Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Siêu Thần Sủng Thú Điếm (Bản Dịch)

Chương 111: Tiếng Tăm Vang Dội

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Một giấc ngủ đến trời sáng.

Không có bất cứ trò đùa dai nào, Tô bình cảm thấy có chút thất vọng cùng nhàm chán, nhưng rất nhanh cậu ném những thứ cảm xúc này ra khỏi đầu. Cậu cũng không phải biến thái bị người khác ngược đãi đến nghiện.

Sau khi xuống lầu ăn sáng xong, Tô Bình phóng xe đạp như bay đến cửa hàng.

Vừa đến cửa hàng, Tô Bình còn chưa kịp xuống xe thì đã nhìn thấy bảy tám người đang đứng trước cửa hàng của mình, cậu có thể nhận ra đây đều là những người từng đến của hàng trước đây.

Tô Bình cũng không có nghĩ tới những người này lại tới, hơn nữa còn tới sớm như thế, điều này khiến cho cậu có chút kinh ngạc, tuy nhiên cậu cũng không có bất kỳ cảm giác hoang mang nào, xuống xe, khóa kĩ xe bên cạnh gốc cây, động tác từ tốn.

Khi Tô Bình khóa xe thì có người nhìn thấy cậu, đối phương kinh hỉ chạy đến chỗ Tô Bình.

- Ông chủ, anh cuối cùng cũng tới rồi.

Một cậu thiếu niên mừng rỡ nói.

Tô Bình nhớ cậu thanh niên này gọi là Trương Bao Tinh, là khách hàng trước đây đến cửa hàng.

Những người khác thấy vậy cũng kip phản ứng, sau đó vội vàng chạy tới.

- Ông chủ, cuối cùng cũng chờ được cậu đến.

- Ông chủ, hôm nay có thể lại giúp tôi bồi dưỡng được không?

Rất hiển nhiên, những người này nếm được mùi vị ngon ngọt hôm qua nên hôm nay lại tiếp tục đến muốn nhờ cậu bồi dưỡng cho sủng thú của họ.

- Đều có thể, nhưng trước tiên mọi người nhường đường một chút để tôi đi mở cửa hàng đã.

Tô Bình nói.

Mọi người vội vàng tránh ra, cung kính đứng ở hai bên, rất giống với phong thái đợi cao nhân rời núi.

Tô Bình có chút bất đắc dĩ không biết phải nói gì, cậu có cảm giác tương lai ngày đó, vào mỗi sáng sớm mình đều phải trải qua cảm giác như vậy, thật sự là được hoan nghênh quá cũng không phải chuyện gì tốt.

Cậu móc chìa khóa ra sau đó tiến lên mở cửa.

Mấy người bên cạnh nhìn cậu vô cùng tha thiết, khi thấy Tô Bình cúi xuống kéo cửa cũng vội vàng ngồi xổm xuống giúp.

Tô Bình tiến vào cửa hàng, sau đó nhìn thoáng qua đám người nối đuôi nhau đi theo vào cửa hàng, nói:

- Mọi người xếp thành hàng đi, từng người từng người một đến.

- Tốt.

Mọi người nhanh chóng dựa theo thứ tự bước vào cửa hàng.

Tô Bình cũng không nghĩ tới những người này lại nghe lời như vậy, cậu có chút ngoài ý muốn đồng thời một lần nữa cảm nhận được sức hấp dẫn cường đại từ cửa hàng của mình. Sau một hồi cảm thán cậu liền lấy sổ đăng ký ra, nói:

- Người thứ nhất, đọc họ tên, muốn dịch vụ gì của cửa hàng?

- Trương Bao Tinh, tôi muốn bồi dưỡng sủng thú, chính là con Xích Diễm Khuyển ngày hôm qua của tôi, tôi muốn bồi dưỡng nó một lần nữa.

Trương Bao Tinh vội vàng đứng thẳng người, cậu ta giống như là tiếp thu quân lệnh nghiêm túc lớn tiếng trả lời.

Tô Bình suýt chút bị cậu ta làm điếc tai, mới sáng sớm tinh mơ các cơ quan của cơ thể còn chưa có hoàn toàn hoạt động một cách tốt nhất, vì vậy ý thức của cậu cũng có chút mông lung, thế là cậu tức giận nói:

- Không cần nói lớn tiếng như vậy, tôi còn chưa có bị điếc, nộp tiền đi.

- Tốt.

Trương Bao Tinh thấy Tô Bình đồng ý thì mừng như điên, vội vàng móc di động ra chuyển khoản tiền cho Tô Bình, sau đó triệu hoán Xích Diễm Khuyển của mình ra.

Mới vừa xuất hiện, Xích Diễm Khuyển bốn chân đạp lửa cháy hừng hực, dáng vẻ vô cùng uy phong.

Nhưng khi nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, Xích Diễm Khuyển sửng sốt. Đặc biệt khi nhìn thấy gương mặt của Tô Bình thì hai mắt của nó không khống chế được mà co rụt lại.

Là hắn!

Lại là tên nhân loại này!

Khuôn mặt chó Xích Diễm Khuyển có hơi méo mó, văn vẹo.

“Uông uông uông!!”

Nó sủa lên inh ỏi.

Trương Bao Tinh sửng sốt, cậu ta không nghĩ tới sủng thú của mình kích động như vậy, hẳn là nó biết sắp được tiếp nhận bồi dưỡng nên tỏ ra hưng phấn?

Không còn gì để bàn cãi, đây chắc chắn là sau khi được bồi dưỡng nên linh tính cũng được đề cao.

Trương Bao Tinh vui vẻ trong lòng, cũng một lần nữa khâm phục đối với hiệu quả bồi dưỡng của cửa hàng Tô Bình, đồng thời càng thêm kiên định với suy nghĩ cho dù có phải đập nồi bán sắt cũng phải tới nơi này của Tô Bình thường xuyên để bồi dưỡng sủng thú.

- Ngoan, ngồi xuống.

Trương Bao Tinh lập tức trấn an, nói:

- Lập tức tới lượt nhóc rồi, đừng nóng vội.

Lông tơ toàn thân Xích Diễm Khuyển dựng đứng lên, nó càng trở nên kích động hơn.

Trương Bao Tinh thấy mình không trấn an được nó nên có chút xấu hổ, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.

Tô Bình thấy cậu ta không thể giải quyết cũng có chút im lặng, sau đó dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Xích Diễm Quỷ một cái.

Ông!

Hai con ngươi của Xích Diễm Khuyển đột nhiên co rụt lại, thân thể nó run rẩy không ngừng, giờ khắc này nó rốt cuộc hiểu ra mình hoàn toàn không phải là đối thủ của tên nhân loại này.

Nó đau đớn tuyệt vọng nhắm lại hai mắt lại, nằm co quắp trên mặt đất.

- Tiếp theo.

Tô Bình thấy nó an phận liền tiếp tục nói.

- Tôi, tôi.

Người thứ hai là một cô gái cũng thuộc nhóm người đã từng đến cửa hàng, cô ta bước một bước đi tới trước mặt Tô Bình với vẻ mặt hưng phấn, sau đó liền triệu hoán sủng thú của mình ra ngoài, nói:

- Ông chủ, tôi cũng muốn bồi dưỡng nó thêm một lần nữa.

Cũng giống như Xích Diễm Khuyển, sủng thú của cô ta vừa ra tới liền tỏ ra uy phong lẫm liệt, tưởng rằng chủ nhân muốn triệu hoán nó ra ngoài để chiến đấu.

Nhưng vừa nhìn thấy khung cảnh chung quanh, cùng với khuôn mặt đã từng xuất hiện trong vô số cơn ác mộng của nó, con sủng thú này lập tức ngây dại, sau đó “Kích động” đến suýt nữa đánh mất lý trí, giẫy giụa muốn rời khỏi.

Sau đó dưới sự trấn án của chủ nhân cùng với ánh mắt “Hiền lành” của Tô Bình, nó đành nhận mệnh mà yên tĩnh lại, sau đó hữu khí vô lực (không còn sức lực) nằm xuống bên cạnh Xích Diễm Khuyển, đồng thời cũng trưng ra một khuôn mặt vô cùng tuyệt vọng tựa như cuộc sống này đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Lần lượt người thứ ba, thứ tư,…đến người cuối cùng khi triệu hoán sủng thú ra đều có biểu hiện như vậy.

Sau khi tất cả sủng thú đã được ghi lại cũng như thu tiền, Tô Bình quay sang nhìn mấy người họ tỏ ý tiễn khách.

