Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Siêu Thần Sủng Thú Điếm (Bản Dịch)

Chương 161: Làm Ăn Phát Đạt (2)

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

- Woa...đông người như vậy!

Lam Nhạc Nhạc nghẹn họng nhìn trân trối.

Tô Yến Dĩnh cũng lộ vẻ mặt phức tạp.

Ai có thể nghĩ tới ông chủ trẻ tuổi lúc trước cùng bọn họ làm ăn, hiện tại chẳng những lăn lộn đến vị trí giảng viên cấp cao trong học viện bọn họ, hơn nữa còn là cường giả cấp Phong Hào!

Bọn họ vốn cho rằng Tô Bình đi cửa sau, là dựa vào quan hệ với vị Bồi Dưỡng Đại Sư thần bí kia để đến học viện bọn họ làm giảng viên, không nghĩ tới Tô Bình hoàn toàn dựa vào thực lực bản thân mình mà làm được.

Còn trẻ như vậy đã đạt cấp Phong Hào, thật ngoài sức tưởng tượng của các cô.

Tô Yến Dĩnh nghĩ đến mình ở trong học viện đạt được giải á quân, lập tức muốn đến báo tin vui với Tô Bình, nhưng bây giờ tâm tình có hơi rối bời, đừng nói đến cô dựa vào Lôi Quang Thử vất vả lắm mới lấy được á quân, cho dù là quán quân Diệp Hạo ở trước mặt Tô Bình cũng trở nên vô cùng bình thường!

- Dĩnh Dĩnh, cậu nói xem, cậu ta còn nhớ đến chúng ta hay không?

- Làm sao bây giờ, hình như lúc trước tớ đắc tội cậu ta rồi, cùng cậu ta tranh luận, lúc ấy ai có thể nghĩ tới một người hẹp hòi như vậy lại là cường giả cấp Phong Hào, cậu nói xem loại người này thật sự có tồn tại sao?

Nếu có thì hẳn là nên điên cuồng tu luyện mới phải, tại sao còn có thể ở chỗ này mở cửa hàng?

Lam Nhạc Nhạc ở bên cạnh nhỏ giọng thì thầm.

Tô Yến Dĩnh nghe cô bạn mình nói thế, khóe miệng hơi run rẩy, đúng thật là bọn họ chưa từng thấy Tô Bình tu luyện, nhưng người ta lại đạt đến cấp Phong Hào, đối với loại cấp bậc thiên tài đến độ quái vật này, cô còn có thể nói gì?

Trong lòng bùi ngùi thở dài, cô không suy nghĩ thêm về chuyện này nữa, lần này tới đây chủ yếu là vì cuộc thi giao lưu đấu sủng ở học viện đã kết thúc, cũng sắp đến ngày nghỉ, học viện đã an bài những học sinh khá giỏi bọn họ đi đến Hoang Khu để rèn luyện.

Trước khi đến Hoang Khu, cô còn muốn đến chỗ này của Tô Bình bồi dưỡng sủng thú thêm một lần nữa, như thế khi cô đi Hoang Khu cũng sẽ có phần nắm chắc hơn.

Vừa nghĩ tới việc sẽ phải sớm đến Hoang Khu, tâm tình cô nhanh chóng bình phục, mặc dù thực lực của Tô Bình khiến người khác rung động, nhưng cô tin tưởng sau khi đến Hoang Khu rèn luyện và chém giết, cô cũng sẽ chậm rãi đuổi kịp trình độ của Tô Bình.

Tô Bình chỉ là đạt được mục tiêu sớm hơn một chút thôi, có lẽ trong tương lai khi cô đuổi kịp, Tô Bình vẫn còn ở cấp Phong Hào.

Phải biết cao hơn nữa là Chiến Sủng Sư cấp Truyền Kỳ, chỉ dựa vào thiên phú thật sự rất khó để đạt tới, còn cần có cơ duyên, vô số thiên tài tuyệt diễm vô song nhưng cả một đời vẫn chỉ dừng lại ở cấp Phong Hào, không phải thiên phú không đủ, mà là cơ duyên không tới.

Có lẽ cô sẽ gặp may mắn, có tài nhưng chỉ là thành công muộn một chút không chừng.

...

Trong cửa hàng.

Tô Bình nhanh chóng đăng ký.

- 100 ngàn!

- 10 ngàn!

Mỗi khi tiền được chuyển vào tài khoản, nghe thấy âm thanh xác nhận tiền đã được chuyển vào đến, Tô Bình mới đưa sủng thú của đối phương vào phòng sủng thú, sau đó đóng cửa lại và ném nó vào không gian bồi dưỡng.

Mặc dù cậu không có thời gian để xem tài khoản của mình, nhưng trong lúc đăng ký, trong lòng cũng yên lặng lưu ý, cậu biết hôm nay mình nhất định phát tài!

Chỉ một thời gian ngắn ngủi mà không gian bồi dưỡng đã sắp chứa đầy!

Cụ thể thu nhập được bao nhiêu, Tô Bình còn chưa tính ra kết quả chính xác, dù sao bên trong có không ít sủng thú cần bồi dưỡng đều là cấp thấp, chỉ lấy 10 ngàn.

Tô Bình còn đang cân nhắc sau này có phải chỉ nên nhận bồi dưỡng sủng thú cấp trung hay không?

Nếu như vậy, cậu sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.

Tuy nhiên, ngay khi ý tưởng này xuất hiện, cậu liền bị hệ thống ngăn chặn ngay lập tức.

Theo ý của hệ thống, là một cửa hàng sủng thú, cậu nên tiếp nhận tất cả các loại sủng thú, không nên mang ánh mắt kỳ thị!

Trong lòng Tô Bình cũng đang đấu tranh.

Tôi cũng không phải kỳ thị sủng thú nha, tôi là kỳ thị tiền tài!

Hệ thống hiển nhiên sẽ không để ý đến sự hoang đường của cậu, trực tiếp cảnh báo một câu, sau đó một lần nữa biến mất.

Tô Bình không có cách nào đối phó với hệ thống cứng nhắc này, nói hệ thống cứng nhắc, nhưng đôi khi nó lại biết tức giận, chẳng hạn như khi "khen ngợi" nó...

Tuy nhiên, nếu nói nó là hệ thống vui buồn thất thường thì nó lại hết lần này tới lần khác cứng nhắc vô cùng, không phải hệ thống muốn có năng lượng sao, tôi làm như vậy có gì sai?

Bất kể như thế nào, đề nghị này đã bị bóp chết, Tô Bình cũng lười suy nghĩ, dù sao cũng không níu kéo được hệ thống, cậu đành tiếp tục chết lặng đăng ký, thu tiền.

Sau một tiếng.

Tô Bình lần nữa từ phòng sủng thú đi ra, phát hiện đội ngũ xếp hàng phía trước cửa hàng vẫn dài đến không nhìn thấy điểm cuối, có chút kinh ngạc, đồng thời còn có chút đau lòng.

Cậu thở dài, nhưng vẫn phải thông báo tin tức đau lòng này cho đám người đang xếp hàng:

- Hôm nay đã hết chỗ, ngày mai lại đến đi.

Lời này vừa nói ra.

Một hàng dài đột nhiên như ong vỡ tổ!

Hết chỗ?

Chờ lâu như vậy, lại còn nói hết chỗ?

Rất nhiều học viên không vui, thấp giọng phàn nàn.

Nhưng có một ít học viên lại cảm thấy không có gì, bọn họ đến đây là muốn nhìn mặt Tô Bình mà thôi, về phần bồi dưỡng? Có đồ ngốc mới tin, người ta là Chiến sủng sư cấp Phong Hào, cũng không phải Bồi Dưỡng Sư cấp Phong Hào, đây hoàn toàn là hai nghề nghiệp khác nhau!

Đối với mấy người đang phàn nàn tức giận, những học viên này chủ yếu là đến “chiêm ngưỡng” dung mạo của Tô Bình mà thôi, cảm thấy đám người xun quanh rất buồn cười, cũng rất ngu ngốc.

Mọi người đều say, chỉ có mình ta tỉnh a...

Mang theo vài phần u buồn cùng tịch mịch, những sinh viên này mỉm cười với Tô Bình, so với những học viên khác đang phàn nàn, bọn họ lại ấm áp như gió xuân, lộ ra phá lệ không giống.

Trong lòng họ nghĩ thầm, có lẽ dưới phụ trợ của những đồng học ngu ngốc này, ấn tượng của Tô Bình đối bọn họ sẽ càng sâu một chút chứ?

