Phàm Vực Kho Tàng Truyện Chữ Phàm Vực

Siêu Thần Sủng Thú Điếm (Bản Dịch)

Chương 183: Bí Bảo

📲 Trải nghiệm tốt hơn khi dùng App! Xem hướng dẫn cài đặt tại đây
Chương trước Chương sau

Mấy con Phong Dực Thanh Mãng không thể làm gì được tầng giáp dày của Hắc Ám Long Khuyển, ngược lại còn bị nó nhân lúc không cẩn thận cắn trúng, mà điều khiến chúng nó phiền lòng nhất là móng vuốt của con chó đất với huyết thống đê tiện này lại vô cùng sắc bén, có thể phá vỡ lân phiến (vảy) của chúng!

Không chỉ vậy, trên móng vuốt của con chó này được bao trùm bởi ngọn lửa màu đen ẩn chứa độc tính mãnh liệt!

Cường độ độc tính này khiến cho cao thủ dùng độc như chúng nó cũng có chút không chịu nổi, cơ thể nhanh chóng mưng mủ và sưng tấy lên, làm cho chiến lực giảm mạnh!

Con mụ nó...

Nếu có thể nói tiếng người, chúng nó nhất định sẽ chửi tục cho nghe.

Phong Dực Thanh Mãng là yêu thú cấp cao đã tiến hóa có được linh trí cơ bản, nhưng chúng nó chưa từng nhìn thấy con yêu thú nào hiếm thấy thế này.

Rõ ràng có răng nanh và móng vuốt, hiển nhiên là yêu thú chuyên về công kích, kết quả thì con mụ nó, vừa bắt đầu chiến đấu đã mặc lên ba lớp áo giáp, mà còn là ba lớp thuộc tính nguyên tố khác nhau!

Vậy thì cũng thôi đi, đằng này lại còn có cả độc trên móng vuốt nữa!

Thiên a (trời ơi)!

Mấy con Phong Dực Thanh Mãng vô cùng biệt khuất, bi phẫn.

Hắc Ám Long Khuyển bay nhảy giữa công kích của chúng nó, chơi vui đến quên cả trời đất.

Bây giờ có thêm sự gia nhập của Ma Đà Thú, lập tức có hai con Phong Dực Thanh Mãng bị nó giết chết, cơ thể rơi ầm xuống mặt đất.

Ma Đà Thú vung vẩy cây côn kim loại, nó dù sao cũng là yêu thú cấp 9, nhanh chóng lao thẳng vào giữa bầy Phong Dực Thanh Mãng, thế công hung mãnh, liên tục có Phong Dực Thanh Mãng bị giết chết, lân phiến bay tứ tung, máu tươi tóe ra khắp nơi.

Những con Phong Dực Thanh Mãng còn lại thấy tình hình không ổn, bị dọa sợ vỡ mật, vội vàng bỏ trốn mất dạng.

Con Phong Dực Thanh Mãng đầu đàn đang chiến đấu với Liêm Vệ Thú cũng bị cây cốt đao to đùng trên cánh tay Liêm Vệ Thú chém bị thương, nó trông thấy tộc đàn liên tục bị đánh lùi thì bỗng quanh thân nổi lên vòi rồng, định trốn theo gió.

Mạc lão há có thể để nó rời đi, nếu như Liêm Vệ Giả cấp 9 còn không thể giết được một con Phong Dực Thanh Mãng cấp 8 trung vị thì ông ta không biết phải giấu mặt vào đâu.

Liêm Vệ Thú bỗng gào lên một tiếng, toàn thân toát ra một cỗ năng lượng hắc ám đánh vào trong vòi rồng, một lúc sau sức gió tản đi, một con rắn dài hơn ba mươi mét bị đánh bật từ bên trong rơi xuống đất.

Ầm một tiếng, ngay sau đó là một cậy côn kim loại đập xuống, Ma Đà Thú vừa vặn ở ngay đó liền thuận tay một côn đánh nổ đầu rắn, khiến con Phong Dực Thanh Mãng này chết đến không thể chết hơn.

Sau khi con đầu đàn mất mạng thì những con Phong Dực Thanh Mãng khác không dám tham chiến nữa, chúng thét lên chói tai rồi chạy mất dạng.

Ma Đà Thú và Liêm Vệ Thú lặp tức truy sát phía sau, Hắc Ám Long Khuyển thấy bạn chơi của mình bỗng đi mất cũng đuổi theo cắn giữ lại một con, rồi dùng móng vuốt kèm theo hắc ám liệt diễm (hỏa) của mình đập nó chết tươi.

Bầy rắn hung mãnh lúc trước mau chóng bị đánh đến thất lạc hồn phách, con chết con trốn.

Đợi khi chiến trường bình tĩnh lại thì họ Trần cũng để cho Đại Địa Cự Long xóa bỏ Đại Địa Thủ Hộ (tường đất), thi thể to lớn của Phong Dực Thanh Mãng ở khắp nơi, máu tươi chảy thành sông, mùi vị tanh tưởi vô cùng.

Diệp Trần Sơn và Chu Kính, Quách Nguyệt Lâm thấy cảnh tượng như luyện ngục này cũng hơi sợ hãi, cũng không phải sợ cảnh chém giết thế này mà là không ngờ tới một đàn yêu thú hung hãn như thế lại bị tiêu diệt nhanh chóng.

Mặc dù còn có mấy con Phong Dực Thanh Mãng chạy thoát nhưng đại bộ phận đều đã bị giết.

Nếu không có lão Mạc và họ Trần thì tiểu đội bọn họ phải tự mình đối kháng lại bầy Phong Dực Thanh Mãng này, đoán chừng sẽ phải bỏ ra cái giá thê thảm.

Nghĩ tới đây, bọn họ không khỏi nhìn về phía thiếu niên bên cạnh, nếu nói điều khiến mọi người ngạc nhiên nhất thì chính là con Hắc Ám Long Khuyển của Tô Bình, biểu hiện của nó so với hai con sủng thú cấp 9 còn chói mắt hơn, bị cả bầy Phong Dực Thanh Mãng vây công mà không chút tổn thương nào, thật không thể tin nổi!

- Không ai bị thương cả, toàn thắng!

Niếp Thành Không tươi cười nói, nguy cơ hung hiểm vậy mà lại được hóa giải dễ dàng, hắn lại càng có lòng tin tiếp tục thăm dò.

- Tô Bình, còn Hắc Ám Long Khuyển này của cậu thật sự là cực phẩm!

Niếp Thành Không khen ngợi, chiến lực Hắc Ám Long Khuyển bộc phát ra vô cùng đáng kinh ngạc, có thể so với cấp 8 thượng vị, không kém hơn con Khô Lâu đặc thù của Tô Bình mà hắn được nghe từ Lạc Cốc Tuyết và Diệp Trần Sơn, điều này có nghĩa nếu Tô Bình đồng thời triệu hoán ra hai con cùng lúc thì có thể miễn cưỡng đạt tới chiến lực cấp 9 !

Ngoại trừ ba Chiến Sủng Đại Sư bọn họ ra, trong đội còn có một chiến lực cấp 9, chuyện này không vui sao được chứ?

- Cũng tạm được, tư chất trung đẳng mà thôi.

Tô Bình nói.

- Cậu quá khiêm tốn rồi đó, nếu con Hắc Ám Long Khuyển này chỉ có thể coi là tư chất trung đẳng thì sủng thú của chúng tôi chẳng lẽ đều là hạ đẳng?

NiếpThành Không cười nói.

Tô Bình khẽ lắc đầu, thầm nghĩ trong lòng:

“Mấy người cũng quá đề cao sủng thú của mình rồi, chúng nó còn không được hạ đẳng, chỉ là loại kém mà thôi.”

Đương nhiên những lời này không thể nói ra, quá đả kích người khác.

- Không ngờ Tô Bình đúng là anh hùng xuất thiếu niên, chậc chậc, xem ra chúng ta sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều đây.

Họ Trần cười nói, hắn đã công nhận chiến lực của Tô Bình thông qua trận chiến này, sau hiểu lầm lúc trước thì cũng có chút hảo cảm với Tô Bình.

Lão Mạc khẽ nhíu này, không ngờ họ Trần lại trở nên khách khí với Tô Bình như vậy, điều này khiến ông ta hơi khó chịu, mặc dù đã công nhận chiến lực của Tô Bình, nhưng không có nghĩa ông ta sẽ lấy lòng cậu, dù Tô Bình có mạnh hơn thì ông cũng sẽ không nịnh bợ để lấy được chỗ tốt gì, sống đến tuổi này rồi ông ta cũng không có mong muốn quá nhiều.

