Sau khi Linh Trì thăng cấp thành công, Tô Bình kích động, hiện tại cậu muốn thai nghén một lần thử xem có thể trúng lớn hay không?
Với lại, hiện tại là tháng bảo hộ tân thủ (người mới), theo lời hệ thống nói, phí tổn thai nghén là một phần mười, hiện tại thai nghén mỗi lần chỉ tốn một ngàn điểm năng lượng, chờ qua tháng tân thủ thì phải mất mười ngàn điểm năng lượng!
Đột nhiên, Tô Bình nghĩ đến lần trước Linh Trì thai nghén được quả trứng kia, quả trứng đó được cậu đưa vào bên trong “Nơi nuôi dưỡng”, dùng linh khí ôn dưỡng ấp trứng, đến nay còn chưa phá xác, cũng không biết sẽ là sủng thú huyết thống cấp bậc gì.
- Một lần một ngàn, hôm nay thu phí bồi dưỡng chuyên nghiệp đã kiếm lời được 1 triệu, cũng chính là 10 ngàn điểm năng lượng, vừa vặn dùng để thăng cấp Linh Trì, hiện tại trong tay còn thừa lại hơn bảy ngàn, có thể thai nghén bảy lần.
Trong lòng Tô Bình đang tính toán, đương nhiên cậu cũng không thể tiêu hết tiền trong chuyện này, dù sao số tiền này cũng là những khách hàng đầu tiên đặt đơn hàng, cậu còn muốn dùng số tiền này đi làm nhiệm vụ, hoàn thành bồi dưỡng dưỡng thú cho bọn họ mới được, trong đó bồi dưỡng chuyên nghiệp là nhiệm vụ khó khăn nhất, có thể phải tốn mất mấy ngàn năng lượng đập vào bồi dưỡng vị diện mới có thể giải quyết.
- Nếu thai nghén thất bại, một ngàn năng lượng sẽ tan thành mây khói.
Tô Bình nghĩ đến bài học lần trước, trong lòng có chút khẩn trương, lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh, lần này thai nghén thất bại cũng không phải một 100 tệ, mà đến tận một ngàn năng lượng đấy, cũng chính là 100 ngàn tệ!
Khoản tiền này tương đương với một năm học phí của Tô Lăng Nguyệt!
Còn đối với những người làm việc bình thường mà nói, phải tốn hai năm ba mới có thể kiếm được.
Cậu đứng trước mặt Linh Trì, chắp tay trước ngực, trong miệng lẩm bẩm.
- Nam mô a di đà phật, Bồ Tát phù hộ...Amen!
Cầu đủ các vị thần một lần, Tô Bình hít sâu một hơi, dứt khoát lựa chọn mở ra thai nghén.
Khấu trừ 1000 điểm năng lượng!
Theo năng lượng biến mất, Linh Trì sáng lên hào quang, lần này hào quang mạnh mẽ hơn so với Linh Trì cấp 2 rất nhiều, Tô Bình có thể cảm nhận được tinh lực xung quanh đã nồng đậm trước đó gấp mười lần.
Một phút sau, hào quang tản đi, bên trong Linh Trì đen kịt xuất hiện, một con tiểu Nham Sư còn nhỏ có huyết thống cấp 5 đang ngồi xổm, da màu hổ phách, hai mắt tò mò nhìn Tô Bình, nghiêng đầu dò xét.
Tô Bình nhìn thấy là tiểu Nham Sư, có chút thất vọng, mặc dù thai nghén không thất bại, nhưng sủng thú huyết thống cấp 5, bên ngoài bán một con cũng kiếm hơn 100 ngàn tệ, nhưng với cậu mà nói là thua thiệt lớn.
Tô Bình ôm tiểu Nham Sư từ bên trong Linh Trì ra, đứa nhỏ này dường như rất thân mật với cậu, nó dùng cái đầu nhỏ mềm mại cọ lấy cánh tay của cậu, vô cùng vui sướng.
Nhìn thấy đôi mắt ngây thơ của nó, sự thất vọng trong lòng Tô Bình cũng nhanh chóng tan thành mây khói, cậu nhẹ nhàng vuốt vuốt đầu nhỏ mềm mại của nó, bỏ nó đưa vào trong “Nơi nuôi dưỡng”, sau đó cậu lại trở về trước Linh Trì, tiếp tục thai nghén.
Lại mất đi một ngàn điểm năng lượng.
Sau đó bên trong Linh Trì tuôn ra năng lượng nồng đậm, không ngừng áp súc, từng sợi năng lượng vờn quanh lõi trung tâm, giống như đang ngưng tụ, chờ ánh sáng năng lượng dần dần thu lại, Tô Bình vội vàng nhìn đến. Trước tiên cậu nhìn thấy một cái đuôi mảnh khảnh đỏ thẫm, cậu còn tưởng là loài rắn, sau đó nhìn thấy hai cánh giãn ra, mới biết được không phải, đến khi hình dáng sủng thú hiện rõ hoàn toàn, Tô Bình kinh ngạc phát hiện, đây là một con Long Thú!
Hiện tại sốt dẻo nhất không phải là sủng thú hệ Long sao?
- Đây là. . .Luyện Ngục Chúc Long Thú cấp 9?
Tô Bình kinh ngạc.
Ngoại trừ lác đác mấy con Vương Thú, sủng thú cấp 9 đã là đứng đầu Kim Tự Tháp sủng thú ở trên Lam Tinh này rồi, mà sủng thú cấp 9 cũng có mạnh có yếu, nếu mạnh mẽ, tiếng tăm sẽ cực lớn, cho dù là người bình thường không quá để ý đến sủng thú cũng biết được, dù sao trên TV thường xuyên có thể nhìn thấy phong hào Chiến Sủng Sư khống chế sủng thú cấp 9 của mình quay chụp đủ loại quảng cáo, như Ngân Dực Long Thú cấp 9 đại diện hình tượng cho cầu lông, giày thể thao...ở ven đường, khắp nơi cũng có thể thấy được những áp phích to lớn của sủng thú cấp 9.
Sủng thú cấp 9 mạnh mẽ, có thể nói là sủng thú cấp minh tinh rồi.
Một ít phim thương mại thậm chí còn biết dùng sủng thú cấp 9 để quay các trận chiến một cách công khai, như một mánh lời quảng cáo để thu hút sự chú ý của mọi người, bán được vé.
Mà Luyện Ngục Chúc Long Thú trước mắt Tô Bình chính là Long Thú cấp 9 đỉnh phong!
So với hai con Long Thú huyết thống cấp 9 như Ngân Dực Long Thú và Ngân Xà Lôi Long Thú mà Tô Bình từng nhìn thấy ở trận biểu diễn thi đấu trong các học viện thì hung hãn hơn nhiều.
Trong bảng xếp hạng sủng thú cấp 9 trên Lam Tinh này, Luyện Ngục Chúc Long Thú nằm trong top 10 vị trí đầu, còn trong phân loại Long Thú cấp 9 thì nó xếp hạng ba vị trí đầu, về phần Ngân Dực Long Thú cùng Ngân Xà Lôi Long Thú, ngẫu nhiên mới có thể tiến vào mười vị trí đầu, chênh lệch cực lớn.
- Kiếm lời to rồi.
Tô Bình vui vẻ không thôi, đây chính là sủng thú đỉnh cấp có tiền cũng chưa chắc mua được, giá bán đều tính từ trăm triệu trở lên, cực kỳ hiếm thấy, cho dù trên chợ đen cũng khó mà mua được, hiếm khi xuất hiện.
Giờ phút này Luyện Ngục Chúc Long Thú ở bên trong Linh Trì, ánh mắt cảnh giác nhìn Tô Bình, đôi mắt rồng như bảo thạch đỏ thẫm, như hỏa diễm thiêu đốt, bề ngoài của nó cực kỳ xinh đẹp, toàn thân xích lân (vảy đỏ) như lưu ly, đỉnh đầu nhô ra bọc nhỏ, là sừng rồng, hai cánh sau lưng vô cùng ngắn nhỏ, giống như hai cái cánh gà con, hiển nhiên nó không thể dựa vào đôi cánh này mà bay lên.
Tô Bình nhìn nó thật kỹ, càng nhìn càng yêu, mặc dù cậu chờ đợi chính là trúng giải thưởng lớn thai nghén ra Vương Thú, nhưng Linh Trì cấp 3 thai nghén Vương Thú xác suất khá thấp, cũng phải lên tới cấp 4 lúc đó mới có xác xuất xuất hiện Vương Thú tương đối cao, hiện tại cậu chỉ thai nghén hai lần đã có thể dựng dục ra một con Long Thú đỉnh phong, xem như đã vô cùng thành công rồi.