Như vậy cũng không tệ.

- Thế mà lại hết chỗ?

Trong đám người, Lam Nhạc Nhạc và Tô Yến Dĩnh kinh ngạc, lại có hơi sửng sốt.

Hai cô thật vất vả xếp hàng chờ cho tới bây giờ, phía trước chỉ còn bảy tám người nữa thôi, không đến mười phút nữa sẽ đến lượt các cô, bây giờ lại nói đã đầy chỗ rồi?

Vậy các cô đợi lâu như vậy chỉ là uổng công hay sao?

Hai cô gái câm nín liếc mắt nhìn nhau.

Trước kia khi các cô tới đây đều là trực tiếp vào cửa, hiện tại không những phải xếp hàng, rõ ràng còn xếp hàng uổng công!

- Hôm nay cửa hàng làm ăn thật là bốc lửa!

- Trước kia một con quỷ cũng không có, còn bây giờ thì kín chỗ rồi!

Lam Nhạc Nhạc nhỏ giọng phàn nàn.

Tô Yến Dĩnh lộ vẻ mặt phức tạp, cười khổ một tiếng, nói:

- Trước kia tớ sớm đã lường trước, một khi bị người khác biết đến, việc làm ăn của cậu ta nhất định sẽ lập tức phất lên, không nghĩ tới thật sự là như thế, haizz...

Nghĩ đến trước kia vừa tới là có thể trực tiếp bồi dưỡng, nhưng khi đó cô lại không có tiền, chợt cảm thấy càng thêm đau lòng.

Lam Nhạc Nhạc nghĩ đến Lôi Quang Thử của cô bạn mình là từ chỗ này của Tô Bình bồi dưỡng ra, miệng vểnh lên, cũng không mở miệng phàn nàn nữa.

Không nói đến tiếng tắm bây giờ của Tô Bình, riêng hiệu quả bồi dưỡng sủng thú của cửa hàng nhỏ này cũng đủ để hấp dẫn đến một lượng khách hàng lớn, chỉ là trước kia không ai biết được mà thôi, họ đều bị giá bồi dưỡng cao và bề ngoài cũ nát của cửa hàng ngăn ở bên ngoài.

Mà bây giờ, ở đây trở nên nổi tiếng lại đông khách, ghế cũng khó cầu.

Tương lai theo thời gian lên men, chỉ sợ một cái ghế trong cửa hàng Tô Bình cũng sẽ trở nên vô cùng trân quý!

- Ngày mai tụi mình lại đến, chỉ cần đến sớm một chút là được.

Lam Nhạc Nhạc nói.

Tô Yến Dĩnh thở dài, đành phải quay người rời đi.

...

Ngoài cửa hàng, đám người bắt đầu giải tán, Tô Bình nói vài tiếng xin lỗi, sau đó kéo cửa cuốn xuống.

Cậu cũng không ngờ hôm nay làm ăn tốt như vậy, mới hơn sáu giờ, thế mà đã chứa đầy rồi.

- Xem ra, sau này làm ăn sẽ ngày càng tốt, phải mau chóng thăng cấp cửa hàng.

Tô Bình vuốt vuốt cái trán.

Không gian bồi dưỡng và “Nơi nuôi dưỡng” trong cửa hàng đều đã đầy.

Trước đó không lâu cậu còn mua thêm hai mươi lăm cái “Nơi nuôi dưỡng” sơ cấp, bây giờ có tất cả năm mươi cái, đã đạt đến giới hạn kích thước phòng sủng thú.

Cũng may bên trong những “Nơi nuôi dưỡng” nhỏ này đều tự mang không gian, nếu không phòng sủng thú nhỏ như vậy chưa chắc có thể chứa đựng năm mươi cái “Nơi nuôi dưỡng”.

Bây giờ sủng thú cậu cần bồi dưỡng gần một trăm con.

Chỉ có cửa hàng thăng cấp, cậu mới có thể mua càng nhiều “Nơi nuôi dưỡng”, cũng có thể lần nữa thăng cấp không gian bồi dưỡng.

- Dựa vào việc dạy kèm kiếm tiền quá chậm, nhất định phải lập tức có tiền, biện pháp gì nhanh nhất đây?

Tô Bình ngồi vào sau quầy, suy nghĩ đăm chiêu.

Ngoại trừ phải nhanh kiếm tiền để thăng cấp cửa hàng, có thêm nhiều không gian bồi dưỡng, Tô Bình cũng muốn tốc độ tu luyện của mình tăng lên lần nữa.

Nhưng cậu đã cố gắng hết sức tu luyện, Hỗn Độn Tinh Lực Đồ cũng tiến bộ thần tốc, nhưng muốn đạt tới cấp 5 thì vẫn phải cần một khoảng thời gian.

Sau khi đạt tới cấp 5, cậu có thể để phân thân bồi dưỡng càng nhiều sủng thú.

Tô Bình cảm giác mình còn quá nhiều chuyện muốn làm, trái lo phải nghĩ một lát vẫn không có manh mối, bỗng nhiên cậu vỗ đầu một cái, mình có thời gian rảnh rỗi ở đây suy nghĩ lung tung, còn không bằng nhanh chóng bồi dưỡng sủng thú?

Mang theo Luyện Ngục Chúc Long Thú, Hắc Ám Long Khuyển cùng Tử Thanh Cổ Mãng, sau đó lại chọn ra con hai sủng thú cấp trung, tổng cộng năm con, cả nhóm cùng tiến vào nơi truyền thừa Long Vương.

Ngoại trừ ba con sủng thú của mình, cậu còn có thể thuận tiện bồi dưỡng hai con khác.

...

Chương 163: Khách Đến


...

Trong nháy mắt, đã đến mười hai giờ khuya.

Tô Bình đi vào nơi truyền thừa Long Vương một lần lại một lần.

Mỗi lần tiến vào đều tiện tay bồi dưỡng hai con, đồng thời thay một nhóm sủng thú mới để cho phân thân bồi dưỡng, cứ như vậy 2+ 5, một giờ cậu có thể bồi dưỡng 7 con sủng thú.

Đến khi một lần nữa xuất hiện trong cửa hàng, Tô Bình nghe được âm thanh có người gõ cửa cuốn, cậu ngẩng đầu nhìn thời gian mới phát hiện đã là đêm khuya, chợt giật mình, muộn như vậy rồi mình lại quên không có báo tin cho người nhà, đoán chừng mẹ đang gấp gáp tìm mình.

Trong lòng hơi ảo não, cậu dùng ý niệm cảm ứng.

Phát hiện người gõ cửa lại không phải mẹ, mà là Tô Lăng Nguyệt.

Tô Bình hơi kinh ngạc, muộn như vậy nó còn chạy tới đây làm gì?

Là nhận lệnh của mẹ đến xem mình sao?

Cậu kêu một tiếng “Tới rồi”, sau đó ném nhóm sủng thú đã bồi dưỡng xong vào không gian bồi dưỡng.

Về phần Hắc Ám Long Khuyển và Luyện Ngục Chúc Long Thú, thể tích quá lớn, trực tiếp ở trong không gian sủng thú không ra.

Chỉ có Tử Thanh Cổ Mãng còn có thể lắc lư trong cửa hàng, nhưng nó đã bước vào giai đoạn phát triển cuối cùng, sẽ nhanh chóng trưởng thành, thân thể đã dài hơn hai mươi, hai ba mét, chỉ có thể ngoan ngoãn ghé vào lối đi nhỏ trong cửa hàng, không thể tùy ý bò lung tung.

Tô Bình cũng thu hồi Tử Thanh Cổ Mãng, thu thập tốt một chút, liền đi ra kéo cửa cuốn lên.

Đúng như Tô Bình cảm ứng được, Tô Lăng Nguyệt đứng ở ngoài cửa.

Nhìn thấy cửa mở ra, Tô Lăng Nguyệt lập tức thò đầu nhìn vào bên trong, ngạc nhiên nói:

- Sao lại không bật đèn?

Tô Bình sững sờ, lúc này mới nhớ đến vào ban đêm thị giác của mình cũng không hề bị ảnh hưởng, cũng không có chú ý đến việc không bật đèn.

- Em tới làm gì?

Cậu vừa mở chốt cửa, vừa nói.

Tô Lăng Nguyệt chậm rãi đi vào cửa hàng, nhìn xung quanh một chút, ngửi được mùi vị tanh hôi trong không khí, như thể chỗ này vừa có sủng thú hung ác đi qua.