Đám người kia từng người đều có thái độ cực kỳ khách khí, lại có mấy phần kính sợ, nói lời tạm biệt cùng Tô Bình.

Mắt thấy chủ nhân của mình rời đi, đám sủng thú lại lần nữa trở nên kích động, muốn đuổi theo, nhưng vừa mới đuổi kịp lại bị bắt đưa trở về, còn không thì bị Tô Bình kéo lại mà không dám giãy dụa, chỉ có thể gào thét nhìn chủ nhân của mình càng ngày cách càng xa, hy vọng chủ nhân có thể quay lại.

Nhưng đáp lại sự kỳ vọng của chúng lại là một khuôn mặt tươi cười cổ vũ…

Cuối cùng từng con từng con sủng thú bị Tô Bình kéo vào chỗ âm u nằm sâu bên trong của hàng sủng thú, tạm thời nhét chút vào bên trong “Nơi nuôi dưỡng” đợi sau khi thích hợp liền ném chúng vào không gian bồi dưỡng.

Sau đó Tô Bình tiến hành phân loại để cho phân thân tiến hành bồi dưỡng.

Mặt khác cậu cũng gọi điện cho chủ nhân của những con sủng thú gửi đến ngày hôm qua, nói họ sau khi tan học có thể đến nhận lại sủng thú của mình.

Sau khi giải quyết xong những việc này, Tô Bình nhìn lại thời gian một chút, lúc cậu đến cửa hàng là khoảng tám rưỡi hiện tại vừa đúng chín giờ, nếu bây giờ cậu đi đến học viện chắc cũng chưa muộn lắm.

Nghĩ vậy cậu liền đóng cửa cửa hàng lại rồi đạp xe đạp tới học viện.

...

Cũng không lâu lắm Tô Bình lần nữa tới trước học viện Phượng Sơn, chỉ nhìn thoáng qua cổng đá trạm trổ Tử Linh Thần Phượng, sau đó Tô Bình đạp xe muốn tiến vào nhưng lại bị bảo vệ của học viện chặn lại.

Mặc dù nhìn bề ngoài thì Tô Bình đáng tuổi học viên, nhưng...nhóm bảo vệ bọn họ còn chưa từng nhìn thấy học viên nào có thể thi vào học viện Phượng Sơn mà vẫn phải cưỡi xe đạp đi học.

Hơn nữa bây giờ cũng đã qua thời gian học viên đến trường, vì vậy cho dù có là học viên đi chăng nữa thì rất rõ ràng là cậu ta đến muộn.

- Mời xuất trình thẻ học viên của cậu.

Bảo vệ khách khí nói.

Chương 112: Giảng Viên Tô Đến Báo Danh


“...”

Tất nhiên là Tô Bình không có thẻ học viên rồi, cậu chỉ có thể gọi điện thoại cho Đổng Minh Tùng, nói cho ông ta biết mình đã đến.

Sau khi tiếp điện thoại, Đổng Minh Tùng vui vẻ không thôi, không nghĩ tới hôm nay cậu ta có thể đến đây, đồng thời lập tức liền gọi điện cho bảo vệ.

Nhận được điện thoại của phó hiệu trưởng, nhóm bảo vệ có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà thấy sợ hãi), nhưng sau khi nghe xong Đổng Minh Tùng nói cả đám kinh ngạc nhìn về phía Tô Bình, cậu thiếu niên trước mắt nhìn qua giống như là học viên năm nhất vậy mà lại đến nhậm chức giảng viên cấp cao?

Mấy người bảo vệ bị dọa trợn tròn mắt, sau khi lấy lại tinh thần liền lập tức nịnh nọt Tô Bình, cung cung kính kính mời Tô Bình tiến vào học viện, đồng thời còn luôn mồm nói lời xin lỗi.

Tô Bình cũng không giận bọn họ, đối phương chỉ là làm đúng chức trách cùng bổn phận, cũng không có làm sai chuyện gì, nhưng vì thân phận của mình làm cho đối phương dù không có lỗi cũng chịu nhận lỗi như vậy thì cũng hơi ngại.

Sau khi tiến vào học viện, Tô Bình đạp xe đi dọc theo con đường nhỏ phủ đầy cỏ xanh, cứ đạp rồi lại đạp, bỗng nhiên cậu phát hiện hình như mình là bị lạc đường?

Tô Bình dừng lại, vẻ mặt mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh, học viện Phượng Sơn này thực sự là quá lớn, không quen thuộc đường đi thì đừng nghĩ phân biệt đâu là đông tây nam bắc.

Ngay tại lúc Tô Bình đang lo lắng không biết có nên trèo lên cây để xác định phương hướng hay không thì bỗng nhiên ở khúc cua đằng sau truyền đến tiếng giày cao gót, người đến là một cô gái có vóc dáng vô cùng xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, trên người mặc một bộ âu phục, đeo gọng kính màu đỏ, vô cùng có mị lực.

Tuy nhiên đối phương lại tỏ ra vẻ lạnh lùng, dọa người khác không dám đến gần.

Tô Bình vốn định tiến lên hỏi đường, lại thấy cô ta có vẻ không dễ chọc, thế là có chút do dự.

Khi cậu dừng lại, đối phương dường như cũng chú ý tới có người, vừa vặn đang đi về hướng cậu nên rất nhanh đã tới trước mặt Tô Bình.

- Cậu là học viên của lớp nào, bây giờ là giờ lên lớp tại sao vẫn còn ở đây chạy lung tung?

Trình Sương Lâm cau mày nói, lại nhìn thấy đối phương không có mặc đồng phục học viên mà là một bộ đồ thoải mái, đôi lông mày nhíu lại càng sâu.

- Ách, tôi hôm nay vừa mới tới báo danh.

Tô Bình lập tức hỏi:

- Cho hỏi phòng phó hiệu trưởng ở đâu vậy?

Trình Sương Lâm nhíu mày lại, lạnh mặt nói:

- Tân sinh đến báo danh thì đến văn phòng chủ nghiệm là được, vừa vặn tôi là giảng viên năm nhất cậu đến báo danh lớp nào?

Tô Bình thấy cô ta hiểu lầm, vò đầu nói:

- Ta là đến đảm nhiệm chức giảng viên, Đổng Minh Tùng nói tôi tới học viện thì đi tìm hắn trước.

- Nhận lời mời làm giảng viên?

Gương mặt băng lãnh của Trình Sương Lâm hơi đọng lại, chợt cô ta đưa nước dò xét Tô Bình một chút, thấy thế nào cũng là một cậu thiếu niên cao không quá hai mươi tuổi, nhỏ như vậy tới làm giảng viên?

Thế nhưng nhìn bộ dạng của Tô Bình cũng không giống nói dối.

Cô ta nhíu nhíu mày, thật không ngờ hiện tại học viện lại tuyển một người kém như vậy đến làm giảng viên, xem ra chút nữa gặp phó hiệu trưởng Đổng phải nói một chút, nếu chất lượng giảng viên bị giảm xuống thì sẽ ảnh hưởng đến chất lượng và kết quả của học viên, đến lúc đó sẽ gây ra ảnh hưởng vô cùng xấu.

- Đúng lúc tôi cũng có chuyện cần đến văn phòng của phó hiệu trưởng, vậy để tôi dẫn cậu đi đi.

Trình Sương Lâm nhìn Tô Bình nói, sau đó ôm tập tài liệu giảng dạy đi ở phía trước cũng không quan tâm xem Tô Bình có theo kịp hay không.

Tô Bình không nghĩ tới đối phương nguyện ý dẫn đường, có chút kinh hỉ, lập tức đạp xe đi đằng sau cô ta.

Nhưng Trình Sương Lâm đi đường tương đối chậm, Tô Bình đạp xe một hồi, liền có ý tốt nói:

- Có cần tôi chở cô một đoạn hay không?

Trình Sương Lâm liếc mắt nhìn cậu cùng với xe đạp cũ kỹ kia, lạnh lùng nói:

- Không cần.

Ngay cả những chiếc xe xịn mấy triệu mời cô lên cô còn không thèm để ý, hiện tại Tô Bình cưỡi một chiếc xe đạp cũ rích lại muốn chở cô một đoạn… điều này làm cô có chút im lặng.

Thấy đối phương muốn đi bộ, Tô Bình cũng không cố gắng khuyên can, liền tiếp tục một mình đạp xe trên đường nhỏ, thỉnh thoảng còn chạy vòng quanh Trình Sương Lâm, một hồi thì đạp phía trước cô, một hồi lại quay lại đạp đằng sau cô.

