, Tô Lăng Nguyệt mở miệng trước, cô chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày mình tiến vào phòng của Tô Bình, cảm giác áp lực cùng hồi hộp vô cùng rõ ràng.

Cô làm bộ lơ đãng ngẩng đầu lên, ánh mắt khẽ lướt nhanh qua bóng người đang ở nằm trên giường, nhìn thấy Tô Bình đang lẳng lặng nhìn mình, ánh mắt kia im lặng khiến cô không hiểu sao hoảng hốt.

Thế là một tia tức giận xông lên đầu.

Cô xụ mặt, nói:

- Chuyện ở hôm nay hôm nay, có phải là anh nên cho em một lời giải thích?

Tô Bình nhìn cô bé quật cường trước mắt, khẽ cười nói:

- Anh phải giải thích cho em chuyện gì?

- Anh!

Tô Lăng Nguyệt cảm thấy cái tên này càng ngày càng đáng giận, răng ngà cắn chặt, nói:

- Chuyện anh đến học viện của tụi em làm giảng viên cấp cao, chẳng lẽ không nên cho em một lời giải thích hợp lý sao? Còn có con Luyện Ngục Chúc Long thú của anh, nó ở đâu ra?

- Tại sao anh phải giải thích với em?

Tô Bình khẽ cười nói, mang theo vài phần trêu tức.

Tô Lăng Nguyệt cảm thấy lời nói của Tô Bình như từ trên cao nhìn xuống, nghĩ đến phong thái của Tô Bình khi giảng bài ở học viện, sắc mặt cô lập tức trở nên khó coi, cắn răng nói:

- Anh đã sớm thức tỉnh phải không!

Đây là điều cô muốn hỏi nhất.

Tô Bình từ chối cho ý kiến.

Nhìn thấy biểu cảm của Tô Bình, Tô Lăng Nguyệt coi như đã nhận được đáp án, lồng ngực cô phập phồng, nói:

- Lấy thực lực tiểu Khô Lâu của anh, anh sớm đã có khả năng đánh với em một trận đúng chứ?

Nói đến ba chữ "Có khả năng", cô cảm thấy hai má thoáng nóng lên, dựa theo thực lực của tiểu Khô Lâu thì Huyễn Diễm Thú của cô căn bản không phải là đối thủ, càng đừng nói đến con Luyện Ngục Chúc Long thú kia, chờ Long thú tiến vào thời kỳ trưởng thành, nó hoàn toàn có thể nghiền nát Huyễn Diễm Thú của cô.

Mặc dù cô đã biết chính mình đã không còn là đối thủ của Tô Bình nữa, nhưng muốn cô ở trước mặt Tô Bình thừa nhận, thực sự rất khó mở miệng.

Nhìn thấy phản ứng của đứa em gái này, Tô Bình vừa cảm thấy đáng giận vừa cảm thấy đáng yêu, đúng là một đứa em gái làm người ta đau đầu.

- Phải.

Tô Bình gật đầu thừa nhận.

Tuy rằng đã biết trước đáp án nhưng khi nghe chính miệng Tô Bình thừa nhận, tâm trạng của Tô Lăng Nguyệt vẫn rất phức tạp.

Đã sớm có thể đánh bại cô, như vậy tại sao Tô Bình lại không biểu lộ ra?

Lúc trước bị mình ức hiếp nhiều thứ như vậy, mỗi buổi sáng đều bị mình doạ sợ, châm biếm, tại sao tên đáng giận này không đánh trả?

Tô Lăng Nguyệt không nghĩ ra đáp án, hoặc là nói, cô nghĩ tới một đáp án, nhưng lại cảm thấy đáp án này quá hoang đường cho nên không muốn tin.

Tô Bình nhìn sắc mặt cô không ngừng biến đổi, không biết đại não cô đang suy nghĩ cái gì, đợi vài phút cũng không phản ứng, cậu tức giận nói:

- Không có việc gì thì ra ngoài đi, đừng quấy rầy anh tu luyện.

Tô Lăng Nguyệt khôi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn Tô Bình thật sâu, không nói gì nữa, xoay người đi ra ngoài.

Tô Bình vốn tưởng rằng cô sẽ tiếp tục truy hỏi về Luyện Ngục Chúc Long Thú, không nghĩ tới cô mới đó đã quên đi, mặc dù kinh ngạc nhưng cũng vui vẻ thoải mái, tiếp tục nằm trên giường tu luyện.

Thời gian tu luyện trôi nhanh chóng, một đêm cứ thế qua đi.

Tô Bình rời giường từ sớm, nhưng khi ngồi vào bàn ăn thì mới phát hiện không thấy Tô Lăng Nguyệt đâu, thường ngày đứa nhỏ này xuất hiện còn sớm hơn so với mình.

Chẳng lẽ bị kích động quá lớn, bỏ nhà đi rồi?

Tô Bình nhíu mày, lập tức dùng tinh lực cảm ứng dò xét trên lầu, cảm giác được trong phòng đối phương có tinh lực dao động mới nhẹ nhàng thở ra, thì ra là ngủ nướng.

Như vậy cũng tốt.

Tô Bình nhanh chóng quét sạch bữa sáng, nhét một cái bánh bao nhân rau vào trong miệng, chào mẹ một tiếng xong mới xách xe ra cửa.

Cậu mới vừa đi không lâu, bỗng nhiên một bóng dáng xuất hiện ở bậc thang, đúng là Tô Lăng Nguyệt.

Không phải cô ngủ nướng, trên người đã mặc áo khoác xong, bất cứ lúc nào cũng có thể ra ngoài.

Nhìn Tô Bình xách xe rời đi, mắt Tô Lăng Nguyệt chớp chớp vài cái, cô đối với thực lực của Tô Bình cùng lai lịch của Luyện Ngục Chúc Long Thú là trăm mối vẫn không có cách giải, biết rằng nếu hỏi trước mặt Tô Bình thì đối phương cũng sẽ không nói.

Cô vắt óc suy nghĩ một đêm, rốt cuộc cũng quyết định, vừa lúc thừa dịp hôm nay cuối tuần học viện nghỉ, cô phải làm thám tử tư, phá giải câu đố này.

- Mẹ, con cũng đi ra ngoài.

Tô Lăng Nguyệt nhanh chóng lấy lánh bao nhân rau trong giỏ trúc trên bàn, chạy ra khỏi nhà.