Luyện Ngục Chúc Long Thú há mồm kêu ô ô một tiếng, phát ra tiếng rồng gào thét, nhưng yết hầu còn chưa phát triểu tốt, nghe chẳng khác nào tiếng mèo con kêu, dường như nó đang cảnh cáo Tô Bình, cực kỳ đề phòng cậu.
Tô Bình nhìn thấy bộ dáng này của nó, vô cùng hài lòng, con sủng thú cũng có cá tính nha. Lúc trước thai nghén ra tiểu Nham Sư nhìn quá dịu dàng ngoan ngoãn, mà Luyện Ngục Chúc Long Thú thì lại cẩn thận, không dễ thân cận với nó, sủng thú tính cách thế này bình thường càng khó thuần phục, nhưng lại càng có tiềm lực hơn, trí lực tương đối cao đối với các đồng loại, lại càng dễ lĩnh ngộ ra sủng kỹ.
Tô Bình trực tiếp cùng nó ký kết khế ước.
Huyết văn khế ước linh thú xâm nhập vào trong trán Luyện Ngục Chúc Long Thú, Tô Bình lập tức cảm giác trong ý thức mình lại có thêm một ý thức hơi nhỏ, ý thức này tràn ngập cảnh giác, khẩn trương, cùng bất an.
Mới đến thế giới này, đối với nó cái gì cũng xa lạ, nên trong lòng luôn mang địch ý.
Tuy nhiên vì khế ước linh thú, Luyện Ngục Chúc Long Thú đã không còn đề phòng và địch ý với Tô Bình nữa, chỉ không có quá mức thân cận mà thôi.
Tô Bình nhẹ nhàng ôm nó từ bên trong Linh Trì ra, vuốt ve lân phiến mềm mại ấm áp trên thân nó, trong lòng vô cùng yêu thích, xoa nắn chốc lát, cậu liền mang nó để trong “Nơi nuôi dưỡng”, linh khí trong “Nơi nuôi dưỡng” đối với sủng thú mới sinh là vật đại bổ, nó có thể tăng tốc trưởng thành, nhanh chóng có sức chiến đấu.
Tô Bình trở lại Linh Trì lần nữa, biết đâu lần này thai nghén có thể xuất hiện Vương Thú đây?
Chờ mong là tốt đẹp, nhưng dường như may mắn của cậu đã tiêu hao hết, lần thứ ba thai nghén thất bại!
Một ngàn điểm năng lượng cứ như vậy bay theo làn gió, ngay cả sủng thú bình thường cũng không thai nghén ra được.
Tô Bình vô cùng hối hận, lại có chút tức giận, nếu Linh Trì là một người nào đó, chỉ sợ cậu đã sớm bóp cổ đối phương, lung lay để nó phun năng lượng ra trả lại, trong lòng cậu thật muốn chất vấn hệ thống, đây chẳng khác nào hố tiền, không nên chơi như vậy đâu đấy!
Bất chợt Hệ thống lên tiếng:
"Lần trước đã nói qua rồi, Hỗn Độn Linh Khí tạo dựng sinh mạng là không lường trước được, đẳng cấp Hỗn Độn Linh Trì càng thấp, tình huống ngoài ý muốn càng cao, mà Linh Trì đẳng cấp càng cao, tình huống ngoài ý muốn sẽ càng nhỏ, lên được cấp cao nhất, sẽ không còn chuyện ngoài ý muốn phát sinh."
- Lần trước thai nghén hai lần thất bại một lần, lần này là thai nghén ba lần thất bại một lần, ngoài ý muốn xác suất cũng quá cao!
Tô Bình cả giận nói.
Hệ thống nói: “Ta bất lực!”
Tô Bình vừa tức vừa giận, suy nghĩ đưa ra chủ ý:
- Nếu không cậu trả lại một nửa điểm năng lượng cho tôi?
Hệ thống: "L-Ă-N."
Tên này chỉ được cái bắt chước.
Tô Bình xem như đã nhìn thấu cái hệ thống vô sỉ này, Hỗn Độn Linh Trì chính là nơi đốt tiền, bao nhiêu năng lượng đều có thể đốt rụi.
Cậu còn thừa lại bốn ngàn điểm năng lượng, không tiếp tục thai nghén, mặc dù bây giờ là tháng bảo hộ, thai nghén rất có lời, nhưng bốn ngàn năng lượng vẫn phải giữ lại làm nhiệm vụ, chờ nhiệm vụ làm xong, trong lòng cậu cũng an tâm hơn, đến lúc đó còn bao nhiêu năng lượng, chậm rãi cược vận khí (may mắn).
Chương 100: Cửa Hàng Cấp 2
Tô Bình trở lại trong cửa hàng, ngồi vào sau quầy tu luyện, tiếp tục chờ khách tới cửa kiếm lấy năng lượng.
Không thể không nói, hôm qua đến học viện tuyên truyền vô cùng có hiệu quả, nhờ thế mà hôm nay làm ăn khá tốt, mặc dù khách hàng không đến tấp nập, nhưng thỉnh thoảng sẽ đến một hai người, đều là học viên của học viện Phượng Sơn, cậu nhận cũng phải gần hai mươi đơn đặt hàng bồi dưỡng rồi, tất cả “Nơi nuôi dưỡng” đều đã kín hết.
Nếu không phải hôm nay nhận được nhiều đơn đặt hàng, Tô Bình cũng không biết “Nơi nuôi dưỡng” cũng có số lượng hạn chế.
Theo như lời hệ thống nói, trước mắt là cửa hàng cấp 1, hạn mức cao nhất của “Nơi nuôi dưỡng” tổng cộng là hai mươi lăm.
Muốn đề cao hạn mức thì phải thăng cấp lên cửa hàng cấp 2, hạn mức cao nhất sẽ gia tăng đến năm mươi cái, đồng thời cũng đưa cửa hàng hệ thống thăng lên cửa hàng cấp 2, có xác suất nhất định đổi mới ra vật phẩm trung cấp càng cao.
Ngoài ra, sau khi lên được cửa hàng cấp hai, sẽ được thêm không gian bồi dưỡng và công năng ảnh phân thân bồi dưỡng.
Hai chức năng này vô cùng hữu dụng, một là Tô Bình có thể nhét sủng thú vào bên trong không gian cho đến lượt sủng thú đó được bồi dưỡng, ngoài ra có đôi khi sủng thú bồi dưỡng xong mà chủ nhân còn chưa kịp đến nhận lấy, hệ thống lại không cho phép Tô Bình bạc đãi sủng thú, tùy tiện bỏ trong cửa hàng là không được, đến lúc đó sẽ chiếm dụng “Nơi nuôi dưỡng” của cậu, nuôi không công thay người gửi nuôi.
Cái thứ hai, công năng ảnh phân thân bồi dưỡng thì càng thêm hữu dụng.
Tô Bình có thể chọn lựa vị diện bồi dưỡng tốt hơn, ở bên trong chế tạo ra ảnh phân thân, để ảnh phân thân thay cậu ở bên trong hoàn thành bồi dưỡng sủng thú bình thường.
Cái ảnh phân thân này sẽ kết nối cùng ý thức của cậu, cũng có thể xem là một loại sủng thú của cậu, ảnh phân thân sẽ kế thừa một phần tính cách cùng trí tuệ của chủ nhân, có năng lực tự chủ hành động đơn giản, cậu cũng có thể tự mình phân tâm điều khiển, những đồ vật mà ảnh phân thân nhìn thấy cũng sẽ đồng bộ truyền qua cho cậu. Nếu như vậy, cho dù bản thân cậu ở lại trong cửa hàng hay đi làm chuyện khác, cũng có thể để ảnh phân thân thay cậu tiến hành bồi dưỡng như thường.
Lần đầu tiên Tô Bình làm ăn tốt như vậy, biết đâu trong tương lai danh tiếng càng ngày càng vang dội, làm ăn sẽ càng tốt hơn, đến lúc đó chỉ dựa vào một mình cậu không cách nào hoàn thành bồi dưỡng tất cả sủng thú được, nên công năng ảnh phân thân có thể giải quyết được một nan đề khó giải này.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, cửa hàng cấp 2 có rất nhiều chỗ tốt, nhưng muốn từ cấp 1 lên tới cấp 2, trọn vẹn cần 10 ngàn điểm năng lượng!
Lên tới cấp ba, thì phải tốn 100 ngàn điểm năng lượng!
Cộng với một ngàn năng lượng kiếm được, trong tay Tô Bình cũng chỉ có hơn năm ngàn.