Cách này vừa có thể giúp cậu chờ đợi đối phương, vừa không cần khống chế tốc độ đạp xe chậm lại.

Nhìn thấy Tô Bình đạp tới đạp lui, khóe miệng Trình Sương Lâm có chút run rẩy, những biểu hiện này hoàn toàn là tâm tính thiếu niên, bộ dạng này mà cũng có thể làm giảng viên sao, cũng không biết phó hiệu trưởng Đổng nghĩ như thế nào.

Khoảng mười phút sau, Tô Bình rốt cuộc nhìn thấy tòa nhà giành cho giảng viên cùng với văn phòng của Đổng Minh Tùng.

Lúc trước sau khi kết thúc thi đấu tại học viện cậu được đưa tới nơi này, cũng là ở chỗ này ký xuống hợp đồng nhậm chức giảng viên, có điều cậu chỉ nhớ rõ làm sao từ đấu trường đi đến nơi này, nhưng lại không biết từ cửa học viện đi tới nơi này như thế nào.

- Cuối cùng cũng tới.

Tô Bình cười nói, quay người nói với Trình Sương Lâm:

- Cảm ơn thí chủ, lão Tô ta đi trước đây!

Nói xong, khoát tay liền đi luôn.

Trình Sương Lâm cau mày nhìn thoáng qua, cũng không để ý cậu nói đùa, tiếp tục chậm rãi đi tới.

Tô Bình đi đến tòa nhà phía trước liền trông thấy một giảng viên trung niên đang đứng ở trước cửa, dáng người vạm vỡ, ánh mắt bễ nghễ trông rất uy nghiêm.

- Giảng viên Tô.

Giảng viên trung niên này nhìn thấy Tô Bình liền sáng mắt lên, tiến lên về phía trước, nói:

- Rốt cuộc cậu đã đến, phó hiệu trưởng chờ cậu đã lâu rồi.

Tô Bình kinh ngạc, không ngờ người này đứng ở đây là vì chờ mình.

- Xin lỗi, tôi bị lạc đường, học viện lớn quá.

Tô Bình ho nhẹ một tiếng, dừng xe lại rồi nghiêng người đi xuống.

- Đây cũng là vì giảng viên Tô chưa quen với trường chúng ta thôi, sau đến vài lần sẽ nhớ ấy mà.

Phùng Nham Cảnh cười nói, nhưng vẫn luôn quan sát thiếu niên này một cách tỉ mỉ.

Nếu không phải hai vị Đổng Minh Tùng và Lạc Cốc Tuyết tự mình làm chứng thì ông ta thật sự không thể tin được một thiếu niên chưa hai mươi tuổi này lại có thể giết chết Ma Hải Thú cấp 8 thượng vị!

Dù là sủng thú của cậu ta giết chết nhưng sủng thú có thể là thuê hoặc là người khác cho, nhưng có thể không chế sủng thú mạnh mẽ như vậy thì bản thân cũng phải hết sức lợi hại.

Phải biết có thể khống chế sủng thú cấp 7 ở tuổi này đã là rất gắng sức rồi, huống chi là hư hư thực thực là sủng thú cấp 9?

Nhìn vào gương mặt vẫn còn chút ngây thơ của Tô Bình, cùng với bộ quần áo thoải mái mua ở vỉa hè, Phùng Nham Cảnh nghi ngờ đây thật sự là thiên tài tuyệt thế trong miệng hai vị kia ư ?

- Đi thôi.

Phùng Nham Cảnh dời ánh mắt đi, vừa cười vừa nói.

Mặc kệ ông ta nghĩ gì trong lòng, cũng mặc kệ Tô Bình có thật sự giỏi vậy hay không, Tô Bình có biện pháp để Đổng Minh Tùng cấp cho chứng nhận giảng viên cấp cao đã đủ để nói lên dù Tô Bình không có bản lĩnh gì thì cũng là người có bối cảnh cực lớn, ông ta sẽ không đắc tội hay chất vấn, trào phúng một cách ngu xuẩn.

- Ừm.

Tô Bình gật đầu.

Cậu móc chìa khóa ra cẩn thận khóa chiếc xe đạp lại vào một chỗ chắc chắn rồi mới an tâm đi.

Hành động này khiến sắc mặt Phùng Nham Cảnh hơi quái dị, khóe miệng co quắp một chút, đợi Tô Bình khóa kỹ rồi mới quay người dẫn đường phía trước.

Hai người tiến vào trong thang máy, đi lên tầng cao nhất.

Phùng Nham Cảnh dẫn Tô Bình đến trước của văn phòng của Đổng Minh Tùng, gõ cửa nhẹ một cái, đợi đến khi có tiếng “mời vào” cất lên mới mở cửa ra, nói với Tô Bình.

- Giảng viên Tô, mời vào.

Tô Bình gật gật đầu, ở bên trong văn phòng là Đổng Minh Tùng đang chờ cậu với khuôn mặt tươi cười.

- Thế nào, cậu cân nhắc kỹ chuyện dự thi rồi chứ?

Ngay khi Tô Bình vừa bước vào phòng thì Đổng Minh Tùng đã mở miệng hỏi, so với việc Tô Bình đến giảng bài thì ông ta càng quan tâm chuyện Tô Bình đi dự thi hơn.

Tô Bình không nghĩ ông ta vẫn còn để tâm đến chuyện dự thi này, có chút im lặng.

- Không đi.

Thấy Tô Bình vẫn từ chối dứt khoát như vậy, Đổng Minh Tùng không nói gì nữa, xem ra Tô Bình căn bản là không cân nhắc chuyện này chút nào, thở dài nói.

- Cơ hội tốt như vậy mà...

Tô Bình lười nói chuyện này với ông ta.

- Ông bảo tôi tới tìm ông sắp xếp công việc, hôm nay liền giảng bài?

Thấy Tô Bình dời chủ đề sang chuyện khác, Đổng Minh Tùng cũng không tiếp tục dây dưa chuyện dự thi nữa, ngồi xuống đối diện Tô Bình rồi tự rót chén trà, vừa uống vừa nói:

- Bởi vì cậu chưa từng giảng dạy ai lần nào, mặc dù tôi biết cậu rất mạnh, kinh nghiệm chiến đấu cũng rất phong phú, nhưng bản thân mạnh lại không liên quan đến việc có thể dạy bảo người khác, cho nên giờ sẽ để cậu giảng bài ở năm nhất trước, những tân sinh năm nhất cũng tương đối dễ bảo, cậu thấy sao?

Tô Bình không có nghĩ đến vấn đề này, nhưng có vẻ ông ta sợ mình tuổi còn quá nhỏ không ép được học viên năm ba. Cậu nói:

- Tôi sao cũng được, nhưng năm nhất cũng chỉ phải tuần hai buổi đúng chứ?

- Đương nhiên.

Đổng Minh Tùng lập tức nói.

- Được.

Thấy Tô Bình sảng khoái như thế, Đổng Minh Tùng cũng cười nhẹ nhõm.

- Hôm nay cậu đã tới thì cũng không thể để cậu đến không được, đợi chút nữa tôi sẽ để ban giảng viên thông báo tin tức cậu sắp giảng bài, hiện rất nhiều học viên còn không biết học viện chúng ta có một vị giảng viên cấp cao mới đâu, mặc dù tôi cũng đã cập nhật thông tin của cậu trên Offical Website của học viện, nhưng rất nhiều học viên đều bận rộn tu luyện, cơ bản sẽ không vào xem.

Tô Bình gật đầu, mấy chuyện này cậu cũng không để ý nhiều, Đổng Minh Tùng thấy dáng vẻ không quan tâm của Tô Bình, nghiêm túc nói:

- Giảng viên cấp cao và giảng viên bình thường ở học viện chúng ta không chỉ có chênh lệch về điểm tích lúy cơ bản mỗi tháng, mà giảng bài tốt hay xấu cũng ảnh hưởng đến điểm tích lũy, nếu như số học viên đến nghe giảng bài chật kín thì sẽ khen thưởng thêm một ngàn điểm.

- Nếu như có ghế trống, chỉ cần không nhiều hơn ba cái thì cũng có thể được thưởng năm trăm điểm tích lũy.

- Còn nếu như mười chỗ trống trở lên thì mỗi một chỗ sẽ trừ mười điểm tích luỹ, nhiều nhất bị trừ một trăm.