Cô đặt hộp giữ ấm trong ngực lên trên bàn, lạnh nhạt nói:

- Nè, mẹ để em mang đến cho anh.

- Hả?

Thế mà lại đưa cơm cho mình, thật ngoài ý muốn nha.

Tô Lăng Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Em biết hôm nay cửa hàng của anh làm ăn khẳng định rất tốt, sao anh không nói với mẹ một tiếng, vẫn là em nói thay anh.

Tô Bình nghe nói như thế, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, nói:

- Mẹ không lo lắng chứ?

- Không, tôi đã nói rồi.

- Nói như thế nào?

- Hừ, nói gần đây cửa hàng của anh kinh doanh rất tốt, còn về chuyện ở học viện, em cũng không nói, anh tự đi mà nói.

Tô Bình nhẹ nhàng thở ra, cậu cũng không muốn giấu diếm, chỉ là giải thích quá phiền phức.

- Lại nói, đến tột cùng là anh bắt đầu tu luyện từ lúc nào

Tô Lăng Nguyệt xoay đầu lại, đôi mắt nhìn thẳng Tô Bình.

Tô Bình nhíu mày, vừa mở hộp giữ ấm ra ăn, vừa nói:

- Thì mới gần đây thôi.

- Anh cả thấy em giống con lừa đứa ngốc lắm sao!

Tô Lăng Nguyệt cả giận nói.

- Là tự em nói nha.

- Anh!

Tô Lăng Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, tại sao mình lại có một người anh đáng ghét như vậy.

Cô không hỏi thêm nữa, có hỏi cũng chẳng biết được gì, đây nhất định là bí mật của Tô Bình.

Chẳng qua, Tô Bình có thực lực như vậy, thế mà không có khi dễ mình, thật sự là chuyện lạ, chỉ cần điểm này, ấn tượng của cô đối với Tô Bình đã thay đổi không ít, không còn căm thù giống như trước kia.

Mặc dù...tên đang ghét này vừa mở miệng, luôn luôn khiến cô tức giận đến muốn bùng nổ!

- Sủng thú trong cửa hàng đều là do anh tự mình bồi dưỡng sao?

Tô Lăng Nguyệt quay đầu hỏi.

Tô Bình cúi đầu ăn cơm, giả bộ như không nghe thấy.

Gân xanh trên trán Tô Lăng Nguyệt lại bắt đầu nhô lên.

Cô hít một hơi thật sâu, vòng vo tìm chủ đề, nói:

- Anh bồi dưỡng phải mất bao lâu? Trước đó em nhìn thấy thật nhanh nha, Tuyết Cầu của em, anh có thể bồi dưỡng hay không?

Tô Bình nhíu mày, nhìn miếng thịt trong chén, dừng lại một chút, tiếp tục ăn, nói:

- Được thôi.

- Thật?

Tô Lăng Nguyệt sững sờ, cũng không nghĩ tới Tô Bình thật sự đáp ứng giúp mình.

- Nhưng phải thu phí.

Tô Bình nói ra.

Tô Lăng Nguyệt vừa mới vui vẻ, lập tức tan thành mây khói, cau mày nói:

- Bao nhiêu?

- Cục than đen kia hẳn là cấp trung đi, thu 100 ngàn.

Tô Bình nói ra.

Tô Lăng Nguyệt trừng mắt,

- Đây chẳng phải là đồng giá như những người khác sao?

- Đúng rồi.

Tô Bình mặt không đổi sắc, nói.

Tô Lăng Nguyệt nhìn thấy bộ dáng đương nhiên của cậu, vừa tức vừa giận, trong lòng còn cảm thấy khó chịu uất ức, loại cảm giác này xuất hiện khiến cho cô càng không thể tiếp nhận, tức giận nói:

- Cửa hàng này là của nhà chúng ta đấy, em cũng là một nửa chủ nhân, anh lại muốn thu tiền em?

- Phải rồi, em cũng là chủ nhân, vậy em tự mình bồi dưỡng không được sao.

Tô Bình bất đắc dĩ nói.

Nể mặt bữa tối hôm nay, ban đầu cậu dự định miễn phí, nhưng hệ thống không cho phép.

Chỉ cần là muốn vào cửa hàng phục vụ thì đều phải trả tiền, một xu cũng không thể thiếu.

Đây cũng là hệ thống nhắc nhở, đoán chừng là lo lắng cậu lẫn lộn tình cảm vào trong, khiến nhiều chuyện trở nên phức tạp.

Tô Lăng Nguyệt bị cậu nói làm cho nghẹn lời.

Miệng cô phồng lên vì tức giận.

- 100 ngàn thì 100 ngàn.

Sau mấy phút đồng hồ, cô cắn răng nói.

Tô Bình sững sờ, kinh ngạc nói:

- Em có nhiều tiền như vậy?

- Đương nhiên, “Tôi” làm thêm kiếm được đấy, có vấn đề gì!

Tô Lăng Nguyệt nhìn thấy ánh mắt của Tô Bình, cả giận nói:

- Tôi cũng không xin tiền mẹ, đừng nghĩ tôi cũng giống như anh...

Nói đến một nửa, nghĩ đến Tô Bình đã không còn như trước, không còn là con sâu trong nhà, ngược lại còn có thể trở thành trụ cột, lời này lập tức liền dừng lại.

Nhưng sao khi ngừng lại, cô lại càng nóng nảy, tức giận hừ một tiếng, quay đầu đi.

- Cũng biết chịu khó nha.

Tô Bình có chút xem trọng đứa em gái này rồi.

Tô Lăng Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, ngạo nghễ nói:

- Vậy thì phải bồi dưỡng thật tốt cho tôi, không thể kém hơn người khác.

- Đó là đương nhiên.

Tô Bình không chút nghĩ ngợi khẳng định.

Nghe Tô Bình trả lời nhanh như vậy, Tô Lăng Nguyệt nhíu mày, khóe mắt liếc nhìn cậu một cái, thấy Tô Bình vẫn còn đang ăn cơm, lời nói có hơi tùy ý, nhưng dường như là xuất phát từ ý nghĩ của trong lòng.

Sự tức giận trong lòng cô nhanh chóng tiêu tán, đứng lên nói:

- Được rồi, em trở về trước, lúc nào có thể giao Tuyết cầu cho anh?

- Ngày mai mang tới đi.

Tô Bình nói.

Trong cửa hàng đã bị nhét đầy, bây giờ cậu thật sự không còn chỗ nào để thả.

Tô Lăng Nguyệt gật gật đầu, đi tới cửa,

- Mấy giờ anh trở về?

- Hôm nay sẽ không trở về.

Tô Bình nhìn thời gian, đã muộn như vậy, hôm nay dứt khoát làm thâu đêm đi.

Tô Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, nhìn cậu lần nữa, lại không nói gì, quay người rời đi.

Sau khi Tô Lăng Nguyệt đi khỏi, Tô Bình kéo cửa cuốn xuống.

Ăn uống no đủ, Tô Bình lại tiếp tục chui vào nơi truyền thừa Long Vương, mang theo ba con sủng thú của mình, mặt khác lại chọn lựa hai con khác, tiếp tục thăm dò lục địa Long Lân.

Sau một thời gian không ngừng công lược, lục địa Long Lân đã bị cậu khai thác hơn sáu mươi miếng.

...

Trong nháy mắt, một đêm trôi qua.

Tô Bình cũng đã kiệt sức, chọn một khu Bồi dưỡng không có yêu thú, hoàn cảnh tương đối hoang vu, sau đó ở bên trong trong sa mạc ngủ mười mấy tiếng.

Chờ cậu trở lại cửa hàng vẫn chưa đầy một giờ, lại có thể tiếp tục tái chiến.

Khi trời sáng, Tô Bình nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân đi thẳng tới cửa, sau đó hình như là ngồi xuống.

Tô Bình đoán chừng là khách hàng đến.

Nhưng cậu không vội ra tiếp đãi, thừa dịp còn có sức lực, lại tiếp tục chui vào bồi dưỡng.

Lại qua thêm vài giờ.

Khoảng chín giờ, trên đường đã cực kỳ náo nhiệt.

Các ông lão bà lão dạo trên đường mua thức ăn, mà ở cuối phố nơi của hàng của Tô Bình lại tụ tập lượng lớn người trẻ tuổi, lít nha lít nhít xếp hàng trước cửa hàng.