Mà “Nơi nuôi dưỡng” sơ cấp Tô Bình đã mua đầy, cũng may “Nơi nuôi dưỡng” sơ cấp không quá đắc, 10 điểm năng lượng một cái, trung cấp thì khác, phải mất 1000 điểm năng lượng một cái, tuy nhiên hiệu quả cũng cực kỳ kinh người, tương đương gấp một trăm lần sơ cấp, cải thiện tư chất cực kỳ lớn, bất cứ một sủng thú nào nghỉ ngơi ở bên trong một ngày, tư chất đều có thể tăng lên khá rõ ràng, còn có thể tăng cao chiến lực.
Bất kể là gửi nuôi hay bồi dưỡng, kỳ thật hiệu quả đều không khác mấy, đều là chăm sóc đào tạo sủng thú.
Chỉ là một phiên bản nuôi thả, một phiên bản tự thân chăm sóc đào tạo, cái thứ hai đào tạo chăm sóc tối ưu hơn, nhất là yêu cầu bồi dưỡng chuyên nghiệp, nếu chỉ dựa vào gửi nuôi thì rất khó hoàn thành.
Hiện tại hai mươi lăm cái “Nơi nuôi dưỡng” đã đầy, lại không có “Nơi nuôi dưỡng” để đưa vào, Tô Bình không có cách nào tiếp nhận mối làm ăn mới, đã đạt đến hạn mức giới hạn cao nhất có thể, còn lại cũng chỉ có thể dựa vào bán sủng thực để kiếm năng lượng, đây là món không có hạn chế.
Gần hai mươi con sủng thú phải bồi dưỡng, gào khóc đòi ăn, mặc dù Tô Bình kiếm đầy bồn đầy bát, trong lòng cũng có áp lực không nhỏ. Đến gần giữa trưa, cậu đến tiệm cơm bên cạnh mua cơm hộp, sau khi ăn xong liền trở về đóng cửa hàng, tranh thủ nhanh chóng mang một nhóm sủng thú đi bồi dưỡng, đợi đến khi đám sủng thú tiếp theo hạ đơn, khi đó hẳn là đủ năng lượng tăng lên cửa hàng cấp 2, đến lúc đó mọi chuyện cũng dễ dàng, có thể chuyên tâm làm bồi dưỡng chuyên nghiệp.
Mua mua mua!
Tô Bình vào cửa hàng hệ thống mua mười phần khế ước tạm thời, tiêu hết một trăm điểm năng lượng, bên trong “Nơi nuôi dưỡng” chọn lựa bốn con sủng thú hệ hỏa, một hơi cùng chúng nó ký kết khế ước.
Khi hoàn thành khế ước tạm thời cùng bốn con sủng thú hệ hỏa, Tô Bình cảm giác trong đầu mình như bị một tòa núi lớn đè ép, tinh thần gánh vác có chút nặng nề, bản thân cậu chỉ là Chiến Sủng Sư cấp 3 thượng vị, cậu có ba con sủng thú tiểu Khô Lâu, Truy Nguyệt Khuyển, Luyện Ngục Chúc Long Thú, bây giờ lại tới bốn con nữa, mà bốn con này thì ba con đều là sủng thú cấp trung, chỉ có một con là sủng thú cấp thấp, hết thảy đến bảy con.
Điều này đối với Chiến Sủng Sư yêu cầu tinh thần cực cao, nếu không phải Tô Bình ở bên trong vị diện bồi dưỡng chết qua vô số lần, tinh thần lực đã từng được rèn luyện, so với Chiến Sủng Sư cấp 3 bình thường thì cao hơn ra rất nhiều, tương đương Chiến Sủng Sư cấp 4, đoán chừng hiện tại cậu cũng mệt mỏi ngủ mất tiêu.
- Xem ra một lần bốn con đã đến cực hạn rồi.
Tô Bình cảm thấy có chút cố hết sức, cũng may sủng thú hệ hỏa cũng chỉcó bốn con, nếu như là năm, sáu con, đoán chừng cậu vẫn phải mở thêm một vị diện bồi dưỡng sủng thú hệ hỏa mới được.
Sau khi ký kết khế ước, Tô Bình ngồi ở trên sàn nhà trong phòng sủng thú, điều ra cửa sổ bồi dưỡng, nhanh chóng tra tìm bồi dưỡng vị diện sủng thú hệ hỏa, sau đó bên cột vị diện bồi dưỡng sơ cấp tìm được một địa phương có tên là “Mãnh vỡ Hằng Tinh số 9527”, đây là vị diện bồi dưỡng hệ hỏa, tiến vào mất 5 điểm năng lượng, trong số vị diện bồi dưỡng sơ cấp thì nơi này thuộc về trung cấp.
Lúc này Tô Bình lựa chọn tiến vào.
Vòng xoáy không gian xuất hiện trong phòng sủng thú, nó giống như một cái lỗ đen hơi co lại, hút thân thể Tô Bình vào bên trong.
"Kí chủ đã kết nối mảnh vỡ Hằng Tinh."
"Thời gian kết nối là 24 giờ..."
"Trong lúc bảo hộ tân thủ, kí chủ thu được ba mươi lần tử vong miễn phí."
“Mời tự tiến hành thăm dò..."
Hệ thống liên tiếp nhắc nhở vang lên đầu, Tô Bình còn chưa mở mắt ra, cũng cảm giác xung quanh vô cùng nóng bỏng, giống như thân thể rơi vào trong biển lửa.
Cậu mở mắt xem xét, liền phát hiện chung quanh đều là dung nham hỏa diễm, bản thân cậu như ở trên một ngọn núi lửa, bao quanh là những tảng đá đen bị thiêu đốt, bên trong nham thạch lưu động như sóng nước ép hòn đá dưới chân cậu trầm xuống, dung nham chậm chạp phun trào tạo ra một lượng lớn bọt khí CO2, hun đến cả người choáng váng.
- Hoàn cảnh thật ác liệt...
Tô Bình có chút im lặng, mắt nhìn bốn phía, ở phía xa tựa hồ có núi cao, phía trên dung nham tương đối thưa thớt.
Tô Bình triệu hoán bốn con sủng thú đi ra, bốn con sủng thú này không có con nào là sủng thú phi hành (biết bay), đều là công kích lục địa (mặt đất). Sủng thú hệ hỏa trong học viện cũng khá là được hoan nghênh, dù sao chúng cũng là sủng thú có hệ Nguyên Tố công kích bạo liệt nhất, tổn thương thế nào là một chuyện, chí ít hình ảnh chiến đấu chói lọi làm cho người ta sợ hãi thán phục, dễ dàng thu hút những cậu thiếu niên thiếu nữ thích trang bức.
Nhưng ở Hoang Khu sủng thú hệ hỏa lại hiếm thấy, bởi vì một khi chiến đấu chúng nó sẽ dễ gây nên tiếng động cực lớn, ánh sáng lóe lên trong đêm tối, chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.
Không có sủng thú phi hành, Tô Bình chỉ có thể dựa vào bản thân nhảy qua, nhưng lỡ như không may trượt chân thì thảm rồi, đến lúc đó xương cốt cũng giòn tan.
- Trong hoàn cảnh nhiệt độ cao như vậy, nếu mình không có Kim Ô Thần Ma Thể, đoán chừng vừa đến đã ngỏm củ tỏi rồi, nơi này có sủng thú sinh hoạt sao?
Tô Bình quan sát xung quanh, hệ thống sớm có nói qua, nơi này là vị diện bồi dưỡng bỏ hoang, đi vào sẽ chết, bên trong không có bất kỳ sinh vật gì, cho nên chọn lựa vị diện bồi dưỡng cũng phải thận trọng.
- Mấy đứa, đi vòng quanh nơi này thăm dò xem.
Tô Bình ra lệnh cho bốn sủng thú hệ hỏa.
Bốn con sủng thú bốn mặt nhìn nhau, không lẽ nhảy xuống trong nham thạch bơi? Mặc dù bọn chúng là sủng thú hệ hỏa, nhưng chúng nó không phải hỏa diễm nha, bọn chúng cũng được tạo nên từ huyết nhục (máu thịt), chỉ là nguyên tố hỏa diễm trong cơ thể tương đối cao mà thôi, nếu nhận phải nhiệt độ công kích quá cao cũng sẽ bị thương.
Nhưng chủ nhân đã có mệnh lệnh, dù không tình nguyện, nhưng bốn con sủng thú vẫn chậm rãi thử duỗi chân chạm vào trong nham thạch thăm dò.
Ti!
Mấy sợi lông trên móng vuốt vừa chạm đến hỏa diễm liền bị bốc cháy lên rồi.
Mấy con sủng thú nhanh chóng rút chân về, vẻ mặt tội nghiệp quay đầu nhìn Tô Bình.
