Nhìn thấy bộ dáng của Huyễn Diễm Thú, Tô Lăng Nguyệt kinh ngạc.
Đứa nhỏ này bây giờ đã trở nên săn chắc hoàn mỹ, thật sự là Huyễn Diễm Thú tròn trịa trước kia của mình sao?
Nếu không phải cảm nhận được khế ước ràng buộc, cô thật sự hoài nghi nó đã bị đánh tráo rồi.
Tô Lăng Nguyệt mặt ủ mày chau nhìn Tô Bình xách Huyễn Diễm Thú đang không ngừng run rẩy đi ra, thừa dịp Tô Bình không chú ý, thân thể nó lắc một cái, bỗng nhiên từ trong tay cậu thoát ra, nhào vào trong lòng ngực Tô Lăng Nguyệt.
- Meo ~
Tiếng kêu của nó như trẻ con kêu khóc, trong mắt chan chứa nước mắt vui mừng.
Tô Lăng Nguyệt vuốt ve cái đầu mềm mại của nó, cảm nhận được Tuyết Cầu của mình truyền đến cảm xúc phức tạp, có vui mừng, có không nỡ, còn có...ủy khuất?
- Nó...tại sao nó như vậy?
Cô như muốn hỏi “anh đã làm gì với Tuyết Cầu của em?”.
Sắc mặt Tô Bình đạm mạc, nói:
- Nó lĩnh ngộ thêm ba kỹ năng mới, Huyễn Hải, Diễm Hỏa Tỏa Liên, còn có Hỏa Long Quyển, rời khỏi nơi này em tìm nơi nào đó tự mình kiểm nghiệm đi, mau chóng quen thuộc với sức chiến đấu mới của nó.
- Mặt khác, với chiến lực trước mắt của nó, cao nhất chỉ có thể ứng phó với một yêu thú cấp 6 trung vị, nếu như em không phân rõ được yêu thú nào là cấp 6 trung vị thì cắm đầu chạy trốn là tốt nhất.
Tô Lăng Nguyệt sửng sốt, miệng mở lớn, kinh ngạc nhìn Tô Bình.
- Chỉ có ba kỹ năng...
Nếu như cô nhớ không lầm, ba kỹ năng này, ngoại trừ Diễm Hỏa Tỏa Liên ra, còn lại đều là kỹ năng cấp cao! Mà trong đó Hỏa Long Quyển là kỹ năng cấp 8, một loại là kỹ năng mang tính trưởng thành, chỉ cần sủng thú đủ lớn liền có thể phát huy đến trình độ cấp 9!
Đến lúc đó Hỏa Long Quyển cấp 8 sẽ đổi thành Hỏa Long Quyển Bạo cấp 9, đây là một kỹ năng có thể so sánh với thảm họa tự nhiên.
Nhìn vẻ mặt bình tình của Tô Bình, Tô Lăng Nguyệt vô cùng nghi hoặc, mặc dù từ trực giác của cô, cô cảm giác Tô Bình không lừa gạt mình, thế nhưng chỉ trong một ngày ngắn ngủi liền phát sinh biến hóa lớn như thế, thật sự là ngoài sức tưởng tượng của cô.
Với lại, còn có thể địch lại yêu thú cấp 6 trung vị?
Phải biết, Huyễn Diễm Thú trước mắt chỉ tới cấp 4 mà thôi.
Xem như là vượt hai cấp tác chiến.
Nhìn thấy Tô Lăng Nguyệt còn đang ngây ra, Tô Bình không thèm để ý đến nó, tự mở ra hộp cơm ăn vội, ăn xong rồi lập tức đẩy hộp cơm qua, nói:
- Không có việc gì thì em về trước đi, ngày mai phải xuất phát rồi, trở về nghỉ ngơi sớm một chút, chuẩn bị cẩn thận.
Tô Lăng Nguyệt lấy lại tinh thần, ngẩn người, nhịn không được hỏi:
- Vừa nãy anh nói đều là thật sao?
Tô Bình lườm cô một cái, nếu không phải sợ nó giống như Tô Yến Dĩnh có kỹ năng cũng không biết dùng, cậu cũng không thèm nói rõ:
- Em cảm thấy chuyện này có thể lấy ra để đùa giỡn sao?
Tô Lăng Nguyệt khẽ giật mình, sắc mặt biến hóa.
Hoàn toàn chính xác.
Đây không giống trò đùa.
Thật sự mà nói, ngày mai cô phải đi Hoang Khu rèn luyện rồi, nếu như bởi vì đánh giá sai năng lực của sủng thú rất có thể sẽ dẫn đến kết quả hủy diệt, điều này cũng chẳng khác gì mưu sát!
Bởi vậy có thể thấy được, Tô Bình nói là sự thật.
Nghĩ đến điểm này, đầu óc cô có chút trống rỗng, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, khoảng cách tăng lên thật quá kinh khủng!
Chỉ dựa vào Huyễn Diễm Thú bây giờ, cô cảm giác bản thân mình khiêu chiến quán quân năm thứ hai cũng có thể nhẹ nhõm chiến thắng.
- Anh...
- Hả? Cái gì?
- Không có gì, bất kể nói thế nào cũng phải cám ơn anh rồi!
- Không có gì, tiền nào của nấy mà thôi.
“...”
Tô Lăng Nguyệt liếc mắt nhìn chăm chú Tô Bình, mặc dù cậu lạnh nhạt, nhưng cô từ miệng bạn học trong trường nghe nơi này của Tô Bình bồi dưỡng ra cùng lắm chỉ lĩnh ngộ một kỹ năng, chỉ có tình huống cực kỳ đặc biệt mới có thể lĩnh ngộ được hai kỹ năng, mà Huyễn Diễm Thú của mình lại một hơi lĩnh ngộ ba kỹ năng không nói đi, sức chiến đấu còn bạo tăng nữa!
Không hề nghi ngờ, đây là Tô Bình vì mình mà cố ý ra sức bồi dưỡng.
Nghĩ đến bình thường hai người thường xuyên đấu võ mồm với nhau, bỗng nhiên cô không cảm thấy đáng giận nữa, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Tô Lăng Nguyệt không nói gì thêm nữa, mang theo hộp cơm trống không, chuẩn bị rời đi.
Tô Bình gọi cô lại, nói:
- Trở về nói với mẹ, ngày mai anh có việc muốn ra ngoài một chuyến, nói mẹ không cần lo cơm nước, anh sẽ ăn bên ngoài, tối anh sẽ ngủ trong cửa hàng bảo mẹ đừng chờ, em cũng biết, mấy ngày gần đây việc làm ăn khá là bận rộn.
- Ngày mai anh cũng đi ra ngoài sao?
Lúc này Tô Lăng Nguyệt mới nghĩ đến thông báo ở cửa, kinh ngạc hỏi.
Tô Bình khẽ gật đầu, lấy ra 100 ngàn đồng liên bang đưa cho Tô Lăng Nguyệt nói:
- Đưa cho mẹ, cứ nói đây là tiền anh kiếm được mấy ngày nay.
So với cửa hàng nhỏ trước kia, kiếm được 100 ngàn cũng đã xem là làm ăn hiệu quả rồi, cho nên độ tin cậy cũng cao hơn.
Tô Lăng Nguyệt cầm 100 ngàn Tô Bình đưa tới, gương mặt khẽ nhăn một cái, tình hình làm ăn trong cửa hàng thế nào cô cũng có thể sơ lược một chút, một ngày dễ dàng lừa được mấy triệu, hiện tại chỉ lấy ra 100 ngàn, lại còn nói là mấy ngày mới kiếm được, đây quả thật là lời bịa đặt trắng trợn.
Với lại, tại sao là 100 ngàn?
Cô nghĩ đến 100 ngàn của mình, trong lòng đau đớn.
Tuy nhiên, nghĩ đến Huyễn Diễm Thú trong ngực, tâm tình của cô trong nháy mắt trở nên tươi đẹp, với hiệu quả bồi dưỡng thế này thì dù tốn thêm gấp mười lần hai mươi lần cũng đáng giá.
Đương nhiên, nếu thật sự anh ta muốn gấp mười lần, cô cũng không biết đào đâu ra.
- Được rồi.
Tô Lăng Nguyệt nhận tiền, cô biết Tô Bình kiếm được nhiều tiền, nhưng cũng tiêu xài rất nhiều, nên cũng không nói gì, với lại cô thật sự rất hoài nghi, số tiền 100 ngàn trong tay mình có phải là số tiền cô đưa cho Tô Bình hay không?