Có một ít khách quen dẫn đầu xếp hàng, những người mới tới cũng tự giác gia nhập hàng ngũ.

- Nơi này...chính là nhà của giảng viên Tô sao?

Một chiếc xe sang trọng với biển số từ nội thành dừng lại trên đường bên ngoài cửa hàng.

Hứa Cuồng và Hứa Ánh Tuyết cùng nhau xuống xe.

Hứa Cuồng nhìn địa chỉ trong tay một chút, có hơi kinh ngạc, phòng ốc mang bảng số 88 trước mắt lại là một cửa hàng sủng thú?

Địa chỉ nhà Tô Bình lại là một cửa hàng?

Hai chị em liếc mắt nhìn nhau, đều có chút yên lặng và nghi hoặc.

Lúc này, phía sau lại có một chiếc xe hàng hiệu chạy tới.

Chương 163: Địch Nhân Cũ


Trong xe.

Diệp Hạo xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn thấy bên ngoài cửa hàng nhỏ tụ tập thật nhiều người, sắp xếp thành hai hàng thật dài, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

- Nhiều người như vậy?

Hắn ngẩng đầu nhìn biển hiệu phía trên, đích thật là chỗ hắn muốn tìm.

Lúc này, hắn từ trong đám người nhìn thấy một số gương mặt quen thuộc trong học viện, trong đó còn có mấy người có tên trên bảng xếp hạng chiến lực.

- Đám người này...

Diệp Hạo hơi nhíu mày, thế mà tới sớm hơn cả mình?

Hắn không nghĩ nhiều liền đẩy cửa xuống xe.

Giờ phút này cửa hàng vẫn chưa mở cửa, học viên xếp hàng đều đang nhàm chán chờ đợi, có người liếc mắt nhìn xung quanh, rất nhanh, có người nhìn thấy Diệp Hạo từ trên một chiếc xa sang trọng bước xuống, bọn họ sửng sốt, lập tức hai mắt tròn trợn lên.

- Mau nhìn! Là Diệp Hạo!

- Hắn thế mà cũng tới đây!

Theo tiếng kinh hô, càng nhiều người nhìn thấy Diệp Hạo, từng người từng người giật mình quay đầu nhìn lại.

Diệp Hạo là người đứng đầu học viện, độ nổi tiếng cực lớn, toàn bộ học viện không ai không biết đến tên hắn.

Mặc dù trong hội giao lưu đấu sủng, Diệp Hạo bị La Phụng Thiên của học viện Kiếm Lam nghiền ép, nhưng việc này không có nghĩa Diệp Hạo yếu, mà là do La Phụng Thiên quá mạnh! Dù như thế nào đi nữa, Diệp Hạo mang danh là Chiến Sủng Sư cấp 5, trong tay còn có một Long Thú trưởng thành, thực lực như vậy đủ để nghiền ép những người khác.

Nhìn thấy chính mình gây ra hỗn loạn, Diệp Hạo khẽ nhíu mày, nhưng cũng đã quá quen thuộc với tình cảnh này.

- Là hắn?

Hứa Cuồng đứng ở một bên khác khẽ nhướng mày.

Mới vừa rồi Hứa Cuồng còn cảm thấy người này khá quen thuộc, nghe được những người xung quanh kinh hô, hắn lập tức nhớ ra.

Nhớ kỹ năm ngoái Hứa Cuồng đang học năm thứ hai, trong hội giao lưu các học viện đã từng gặp được Diệp Hạo, lúc ấy đối phương vẫn còn là bại tướng dưới tay Hứa Cuồng.

Không nghĩ tới, đảo mắt một năm không thấy, danh khí (tiếng tăm) của tên này không giảm trái lại còn tăng lên.

Nhìn đám người xôn xao lên, Hứa Cuồng cũng ẩn ẩn đoán được những người này hơn phân nửa chính là người của học viện Phượng Sơn.

Hứa Cuồng hơi suy tư một lúc liền xác định được, học viện Phượng Sơn cũng là một trường được danh giáo trong khu căn Long Giang, trường học nằm trong khu dân nghèo, dường như cách nơi này không quá xa, những người này tìm được tới nhà của Tô cũng không quá kỳ quái.

Chỉ là, nơi này thật là nhà của giảng viên Tô sao?

Nhìn thấy cái cửa hàng nhỏ xíu này, Hứa Cuồng cảm thấy nghi hoặc.

Hứa Ánh Tuyết chú ý tới vẻ mặt em trai mình, đôi mắt khẽ lưu chuyển, liếc nhìn Diệp Hạo ở phía xa, nói:

- Thế nào, em biết người này?

- Ừm, năm ngoái cậu ta là bại tướng dưới tay em.

Hứa Cuồng gật đầu.

Hứa Ánh Tuyết nghe xong, cũng không lại nhìn thêm, mà là đánh giá cửa hàng nhỏ trước mắt.

Quá bình thường.

Với lại, nếu như chỉ vẻn vẹn là một căn nhà bình thường thì coi như xong, nhưng đây lại là một cửa hàng?

Điều này rất kỳ quái.

Một cường giả cấp Phong Hào, tại sao lại mở cửa hàng ở khu dân nghèo?

- Hả?

Lúc này, khoé mắt Diệp Hạo đảo qua, cũng chú ý tới chị em Hứa gia, sắc mặt hắn hơi đổi.

Hai người này khí chất xuất chúng, nhất là cô gái ở bên cạnh Hứa Cuồng, khí thế giống như một thanh kiếm sắc bén bị kiềm hãm, người bình thường sẽ không cảm giác được, nhưng đối với hắn mà nói, lại cực kỳ gây chú ý, mang đến cảm giác nguy hiểm.

- Là hắn!

Diệp Hạo lập tức nhận ra Hứa Cuồng, trong đôi mắt lộ vẻ kinh hãi, sau đó trở nên có chút âm trầm.

Năm ngoái hắn đi theo học trưởng năm ba xuất chiến trong hội giao lưu, nhưng lại bất hạnh bị thua, sau khi thua còn bị đối thủ của hắn trắng trợn trào phúng, hung hăng vả mặt, kẻ đó cũng chính là Hứa Cuồng trước mắt.

Cũng bởi vì vậy, một năm này hắn mới có tiến bộ kinh người như thế.

Không ai biết trong một năm nay, hắn đã trải qua huấn luyện địa ngục như thế nào.

Từ một số phương diện, hắn phải cảm tạ đối phương, nhưng tuyệt đối sẽ không tha thứ!

Nhìn ý lạnh trong mắt Diệp Hạo, Hứa Cuồng hơi nhíu mày, sau đó lại bày ra ánh mắt khiêu khích, bại tướng dưới tay mình lại còn dám càn rỡ?

Ánh mắt Diệp Hạo phát lạnh, nhưng cố kỵ đến cô gái bên cạnh đối phương nên vẫn cố gắng kiềm nén, nhìn bề ngoài của Hứa Cuồng cùng cô gái này, dường như quan hệ có chút thân mật, mặc dù hiện tại hắn có lòng tin có thể nhẹ nhàng đánh bại đối phương, cũng không dám mạo muội công kích.

Lúc này, cửa cuốn đóng chặt cửa 'soạt' một tiếng, bị xốc lên.

Hai mắt Tô Bình lộ vẻ mỏi mệt, nhìn thoáng qua đám người lít nha lít nhít ngoài cửa, tất cả đều là những gương mặt trẻ tuổi, nghĩ đến những người này hẳn là người của học viện Phượng Sơn.

- Những người đến nhận lại sủng thú đứng bên phải, người đến bồi dưỡng sủng thú đứng bên trái, bên phải tới trước.

Tô Bình dựa theo quy định cũ mà lên tiếng.

Hai hàng ngũ kéo dài sớm đã tự giác phân chia vô cùng tốt, trong này có công lao của những khách quen cũ, chủ động giúp Tô Bình duy trì trật tự.

- Giảng viên Tô?

Trương Bao Tinh đứng đầu hàng, từ lần trước bị người khác đoạt mất vị trí đầu tiên, lần này hắn đã thức dậy càng sớm hơn, bốn giờ đã tới đây rồi.

Nhìn thấy Tô Bình từ trong cửa hàng đi ra, Trương Bao Tinh có chút kinh ngạc:

- Giảng viên Tô, hôm nay thầy không phải từ bên ngoài đến sao?

- Ngủ trong cửa hàng đấy.

