Diệp Trần Sơn núp ở trong miệng rắn, bị dọa sợ mất mật!
Cái chết thảm của Mạc lão cùng Liêm Vệ Giả cấp 9 để hắn vô cùng tuyệt vọng, cũng không chú ý tới tại sao mình lại bị kéo vào miệng rắn.
Ý niệm của hắn cảm giác được tình huống bên ngoài, khi nhìn thấy tiểu Khô Lâu Chiến Sủng mạnh nhất của Tô Bình bị Diễm Lân Giao Long đâm một cái khiến thân thể vỡ vụn, trong lòng hắn đã triệt để tuyệt vọng, đầu giao long này quá mạnh mẽ, so với con lúc trước đâu chỉ gấp mạnh hơn gấp mười lần, hoàn toàn không cách nào địch nổi!
Nhưng khi hắn chuẩn bị nghênh đón tử vong, đột nhiên, miệng rắn mở ra.
Sưu!
Một vòng hào quang đen kịt mang phong cách cổ xưa nhanh chóng bắn ra.
Diệp Trần Sơn không kịp phản ứng, cũng không thấy rõ là cái gì, hình như là...ám khí?
Nhưng mà ám khí chỉ có hiệu lực với nhân loại, đối với con Diễm Lân Giao Long này thì chẳng có chút ý nghĩa nào.
Keng một tiếng!
Cái “ám khí” đen kịt kia đâm vào đầu Diễm Lân Giao Long, ngay lập tức vỡ vụn ra.
Quả nhiên là vô hiệu.
Diệp Trần Sơn không biết nên cười khổ, hay là nên tuyệt vọng, loại cảm giác giãy dụa thê lương này còn không bằng ngồi chờ chết.
- Không trúng đích?
Tô Bình khẽ nhíu mày, sau đó lại nhanh chóng xuất thủ.
Sưu sưu sưu!
Từng vòng hào quang đen kịt mang phong cách cổ xưa bắn ra, như liên châu tiễn, liên tiếp vọt tới Diễm Lân Giao Long sắp cắn xuống.
Rống!
Diễm Lân Giao Long gầm nhẹ, gần trong gang tấc!
Diệp Trần Sơn thông qua miệng rắn mở ra nhìn thấy cái miệng lớn của Diễm Lân Giao Long chiếm cứ toàn bộ tầm mắt, hắn có thể thấy rõ từng chiếc răng to lớn, bén nhọn cùng với vật gì đó bị kẹt giữa kẽ răng...
Là cánh tay.
Nhìn vào ống tay áo thì có thể đoán đó chính là tay của Mạc lão.
Hắn tuyệt vọng nhắm nghiền mắt.
Đinh!
Đúng lúc này, luồng gió tanh hôi đập vào mặt nhanh chóng biến mất.
Thế giới trong nháy mắt trở nên cực tĩnh, không có nửa điểm thanh âm, gần như chỉ còn lại một luồng gió yếu ớt.
Diệp Trần Sơn ngẩn người, tại sao không đau?
Chẳng lẽ là chết bất đắc kỳ tử?
Hắn chậm rãi mở mắt, lại trông thấy mình vẫn đang ở trong sơn động, cũng không phải là thế giới sau khi chết mà hắn tưởng tượng, mà con Diễm Lân Giao Long chỉ còn 0.1s là đánh xuống kia vậy mà...biến mất.
Diệp Trần Sơn ngơ ngác đứng đó.
- Thành công.
Tô Bình nhẹ nhàng thở ra, thân thể căng cứng cũng hơi trầm tĩnh lại, có cảm giác vui sướng khi sống sót sau tai nạn.
Hắn đưa tay ra, có một vòng hào quang đen kịt bay vào trong lòng bàn tay, thừa dịp Diệp Trần Sơn sững sờ, cậu tiện tay thu vào không gian trữ vật.
Đây cũng là thứ mà cậu nghĩ tới trong lúc lâm nguy, Vòng Bắt Thú trung cấp.
Vòng Bắt Thú cấp trung này có khả năng cao nhất bắt được Vương Thú, nhưng mà xác suất chỉ có 1.25%, trừ phi là góp mấy trăm cái đồng thời đập tới Vương Thú mới có thể trúng đích. Đương nhiên, nếu được ngôi sao may mắn chiếu vào thì một kích tất trúng cũng không phải không thể.