Tô Bình thấy cô đồng ý cũng yên tâm hơn, 100 ngàn này là cậu dạy kèm kiếm được, thông qua cửa hàng kiếm được tiền đều đã chuyển đổi thành năng lượng rồi, hơn nữa coi như cậu không có tiền cũng sẽ không cầm tiền kiếm được trong cửa hàng đi tiêu hết, vậy thì quá ngu xuẩn.
Tô Lăng Nguyệt điếm số tiền thấy đủ, liền mang theo hộp cơm rời đi, đi đường đều có cảm giác nhẹ nhàng, nghĩ đến kỹ năng mới của Huyễn Diễm Thú, cô hận không thể lập tức tìm một trận quán gần đây để thi triển một phen, nhưng trước hết cần phải mang tiền về nhà mới được, cô sợ làm mất nó.
Sau khi Tô Lăng Nguyệt rời đi, Tô Bình chui vào bên trong truyền thừa Long Vương, bắt đầu tiếp tục rèn luyện.
Mãi cho đến 5 giờ sáng, cậu đã ngủ được một giấc thật dài trong truyền thừa Long Vương, tinh thần tỉnh táo chưa từng có.
...
Thùng thùng!
Khi Tô Bình một lần nữa từ bên trong truyền thừa Long Vương đi ra, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.
Tô Bình mở rộng ý thức, cảm giác được người trước cửa là Diệp Trần Sơn.
- Đợi tôi năm phút.
Tô Bình nói một câu.
- Được rồi, ông chủ Tô không cần vội.
Diệp Trần Sơn ở ngoài cửa trả lời.
Tô Bình tranh thủ thời gian dọn sạch mọi thứ trong không gian trữ vật, sau đó mang theo lương khô cùng nước uống tối hôm qua cậu đến cửa hàng giảm giá mua được, mặc dù chiến đội có Khai Hoang Giả thâm niên như Diệp Trần Sơn, nhất định sẽ chuẩn bị tốt đồ ăn, nhưng Tô Bình vẫn muốn vì mình chuẩn bị một chút, để tránh xảy ra bất trắc.
Mặt khác, tại cửa hàng của hệ thống, cậu cũng mua được Vòng Bắt Thú cấp trung, cũng phải mang theo.
Khó có được một lần ra cửa, lần này thuận tiện bắt mấy con sủng thú về nhét vào trong cửa hàng buôn bán.
Ngoài những cái đó ra, cậu cũng không mang theo thứ gì khác.
Tô Bình mang theo bốn con sủng thú Tiểu Khô Lâu, Luyện Ngục Chúc Long Thú, Hắc Ám Long Khuyển cùng Tử Thanh Cổ Mãng, lần này cần tiến về bí cảnh, lộ trình xa xôi, nếu để chúng nó ở bên trong "Nơi nuôi dưỡng", Tô Bình lo lắng đến lúc đó triệu hoán không được.
Sau khi chuẩn bị thỏa đáng, Tô Bình mở cửa ra.
- Ông chủ Tô, tối hôm qua nghỉ ngơi tốt chứ?
Diệp Trần Sơn cười bắt chuyện.
Tô Bình gật đầu, nói:
- Đi thôi.
- Được.
Thấy Tô Bình hiệu suất nhanh như thế, Diệp Trần Sơn cũng vui vẻ, dẫn Tô Bình đến xe đứng chờ ven đường, kéo cửa xe ra cho cậu.
Chiếc xe này còn tốt hơn xe việt dã mà Phạm Ngọc Kinh lái lúc trước, toàn thân đen kịt, chất liệu cứng rắn, có thể ngăn cản đạn xuyên giáp, chạy bên trong Hoang Khu cho dù gặp phải yêu thú cấp 4 tập kích cũng có thể ngăn cản được.
Mặt khác, trong xe còn mang theo bom xua yêu thú cùng vũ khí hơi cay, gặp được đàn yêu thú cỡ nhỏ có thể trổ hết tài năng, chi phí cao hơn gấp mười lần so với máy bay trực thăng.
Lên xe.
Diệp Trần Sơn khởi động xe rời khỏi con phố Hoa Đào, một đường thẳng đến Hoang Khu.
Trên xe có treo giấy phép đặc thù để chiếc xe này một đường thông suốt, cho dù là đèn xanh hay đèn đỏ cũng tùy ý xông đi.
- Mấy người đội trưởng đã đến căn cứ Hoang Khu chờ chúng ta.
Diệp Trần Sơn cười nói, cũng uyển chuyển cho thấy chỉ có một mình hắn tới đón Tô Bình cũng không phải là vì không tôn trọng cậu.
Tô Bình cũng không để ý những chuyện này, nghe vậy chỉ gật đầu nhẹ một cái, nhìn qua phong cảnh bên ngoài, tiếp tục suy nghĩ.
...
...
Vùng ngoại thành khu căn cứ, trên đường cao tốc thông hướng đến Hoang Khu.
Từng chiếc xe việt dã màu đen rong ruổi trên đường, ngoại trừ Khai Hoang Giả yêu thích việt dã màu đen, thì còn có một số xe buýt võ trang đầy đủ, trên trần xe còn lắp cả súng pháo, bên trong xe có khá đông bóng người, thân xe có phun sơn khắc chữ.
Học viện Chiến Thần.
Học viện Kiếm Lam.
Học viện Phượng Sơn.
Xe buýt được chế tạo đặc biệt này đều được tài trợ bởi học viện nổi tiếng, chi phí đắc đỏ, học viện cũng chỉ có một chiếc mà thôi.
Ngoại trừ bảy học viện nổi tiếng trong căn cứ, còn có một số học viện không được xếp vào học viện có danh tiếng, nhưng cũng cố chạy theo các học viên danh tiếng, lực lượng giảng viên trong trường cũng tương đối hùng hậu. Hiện tại các trường chuẩn bị tốt nghiệp, bọn họ cũng kiếm được mấy danh ngạch tiến về phía Hoang Khu.
Con đường này thường ngày có rất người qua lại, hôm nay lại trở nên náo nhiệt.
Tô Bình nhìn từng chiếc xe việt dã màu đen phóng vút qua, lại thỉnh thoảng vượt qua xe buýt học viện, lông mày lộ vẻ hơi kích động, xem ra chuyến đi lần này sẽ vô cùng náo nhiệt, chẳng những các học viện đến đông đủ, mà những Khai Hoang Giả cũng yên tĩnh lái xe lao nhanh.
Chương 173: Niếp Thành Không
Trong một chiếc xe buýt.
Thân xe được sơn bốn chữ “Học Viện Phượng Sơn” đỏ rực thật lớn.
Giảng viên dẫn đội lần này là Trình Sương Lâm cùng mấy giảng viên đã có thâm niên.
Còn lại những giảng viên cấp cao trong học viện hoặc là nhận lời mời đi bí cảnh, hoặc là trở về chiến đội của chính mình.
Ngồi trên xe đều là những học viên ưu tú được học viện trọng điểm bồi dưỡng, Tô Lăng Nguyệt cũng nằm trong số đó, nếu như Tô Bình có mặt ở đây sẽ phát hiện vài gương mặt quen thuộc khác thường xuyên đến cửa hàng của cậu như Trương Bao Tinh, Xích Diễm Khuyển trải qua bồi dưỡng nhiều lần đã giúp cậu ta giành được một vị trí.
Còn có Lục Bành Phi vốn là danh nhân trên bảng chiến lực của học viện, sau khi cuộc tranh tài hàng năm kết thúc, thực lực cậu ta đột nhiên tăng mạnh khiến cho các giảng viên chú ý tới, nên cũng được đề cử đi.
Ngoại trừ Diệp Hạo, trong số học viên có mặt trong chuyến xe này thì Tô Yến Dĩnh là người được chú ý nhất, cũng là người có chiến lực mạnh nhất.
Về phần bạn tốt của cô là Lam Nhạc Nhạc lại không có mặt trong chuyến đi này, nguyên nhân là vì cha của cô gái nhỏ này không muốn con mình đi mạo hiểm, hơn nữa tuy Lam Nhạc Nhạc có sủng thú cường hãn nhưng lại thiếu kinh nghiệm chiến đấu.
Sở dĩ cô muốn trở thành Chiến Sủng Sư là vì không muốn đến học viện kinh tế đọc sách, sau khi tốt nghiệp cũng chỉ có thể về công ty trong nhà làm một tổng giám đốc bình thường.