- Nơi này không nên ở lâu, chúng ta tiếp tục lên đường thôi.

Lão Mạc đạm mạc nói, Niếp Thành Không cũng gật gật đầu.

- Đi thôi.

Quanh đây toàn mùi máu tanh chắc chắn sẽ hấp dẫn những yêu thú khác, bọn họ không dám ở lại lâu.

- Về phương diện điều tra thì nhờ cậu rồi, Tô Bình.

Niếp Thành Không nói với Tô Bình, cậu cũng không có phản đối gì, dù sao cũng không thể chủ quan với chuyện có liên quan đến tính mạng mình.

Lão Mạc nghe thấy vậy lộ vẻ mặt hằm hằm, nhưng không nói gì, chỉ là để Địa Hỏa Ngũ âm Thú của mình tập trung tinh thần điều tra xung quanh, nếu như lại để Tô Bình phát hiện nguy hiểm đầu tiên thì quá mất thể diện rồi.

Quách Nguyệt Lâm và Chu Kính liếc nhau, tiếp tục nghiêm túc phụ trách điều tra xung quanh.

- Chúng ta không thu lấy tài liệu trên đám Phong Dực Thanh Mãng này sao?

Lạc Cốc Tuyết chỉ xuống mấy cỗ thi thể dưới đất kia, nói.

- Chỉ lấy năng lượng kết tinh cùng vảy ngược của chúng nó thôi, bỏ qua những cái khác đi.

Niếp Thành Không hơi suy nghĩ chút rồi nói, Lạc Cốc Tuyết gật đầu, rồi cùng với Diệp Trần Sơn chia nhau ra thu hoạch.

Tô Bình thấy Hắc Ám Long Khuyển đang gặm ăn cái gì ở thi thể của con Phong Dực Thanh Mãng đầu đàn, khẽ nhíu mày, truyền lệnh để nó quay về.

Hắc Ám Long Khuyển đang ăn ngon lành thì nhận được lệnh của Tô Bình, nó đành phải lưu luyến quay về, nhưng trước khi đi cũng ngậm lấy “món ngon” trở về, thì ra là một buồng trứng.

Những quả trứng này còn đang được thai nghén, chưa có thành hình rắn, vẫn chỉ là một khối thịt mà thôi. Không ngờ con Phong Dực Thanh Mãng đầu đàn này là con cái, mà còn đang mang thai, loại trứng chưa thành hình thế này thì bên trong đó đều ẩn chứa tinh hoa năng lượng sinh mệnh, coi như là vật vô cùng bổ, bảo sao con chó này ăn ngon miệng thế.

Lúc này Tô Bình cũng không ngăn nó nữa, để nó ăn hết, Hắc Ám Long Khuyển thấy Tô Bình đồng ý liền hưng phấn hú lên một tiếng rồi mau chóng ăn hết.

Những người khác thấy cảnh này cũng đều biến sắc, giá trị của buồng trứng này không thể kém hơn năng lược kết tinh của Phong Dực Thanh Mãng chút nào, đối với bất cứ yêu thú nào cũng đều là vật bổ, nếu bán ở chợ đen thì 4-5 triệu cũng bình thường.

Nhìn dáng vẻ ăn như chết đói của Hắc Ám Long Khuyển, đám người cũng không tự chủ nuốt ực một cái, có chút thèm.

Nhưng bọn họ cũng không tiện kêu Tô Bình chia ra, chỉ có thể hối hận trong lòng, sao sủng thú của mình không tìm được đồ tốt này?

Niếp Thành Không cũng có hơi hối tiếc, chính là Ma Đà Thú của hắn đập chết con Phong Dực Thanh Mãng đầu đàn này, kết quả lại bỏ sót đồ tốt, chỉ có thể trách lúc ấy mình chỉ ham giết địch, căn bản không nghĩ tới tìm kiếm thứ này.

- Thật đúng là số con chó!

Lão Mạc ngoài cười nhưng trong không cười, nghĩ đến việc con đầu đàn này bị Ma Đà Thú giết chết, cuối cùng lại để cho kẻ mà ông ta không vừa mắt được lợi, điều này càng khiến ông ta cảm thấy bực bội.

Tô Bình làm như không nghe thấy, đợi Hắc Ám Long Khuyển ăn xong thì Diệp Trần Sơn với Lạc Cốc Tuyết cũng đã thu lấy tất cả năng lượng kết tinh cùng vẩy ngược của Phong Dực Thanh Mãng, lúc này cả đội tiếp tục di chuyển.

Mọi người dựa theo bản đồ đi về phía đông nam, biên giới địa vực đều vô cùng hoang vu và khô cằn, ngẫu nhiên sẽ có cây khô, hồ nham thạch.

Nơi này như là một thế giới bị ngọn lửa thiêu rụi, đi qua mấy chục dăm vẫn không có bóng dáng yêu thú, có vẻ đây chính là lãnh địa của bầy Phong Dực Thanh Mãng, không có yêu thú khác ở lại.

- Phía trước chính là vị trí bí bảo đầu tiên.

Niếp Thành Không bỗng dừng lại, chỉ về phía trước.

Chương 184: Long Hống


Đám người nhìn lại.

Nơi đó là một sơn cốc.

Hai bên khe núi là nham thạch dốc đứng, đen như mực, dường như hấp thu tất cả ánh sáng bên ngoài chiếu vào.

Tiếng âm u từ trong sơn cốc vọng ra từng đợt như ma kêu quỷ khóc, khiến cho người ta sợ hãi.

Mặc dù ở khoảng cách thật xa, nhưng mọi người vẫn có thể ngửi được mùi hôi thối nồng đậm từ trong theo gió thổi ra, giống như mùi nước tiểu cùng phân động vật, trong hoàn cảnh nóng bức thế này, mùi rất dễ bay hơi.

Ánh mắt Tô Bình sáng lên, trong đầu cậu nhanh chóng nhớ lại tình huống nơi này.

Trong sơn cốc này, cậu đã từng chinh chiến, từng chém giết, cùng từng chết mấy lần.

- Công tác điều tra giao cho mọi người, có bất kỳ tình huống gì nhanh chóng báo cáo!

Niếp Thành Không hít một hơi sâu, trầm giọng nói.

Chu Kính cùng Quách Nguyệt Lâm khẽ gật đầu, hết sức chăm chú, không dám có nửa phần thư giãn.

Lão Mạc khẽ gật đầu, không nói gì.

- Hống!

Hắc Ám Long Khuyển nhìn thấy nơi đây, bỗng nhiên có chút kích động, phát ra tiếng gầm nhẹ, trong một đôi mắt chó lộ ra vẻ hưng phấn cùng khát máu.

Nếu không có Tô Bình dùng ý niệm áp chế nó, giờ phút này nó đã sớm như thường ngày liều lĩnh giết vào trong sơn cốc rồi.

Trông thấy Hắc Ám Long Khuyển bỗng nhiên trở nên phấn khởi khác thường, bọn người Niếp Thành Không sững sờ, nhìn về phía Tô Bình.

Niếp Thành Không liền vội vàng hỏi:

- Cậu Tô, có phát hiện gì không?

Sắc mặt lão Mạc khẽ biến hóa, nhìn chằm chằm Tô Bình.

Tô Bình thu hồi suy nghĩ trong đầu, nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của mọi người, cậu nói:

- Nếu Hắc Ám Long Khuyển của tôi không cảm giác sai, trong sơn cốc này hẳn có một đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu (nhện), mọi người cẩn thận một chút.

Hiển nhiên đây không phải là Hắc Ám Long Khuyển cảm giác được, tuy nhiên mọi người không rõ ràng đối với năng lực nhận biết của Hắc Ám Long Khuyển, cậu nói như vậy cũng không ai có thể phân rõ thật giả.

- Hắc Viêm Địa Ngục Chu?

Niếp Thành Không nhíu mày, nghi ngờ nói:

- Đây là yêu thú gì, sao chưa từng nghe qua?

Những người khác cũng lộ vẻ suy tư.

Lúc này Tô Bình mới nghĩ đến, Hắc Viêm Địa Ngục Chu là yêu thú thời cổ đại đã tuyệt chủng ở kỷ nguyên thứ 9, bên trong Liên Bang Đồ Giám (sách minh họa sủng thú) đã thay đổi nhiều lần, đương nhiên không được đưa vào.

- Là một loại yêu thú cực kỳ cổ xưa, một số chuyên gia trong lĩnh vực khảo cổ về yêu thú có lẽ đã nghe nói qua, các anh không biết cũng bình thường.