- Đi chậm thôi... a, không phải hôm nay con được nghỉ sao?

Chờ Lý Thanh Như khôi phục tinh thần từ phòng bếp đi ra thì chẳng còn bóng dáng Tô Lăng Nguyệt nữa.

Bà có chút khó hiểu, nói thầm một tiếng, cũng không tiếp tục để ý mà quay lại nhà bếp.

Dù sao Tô Lăng Nguyệt đã không còn là trẻ con, không có khả năng tự mình đi lạc.

Tô Lăng Nguyệt lái xe điện mà mẹ hay dùng đi mua đồ ăn, nhanh như chớp đuổi theo Tô Bình, dọc đường còn sử dụng tinh lực để cảm ứng, tóm được mùi Tô Bình lưu lại, trong lòng thầm đắc ý.

- Em muốn nhìn xem, cuối cùng anh đang cất giấu bí mật gì!

Nửa giờ sau.

Tô Bình lái xe đi tới cửa hàng.

Khi còn cách hàng mấy chục mét, Tô Bình nhìn thấy xa xa không ít người đang đứng ngoài cửa hàng, tất cả đều là người trẻ tuổi.

Ở nơi này, Tô Bình còn gặp được không ít gương mặt quen thuộc, là khách quen lúc trước.

Tô Bình hơi ngạc nhiên, hôm nay số người quá nhiều, chẳng lẽ một lần giảng bài lại có tiếng tăm vang xa đến vậy?

Có học viên ánh mắt sắc bén thấy được Tô Bình, lập tức vui mừng đi lên đón, cũng không sợ bị xe đạp của Tô Bình đụng vào.

Tô Bình không nói gì, vội vàng phanh lại.

- Giảng viên Tô, cuối cùng thầy cũng đến rồi.

- Em chờ thầy lâu rồi, thầy Tô còn nhớ rõ em chứ?

- Thầy Tô, hôm nay có thể bồi dưỡng sủng thú cho em chứ?

Đám người chen chúc nhau đi đến.

Lối đi bị chặn hết rồi, Tô Bình đành phải nói:

- Đều nhận hết, theo nguyên tắc cũ, xếp hàng đi.

Nghe Tô Bình lên tiếng, mọi người tạm ngừng nhiệt tình, để cho Tô Bình đi qua.

Tô Bình khóa kỹ xe đạp, để tránh nhiều người nhiều tay lẫn lộn, tiện tay dắt xe đạp mình đi mất.

Nếu có người biết ý nghĩ này của Tô Bình, nhất định sẽ phun máu ba lần.

Tô Bình lấy chìa khóa ra mở cửa, lập tức có mấy học viên tay chân nhanh nhẹn ngồi xuống giúp cậu đẩy cửa cuốn lên, còn không quên cười với Tô Bình, vô cùng niềm nở, ân cần.

- Xếp hàng lại, theo thứ tự tới đi.

Tô Bình đi vào trong cửa hàng, xoay người nói với mọi người.

Cậu nhìn lướt qua, có hai ba mươi người, trong lòng đã nhanh chóng tính toán con số thu vào, bồi dưỡng sủng thú cấp trung khá nhiều, hẳn là thu được mười đến hai mươi ngàn điểm năng lượng.

Sáng sớm cậu đã tinh thần phấn chấn mà tới đây, nhìn người xếp hàng thứ nhất, nói:

- Họ và tên, điện thoại, muốn bồi dưỡng thế nào?

- Ông chủ...à không, thầy Tô, em là Trương Bao Tinh, em muốn bồi dưỡng sủng thú.

Cậu thiếu nhiên đứng ở vị trí thứ nhất nói với Tô Bình.

Tô Bình có chút ấn tượng với cậu ta, Trương Bao Tinh đã đến cửa hàng của cậu bồi dưỡng hai lần, đều là sủng thú cấp trung, thêm hôm này đã là lần thứ ba, chỉ riêng cậu ta đa mang lại cho Tô Bình 3000 điểm năng lượng.

- Không tệ, tới thật sớm.

Tô Bình khen nói.

Cậu nhớ rõ lần trước đối phương cũng là người xếp hàng đầu tiên, không nghĩ tới hôm nay nhiều người như vậy, cậu ta vẫn xếp thứ nhất.

Trương Bao Tinh cười ha ha, nói:

- Thầy, em hơn năm giờ sáng đã đến đây đứng xếp hàng.

Tô Bình có chút ngạc nhiên, hơn năm giờ, chẳng phải trời mới tờ mờ sáng sao?

Mấy người xếp đằng sau cũng mặt đầy kinh ngạc, họ vốn tưởng rằng mình hơn bảy giờ đến cũng là sớm lắm rồi, kết quả người ta lại có thể cắm ở đây lúc năm giờ.

Không ít người vô cùng ngạc nhiên, cũng âm thầm nhớ kỹ, lần sau chính mình nên đến đây sớm năm giờ, nhất định sẽ lấy được vị trí đầu tiên.

- Trả tiền đi.

Tô Bình ghi lại tên cùng số liên lạc của đối phương, sau đó bắt đầu thu phí.

Trương Bao Tinh sớm đã quen thuộc như mây trôi nước chảy, cười một tiếng rồi lập tức chuyển một 100 ngàn phí bồi dưỡng cho Tô Bình, sau đó nhấc tay vẫy một cái, lần nữa gọi Xích Diễm Khuyển của mình ra.

Chương 123: Bạo Phát


Xích Diễm Khuyển vừa mới chuẩn bị từ không gian triệu hoán nhảy ra, chợt nó nhìn thấy một gương mặt quen thuộc ngay trước mắt. Con ngươi nó co rụt lại, bốn chân vội vàng thắng gấp, muốn lùi trở về.

Nhưng không gian triệu hoán là chịu sự điều khiển của ý thức chủ nhân, không phải Xích Diễm Khuyển. Thân thể nó đẩy ra ngã trên mặt đất.

Nhìn thấy Xích Diễm Khuyển chật vật như vậy, Trương Bao Tinh có chút xấu hổ, trong lòng cũng buồn bực, không hiểu sao mỗi lần Xích Diễm Khuyển của mình tới nơi này của Tô Bình thì phản ứng bất thường như vậy.