Nhưng sau khi thi vào học viện Phượng Sơn, Lam Nhạc Nhạc mới phát hiện trở về làm tổng giám đốc thoải mái hơn nhiều.
Lần này Diệp Hạo không theo cùng học viện, vì thế Tô Yến Dĩnh trở thành người được chú ý nhất.
- Con đường này không phải hướng về Hoang Khu sao, vì sao những chiếc xe cá nhân này cũng có thể đến?
Có vài học viên cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy những chiếc xe việt dã màu đen lướt qua cửa sổ, nghi ngờ hỏi.
Trình Sương Lâm cũng là một người rất quan tâm học viên, cô mỉm cười giải thích:
- Đây không phải là xe cá nhân, các em có nhìn giấy phép xem, đây là xe của Khai Hoang Giả thâm niên, xe này bình dân không có tư cách mua sắm, ngồi trong xe đều là các tiền bối Khai Hoang Giả đi khai hoang lần này.
- Thì ra là thế!
Các học viên cũng giật mình.
Lần đầu tiến về Hoang Khu, bọn họ cực kỳ hưng phấn, đối với hết thảy mọi chuyện đều có hơi khẩn trương.
Tô Lăng Nguyệt ngồi cạnh cửa sổ, trong lòng cũng có mấy phần khẩn trương cùng lo lắng, nhìn xe việt dã lướt qua cửa sổ, tuy cô cũng tò mò nhưng trong lòng cũng đoán được đáp án, quả nhiên Trình Sương Lâm nói ra đúng với suy nghĩ trong lòng, khóe miệng cô hơi vểnh lên, có chút đắc ý.
- Lại có nhiều Khai Hoang Giả như vậy?
- Chậc chậc, nghe nói rất nhiều học trưởng đều phấn đấu đến Hoang Khu.
- Không biết bên trong những chiếc xe này có đám người học trưởng hay không?
- A, bảng số chiếc xe kia hình như có hơi khác biệt.
Có học viên chú ý đến một chiếc xe việt dã màu đen chạy như bay, mặc dù cùng là xe việt dã nhưng chiếc xe này hình dáng lớn hơn không ít, kiểu dáng cũng có chút khác biệt.
Trình Sương Lâm xem qua, ánh mắt có chút ngưng trọng, nói:
- Đây là chiến xa T3, giá bán cực đắt, bình thường chỉ có Ngân Huân Khai Hoang Giả đỉnh cấp hoặc Kim Huân Khai Hoang Giả mới mua sắm nổi.
Đông đảo học viên nghe xong, hai mắt tỏa sáng.
Trước khi đến, bọn họ cũng đã bổ sung kiến thức cơ bản về Hoang Khu, tự nhiên cũng biết Khai Hoang Giả chia ra mấy cấp bậc, để tránh cho việc không may đắc tội đối phương mà còn không biết.
“Ngân Huân...”
Tô Lăng Nguyệt giương mắt nhìn theo, đôi mắt chớp động, bởi vì cửa sổ xe phản quang nên không thấy rõ người ở bên trong, nhưng nghĩ đến cũng biết, ngồi bên trong là nhân vật lớn ngày bình thường rất khó gặp.
...
“Học viện Phượng Sơn?”
Tô Bình nhìn thấy một chiếc xe buýt vừa bị vượt qua, hơi kinh ngạc, không nghĩ tới ở đây gặp phải xe buýt của học viện Phượng Sơn, đoán chừng bên trong đều là những học viên ưu tú được đưa đến Hoang Khu rèn luyện.
Mà đứa em gái mình chắc cũng ở trong đó.
Diệp Trần Sơn lái xe rất nhanh, Tô Bình còn chưa kịp nhìn rõ thì chiếc xe buýt này đã bị bỏ lại tít đằng sau.
Tô Bình quay đầu nhìn thoáng qua, cũng không nghĩ nhiều, với năng lực của Huyễn Diễm Thú đã đủ để chiếu cố Tô Lăng Nguyệt rồi, huống chi bản thân con bé còn có Nguyên Thủy Bảo Giáp, nếu như vậy còn có thể xảy ra chuyện thì thật sự là quá xui xẻo đi.
Rất nhanh.
Diệp Trần Sơn lái xe ra đến căn cứ biên quan.
Đã đến biên quan, tốc độ xe giảm xuống, phía trước một loạt chiếc xe việt dã màu đen, ở giữa còn xen kẽ mấy chiếc xe buýt.
Thông qua biên quan kiểm an, Diệp Trần Sơn kéo cửa xe xuống, đưa Kim Huân cho kiểm an nhìn thoáng qua, đối phương lập tức cung kính cho đi.
Ra khỏi con đường biên quan, đông đảo xe việt dã bắt đầu lao vụt đi, rất nhanh bỏ lại mấy chiếc xe buýt xen ở đằng sau, Tô Bình nhìn thấy trong đó còn có xe buýt học viện Kiếm Lam, bởi vì mới ra biên quan, tốc độ xe không quá nhanh, Tô Bình nghiêng mắt nhìn một chút, trên xe buýt có mấy gương mặt quen thuộc.
Có Đới Viêm lúc trước bị cậu đánh cùng với con Hùng (gấu) sủng kia.
Còn có mấy người khác đều ở đây nhưng không thấy được La Phụng Thiên.
Rất nhanh, Diệp Trần Sơn tăng tốc độ bỏ qua xe buýt, dọc theo hoang đạo thẳng đến căn cứ Khai Hoang.
Khi đi tới căn cứ khai hoang, Tô Bình phát hiện nơi này giống như đi chợ, thật nhiều chiến xa xếp hàng tiến vào cửa ra vào, rất nhiều Khai Hoang Giả muốn đi bí cảnh đều sẽ ở nơi này chờ đợi, xem nơi này là một trạm trung chuyển để tiến về bí cảnh.
Không lâu sau, xe Diệp Trần Sơn cũng tiến vào.
Tốc độ xe không nhanh, uốn lượn mấy vòng mới dừng trước một biệt thự sang trọng trong căn cứ Khai Hoang.
Trước biệt thự đã đổ sẵn bốn năm chiếc chiến xa cùng cấp bậc với chiến xa của Diệp Trần Sơn, chỉ riêng số lượng chiến xa ở nơi này là có thể thấy được đây là một chiến đội rất mạnh mẽ.
Diệp Trần Sơn xuống xe, sau đó mở cửa cho Tô Bình.
Trước cửa biệt thự còn có bảo vệ, là một Chiến Sủng Sư cấp thấp đã tốt nghiệp học viện Dã Kê đến căn cứ Khai Hoang kiếm tiền, dù sao nơi này cũng là trụ sở của Khai Hoang Giả ở bên ngoài khu căn cứ, thậm chí có không ít Khai Hoang Giả thâm niên đã rất lâu không có trở về khu căn cứ mà xem đây là nhà.
Cho nên chỗ này cũng cần có người giúp việc.
Nhìn thấy Diệp Trần Sơn, mấy người bảo vệ vội vàng gật đầu chào hỏi, đồng thời ánh mắt mịt mờ nhìn về phía Tô Bình, nhớ kỹ khuôn mặt của Tô Bình.
Làm bảo vệ ở nơi này quan trọng nhất chính là nhãn lực (có mắt nhìn người), lỡ như đắc tội đến Khai Hoang Giả không chọc nổi, một số người có tính khí nóng nảy thậm chí giết người không chút kiêng nể.
Ở chỗ này Khai Hoang Giả kiếm được rất nhiều tiền, nhưng nguy hiểm cũng không thấp.
Diệp Trần Sơn dẫn đầu tiến vào trong biệt thự.
Đại sảnh bên trong biệt thự khá là rộng rãi, có người hầu phục vụ nhìn thấy Diệp Trần Sơn đều sẽ lên tiếng chào hỏi, bên trong có mấy người đang ngồi trên ghế sofa tán gẫu, màn hình TV trong phòng khách đang chiếu một bộ phim, yêu thú được mô phỏng cực kỳ chân thật, nhưng đối với Khai Hoang Giả mà nói họ khinh thường nhìn, chỉ xem bối cảnh vui vẻ.
- Các bạn đồng hành, ngoại viên của chúng ta đến rồi.
Diệp Trần Sơn vừa vào cửa, nhìn mấy người ngồi trên ghế sô pha hô lớn.
Mấy người đang nói tán gẩu nghe vậy đều quay đầu nhìn lại.
Trong đó có Lạc Cốc Tuyết.