Tô Bình nhìn hắn một cái, cậu có ấn tượng đối với người này rất sâu, cũng có chút khâm phục, mỗi lần người này đều có thể cướp được vị trí đầu tiên cũng không dễ dàng, nói:

- Đợi một chút, lập tức mang ra cho cậu.

Nói xong, liền xoay người vào trong phòng sủng thú.

Con đường bên ngoài cửa hàng.

Từ lúc Tô Bình mở cửa cuốn lên, bọn người Hứa Cuồng cùng Hứa Ánh Tuyết và Diệp Hạo đã thấy được Tô Bình.

Đôi mắt Diệp Hạo sáng lên, không rảnh tiếp tục chú ý đến Hứa Cuồng, lập tức đi đến phía trước hàng ngũ.

Hứa Cuồng cũng nhìn thấy Tô Bình, vừa kinh ngạc lại vui mừng kêu lên:

- Là cậu ta, thật sự là cậu ta!

Hứa Ánh Tuyết vốn cho rằng Tô Bình mở cửa, chỉ là học sinh bên vị cường giả cấp Phong Hào kia, trong lòng còn có chút thất vọng, nghĩ được em trai muốn bái sư đoán chừng là không thuận lợi rồi. Nhưng sau khi nghe thấy Hứa Cuồng kêu lên, cô lập tức ngây người.

- Cậu ta là ai?

- Chính là vị giảng viên cấp Phong Hào kia đó!

Hứa Cuồng hưng phấn nói.

Nói xong, hắn bỗng nhiên nghĩ đến vẻ ngoài trẻ tuổi của Tô Bình quá mức mê hoặc, vội vàng nói:

- Đã quên nói với chị, vị giảng viên cấp Phong Hào này so với em còn nhỏ tuổi, chị, đây chính là trên thiên tài trên cả thiên tài nha!

Hứa Ánh Tuyết không để ý đến Hứa Cuồng nói lải nhải, cô đã bị chấn kinh bởi câu nói đầu tiên của Hứa Cuồng.

- Cậu ta...giảng viên cấp Phong Hào?

Hứa Ánh Tuyết trợn tròn mắt.

Người này cũng quá trẻ đi?

Hứa Cuồng liên tục gật đầu, đắc ý nói:

- Cho nên em mới nói, thiên ngoại hữu thiên nha. (ngoài trời có trời)

Hứa Ánh Tuyết im lặng, điều này đã không phải là thiên ngoại hữu thiên rồi, mà là thiên ngoại có vũ trụ, đương nhiên, tiền đề là chuyện này phải là sự thật.

Còn trẻ như vậy đã đạt cấp Phong Hào, làm sao có thể?

Nếu đối phương thật sự có thực lực như vậy, chẳng phải là có thể trực tiếp đoạt lấy giải quán quân sao trong giải đấu Sủng Sư tinh anh sắp tới?

Trong quá khứ, kẻ có thể từ trong giải đấu mang tính toàn cầu này đoạt được giải quán quân đều mang thân phận cực kỳ hiển hách, hoặc là thành viên của những đại gia tộc, nhưng người như vậy sao có thể vì thiếu tiền mà chạy đi làm gia sư?

- Em sẽ không bị lừa chứ?

Hứa Ánh Tuyết cau mày nói, sắc mặt hơi khó coi, đối phương lừa gạt tiền, lừa gạt đến trên đầu em trai cô coi như xong, còn gạt Hứa Cuồng ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi này, quả thật là sắp bị tẩy não rồi.

- Làm sao có thể!

Hứa Cuồng nghe thấy Hứa Ánh Tuyết thế, vội vàng kêu lên:

- Sao em có thể bị lừa, chị đừng thấy cậu ta tuổi còn trẻ, nhưng thực lực của cậu ta rất mạnh, mặc dù em chưa từng thấy qua sủng thú của cậu ta, nhưng đối phương chỉ bằng lực lượng của bản thân mình đã có thể đánh bại sủng thú của em, thực lực như vậy, coi như không phải là cấp Phong Hào, cũng ít nhất là cấp 7 hoặc là cấp 8 đi!

Hứa Ánh Tuyết nghe xong sắc mặt lại càng thêm âm trầm.

Từ trong lời nói của Hứa Cuồng, cô có thể tìm ra mấy lỗ thủng.

Chưa thấy qua sủng thú của đối phương?

Hiện tại lại đổi giọng nói đối phương ít nhất cũng là cấp 7 cấp 8?

Phải biết rằng cấp 7 và cấp 8, mặc dù cũng rất khó đạt được, nhưng đặt chung với cấp Phong Hào thì hoàn toàn là không cùng một cấp bậc.

Hơn nữa, nhìn từ tuổi tác của Tô Bình, cô cũng không cho rằng cậu ta đã đến cấp 7, chớ nói chi là Chiến Sủng Đại Sư cấp 8.

Cho dù là cô ở trong Hoang Khu gặp qua nhiều nhân vật thiên tài như vậy, nhưng nhắc tới tuổi còn trẻ lại đạt được đến Chiến Sủng Sư cấp cao thì rất hiếm thấy, cho dù là chính bản thân cô, từ sau khi tốt nghiệp học viện, phấn đấu nhiều năm như vậy cũng chỉ vừa vặn bước vào cấp cao mà thôi.

Nhìn bề ngoài cửa hàng làm ăn phát đạt, Hứa Ánh Tuyết càng cảm giác có hương vị tiền đập vào mặt, xem ra người bị lừa gạt không riêng gì một mình em trai của cô, đối phương còn không biết dùng biện pháp gì lừa được nhiều người như thế.

- Đi theo chị.

Hứa Ánh Tuyết lộ vẻ mặt lạnh lẽo, trực tiếp đi tới.

Hứa Cuồng sững sờ, chú ý tới giọng điệu của chị mình dường như có chút không đúng, vội vàng đi theo,

- Chị muốn làm gì?

...

Tô Bình dẫn Xích Diễm Khuyển của Trương Bao Kinh ra ngoài, sau đó nói hiệu quả bồi dưỡng cho hắn biết:

- Không lĩnh ngộ ra kỹ năng mới, có điều chiến lực tăng lên nửa cấp.

Xích Diễm Khuyển này được bồi dưỡng nhiều lần như vậy, khả năng lĩnh ngộ kỹ năng cũng dần ít đi, nhưng được bồi dưỡng trong Luyện Ngục nên sức sức chiến đấu cũng được tăng cường.

Có điều, ngắn ngủi trong một ngày đã gia tăng nửa cấp chiến lực, đối với người bình thường mà nói cũng là khó có thể tưởng tượng.

Trương Bao Tinh lộ vẻ mặt vui mừng, cùng Tô Bình nói tiếng cảm ơn, nghĩ đến mình lập tức đi đến Hoang Khu, trong lòng cũng không quá hài lòng, nhưng hắn hết tiền rồi, vừa vặn có thể đi Hoang Khu rèn luyện, thuận tiện lại kiếm tiền về bồi dưỡng.

- Tô...thầy Tô?

Một thanh âm truyền đến, Diệp Hạo đi tới.

Trương Bao Tinh quay đầu nhìn lại, thấy người đến là Diệp Hạo, có chút kinh ngạc.

Dạng nhân vật phong vân như cậu ta thế mà cũng tới cửa hàng của Tô Bình sao?

Hẳn là cũng giống như bọn họ, đều nghe danh mà đến?

Diệp Hạo cảm thấy mình gọi một câu “Thầy Tô” có hơi khó chịu, nhưng nghĩ tới biểu hiện ngày hôm qua của Tô Bình, trong lòng không thể không bội phục.

Tô Bình nhìn hắn một cái, nói:

- Đến bồi dưỡng sủng thú?

- A...

Kỳ thật Diệp Hạo chủ yếu là đến nhìn xem Tô Bình, muốn theo cậu bàn luận chiến đấu và tu luyện, còn về bồi dưỡng thì hắn không có hứng thú là mấy, dù sao hắn đã có Bồi Dưỡng Đại Sư chuyên nghiệp cấp 8 thay mình chăm sóc sủng thú rồi.

Cho người bình thường bồi dưỡng, có khi còn bồi dưỡng đến hỏng.

Đối mặt với ánh mắt Tô Bình, Diệp Hạo có chút do dự, cuối cùng vẫn gật đầu.

Nếu từ chối thì khác nào không cho Tô Bình mặt mũi, hơn nữa sẽ còn gián tiếp ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Tô Bình.