Nói đến đây, thấy biểu lộ của Tô Bình hơi thay đổi, ông ta cười nói:

- Đây cũng là đề phòng có giảng viên lười biếng, nhưng mà cậu không phải lo, cực kì hiếm khi giảng viên cấp cao giảng bài mà còn ghế trống, tối đa sẽ không vượt qua 1-2 cái.

Tô Bình thở dài, xem ra dù là ở đâu cũng sẽ có bậc thang để phấn đấu, muốn kiếm nhiều điểm tích luỹ cũng không phải chuyện dễ.

Lúc này, tiếng Phùng Nham Cảnh vang lên bên ngoài phòng.

- Phó hiệu trưởng, chủ nhiệm Trình nói có việc muốn gặp ngài.

- Vậy thì để cô ấy vào đi, vừa đúng lúc tôi cũng có việc tìm cô ấy.

Đổng Minh Tùng đáp lại, chỉ một lúc sau thì Trình Sương Lâm tiến vào văn phòng.

Nhìn thấy Tô Bình và Đổng Minh Tùng đang ngồi trên ghế sô pha, trong lòng nao nao, nghĩ thầm xem ra hai người có vẻ quan hệ vô cùng tốt, quả nhiên tên này đi vào bằng cửa sau?

Nghĩ tới đây, lông mày cô khẽ nhíu lại, sắc mặt khó coi nhìn Đổng Minh Tùng.

Đổng Minh Tùng vừa ngẩng đầu đang tính chào hỏi một câu, khi thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô lúc này lập tức sững sờ, thầm nghĩ không biết ai trêu cô ta đây?

Đối với tính tình của vị chủ nhiệm lớp này, ông cũng biết được, nói là cương trực công chính có hơi quá nhưng cũng không kém nhiều, chính là kiểu trong mắt không chứa được có hạt cát nào, hơn nữa còn là loại người ăn nói có ý tứ, cực kỳ nghiêm túc, đây cũng là kiểu giảng viên mà học viên sợ nhất.

Tô Bình quay đầu nhìn lại, giơ tay lên cười chào.

Đổng Minh Tùng king ngạc.

- Hai người biết nhau?

Tô Bình cười nói:

- Nhờ có cô ấy chỉ đường mà tôi mới tìm được chỗ này.

Đổng Minh Tùng giật mình, quay người nói với Trình Sương Lâm:

- Chủ nhiệm Trình đến vừa đúng lúc, người này cô cũng đã gặp qua, cậu ấy chính là giảng viên cấp cao mà học viện chúng ta mới thuê, Tô Bình – Tô tiên sinh, hôm nay giảng viên Tô sẽ giảng bài, chút nữa cô hãy thông báo cho các ban, nếu như học viên có hứng thú thì có thể tới nghe giảng bài.

Trình Sương Lâm hoàn toàn sửng sốt.

Giảng viên cấp cao?

Tên này?

Vốn cho rằng việc Tô Bình chỉ là giảng viên bình thường mà thôi, không ngờ là tới nhận chức giảng viên cấp cao.

Giảng viên cấp cao là thế nào? Trong toàn bộ học viện mới chỉ có vẻn vẹn bốn vị mà thôi, trong đó có ba người là cường giả Chiến Sủng Sư cấp cao hàng đầu, chỉ hơi kém so với Chiến Sủng Đại Sư cấp 8 mà thôi.

Mà vị giảng viên cấp cao nổi tiếng nhất ở học viện chính là một vị Chiến Sủng Đại Sư cấp 8, người kia có trong tay hai con sủng thú trưởng thành cấp 9, cũng là giảng viên cấp cao được học viện săn đón nhiều nhất.

Cậu thiếu niên Tô Bình này...vậy mà cũng có thể làm giảng viên cấp cao?

Đây chẳng phải nói Tô Bình đã đứng ngang hàng với bọn họ?

Trình Sương Lâm hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tình.

- Phó hiệu trưởng, ngài đang nói đùa sao? Nếu như tôi không nhìn nhầm thì vị Tô tiên sinh đây cũng mới chỉ khoảng hai mươi tuổi phải không?

Đổng Minh Tùng nghe thấy cô hỏi, hơi sững người lại, lúc này mới nhớ ra tuổi của Tô Bình thật sự quá nhỏ, dễ khiến cho người ta hiểu lầm, lập tức giải thích:

- Chủ nhiệm Trình, tuy giảng viên Tô còn nhỏ tuổi nhưng thiên phú dị bẩm, đã có thể chém giết Ma Hải Thú cấp 8 thượng vị rồi, chiến lực so với Chiến Sủng Đại Sư cấp 8 bình thường cũng không kém nhiều lắm, nếu như cô không tin thì có thể tìm giảng viên Lạc để xác thực, cô ấy là người tận mắt nhìn thấy.

Đôi mặt đẹp của Trình Sương Lâm trừng to, vẻ mặt lạnh lùng cũng vì giật mình mà biến hoá.

- Chém giết Ma Hải Thú cấp 8 thượng vị? Cậu ta ? Điều này sao có thể!

Còn giảng viên Lạc được Đổng Minh Tùng nhắc tới dĩ nhiên cô cũng biết, đó là giảng viên mỹ nữ duy nhất trong bốn vị giảng viên cấp cao, Lạc Cốc Tuyết.

Chương 113: Đi Vào Cấp Độ Hơi Sâu Một Chút


Trình Sương Lâm biết, nếu Đổng Minh Tùng cũng đã tới nhắc tới Lạc Cốc Tuyết, mặc kệ nguyên nhân gì, cũng thấy rõ cậu thiếu nhiên trước mắt thực sự không đơn giản.

Đổng Minh Tùng hoàn toàn có thể hiểu được vì sao Trình Sương Lâm giật mình, dù sao lúc trước khi lần đầu nghe đến, ông cũng vô cùng khiếp sợ, nhưng ông tin Lạc Cốc Tuyết sẽ không nói dối, hơn nữa từ chuyện Lôi Quang Thử, ông cũng đoán được phía sau đối phương có Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp bí mật bồi dưỡng Tô Bình, vì thế đối với việc Tô Bình có thực lực như vậy, tuy rằng giật mình nhưng cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận.

- Giảng viên Tô là kỳ tài khó gặp, người bình thường không thể nhận xét, đáng tiếc giảng viên Tô không tham gia giải đấu Sủng Sư tinh anh, nếu không thì vô cùng có khả năng đại diện cho khu vực của chúng ta thi đấu.

Đổng Minh Tùng tiếc nuối nói.

Trình Sương Lâm ngạc nhiên không nói nên lời.

Cô làm giảng viên đã bốn năm năm, bản thân cũng là học viên tốt nghiệp xuất chúng, làm giảng viên mấy năm nay cũng gặp không ít học viên yêu nghiệt cực kỳ xuất sắc, chẳng hạn như quán quân năm ba của năm nay, Diệp Hạo, cùng với một kỳ tài nữa là Tô Yến Dĩnh.

Còn có ngôi sao của năm ngoái...mỗi một người trong số họ đều thuộc loại kinh tài tuyệt diễm, cũng là niềm tự hào của học viện và giảng viên bọn họ.

Nhưng mà.

Những người này khi ở tuổi của Tô Bình cũng không có khả năng đánh chết Ma Hài Thú cấp 8 thượng vị, điều này đúng là không thể tưởng tượng được.

Nghĩ tới hình ảnh Tô Bình cà lơ phất lơ đạp xe lúc trước, cùng với một bộ quần áo rẻ tiền, Trình Sương Lâm cảm thấy có chút mơ hồ, đúng là thiên ngoại hữu thiên, cô hiểu rõ, dù sao cô đã từng xem giải đấu Sủng Sư tinh anh, đã thấy qua nhiều thiên tài chân chính, đã từng có Chiến Sủng Sư tiến vào trận chung kết toàn cầu, lại có thể thực lực cấp 6 lại có thể triệu hồi sủng thú cấp 9 hung mánh.

Vượt cấp chiến đấu đối với thiên tài mà nói là chuyện bình thường, mà thiên tài yêu nghiệt chân chính còn có thể vượt qua cả một cấp lớn, đây thật khiến cho mọi người cảm thấy xấu hổ.

Giống kiểu thiên tài như Tô Bình, tuy rằng làm kẻ khác khiếp sợ, nhưng cô cũng có thể chấp nhận, điểm duy nhất cô không nghĩ tới là một người có thể toả sáng trong giải đấu Sủng Sư tinh anh lại đứng ở trước mặt mình.