Tô Bình lại không chút mềm lòng nào, dù sao sủng thú cũng có số lần tử vong vô hạn, chỉ cần cậu không chết là được, lúc này cậu tung một cước đá vào mông con Xích Diễm Khuyển, nó rơi vào bên trong nham thạch.
- Gâu gâu gâu...
Chương 101: Cấp Tốc Bồi Dưỡng
Xích Diễm Khuyển bay nhảy trong nham tương, phát ra tiếng rít gào như bị cắt cổ.
Lúc đầu là tiếng gào thét hung mãnh, tràn ngập lực uy hiếp, nhưng cũng nhanh chóng thay đổi thành tiếng chó sủa lanh lảnh, tràn ngập đau đớn cùng hoảng sợ.
Trong nháy mắt toàn thân nó đỏ thẫm, lông tóc bị nham tương nhóm thành lửa cháy hừng hực, toàn thân thiêu đốt như một ngọn lửa đỏ rực, bay nhảy không bao lâu, tiếng kêu cũng trở nên yếu ớt, hóa thành thi thể cháy đen, sau đó chậm rãi chìm vào xuống dưới, tiếp tục bị phân hủy.
Ba con sủng thú bên cạnh nhìn nghẹn họng trân trối, trong nháy mắt co lại đến một khối nham thạch bên khác, run lẩy bẩy, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Tô Bình.
Bọn chúng có thể cảm giác được, bây giờ Tô Bình là chủ nhân của bọn chúng, nhưng người chủ nhân này so với chủ nhân lúc trước hoàn toàn khác biệt. Trước đó bọn chúng được nâng niu trong lòng bàn tay, được ôm ấp yêu thương, được cẩn thận che chở, nhưng đến nơi này của Tô Bình...lại là một người ngược đãi sủng thú.
Không, đây cũng không phải là ngược đãi, mà là hành hạ đến chết!
Ba con sủng thú run lẩy bẩy, ánh mắt lộ vẻ khẩn cầu.
Tô Bình dùng khế ước mệnh lệnh cho Tử Diễm Miêu (mèo) tiến lên, đây là sủng thú hệ hỏa tấn công nhanh, cực kỳ linh mẫn, là huyết thống cấp 6, thực lực trước mắt là cấp 4.
Tử Diễm Miêu mở to mắt mèo màu tím, sợ hãi nhìn cậu, nhưng dưới áp chế bức bách từ khế ước, nó chỉ có thể nghe lời, nhắm mắt chậm rãi leo đến trước mặt Tô Bình.
Tô Bình sớm chờ không kiên nhẫn, đợi nó chậm rãi leo đến trước mặt, cậu không nói hai lời một cước đá bay đi.
- Meo ngao!
Tử Diễm Miêu rít gào lên, lông tóc toàn thân dựng đứng.
Sau đó...thân hình nó bay theo một đường vòng cung, bịch một tiếng rơi vào bên trong ao nham tương, nhấc lên vài đợt sóng nhiệt, rất nhanh lông tóc trên thân nó bị thiêu đốt, toàn thân đều bị hỏa diễm vây quanh, chỉ chốc lát sau, tiếng kêu thảm ngừng lại, thân thể cháy đen chìm vào đến trong nham tương.
! ! !
Thấy cảnh này, hai sủng thú còn lại ôm chặt vào nhau, lông toàn thân dựng lên, hai mắt mở to sợ hãi nhìn Tô Bình.
- Tiến lên!
Tô Bình ra mệnh lệnh lần nữa.
Cậu cũng vì muốn tốt cho bọn chúng, nếu không tôi luyện trong sinh tử, sao có thể bức ra tiềm lực? Ở bên trong vị diện bồi dưỡng chết còn có thể sống lại, nếu như tương lai đi theo chủ nhân của bọn chúng lên chiến trường, đi Hoang Khu, khi đó chết thì chính là chết thật đấy!
Con Viêm Giáp Oa (ếch) run rẩy, chuyển móng vuốt ếch từ từ đi tới gần Tô Bình, vẻ mặt bi tráng như chuẩn bị đi đến pháp trường tử hình.
- Nhát gan.
Tô Bình tức giận một cước đá bay.
- Oa!!!
Bịch!
Viêm Giáp Oa cũng đi theo gót, rơi xuống nham tương, nó hoảng sợ ra sức nhảy vọt lên, giẫm đạp trên mặt nham tương tạo thành từng đoá hoa lửa, nhưng mấy lần vẫn không thể nhảy vọt, thân thể bị bỏng diện rộng, cuối cùng vẫn chìm xuống dưới.
Chỉ còn lại mình tiểu Hỏa Sư, thân thể nó xụi lơ, dưới thân chảy ra nước tiểu màu vàng, trong mắt vô cùng tuyệt vọng sợ hãi.
Tô Bình lười mở miệng, xông đi lên một cước đạp bay nó.
Tiểu Hỏa Sư bên trong nham tương nhảy lên mấy lần, cũng nhanh chóng bị cháy đen.
- Phục sinh tại chỗ.
Tô Bình đưa ra lựa chọn.
Rất nhanh bốn con sủng thú phục sinh ở bên cạnh cậu, sau khi sống lại, bốn con sủng thú hiển nhiên ngẩn ra, nhưng không đợi bọn chúng kịp suy nghĩ, cái chân to Tô Bình lại quét ngang tới, nhanh chóng đá từng con bay vào bên trong ao nham tương.
Lúc tiểu Hỏa Sư rơi xuống động tĩnh khá lớn, tóe lên nham tương rơi vào trên người Tô Bình, vốn cậu cho rằng mình sẽ phỏng tay, nhưng phát hiện chỉ khá nóng, không đau đớn quá mức.
Tô Bình hơi kinh ngạc, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì, ngồi xuống bên cạnh nham thạch, duỗi ra ngón tay chậm rãi sờ xuống nham tương phía dưới.
Cậu đã chuẩn bị rút tay về, nhưng một khắc chạm vào, cậu phát hiện không nóng như tưởng tượng, nhiệt độ này cậu hoàn toàn có thể tiếp nhận được.
- Nhờ Kim Ô Thần Ma Thể hộ thân sao?
Tô Bình sững sờ, lập tức nghĩ đến Kim Ô Thần Ma Thể của cậu đã hoàn thành giai đoạn thứ nhất, xem như chiến thể cấp 5, mà bản thân Kim Ô lại là Thần Ma yêu thích liệt diễm, mặc dù Thần Ma Thể của cậu chỉ tu luyện tới tầng thứ nhất, nhưng đối với năng lực hỏa diễm thì lực chống cự cực rất cao.
Tô Bình nhúng toàn bộ bàn tay vào bên trong hỏa diễm, ngâm luôn bên trong.
Rất nóng, nhưng khá dễ chịu.
Tựa như tắm hơi trong suối nước nóng, có điều nhiệt độ so với suối nước nóng hơi cao hơn một chút mà thôi.
- Ừm, tuyệt!
Tô Bình đứng tại chỗ cởi sạch quần áo, thu vào trong không gian trữ vật, sau đó ngồi trên nham thạch, đung đưa ngâm chân bên trong nham tương.
Nhiệt độ nóng hổi tạo nên cảm giác thư sướng toàn thân, ngâm chân cảm giác mệt nhọc như tan biến.
Với lại, trong lúc ngâm chân, Tô Bình phát hiện bên trong nham tương ẩn chứa hỏa nguyên tố nồng đậm như chậm rãi chảy vào bên trong thân thể cậu, được thân thể cậu hấp thu, khôi phục thể lực, cảm giác này giống như đang được...ăn.
Kim Ô Thần Ma lấy liệt diễm làm thức ăn, Tô Bình tu luyện Kim Ô Thần Ma Thể đến cấp 1, cũng miễn cưỡng có thể thu lấy năng lượng từ hỏa diễm, ngâm trong thời gian dài, thậm chí còn có được hiệu quả rèn luyện.
- Phục sinh tại chỗ.
Cùng lúc đó, Tô Bình tiếp tục phục sinh bốn con sủng thú, sủng thú vừa được sống lại có chút sửng sốt khi nhìn thấy một người trần truồng, nhưng khi chúng nhận ra đó là Tô Bình liền bị dọa liên tục lùi về phía sau, tỏ ra vô cùng hoảng sợ.
Tô Bình dùng mệnh lệnh khế ước, để bọn chúng nhảy vào nham tương.
Mấy con sủng thú đều rất do dự, mặc dù bị lực lượng khế ước áp chế, bọn chúng sẽ nghe theo, nhưng không phải hoàn toàn không thể vi phạm, có một vài sủng thú hung ác còn quay trở lại cắn chủ.