Chương 164: Cấm


- Muốn bồi dưỡng, vậy thì lui ra sau xếp hàng đi.

Tô Bình chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi, thấy Diệp Hạo muốn tới bồi dưỡng, lại nghĩ đến lúc trước đối phương đã cho 100 ngàn phí hẹn trước, liền nói:

- Trước đó cậu hẹn trước vị trí thứ mười, đợi chút nữa người thứ chín xong, lập tức đến lượt cậu rồi.

Lời này vừa ra, đám người xếp hàng bên cạnh đều kinh ngạc.

- Thầy Tô, xếp hàng còn có thể hẹn trước?

- Tôi cũng muốn!

- Hẹn trước bằng cách nào đây?

Đám người trong hàng ngũ lập tức tranh nhau hỏi.

Tô Bình cũng không nghĩ tới hai chữ hẹn trước sẽ khiến mọi người phản ứng lớn như vậy, lúc trước bởi vì kinh doanh ảm đạm, thuận miệng gạt tiền...à không, là hứa hẹn cho Diệp Hạo.

Bây giờ xem ra mọi người đặc biệt nhiệt tình đối với việc đặt hẹn trước, ngẫm lại cũng đúng, nếu như có thể hẹn trước, cũng không cần xếp hàng chờ trước cửa hàng nữa.

Bỗng nhiên Tô Bình cảm thấy có vẻ như đây cũng là một con đường phát tài rất không tệ.

Mình lừa thêm phí hẹn trước cửa hàng mình nha, cũng không phải bên trong cửa hàng, hệ thống sẽ không bắt bẻ đi?

Một tên gian thương nào đó đang bắt đầu có những suy nghĩ đen tối.

Đúng lúc này.

“Cảnh cáo kí chủ!”

“Cửa hàng chỉ chấp nhận những người thành tâm thành ý đến bồi dưỡng sủng thú và không chấp nhận bất cứ người nào hẹn trước, tất cả những người hẹn trước đều sẽ không có hiệu lực.”

Thanh âm nghiêm túc của hệ thống xuất hiện trong đầu của Tô Bình.

Tô Bình nhíu mày, trong lòng nói:

- Lúc trước tôi thu phí hẹn trước, sao cậu không nói?

- Hơn nữa, tôi cũng không phải để cửa hàng của hệ thống cậu đặt dịch vụ hẹn trước, hẹn trước này chỉ là một con đường kiếm tiền khác của cá nhân tôi mà thôi, coi như chúng ta không làm, người khác sớm muộn cũng sẽ phát giác được mà nhân cơ hội buôn bán, lừa mất khoản tiền vốn dĩ thuộc về chúng ta.

Dường như hưởng ứng lời nói của Tô Bình, Diệp Hạo lại mở miệng lần nữa, hỏi:

- Tôi có thể thêm tiền, xếp đến vị trí đầu tiên là bao nhiêu?

Nhìn thấy một hàng dài phía sau, Diệp Hạo thực sự không có kiên nhẫn để chờ thêm chín người.

Tô Bình thu hồi suy nghĩ, nghĩ đến hệ thống, cậu vẫn quyết định thu liễm một chút, nói:

- Tạm thời không được, chỉ có thể xếp thứ mười.

Diệp Hạo khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua nam sinh xếp hàng ở trước mặt Tô Bình, nói:

- Vị trí này của cậu bao nhiêu tiền, có thể nhường cho tôi chứ?

Nam sinh này sững sờ, đối với một phú ông như Diệp Hạo, hắn đã sớm có nghe qua, do dự nói:

- Năm, năm ngàn?

Diệp Hạo nhíu mày, không nói hai lời, nói thẳng:

- Tôi cho cậu 10 ngàn, vị trí này là của tôi.

Nam sinh sửng sốt, vô cùng vui mừng nói:

- Thật sự? Đến, tôi tặng cho cậu.

10 ngàn đủ để hắn ở chỗ này của Tô Bình bồi dưỡng một lần sủng thú rồi.

Người phía sau thấy thế đều kinh ngạc, đột nhiên từng đôi mắt bắt đầu phát sáng, giống như là cùng lúc bị đả thông hai mạch Nhâm Đốc, như vậy cũng có thể kiếm tiền?

Dễ như vậy?

Phải biết, muốn xếp hàng ở phía trước thì chỉ cần dậy sớm hơn một chút mà thôi.

Chỉ cần dậy sớm liền có thể lừa được 10 ngàn?

10 ngàn đã bằng tiền lương trong hai tháng của một người bình thường rồi!

Tiền này cũng quá dễ kiếm đi!

Tô Bình không ngờ tới còn phát sinh loại tình huống này, sắc mặt biến thành màu đen, trong lòng nói với hệ thống:

- Đấy, xem đi, tiền bị người khác kiếm rồi, vừa lòng chưa!

Hệ thống: “...”

Tô Bình thấy nó không có lên tiếng, trong lòng tiếc nuối một tiếng, nói:

- Hệ thống, cậu vẫn quá ngây thơ rồi, nhân loại phức tạp làm sao cậu có thể hiểu, coi như cậu thiết lập để tất cả mọi người trong lúc xếp hàng không được chuyển nhượng vị trí, đồng thời chỉ có thể bồi dưỡng sủng thú của mình, thế nhưng là...

Nói đến một nửa, cậu bỗng nhiên ngẩn người.

Lập tức cậu hận không thể cho mình hai cái bạt tay.

Hệ thống đang yên lặng lập tức mở miệng, nói:

“Nói rất đúng, sau này người xếp hàng ở cửa hàng không được chuyển nhượng vị trí, đồng thời chỉ có thể bồi dưỡng sủng thú của mình, một khi có người chuyển nhượng vị trí, sẽ vĩnh viễn kéo vào sổ đen của cửa hàng, mặc kệ đối phương ngụy trang như thế nào tôi cũng sẽ phân biệt được.”

Mụ nó!

Tô Bình tức giận đến mức lập tức cho mình một cái tát.

Diệp Hạo nhìn thấy Tô Bình bỗng nhiên có cử động kỳ quái như vậy, bị dọa sợ nhảy lên, còn tưởng rằng mình mua vị trí chọc giận Tô Bình, vội vàng nói:

- Thầy Tô, đừng như vậy, không đáng a...

Tô Bình không để ý tới hắn, trong lòng cắn răng nghiến lợi nói:

“Hệ thống, đạo văn ý nghĩ của người khác như vậy thật sự rất không có đạo đức nha."

“Cậu không phải người khác, cậu là kí chủ của tôi.”

Hệ thống lập tức hồi đáp.

“...”

Lời này khiến Tô Bình muốn khóc, không phải cảm động, mà là tức giận đến khóc.

Nhìn thấy hai hàng dài phía trước dường như đang bắt đầu sụp đổ, không ít học viện được sắp xếp gần phía trước đã quay đầu chào hỏi người phía sau, Tô Bình bỗng nhiên ý thức được, hệ thống làm như vậy cũng không hoàn toàn là xấu.

Nếu như vị trí xếp hàng có thể tùy ý chuyển nhượng, có lẽ trong tương lai cậu mở cửa thấy người đến đều là xếp hàng thay người khác mà thôi, cũng không phải muốn đến bồi dưỡng sủng thú.

Thậm chí, nếu tin tức này truyền đi, một số người bình thường cũng tới chiếm vị trí, dùng cách này để trục lợi.

Hơn nữa, một ít người có ý đồ không tốt, có lẽ sẽ thuê một lượng lớn người tới chiếm vị trí, chuyên môn dùng lượng người này để kiếm tiền.

Cứ thế mãi, cho dù cửa hàng phục vụ tốt đến mấy, đoán chừng danh dự cũng sẽ đi quét rác, mang một đống tiếng xấu.

Trong lòng cậu thầm thở dài, nói ra:

- Vị trí xếp hàng không được chuyển nhượng, tất cả mọi người chỉ có thể bồi dưỡng sủng thú của mình, nếu như ai không muốn vị trí thì có thể rời đi, một khi phát hiện ai chuyển nhượng vị trí, giành lợi ích, sẽ vĩnh viễn bị ghi tên vào sổ đen của cửa hàng!

Nghe thấy Tô Bình nói, đội ngũ đang xao động lập tức yên tĩnh, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Nam sinh đứng ở vị trí đầu tiên vừa mới chuẩn bị lấy tiền, nghe lời này của Tô Bình, kinh ngạc nói:

- Vậy, vậy vị trí của tôi?