Hơn nữa hình tượng này...so với suy nghĩ của cô hoàn toàn không phù hợp.

Đổng Minh Tùng thấy cô không chuyện, liền nói với Tô Bình:

- Cậu đã chuẩn bị thoả đáng rồi chứ? Dạy đề mục gì, chuẩn bị dạy cái gì?

Tô Bình quả thật không chuẩn bị trước, đành hỏi lại:

- Bình thường dạy cái gì?

Đổng Minh Tùng vừa nghe đã biết cậu không hề chuẩn bị gì, cười khổ trong lòng, nói:

- Bình thường giảng viên sẽ dạy về kỹ năng tăng phúc căn bản của Chiến Sủng Sư, hoàn cảnh sinh thái của sủng thú, một số kiến thức cơ bản phối hợp với kỹ năng của sủng thú, mà giảng viên cấp cao muốn dạy là những thứ không có trong sách giáo khoa.

- Thí dụ như tâm đắc bồi dưỡng sủng thú của cậu, hoặc là một loại kỹ năng đặc biệt nào đó hữu dụng do tự cậu sáng tạo ra, hoặc là dạy sủng thú thực chiến, hoặc dùng một loại kỹ năng nhưng tạo ra những hiệu quả khác nhau, vân vân...

Nghe ông ta nói xong, Tô Bình ngẩn người, không nghĩ tới giảng bài lại phức tạp như vậy, người bình thường đúng là không có cách nào giảng dạy được.

- Giảng viên Lạc dạy cái gì?

Tô Bình tò mò hỏi.

Đổng Minh Tùng cười, nói:

- Giảng viên Lạc của học viên chúng ta quanh năm ở Hoang Khu chiến đấu, cô ấy giảng dậy kinh nghiệm thực chiến, cùng bí quyết sinh tồn ở Hoang Khu, đây là thứ mà học viên hướng tới, dù sao phần lớn học viên sau khi tốt nghiệp đều lựa chọn vào Hoang Khu, đây là chiến trường tương lai của bọn họ, mọi người đều muốn mau chóng quen thuộc cùng hiểu biết.

Tô Bình đã rõ, lại hỏi:

- Còn ba giảng viên khác đâu?

- Bọn họ cũng dạy không khác lắm, nhưng nội dung đều có sự khác biệt, có đôi khi cũng sẽ dạy tâm đắc bồi dưỡng sủng thú của mình, ví dụ như giảng viên Lam Hà, anh ta vẫn cũng được xem là một nửa Bồi Dưỡng Sư, cho nên dạy cho học viên một ít bí chiêu bồi dưỡng sủng thú.

Nói đến đây, Đổng Minh Tùng nghĩ đến Tô Bình cũng coi như một nửa Bồi Dưỡng Sư, dù sao sau lưng cậu còn có một vị Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp, kiểu gì cũng sẽ truyền thụ cho Tô Bình một ít gì đó.

- Cậu cũng có thể trò chuyện về vấn đề bồi dưỡng sủng thú trong lúc giảng bài, hẳn là có thể hấp dẫn không ít học viên.

Tô Bình không đáp lại đề nghị của ông ta mà rơi vào suy tư.

Đổng Minh Tùng thấy Tô Bình đang cân nhắc cũng không làm phiền, quay đầu nói với Trình Sương Lâm:

- Nghe nói cô tìm tôi có việc, có chuyện gì sao?

Trình Sương Lâm đã lấy lại tinh thần, sắc mặt phức tạp nhìn thoáng qua bóng lưng Tô Bình.

Cô tới đây vốn muốn tìm Đổng Minh Tùng hỏi thăm chuyện tài liệu và sách giáo khoa giảng dạy, nhân tiện sẽ nói một chút về chuyện Tô Bình nhậm chức, nhưng hiện tại xem ra mình không có lý do gì để bắt bẻ Tô Bình, dù sao Tô Bình cũng không phải giảng viên bình thường, ý kiến của cô không có tác dụng gì.

- Mấy bộ tài liệu giảng dạy hình như có vấn đề.

Trình Sương Lâm đưa mấy quyển sách cho Đổng Minh Tùng, nói:

- Bên trong có chỗ có vấn đề, tôi đã gấp trang làm ký hiệu, phó hiệu trưởng nếu có rảnh thì xem qua một chút, ông là Chiến Sủng Đại Sư cấp 8, hiểu biết so với tôi nhiều hơn, không biết tài liệu có vấn đề hay chỉ là sự lý giải của riêng tôi.

Đổng Minh Tùng ngạc nhiên, nhìn thoáng qua mấy quyển tài liệu trên bàn, sau đó nhìn Trình Sương Lâm, nhẹ nhàng cười, nói:

- Tốt, chờ tôi xem xong sẽ cho cô đáp án.

Trình Sương Lâm làm việc rất nghiêm túc, ông hết sức tán thưởng.

Trình Sương Lâm gật đầu, nhìn Tô Bình một cái rồi xong quay người rời đi.

Sau khi Trình Sương Lâm rời đi, Đổng Minh Tùng gọi Phùng Nham Cảnh ngoài cửa để anh ta đi báo cho chủ nhiệm các lớp về việc Tô Bình sắp giảng bài, thuận tiện tuyên dương thân phận của Tô Bình.

Phùng Nham Cảnh trả lời một tiếng, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhưng không biểu lộ gì.

Sau khi Phùng Nham Cảnh rời đi, Tô Bình cũng không chịu thua nghĩ xem sẽ dạy cái gì. Sở dĩ cậu suy nghĩ lâu như vậy không phải bởi vì không nghĩ ra sẽ dạy cái gì, mà là có quá nhiều thứ cậu có thể dạy, phải chọn lọc một số thứ ít tuyệt mật hơn để dạy.

Chớ thấy cậu không rèn luyện ở Hoang Khu, cấp bậc tinh lực bản thân cũng không cao, thời gian trở thành Chiến Sủng Sư cũng ngắn ngủi.

Nhưng mà.

Trong vị diễn bồi dưỡng cậu đã tử vong không ít hơn trăm nghìn lần, đi qua nhiều vị diện bồi dưỡng, kiến thức của cậu rất phong phú.

Có sủng thú thời thượng cổ đã sớm biến mất trong Liên Bang Đồ Giám (sách minh hoạ), có sủng thực sớm đã không còn dấu vết, có kinh nghiệm đấu tranh sinh tồn ở trong nhiều hoàn cảnh, cũng có kinh nghiệm đối mặt với sủng thú cấp cao, Vương Thú, cùng các loại sinh vật cao hơn Vương cấp.

Mặc dù gặp được hai loại sau cùng cậu bị miểu sát (chết trong nháy mắt), nhưng ít ra Vương Thú ra tay tấn công còn có dấu vết để lần theo, mà cậu đã nhìn thấy nó.

Một số loại hình Vương Thú khác nhau, chúng nó sẽ giải phóng kỹ năng ra sao, mở đầu như thế nào cùng với thói quen tấn công, nhưng điều này cậu đều biết.

Còn có một ít thực vật có kịch độc trí mạng, lại có săn mồi tiếp con mồi thế nào, cậu cũng nhớ rõ.

Mấy thứ này, ở bên trong Hoang Khu trên Lam Tinh này rất ít gặp.

Nhưng mà ở thế giới bên trong vết rách tinh không lại vô cùng có khả năng bắt gặp.

Dù sao ở bên trong vết rách tinh không cũng thường xuất hiện một vài thứ sớm đã tuyệt tích, tương tự như vị diện bồi dưỡng mà Tô Bình hay tiến vào.

Ngoại trừ những kiến thức này, bản thân Tô Bình cũng hiểu biết về kỹ sâu sắc, thí dụ như dùng kỹ năng chấn nhiếp phá giải công kích tinh thần, đây chính là bí quyết độc môn của cậu.

Ngoài ra còn có một số kỹ năng phối hợp khác có công dụng vô cùng thần kỳ, tất cả cũng đều do cậu tự mình trải nghiệm trăm nghìn thứ tử vong mà tìm ra.

- Thế nào, nghĩ kỹ chưa?

Đổng Minh Tùng nhìn thấy vẻ mặt Tô Bình thả lỏng, mỉm cười nói:

- Đừng quá áp lực, cậu có thể cân nhắc loại sủng thú mà cậu am hiểu, giống như Lạc Cốc Tuyết, cô ấy chủ yếu giảng dạy về sủng thú hệ hỏa, cô ấy còn có một con sủng thú hệ hỏa là Thánh Diễm Điểu, có nghiên cứu cực sâu đối với hệ hỏa, còn có giảng viên Lam Hà, người này nghiên cứu sâu về sủng thú hệ thủy, tất cả học viên ưa thích sủng thú hệ hỏa cùng hệ thủy sẽ không bỏ qua bất cứ khóa học nào của bọn họ.