Lúc nhìn thấy Tô Bình, đôi mắt cô sáng lên, lập tức đứng dậy đi tới, cung kính chào:
- Giảng viên Tô.
Những đội viên khác đều sững sờ nhìn thấy thái độ của cô, cho dù là Diệp Trần Sơn cũng kinh ngạc, mặc dù biết Tô Bình có ân cứu mạng Lạc Cốc Tuyết nhưng biểu hiện như thế hình như quá khiêm tốn rồi.
Tô Bình hỏi:
- Cô cũng đi?
- Tôi là một thành viên của Bắc Thần, đương nhiên cũng muốn đi.
Lạc Cốc Tuyết hơi đỏ mặt nói, nghĩ đến thực lực của Tô Bình, cô theo tới cũng chỉ có thể đứng bên cạnh cổ vũ.
Diệp Trần Sơn nhìn thấy bộ dáng hơi xấu hổ của cô, càng cảm thấy không hiểu, bỗng nhiên trong lòng hơi động, không phải là...thích chứ?
Hắn quay đầu nhìn Tô Bình, trong lòng cảm giác khó chịu, Lạc Cốc Tuyết là thành viên nữ duy nhất trong chiến đội bọn họ chưa lập gia đình, bọn họ còn không thể tán đổ, thế mà nước phù sa lại chảy tới tên Tô Bình này.
Tuy nhiên, nghĩ đến ân tình của Tô Bình đối với hắn, trong lòng cũng đành thế thôi, mặc dù hắn rất có hảo cảm với Lạc Cốc Tuyết, nhưng nếu cô ta đã có ý với Tô Bình, hắn cũng không thể đứng ra tranh giành.
Đương nhiên Tô Bình không biết chuyện này, mặc kệ Diệp Trần Sơn tự cho là đúng, cậu thì đưa mắt nhìn đánh giá những đội viên khác.
Mấy người khác cũng đang dò xét Tô Bình.
- Đội trưởng.
Diệp Trần Sơn thu hồi tâm tư, đi tới, nhìn một người trung niên khỏe mạnh trong đó, lên tiếng chào hỏi.
Người trung niên này cũng không tính là to con, nhưng dáng người khoẻ mạnh cân xứng, sức mạnh bộc kinh người, hơn nữa cảm giác thân thủ nhạy cảm, tốc độ cũng không kém, hắn khẽ gật đầu chào Diệp Trần Sơn, trên mặt nở nụ cười, đứng lên nói:
- Vị này chính là ân nhân cứu mạng của Trần Sơn cùng Cốc Tuyết sao, sớm nghe nói qua, thật sự rất cảm ơn cậu, nếu không chiến đội Bắc Thần chúng tôi sẽ hao tổn hai đại tướng rồi.
Tô Bình khẽ gật đầu, nhìn thấy đối phương đưa tay ra, cậu cũng tùy ý bắt tay.
Hiển nhiên, đây chỉ là một cái bắt tay bình thường, cũng không phải có ý thăm dò gì.
Người trung niên thật sự có vài phần cảm kích, cũng có chút nghi ngờ Tô Bình, tuy đã sớm từ chỗ Lạc Cốc Tuyết biết được Tô Bình còn rất trẻ tuổi, nhưng đến khi bản thân hắn tận mắt nhìn thấy vẫn vô cùng kinh ngạc.
Nhìn thế nào cậu ta cũng chỉ mới hai mươi tuổi, thật sự có loại thiên tài như thế?
Nên biết, một người trẻ tuổi như cậu ta có thể đánh giết Ma Hài Thú cấp 8, tư chất này còn đáng sợ hơn những Khai Hoang Giả thiên kiêu mà hắn từng gặp phải.
Nếu như Tô Bình không đạt tới Chiến Sủng Sư cấp cao, lấy chiến lực như vậy tham gia giải đấu Sủng Sư tinh anh nhất định có thể trổ hết tài năng trong khu căn cứ, nếu may mắn còn có thể thu được thành tích thật tốt tại khu Á Lục.
- Đội trưởng, vị này là ông chủ Tô, Tô Bình, anh cũng biết cậu ấy là ân nhân cứu mạng của tôi cùng Cốc Tuyết, ông chủ Tô, vị này là đội trưởng chúng tôi, Niếp Thành Không, tiếng tăm lừng lẫy, Chiến Sủng Sư cấp 8.
Diệp Trần Sơn ở bên cạnh giới thiệu.
Chương 174: Địa Vực Số 92
- Không dám nói tiếng tăm lừng lẫy, chỉ là có chút danh tiếng mà thôi.
Niếp Thành Không khiêm tốn nói một câu, mỉm cười nói tiếp:
- Nghe nói qua sự tích của cậu Tô đây, trẻ tuổi như vậy đã có thể chém giết Ma Hài Thú cấp 8 thượng vị, chiến lực như thế đã không kém tôi bao nhiêu, xem ra tương lai trong số cường giả cấp Phong Hào sẽ có một chỗ cho cậu Tô.
- Quá khen!
Tô Bình trả lời ngắn gọn, cậu không mấy ưa thích hàn huyên tân bốc lẫn nhau.
Lạc Cốc Tuyết bên cạnh có hơi đỏ mặt khi nghe Niếp Thành Không nói thế, cô vừa mới về đơn vị, còn chưa kịp nói chuyện này với đồng đội, Tô Bình không chỉ có tiềm lực trở thành cấp Phong Hào, mà cậu ta vốn đã có chiến lực cấp Phong Hào.
- Chào cậu.
- Tô tiên sinh khỏe chứ!
Hai đội viên khác ngồi trên ghế sô pha cũng đi tới, một nam một nữ, mặt mỉm cười, biểu hiện vô cùng hiền hoà.
Mặc dù Tô Bình trẻ tuổi ít nhiều cũng sẽ khiến người ta có chút hoài nghi, nhưng bọn họ vẫn rất tín nhiệm Lạc Cốc Tuyết cùng Diệp Trần Sơn, dù có thế nào thì Tô Bình cũng là ân nhân cứu mạng của mấy người Diệp Trần Sơn, không nể mặt sư thì cũng nể mặt phật, chỉ cần điểm này cũng để cho bọn họ đối đãi khách khí.
Tô Bình gật đầu chào bọn họ.
Hai người tự giới thiệu một phen, Tô Bình đã biết tên của bọn họ, nam tên là Chu Kính, nữ là Quách Nguyệt Lâm, hai người đều là Chiến Sủng Sư cấp cao giống như Lạc Cốc Tuyết.
- Cậu Tô, mời ngồi.
Niếp Thành Không khá là nhiệt tình, chào hỏi Tô Bình, lại mời ngồi ghế sô pha.
Tô Bình khách phải theo chủ, đợi sau khi tất cả mọi người ngồi xuống, Tô Bình nói:
- Niếp đội trưởng, bản đồ bí cảnh kia khi nào mới có thể cho tôi xem?
Niếp Thành Không cười nói:
-Không vội, còn có hai người bên ngoài chưa tới, chờ bọn họ tới, chúng ta sẽ cùng nhau xem.
Tô Bình hơi kinh ngạc, chiến đội bọn họ có tất cả năm người, bây giờ lại mời thêm ba người từ bên ngoài, hết thảy tám người rồi.
Niếp Thành Không đã nói như vậy, Tô Bình cũng không nói gì thêm, ngồi chờ đợi.
- Tô tiên sinh, nghe nói cậu mở cửa hàng sủng thú đúng chứ?
Quách Nguyệt Lâm hiếu kỳ hỏi.
Tô Bình ừ một tiếng, nói:
- Mấy vị có hứng thú lúc nào cũng có thể tới xem, trong cửa hàng có bán các loại sủng thực, giá cả phải chăng mà hiệu quả cũng cực kỳ tốt!
Diệp Trần Sơn bên cạnh nghe cậu nói thế, khóe miệng co rúm lại, không nói gì.
- Có thời gian nhất định đến.
Chu Kính mỉm cười nói.
Đang lúc mọi người hàn huyên được vài câu thì bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân, một thanh niên dẫn đầu đi vào, kêu lên:
- Đội trưởng, Mạc tiên sinh cùng Trần tiên sinh tới.
- Đây là đội viên dự bị của chúng tôi.
Diệp Trần Sơn nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Tô Bình, giới thiệu nói.
Ánh mắt mọi người vượt qua thanh niên kia, nhìn về phía phía sau cậu, bên ngoài có hai người trung niên đi tới, một người dáng vẻ gầy yếu, để râu cá trê, nhìn qua giống thầy giáo già, một người khác dáng vẻ cao to, thân cao một mét chín, nhìn qua khá hung hãn.