- Cấm chuyển nhượng.

Tô Bình không thể làm gì khác hơn mà nói.

Nam sinh kia lập tức ảm đạm, nếu như không phải lo lắng thực lực của Tô Bình, hắn thậm chí muốn nổi giận, tiền tới tay cứ như vậy không có, hắn ủy khuất nói:

- Thế nhưng vị trí này là của tôi, tôi muốn cho người nào thì cho người đó nha?

Tô Bình gật đầu:

- Nói như vậy không sai, cho nên cửa hàng này là của tôi, tôi không muốn tiếp đãi ai sẽ không tiếp đãi người đó.

Nam sinh yên lặng.

Diệp Hạo cũng không nghĩ tới vị trí tới tay lại bay mất, hắn cũng hoài nghi Tô Bình có phải đang nhằm vào hắn hay không, còn có loại quy định kỳ lạ như thế?

Nếu nói như vậy, về sau bất luận là ai, cho dù có là cường giả cấp Phong Hào đi chăng nữa, muốn vào cửa hàng cũng phải tự mình đến giữ chỗ?

- Vậy trước đó tôi có hẹn trước...

Diệp Hạo không khỏi nói.

Tô Bình cũng cảm thấy đau đầu, trong lòng hỏi thăm hệ thống, hệ thống nói:

“Chỉ một lần này thôi, lần sau không thể làm như vậy nữa. ”

Tô Bình nhẹ nhàng thở ra, nói với Diệp Hạo:

- Lúc trước nhìn con người cậu khá tốt, cố ý cho để cho cậu, thật ra có tiền hay không cũng không quan hệ, cửa hàng chưa từng có dịch vụ hẹn trước, sau này nếu muốn tới bồi dưỡng, tự mình tới sớm một chút đi.

Diệp Hạo có chút im lặng.

Hắn căn bản là không có dự định đến bồi dưỡng, kết quả Tô Bình còn làm đến trịnh trọng như vậy, còn sau này đến sớm một chút?

Sau này hắn còn đến hay không còn chưa chắc đâu, nhìn thấy việc kinh doanh trong cửa hàng Tô Bình tốt đến như vậy, hắn biết mình tìm đến Tô Bình nghiên cứu thảo luận việc tu luyện là không thể rồi.

Nhưng nghĩ đến mình đã nói muốn bồi dưỡng, hiện tại xoay người rời đi khác nào không cho Tô Bình mặt mũi, mặc dù hắn không có ý nịnh nọt Tô Bình, nhưng hắn cũng không muốn vô cớ đắc tội một quái vật nhìn không thấu bối cảnh như Tô Bình.

- Được rồi.

Hắn thở dài, thành thành thật thật chờ ở bên cạnh.

Người phía sau nghe thấy Tô Bình nói như vậy, cũng đều giật mình, không ít người lập tức có chút ủ rũ, vừa tìm thấy con đường phát tài, cứ như vậy mà bay mất.

Mà đối với một số người có gia cảnh bình thường lại nhẹ nhàng thở ra, nếu nơi này của Tô Bình thật sự có thể hẹn trước, đoán chừng trong tương lai bọn họ cũng chỉ có thể cùng một số thổ hào (kẻ có tiền) giành vị trí hẹn trước rồi.

Phải biết, cửa hàng bồi dưỡng của Tô Bình vốn dĩ đã rất tốt, mặc dù thu phí có phần hơi cao nhưng so với hiệu quả bồi dưỡng mà nói, thu phí như thế xem như đã rẻ vô cùng.

Nếu như có thể chuyển nhượng vị trí, mỗi vị trí trong cửa hàng của Tô Bình tất nhiên sẽ nâng đến giá trên trời, nói không chừng so với phí bồi dưỡng còn quý hơn, đến lúc đó muốn tới bồi dưỡng lại phải dùng một đống tiền đến giành vị trí, điều này rất là bất lợi.

Tô Bình thấy đám người xao động đã trở lại yên tĩnh, bắt đầu tiếp tục đăng ký và thu phí.

Lúc trước nam sinh chuẩn bị chuyển nhượng vị trí cho Diệp Hạo, thấy tất cả mọi người đều chấp nhận quy định của Tô Bình, cũng không tiếp tục oán giận, chỉ là trong lòng âm thầm thở dài.

Bên ngoài cửa hàng, Hứa Ánh Tuyết mang theo Hứa Cuồng cùng nhau đi tới, mắt thấy một màn này.

Cô hơi nhíu mày, chợt phát hiện ông chủ cửa hàng này tuy nhìn rất là trẻ tuổi, nhưng vẫn rất có đầu óc.

Hơn nữa, cô còn nghe được người xếp hạng bên cạnh đang thấp giọng cầu nguyện, cái gì mà đừng hết chỗ, đừng hết chỗ.

Hừ, còn biết marketing nha.

Hứa Ánh Tuyết cười lạnh, tiến lên phía trước nói:

- Nhường một chút.

Diệp Hạo quay đầu nhìn lại, sắc mặt biến hóa, nói:

- Cô là ai?

Hứa Ánh Tuyết liếc mắt nhìn hắn, không có trả lời, mà nói với Tô Bình:

- Cậu là ông chủ hay là nhân viên phục vụ?

Tô Bình ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện là một cô gái rất xinh đẹp, vóc người thon dài kiêu ngạo, cậu nhanh chóng chú ý tới gương mặt quen thuộc bên cạnh cô, là Hứa Cuồng?

Hứa Cuồng cũng không nghĩ tới chị mình lại hỏi trực tiếp như vậy, bị dọa sợ đến nhảy dựng, vội vàng lôi kéo tay áo chị mình, nói:

- Chị.

Tô Bình nghe thấy Hứa Cuồng xưng hô, lập tức biết được quan hệ của hai người, nhưng cũng không có cảm giác gì, cúi đầu tiếp tục đăng ký, thuận miệng nói:

- Tôi là ông chủ, muốn bồi dưỡng sủng thú hoặc là những dịch vụ khác thì ra phía sau xếp hàng, có điều hôm nay bồi dưỡng không nhiều lắm, đề nghị ngày mai lại đến.

Hứa Ánh Tuyết nhìn thấy Tô Bình làm như không thấy mình, bị chọc tức đến bật cười, nhưng cô không cười, chỉ là vẻ mặt ngày càng lạnh lẽo, nói:

- Nghe nói cậu là cấp Phong Hào? Tôi thấy những người đang xếp hàng cũng gọi cậu là giảng viên Tô gì đó, xem ra cậu rất giỏi lừa gạt người khác.

Chương 165: Không Chịu Tỉnh Ngộ


Hứa Ánh Tuyết vừa nói xong, phần đông học viên của học viện Phượng Sơn xếp hàng bên cạnh đều ngây người.

Cô gái xinh đẹp gợi cảm này...là tới gây chuyện sao?

Diệp Hạo nhíu mày lại, nhìn thoáng qua Hứa Cuồng đang gấp gáp kéo tay áo cô gái trước mặt, bỗng nhiên khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh.

- Lừa gạt?

Tô Bình hơi nhíu mày, nhìn thoáng qua Hứa Cuồng bên cạnh, đối phương chưa từng tới cửa hàng của cậu, trong cửa hàng cũng không có lừa gạt đối phương một đồng tiền nào, như vậy cô gái này nói tới hẳn là chuyện dạy kèm.

- Đây là ý của cậu sao?

Tô Bình hỏi Hứa Cuồng.

Gặp Tô Bình nhìn ra, Hứa Cuồng xem ra sợ tới mức nhảy dựng, vội vàng cười khổ nói:

- Thầy Tô, tôi không có ý này, là chị của em hiểu lầm mà thôi, em lập tức giải thích ngay, thầy đừng nóng giận...

Sắc mặt Hứa Ánh Tuyết khẽ biến, không nghĩ tới đứa em trai của mình từ nhỏ đã nổi tiếng ngông cuồng lại cúi mình xin lỗi đối phương, điều này không chỉ bẻ mặt cô trước mặt mọi người, trình độ tẩy não cỡ này đã vượt ngoài sức tưởng tượng của cô.

Người xếp hàng bên cạnh cũng có người nhiều chuyện, muốn tạo ấn tượng tốt với Tô Bình, giúp đỡ khuyên:

- Đúng vậy, người đẹp, sao cô có thể nói thầy Tô gạt người đây, nhất định là có hiểu lầm.

- Đúng đấy, giảng viên Tô là cường giả cấp Phong Hào, chuyện này mọi người đều biết.