Tô Bình mập mờ nói.

Đám người giật mình, lập tức kinh ngạc nhìn về phía Tô Bình, một loại yêu thú đã tiệt chủng làm sao cậu ta lại biết? Còn trẻ tuổi như vậy có thể hiểu biết rộng rãi như thế?

Nhưng Niếp Thành Không lại không quan tâm đến kiến thức Tô Bình uyên bác thế nào, hắn chỉ để ý đến kết quả, lập tức hỏi tiếp:

- Cậu Tô, đây là yêu thú cấp bậc gì?

- Cấp 7.

Tô Bình nói tiếp:

- Với số lượng đông đảo, chúng nó hoàn toàn có thể phát huy ra chiến lực so với cấp 9, tuy nhiên, đối với chúng ta mà nói cũng không quá nguy hiểm, duy nhất cần thiết phải chú ý đúng là đừng để thứ này cắn bị thương mà trúng độc.

- Loại yêu thú này đã tuyệt chủng, tuy rằng trong cơ thể sủng thú mọi người đã tiêm vào vắcxin kháng độc phòng bệnh, nhưng chưa hẳn có tác dụng, một khi trúng độc, sau đó nhất định phải tu dưỡng, thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng.

Sắc mặt mọi người khẽ biến, không nghĩ tới đây là yêu thú kịch độc.

- Như vậy đi, tôi để cho Đại Địa Cự Long thủ hộ (bảo vệ) mọi người, sau đó Niếp đội trưởng cùng lão Mạc xuất động Ma Đà Thú cùng Liêm Vệ Giả đi trùng sát, những người còn lại hiệp trợ hai người giống như lúc trước, như thế nào?

Họ Trần nhanh chóng nghĩ đến biện pháp, mở miệng đề nghị.

Niếp Thành Không suy tư một lúc, cũng không có ý kiến gì, nhìn về phía lão Mạc.

Lão Mạc nhìn biểu hiện của Niếp Thành Không, biết mình có phản đối cũng vô dụng, không thể làm gì khác hơn là nói:

- Được thôi.

Nói xong, ông ta nhìn Tô Bình một chút, muốn đề nghị để Hắc Ám Long Khuyển của Tô Bình cùng nhau xuất chiến, nhưng lại suy nghĩ, vừa rồi Tô Bình tiết lộ thông tin yêu thú bên trong cũng là công lao của Hắc Ám Long Khuyển, nếu bây giờ mở miệng để cho “Công thần” xuất chiến, những người khác chưa chắc sẽ ủng hộ, đến lúc đó đề nghị không thông qua, ngược lại không duyên cớ đắc tội với Tô Bình, như vậy rất thiệt thòi.

Tuy ông ta không ưa Tô Bình, nhưng ông ta sẽ không để lộ ra trước mắt mọi, xem như không có chuyện gì.

Thấy lão Mạc đồng ý, Niếp Thành Không cũng thở nhẹ ra, nói:

- Vậy thì chuẩn bị đi, chúng ta sẽ xuất phát ngay.

Họ Trần lập tức để Đại Địa Cự Long thi triển Đại Địa Thủ Hộ cho tất cả mọi người, đây là kỹ năng cấp cao.

Chỉ thấy mặt đất phía dưới bắt đầu theo lòng bàn chân mỗi người kéo dài lên, hạt cát cứng rắn sâu trong bùn đất được Đại Địa Cự Long dùng tinh lực gia trì rồi quấn quanh hai chân của mọi người, bao trùm đến toàn thân, hình thành một bộ áo giáp!

Bộ áo giáp này bao trùm hết mặt ngoài làn da, ngay cả các vị trí như trán và cổ cũng không bỏ sót, chỉ có mắt mũi miệng và lỗ tai là hở ra, các nơi còn lại bịt kín không góc chết.

Sau khi được mặc vào áp giáp, Niếp Thành Không để cho Ma Đà Thú của hắn đi trước mở đường, Liêm Vệ Giả của lão Mạc theo sát phía sau, những người còn lại thì đi sau lưng Đại Địa Cự Long, vừa thăm dò tình huống bên trong, vừa cẩn thận từng li từng tí tiến vào.

Trong sơn cốc âm trầm đen kịt, trên vách đá có mạng nhện quấn quanh, mặt đất còn có một số hài cốt của yêu thú.

Nhìn thấy mạng nhện trên vách đá đen kịt, đám người triệt để tin tưởng Tô Bình nói, nơi này thật sự có yêu thú loài nhện.

- Cẩn thận.

Niếp Thành Không nói một câu, càng tỏ ra cẩn thận hơn.

Xung quanh khắp nơi đều là mạng nhện, nhưng không thấy Hắc Viêm Địa Ngục Chu như lời Tô Bình nói.

Tô Bình biết những con Hắc Viêm Địa Ngục Chu này bình thường đều trốn trong khe nham thạch, giỏi về ngụy trang, chúng nó ở trong tối mà con mồi ở ngoài sáng, điều này cũng làm cho bọn họ không dám yên tâm tiến lên, hành động chậm chạp.

Tô Bình không muốn chậm trễ thời gian, truyền ý niệm cho Hắc Ám Long Khuyển, để nó rời khỏi đội ngũ.

Hống!

Hắc Ám Long Khuyển đột nhiên gào thét, thanh âm như Long hống, nhưng không giống với Long hống bình thường, bên trong tiếng Long hống này cực kỳ uy nghiêm và khí thế. (Long ngâm bị Long Khuyển (chó) sử dụng nên đổi thành Long hống)

Đại Địa Cự Long đang cùng đám người đứng chung một chỗ bị dọa đến run lên, theo bản năng co đầu cụp cánh lại, đôi mắt rồng nhắm tịt, cảm giác sợ hãi như đối mặt với Long thú cấp cao, nhưng tiếp đó nó lại không cảm nhận được khí tức Long thú.

Thế là nó mở mắt rồng ra quan sát, chợt nhìn thấy nơi phát ra Long hống lại là con chó đen bên chân mình.

Hai mắt rồng lập tức trừng lên, có chút kinh ngạc cùng phẫn nộ.

Mà lúc này, Hắc Ám Long Khuyển lần nữa phát ra một tiếng Long hống, thanh âm cực kỳ uy hiếp khiến trái tim Đại Địa Cự Long hung hăng co lại, nếu không phải lần này thấy rõ nơi phát ra tiếng gầm là Hắc Ám Long Khuyển, nó hoài nghi mình sẽ bị hù dọa lần nữa.

- Cậu Tô, việc này...

Niếp Thành Không nhìn thấy Hắc Ám Long Khuyển bỗng nhiên nhảy lên gào thét, có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía Tô Bình, không hề nghi ngờ, hành động của sủng thú là được chủ nhân cho phép đấy.

- Chuẩn bị chiến đấu, tốc chiến tốc thắng.

Tô Bình nói ra.

Lúc này, bên trong bức tường đá xung quanh khe núi bỗng nhiên phát ra âm thanh răng rắc, vách đá tróc ra, từ bên trong chui ra từng con nhện toàn thân đen kịt, to lớn, cao đến bốn năm mét. Những con cự nhện này mang theo túi tơ nhện phía sau, có một cái miệng kỳ lạ đầy răng nhọn, đầu lưỡi bên trong kéo dài giống như rắn độc, có thể duỗi ra mười mấy mét, trước đầu lưỡi là lại còn có một cái miệng anh đào nhỏ nhắn ẩn chứa kịch độc.

Nhìn thấy Hắc Viêm Địa Ngục Chu tuôn ra lít nha lít nhít, đám người tê cả da đầu, họ Trần biến sắc, vội vàng cho Đại Địa Cự Long thi triển lá chắn.

Đại Địa Cự Long đang tức giận Hắc Ám Long Khuyển, nhận được ý niệm của chủ nhân, lúc này mới nhanh chóng thu hồi cảm xúc phẫn nộ, nó vận dụng Long lực trong cơ thể, từ trên mặt đất rút ra từng bức tường đất bao phủ bọn người Tô Bình vào bên trong.

- Giết!

Niếp Thành Không thấy thế yên tâm, lập tức truyền niệm cho Ma Đà Thú.

Bây giờ thấy rõ vị trí của Hắc Viêm Địa Ngục Chu, ngược lại hắn yên tâm hơn, không cần giống như lúc trước đề phòng khắp nơi, để phòng bị đánh lén.

- Hỏng bét rồi, tôi quên kéo Hắc Ám Long Khuyển của cậu vào..