Tô Bình gật đầu:

- Tôi sẽ dạy Vong Linh Sủng (sủng thú hệ Vong Linh).

- Vong Linh Sủng?

Đổng Minh Tùng ngạc nhiên.

Vong Linh Sủng là vốn là một hệ độc lập như hệ Long và hệ Ác Ma. Nhưng bởi vì người dùng quá ít nên bây giờ đã được xếp vào hệ Ác Ma.

Ở học viện Phượng Sơn này, người dùng Vong Linh Sủng cực ít, dù sao bề ngoài của Vong Linh Sủng vô cùng dữ tợn xấu xí, hơn nữa đồ ăn của Vong Linh Sủng rất khó tìm, thậm chí có Vong Linh Sủng còn muốn dùng trái tim tươi mới làm thức ăn...điều này thật sự là một thử thách tâm lý lớn đối với học viên bình thường!

- Không được sao?

Tô Bình hỏi.

Đổng Minh Tùng cười khổ:

- Cũng không phải không được, chỉ là học viên dùng Vong Linh Sủng quá ít, chỉ sợ...

- Học viên có thể không dùng, điều này không có vấn đề, nhưng một khi bọn họ đến Hoang Khu thì kiểu gì cũng sẽ có lúc gặp phải, chẳng lẽ bọn họ còn có thể lựa chọn tác chiến với quái vật gì sao?

Tô Bình nói.

Đổng Minh Tùng ngẩn ra, khẽ gật đầu:

- Điều này cũng đúng, như vậy là cậu dự định giảng giải một ít vấn đề tác chiến cùng Vong Linh Yêu Thú?

- Gần giống vậy.

Tô Bình gật đầu.

Cậu đã nghĩ kỹ.

Dạy một ít thứ hữu dụng, nhưng sẽ không phải là thứ bí mật gì.

Ví dụ như đi hơi sâu vào cấp độ kỹ xảo chiến đấu.

Hoặc là đi hơi sâu vào kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã.

Lại hoặc là đi hơi sâu vào kỹ năng ứng dụng.

Không phải cậu có muốn tư tàng, về cơ bản nhiêu đây đã đủ cho đám học viên tiêu hóa, nếu đi vào quá chuyên sâu, ngay cả chính cậu sử dụng cũng khó khăn, trong đó đơn giản nhất chính là dùng kỹ năng uy hiếp phá giải công kích tinh thần.

Nhưng cái này đã được tính là tương đối khó rồi.

Phải nắm chắc thời gian thi triển vừa đúng, chênh lệch đến một mili giây, người bình thường cho dù biết được cũng dùng không được.

Chương 114: Oanh Động


- Thôi được.

Đổng Minh Tùng thông qua Lạc Cốc Tuyết nên biết được Tô Bình dùng một con Khô Lâu kỳ dị để chém giết Ma Hài Thú. Từ đó có thể thấy được Tô Bình rất quen thuộc và hiểu rõ đối với các sinh vật hệ Vong Linh. Chắc chắn cậu ta biết được vài thứ không hề được ghi chép lại hoặc có truyền thụ trên sách.

Cụ thể như thế nào thì vẫn phải đựa vào trình độ của bản thân Tô Bình, ông ta có quan tâm cũng vô dụng.

Rất nhanh, sau thi Phùng Nham Cảnh thông báo có tân nhiệm giảng viên cấp cao sẽ giảng bài, tin tức nhanh chóng được truyền vào tai các chủ nhiệm và giảng viên của các lớp năm nhất. Khi mọi người lên Website của học viện, nhìn thấy dung mạo của tân nhiệm giảng viên cấp cao mới được thêm vào, tất cả đều bị chấn kinh, vẻ ngoài của người này thực sự quá trẻ tuổi.

Mà ở bên trong còn có sơ yếu lý của Tô Bình.

Lý lịch sơ lược thật sự là “đơn giản”, vô cùng vắn tắt, chỉ có tên, tuổi và sự tích. Sự tích chỉ có một đó là đã từng giết chết một con Ma Hài Thú cấp 8 thượng vị.

Chỉ riêng một sự tích này đã khiến cho tất cả mọi người kinh hãi.

Tất cả các đạo sư đều cảm thấy không thể tưởng tượng được, phía trên ghi rõ tuổi của Tô Bình chỉ vẻn vẹn mười tám tuổi, ở độ tuổi này có thể giết Ma Hài Thú sao?

Hơn nữa còn là một con Ma Hài Thú loại tinh anh (ưu tú)?

Sau khi khiếp sợ, các giảng viên và giáo viên chủ nhiệm đều sinh lòng hiếu kì với vị tân nhiệm giảng viên cấp cao thần bí này. Họ muốn xác minh sự tình thật hay giả, đồng thời nhanh chóng lan truyền tin tức Tô Bình sẽ giảng bài cho tất cả các học viên năm nhất biết, để các học viên tranh thủ đi xem thử một chút.

Thật giả thế nào thấy tận mắt thì sẽ biết.

Rất nhanh, toàn bộ năm nhất sôi trào lên.

Tân nhiệm giảng viên cấp cao, mười tám tuổi tuổi, từng giết Ma Hài Thú...vẻn vẹn mấy chữ ngắn gọn súc tích đó trong nháy mắt đã hấp dẫn tất cả ánh mắt mọi người.

Trong đó, bắt mắt nhất chính là tuổi tác. Trong bốn vị giảng viên cấp cao khác, người mạnh nhất là giảng viên Tần thì chắc chắn cũng có thể giết Ma Hài Thú, ngay cả yêu thú cấp 9 cũng có thể địch nổi. Nhưng tuổi của hắn đã hơn bốn mươi rồi, mà Tô Bình mới chỉ có mười tám...

Nếu như việc này là thật thì sẽ quá kinh khủng!

Trong nhất thời, trong đám học viên vang lên đủ loại tranh luận, có nghi ngờ, có hiếu kỳ, có chấn kinh, nhưng cho dù như thế nào chăng nữa thì vị giảng viên cấp cao mới này vô cùng thần bí, tất cả mọi người đều muốn phân rõ hư thật (thật giả).

Ban sáu năm nhất.

Tô Lăng Nguyệt ngồi ở bàn học của mình, cô đang đăm chiêu suy nghĩ về một đề mục trên sách.

Đề mục là:

“Tiểu Minh dùng Diễm Vĩ Kê (gà đuôi lửa) cấp 3 đối chiến với tiểu Hồng dùng Trạch Ngạc Thú (cá sấu) cấp 3 ở vùng đầm lầy, Chiến Sủng Sư hai bên đều có kỹ năng tăng phúc như nhau.

Hỏi:

Tiểu Minh có thể sử dụng mấy phương pháp để giành được thắng lợi?”

Dĩ nhiên là đề thi này đã loại bỏ tính chất phụ trợ của Chiến Sủng Sư, cho bằng nhau hết, chỉ khảo nghiệm mức độ lý giải và kỹ năng vận dụng các sủng thú.

- Có bao nhiêu khả năng đây?

Thông thường mà nói, hoàn cảnh đầm lầy là ưu thế sân nhà của Trạch Ngạc Thú, Diễm Vĩ Kê muốn thắng không phải dễ dàng chứ nói gì đến có mấy cách để thắng ???

Đây là một đề thi khá hóc búa, cô rơi vào suy tư, một bên quay quay cây bút chì trên tay, một bên suy nghĩ tưởng tượng các giả thiết.

Lúc này, bỗng nhiên chung quanh vang lên tiếng hò hét ầm ĩ.

Tô Lăng Nguyệt đang suy nghĩ thì bị ngắt quãng, nhíu nhíu mày, nhìn thoáng qua đám bạn học xung quanh. Cô phát hiện mọi người đều đang cầm điện thoại, ngạc nhiên tranh luận điều gì đó rất hăng say.

“Tân nhiệm giảng viên cấp cao?”

“Mười tám tuổi?”