Niếp Thành Không lập tức đứng lên, nghênh đón:
- Mạc lão, Trần tiên sinh.
- Niếp đội trưởng, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?
Người dáng vẻ cao to cười hỏi.
Ông lão có dáng người gầy yếu cũng mỉm cười chào hỏi.
Đội viên khác cũng vội vàng tiến lên chào hỏi, thái độ rất khách khí, dù sao cũng là mời người ta đến giúp đỡ, hơn nữa đối phương cũng là đại sư có tiếng tăm, bình thường nhìn thấy cũng phải khách khí chào hỏi vài câu.
Tô Bình thấy thế cũng đi theo, lễ phép lên tiếng chào hỏi.
Niếp Thành Không hàn huyên một lúc, tay giơ lên ra hiệu để người thanh niên dẫn đường kia đóng cửa, tiếp đó mời mọi người vào ghế ngồi, lập tức để người giúp việc lên dọn dẹp mặt bàn sạch sẽ.
- Mọi người đã đến đông đủ, tôi sẽ nói qua một chút về tình hình trong bí cảnh.
Sau khi mặt bàn được thu dọn sạch sẽ, Niếp Thành Không từ trong ngực lấy ra một tấm bản đồ ố vàng cũ kĩ, giống như một tấm da cừu nhưng diện tích khá lớn.
Anh ta mở bản đồ ra, đặt nó trên bàn, nói:
- Đây chính là bản đồ bảo tàng địa vực số 92, tôi mua được từ một kênh chợ đen bí mật, nghe nói là kẻ trộm mộ lấy được từ trong ngôi mộ cổ, tôi đã mời các nhà khảo cổ phiên dịch chữ cổ phía trên đó, phát hiện có quan hệ đến bí cảnh Long Đài sơn. Sau khi bí mật điều tra và xác minh từ nhiều nguồn khác nhau, cuối cùng cũng xác nhận được đây chính là bản đồ bảo tàng này là thật.
Đám người nghe anh ta nói, ánh mắt nhìn chăm chú vào bản đồ.
Có vẻ như nó đã tồn tại trong thời gian rất lâu, những đường kẻ trên đó đã hơi mờ, nhưng vẫn có thể phân biệt được hình dạng phác thảo một số cảnh quan.
Mà ở một vài cảnh quan còn có ký hiệu kỳ quái.
- Nghe các nhà khảo cổ học nói, loại ký hiệu này ở thời cổ đại chính là đại biểu cho sự nguy hiểm, loại ký hiệu này là chỉ bảo vật, loại này là chỉ cấm địa, còn loại này thì là nơi tương đối an toàn...
Niếp Thành Không lấy tay chỉ từng ký hiệu rồi giải thích.
Tất cả mọi người nhìn thật kỹ, cố gắng khắc sâu toàn bộ bản đồ vào trong tâm trí mình.
- Có nhiều ký hiệu chỉ bảo vật như vậy?
Nhìn thấy bảy tám ký hiệu giống nhau, Chu Kính kinh ngạc nói.
Lúc trước bọn họ cũng có bản đồ nhưng chỉ có một phần, với lại không có chú thích, không ngờ tấm bản đồ này lại chi tiết đến vậy, không chỉ đánh dấu nơi nguy hiểm, nơi nơi an toàn, mà nơi có bảo tàng cũng được chỉ rõ, điều này chẳng phải nói rõ cứ chiếu theo bản đồ mà đến thì sẽ nhặt được bảo tàng sao?
Lão Mạc cùng người đàn ông họ Trần bên cạnh cũng kinh ngạc nhìn Niếp Thành Không, đã có được bản đồ chi tiết đến vậy rồi, còn cần mời bọn họ tới làm gì?
Dường như nhìn ra được sự nghi hoặc của mọi người, Niếp Thành Không mỉm cười, nói tiếp:
- Các vị mời nhìn, ký hiệu ở chỗ này lớn hơn xung quanh rất nhiều, theo cách phân biệt của cổ nhân (người xưa), điều này có nghĩa nơi này có một bảo tàng lớn, nhưng xung quanh nơi này đều là vùng đất nguy hiểm, dựa theo kinh nghiệm thăm dò trước đây của chúng tôi, một nơi có trọng bảo tất sẽ có yêu thú bảo vệ.
- Lần này mời ba vị đến đây là hi vọng ba vị có thể giúp chúng tôi thêm một chút sức lực, lấy được bảo vật nơi này.
- Hơn nữa.
Niếp Thành Không nói tiếp:
- Mặc dù bản đồ rất chi tiết, nhưng thời gian cũng đã quá lâu rồi, mà yêu thú không phải vật chết, chúng nó biết di chuyển, cho nên bản đồ này cũng không thể tin hoàn toàn, ai cũng không biết những chỗ nguy hiểm này sau nhiều năm như vậy đã biến hóa thế nào, có lẽ vùng đất nguy hiểm sớm đã biến mất, mà những nơi an toàn thì ngược lại trở thành vùng đất nguy hiểm.
- Cho nên, bản đồ này chỉ có thể tham khảo, không thể hoàn toàn ỷ lại, đến lúc đó mọi người còn phải cảnh giác nhiều hơn, giúp đỡ lẫn nhau, tranh thủ toàn đội đi vào, toàn đội đi ra!
Đám người nghe vậy đều khẽ gật đầu, điểm ấy bọn họ cũng nghĩ đến.
- Niếp đội trưởng đã tính toán cẩn thận như vậy, lão già tôi cũng không còn lời gì để nói.
Lão Mạc mỉm cười lên tiếng.
Người đàn ông họ Trần cũng nhếch miệng cười cợt:
- Đến lúc đó nếu có thể lấy được đại bảo vật thì tốt, còn lại bí bảo tôi muốn là người được chọn thứ ba.
Lão Mạc nghe anh ta nói thế cũng sững sờ, kinh ngạc nhìn anh ta một cái, lại nhìn Niếp Thành Không, hỏi:
- Niếp đội trưởng, anh nói tôi là người chọn thứ hai, vậy thứ nhất kia là ai?
Lão vốn cho rằng người chọn đầu tiên sẽ là người đàn ông họ Trần này, dù sao đối phương cũng cùng cấp với lão, lại đang ở thời điểm đỉnh cao, mặc dù lão không sợ đối phương, nhưng cũng có thể miễn cưỡng tiếp nhận để đối phương chọn trước.
Chỉ là không nghĩ tới, người chọn đầu tiên lại là một người hoàn toàn khác, chẳng lẽ là Niếp Thành Không chọn sao?
Người đàn ông họ Trần nghe lão Mạc nói thế cũng sững sờ, cậu cũng nghĩ lão ta sẽ chọn trước, không nghĩ tới còn có một người ở phía trên bọn họ.
Niếp Thành Không nghe vậy, lại cười nói:
- Người đầu tiên chọn chính là cậu Tô đây, cậu ấy là ân nhân cứu mạng của Trần Sơn cùng Cốc Tuyết, với lại thực lực cũng rất mạnh mẽ, cho nên chúng tôi đã hứa hẹn với cậu ấy, để cậu ấy là người chọn đầu tiên.
Ánh mắt lão Mạc cùng người đàn ông họ Trần lập tức dừng trên người Tô Bình, vô cùng sửng sốt.
Trước đó bọn họ cũng chú ý tới Tô Bình, bởi vì cậu quá trẻ tuổi, giống như sinh viên vừa tốt nghiệp ra trường, bọn họ còn tưởng cậu là thành viên dự bị của chiến đội Bắc Thần, không nghĩ tới cũng là ngoại viện được mời đến?
Cậu ta cũng là ngoại viện được mời tới thì thôi đi, lại còn xếp phía trên bọn họ?
Sắc mặt lão Mạc cùng người đàn ông họ Trần trở nên có hơi khó coi, họ Trần nhíu mày nói với Niếp Thành Không:
- Niếp đội trưởng, anh bạn nhỏ này là Chiến Sủng Sư cấp cao sao?
Lão Mạc cũng nhìn Niếp Thành Không, nếu như ngay cả Chiến Sủng Sư cấp cao cũng không phải, mà lại xếp phía trước bọn họ thì thật sự quá mất mặt rồi.
Niếp Thành Không gật gật đầu:
- Năng lực của cậu Tô đây có thể so sánh với Chiến Sủng Đại Sư, trước kia từng chém giết Ma Hài Thú cấp 8 thượng vị, so với tôi cũng chỉ hơi kém một chút mà thôi, với lại cậu ấy cũng là ân nhân của Trần Sơn cùng Cốc Tuyết, cho nên hi vọng hai vị có thể nể mặt tôi.