Họ Trần nhìn thấy mọi người được tường đất bao phủ vào trong, vừa mới thở phào, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, sắc mặt đột biến, nhưng lời còn chưa nói hết chợt ngừng lại vì ngạc nhiên, sao mình lại cảm giác lời này quen thuộc như vậy?

Hắn quay đầu nhìn Tô Bình, trong lòng khóc không ra nước mắt, hắn thề, hắn thật sự không phải cố ý.

Bọn người Niếp Thành Không nghe hắn nói, lập tức chú ý tới Hắc Ám Long Khuyển còn đang ở bên ngoài gào thét hấp dẫn những con Hắc Viêm Địa Ngục Chu ẩn nấp đi ra.

Kết quả, nó thành công dẫn quái ra, bây giờ lại bị vứt ở bên ngoài.

Trong lúc nhất thời, mọi người nhìn về phía họ Trần với ánh mắt kỳ lạ.

Một lần là quên, hai lần cũng vậy sao?

Chương 185: Tung Hoành


- Tô Bình, đội trưởng Niếp, mọi người phải tin tôi, tôi thật sự không cố ý...

Mặc dù cảm thấy những lời này không có sức thuyết phục, nhưng họ Trần vẫn cười khổ cố giải thích với Tô Bình và Niếp Thành Không, trong lòng hắn cũng cảm thấy không biết nói gì, buồn bực không thôi.

Con Hắc Ám Long Khuyển này sẽ không phải tự mình dùng kỹ năng “Bị lãng quên” đi?

Niếp Thành Không lộ vẻ mặt cũng cổ quái, hắn tin họ Trần không phải cố ý, dù sao nhắm vào hai lần thì quá rõ ràng rồi.

Tô Bình lại tỏ ra bình tĩnh, không để ý việc này, cậu để Hắc Ám Long Khuyển hấp dẫn Hắc Viêm Địa Ngục Chu ra chính là để tốc chiến tốc thắng, mau chóng đoạt bảo, lúc này Hắc Ám Long Khuyển còn ở bên ngoài chính hợp ý cậu.

- Để tôi ra yểm trợ cho Hắc Ám Long Khuyển của cậu rút lui về.

Diệp Trần Sơn lập tức nói.

Mặc dù trước đó Hắc Ám Long Khuyển bày ra chiến lực cực kỳ kinh người, nhưng chỗ này toàn là yêu thú kịch độc, dù chiến lực của nó có mạnh hơn thì cũng không có khả năng hoàn toàn chống đỡ được, khả năng kháng độc của nó vẫn chênh lệch so với yêu thú cấp cao.

Niếp Thành Không vừa muốn đồng ý chợt nghe thấy một tiếng Long ngâm.

Hắn vội vàng nhìn lại, hai con mắt suýt nữa trừng rớt ra ngoài.

Chỉ thấy con Hắc Ám Long Khuyển kia đang phi nước đại lên thẳng đỉnh núi lít nha lít nhít Hắc Viêm Địa Ngục Chu, đây chính là muốn chết mà!

Có muốn tìm chết cũng không cần phải vội vã như vậy?

Sau một phút, Hắc Ám Long Khuyển đã bị đông đảo Hắc Viêm Địa Ngục Chu vây quanh, đừng sợi tơ nhện màu đen bao phủ lấy nó, trong nháy mắt đã bị bọc kín lại.

Niếp Thành Không vội vàng nhìn về phía Tô Bình, mặc dù những con Hắc Viêm Địa Ngục Chu yếu hơn so với Phong Dực Thanh Mãng nhưng cũng là yêu thú cấp 7, mà số lượng còn gấp mười mấy lần Phong Dực Thanh Mãng, cậu ta bị điên rồi sao?

Những người khác thấy cảnh này cũng đều trợn tròn mắt, quay đầu nhìn Tô Bình như nhìn một người điên.

Đây là căm hận sủng thú của mình đến cỡ nào mới có thể để nó chiến đấu điên cuồng vậy chứ?

Với chiến lực mà Hắc Ám Long Khuyển biểu hiện ra trước đó thì cho dù không được Đại Địa Cự Long bảo hộ, chỉ cần nó cẩn thận một chút cũng có thể sống sót trong sự vây công của đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu, nhưng bây giờ lại như thiêu thân lao đầu vào lửa, đây không phải muốn tìm chết sao?

Mạc lão nhìn thoáng qua, khẽ nhíu mày, trong lòng cười lạnh, làm như không thấy, ông ta khống chế Liêm Vệ Giả chém giết ở một chỗ khác, không có ý muốn tiếp viện.

Niếp Thành Không nhìn về phía Hắc Ám Long Khuyển đã bị che lấp, Hắc Viêm Địa Ngục Chu đã leo chồng chất lên nó rồi, nhìn mà thấy tê cả đầu, sắc mặt hắn khó coi, Tô Bình có thể dung túng cho sủng thú của mình như thế, nhưng hắn thì không thể mặc kệ được, mất đi chiến lực của con Hắc Ám Long Khuyển này thì những hành động sau đó của bọn họ sẽ khó khăn hơn nhiều.

Ông!

Được hắn truyền ý niệm, Ma Đà Thú phát ra tiếng kêu trầm thấp, vung vẩy côn sắt trong tay, đột nhiên quay người lao về phía đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu kia.

Những con Hắc Viêm Địa Ngục Chu bám trên vách đá ở ven đường lập tức phun tơ nhện ra quấn quanh Ma Đà Thú, ý đồ ngăn cản hành động của nó.

Ma Đà Thú không hề tỏ ra bối rối, nó giống như một vị Phật Đà nhập ma, vung vẩy cự côn đập bay những con Hắc Viêm Địa Ngục Chu nhào tới, có con bị nổ tung ngay tại chỗ.

Dù sao Hắc Viêm Địa Ngục Chu này cũng chỉ là yêu thú cấp 7, đối mặt với Ma Đà Thú cấp 9 thì chúng không phải địch thủ, chỉ có đám tơ nhện trùng điệp kia mới tạo được chút kiềm chế cùng phiến phức cho Ma Đà Thú mà thôi.

Khi Ma Đà Thú chuẩn bị vọt tới đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu chồng chất phía trước thì đột nhiên “ầm một tiếng”, trong bầy nhện phát ra một tiếng nổ lớn, ngay sau đó có một ngọn lửa màu đen thiêu đốt mà ra, ngọn lửa này cuồn cuộn không ngớt, giống như Cửu U Hỏa đến từ địa ngục muốn thiêu đốt hết thảy thế gian này.

Hỏa diễm (lửa) nồng đậm kèm them nhiệt độ kinh khủng khiến Ma Đà Thú phải dừng bước, nó cảm nhận được nguy hiểm từ trong đám lửa kia, tựa như gặp phải một cường địch cùng cấp vậy.

Rống!

Đột nhiên một tiếng Long ngâm từ trong đám nhện bộc phát ra, đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu chồng chất lên cao kia lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết, bị chấn động tan xương nát thịt, có con bị ma hỏa màu đen thiêu đốt phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Hắc Ám Long Khuyển từ bên trong chui ra, nó giẫm lên thi thể của đám Hắc Ám Địa Ngục Chu, phát ra từng tiếng Long ngâm trầm thấp, sau đó quay đầu lại mở miệng to ra cắn về phía đám Hắc Ám Địa Ngục Chu ở bên cạnh.

Trên thân Hắc Ám Long Khuyển có vết tích bị cắn qua, còn có một số vết máu, mặc dù nó dùng ba tầng lá chắn cấp cao để phòng hộ nhưng công kích của đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu có tính ăn mòn rất mạnh, ngay cả lá chắn cấp cao cũng có thể bị ăn mòn.

Cho dù là yêu thú 9 lấy phòng ngự làm chủ như Đại Địa Cự Long, nếu cho đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu này thời gian thì cũng lân giáp cùng lân phiến (vảy) của nó cũng bị ăn mòn hầu như không còn, sau đó ngay cả da lẫn xương đều bị ăn hết.

Cho dù là bị thương nhưng chiến ý của Hắc Ám Long Khuyển không có suy giảm nửa phần, ngược lại càng mãnh liệt hơn.

Chính là cảm giác này.

Chính là loại cảm giác thoải mái này.

Đã rất lâu rồi không gặp.

Đây là nơi mà nó đã "tốt nghiệp" rồi, so với những địa vực kinh khủng mà Tô Bình cho nó trải niệm sau đó, thì nơi này quả thực là thiên đường khiến nó phải hoài niệm.

Rống!