Từ trong miệng của bọn họ Tô Lăng Nguyệt nghe được vài chữ, đuôi lông mày cô chau lên, cũng đang chuẩn bị lấy điện thoại ra xem đã xảy ra cái gì. Bỗng nhiên nữ sinh ngồi cùng bàn bên cạnh đụng đụng cánh tay của cô, ngạc nhiên nói:

- Nguyệt Nguyệt nhìn xem, học viện của chúng ta mới có một giảng viên cấp cao mới đấy, lại chỉ có mười tám tuổi. Thế mà bên trên ghi rõ đối phương đã từng giết được Ma Hài Thú, điều này quá là khoa trương đi, cũng không biết thật hay giả.

-

Ánh mắt Tô Lăng Nguyệt nhìn nghiêng qua, đập vào mắt là một bức chân dung lớn choáng ngợp màn hình điện thoại di động. Mà người trong hình lại là ông anh đáng giận của mình.

Tô Lăng Nguyệt sửng sốt.

Sau đó theo bản năng cô nhìn thoáng qua cô bạn thân của mình, từ lúc nào thì cô bạn thân phải lòng ông anh của mình rồi?

Tốt lắm, lại dám ra tay với người bên cạnh mình, con thỏ còn không ăn cỏ ở gần hang đâu đấy!

Lúc này Tô Lăng Nguyệt đặt ngón tay ở trên đùi khẽ xiết lại, âm thầm nghiến răng nghiến lợi, mà Tưởng Tinh Vũ vuốt lên màn hình, vừa xem vừa nói:

Tô Lăng Nguyệt sững sờ lần nữa.

Lúc này cô mới chú ý đến, ảnh chân dung của Tô Bình hình nền điện thoại mà là ở trên website của học viện.

Cô lập tức chộp lấy điện thoại của Tưởng Tinh Vũ xem. Quả nhiên đây là Website của học viện, mà giao diện ở trên cùng đúng là tag giảng viên cấp cao. Mình không nhìn lầm chứ?

Tô Lăng Nguyệt trợn tròn hai mắt giống như nhìn thấy quỷ, cái tên phế tài trong nhà mình lại là giảng viên cấp cao của học viện?

- Không thể nào?

- Chẳng lẽ Website của học viện đã bị hack?

Thấy bộ dáng ngây người của cô, Tưởng Tinh Vũ chợt nhớ tới điều gì đó, cũng nhanh chóng mở to miệng, kinh ngạc nói:

- Nguyệt Nguyệt, người này không phải là ông anh vô dụng mà cậu từng nói đó sao? Không phải cậu nói anh ta chỉ là người bình thường, chưa từng thức tỉnh mà, như thế nào....

Đầu óc của Tô Lăng Nguyệt cũng kêu ông ông lên, rối thành một đoàn, không có cách nào trả lời. Nhưng cô vẫn cảm thấy nhất định là đã sai lầm ở chỗ nào rồi, mặc dù cô biết Tô Bình vừa mới thức tỉnh không lâu.

Thế nhưng, coi như là đã thức tỉnh thì cũng không thể bay lên làm một vị giảng viên cấp cao chứ?

Phía dưới còn có ghi cái gì mà đã giết Ma Hài Thú, quả thực là thiên phương dạ đàm (nói chuỵện trên trời).

- Tớ đi hỏi Trình chủ nhiệm xem.

Tô Lăng Nguyệt lấy lại tinh thần, lập tức đứng dậy đi.

Tưởng Tinh Vũ cũng kịp phản ứng, không nghĩ rằng vị tân nhiệm giảng viên cấp cao làm cả lớp mình oanh động lại là anh trai cô bạn ngồi cùng bàn Tô Lăng Nguyệt. Trong lòng cô vừa khiếp sợ vừa hiếu kỳ, vội vàng nói:

- Tớ cũng đi.

Hai người cùng nhau phóng ra khỏi lớp, đi tìm kiếm chân tướng rõ ràng.

Ở một nơi khác.

Khu vực năm ba của học viện, ở một bãi tập chiến đấu trống trải đã tụ tập không ít học viên, vô cùng náo nhiệt. Bây giờ là thời gian tiết học rèn luyện tự do, không ít học viên luận bàn với nhau, cũng có một vài học viên ngồi nghỉ ngơi dưới bóng cây xanh râm mát bên sân. Mà ở ngoài sân bãi là một thảm cỏ xanh xanh biếc, có hai cậu thiếu niên đang ngồi trên đại thụ (cây lớn), một người mặc áo sơ mi trắng hàng hiệu lưng tựa vào đại thụ, vẻ mặt lười biếng, quay đầu tùy ý đánh giá đám học viên đang so tài với nhau trên sân.

Mặc dù là cùng một lớp học, nhưng đám học viên so tài trong mắt cậu chẳng khác nào trò đùa giỡn trẻ con.

Với thực lực hôm nay của cậu, chỉ có một mục tiêu là đợi tốt nghiệp xong sau đó tiến vào Hoang Khu liều mạng tranh đấu. Với lại, sắp tới cậu sẽ tham gia giải đấu Sủng Sư tinh anh đáng trông chờ. Cậu không biết với thực lực hiện tại của mình thì có thể xông đến vị trí thứ mấy.

- Diệp thiếu gia, cầm lấy.

Một cậu thiếu niên khác ở bên cạnh đưa cho Diệp Hạo mấy xâu thịt nướng, cậu thiếu niên này đang ngồi trên mạng nhện giăng kín giữa các nhánh cây, mạng nhện này do sủng thú của cậu ta phun ra, nó có tinh đàn hồi cao, rất bên chắc.

Diệp Hạo tiện tay nhận lấy, cắn mấy cái, bỗng nhiên cảm thán:

- Chờ sau khi tốt nghiệp thì sẽ không còn được ăn loại hương vị đặc trưng của học viện như thế này nữa rồi.

Cậu thiếu niên bên cạnh cười nói:

- Với thân phận của cậu mà còn thiếu loại món ăn vỉa hè này sao, muốn ăn thì sau này trở về lại mua là được thôi.

Diệp Hạo lắc đầu cười một tiếng, không nhiều lời nữa. Sau khi ăn xong một xâu, tiện tay bắn cây xiên lên thân cây ở đối diện, như một mũi tên nhọn dính chắc trên đấy.

- Về sau nếu có thời gian rảnh rỗi, tôi sẽ đi Hoang Khu cấp C thăm cậu.

Diệp Hạo nói với cậu thiếu niên.

- Không vấn đề, đến lúc đó chúng ta sẽ đi uống một trận thoả thích.

Cậu ta cười đáp.

Diệp Hạo mỉm cười, bỗng nhiên cậu cảm giác điện thoại trong túi quần đang rung lên báo hiệu có tin tức. Cậu tiện tay lấy ra để xem, là có tin mới.

Cậu ta bấm mở rồi nhìn thoáng qua, vẻ mặt vốn ung dung nhẹ nhàng lập tức hóa thành khó hiểu. Cậu ta cau mày, lại ấn vào đường link mới được gửi đến.

Rất nhanh, giao diện được kết nối đến Website của học viện, hiển thị trang của giảng viên cấp cao.

Năm bức ảnh chân dung hiện ra trong tầm mắt, bốn hình phía trước cậu đã sớm nhìn tới phát chán, nên giờ phút này mới liếc mắt đã thấy được chân dung mới xuất hiện kia. Con ngươi của cậu ta chợt co rụt lại, vẻ mặt chấn kinh.

- Là cậu ta?

Khuôn mặt này, cậu đã nhớ rất kỹ rất rõ ràng.

Chính là buổi biểu diễn thi đấu hôm trước, người đứng ở bên cạnh Tô Yến Dĩnh, ông chủ Tô.

Chẳng những thế cậu còn bỏ ra mười ngàn tệ hẹn trước đối phương, sao có khả năng quên được gương mặt này.

“Không phải người này mở cửa hàng sủng thú sao? Sao mà chỉ chớp mắt đã trở thành giảng viên cấp cao của học viện rồi?”

Cậu nhấn vào để xem, tính danh, tuổi tác, sự tích...đã từng giết được Ma Hài Thú???

Diệp Hạo ngây người.

Cậu thiếu niên bên cạnh nhìn thấy phản ứng của cậu, kinh ngạc dò hỏi:

- Sao vậy?

Diệp Hạo ngơ ngác chưa có lấy lại tinh thần, mãi đến một hồi sau cậu mới tỉnh táo lại được. Ánh mắt nhìn lướt qua màn hình một lần nữa, ấn refesh, vẫn y nguyên như vậy. Sắc mặt cậu khẽ biến hóa, có chút nặng nề, nói:

- Học viện mới nhận thêm một vị giảng viên cấp cao, hôm nay sẽ đến giảng bài, chúng ta đi qua xem thử.