Mà nếu dùng nó bắt yêu thú cấp 9 thì xác suất là 50%.
Một phần hai.
Yêu thú cấp 7 là trăm phần trăm trúng đích!
- Rõ ràng là xác suất 50%, vậy mà hao phí bốn cái Vòng Bắt Thú cấp trung của mình.
Tô Bình hơi đau lòng, nhưng đáng được ăn mừng là cái mạng nhỏ của mình đã được bảo vệ, coi như dùng hết cũng đáng giá.
Sưu!
Tô Bình đưa tay ra, một cái vòng bắt thú ở dưới đất bay vào tay.
Cái Vòng Bắt Thú này có hơi khác biệt so với những cái khác, mặt ngoài đen kịt cùng phong cách cổ xưa, lại tản ra chút kim quang, vừa chạm vào liền cảm thấy ấm áp.
Tô Bình đưa ý niệm vào trong, lập tức trông thấymột không gian hắc ám to lớn, trong không gian truyền đến âm thanh xích sắt chấn động cùng tiếng long ngâm gào thét, chỉ thấy từng sợi xiềng xích to khỏe kéo dài vào sâu trong bóng tối, xiềng xích dây dưa trói buộc một cái bóng dáng to lớn dữ tợn, đúng là con Diễm Lân Giao Long uy phong lẫm liệt lúc trước.
Dường như cảm ứng được có ý thức nhìn trộm mình, Diễm Lân Giao Long đang bị cầm tù giãy dụa kịch liệt hơn, nhưng mỗi khi nó giãy dụa một lần, xiềng xích xung quanh liền sẽ co rút vào một phần, siết chặt vào long phiến (vảy) của nó, ép đến mức Long huyết chảy ra.
- Thả tôi ra ngoài!
Diễm Lân Giao Long nổi giận gào thét, nhưng ngôn ngữ nó dùng không phải là tiếng người, mà là dùng ý niệm truyền lại. Chỉ là ý niệm này truyền đến trong đầu Tô Bình thì lại dùng ngôn ngữ của nhân loại để lý giải ý nghĩa của câu nói.
Tô Bình lần đầu gặp được yêu thú có thể truyền đến ý thức rõ ràng như thế, đây gần như là hiểu được ngôn ngữ của nhân loại, đã đạt đến trình độ có thể câu thông (giao lưu).
- Muốn đi ra ngoài đúng chứ? Vậy thì nói cho tôi biết Tinh Uẩn Linh Quả được di động đến huyệt động này vào lúc nào, còn có, cái hố xác giao long kia là chuyện gì xảy ra, chẳng là là thi thể của tổ tiên mi trông giữ nơi này?
Tô Bình hỏi.
Bây giờ có Vòng Bắt Thú áp chế, cậu không sợ con giao long hung ác này có thể lật trời, ngược lại có hơi hiếu kỳ với biến hóa ở nơi đây.
- Thả tôi ra ngoài!
Diễm Lân Giao Long vẫn còn đang gầm thét.
Tô Bình thấy nó gào thét liên tục, tạm thời không có cách nào giao lưu, ý thức rời khỏi Vòng Bắt Thú, dự định chờ đến khi nó tỉnh táo lại rồi nói.
- Con...Diễm Lân Giao Long đâu?
Diệp Trần Sơn quay đầu nhìn bốn phía với vẻ mặt mờ mịt, hắn nhìn thấy Tô Bình cầm có một vật giống như vòng đeo tay, ngẩn người hỏi.
- Có lẽ là đã chạy mất.
Tô Bình thuận miệng nói ra.
Diệp Trần Sơn sửng sốt,
- Chạy? Sao lại có thể? Không phải nó muốn ăn chúng ta sao?
- Vậy sao? Có lẽ trước đó nó ăn phải đồ không sạch sẽ, nên bị tiêu chảy a.
Diệp Trần Sơn ngạc nhiên.
Ăn đồ không sạch sẽ?