Tô Bình nhàn nhạt nhìn thoáng qua Xích Diễm Khuyển nằm bẹp trên mặt đất giương đôi mắt chó giống như đang cầu xin nhìn mình. Tiền đã vào sổ, cậu phải có trách nhiệm đến cùng, có cầu xin cũng vô dụng.

“Hẳn là đã quen đường rồi, tự mình đi đi.”

Tô Bình truyền ý niệm vào trong đầu Xích Diễm Khuyển.

Xích Diễm Khuyển lệ tuôn hai hàng, quay đầu u oán nhìn chủ nhân ngu xuẩn của mình, ủ rũ cúi đầu, chậm rãi đi về hướng căn phòng nằm sâu trong cửa hàng.

Thấy ái sủng của mình kích động như thế, Trương Bao Tinh vô cùng an tâm, quả nhiên tốn tiền bồi dưỡng là đáng giá.

- Tiếp theo.

Tô Bình hô một tiếng.

Một cậu thiếu niên đứng vị trí thứ hai lập tức kích động tiến lên trước một bước, nói:

- Thầy Tô, thầy còn nhớ em chứ? Trước đây em cũng từng tới bồi dưỡng rồi.

Tô Bình nhìn cậu ta một cái:

- Không nhớ.

Lục Bành Phi có chút xấu hổ, cậu dù gì cũng là danh nhân trong bảng chiến lực của học viện, không nghĩ tới nơi này của Tô Bình lại vấp phải trắc trở. Nhưng mà cậu rất nhanh không để ý nữa, dù sao thì Tô Bình cũng là giảng viên cấp cao của học viện, đối phương không nhớ được cậu cũng không coi là chuyện gì đáng xấu hổ.

- Em muốn bồi dưỡng Sâm Huyễn Lộc lần nữa.

Cậu ta vung tay triệu hồi sủng thú của mình. Sâm Huyễn Lộc của cậu ta từng từ chỗ của Tô Bình ngộ ra kĩ năng khống chế của hệ Thực Vật, giúp cho thứ tự của cậu ta trên bảng chiến lược học viện tăng lên mấy bậc, có thể nói là danh tiếng lên cao.

Sâm Huyễn Lộc vừa xuất hiện, nhưng ngay khi nhìn thấy khuôn mặt Tô Bình nó thét thảm một tiếng, nhanh chóng nấp sau lưng Lục Bành Phi, toàn thân run lẩy bẩy.

Lục Bành Phi sửng sốt, chứng kiến dáng vẻ Sâm Huyễn Lộc như thế, rõ ràng là đang rất sợ hãi.

Nhưng mà cậu lại cảm thấy rất bình thường, có lẽ là phương pháp bồi dưỡng của Tô Bình có chút nghiêm khắc, để cho Sâm Huyễn Lộc phải ăn một ít đau khổ. Nhưng cũng chính nhờ như thế mới có thể bức ra tiềm năng của Sâm Huyễn Lộc, giúp nó trở nên ưu tú như bây giờ.

- Ngoan, đừng sợ.

Lục Bành Phi đưa tay vuốt ve, trấn an sủng thú của mình.

Chịu chút khổ cực là chuyện nên làm, muốn trở nên mạnh mẽ hơn sao có thể không chịu khổ chứ?

Sâm Huyễn Lộc khẽ gọi Lục Bành Phi, giống như đang kể khổ, nhưng nó có miệng mà không thể nói, chỉ có thể truyền ra tâm tình sợ hãi nôn nóng.

Lục Bành Phi rất hiểu, tiếp tục vỗ về.

Tô Bình thấy cậu ta trì hoãn thời gian có hơi lâu, thế là cậu dùng ánh mắt đầy “thâm ý” nhìn thoáng qua Sâm Huyễn Lộc.

Sâm Huyễn Lộc còn muốn tiếp tục khuyên chủ nhân rời khỏi cái hang động ma quỷ này, nhưng nhìn thấy mắt Tô Bình phóng tới, toàn thân lập tức run lên, thoáng cái trở nên thành thật, chẳng qua trong đôi mắt hươu lại lộ ra vài phần u ám cùng tuyệt vọng.

- Tự mình đi vào tìm chỗ đi.

Tô Bình đạm mạc nói.

Sâm Huyễn Lộc đau thương gục đầu, chậm rãi đi tới phòng sủng thú phía sau.

Lục Bành Phi thấy nó cuối cùng đã chịu an phận, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi, dùng ánh mắt áy náy nhìn đám người xếp hàng phía sau, sau đó lập tức đưa tiền cho Tô Bình rồi lui sang một bên.

Tiếp đó là vị thứ ba, thứ tư...

Phần lớn sủng thú của khách quen nhìn thấy Tô Bình đều tỏ ra e ngại, dù sao phương thức bồi dưỡng của Tô Bình khiến chúng nó ấn tượng quá mức sâu sắc.

Mà...những con sủng thú lần đầu tiên được đưa tới cửa hàng của Tô Bình đối với mọi thứ xung quanh vẫn còn rất mới lạ hiếu kì, hết nhìn đông rồi lại nhìn tây.

Đội ngũ xếp hàng kéo dài ra tới tận hàng câu bên đường, trong lúc Tô Bình đang thu tiền sắp xếp cho sủng thú, có một bóng người lén lút tới gần, chính là Tô Lăng Nguyệt.

Nhìn thấy một hàng dài đứng xếp hàng, cô chợt hoài nghi mình nhìn nhầm, mấy lần nhìn lên bảng hiệu cửa hàng Tiểu Tinh Nghịch, xác định không sai, mới phát hiện đấy thực sự là cửa hàng của nhà mình.

Từ khi nào chuyện làm ăn trong nhà lại đắt đỏ tới như vậy?

Rất nhanh, cô phát hiện đại đa số người tới cửa hàng đều là học viên của học viện Phụng Sơn.

Nghĩ đến hôm qua Tô Bình giảng bài, trong mắt Tô Lăng Nguyệt lộ vẻ hiểu ra, hơn phân nửa là nhờ hôm qua Tô Bình giảng dạy hấp dẫn những người này tới đây.

- A đây không phải là Tô Lăng Nguyệt sao?

Trong lúc Tô Lăng Nguyệt nhìn quanh thăm dò cửa hàng thì học viên xếp hàng bên cạnh cũng nhìn thấy dáng vẻ lén lén lút lút của cô, có chút kinh ngạc nói.