Hắc Ám Long Khuyển giống như uống phải thuốc kích thích, phát ra từng tiếng rống, nhanh chóng xông vào cắn xé đám Hắc Viêm Địa Ngục Chu.

Kịch độc của Hắc Viêm Địa Ngục Chu như không có tác dụng với Hắc Ám Long Khuyển, tế bào trong cơ thể nó đã sớm quen thuộc và thích ứng với kịch độc này.

Không có kịch độc công kích, Hắc Viêm Địa Ngục Chu đối với Hắc Ám Long Khuyển cũng chỉ là một đám yêu thú cấp 7 phổ thông, mà yêu thú cấp 7 trong mắt nó thì chính là đồ ăn, tùy tiện có thể chà đạp!

Thở hổn hển thở hổn hển!

Hắc Ám Long Khuyển giết tới giết lui trong sơn cốc, giết đến quên cả trời đất.

Bên trong màn chắn, đám người Niếp Thành Không thấy được một màn này, tất cả đều trợn mắt há mồm, cả người như đang nằm mơ.

Kịch độc đâu?

Đã nói xong là đây yêu thú đã tuyệt chủng mà? Độc tính cũng không biết nha, không phải rất khó ngăn cản sao?

Nhìn dáng vẻ của con Hắc Ám Long Khuyển này, trên thân nó có không ít vết cắn, nhưng lại không thấy nửa điểm suy yếu, mà lại càng đánh càng hăng, càng giết càng hưng phấn.

Bọn hắn cũng hoài nghi nọc độc của con Hắc Viêm Địa Ngục Chu này có phải là thuốc kích dục hay không?

Đám người nhìn về phía Tô Bình bằng sắc mặt quái dị.

Là con Hắc Ám Long Khuyển này có vấn đề hay là do những con Hắc Viêm Địa Ngục Chu không có đáng sợ như vậy?

Rất nhanh, Hắc Viêm Địa Ngục Chu cũng đã ý thức được con chó này mạnh mẽ hung hãn hơn so với hai con yêu thú cấp 9 kia, thế là chúng nó nhao nhao tránh né, quay sang công kích Ma Đà Thú cùng với Liêm Vệ Giả, từng tơ nhện phun ra nhanh chóng lấp đầy toàn bộ sơn cốc.

Toàn thân Hắc Ám Long Khuyển thiêu đốt hỏa diễm có lực phá hoại cực lớn với những mạng nhện này, vì thế nó không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Bên cạnh Liêm Vệ Giả cùng Ma Đà Thú bỗng nhiên có nhiều Hắc Viêm Địa Ngục Chu hơn nên vội vàng chuyên tâm đối địch, trong đó còn có một số Hắc Viêm Địa Ngục Chu bị Hắc Ám Long Khuyển đánh đuổi nên hoảng hốt chạy bừa tới trước mặt Đại Địa Cự Long, sau đó bị Đại Địa Cự Long một cước giẫm bẹp.

Mấy phút sau, trong sơn cốc đã triệt để bình tĩnh.

Khắp nơi đều có thi thể của Hắc Viêm Địa Ngục Chu cùng với mạng nhện của chúng.

Nơi cất giữ bí bảo hiểm ác này đã bị phá hủy triệt để trong đại chiến, nơi này là địa bàn của Hắc VIêm Địa Ngục Chu, ngoại trừ chúng nó ra thì không còn yêu thú nào khác, nói cách khác, hiện tại bọn hắn chỉ cần đi vào tìm kiếm bí bảo là được.

Quách Nguyệt Tâm chủ động dò xét bên trong, sau khi xác nhận không còn con Hắc Viêm Địa Ngục Chu ẩn núp mới để cho họ Trần mở màn chắn ra.

Nhìn qua, cảnh tượng trước mắt như là luyện ngục, đám người vô cùng rung động, lại có chút im lặng, cảm thấy trận chiến này còn nhẹ nhõm hơn tưởng tượng của họ rất nhiều.

Niếp Thành Không nhìn bốn phía, tìm được Hắc Ám Long Khuyển, lại thấy nó đang gặm ăn cái gì trong đám thi thể, nhưng dáng vẻ cũng không lo ngại, không có dấu hiệu trúng độc nào, hắn nhẹ nhàng thở ra, quay người nói với Tô Bình:

- Con Hắc Ám Long Khuyển này của cậu thật là quái lạ.

Hắn thực sự không còn từ nào để hình dung đối với con sủng thủ hiếm thấy này!

- Hả?

Bỗng nhiên lão Mạc nhíu mày, sắc mặt biến hóa, thả người nhảy đến trước mặt Liêm Vệ Giả, đã thấy liêm đao trên một cách tay của nó bị cùn, tựa như bị ăn mòn vậy.

Ngoài ra, ở cánh tay của nó còn có một lỗ máu lớn chừng nắm đấm, xung quanh vết thương sưng phồng lên.

Những người khác thấy thế cũng đều chạy tới, kinh ngạc khi trông thấy vết thương bị sưng to như này.

- Trúng độc?

Diệp Trần Sơn kinh ngạc nói.

Nhìn tình hình này rõ ràng bị độc dịch lây nhiễm.

Những người khác cũng sửng sốt, bị độc dịch lây nhiễm?

Bọn hắn không khỏi quay đầu nhìn thoáng qua Hắc Ám Long Khuyển đang gặm ăn cái gì đó ở bên kia, giờ phút này vết thương trên người Hắc Ám Long Khuyển đã cầm máu, nhưng vết máu vẫn còn, trình độ thụ thương không kém hơn con Liêm Vệ Giả chút nào, hơn nữa lúc trước Hắc Ám Long Khuyển xông pha quá mạnh, còn bị bầy nhện bao phủ lại.

Nhưng bây giờ nhìn lại có vẻ như Hắc Ám Long Khuyển không có việc gì.

Mạc lão cũng nghĩ đến điểm này, sắc mặt khó coi, khi thấy ánh mắt quái dị của đám người, suýt nữa đã phun một ngụm máu ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn bị ông ta giấu ở trong cổ họng, nuốt xuống.

- Nhanh dùng thuốc giải độc, ức chế độc tính.

Niếp Thành Không phản ứng đầu tiên, lập tức nói.

Mạc lão cùng kịp phản ứng, nhanh chóng lấy thuốc giải độc trong ba lô ra, thuốc giải được chứa trong một cái hộp kim loại, tất cả có sáu mũi, ông ta lấy một mũi ra tiêm vào.

Chương 186: Thăm Dò Nhanh Chóng


Thuốc giải độc màu xanh biếc được tiêm vào cánh tay của Liêm Vệ Giả, vết sưng trên cánh tay thoáng giảm xuống, nhưng bên trong vẫn còn nhiều mủ, cũng không có bất luận dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp gì.

Sắc mặt Mạc lão hơi âm trầm, không nghĩ tới độc tính của Hắc Viêm Địa Ngục Chu mạnh mẽ như thế, Liêm Vệ Giả là yêu thú cấp 9 cũng khó mà tiếp nhận.

Những người khác nhìn thấy vết thương vẫn không có chuyển biến tốt đẹp, trong lòng cũng có chút khẩn trương, ý thức được độc tố của con Hắc Viêm Địa Ngục Chu này không thể coi thường.

Ở một bên khác, Hắc Ám Long Khuyển vẫn sinh long hoạt hổ (khỏe mạnh như rồng như hổ), nó đang ở bốn phía đầy rẫy thi thể Hắc Viêm Địa Ngục Chu mà kiếm ăn.

Niếp Thành Không nhìn thoáng qua Hắc Ám Long Khuyển, lại nhìn Tô Bình một chút, nói:

- Cậu Tô, con Hắc Ám Long Khuyển này của cậu có vẻ như có tính kháng độc rất cao.

Tô Bình khẽ gật đầu, tất cả yêu thú hệ Độc bên trong lục địa Long Lân này, Hắc Ám Long Khuyển cơ bản đều có thể miễn dịch.

Đương nhiên, không chỉ là Hắc Ám Long Khuyển, Luyện Ngục Chúc Long Thú cùng Tử Thanh Cổ Mãng cũng không ngoại lệ.

Mà có thể đạt tới mức độ kháng tính như hôm nay, tự nhiên do sủng thú của cậu đã trải qua rất nhiều lần tử vong mới thích ứng được.

Thích ứng chính là tiến hóa.

Mặc dù chiến lực của bọn chúng không có tăng lên tương ứng, vẻ ngoài cũng không có tiến hóa vượt khỏi chủng tộc của mình, nhưng cấu tạo trong cơ thể lúc nào cũng đang nhanh chóng tiến hóa!