Lão Mạc cùng người đàn ông họ Trần đều sững sờ, năng lực có thể so sánh với Chiến Sủng Đại Sư? Chém giết Ma Hài Thú cấp 8 thượng vị?
Trong mắt hai người lộ vẻ kinh hãi, bọn họ đều là Chiến Sủng Đại Sư, nhưng tuổi tác bọn họ không thể so sánh cùng Tô Bình, mặc dù so về sức chiến đấu bọn họ cũng có thể chém giết Ma Hài Thú cấp 8 thượng vị, nhưng nếu Tô Bình cũng có thể làm được, vậy thì quá kinh diễm rồi.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều không nói gì thêm, cũng không tỏ ra nổi giận chất vấn.
Bọn họ cũng biết chuyến thăm dò bí cảnh lần này có liên quan đến sự tồn vong của cả đội, Niếp Thành Không không có khả năng kéo một tân binh về đội, cho dù bọn họ không quan tâm đến ban thưởng, nhưng ít ra anh ta cũng để ý đến cái mạng nhỏ của mình.
Một đồng đội heo có thể khiến toàn đội bị diệt vong.
Mà Niếp Thành Không là Khai Hoang Giả đã nhiều năm, chuyện này chắc chắn là sự thật.
Hai người nhìn chằm chằm Tô Bình một chút, ngoại trừ thực lực bản thân Tô Bình, bọn họ càng để ý hơn là xuất thân của người thiếu niên có thiên phú đáng gờm này.
Dù sao, người bình dân nghèo hèn sẽ không thể nào có năng lực xuất sắc như thế, thiên phú có tốt cũng phải có tài lực chèo chống, Chiến Sủng Sư là một nghề đốt tiền nhiều nhất.
- Nếu là ân nhân của mấy người Trần Sơn, vậy tôi cũng không phản đối.
Người đàn ông họ Trần nói, đừng nhìn vẻ ngoài anh ta thô kệch, nhưng tâm tư cẩn thận, thuận tiện bán một cái nhân tình cho Niếp Thành Không.
Lão Mạc cũng khẽ gật đầu, không nói gì thêm, nhưng trong lòng vẫn có chút không vui, hai người bọn họ đều là Chiến Sủng Sư cấp 8 đã thành danh, mặc dù kém hơn Niếp Thành Không đã rong ruổi Hoang Khu nhiều nắm, nhưng chung quy cũng là Chiến Sủng Đại Sư, cho dù Tô Bình có thiên phú không tồi, lại có bối cảnh, nhưng vào bí cảnh thăm dò là dựa vào sức lực, ai quản cậu ta có bối cảnh gì?
Mặc dù không vui, nhưng lão cũng không có bất kỳ biểu hiện gì, dù sao tuổi lão cũng đã cao, đâu có thể để tuỳ tiện cho người ta nhìn thấu tâm tư của mình.
- Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta chuẩn bị lên đường thôi, đến trước cửa bí cảnh lại nói, có lời gì trên đường trò chuyện tiếp.
Niếp Thành Không thu lại bản đồ, đứng dậy nói ra.
...
Chương 175: Nhà Họ Tần
- Được.
Tất cả mọi người đều không có ý kiến.
Trước khi xuất phát, Niếp Thành Không để đám người hầu chuyển lương khô và những vật tư đã chuẩn bị lên xe của bọn họ. Sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, liền lên xe và dẫn cả đội lên đường.
- Giảng viên Tô, cậu muốn ngồi xe của tôi không?
Lạc Cốc Tuyết nhìn về phía Tô Bình, có chút kính sợ nói.
Diệp Trần Sơn vô cùng kinh ngạc khi nghe Lạc Cốc Tuyết ăn nói kính cẩn như vậy, điều này có vẻ như không tương thích lắm, chẳng lẽ...là Lạc Cốc Tuyết đang chủ động theo đuổi?
- Không cần, tôi sẽ đi xe của Trần Sơn.
Tô Bình quá lười đổi xe, một mực chung thủy không thay đổi.
Trong mắt Lạc Cốc Tuyết không che giấu được sự thất vọng, nhưng vẫn gật đầu nói:
- Vậy cũng được.
Diệp Trần Sơn gặp Tô Bình từ chối, trong lòng thầm than một tiếng, hắn không ngờ Tô Bình lại có một chiêu này, tỏ ra lạnh lùng như thế vẫn rất có hiểu quả nha!
Sau khi mọi người lên xe, Niếp Thành Không lái xe đi đầu dẫn đường.
Cả năm chiếc chiến xa T3 thu hút sự chú ý của không ít Khai Hoang Giả, khi thấy bên thành xe có khắc chữ “Thần”, tất cả đều biến sắc, đây là xe của chiến đội Bắc Thần, người trong xe tất nhiên cũng thuộc chiến đội Bắc Thần!
Trong căn cứ Khai Hoang này, chiến đội Bắc Thần là chiến đội hạng nhất, vô cùng nổi tiếng.
Chờ đi đến lối ra vào của căn cứ Khai Hoang, nơi này vẫn chật kín người như trước, từng chiếc chiến xa xếp hàng dài, bên trong còn lẫn vài chiếc xe lớn.
- Đây chính là căn cứ Khai Hoang sao?
- Nhiều người như vậy, tất cả đều là Khai Hoang Giả?
- Nhìn qua thật là hoành tráng, chậc chậc.
Ngồi ở trong xe, các học viên vô cùng hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh.
Có người nhìn thấy lối ra bên cạnh có một chiến xa đang đi ra, không nhịn được tò mò hỏi:
- Những chiến đội này đi về khu căn cứ sao?
Giảng viên dẫn đội liếc mắt nhìn một chút, nhìn thấy bên thành xe khắc chữ “Thần”, mặt biến sắc, nghĩ đến tin tức đã nghe được, đối phương lộ ra vẻ kính sợ nói:
- Đây là chiến đội Khai Hoang hạng nhất, trong bọn họ thấp nhất cũng là Chiến Sủng Sư cao cấp (cấp 7), có lẽ bọn họ muốn đi...bí cảnh!
- Thấp nhất là Chiến Sủng Sư cao cấp?
- Tôi từng nghe cha tôi nói nói về chiến đội này, rất mạnh!
- Giảng viên, bí cảnh là gì vậy?
- Đúng vậy đó?
Giảng viên kia không nói gì, chỉ trầm giọng nói:
- Hiện tại các em chưa cần biết, ừm, tất cả im lặng đi, ở đây nhiều nhân vật lớn, đừng tùy tiện trêu chọc người khác.
Một vài học viên ngay lập tức rụt cổ lại, không dám hỏi nữa.
Nhưng có một ít học viên trong nhà bối cảnh, vừa nghe đến hai chữ “Bí cảnh”, đôi mắt lập tức lóe lên, nhìn về phía chiến xa đang dần đi xa kia, ánh mắt lộ ra vẻ quyết tâm, nơi đó cũng là chiến trường của bọn họ trong tương lai!
...
...
Sau khi lái xe ra khỏi căn cứ Khai Hoang, đám người Tô Bình nhanh chóng tiến vào hoang đạo thứ sáu, một đường đi thẳng.
Hoang đạo này rộng rãi cô tịch, ngày xưa hoang tàn không có người ở, rất ít khi có chiến xa đi qua, bởi vì hoang đạo thứ sáu thông đến khu vực bên ngoài căn cứ, bình thường chỉ có những người đi đến khu căn cứ khác để làm nhiệm vụ mới đi qua con đường này.
Nhưng hiện tại trên hoang đạo thứ sáu này ngẫu nhiên có thể thấy được một hai chiếc xe, đều từ khu căn cứ Long Giang chạy tới bí cảnh đấy.
Ở phụ cận hoang đạo này rất ít khi có yêu thú xuất hiện, bởi vì xung quanh rải đều được phân và nước tiểu của Long Thú cường đại, yêu thú bình thường không dám tới gần.
- Long Đài Sơn là một trong ba bí cảnh lớn nhất Á Lục (đại lục), lần này không chỉ có chiến đội thuộc khu căn cứ Long Giang, mà các khu căn cứ khác cũng sẽ có người đến, những khu căn cứ có khoảng cách rất xa thì đã lên đường từ ngày hôm qua.
Diệp Trần Sơn ngồi trên xe nói với Tô Bình.