Tô Bình thấy chúng nó không nghe lời, đành phải dùng tay ném chúng vào nham tương.
Xích Diễm Khuyển nhe răng trợn mắt, gầm nhẹ với Tô Bình, uy hiếp cậu không cho cậu tới gần.
Tô Bình một cước đá ra, Xích Diễm Khuyển như bị bức ép, há miệng cắn về phía chân cậu. Tô Bình cũng không tránh né, mặc cho nó cắn, tiếp tục vung nó vào bên trong nham tương.
Răng nhọn của Xích Diễm Khuyển không thể đâm xuyên chân Tô Bình, lúc dùng sức vung ra, miệng buông lỏng, thân thể nó trực tiếp bay ra ngoài, rất nhanh một lần nữa bị cháy đen.
Với Kim Ô Thần Ma Thể của Tô Bình hiện tại hoàn toàn có thể nghiền ép, mặc cho bọn chúng công kích cũng không chút tổn thương, huống chi những sủng thú này đều là sủng thú hệ hỏa, Kim Ô có thể nói là Thần Thú hệ hỏa rồi, trước mặt cậu chúng không có chút sức mạnh chiến đấu.
Dưới bức bách bạo lực của Tô Bình, bốn con sủng thú tuần hoàn vô hạn hết chết lại sống.
Trong hai giờ ngắn ngủi, mấy con sủng thú đã chết hơn trăm lần, ngay từ đầu cứ vài giây lại chết một lần, càng về sau thời gian tương đối dài hơn, bọn chúng không có lực phản kháng Tô Bình, chỉ có thể nghĩ biện pháp giãy dụa khi rơi vào nham tương. Thêm vào đó, thân thể của bọn chúng dường như cũng tiến hóa hơn, đã có một ít kháng tính hỏa diễm, rơi vào trong nham tương có thể bay nhảy giãy dụa một hai phút.
Tô Bình bồi dưỡng đơn giản thô bạo như vậy, không có phương pháp gì khác, cũng không dùng cách gì câu thông trao đổi, chỉ bức bách bọn chúng đối mặt với sinh tử.
Trong tình huống sinh tử cùng đau đớn trước mặt, cho dù là sủng thú có tư chất cực kém, lại cực kỳ lười biếng, cũng không thể không bị ép tiến hóa, phải nghĩ hết biện pháp để tránh bi kịch.
Tiếp đến, Tô Bình trực tiếp nhảy vào trong nham tương, lặn xuống bên dưới thu hút năng lượng hỏa diễm, tiện tay trực tiếp phục sinh sủng thú ngay bên trong nham tương, giây phút đầu tiên sống lại đã ở trong ao nham tương, ngay cả cơ hội thở dốc cũng không có.
Bốn con sủng thú đã chết lặng, đánh thì không đánh lại Tô Bình, cầu xin tha thứ cũng vô dụng, Tô Bình so với chúng nó càng giống quái vật sủng thú hệ hỏa hơn, chỉ có thể ngoan ngoãn nghĩ hết tâm tư đối kháng nham tương.
Sau năm tiếng, bốn con sủng thú đã có thể ngâm bảy tám phút bên trong nham tương rồi. Có thời gian bảy tám phút này đủ để bọn chúng bơi lên một khối nham thạch, bên trong nham tương đã không thể tuỳ tiện giết chết bọn chúng.
Tô Bình thấy thế, dẫn chúng nó rời khỏi nơi đây, tiếp tục thăm dò địa phương bồi dưỡng khác.
Chương 102: Cấp Tốc Bồi Dưỡng (2)
Trên thực tế, cậu đã hoàn thành bồi dưỡng bốn con sủng thú này rồi.
Bồi dưỡng bình thường yêu cầu rất đơn giản, hoặc là tăng đẳng cấp chiến lực lên một cấp độ nhỏ, khoảng 0.33 chiến lực là được, hoặc là lĩnh ngộ được kỹ năng mới.
Mà bốn con sủng thú này dưới tình huống tử vong lặp đi lặp lại, ngâm mình bên trong nham tương, ngoại trừ đẳng cấp chiến lực tăng lên 0.1, còn lĩnh ngộ ra kỹ năng mới là Hỏa Diễm Ngoại Y (áo lửa), cái này tương đương với Lôi Quang Thử lĩnh ngộ sủng kỹ hệ Lôi là Lôi Điện Ngoại Y, đây là sủng kỹ cấp trung.
Kỹ năng này tiếp tục tấn cấp sẽ là sủng kỹ cấp cao “Hỏa Diễm Khôi Giáp” (áo giáp lửa).
Trong bốn con này, ngộ tính của Xích Diễm Khuyển tương đối cao, ngoại trừ Hỏa Diễm Ngoại Y, nó còn lĩnh ngộ được Hỏa Long Rống, cũng là sủng kỹ cấp trung.
Ở trong này bồi dưỡng 24 giờ, bây giờ thời gian chưa được một phần ba, mặc dù hiện tại cũng có thể ra ngoài, nhưng như thế thì thật lãng phí, Tô Bình mang theo bốn con sủng thú thăm dò khắp nơi, nếu như có thể tìm tới được sủng thực hệ hỏa thì càng có lời rồi.
Đáng tiếc, nơi bồi dưỡng này cực kỳ hoang vu, vòng đi chuyển lại rất nhiều địa phương, Tô Bình vẫn không tìm được thứ gì có thể ăn, nhưng lại đụng phải sủng thú hệ hỏa khác, cấp thấp cũng có, cấp cao cũng có.
Trong nháy mắt, 24 giờ kết thúc, Tô Bình quay lại trong cửa hàng.
Miễn phí tử vong ba mươi lần, Tô Bình chỉ dùng mười hai lần, mười hai lần này đều gặp gỡ sủng thú hệ hỏa cấp cao, cùng ba con Vương Thú hệ hỏa nên mới chết. Cậu không mang theo tiểu Khô Lâu, với chiến lực hiện tại của tiểu Khô Lâu, ở trong này bồi dưỡng cũng không tăng lên được gì, vận khí tốt cùng lắm cũng chỉ gia tăng chút kháng tính hỏa diễm, nhưng hiệu quả yếu ớt, còn không bằng để nó ở bên trong “Nơi nuôi dưỡng” tranh thủ chuyển hóa thành huyết mạch Khô Lâu Vương.
Trở lại trong cửa hàng, Tô Bình mặc quần áo vào, ném bốn con sủng thú vào trong “Nơi nuôi dưỡng”, sau đó gọi điện thoại thông báo cho chủ nhân của bọn chúng đến nhận lấy.
Sau khi gọi điện thoại thông báo xong, Tô Bình lại chọn lựa ra một nhóm sủng thú thuộc tính tương tự, lần nữa lựa chọn vị diện bồi dưỡng, tiếp tục vào bên trong bồi dưỡng.
Một ngày ở bên trong vị diện bồi dưỡng cũng chỉ mất một giờ trong cửa hàng.
Khi Tô Bình trở lại trong cửa hàng một lần nữa đã là một giờ sau khi gọi điện thoại, cậu ném mấy con sủng thú đã bồi dưỡng xong vào bên trong “Nơi nuôi dưỡng”, mở cửa cửa hàng ra, liền trông thấy trước cửa có một cậu thiếu niên đang chờ, cậu thiếu niên này nhìn thấy Tô Bình mở cửa hai mắt sáng lên, cậu tới đây nhìn thấy đóng cửa, còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Tô Bình chạy đi đâu rồi.
Tô Bình nhìn lướt qua cậu ta, hỏi:
- Chỉ có một mình cậu đến?
Tô Bình nhớ là đã thông báo cho bốn người.
Thiếu niên ngượng ngùng nói:
- Bọn họ nhìn thấy anh đóng cửa nên đã đến cửa hàng sủng thú bên cạnh chơi rồi, nói chờ khi nào anh mở cửa lại đến, để tôi kêu bọn họ chạy về?
- Ừm.
Tô Bình gật đầu.
Trương Bao Tinh vừa lấy điện thoại di động ra, vừa đi theo Tô Bình tiến vào trong cửa hàng, liền vội vàng hỏi:
- Anh nói Xích Diễm Khuyển của tôi đã bồi dưỡng tốt, thật vậy sao, nhưng tôi mới đưa nó đến chỗ anh lúc sáng nay mà.
- Hiện tại đã là xế chiều, có vấn đề gì không?
Tô Bình hỏi ngược lại.
Trương Bao Tinh ngạc nhiên, có vấn đề gì không? Vấn đề lớn thì có, chỉ trong một buổi trưa anh đã có thể bồi dưỡng sủng thú? Có đơn giản vậy không? Không phải cho nó ăn trưa cũng xem như bồi dưỡng đó chứ?