Đến khi gặp phải tình huống đặc thù như thế này, chúng nó sẽ thể hiện ra hiệu quả tiến hóa ra kháng tính đáng ngưỡng mộ, loại tiến hóa này cũng được tính vào tư chất của chúng nó.

Nhìn thấy Tô Bình thừa nhận, bọn người Niếp Thành Không nhìn thoáng qua Hắc Ám Long Khuyển, ánh mắt lộ ra mấy phần kỳ dị cùng cổ quái, còn có một chút lòng tham.

Nếu là Hắc Ám Long Khuyển bình thường, coi như cho bọn hắn miễn phí, bọn hắn cũng chẳng muốn ký kết khế ước, dù sao sủng thú cấp trung không có tác dụng gì với bọn hắn rồi, lại còn chiếm mất một phần khế ước.

Nhưng con Hắc Ám Long Khuyển này lại khác, chẳng những có chiến lực cao, thiên phú cực phẩm, còn có khả năng kháng độc tố cao như thế, đây tuyệt đối là cực phẩm trong cực phẩm, yêu thú siêu hiếm thấy, giá trị không kém hơn so với yêu thú cấp 9 bình thường, thậm chí còn mạnh ba phần!

Bọn hắn hâm mộ Tô Bình từ tận đáy lòng, có thể đạt được sủng thú cực phẩm như thế.

Chỉ có Lạc Cốc Tuyết ẩn ẩn đoán được, con Hắc Ám Long Khuyển này hơn phân nửa là sản phẩm trong cửa hàng của Tô Bình bồi dưỡng ra, trên Lam Tinh này sủng thú có thiên phú cực phẩm như vậy cũng khônh phải không có, nhưng rất hiếm thấy.

Với lại, loại sủng thú cực phẩm này một khi mang đi bán đấu giá, nhà đấu giá sẽ đi tuyên truyền khắp nơi, bọn họ cũng sẽ nghe được tình táo, không có khả năng Tô Bình giành trước mà không biết gì.

Chỉ có một điều để đám người tiếc nuối là con Hắc Ám Long Khuyển này chỉ có huyết thống cấp trung, nếu như đổi thành huyết thống cấp cao thì nó sẽ trở thành thần sủng có giá trên trời rồi, đoán chừng ngay cả rất nhiều tồn tại cấp Phong Hào không thường xuất thế cũng sẽ đỏ mắt tranh giành!

- Thuốc giải độc này mặc dù không thể bại trừ hoàn toàn độc tố, nhưng miễn cưỡng có thể kiềm chế không cho độc tố khuếch tán (lan rộng), chúng ta đi thôi.

Mạc lão lộ vẻ mặt âm trầm nói, ông ta không muốn để cho mọi người vây xem vết thương của Liêm Vệ Giả, cảm giác có chút nhục nhã.

Niếp Thành Không thấy ông ta nói như vậy, thở nhẹ một hơi, nói:

- Vậy bây giờ chúng ta đi lấy bí bảo trước.

Đám người nghe đến bí bảo, đôi mắt hơi sáng lên.

Dưới sự điều tra cùng dẫn đường của Quách Nguyệt Lâm cùng Chu Kính, đám người rất nhanh xâm nhập vào sâu trong sơn cốc, chỉ thấy trên vách đá thẳng đứng có một cái đường hầm, đám người tiến vào bên trong, Lạc Cốc Tuyết để Thánh Diễm Điểu phóng thích hỏa diễm chiếu sáng hang động.

Trong huyệt động này có rất nhiều tơ nhện, hẳn là sào huyệt của Hắc Viêm Địa Ngục Chu, nhưng bây giờ đã không còn Hắc Viêm Địa Ngục Chu rồi, tất cả đều chết trong chiến đấu lúc trước.

Động trống rỗng, đám người một đường xâm nhập, rốt cuộc tìm được bí bảo chờ mong đã lâu.

Cái bí bảo này cắm ở trên vách đá trong chỗ sâu nhất của hang động, là một thanh kiếm, thân kiếm tản ra năng lượng ba động nhàn nhạt, đây chính là bí bảo thượng cổ, tuyệt không phải khoa học kỹ thuật bây giờ có thể tạo ra.

Bí bảo có hiệu quả thần kỳ, lại có thể hô ứng với tinh lực mà Chiến Sủng Sư tu luyện, có thể dùng tinh lực khống chế, rất nhiều bí bảo hình dạng binh khí có diệu dụng phá hủy nhận thức của con người, vượt xa đao kiếm hợp kim titan được khoa học kỹ thuật sản xuất.

Đao kiếm hợp kim titan mặc dù cứng rắn, lại đủ sắc bén, nhưng không có diệu dụng như bí bảo thần bí, đây là điểm mà khoa học kỹ thuật không cách nào phỏng chế (bắt chước).

- Nơi này...không có bẫy gì chứ?

Mọi người dừng trước bí bảo, nhìn quanh trái phải, trong lòng có chút khẩn trương.

Theo truyền thuyết, chung quanh bí bảo ngoại trừ yêu thú trấn giữ còn có rất nhiều cơ quan cùng bẫy rập?

Tô Bình thấy Quách Nguyệt Lâm khẩn trương như vậy, có chút im lặng, lại phát hiện Niếp Thành Không cùng bọn người họ Trần cũng lộ vẻ mặt ngưng trọng đánh giá bốn phía, có vẻ như cảm thấy nơi đây thật sự có bẫy rập.

Tô Bình có chút im lặng, không ngừng lại, tiến lên rút thanh phá kiếm này ra.

Mọi người thấy Tô Bình mạo muội tiến lên, thất thanh nói:

- Không thể ——

Lời còn chưa dứt, kiếm đã rút ra, đám người hoá đá tại chỗ.

Niếp Thành Không phản ứng sớm nhất, cảnh giác nhìn thoáng chung quanh, xác nhận không có bẫy rập nào bị phát động, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Tô Bình:

- Cậu quá liều lĩnh, bất cẩn, lỡ như có bẫy rập gì, vậy thì rất nguy hiểm!

Tô Bình thấy hắn quan tâm an toàn của mình nên cũng không phản bác gì, nhưng mà đối với ý nghĩ của đối phương lại có chút bất đắc dĩ.

Tất cả bí bảo bên trong lục địa Long Lân này đều là tài sản được lão Long Vương kia trước khi chết đặt vào từng khu lục địa Long Lân, để những yêu thú này trông coi chỉ vì gia tăng độ khó cho truyền thừa mà thôi.

Với trí tuệ đơn giản cùng đầu óc thô bạo của Long tộc, có thể nghĩ tới những thứ này cũng đã là cực hạn, đâu còn biết thiết kế bẫy rập gì?

Với lại, thanh kiếm này trước kia quá nửa là không được đặt ở đây, chỉ là về sau bị Hắc Viêm Địa Ngục Chu mang đến đây, không cẩn thận nên bị cắm vào nham thạch mà thôi.

Có lẽ cái bí bảo tiếp theo có thể phải lấy từ trong phân và nước tiểu của yêu thú trấn giữ, cũng không biết được.

Đương nhiên, nếu xảy ra trường hợp đó thì Tô Bình sẽ không phải người giành trước đoạt bảo.

Vung vẩy hai lần, Tô Bình cảm giác không khác quá nhiều với khu truyền thừa, nơi đó được hệ thống khôi phục lại rất chân thật.

- Mấy người ai muốn?

Tô Bình quay người hỏi.

Niếp Thành Không sững sờ, Tô Bình thậm chí còn không xem xét cẩn thận đã trực tiếp từ bỏ rồi?

Những người khác cũng vô cùng kinh ngạc, Tô Bình có quyền chọn lựa đầu tiên, vậy mà lại từ bỏ cái bí bảo này?

Mặc dù vô cùng kinh ngạc, nhưng mọi người cũng không nói cái gì, có thể do Tô Bình không ưa thích binh khí loại kiếm thì sao.

- Để tôi xem một chút.

Mạc lão nói.

Tô Bình tiện tay đưa kiếm cho ông ta.

Mạc lão tiếp được, sau đó dùng tinh lực tràn vào, thân kiếm đột nhiên bộc phát ra khí thế sắc bén, dùng mắt thường có thể thấy kiếm khí màu trắng toát ra.

Mạc lão nhướng mày lên, vạch xuống mặt đấy, răng rắc một tiếng, nham thạch cứng rắn bị tuỳ tiện vạch ra một vết nứt dài, giống như cắt đậu phụ vậy không có chút lực cản nào!