Tô Bình lộ vẻ mặt bình tĩnh nói:
- Nói như vậy, bên trong bí cảnh cường giả nhiều như mây rồi.
Diệp Trần Sơn lộ vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Mỗi lần bí cảnh mở ra đều hội tụ các nhân tài, chiến đội Bắc Thần chúng ta ở khu căn cứ Long Giang có thể xem như rất có danh tiếng, có thể tung hoành không sợ, nhưng ở bên trong bí cảnh thì phải chú ý cẩn thận.
Tô Bình gật đầu.
Đội xe dọc theo hoang đạo thứ sáu tiến lên, tốc độ xe cực nhanh, chưa đến một giờ đã từ hoang đạo thứ sáu rời khỏi khu căn cứ Long Giang, tiến vào hoang khu chân chính.
Sau khi tiến vào khu vực không người (khu vực giảm sóc trước khi tiến vào hoang khu), biểu lộ Diệp Trần Sơn nghiêm túc hơn rất nhiều, tốc độ đội xe cũng tăng lên một đoạn.
Khu không người không thuộc hoang khu, nhưng cũng vì thế mà giết người trộm cướp cái gì cũng có, nơi này rồng rắn lẫn lộn rất phức tạp, dù bọn họ chiến đội hạng nhất nhưng không thể không đề phòng.
Cũng may, cả đoạn đường không gặp phải nguy hiểm gì, hơn mười phút sau, bọn họ đã lái xe ra khỏi khu không người.
Sau khi rời khỏi khu không người, Diệp Trần Sơn thở phào một cái, tốc độ xe cũng chậm lại.
Hơn nửa giờ sau, đội xe từ hoang đạo thứ sáu tiến vào sâu bên trong một hoang đạo khác, nếu như tiếp tục đi thẳng sẽ tiến vào khu căn cứ Yên Bắc tiếp giáp với khu căn cứ Long Giang, mà khúc rẽ đầu tiên sẽ trực tiếp dẫn đến bí cảnh Long Đài Sơn.
Bí cảnh Long Đài Sơn cách khu căn cứ Yến Bắc và khu căn cứ Long Giang rất gần, nghe nói tên của khu căn cứ Long Giang với bí cảnh Long Đài Sơn có chút liên quan.
Sau khi rẽ vào không lâu, đội xe Bắc Thần gặp phải đội xe khác, chiến xa màu đỏ đậm.
- Đó là...người bên Khu Yến Bắc.
Diệp Trần Sơn nhắm mắt lại.
Tô Bình nhìn thoáng qua, đằng sau mỗi chiến xa của Yến Bắc đều có một cái cánh én màu đỏ.
Đội xe của Yến Bắc thông qua kính chiếu hậu cũng nhìn thấy đội xe của Bắc Thần phía sau, nhưng không có phản ứng gì, tiếp tục giữ nguyên tốc độ tiến lên.
Không ngừng xâm nhập vào sâu bên trong, tốc độ đội xe cũng càng ngày càng chậm, trên ngã ba xuất hiện không ít chiến xa khác, có Yến Bắc, cũng có Long Giang, Diệp Trần Sơn nhìn thấy chiến đội Long Giang có chút quen mắt lần lượt giới thiệu họ với Tô Bình, tất cả đều là chiến đội hạng nhất.
Các chiến đội phổ thông hạng hai hạng ba tự nhiên không có tư cách tiến vào, cho dù có, đi vào cũng là chịu chết.
Chẳng mấy chốc, chiến xa đang thong thả tiến lên phía trước, cuối cùng cũng đi tới bí cảnh.
Lối vào bí cảnh nằm trên đỉnh một ngọn núi lớn.
Mà ở dưới chân núi đã mở ra từng hoang đạo, chúng phức tạp giống như mạng nhện thông về bốn phương tám hướng.
Từng chiến đội thuộc những khu căn cứ khác nhau thì sẽ theo từng hoang đạo khác nhau đi ra.
- Xuống xe đi.
Diệp Trần Sơn dẫn đầu xuống xe.
Tô Bình cũng đi xuống theo.
Những người trên các chiến xa khác cũng lần lượt xuống xe.
- Xe cứ để ở chỗ này, chúng ta đi bộ lên núi đi.
Niếp Thành Không quay về phía mọi người nói.
Tô Bình vô cùng kinh ngạc, quay đầu hỏi Diệp Trần Sơn:
- Xe này để ở đây không sợ bị trộm sao?
Diệp Trần Sơn sững sờ, nhịn không được cười lên nói:
- Lần đầu tiên tôi đến đây cũng nghĩ như vậy, nhưng nơi này là bí cảnh bảo địa nên có sẽ vệ tinh giám sát, cho nên không có ai dám ở chỗ này trộm xe, nếu không chờ chúng ta trở lại bên trong khu căn cứ báo cáo lên phía trên, vệ tinh giám sát sẽ tìm ra thủ phạm, ha ha, tóm lại không ai có thể trộm xe ở đây!
Tô Bình nghi ngờ nói:
- Vệ tinh có thể giám sát nơi này, vì sao Hoang Khu lại không thể giám sát?
Diệp Trần Sơn lắc đầu nói:
- Hoang Khu có vết rách tinh không quấy nhiễu tín hiệu, mặc dù bí cảnh này cũng sẽ quấy nhiễu tín hiệu, nhưng ở đây dùng tòan là vệ tinh siêu cấp, toàn thế giới cũng không có nhiều, là Liên Bang bỏ tiền ra, mà muốn giám sát Hoang Khu thì tự khu căn cứ đó phải bỏ tiền.
Tô Bình giật mình.
Mạc lão cùng người đàn ông họ Trần bên cạnh không khỏi nhìn về phía Tô Bình, không nghĩ tới ngay cả việc đơn giản như vậy mà Tô Bình cũng không biết, theo lý thuyết thì những người có gia thế không thể không biết những thứ này.
Nhưng việc đã đến nước này, bọn họ cũng không thể nói gì, lỡ như Tô Bình ghi hận trong lòng mà âm thầm giở trò xấu thì không hay.
Bọn họ đều là Khai Hoang Giả kỳ cựu, biết rõ trong lúc đối mặt với yêu thú thì “Đồng đội heo” sẽ phát huy “năng lực” khủng khiếp cỡ nào, nếu như xui xẻo toàn đội bị diệt cũng không phải không thể.
- Chuẩn bị vật tư, lên núi.
Niếp Thành Không nói.
Mọi người lấy vật tư trong chiến xa ra đeo trên lưng, bên trong là lương khô và nước, còn có rất nhiều lều vải và các loại thuốc chống côn trùng tiến vào Hoang Khu.
Ngoại trừ chiến đội Bắc Thần, Tô Bình thấy những chiến đội khác cũng đều như thế.
Dưới sự chỉ đạo của Niếp Thành Không, mọi người bắt đầu leo núi.
- Đội trưởng Niếp.
Đi đến chân núi, có người bên cạnh kêu lên.
Niếp Thành Không quay đầu nhìn lại, là người quen, cũng cười chào hỏi.
Hai người hàn huyên vài câu, người kia liền rời đi.
Mọi người tiếp tục leo lên sườn núi, chiến đội xung quanh bọn họ càng ngày càng nhiều, không riêng gì hai chiến đội khu căn cứ Long Giang và Yến Bắc, còn có một số chiến đội khác đến từ nơi xa.
Trên đường tương đối yên tĩnh, không một ai nói chuyện, cả đám đều làm vẻ mặt lạnh lùng, khí thế hung hãn.
Tô Bình phát hiện ở đây đều là Chiến Sủng Sư cao cấp (cấp 7), có rất ít cấp 6.
Đi được nửa đường, đột nhiên sắc mặt Diệp Trần Sơn biến hóa, nhìn lên một chỗ phía trước, ánh mắt lộ ra vẻ kiêng dè.
Tô Bình nghi ngờ nhìn hắn.
Diệp Trần Sơn hạ giọng nói:
- Phía trước là chiến đội đỉnh cấp khu căn cứ Long Giang chúng ta, bọn họ thường xuyên ra vào Hoang Khu cấp A, nhìn thấy người dẫn đầu phía trước chứ, hắn là cậu chủ nhà họ Tần, nghe nói tuổi còn trẻ, mới hai mươi lăm tuổi đã là chiến sủng sư cấp tám 8, hơn nữa còn có hai Long thú cấp 9 trưởng thành, cho dù là cường giả thế hệ trước cũng chưa chắc là đối thủ của hắn!