Cậu muốn Xích Diễm Khuyển trở thành sủng thú cấp trung nên cắn răng bỏ ra 100 ngàn, còn chưa đến nửa ngày liền bị trả về, nói là bồi dưỡng xong rồi, đây không phải là lừa tiền sao?
Trên đường tới đây Trương Bao Tinh đã cảm thấy không yên lòng, nhưng nhìn thấy thần vẻ mặt tự nhiên của Tô Bình, đành phải im lặng, tuy nhiên cậu sẽ không một mình kháng nghị Tô Bình, điện thoại gọi ba người kia đến trước rồi nói sau.
Rất nhanh, ba người khác đã có mặt, đều là nam sinh.
Chờ bọn họ đều tới, Tô Bình cũng lười cùng bọn họ nhiều lời, mang bốn con sủng thú ra ngoài, giao cho bọn họ.
- Ông chủ, vậy là đã bồi dưỡng xong rồi?
Nhìn bề ngoài những sủng thú này không thay đổi chút nào, bốn người có chút tức giận, cùng chung mối thù. Mà những sủng thú này khi nhìn thấy chủ nhân của mình thì kích động đến phát khóc, rốt cuộc, rốt cuộc tìm được chủ nhân rồi!
Lúc này bốn cậu thiếu niên đang suy nghĩ muốn bồi thường nên cũng không chú ý đến sự khác thường của sủng thú, chẳng qua cảm thấy sủng thú đối với mình hình như thân mật hơn trước rất nhiều, có lẽ là nguyên nhân nào khác.
Tô Bình không rảnh cùng bọn họ lý luận, trực tiếp truyền ý niệm để Xích Diễm Khuyển thi triển Hỏa Diễm Ngoại Y.
Mặc dù không có khế ước tạm thời, nhưng khi ý niệm của Tô Bình tiến đến, Xích Diễm Khuyển vẫn còn có chút e ngại, giống như bị bàn tay lớn sờ soạng bộ phận nhạy cảm, thân thể nó run lên một cái, lập tức thi triển Hỏa Diễm Ngoại Y bảo hộ bản thân.
Tô Bình lại truyền ý niệm cho ba con sủng thú khác, lập tức, âm thanh bay nhảy vang lên, mỗi lần như thế trên thân sủng thú toát ra Hỏa Diễm Ngoại Y, nhìn qua vô cùng uy mãnh.
Bốn người đang muốn lên án Tô Bình, lập tức nhìn trợn tròn mắt.
- Hỏa, Hỏa Diễm Ngoại Y?
Trương Bao Tinh lộ vẻ mặt kinh ngạc, trước đó sủng thú của cậu cũng không có kỹ năng này, hiển nhiên đây chính hiệu quả mà cửa hàng Tô Bình bồi dưỡng ra. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi thế mà sủng thú của cậu đã lĩnh ngộ ra Hỏa Diễm Ngoại Y, sủng kỹ cấp trung.
Ba người khác cũng nghẹn họng nhìn trân trối, cảnh tượng này hoàn toàn chấn nhiếp bọn họ rồi.
Vốn Tô Bình muốn cho Xích Diễm Khuyển lại thi triển Hỏa Long Rống, nhưng chỗ này không tiện, cậu chỉ có thể nói với chủ nhân nó một câu:
- Xích Diễm Khuyển có tư chất tương đối cao, nó còn lĩnh ngộ được Hỏa Long Rống, cậu quay về tìm sân bãi chiến đấu thử nghiệm một chút.
Con ngươi Trương Bao Tinh phóng đại, ngạc nhiên nói:
- Còn có Hỏa Long Rống? Chuyện này, chuyện này...
Chưa tới một ngày đã thêm được hai cái kỹ năng? Mà đều là sủng kỹ cấp trung?
Cậu cũng không hoài nghi Tô Bình, dù sao chỉ trong thời gian ngắn, một hơi khiến bốn con sủng thú đều lĩnh ngộ được kỹ năng Hỏa Diễm Ngoại Y, đây đã là một điều thần kỳ, lần bồi dưỡng này đã vượt ngoài mong đợi của cậu, Tô Bình không cần thiết phải lừa gạt.
Ba người bên cạnh nghe Tô Bình nói xong, hai mắt phát sáng, từng người vội vàng truy hỏi:
- Vậy chúng tôi thì sao?
- Đúng vậy, chúng tôi thì sao?
Nhìn ánh mắt chờ đợi của bọn họ, Tô Bình lạnh nhạt nói:
- Mặc dù là cùng một phương thức bồi dưỡng, nhưng sủng thú các cậu có ngộ tính thấp, không thể lĩnh ngộ ra cái khác, tuy nhiên kháng tính hỏa diễm của bọn chúng đều tăng lên rất nhiều, đối mặt với sủng thú hệ hỏa, sủng kỹ cấp thấp sẽ không đả thương được bọn chúng.
Ba người có chút thất vọng, nhưng sau đó lại hưng phấn lên, có thể lĩnh ngộ “Hỏa Diễm Ngoại Y” đã là quá vui rồi, một khi chiến đấu với những sủng thú đồng cấp thì năng lực tự vệ sẽ tăng nhiều, còn Tô Bình nói kháng tính hỏa diễm tăng lên, bọn họ cũng hoàn toàn tin tưởng, mặc dù không lĩnh ngộ Hỏa Long Rống có chút tiếc nuối, nhưng chỉ có thể trách ngộ tính của sủng thú bọn họ không đủ cao.
Trong lúc nhất thời, ba người nhìn về phía Xích Diễm Khuyển trước mặt Trương Bao Tinh, ánh mắt có chút ghen ghét.
Như thế Trương Bao Tinh mới biết mình chiếm được món hời, trong lòng vừa kích động lại vừa vui vẻ, hận không thể nắm chặt tay Tô Bình, hành đại lễ với Tô Bình, cậu ta kích động nói:
- Ông chủ, tôi…tôi có thể bồi dưỡng thêm không, tôi cho thêm tiền, lần này tôi gửi thêm 200 trăm ngàn!
Tô Bình gật đầu, mặc dù tiền cho thêm không có cách nào chuyển đổi thành điểm năng lượng, nhưng cho người nhà dùng cũng không tệ, dù sao trong cửa hàng cũng không kiếm được tiền chi phí sinh hoạt.
“Cùng một con sủng thú, một ngày chỉ có thể bồi dưỡng một lần." Hệ thống nhắc nhở nói.
Khóe miệng Tô Bình khẽ giật một cái.
Dường như hệ thống cảm nhận được oán niệm của Tô Bình, nói tiếp:
"Điều này để tránh cho cửa hàng biến thành nơi bồi dưỡng chuyên dụng cho người nào đó, mục tiêu cửa hàng là chư thiên vạn cổ (tầm nhìn rộng lớn), mà không phải chỉ một người nào đó, xin kí chủ nâng cao tầm nhìn."
Tô Bình nghe hệ thống nói vậy liền hiểu ra, tuy nhiên cậu không đồng tình với nửa câu cuối cùng, nói tới nói lui không phải muốn muốn châm chọc tôi sao? Tôi kiếm lấy năng lượng thì có gì sai chứ? Còn không phải bị cậu ép.
Tô Bình lười tranh luận cùng hệ thống, cậu nói với Trương Bao Tinh:
- Một ngày một lần, muốn bồi dưỡng, ngày mai lại đến.
Trương Bao Tinh sững sờ, có chút thất vọng, nhưng cũng hiểu được, dù sao một cửa hàng sủng thú ngưu bức (đáng gờm) thế này, chắc chắn có quy củ của mình, ngày mai đến thì ngày mai đến, trình độ bồi dưỡng cứ như thế này, chắc chắn cậu sẽ tới mỗi ngày.
- Vậy chúng tôi cũng có thể đến chứ?
Ba người khác vội vàng hỏi.
Tô Bình lạnh nhạt nói:
- Đều có thể.
Mấy người nghe xong vui vẻ không thôi.
Cung kính chào tạm biệt Tô Bình, bốn người mang theo sủng thú rời khỏi cửa hàng, lúc gần đi vẫn không quên quay đầu nhìn thêm hai lần, nhớ kỹ nơi này, thầm nghĩ khó trách Lôi Quang Thử có thể yêu nghiệt như vậy, nơi này chắc chắn ẩn giấu Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp.
Nghĩ đến trước đó cửa hàng Tô Bình từng nhắc tới dịch vụ bồi dưỡng chuyên nghiệp, bọn họ cũng có chút động lòng rồi, tuy bồi dưỡng chuyên nghiệp hao tổn quá nhiền tiền, bọn họ rất khó kiếm được, 1 triệu đối với bọn họ là con số không nhỏ.