- Tuy rằng giảng viên Tô còn trẻ tuổi, nhưng cô cũng không thể trông mặt mà bắt hình dong, ví dụ như tôi, mặc dù bên ngoài tôi không được đẹp trai lắm nha, nhưng tôi có một trái tim nóng bỏng, tuyệt đối là một tấm chồng lý tưởng a...

Nghe mọi người ồn bảo khuyên nhủ, khuôn mặt Hứa Ánh Tuyết càng trở nên lạnh lẽo.

Còn nói mọi người đều biết?

Quả nhiên là giỏi lừa người, lừa cả một nhóm!

Cô không để ý đến những người bị tẩy não này, lạnh lùng nhìn Tô Bình, nói:

- Cậu giả mạo cường giả cấp Phong Hào, vơ vét tiền bạc khắp nơi, cậu có biết làm như vậy là bôi nhọ danh dự hai chữ Phong Hào sao? Mọi người đã nói cậu là cường giả cấp Phong Hào, ha ha, vậy cậu có dám so tài với tôi không?

Nói tới đây, cô cười lạnh:

- Tôi cũng không mạnh, chỉ là Chiến Sủng Sư cấp 7 mà thôi.

Cấp 7?

Hứa Ánh Tuyết vừa ra xong, không ít người lúc nãy khuyên nhủ cùng học viên xếp hàng bắt đầu biến sắc.

Một cô gái xinh đẹp còn trẻ như vậy lại là Chiến Sủng Sư cấp?

Diệp Hạo ở bên cạnh xem kịch vui, sắc mặt cũng hơi đổi, đường cong khóe miệng không còn sót lại chút gì, sắc mặt trở nên khó coi.

Hắn từ trước đến nay tự kiêu, hôm qua bị La Phụng Thiên áp đảo còn chưa tính, về sau chứng kiến Tô Bình đáng sợ, hắn cũng ngầm thừa nhận và tiếp nhận, nhưng không nghĩ tới hôm nay tùy tiện ra ngoài tản bộ lại gặp được một người mạnh đến mức quá phận như vậy.

Cô gái này so với La Phụng Thiên còn khủng bố hơn!

Mà tuổi tác lại không lớn hơn hắn bao nhiêu.

Cụ thể là bao nhiêu hắn không nhìn ra, nhưng cảm giác ước chừng hai mươi tuổi, lại như hai mươi sáu hai mươi bảy, có điều vừa rồi Hứa Cuồng đã gọi cô ta là chị, vậy nhất định là lớn hơn mình, nhưng lớn hơn một tuổi cũng là chị.

Nếu như chỉ lớn hơn một tuổi, thiên phú này thực sự vượt qua hắn rất nhiều năm!

Diệp Hạo không nhịn được siết chặt nắm đấm.

Tô Bình nghe cô gái này xong, trong lòng hơi tức giận, đúng là có bệnh mà, ai rảnh so tài với cô chứ? Coi như thắng thì tôi được cái gì? Không có cái gì không nói, lại còn chậm trễ làm ăn buôn bán của cửa hàng.

- Không rảnh.

Cậu không chút nghĩ ngợi từ chối.

Hứa Ánh Tuyết cho rằng Tô Bình sẽ mượn cớ từ chối, nhưng không nghĩ tới lại từ chối trực tiếp thẳng thắng và cứng rắn đến vậy.

Phải biết, trước mặt là một lượng lớn khách hàng đang dao động, chẳng lẽ bị nghi ngờ lại không nên chứng minh bản thân một chút sao?

- Mọi người cũng thấy đó, ngay cả một cấp 7 như tôi cũng không dám đánh, như vậy mà cũng dám nói là cường giả cấp Phong Hào?

Hứa Ánh Tuyết quay đầu nhìn đám người xếp hàng, đối với việc có thể dễ dàng vạch trần vỏ ngoài dối trá của đối phương, cô cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng mà, chờ cô nhìn thấy phản ứng của mọi người, lại phát hiện biểu lộ của bọn họ có chút kỳ quái, cũng không giống mình tưởng tượng...

- Người đẹp, cô sai rồi.

- Đúng vậy, cô ở lớp nào, học viện của chúng tôi không có người nào cấp 7 hết.

- Người đẹp, tuy rằng cô là Chiến Sủng Sư cấp cao, treo chúng tôi lên đánh là đủ rồi, nhưng trước mặt giảng viên Tô thì khuyên cô vẫn nên ngoan ngoãn một chút, bằng không giảng viên Tô triệu hồi phó sủng Luyện Ngục Chúc Long thú thì đủ cho cô ăn được mấy ấm.

- Chỉ là cấp 7 mà thôi, trước mặt giảng viên Tô ngông cuồng cái gì chứ?

Có vài học viên cũng nhìn ra người đẹp này không phải người của học viện Phượng Sơn, lập tức không có hảo cảm, mặt lạnh trào phúng.

Hứa Ánh Tuyết ngạc nhiên sửng sốt.

Cô có chút khó tin trừng to mắt nhìn.

Mấy người bị mù sao?

Người này không dám đối chiến với tôi, các người còn giúp cậu ta nói chuyện?

Còn cái gì phó sủng Luyện Ngục Chúc Long thú...

Coi như thật sự là cường giả cấp Phong Hào cũng không dám khoe khoang nhiều như vậy.

Hứa Ánh Tuyết cảm giác tam quan của mình bị hủy hết, những người này là ai!

Vốn cho rằng cô rong ruổi Hoang Khu vài năm, đã sớm lạnh đạm với những loại chuyện này, nhưng chuyện xảy ra mà tam quan vặn vẹo như thế lại làm cho cô tức giận đến phát run, đã thật lâu cũng không nổi giận như vậy!

- Các người...u mê không chịu tỉnh ngộ!

Hứa Ánh Tuyêt cắn răng, rõ ràng là bị lừa rồi, ngay cả Luyện Ngục Chúc Long thú cũng dám kéo ra, nếu không nhắc đến thì thôi, cô còn miễn cưỡng cảm thấy có thể tin được, nhưng nói đến Luyện Ngục Chúc Long thú, còn nói là phó sủng, đây quả thực là khoác lác!

Cái đầu của tôi!

Lòng ngực cô phập phồng kịch liệt, hít vài cái thật sâu mới kiềm được lửa giận trong lòng, lười để ý đám người bị tẩy não này, quay đầu nhìn Tô Bình, lạnh lùng nói:

- Mặc kệ cậu làm thế nào để lừa gạt người khác, nhưng đã dám lừa gạt trên đầu Hứa Ánh Tuyết tôi thì cũng đừng trách, tôi không cùng cậu khua môi múa mép, sự tình thật hay giả, đánh một trận là biết!

- Chị...

Hứa Cuồng lúng túng kéo cô lại.

Hứa Ánh Tuyết quay đừng trừng cậu một cái:

- Im miệng, đứng im chỗ đi.

Đối với người chị này, Hứa Cuồng từ nhỏ đã vừa kính vừa sợ, nghe nói như thế, nhất thời cảm thấy tủi thân.

Tô Bình không nghĩ tới đối phương lại dây dưa không dứt, có chút im lặng, nói:

- Tôi nói không rảnh, cô có thấy phiền hay không?

Hứa Ánh Tuyết nghiến răng nghiến lợi:

- Cậu sợ chứ gì.

- Được rồi, tôi sợ, cô có thể đi chưa?

- Cậu!

Hứa Ánh Tuyết phẫn nộ, chưa từng giận dữ như thế.

Kẻ lừa đảo còn biết lý luận?

Làm cô tức giận nhất là Tô Bình nhiều lần trốn tránh không dám ứng chiến đều như thế, những người xếp hàng này chẳng những không nghi ngờ, lại còn khăng khăng cảm thấy cô cố tình gây sự?

- Hôm nay cậu không đánh cũng phải đánh, đừng trách tôi không nương tay!

Hứa Ánh Tuyết tức giận đến mặt đỏ lên, cũng lười để ý đến phép tắc luận võ gì đó, dù sao cô ở đây cũng là vô địch, không một ai có thể đánh lại, chờ lát nữa chà đạp Tô Bình dưới chân mình, hết thảy lời nói dối tự nhiên sẽ phá giải!

Đến lúc đó, cô muốn nhìn xem, khi bị cô trấn áp thì đối phương còn có thể tìm cớ gì để giải thích?

...

Chương 166: Mất Mặt

<

Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6