- Thật là sắc bén!

Mạc lão lộ ra ánh mắt sợ hãi thán phục, không do dự, nói:

- Niếp đội trưởng, tôi muốn thanh kiếm này.

Đám người cũng nhìn thấy sự sắc bén của thanh kiếm này, nói là chém sắt như chém bùn cũng không quá đáng, đoán chừng có thể trực tiếp gây thương tích cho yêu thú cấp 8, cấp 9, dạng bí bảo này đã coi như là phi thường đáng quý.

Nghĩ đến Tô Bình được chọn đầu tiên, trong lòng mọi người không khỏi tiếc hận thay cậu.

Mạc lão có chút đắc ý, tiện tay vung vẩy mấy lần, càng yêu thích không buông tay, đồng thời liếc Tô Bình một chút, vẫn là tuổi trẻ nha, bí bảo tốt như vậy mà vẫn để mất.

Mặc dù Mạc lão không rõ ràng phía sau còn có bí bảo gì, nhưng bí bảo này đã khiến ông ta cực kỳ hài lòng, dù sao, ai biết phía sau gặp phải cái gì, có lẽ là bí bảo không hề có tác dụng chẳng hạn, hoặc là bí bảo cấp thấp với hiệu quả yếu ớt.

Họ Trần cũng lộ vẻ tiếc nuối, nếu như Mạc lão không muốn, hắn cũng muốn lấy.

Niếp Thành Không nhìn qua bí bảo dạng kiếm này, ánh mắt hơi chớp động, nhưng không nói gì, nói:

- Bí bảo đã lấy, chúng ta đi thôi.

Quách Nguyệt Lâm hâm mộ nhìn Mạc lão, nói:

- Mạc tiền bối, có thể cho tôi xem một chút không?

Mạc lão như nhặt bảo bối, tâm tình vui vẻ, lạnh nhạt nói:

- Đương nhiên.

Nói xong, ông ta đưa bí bảo kiếm cho Quách Nguyệt Lâm, dù sao thứ này đã thuộc về ông ta, cũng không lo lắng bị người khác cướp đi.

Quách Nguyệt Lâm vui vẻ tiếp nhận, xem xét tỉ mỉ, Chu Kính cũng đi tới, sau đó Diệp Trần Sơn cùng Lạc Cốc Tuyết cũng thay phiên nhau nhìn một lần, Diệp Trần Sơn còn để Hôi Tích Thương Lân Thú của mình thi triển ra Thổ Thuẫn (tấm chắn đất) để kiểm nghiệm thanh bí bảo này, nhưng kết quả lại làm cho đám người trợn mắt hốc mồm, Thổ Thuẫn của Hôi Tích Thương Lân Thú không khác gì tấm ván gỗ, tùy tiện bị phá mở!

Nhìn thấy một màn này, nụ cười trên mặt Mạc lão càng đậm.

- Quá mạnh mẽ, yêu thú cấp 9 bình thường cũng không dám trúng tiếp nhận một kiếm này!

Diệp Trần Sơn sợ hãi thán phục.

Đám người hâm mộ nhìn Mạc lão, đều có vẻ trông mà thèm.

Niếp Thành Không lại không có phản ứng quá lớn, chỉ lộ vẻ mặt mỉm cười, đám người xem xong, hắn liền thúc giục mọi người kiểm tra chung quanh, nhìn xem có bỏ sót cái gì không. Sau khi xác nhận không bỏ sót bí bảo gì mới để đội rời khỏi huyệt động này.

Tô Bình không nghĩ tới một thanh kiếm mẻ đã có thể khiến bọn hắn vui vẻ như thế, đột nhiên cậu cảm giác được, có phải là tầm mắt của mình đã bị hệ thống rèn luyện nên trở nên quá cao rồi không?

...

Sau khi rời khỏi khe núi tràn ngập thi thể, đám người đi theo Niếp Thành Không tiếp tục tiến lên địa phương phía trước.

Trên đường đi, Tô Bình không có che giấu, thông qua lực cảm giác của Hắc Ám Long Khuyển làm lý do để chỉ ra một số chỗ khu vực vô cùng có khả năng có yêu thú thành đàn ẩn giấu, giúp đội ngũ tránh khỏi không ít nguy hiểm, cũng tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Mạc lão sau khi đạt được bí bảo dạng kiếm, mặc dù ở phương diện điều tra trên đường bị Tô Bình nghiền ép hoàn toàn, nhưng tâm tình cũng không có uể oải.

Ông ta đã lười đấu với Tô Bình trên phương diện này rồi, trên thực tế thông qua một trận chiến ở sơn cốc cùng Hắc Viêm Địa Ngục Chu lúc trước, ông ta cũng rõ năng lực thăm dò của Địa Hỏa Miên âm Thú có chỗ không bằng Hắc Ám Long Khuyển của Tô Bình.

Dù sao, ông ta không cách nào thăm dò có Hắc Viêm Địa Ngục Chu ở trong sơn cốc, càng không thể thăm dò ra đẳng cấp thực lực cụ thể, đây cũng không phải là điều tra, mà quét hình toàn thân!

So sánh với loại quái vật này chỉ là tự mình chuốc lấy cực khổ, Mạc lão đã bình thường trở lại.

Ven đường diệt sát mấy con yêu thú cấp 7 cùng một đàn thú cấp 8 cỡ nhỏ, đám người rất nhanh đã đến địa điểm bí bảo thứ hai.

Có Tô Bình ở đây chỉ đạo, bí bảo thứ hai này cũng bị lấy ra, độ khó cũng không chênh lệch với Hắc Viêm Địa Ngục Chu ở sơn cốc, mà bí bảo thứ hai này một khôi giáp đã tổn hại, bí bảo này đã ở chỗ này quá lâu, bị yêu thú chơi đến phế.

Tô Bình tự nhiên không muốn, họ Trần cũng từ bỏ, những người còn lại đều không hứng thú, vật này đành phải tạm thời sung công, chờ đến khi tính toán công huân thì chia đều cho mọi người.

Chương 187: Hồn Đăng


Trong quá trình không ngừng thăm dò.

Tô Bình phát hiện khối địa vực Long Lân này, trên cơ bản tương tự với trong trí nhớ của cậu, cũng không có biến hoá quá lớn, không có bởi vì nơi này là hiện thực mà yêu thú sẽ trưởng thành cùng diệt vong.

Yêu thú trấn giữ bí bảo mà đoàn người gặp phải cũng chênh lệch không nhiều với suy đoán, có vẻ như chúng nó còn chưa trưởng thành.

Tô Bình muốn hỏi hệ thống nguyên nhân tại sao lại như vậy. Hẳn là những nơi truyền thừa trong danh sách sẽ tự động đổi mới, biết cải thiện sao cho giống với hiện thực sao?

Từ tình huống trước mắt thì có vẻ như là như thế, nhưng khi Tô Bình cẩn thận xâm nhập lại phát hiện cũng không phải, nếu như liên tục đổi mới, mỗi ngày khi mình tiến vào truyền thừa Long Vương đều sẽ có biến hóa, nhưng trên thực tế cũng không có khác biệt gì với hôm trước.

- Hẳn là Long hồn lão Long Vương ở phía sau khống chế hết thảy? Áp chế thực lực của những yêu thú bên trong lục địa Long Lân này?

Tô Bình nghĩ đến loại khả năng này, hơi híp mắt lại, có vẻ như chỉ có lời giải thích này mới có thể giải đáp vấn đề trước mắt.

Bằng không thì sau khi trải qua vô số năm tháng, nơi này chắc chắn sẽ đản sinh ra Vương Thú, với lại số lượng còn không ít, biết đâu còn sinh ra những tồn tại vượt qua trói buộc của Lục Địa Long Lân.

Trong khi Tô Bình đang suy tư, đội ngũ cũng đã tới nơi bí bảo thứ ba.

Dưới sự “điều tra” của Tô Bình, tình huống nơi cất giữ bí bảo rất nhanh bị đám người biết được, tiếp theo phải nhanh chóng thương nghị đối sách để giết vào.

Một lát sau, cái bí bảo thứ ba này bị cũng khai thác, yêu thú bên trong cũng không nhiều, mạnh nhất là một con yêu thú cấp 9 hạ vị, dưới sự công kích của Liêm Vệ Giả cùng Ma Đà Thú, cùng Hắc Ám Long Khuyển, nó nhanh chóng bại trận, bị giết tại chỗ!

Trong trận chiến này, Hắc Ám Long Khuyển biểu hiện cực kỳ đáng chú ý, khiến đám người chấn kinh lần nữa.