Sủng thú đi theo bên cạnh, thời điểm đi ra khỏi cửa cửa hàng, chúng nó vui đến phát khóc, hận không thể lôi kéo chủ nhân của mình nhanh chóng chạy như bay đi, cách nơi này thật xa.
Đưa tiễn mấy người kia đi, Tô Bình kéo cửa cuốn xuống, sau đó gọi điện thoại thông báo nhóm người thứ hai nhanh chóng đến bàn giao, cậu nói trong cửa hàng có việc tạm thời đóng cửa, bảo bọn họ chờ ở cửa ra vào hoặc gần đó là được, đừng đi xa, Tô Bình cũng không muốn lúc trở ra, tìm khắp nơi không thấy người, lại còn phải tiếp tục ngồi chờ ngược lại.
Không để ý sự kinh ngạc của mấy người đầu dây đối diện, Tô Bình cúp máy xong liền mua thêm vài hợp đồng khế ước tạm thời, sau đó chui vào trong phòng sủng thú, chọn lựa nhóm sủng thú thứ ba, tiếp tục tiến vào vị diện bồi dưỡng.
Liên tục bồi dưỡng ba nhóm, hết thảy mười hai con, còn dư lại hai nhóm trong phòng sủng thú có thuộc tính cũng không cùng một hệ, nhưng bởi vì thuộc tính gần nhau, Tô Bình cũng dẫn đi cùng một chỗ, chọn lựa vùng đất có hoàn cảnh tổng hợp để bồi dưỡng.
Mỗi lần bồi dưỡng đều có thời gian một ngày, mặc dù bên ngoài chỉ mới qua một giờ, nhưng Tô Bình đã cảm giác không chịu đựng nổi, vô cùng mỏi mệt, cậu có chút chờ mong có thể nhanh chóng tấn cấp cửa hàng lên cấp hai, đến lúc đó sẽ có công năng bồi dưỡng ảnh phân thân.
Trong quá trình bồi dưỡng, bản thân Tô Bình cũng thu hoạch rất nhiều, kinh nghiệm chiến đấu và kiến thức về đủ loại quái vật cũng tăng trưởng không ít.
Chương 103: Phí Cảm Tạ
Tại thời điểm Tô Bình bồi dưỡng xong nhóm sủng thú thứ ba, chủ nhân của nhóm sủng thú thứ hai cũng đã đến và chờ ngoài cửa hàng.
Tô Bình còn chưa mở cửa đã cảm nhận được có mấy khí tức (hơi thở) đang lưỡng lự ở trước cửa hàng. Cậu kéo cửa cuốn lên, nhìn thấy bốn học viên, ba nam một nữ, liền nói với bọn họ:
- Vào đi.
Nhìn thấy Tô Bình mở cửa, bốn người đang lo nghĩ chờ đợi lập tức giật mình, vội vàng chạy tới, một nam sinh dáng người hơi thấp tính tình vội vàng nói:
- Ông chủ, anh nói sủng thú của chúng tôi đã bồi dưỡng tốt, là thật sao? Buổi sáng nay tôi mới đưa nó cho anh thôi mà!
Lại là câu nói giống vậy, Tô Bình đã không còn cảm thấy kinh ngạc nữa rồi, biểu lộ không có bất kỳ biến đổi, cũng không đáp lại, chỉ mang bốn đầu sủng thú trong phòng sủng thú ra, để bọn chúng trở lại trước mặt chủ nhân của mình.
Nhìn thấy chủ nhân, bốn đầu sủng thú gần như nước mắt lưng tròng, được Tô Bình phóng thích giống như là thoát khỏi Ma Quật, vội chạy đến trước mặt mấy học viên kia. Vốn dĩ chúng nó còn có chút ghét bỏ chủ nhân của mình, nhưng giờ phút này lại mới phát hiện thì ra chủ nhân của mình lại vô cùng hòa ái dễ gần, quả thực là thiên sứ.
Bốn đầu sủng thú núp ở trong ngực chủ nhân, thân mật cọ qua cọ lại, quyến luyến vô cùng.
Nhìn thấy sủng thú của chính mình bình an vô sự, bốn người nhẹ nhàng thở ra, nhưng ngay sau đó có chút phẫn nộ. Một cậu thiếu niên ăn mặc quần áo hàng hiệu lộ vẻ mặt lạnh lùng, liếc mắt nhìn Tô Bình nói:
- Ông chủ, đây rốt cuộc là sao?
Nhìn dáng vẻ của cậu ta như muốn Tô Bình phải cho mình một lời giải thích hợp lý.
Ba người khác biết được thân phận cậu thiếu niên này, là nhân vật xếp thứ chín trên bảng chiến lực của học viện, giờ phút này ba người xem cậu ta như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, căm tức nhìn Tô Bình.
Tô Bình lười đáp lại, chỉ là truyền niệm cho sủng thú trước mặt cậu thanh niên kia thi triển kỹ năng “Bách Mộc Địa Lao” vừa mới lĩnh ngộ.
Đây là một con sủng thú hệ Thực Vật có huyết thống cấp 7, tên gọi là Sâm Huyễn Lộc, năng lực là chăm sóc trị liệu cùng huyễn thuật (ảo thuật), xem như là sủng thú có tính phụ trợ cao. Giờ phút này có thực lực cấp 4 trung vị, nó đang chìm đắm trong cảm xúc gặp lại chủ nhân, bỗng nhiên có một cỗ ý niệm từ bên ngoài xâm nhập vào trong đầu của nó. Nó từ trong mộng đẹp giật mình tỉnh lại, ý niệm quen thuộc này khiến thân thể nó run lên, không ai biết một ngày này nó đã trải qua ác mộng gì!
“Bách Mộc Địa Lao”?
Nó gần như không suy nghĩ, bản năng phát huy ra, mặc dù nó cũng không biết tại sao mình phải nghe theo giọng nói này, đối phương đã không phải là chủ nhân của nó rồi.
Nhưng nó không dám nhớ lại trải nghiệm ngày hôm nay, cũng không dám phản kháng lại.
Mặt đất đột nhiên chấn động, từng cây dây leo từ mọc ra từ sàn nhà bằng gỗ cùng tủ gỗ, trong nháy mắt lấp đầy cửa hàng vắng vẻ, thật giống như mạng nhện hỗn loạn đan xen, quấn quanh mọi người cùng tất cả sủng thú ở trong cửa hàng, chỉ cần nhẹ nhàng co vào liền có thể trói chặt tất cả mọi người.
Bốn người đều sửng sốt, ngơ ngác nhìn một màn này.
Kinh hãi nhất lại là chủ nhân của Sâm Huyễn Lộc. Lục Bành Phi trợn tròn mắt, cậu ta đối với kỹ năng của Sâm Huyễn Lộc là không thể quen thuộc hơn, căn bản sẽ không có chiêu “Bách Mộc Địa Lao” này. Với lại, đây chính là Sâm Huyễn Lộc a, từ khi nào một con sủng thú hệ Thực Vật lại lĩnh ngộ được kỹ năng của sủng thú hệ Khống Chế?
Đây là phải bồi dưỡng như thế nào mới có thể để nó lĩnh ngộ ra kỹ năng dạng này?
Lục Bành Phi lấy lại tinh thần, ngơ ngác nhìn Tô Bình:
- Ông, ông chủ, đây là anh giúp tôi bồi dưỡng?
- Chẳng lẽ không phải?
Tô Bình liếc mắt nhìn hắn.
Thấy Tô Bình đáp lại, Lục Bành Phi có chút run rẩy, là kích động, thời gian một buổi trưa ngắn ngủi đã bồi dưỡng Sâm Huyễn Lộc tốt như vậy, còn lĩnh ngộ ra một kỹ năng cấp trung của hệ Khống Chế mà bình thường Sâm Huyễn Lộc không có khả năng học được, chuyện này thật sự là quá điền rồ!
Nơi này tuyệt đối có Đại Sư Bồi Dưỡng, hơn nữa còn là đỉnh cấp!
Lúc trước Tô Bình nói bồi dưỡng bình thường, cậu cũng chỉ là ôm ý nghĩ thử xem sao, kiểm tra thật giả mà thôi. Hiện tại xem ra, Lôi Quang Thử yêu nghiệt kia tuyệt đối là từ nơi này. Nó cũng mang ý nghĩa chỉ cần cậu giao tiền cũng có thể bồi dưỡng ra một đầu sủng thú đáng sợ giống như Lôi Quang Thử!
Ba người bên cạnh nhìn thấy Lục Bành Phi kích động đến run rẩy, có chút sững sờ, từ phản ứng của cậu ta đã ẩn ẩn ý thức được điều gì.