Dù sao Tô Lăng Nguyệt cũng là quán quân năm nhất học viện, danh khí (độ hot) khá cao, bị người nhận ra cũng không có gì kì lạ.

Nghe học viên kêu tên mình, Tô Lăng Nguyệt bị doạ đến nhảy dựng, tóc tơ dựng đứng. Cô vội vàng làm một cái động tác suỵt, chờ tới khi phục hồi lại tinh thần thì trong lòng cảm thấy xấu hổ một trận.

Cô ho nhẹ một tiếng, bày ra dáng vẻ cao ngạo lãnh đạm như lúc ở học viện, tận lực đè thấp âm thanh, lạnh nhạt hỏi:

- Tôi đi ngang qua đây nên tiện thể ghé vào xem thử, các cậu ở chỗ này làm gì?

- Cậu không biết?

Một bạn nữ kinh ngạc nói.

- Nơi này là cửa hàng sủng thú do thầy Tô mở, nghe nói thầy ấy còn bồi dưỡng sủng thú nữa. Nghe nói Lôi Quang Thử của bạn học Tô Yến Dĩnh trong học viện chúng ta cũng được bồi dưỡng từ chỗ này.

“Lôi Quang Thử? Bồi Dưỡng?”

Tô Lăng Nguyệt sửng sờ.

Không nghĩ tới Tô Bình và Lôi Quang Thử vậy mà lại có quan hệ.

Chợ cô nhớ tới lúc trước mình làm nũng với mẹ muốn mua một con Lôi Quang Thử, Tô Bình nghe xong lại cười sặc lên.

Một thoáng ồn ào qua đi, gương mặt cô dần dần đỏ ửng, cảm giác như bị lửa đốt, đồng thời hung hăng nhìn vào trong cửa hàng một cái, thấy được Tô Bình đang thu tiền, trong lòng vô cùng căm hận. Nhất định là khi đó tên đáng giận này xem mình diễn trò hề!

Có điều, khi cơn tức qua rồi, cô cũng tỉnh táo lại. Con Lôi Quang Thử kia yêu nghiệt như vậy, một tên gà mờ như Tô Bình sao có thể bồi dưỡng ra được chứ? Coi như mẹ đã được giấy chứng nhận Bồi Dưỡng Sư cũng không làm được.

- Các cậu có phải đã lầm lẫn không?

Tô Lăng Nguyệt nghi ngờ hỏi.

Nữ sinh kia lắc đầu, nói:

- Sẽ không. Cậu không thấy phía trước chính là Lục Bành Phi cũng tới sao, nghe nói cậu ta cũng đến nhiều lần rồi.

- Lục Bành Phi?

Tô Lăng Nguyệt nhìn thoáng qua đằng trước, cô có chút ấn tượng đối với cái tên này, là một vị học trưởng cấp cao, có thứ tứ không tệ trên bảng chiến lực của học viện.

- Đúng rồi, nơi này có rất nhiều người trước đây đã từng tới. Nếu nói không có hiệu quả, chắc chắn bọn họ sẽ không trở lại.

Một cậu nam sinh khác cũng nói, bọn họ là lần đầu tiên tới đây, xếp ở gần cuối hàng, tới khá là trễ.

Tô Lăng Nguyệt có chút kì quái, Tô Bình có thể lên giảng viên cấp cao của học viện đã là chuyện bất khả tư nghị rồi (khó mà tin được), muốn nói Tô Bình còn có thể bồi dưỡng, cô tuyệt đối sẽ không tin.

- Nghe nói trong cửa hàng của thầy Tô có một Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp toạ trấn đó.

Một nam sinh khác nữa nói.

Tô Lăng Nguyệt nghe xong, hai mắt trừng lớn, Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp ở cửa hàng nhà mình?

Tại sao mình lại không biết?

Hơn nữa, nhà bọn họ lấy cái gì mời người ta tới?

Cô nhìn thoáng qua bên trong cửa hàng, trong bụng đầy nghi vấn, nếu nói không có đại sư, chuyện Lôi Quang Thử kia chính là giả dối, nhưng nếu như có, chuyện này lại không rõ ràng.

Cô chợt phát hiện, có vẻ đã rất lâu rồi mình không để ý tới người anh trai phế vật này của mình, đã trở nên không còn hiểu rõ về anh ta nữa.

- Bạn học Tô, cậu cũng muốn xếp hàng sao? Tôi nhường cho cậu.

Một cậu nam sinh đi tới gần, lộ ra nụ cười tự cho là đẹp trai.

Tô Lăng Nguyệt liếc mắt nhìn qua, lắc đầu:

- Không cần.

Nói xong cô lui lại cách xa hàng người thêm vài bước, miễn cho bị Tô Bình trong lúc lơ đãng ngẩng đầu lên nhìn thấy mình.

Thời gian trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt, một hàng dài đã giảm mất còn phân nửa.

Nhưng cùng với số người không ngừng giảm bớt cũng lần lượt có học viên mới chạy đến. Hôm nay là cuối tuần, không ít học viên đều tự mình nghỉ ngơi, có nhiều thời gian.

Tô Lăng Nguyệt đứng ở gốc cây cạnh cửa hàng, liên tục quan sát tình huống bên trong thế nào. Khi nhìn đến khách hàng nối đuôi nhau nối liền không dứt, trong lòng ngoại trừ hiếu kì còn không ngừng nhảy nhót.

Có nhiều khách hàng đến đây như vậy, một ngày có thể thu lời tới mười mấy ngàn, trong lòng cô trở nên kích động.

Rất nhanh, ở hàng phía sau cùng, Tô Lăng Nguyệt thấy được một gương mặt quen thuộc, đàn chị Tô Yến Dĩnh từng lên sân biểu diễn thi đấu hôm trước vậy mà cũng tới.

Tô Yến Dĩnh xuất hiện khiến bầu không khí hiện trường sôi trào lên. Một vài học viên theo lời đồn mà đến, lúc nhìn thấy Tô Yến Dĩnh tới thì càng thêm tin tưởng, nguyên một đám dùng ánh mắt nóng bỏng mà chờ đợi.

Chương 124: Dực Vương Thú


Đã vài ngày rồi Tô Yến Dĩnh không có đến cửa hàng của Tô Bình, không phải cô không muốn tới, mà là... không có tiền.