Cậu thanh niên ngạc nhiên, đã sắp đến kỳ nghỉ rồi còn nhận thêm giảng viên mới? Vì sao mình không nhận được tin tức gì?

Sưu!

Diệp Hạo khẽ chống bàn tay, xoay người nhảy từ trên cây xuống, từ độ cao bảy tám mét tiếp đất nhẹ nhõm. Sau đó ngựa không dừng vó phóng về hướng khu vực năm nhất.



Giảng viên cấp cao mới đến đã truyền khắp toàn bộ học viện một cách nhanh chóng. Mặc dù chỉ mới thông báo cho các giảng viên và học viên năm nhất, nhưng bởi vì lý lịch sơ lược của Tô Bình thực sự quá kinh người, rất nhanh cũng đã lan truyền tới cả năm hai năm ba.

Trong đó vài học viên đã từng ghé qua cửa hàng của Tô Bình, ngay lập tức họ khiếp sợ nhận ra, đây không phải là ông chủ Tô mà họ vừa gặp qua không lâu trước đấy sao?

“Sao đột nhiên ông chủ Tô chạy tới làm giảng viên?”

“Còn là giảng viên cấp cao nữa?”

Trong khi mọi người con đang kinh ngạc, Đổng Minh Tùng đã sắp xếp xong khu vực giảng bài cho Tô Bình. Nhưng vừa mới công bố ra thì sân bãi đã đầy ắp người.

Mặc dù đại đa số học viên đến đây đều ôm trong lòng thái độ nghi vấn, nhưng càng nhiều hơn là sự hiếu kỳ.

Lẫn trong đám người xếp hàng cũng có không ít học viên năm hai năm ba, nhưng bởi vì buổi giảng bài hạn chế chỉ cho phép năm nhất vào, tất cả năm hai năm ba đều bị từ chối phải chỉ có thể đứng ở bên ngoài sân nghe giảng.

Cách thời gian giảng bài còn nửa tiếng nhưng trong sân đã đầy người ngồi, không còn một chỗ trống, cực kỳ náo nhiệt.

Dù sao thì đây là lần thứ nhất tân nhiệm giảng viên cấp cao giảng bài, rất được mọi người chú ý. Cho nên có độ hot như thế này cũng không tính là kì lạ.

Sân bãi này có thể chứa mười ngàn người.

Bên trong còn có sân bãi chiến đấu thuận tiện các giảng viên triệu hồi sủng thú của mình ra để thực hiện thao tác dạy học.

Chương 115: Chất Vấn


Ở trong đám người, Tô Lăng Nguyệt ngồi chung với mấy cô bạn thân, sát bên cạnh là đứa bạn ngồi cùng bàn, Tưởng Tinh Vũ.

Giờ khắc này, Tô Lăng Nguyệt tỏ ra cực kỳ yên tĩnh. Sắc mặt cô không ngừng biến ảo, cảm xúc rất phức tạp. Không lâu trước đó, Tưởng Tinh Vũ cùng cô đi tìm chủ nhiệm lớp Trình Sương Lâm hỏi thăm, kết quả đã chứng thực đây là sự thật.

“Người anh bất tài vô dụng mình thật sự là giảng viên cấp cao của học viện?

Không phải anh ta đang quản lý cửa hàng nhỏ của gia đình hay sao?

Thực sự cô không có cách nào nghĩ thông được, một người bình thường như Tô Bình sao lại có thể có quan hệ với học viện? Với tư chất của Tô Bình, coi như muốn chen vào học viện của cô làm một học viên cũng đã quá sức rồi, chớ nói chi là trở thành giảng viên dạy học cho đám học viên thiên tài, hơn nữa còn là giảng viên cấp cao có địa vị cao nhất trong học viện?

Nếu ai nói Tô Bình có bản lãnh này, Tô Lăng Nguyệt sẽ một trăm hai mươi phần trăm không tin tưởng.

Sớm chiều mỗi ngày ở chung, chẳng lẽ cô còn không biết Tô Bình có năng lực thế nào sao? Nếu thật sự giống như trên lý lịch đã mô tả đã từng giết chết Ma Hài Thú, vậy sao ở nhà anh ta lại chịu nhún nhường mình chứ?

Với tính tình ỷ mạnh hiếp yếu từ thuở nhỏ của tên đáng giận này, đã sớm khi dễ mình đến sống dở chết dở.

Đợi lát nữa khi bắt đầu giảng bài, Tô Lăng Nguyệt muốn xem xem cuối cùng là xảy ra chuyện gì?

Dưới vạn chúng chú mục (cái nhìn của nhiều người), trong sự mong mỏi của tất cả mọi người, rốt cục, đã đến giờ giảng bài.

Ra sân đầu tiên lại không phải Tô Bình, mà là Lạc Cốc Tuyết với vóc dáng thon thả ngạo nhân. Cô ung dung đi đến bục giảng.

Lạc Cốc Tuyết vừa xuất hiện, hiện trường vang lên một tràng âm thanh kinh ngạc lẫn tiếng phản đối. Mặc dù gặp được Lạc Cốc Tuyết thì bọn họ cũng thật cao hứng. Nhưng hôm nay tất cả mọi người đến đây là vì tân nhiệm giảng viên cấp cao mới.

Các bạn học sinh, làm ơn yên lặng, tôi long trọng giới thiệu với mọi người một chút, người bạn của tôi, cũng chính là giảng viên cấp cao mà học viện chúng ta vừa mới nhận vào, giảng viên Tô Bình!

Lạc Cốc Tuyết bình thản đứng ở trên đài, nhìn quanh toàn trường mỉm cười nhẹ nhàng nói.

Khi biết tin Tô Bình sắp sửa giảng bài, người chạy tới đầu tiên là cô. Biết Tô Bình là người mới, lại rất trẻ tuổi nên khó làm cho mọi người phục tùng. Cô cố ý đến đây ổn định tình hình giúp cậu.

Nghe Lạc Cốc Tuyết nói xong, lúc trước có một vài học viên tính khí nóng nảy đều giật mình tỉnh táo lại. Không thể tưởng giảng viên Tô lại có quan hệ với Lạc Cốc Tuyết, xem ra bối cảnh của người này rất sâu.

Ở hậu trường, Đổng Minh Tùng và Phùng Nham Cảnh đứng bên cạnh Tô Bình, Đổng Minh Tùng khích lệ Tô Bình:

Đi thôi, cố lên!

Tô Bình rất bất đắc dĩ, tình huống nào mà cậu chưa từng thấy qua? Vấn đề đơn giản như thế đâu phải dầu sôi lửa bỏng gì.

Có điều đây cũng là ý tốt của đối phương, cậu khẽ gật đầu đáp ứng rồi đi ra ngoài.

Khoảnh khắc khi cậu ra sân, ánh mắt của toàn trường lập tức đổ dồn lại, âm thanh ầm ĩ cũng trở thành yên ắng.

Dung mạo của Tô Bình giống hệt như ảnh chụp, thật sự là rất trẻ trung.

“Người này thật sự là giảng viên?”

Tô Bình ngẩng đầu nhìn lướt qua toàn trường, cậu có thể thấy rõ ràng mỗi chi tiết trên gương mặt của từng học viên. Kể cả từng sợi lông tơ bé nhỏ trên những gương mặt ấy, đây là thị lực siêu cường mà chiến thể mang lại.

Vẻ mặt Tô Bình hết sức bình thản, đi thẳng một đường tới bục giảng, cũng nhìn thấy Lạc Cốc Tuyết xoay người lại cho mình một mắt cổ vũ.

Các bạn học sinh mạnh giỏi, tôi là giảng viên giảng bài lần này, Tô Bình, Bình của bình tĩnh.

Tô Bình tự giới thiệu trước, thanh âm của cậu được microphone phóng đại truyền đi khắp toàn trường. Cho dù là tuốt bên ngoài sân bãi cũng có thể nghe được thanh âm của cậu.

Lạc Cốc Tuyết nhìn thấy Tô Bình trấn định tự nhiên, không có chút luống cuống nào, ánh mắt hiện lên một tia khen ngợi. Cô biết mình đã quá lo lắng rồi. Trước đây khi Tô Bình ở Hoang Khu giết Ma Hài Thú cũng mặt không đổi sắc, huống chi là đối diện với đám học viên miệng còn hôi sữa?

Cô yên lòng đi xuống, đứng ở dưới đ
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6