Nó đơn độc chặn lại một kích phát cuồng của con yêu thú cấp 9, triển lộ ra chiến lực có thể so sánh với cấp 9!

Cho tới giờ phút này, họ Trần mới triệt để đặt Tô Bình ngang địa vị với mình, thậm chí tận đáy lòng đã đặt Tô Bình lên cao hơn mình một chút, thái độ khách khí hơn, thậm chí còn có chút nịnh nọt.

Chỉ bằng này tuổi mà Tô Bình đã bộc phát ra chiến lực hung hãn như vậy, đến khi Tô Bình bằng tuổi với bọn hắn thì tuyệt đối càng thêm đáng sợ!

Với thực lực hiện tại của Tô Bình đã không tính là kẻ yếu, có năng lực tự vệ rất mạnh, chỉ cần không tự tìm đường chết, khả năng chết yểu cực thấp.

Khi bí bảo thứ ba bị công phá, đám người lập tức tiến vào bên trong thăm dò, rất nhanh liền tìm ra nơi giấu bí bảo.

Bí bảo lần này hết sức kỳ lạ, là một cái đèn lồng màu vàng tương đối cổ xưa, nhìn qua thường thường không có gì lạ.

Đám người cầm tới cái bí bảo này, cẩn thận xem xét, phát hiện khi rót tinh lực vào đèn lồng sẽ thắp sáng, tỏa ra ánh sáng màu da cam, ngoài ra cũng không còn chỗ nào kỳ lạ nữa.

Đám người cảm nhận nhiệt độ mà lồng đèn này tỏa ra, phát hiện cũng không quá nóng, chỉ là rất ấm áp, không có tính công kích gì.

Lần này Tô Bình không có tiếp tục từ bỏ, mà là chọn cái đèn lồng này.

Đây là đồ vật duy nhất mà cậu để mắt trong địa vực 92 này, cho dù là món bí bảo chủ chốt “Tinh Uẩn Linh Quả” mà Niếp Thành Không muốn, Tô Bình cũng không để ở trong mắt. Đương nhiên, đối với một số người thì Tinh Uẩn Linh Quả có thể nói là chí bảo vô giá cũng không đủ, dù sao thứ này có thể làm cho bất kỳ người nào từ cấp 9 trở xuống có thể đột phá một đoạn tu vi nhỏ!

Nếu như cấp 8 đỉnh phong ăn vào sẽ trực tiếp đột phá đến cấp 9!

Cấp 9 thượng vị ăn vào sẽ đạt tới cấp 9 đỉnh phong (cực hạn)!

Nhưng mà thứ này không thể cấp 9 cực hạn đột phá gông cùng xiềng xích để đạt đến vương giả (Phong Hào), chỉ hữu hiệu từ cấp 9 cực hạn trở xuống.

Đối với Tô Bình thì thứ này chỉ tương đương với Nguyên Lực Đan phiên bản cường hóa mà thôi.

Tô Bình cảm thấy chờ đến khi cửa hàng có thể thăng cấp, cửa hàng của hệ thống cũng thăng cấp, đến lúc đó có thể sẽ xuất hiện Nguyên Lực Đan cấp cao!

Dù sao hiện tại cũng đã có cấp trung rồi, cấp cao cũng ở trong tầm tay.

Bởi vậy Tô Bình cũng không có chờ mong quá nhiều đối với Tinh Uẩn Linh Quả, bây giờ cho cậu cũng có chút xa xỉ cùng lãng phí, thứ này cho những người bị kẹt ở cấp 8 cực hạn dùng mới thích hợp.

Tương phản, cái đèn lồng trong tay Tô Bình nhìn như phổ thông, kì thực là một kiện bí bảo rèn luyện tinh thần lực!

Chẳng những có thể rèn luyện tinh thần lực, còn có thể bảo hộ ý thức tinh thần không nhận công kích, nếu như địch nhân dùng huyễn thuật cùng các loại kỹ năng như Tinh Thần Xuyên Thứ, sẽ bị đèn lồng này ngăn cản bên ngoài!

Lấy tinh lực nhóm lửa trong đèn lồng có thể ôn dưỡng tinh thần lực, để tinh thần lực chậm chạp tăng trưởng cùng lớn mạnh.

Đồng dạng, chỉ cần ngọn lửa tinh lực trong đèn lồng này không tắt, Tô Bình có thể ngăn cản được tất cả kỹ năng tinh thần công kích!

Đám người không nghĩ tới Tô Bình ngay cả bí bảo hình kiếm cũng không chọn, lại chọn một cái đèn lồng kỳ quái, chẳng lẽ Tô Bình đã âm thầm phát giác cái lồng đèn này có gì đó cổ quái sao, từng người nhìn lại mấy lần, nhưng vẫn không phát hiện được gì.

- Vì sao cậu chọn cái này?

Lạc Cốc Tuyết cũng rất không hiểu, cô nhìn ra tâm tư hoài nghi của mọi người nên dứt khoát trực tiếp hỏi Tô Bình, nếu như biết được đáp án thì chắc chắn sẽ tốt hơn.

Suy đoán vĩnh viễn là thứ đáng sợ nhất, bởi vì không ai biết khả năng tự bổ não của con người là đáng sợ cỡ nào.

- Phía trước là phá giáp, bây giờ là đèn lồng, tôi sợ phía sau ngay cả đèn lồng cũng không có, lại biến thành tảng đá.

Tô Bình thuận miệng nói.

Lý do này có chút gượng ép, tất cả mọi người không thể tin tưởng, nhưng cũng nhìn ra Tô Bình không muốn nhiều lời, mặc kệ Tô Bình phát giác được bí mật gì, Tô Bình đã chọn lựa, bọn hắn cũng không thể nào tranh cãi nữa.

Với lại, thứ này chính bọn hắn đã kiểm tra nhiều lần mà không nhìn ra huyền bí, cho dù Tô Bình ẩn giấu bí mật, cũng chỉ có thể trách mắt mình vụng về.

Niếp Thành Không thấy Tô Bình lựa chọn đèn lồng, khuyên mấy câu, nhưng thấy Tô Bình vẫn khăng khăng liền không nói tiếp, chỉ là sâu trong mắt lộ vẻ âm trầm.

Đám người tiếp tục xuất phát.

Tiếp theo là nơi đặt bí bảo thứ tư, vẫn nhẹ nhõm thông qua, bí bảo chiếm được lần này vậy mà đúng như Tô Bình nói lại là một tảng đá, chuẩn xác mà nói, đó là một khối gạch màu vàng kim nhạt.

Viên gạch màu vàng được rót tinh lực vào có thể bành trướng lớn hơn mấy lần, trọng lượng cũng bạo tăng, đạt tới hơn ngàn cân (500 kg), nhưng chỉ thế thôi, cũng không có đặc thù gì khác.

Đám người không hứng thú lắm đối với viên gạch này, cũng không thể dùng viên gạch này trực tiếp đập vào mặt của yêu thú.

Kim chuyên (gạch vàng) tạm thời không có ai chọn lựa, chỉ có thể thu lại trước.

Đám người đối với cái miệng quạ đen của Tô Bình đã có chút câm lặng, nói đến tảng đá thế mà xuất hiện tảng đá thật.

Khi Tô Bình nhìn thấy gạch vàng cũng có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới vật này vốn nên xuất hiện ở một nơi khác đã theo thời gian thay đổi, nó lại xuất hiện ở đây.

Không chậm trễ quá nhiều, đám người tiếp tục thăm dò những bí bảo tiếp theo, từ trong đó có một thanh đoản đao (đao ngắn), hiệu quả không khác nhiều so với thanh kiếm của Mạc lão, vô cùng sắc bén, nhưng đao khí tản ra lại có màu đen kịt, một khi tinh lực rót vào thì nó sẽ tự chuyển biến thành năng lượng Vong Linh.

Ngoài ra còn có bí bảo là một cái quần lụa mỏng, nhưng sớm đã bẩn, dính trong nước bùn, còn có mùi phân và nước tiểu yêu thú, nhìn thoáng qua nó đã rách tung toé, nhưng khi rót tinh lực vào lại toả ra ánh sáng thánh khiết.

Đây là một loại bí bảo phòng thủ, hơn nữa nhìn kiểu dáng là chuyên dùng cho nữ
Chương trước

Báo lỗi chương truyện

Chương sau

Bạn đọc thấy truyện nào hay thì gửi tin nhắn cho admin nhé. Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ admin qua web hoặc fanpage để được hỗ trợ nhanh nhất.



16

1.6