Lúc này, cô vừa đến bên ngoài cửa hàng, từ xa xa đã nhìn thấy trước cửa hàng là một đội ngũ thật dài, trong lòng giật mình, không nghĩ tới mới có mấy ngày không gặp mà công việc làm ăn của cửa hàng Tô Bình đã bốc lửa đếnvậy.

Cô vui vẻ thay cho Tô Bình, đồng thời cũng khó tránh có chút lo lắng.

Buôn bán quá hot, nhiều người hơn, liệu Tô Bình có thu phí càng mắc hơn?

Với sự hiểu biết của cô với Tô Bình, đáp án rất hiển nhiên là...có!

Cô vừa mới dành dụm được 100 ngàn, vừa vặn đủ số, nếu như tăng giá mà nói, cô chỉ có thể trở về tiếp tục dành dụm.

Nghĩ tới đây, tâm tình cô có chút bất định.

- Bạn học Tô, tôi chỗ này có chỗ.

- Bạn học Tô, đến chỗ của tôi mới phải, tôi xếp trước này.

“...”

Tô Yến Dĩnh vừa tới bên ngoài đội ngũ liền gây nên sự chú ý của đông đảo học viên.

Một vài cậu nam sinh hiển nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, lập tức ngoắc tay, thoái vị cho Tô Yến Dĩnh.

Đương nhiên cử động như thế cũng rước lấy ánh mắt ghen ghét hung ác bên cạnh...

Tô Yến Dĩnh mỉm cười gật đầu chào hỏi với bạn học chung quanh, trong lòng suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn chọn lựa đứng xếp hàng gần phía trước do một cậu nam sinh nguyện ý nhường chỗ, cũng nói một tiếng cảm ơn đối phương.

Cậu nam sinh này nhìn thấy Tô Yến Dĩnh chọn trúng chính mình, mặt cười như hoa, mặt mũi tràn đầy nếp uốn.

Tô Bình cũng chú ý tới động tĩnh bên ngoài, thấy Tô Yến Dĩnh tới, nhíu mày, không có cảm giác gì.

Rất nhanh, người phía trước đều lần lượt đóng tiền, lần lượt giao sủng thú cho Tô Bình, không bao lâu đã tới lượt Tô Dĩnh.

- Ông chủ Tô, tôi lại đến rồi.

Tô Yến Dĩnh tiến lên, thân thiết nói một câu, nói thật muốn cô xưng hô đối phương là thầy thì thực sự là khó, dù sao Tô Bình còn nhỏ hơn mình hơn vài tuổi.

Tô Bình thấy cô ta cô ý bắt quàn làm họ, mí mắt khẽ nhấc lên, nói:

- Đến bồi dưỡng sủng thú?

- Phải, phải.

- Tiền mang đủ chứ?

- Có...có mang theo một ít.

Tô Yến Dĩnh cẩn thận từng li từng tí nhìn xem Tô Bình:

- Giá cả vẫn như cũ chứ?

- Đương nhiên.

Tô Yến Dĩnh nhẹ nhàng thở ra, khuôn mặt giãn ra cười nói:

- Ông chủ Tô thật tốt, lần này tôi đến lại muốn bồi dưỡng Lạc Phượng.

Cô chỉ mang đủ tiền bồi dưỡng một con sủng thú mà thôi, sở dĩ không chọn Lôi Quang Thử là bởi vì từ sau khi biểu diễn thi đấu, cô cảm thấy mình vẫn còn không quen thuộc đối với năng lực của Lôi Quang Thử, vẫn chưa hoàn toàn khai phát chiến lực của nó, cho nên cô không vội mà tiếp tục bồi dưỡng Lôi Quang Thử.

Nguyên nhân chọn Lạc Phượng cũng rất đơn giản, Lạc Phượng là sủng thú có huyết thống cao nhất mà cô có trong tay, tương lai thành tựu lớn nhất.

Mặc dù trước mắt Lôi Quang Thử mạnh nhất, nhưng chờ Lạc Phượng trưởng thành, Lôi Quang Thử sẽkhông cách nào so sánh rồi, dù sao huyết thống cấp thấp đã chú định tiềm năng có hạn.

- Nha.

Tô Bình thuận miệng lên tiếng, đối phương bồi dưỡng sủng thú gì với cậu mà nói cũng không đáng kể,

- Trước mắt Lạc Phượng hẳn là sủng thú cấp trung đúng chứ, phí bồi dưỡng 100 ngàn.

Tô Yến Dĩnh nghe Tô Bình báo giá, nhẹ nhàng thở ra, biết Tô Bình quả thật không có tăng giá, cô lập tức đưa tiền cho Tô Bình, sau đó kêu Lạc Phượng ra.

Nhìn thấy con sủng thú lĩnh ngộ được kỹ năng cấp 8 xuất hiện, đám học viên xếp đằng phát ra tiếng kinh hô, tất cả đều trông lại, đây là lần đầu bọn họ có thể quan sát con sủng thú cấp cao này ở một khoảng cách thật gần.

Tô Bình nói:

- Chỗ này có thể bồi dưỡng sủng thú, có gửi nuôi sủng thú, mặt khác cũng có cho thuê sủng thú và bán sủng thực, bản điếm rất nhiều dịch vụ, cô muốn loại nào?

Ngay khi Tô Bình giới thiệu xong, đám học viên đằng sau mới phát hiện trong cửa hàng Tô Bình thế mà không chỉ là có bồi dưỡng sủng thú, rõ ràng còn có cho thuê sủng thú?

- Ông chủ, anh nói trong cửa hàng cho thuê sủng thú, vậy con Luyện Ngục Chúc Long Thú kia có được tính không?

Cậu nam sinh đứng xếp hàng ở phía sau hưng phấn hỏi.

Lời này vừa nói ra, đám học viên khác cũng hai mắt toả sáng.

Cho thuê Luyện Ngục Chúc Long Thú?

Coi như con Luyện Ngục Chúc Long Thú kia chỉ là ấu niên (con non), sức chiến đấu không cao, nhưng mang đi ra ngoài đi dạo đường phố cũng cực kỳ phong cách.

Tô Bình liếc cậu nam sinh kia một cái, lạnh nhạt nói:

- Luyện Ngục Chúc Long Thú tạm không cho thuê.