Cô gái mặt trái xoan vội hỏi:
- Ông chủ, có phải sủng thú của cậu ta đào tạo thành công rồi? Vậy còn sủng thú của chúng tôi?
Hai người khác cũng vô cùng khẩn trương cùng chờ đợi nhìn Tô Bình.
Tô Bình làm vẻ mặt lạnh nhạt, truyền ý niệm cho hai con sủng thú kia, hai con sủng thú này cũng giống như Sâm Huyễn Lộc, kể cả không còn khế ước nhưng lại không dám vi phạm mệnh lệnh của Tô Bình. Dù sao mới từ nơi đó đi ra, trong lòng bị ám ảnh quá, không thể chống lại, chỉ theo bản năng phục tùng.
Rất nhanh, hai con sủng thú thi triển ra năng lực khác biệt, đều là sủng kỹ cấp trung, mặc dù không phải quá hiếm có, nhưng tốt xấu cũng là lĩnh ngộ một kỹ năng mới. Một lần bồi dưỡng có thể có hiệu quả như vậy đã là phi thường khoa trương.
Cô gái mặt trái xoan cùng một cậu thiếu niên vốn còn khẩn trương cũng bình tỉnh lại, vẻ mặt hưng phấn vô cùng.
- Ông chủ, vậy của tôi thì sao?
Còn lại một thiếu niên nhìn thấy sủng thú của mình không có biến hóa chút nào, không khỏi khẩn trương lên, có chút lo lắng hỏi.
Tô Bình nói ra:
- Hàn Thủy Tích (thằn lằn) của cậu lĩnh ngộ là năng lực “Sóng Cả”, không tiện thi triển ở trong này. Cậu tự đi tìm sân bãi chiến đấu thử nghiệm là được, nếu có vấn đề có thể tới tìm tôi.
- Sóng Cả?
Cậu thiếu niên nghe xong lập tức mừng rỡ. Hàn Thủy Tích chỉ là sủng thú cấp thấp có huyết thống cấp 3, mà “Sóng Cả” lại là sủng kỹ cấp trung. Như vậy xem ra Hàn Thủy Tích của cậu tư chất cực mạnh.
Đương nhiên, so với Lôi Quang Thử biến thái trong học viện vẫn là không thể so sánh.
Nhưng như vậy đã để cậu phi thường hài lòng rồi.
Được chứng kiến Sâm Huyễn Lộc của Lục Bành Phi, cùng năng lực sủng thú của hai người khác, cậu không còn bất kỳ hoài nghi nào đối với Tô Bình.
- Ông chủ, tôi còn có thể tiếp tục bồi dưỡng chứ?
Lục Bành Phi vội vàng hỏi, ánh mắt sốt ruột chờ đợi nhìn Tô Bình.
Tô Bình lạnh nhạt nói:
- Một ngày một lần, muốn tiếp tục bồi dưỡng, ngày mai lại đến đi.
- Vâng, vâng.
Lục Bành Phi liên tục gật đầu, biểu hiện mười phần ngoan ngoãn, chợt nghĩ đến thái độ của mình lúc trước, cậu ta gãi đầu một cái, có chút ngượng ngùng nói:
- Ông chủ, lúc trước tôi nói chuyện khá nóng nảy, anh chớ để ý ha.
- Ờ.
Tô Bình lạnh nhạt đáp lại.
Cơ mặt Lục Bành Phi căng cứng, trong lòng khẩn trương. Quả nhiên là để ý rồi? Trong lòng cậu hối hận, chính mình ra vẻ làm gì, cao ngạo làm gì chứ. Bây giờ đắc tội đối phương rồi!
Sắc mặt cậu biến ảo chập chờn, tự hỏi làm như thế nào bổ cứu.
Tô Bình nhìn thấy vẻ mặt phức tạp của cậu ta, liền biết đối phương quá lo lắng. Cậu thật sự không để trong lòng, chỉ nói lười mở miệng mà thôi, nên mới “Ờ” một tiếng.
Nhưng bây giờ giải thích lại càng thêm phiền, cậu đành phải mặc kệ đối phương.
- Ông chủ, đây là 50 ngàn phí cảm tạ.
Suy tư nửa ngày, bỗng nhiên Lục Bành Phi bỏ tiền, đây là biện pháp bổ cứu duy nhất mà cậu có thể nghĩ tới.
Tô Bình hơi kinh ngạc, nhưng không cự tuyệt, mà vui vẻ tiếp nhận.
Có tiền không cần mới là đồ ngốc.
Chương 104: Thăm Dò
Ba người khác nhìn thấy hành động của Lục Bành Phi, lập tức kịp phản ứng. Trước mắt cửa hàng này thế nhưng là có Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp tọa trấn. Chính mình bỏ ra số tiền này đối với Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp mà nói hiển nhiên là còn ít. Nếu như đắc tội đối phương, về sau còn có thể tới đây bồi dưỡng hay không còn không biết đâu!
Nghĩ tới đây, trong lòng ba người có chút khẩn trương. Cô gái mặt trái xoan phản ứng nhanh nhất, lập tức học dáng vẻ Lục Bành Phi, cũng móc ra 10 ngàn đưa cho Tô Bình, cung kính nói:
- Ông chủ, đây là tâm ý nho nhỏ của tôi, hi vọng anh đừng ghét bỏ.
- Ông chủ, đây là của tôi.
- Còn có tôi nữa.
Ba người đều cho 10 ngàn, nịnh nọt Tô Bình.
- y...
Tô Bình cũng không nghĩ tới mình nói ít vài chữ lại thu được thêm tiền ngoài định mức. Nói thật, cậu muốn kiếm tiền, nhưng cũng không phải quá cần, có mấy chục ngàn đủ phụ cấp gia dụng là đủ. Nếu như mỗi lần gặp mặt đều đưa thêm 10 ngàn đến 100 ngàn, việc này đối với một vài gia đình không mấy giàu có sẽ tạo thành gánh nặng không nhỏ.
- Về sau không cần cho, có tiền thì đầu tư vào sủng thú của mình đi.
Tô Bình thu xong liền nói.
- Đúng đúng, ông chủ anh nói đúng lắm.
Bốn người liên tục gật đầu, đối với Tô Bình càng tôn trọng hơn. Bọn họ nghĩ thầm, người ta có Đại Sư Bồi Dưỡng đỉnh cấp trấn giữ cửa hàng, làm sao để ý đến chút tiền lẻ này chứ. Đại Sư Bồi Dưỡng Sư muốn kiếm tiền còn không phải quá dễ sao, vẫy tay chính là bảy chữ số 0 trở lên.
Đây rõ ràng là người ta ở chỗ này giúp người làm niềm vui, phát thiện tâm a!
Đối với người có đức độ như vậy, bọn họ vừa kính lại vừa sợ.
- Ông chủ, tôi có thể mua sắm bồi dưỡng chuyên nghiệp chứ? Chính là giống Lôi Quang Thử kia, loại 1 triệu ấy.
Lục Bành Phi thấy sắc mặt Tô Bình khôi phục bình thản, cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Trong lòng Tô Bình hơi động, Thiên Hương Trư trong tay cậu có được cơ hội bồi dưỡng chuyên nghiệp là vì chủ nhân của nó chọc giận hệ thống, bị hệ thống ban bố nhiệm vụ.
Giờ khắc này cậu lặng yên hỏi hệ thống:
- Tôi có thể đón thêm một đơn bồi dưỡng chuyên nghiệp nữa chứ?
“Bồi dưỡng Chuyên nghiệp là quyền hạn của cửa hàng cấp 3, kí chủ muốn nhận lấy, mời trước tiên thăng cấp cửa hàng đến cấp 3.”
Hệ thống nói ra.
Tô Bình thầm tiếc nuối. Quả nhiên, trước mắt cậu chỉ có cơ hội một lần bồi dưỡng chuyên nghiệp.
Nhưng như vậy cũng tốt, riêng hoàn thành việc bồi dưỡng Thiên Hương Trư đã khiến cậu chịu áp lực khá lớn. Lại muốn bồi dưỡng thêm một con trình độ như Lôi Quang Thử không phải chuyện dễ dàng. Dù sao bây giờ cậu không có vé vào của để tiến vào vị diện bồi dưỡng đỉnh cấp, cũng không có vô hạn tử vong. Chỉ dựa vào chính mình tích súc năng lượng còn không biết có đủ để dùng hay không.
- Tạm thời không được.
Tô Bình từ chối đối phương.
Lục Bành Phi có chút thất vọng, nhưng cậu chú ý tới Tô Bình nói chỉ là tạm thời, liền vội vàng hỏi:
- Vậy sau này?
- Ừm.
Tô Bình gật đ