Hắn lập tức nghĩ đến cánh tay Mạc lão kẹp trong kẽ răng con giao long, có chút im lặng.
Nhưng hắn đã không còn chút hảo cảm nào với Mạc lão, chỉ còn lại có phẫn nộ, đối phương vì sống sót mà đẩy bọn hắn về phía Diễm Lân Giao Long, rõ ràng là muốn đưa bọn hắn vào chỗ chết.
- Liệu nó có thể trở lại hay không? Chúng ta vẫn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này!
Diệp Trần Sơn ngắm nhìn bốn phía, bây giờ không phải là lúc để đùa giỡn, đầu giao long kia không biết biến đâu mất, ai biết nó có đột nhiên xuất hiện lần nữa hay không?
Tô Bình khẽ gật đầu, từ trong miệng Tử Thanh Cổ Mãng nhảy ra, quét mắt nhìn bốn phía, phát hiện Lạc Cốc Tuyết rơi xuống hố xác giao long nhưng không có việc gì, chỉ bị hôn mê mà thôi.
Tô Bình nhìn về phía bí bảo...Tinh Uẩn Linh Thụ.
Trong lòng cậu khẽ động, có lẽ nên mang gốc cây này về trồng bên trong cửa hàng, hoặc là tìm một nơi không người trong Khu Bồi dưỡng, sau đó trồng vào trong đó.
Nhưng mà cây Linh Thụ này cao bốn năm mét, quá chiếm diện tích, không gian trữ vật của cậu chưa hẳn đã chứa nổi, phải cần thăng cấp không gian mới được.
Cân nhắc đến giá trị của Tinh Uẩn Linh Thụ, Tô Bình vẫn trực tiếp bỏ ra 10 ngàn năng lượng mở rộng gấp đôi không gian trữ vật, vừa vặn có thể chứa đựng Linh Thụ, ngoài ra còn thừa ra một chút không gian nhỏ.
Sưu!
Tô Bình thả người nhảy đến bên cạnh Tinh Uẩn Linh Thụ, nhìn thoáng qua một quả còn sót lên trên cây, nghĩ thầm hai con Diễm Lân Giao Long ở đây lại không ăn thứ này thực sự là kỳ quái. Đương nhiên, có lẽ chúng nó đều đã ăn rồi, thứ này chỉ có ăn lần thứ nhất mới có hiệu quả, quả thứ hai vô tác dụng.
Tô Bình dùng ý niệm như đao chặt đứt cành linh quả, đưa tay tiếp được.
Xa xa Diệp Trần Sơn khống chế Hôi Lân Thương Tích Thú đưa Lạc Cốc Tuyết lên, hắn nhìn thấy Tô Bình đang hái linh quả, sắc mặt biến hóa, nhưng nghĩ tới lúc trước, trong lâm nguy Tô Bình đã kéo hắn một cái, đối phương đã có ân cứu mạng với mình, nên đành đè bẹp tâm tư tranh giành.
Tô Bình thu lấy Tinh Uẩn Linh Quả, ngửi được mùi thơm, muốn trực tiếp ăn vào, nhưng nghĩ nghĩ, mình đã sắp đến cấp 5 rồi, hiện tại cũng không dùng tới, thế là thu vào không gian trữ vật.
Về phần gốc cây Linh Thụ này, cậu không có lập tức thu nhập không gian trữ vật, dù sao bên cạnh còn có Diệp Trần Sơn, làm như vậy sẽ bại lộ bí mật của mình.
Cậu quay người đi đến hố xác giao long ở phía dưới, trong này có bảy tám bộ thi thể đang nằm, đều là vừa mới chết không lâu.
Tô Bình đang tìm tòi trên thi thể của bọn họ, muốn nhìn xem có bảo bối gì mang theo bên người hay không, coi như tiện nghi cho cậu.
Khi sờ đến thi thể của một người thanh niên, bỗng nhiên Tô Bình sững sờ, thi thể này vẫn còn độ ấm, rõ ràng còn không chết?
Dường như cảm giác được bàn tay của Tô Bình, thanh niên này miễn cưỡng mở mắt ra, môi khẽ nhúc nhích,
- Cứu tôi...