Loại sủng thú có huyết thống cấp cao như này cậu cũng chỉ có một con, tuy có thể gọi về bất cứ lúc nào cảm thấy nguy hiểm, nhưng giá trị của nó quá kinh người, cho thuê ra ngoài rồi sợ là một đi không trở lại.

Chờ cậu bồi dưỡng Tử Thanh Cổ Mãng (trăn) xong, ngược lại có thể cho thuê ra ngoài.

Mà tiểu Khô Lâu thì càng không cần nói, một khi nó luyện hoá hoàn toàn huyết thống Khô Lâu Vương, như vậy huyết thống của nó còn cao hơn so với Luyện Ngục Chúc Long Thú vô số lần.

Nghe Tô Bình nói thế, đông đảo học viên có chút thất vọng, có điều ngẫm lại cũng bình tĩnh.

Nếu Tô Bình thật nguyện ý cho thuê Luyện Ngục Chúc Long Thú, thì đó mới gọi chuyện lạ, sủng thú đỉnh cấp như thế, toàn bộ khu căn cứ chưa hẳn có thể tìm ra con thứ hai, một khi rời khỏi cửa hàng, hơn phân nửa sẽ bị người khác bắt đi.

Cậu thanh niên đứng trước mặt Tô Bình nghe phía học viên cùng Tô Bình nói chuyện, trong mắt khó tránh khỏi kinh ngạc, Luyện Ngục Chúc Long Thú? Những người này đang nói đùa sao? Một sủng thú hệ Long đỉnh cấp như thế, nói như là cửa hàng này thật sự có vậy?

Hơn nữa còn là một cửa hàng nhỏ nát?

Cậu ta hơi nhíu mày, trong lòng đang tự hỏi.

Tô Bình gặp cậu thanh niên mặt trước nửa ngày không nói lời nào, cau mày nói:

- Cậu muốn dịch vụ gì, bồi dưỡng sủng thú hay là thứ khác?

Cậu thanh niên kia lấy lại tinh thần, tạm thời không nghĩ về Luyện Ngục Chúc Long Thú, cậu ta suy tư một chút, nói:

- Tôi cũng bồi dưỡng sủng thú đi.

- Đẳng cấp bao nhiêu?

Tô Bình hỏi.

- Dực Vương Thú, trước mắt là cấp 5.

Cậu thanh niên bình tĩnh nói.

Đông đảo học viên phía sau nghe xong lập tức lộ vẻ kinh ngạc.

Nhìn cậu thanh niên này cũng không lớn hơn bọn họ bao nhiêu, lại có sủng thú cấp 5?

Thực lực như vậy, ở trong học viện bọn họ đã có thể xếp tới mười vị trí đầu!

Với lại, Dực Vương Thú là sủng thú đứng đầu hệ Ác Ma, huyết thống cấp 9, cậu thanh niên này có thể sở hữu sủng thú như này có thể thấy được gia thế bất phàm.

- Có thể bồi dưỡng chứ?

Cậu thanh niên kia nhìn Tô Bình hỏi.

Tô Bình gật đầu,

- Chỉ cần không phải cấp cao là được.

Cậu thanh niên kia cười nhạt một tiếng, nhưng trong lòng có chút ghét bỏ, ngay cả sủng thú cấp cao cũng không thể bồi dưỡng, cũng dám nói có Luyện Ngục Chúc Long Thú?

Nếu không phải chung quanh tất cả đều là học viên của học viện Phượng Sơn, tình huống có chút kỳ quái, nếu không cậu ta cũng sẽ không xếp hàng chỗ này, còn lấy sủng thú của mình bồi dưỡng.

Chẳng qua, Dực Vương Thú cũng không phải sủng thú mạnh nhất của cậu, sủng thú mạnh nhất của cậu đã giao cho Bồi Dưỡng Sư cấp cao nổi tiếng chăm sóc rồi, cậu chỉ là muốn nhìn xem đám học viên học viện Phượng Sơn này đang giở trò quỷ gì.

- Giao tiền đi, 100 ngàn.

Tô Bình nói ra.

Cậu thanh niên kia nhíu mày, lúc trước cậu ta đã cảm thấy giá tiền này có hơi đắt.

- Không thể rẻ hơn một chút a?

Cậu thanh niên kia hỏi.

Tô Bình nghe xong sắc mặt lập tức trở nên lãnh đạm,

- Không trả giá.

Cậu thanh niên kia khẽ nhíu mày, nghĩ đến mấy học viên khác đều đã thanh toán, suy nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn nói:

- Được thôi.

Nói xong, cậu ta quẹt thẻ cho Tô Bình.

Sau khi chuyển khoản, cậu ta gọi Dực Vương Thú của mình ra, đây là con quái điểu (chim) thân người trảo (vuốt) ưng, toàn thân nó đen kịt, sau lưng còn có bốn cái cánh lớn, nhìn qua có vẻ hung tàn.

Dực Vương Thú tản ra khí tức hắc ám đặc hữu của sủng thú hệ Ác Ma, con ngươi màu vàng kim nhạt mang theo cảm giác nguy hiểm và lạnh băng đánh giá Tô Bình cùng đám người chung quanh, chỉ cần thanh niên kia ra lệnh một tiếng, nó nhất định sẽ ngay lập tức công kích.

Cảm nhận được sát khí toàn thân Dực Vương Thú, đám học viên đứng phía sau biến sắc, không nhịn được lui lại mấy bước, không dám áp sát quá gần.

Lấy thực lực của con Dực Vương Thú này, nhẹ nhàng mổ một cái liền có thể để bọn hắn vỡ đầu.

Mà Tô Bình thì không có cảm giác gì, chờ thanh niên kia chuyển khoản xong mới tiến lên phía trước nói:

- Nhóc con, cùng ta vào đi.

Nói xong, cậu liền muốn mang Dực Vương Thú tiến vào phòng sủng thú.

Cậu thanh niên kia còn chưa kịp trấn an sủng thú của mình, gặp Tô Bình mạo muội tới gần, vội vàng nói:

- Không thể...

Lời còn chưa dứt, Dực Vương Thú nhìn thấy Tô Bình chủ động đến gần, bỗng nhiên giương cánh kêu “Lêeeee!” một tiếng, tròng mắt lạnh băng lộ ra hung tàn khát máu, lợi trảo giấu ở dưới cánh chim đột nhiên chộp tới Tô Bình.