Tô Bình thuận theo hắn nói nhìn lại, liền thấy một đội bảy người ở trên bậc thang sườn núi phía trước, đi đầu là một thanh niên mặc đồ đen, làn da trắng nõn, thần sắc bình thản, phía sau vác một cây trường thương được vải bọc lấy, nhưng vẫn lộ ra đầu thương bén nhọn.
Chương 176: Nơi Truyền Thừa
Tô Bình thu hồi ánh mắt, đi theo đội ngũ tiếp tục leo bậc thang lên núi.
Khi đi tới bậc thang cuối cùng, một quảng trường khổng lồ xuất hiện trước mặt mọi người.
Trên quảng trường lúc này đã có vô số bóng người, tất cả đều là Khai Hoang Giả thâm niên (lâu năm), thực lực rất mạnh mẽ.
Mặc dù nhân số đông đảo, nhưng cảnh tượng lại không ầm ĩ hỗn loạn, chỉ có chút xì xào bàn tán. Chủ yếu là bàn luận mấy chuyện quan trọng, nhưng bọn họ đã dùng tinh lực bao phủ chung quanh, không để lộ ra bất kỳ thanh âm gì.
- Khu căn cứ Long Giang chúng ta ở chỗ này.
Niếp Thành Không rất quen thuộc đối với nơi này, hắn chủ động dẫn đường ở phía trước.
Trên quảng trường, các chiến đội Khai Hoang cũng không đứng tùy ý mà có sự phân chia khu vực rõ ràng, mỗi một khu căn cứ là một khu vực, giờ phút này Niếp Thành Không dẫn theo bọn người Tô Bình đi vào một góc của quảng trường, nơi này là khu vực của khu căn cứ Long Giang.
Tất cả các chiến đội của căn cứ Long Giang chỉ có thể dừng chân ở bên trong khu vực này.
Ở trước khu vực dựng một tấm bảng dọc, bên trên viết hai chữ Long Giang, phía dưới là con số 28.
Sau khi Tô Bình hỏi thăm mới biết được con số 28 này là trình tự tiến vào bí cảnh.
Sở dĩ xếp ở vị trí 28 là có quan hệ tới năng lượng từng khu căn cứ, cũng không phải Khai Hoang Giả bọn họ có thể chi phối.
Trong khu vực này có vài trăm mét vuông, nhưng đã đứng hơn trăm người.
Tô Bình thấy đám người nhà họ Tần lúc trước cũng ở bên trong khu vực này, mà bên cạnh cậu chủ họ Tần kia đã có hơn chục người vây quanh, xem ra đội ngũ này có nhân số rất đông.
Những chiến đội khác ở xung quanh đều duy trì một chút khoảng cách với nhà họ Tần, có vẻ rất kiêng kị.
Có mấy đội trưởng của các chiến đội khác nhận ra Niếp Thành Không, chủ động đi lên chào hỏi rồi cùng hàn huyên vài câu.
Niếp Thành Không nhìn thấy một chiến đội trong đó, đôi mắt sáng lên, bảo bọn người Diệp Trần Sơn ở tại chỗ chờ hắn rồi chủ động bước nhanh sang chiến đội bên kia để chào hỏi.
Diệp Trần Sơn nhìn thoáng qua, mỉm cười nói:
- Đó là chiến đội Long Nha, họ đã chém giết rất lâu trong Hoang Khu cấp A, được coi như là chiến đội hàng đầu rồi, kia là đội trưởng của chiến đội Long Nha, đối phương đã từng có ơn tri ngộ với đội trưởng Niếp của chúng ta, cũng đã từng mời đội chúng ta gia nhập vào chiến đội của hắn, đáng tiếc là đội trưởng có dã tâm cùng tham vọng nên không có nhận lời.
Tô Bình nhìn qua một chút, phát hiện người trong chiến đội Long Nha đều có khí thế cực mạnh, từng người đều giống như Niếp Thành Không.
Mà người đàn ông trung niên được Niếp Thành Không chủ động tiến lên chào hỏi kia, đối phương đứng ở nơi đó tựa như một ngọn núi lớn, trên người tản ra uy áp mạnh mẽ, trong cơ thể ẩn chứa năng lượng mãnh liệt như sóng cả.
Con ngươi Tô Bình hơi co lại, cậu có cảm giác người kia giống như là một vị...cường giả cấp Phong Hào!
Sau khi Niếp Thành Không chào hỏi xong liền trở về.
Mọi người đứng ở một góc dò xét bốn phía, không ai nói chuyện.
Ngay sau đó, một vài chiến đội khác dần dần đi vào, khu vực mấy trăm mét vuông chẳng mấy chốc đã chật kín người.
Đối với các chiến đội đến chậm thì chỉ có thể đứng ở bậc thang khu vực công cộng.
Không lâu sau, đột nhiên có năm bóng người bay lượn trên quảng trường, sau đó đứng lơ lửng trên không phía trước tất cả mọi người, những người này tản ra khí thế rất mạnh mẽ, thế mà đều là cường giả cấp Phong Hào!
Tiếng xì xào bàn tán trên quảng trường lập tức yên tĩnh lại.
Không ít người ngẩng đầu nhìn lên.
Nhưng cũng không ít người chỉ hơi ngẩng đầu, trong mắt không có quá nhiều vẻ ngưỡng mộ.
- Bí cảnh đã mở, mời các chiến đội từng khu căn cứ dựa theo trình tự tiến vào, không được hỗn loạn!
Trong năm người kia, một người trung niên mặc áo đen ngắn tay, đôi mắt bễ nghễ, âm thanh như sấm truyền khắp toàn trường.
Ngữ khí của hắn bình thản, nhưng âm thanh truyền đi lại đinh tai nhức óc, giống như đang nói ngay bên tai mình.
- Là Đao Tôn!
Diệp Trần Sơn ngẩng đầu nhìn người trung niên đang nói chuyện kia, ánh mắt lộ ra mấy phần kính sợ cùng vẻ cuồng nhiệt:
- Đao Tôn là cường giả cấp Phong Hào đã thành danh nhiều năm, hai mươi tám tuổi lên cấp Phong Hào, thiên tư tuyệt thế (tư chất trời sinh hơn người)!
- Bây giờ đã bốn mươi hai tuổi, ngoại trừ sở hữu sủng thú cường hãn, đối phương còn tự mình tu luyện đao thuật kinh thiên, vô cùng đáng sợ, có lần ở khu căn cứ của hắn bị yêu thú xâm lấn, một mình hắn đánh bại tám con yêu thú cấp 9, ngay cả chiến sủng của mình cũng không triệu hoán ra!
Tô Bình vô cùng kinh ngạc.
Không dựa vào sủng thú mà có lực lượng lớn như vậy, đúng là rất hiếm thấy.
Phần lớn Chiến Sủng Sư mà Tô Bình từng gặp đều dựa vào sủng thú để chiến đấu.
Bồi dưỡng sủng thú mạnh mẽ sẽ có được rất nhiều lợi ích, nhưng cũng dẫn đến sự ỷ lại cực lớn với sủng thú, không có sủng thú, ngay cả yêu thú cùng cấp cũng không đánh lại.
Trên quảng trường, không ít người nhận ra vị Đao Tôn này, tất cả đều lộ ra vẻ kính sợ.
Những chiến tích trong cuộc đời Đao Tôn quá mức hiển hách, không ít người ca tụng hắn rất có khả năng sẽ trở thành Chiến Sủng Sư cấp Truyền Kỳ.
Ở bên cạnh Đao Tôn còn có bốn người khác, họ đều là Chiến Sủng Sư có danh tiếng hiển hách, bọn họ đều đã thành danh nhiều năm, một ít Chiến Sủng Sư vừa mới đạt đến cấp Phong Hào cũng không có dũng khí và tư cách đứng trên không quan sát bọn họ.
Dù sao, không ít Khai Hoang Giả trong quảng trường này cũng là cấp Phong Hào.
Đao Tôn vừa nói xong, người phụ trách đứng trước lối vào bí cảnh bắt đầu cho khu vực đầu tiên đi vào.
Những người còn lại chỉ có thể nhìn theo, im lặng chờ đợi.
...
- Không biết lần này có thể một hơi thăm dò năm khối địa vực hay không đây?
Giữa không trung, một lão già có vầng thái dương trắng bệch đứng chắp tay sau lưng, cười nhạt nói.
Lời ông ta vừa nói xong còn chưa kịp truyền xuống dưới đã biến mất.
Một ngườ