Tô Bình nhìn lỗ thủng trước ngực hắn, mặc dù không trực tiếp làm bị thương trái tim, nhưng đã phá nát động mạch chủ, người chảy rất nhiều máu, nếu không phải hắn là Chiến Sủng Sư mà đổi thành người bình thường thì với thương thế như vậy đã sớm mệnh hô hô (treo) rồi.
- Cậu đã không cứu nổi, có di ngôn gì hay lời nhắn nhủ thì nói đi, ví dụ như vị hôn thê hoặc là thẻ ngân hàng gì đó?
Tô Bình nói một cách chân thành.
Chương 195: Lợi Dụng Địa Đồ
Hắn nghe Tô Bình nói xong, suýt nữa phun máu chết tại chỗ.
Nhưng không thể không nói, lời nói của Tô Bình có hiệu quả vô cùng rõ ràng, ý thức của hắn đang rời rạc nửa mơ hồ lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều, nhất là khi nghĩ đến hắn thật có một vị hôn thê, hơn nữa chỉ vừa mới đính hôn.
Chính mình sắp chết, chết trước khi vào động phòng nha.
Trong lòng hắn buồn bực, khóe miệng run rẩy, nói với Tô Bình:
- Cứu tôi, mặc kệ cậu muốn thứ gì tôi đều có thể cho cậu...
- Thật sao, tôi muốn trở thành Chiến Sủng Sư cấp Truyền Kỳ, cậu cũng có thể cho tôi sao?
Tô Bình ngây thơ hỏi.
Thanh niên yên lặng, chính hắn còn chưa đạt tới cấp Phong Hào, làm sao có năng lực để cho người khác trở thành cấp Truyền Kỳ, nếu có năng lực như vậy thì cần gì phải mạo hiểm tới nơi này nữa, đây không phải là nói nhảm sao?
Nhưng hiện tại hắn phải cầu người, không thể làm gì khác hơn nói:
- Cái khác đều được.
- Vậy cho mười tỷ liên bang đi.
- Nếu mà nhiều quá thì...một tỷ cũng được.
- Hay là một trăm con sủng thú cấp 9?
“...”
- Thôi thì một trăm kiện bí bảo cấp cao cũng được nha?
“...”
Thấy Tô Bình còn muốn hỏi thêm, thanh niên vốn đang thiếu máu, bây giờ càng cảm thấy u ám cùng nhức đầu, hắn cố gắng hít thở, gồng mình lên tiếng cắt đứt lời Tô Bình, nói:
- Liền mười tỷ liên bang, tôi cho cậu.
- Nha, vậy thì chuyển khoản trước rồi nói.
- Có thể cứu tôi trước hay không, có vẻ tôi sắp không được rồi.
- y da, như vậy là không được, phải tự tin lên chứ, bỏ hai chữ “có vẻ” đi, cậu thật sự sắp không được rồi.
Tô Bình nói ra.
- Cậu...
Thanh niên rốt cuộc không giữ được một hơi cuối cùng, chớp mắt tắt thở.
Tô Bình thấy hắn ngã xuống, thở dài:
- Các cụ nói cấm có sai, tức giận có hại sức khoẻ mà.
Tô Bình lật ba lô phía sau lưng hắn ra, đổ đồ vật bên trong xuống, nhưng trong này ngoại trừ lương khô cùng điện thoại thì không còn vật phẩm trân quý nào khác, cậu lắc đầu thở dài, quay người tiếp tục tìm tòi thi thể khác.
Rất nhanh, cậu lại sờ đến một bộ thi thể giả chết.
Lần này là một người đàn ông trung niên, thể trạng khỏe mạnh, nhưng phần bụng bị đâm tạo thành một cái lỗ thủng lớn, còn đang hấp hối.
- Cứu...tôi...
Giọng của người đàn ông đàn ông trung niên kia khàn khàn, run giọng nói.
Tô Bình nói:
- Mấy người đều là diễn viên sao?
Người đàn ông trung niên: “???”
Tô Bình thấy ý thức của đối phương hơi tỉnh táo, nói:
- Mấy người lợi dụng lúc chúng tôi dẫn dắt Diễm Lân Giao Long rời đi mới nhân cơ hội đi vào nơi này, nói như vậy, các ngươi đã sớm đến, lại mai phục ở nơi này, hơn nữa còn biết được tình huống ở trong này?