Tô Bình không nghĩ tới con vật nhỏ này hung tàn như thế, nhưng cũng không quá để ý, lấy Kim Ô Thần Ma Thể trước mắt của cậu có thể so với Thần Ma Chiến Thể cấp 5, có phòng ngự còn mạnh hơn so với sủng thú hệ Nham bình thường, sủng thú cùng cấp có thể làm cậu bị thương ít càng thêm ít.

Chương 125: Trấn áp


Không đợi Tô Bình đưa tay ngăn lại, móng vuốt bén nhọn đã chạm vào bả vai, đột nhiên trong không gian vang lên âm thanh ‘cờ rắc’, móng vuốt của nó bị bẻ gãy!

Cùng lúc đó, thân thể Dực Vương Thú ‘ầm’ một tiếng, mạnh mẽ ngã xuống mặt đất, nằm sõng soài trước mặt Tô Bình, trên thân bị một cỗ sức mạnh khủng khiếp trấn áp, khó mà động đậy.

Nhưng Dực Vương Thú cũng không giãy dụa hay phản kháng, vẻ khát máu hung tàn trong mắt nó đã sớm biến mất, chỉ còn lại con ngươi màu vàng nhạt với vẻ sợ hãi theo dõi Tô Bình.

Ở trong mắt nó, lúc này Tô Bình giống như Thần Ma chống trời, ngước nhìn không tới, toàn thân cậu tản ra khí tức khủng bố khiến cho nó gần như sụp đổ, ngũ tạng run rẩy đến sắp điên rồi!

Rất nhanh, trên thân Dực Vương Thú tỏa ra mùi hôi tanh tưởi khó ngửi, thế mà nó lại mất không chế mà phóng uế!

Biến hóa bất thình lình khiến cho cậu thanh niên kia cùng toàn bộ học viên phía sau đều sửng sốt.

Nhìn thấy Dực Vương Thú nằm trên mặt đất run lẩy bẩy, cậu thanh niên kia cùng đông đảo học viên kinh ngạc trừng to mắt.

Một khắc trước, Dực Vương Thú còn uy phong lẫm liệt, trong nháy mắt lại nằm trước mặt Tô Bình run rẩy sao?

Hơn nữa còn bị hù đến nỗi phóng uế?

Nhưng bọn họ không có nhìn thấy Tô Bình ra tay!

Nếu không phải lúc trước đã chứng kiến bộ dáng vô cùng hung hãn của Dực Vương Thú, bọn họ đều sẽ nghi ngờ đây là một trận chạm mặt đã được mưu tính từ lâu!

Trong mắt Tô Bình lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng chốc lát đã hiểu ra, đây là do hệ thống ra tay.

Trong cửa hàng, chỉ cần tồn tại có ý đồ công kích cậu, hệ thống sẽ trấn áp hết.

Trước kia, Phạm Ngọc Kinh nói lời hung độc với cậu, vừa định ra tay thì cánh tay đã bị bẻ gãy.

Mà lúc này Dực Vương Thú còn thảm hại hơn, bởi vì trong tâm nó tràn đầy sát ý khát máu, móng vuốt chẳng những bị phế mà toàn thân cũng bị trấn áp.

Khí tức khủng bố bao phủ toàn thân Dực Vương Thú, chỉ có Tô Bình và Dực Vương Thú mới có thể cảm nhận được, đây là một sợi khí tức của Thần Ma.

Nhìn thấy bộ dáng Dực Vương Thú không chống cự nổi, Tô Bình dự đoán, cho dù nó không bị dọa đến điên lên, phỏng chừng cũng sẽ lưu lại bóng ma tâm lý thật lớn.

Cậu thanh niên kia khó có thể tin nhìn Dực Vương Thú của mình, nó hung tàn bạo ngược như thế nào cậu là người hiểu rõ nhất, nhưng mà ngay cả cậu thuần dưỡng nó cũng phải hết sức đau đầu, lại không nghĩ tới một Dực Vương Thú kiệt ngạo không ai bì nổi như vậy lại có lúc phải chật vật như thế.

Thông qua khế ước, cậu thanh niên kia cảm nhận được nỗi sợ hãi khôn cùng của Dực Vương Thú.

Nó mãnh liệt đến nỗi chốc lát cậu ta đã thấu rõ sủng thú của mình cảm giác sợ sệt cùng kính sợ Tô Bình.

Đây là chuyện gì?

Cậu ta có chút mơ hồ.

Chẳng biết tại sao móng vuốt của Dực Vương Thú bị bẻ gãy, cũng không hiểu tại sao nó lại sợ hãi đến thế.

Từ đầu đến cuối, cậu ta cũng chưa từng nhìn thấy Tô Bình ra tay.

Hay là tốc độ ra tay của Tô Bình đã vượt qua khả năng nhận thức của mình?

Nghĩ tới đây, cậu ta càng thấy không thể tưởng tượng nổi.

Tô Bình ở trước mặt này trông cũng chỉ khoảng hai mươi, trẻ như vậy làm sao có thể đánh bại Dực Vương Thú của mình, không chỉ dễ dàng đánh bại nó trong nháy mắt, đã thế mình còn nhìn không rõ tốc độ ra tay của cậu ta?

Đây phải là sức mạnh đến mức nào chứ?

Đông đảo học viên phía sau đang kinh ngạc đến ngây người, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, ánh mắt tràn ngập chấn động nhìn về phía Tô Bình.

Đây chính là sức mạnh của giảng viên cấp cao sao?

Đánh bại Dực Vương Thú trong nháy mắt, cũng chưa ra tay đã khiến cho hung thú phải phủ phục run rẩy!

Sức mạnh như vậy, cho dù là một Chiến Sủng Sư cấp cao cũng không làm được đâu!

Nghe đâu Tô Bình là Chiến Sủng Đại Sư cấp 8... là Chiến Sủng Đại Sư chỉ mới có mười tám tuổi???

Quá trẻ tuổi rồi, quá kinh khủng rồi!

Rất nhiều khách hàng nháy mắt trở nên yên tĩnh, Tô Bình từ trong suy nghĩ lấy lại tinh thần, liếc mắt nhìn Dực Vương Thú đang run rẩy trên mặt đất, từ bên trong ánh mắt nó là vô cùng sợ hãi, cậu biết nó đã sợ vỡ mật.

Trong lòng cậu dò hỏi hệ thống:

“Chuyện này xử lý như thế nào đây?”

Hệ thống lạnh nhạt nói:

“Nể tình vi phạm lần đầu, chỉ trừng phạt một chút, khách hàng đã trả tiền, mời kí chủ tiếp tục bồi dưỡng.”

Tô Bình hiểu được, xoay người xách đôi cánh Dực Vương Thú lên, sau đó kéo nó vào trong phòng sủng thú.

Cậu thanh niên nhìn thấy Tô Bình lại động thủ với sủng thú của mình, há to miệng, muốn nói cái gì đó, nhưng lời vừa đến khóe miệng lại dừng lại, chờ lúc cậu muốn nói tiếp thì bóng lưng Tô Bình đã tiến vào sâu trong cửa hàng.

Sau khi ném Dực Vương Thú vào không gian bồi dưỡng, Tô Bình lại trở về trước cửa hàng.

Nhìn thấy Tô Bình đi ra lần nữa, cậu thanh niên kia vội vàng hỏi:

- Ông, ông chủ, cậu đã làm gì với Dực Vương Thú của tôi vậy?

Tô Bình kỳ quái nhìn cậu ta một cái:

“Không phải muốn bồi dưỡng sao, đương nhiên là trước gửi nó ở đây, một hồi sẽ bồi dưỡng.

- A? Hả?

Thanh niên kia ngẩn người, không nghĩ tới Tô Bình còn muốn tiếp tục bồi dưỡng, thế nhưng Dực Vương Thú đã mạo phạm Tô Bình, còn bị hung hăng giáo huấn.

Đối với ông chủ tiệm trẻ tuổi này, cậu ta không còn dám tùy ý như lúc trước nữa, chỉ riêng Tô Bình không nói lời nào, thân thể bất động đã có thể trấn áp Dực Vương Thú, cậu ta liền biết đối phương có thể là một cường giả (kẻ mạnh) đáng sợ.

Trẻ tuổi, lại có được sức mạnh lớn như vậy, loại thiên tài này không phải cậu ta có thể tuỳ tiện trêu chọc.

- Lúc trước có nhiều chỗ đắc tội, hi vọng ông chủ thứ lỗi.

Cậu thanh niên kia lập tức chịu nhận lỗi.

Tô Bình ngược lại không cảm thấy đối phương mạo phạm mình, sủng thú cậu ta tấn công mình cũng không phải là cậu ta cố ý, nếu không hệ thống đã sớm trấn áp cả cậu ta rồi,

- Không có gì, cậu cũng không cần lo lắng, chỉ là trừng phạt nhỏ thôi, chờ sau khi bồi dưỡng tốt rồi tôi sẽ trả nó lại cho cậu.

Cậu thanh niên kia nhẹ nhàng thở ra, vội vàng nói:

- Vậy liền cám ơn ông chủ rồi.

Tô Bình khoát khoát tay, nói:

“Ở đây còn có các loại dịch vụ khác, không cần liền tránh ra đi.

Thanh niên sửng sốt, yên lặng một chút, lập tức ngượng ngùng lui sang một bên.

Cậu ta vụng trộm nhìn vào phía trong cửa hàng mấy lần, nhưng bên trong đóng kín cửa, cái gì đều nhìn không thấy, trong lòng có chút hiếu kỳ lại không dám mạo hiểm tiến lên xem. Lúc này, trong mắt cậu ta, cửa hàng nhỏ đơn sơ cũ nát này không thua gì đầm rồng hang hổ, nguy hiểm vô cùng.

- Ông chủ, vậy tôi đi trước.

Cậu thanh niên kia không nhìn ra được gì, đành khách khí nói một cậu với Tô Bình.

Tô Bình “Ừ” một tiếng, không có để ý tới, cậu đang bận ghi lại tên cùng phương thức liên lạc của khách hàng trước mặt.

Cậu thanh niên kia khẽ cười khổ, không nói gì thêm, xoay người nhanh chóng rời đi, chờ đến khi đi tới ngã tư đường ở phía xa, cậu ta quay đầu nhìn thoáng qua nơi này thêm một lần nữa, ghi nhớ tên cửa hàng sủng thú này.

Cửa hàng sủng thú Tiểu Tinh Nghịch.

Một cửa hàng sủng thú kỳ quái, có một ông chủ trẻ tuổi khủng bố.

Trong lòng cậu thầm phán định, xoay người rời đi.

- Thầy Tô, thầy thực sự quá uy phong!

- Dực Vương Thú cấp 5 nha, đây chính là sủng thú có huyết thống cấp 9 đó, cao ngạo vô cùng, lại nói “giết người” trong gang tất, em còn chưa kịp nhìn thấy thầy ra tay luôn đó!

- Đúng vậy, Dực Vương Thú bị dọa đến co quắp.

Sau khi cậu thanh niên kia đi rồi, đông đảo học viên đằng sau lấy lại tinh thần, một đám kích động đến đôi mắt phát sáng, lúc trước bọn họ đã nghe đồn, còn có chút không tin, cảm thấy Tô Bình chỉ là có sủng thú lợi hại, hơn phân nửa lại là người của tập đoàn tài chính lớn.

Nhưng không nghĩ tới, sức mạnh bản thân Tô Bình càng kinh khủng.

Vết tích ô uế do Dực Vương Thú để lại vẫn còn trên mặt đất, mặc dù mùi khó ngửi, nhưng càng khiến cho đám học viên hưng phấn.

Tuổi tác xấp xỉ nhau, Tô Bình có thể không nhúc nhích tí nào trấn áp Dực Vương Thú, mà bọn họ ngay cả dũng khí đối mặt với Dực Vương Thú cũng không có, chênh lệch này quá lớn!

Dưới tàng cây ngoài cửa hàng, Tô Lăng Nguyệt đứng chỗ râm mát vụng trộm nhìn một màn này, trước đó Dực Vương Thú công kích Tô Bình làm cô xém chút nữa nghẹn ngào gào lên, không phải cô sợ Dực Vương Thú cường hãn, mà là không dám nhìn Tô Bình bị Dực Vương Thú đánh trọng thương.

Nhưng tình thế lại đảo ngược, làm cho cô mở rộng tầm mắt, khó có thể tin được.

Đây chính là thực lực củ
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6