Đôi mắt mờ mịt của người đàn ông trung niên co rụt lại, thanh âm yếu ớt nói:
- Chúng tôi...chỉ là trùng hợp đi vào, ai ngờ trong này lại có...
- Có câu người sắp chết không bao giờ nói dối, nhưng anh đã sắp chết đến nơi rồi còn diễn kịch, diễn cũng đủ sâu nha.
Khóe miệng người đàn ông trung niên có hơi run rẩy, cũng không biết là đau, hay là bị lời nói của Tô Bình kích thích.
- Nếu như tôi không đoán sai, trong tay mấy người cũng có địa đồ chứ? Hoặc là nói, là mấy người đưa địa đồ cho Niếp Thành Không?
Tô Bình híp mắt nói.
Người đàn ông trung niên trầm mặc không nói, chỉ là đôi mắt hạ thấp xuống, biết mình khó mà được cứu rồi.
- Tôi thấy anh cùng với những đồng bạn đã chết của anh chiến lực cũng không mạnh, nhưng tình báo mà các anh biết được lại còn nhiều hơn so với Niếp Thành Không, chẳng những biết trong này có bí bảo gì, còn biết có yêu thú nào trông coi.
- Nhưng mà các anh cũng không ngờ tới, nơi này ngoại trừ con Diễm Lân Giao Long kia ra, bên trong còn có một con giao long già hèn mọn lén lút ẩn giấu, kết quả còn chưa kịp chiến đấu đã bị giết sạch.
Tô Bình theo dõi hai mắt hắn, nói:
- Các anh cố ý đưa địa đồ cho Niếp Thành Không, để bọn họ mở đường giúp anh đúng chứ?
Da mặt người đàn ông trung niên khẽ giật, thở ra nhiều, hít vào ít, thanh âm khàn khàn nói:
- Nếu cậu đã...biết, còn hỏi nói làm cái...gì?
Tô Bình mỉm cười, nói:
- Xem ra tôi đã đoán đúng, nói như vậy, các anh không có thăm dò những bí bảo khác mà chuyên môn chờ ở chỗ này chính là muốn đợi Niếp Thành Không cùng Diễm Lân Giao Long đánh đến lưỡng bại câu thương, còn mình thì làm chim sẻ ở phía sau nhặt chỗ tốt, chủ ý này không sai nha.
- Nhưng tôi vẫn rất hiếu kỳ, các anh đạt được địa đồ là từ đâu mà có?
Ngực người đàn ông trung niên hơi chập trùng, trong lòng rất không bình tĩnh, hắn quay đầu đi, từ chối trả lời.
Dù sao cũng phải chết, hắn cũng không có tâm tình nhiều lời với Tô Bình.
- Nếu như anh nói, tôi có thể cân nhắc việc cứu anh.
Tô Bình nghiêm túc nói.
Người đàn ông trung niên nghe thấy cậu nói như vậy, xoay đầu lại, hắn nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tô Bình, đôi mắt hơi chớp động, bỗng nhiên im lặng.
- Chúng tôi đạt được tình báo ở một đại điện cổ xưa trong một vết rách tinh không.
Người đàn ông đàn ông trung niên nói ra.
Tô Bình nhíu mày, nhìn kỹ hắn một lúc, cảm giác cũng không giống lời nói dối.
- Là trong vết rách tinh không nào?
- Số 291...Hoang Khu Cấp C.
Tô Bình biết đây là Hoang Khu thuộc căn cứ Long Giang.
- Nếu đúng như vậy thì không có bên thứ ba biết việc này?
Tô Bình lại hỏi.
Người đàn ông trung niên suy yếu nói:
- Chỉ có chiến đội các cậu cùng chiến đội của chúng tôi.
- Vậy là tốt rồi.
- Hiện tại...có thể cứu tôi rồi chứ?
- Đương nhiên, nhưng mà thương thế của anh quá nặng, tôi không cứu được.
Tô Bình nói.
Nghe cậu nói như thế, người đàn ông trung niên đột nhiên biến sắc, biết mình bị đùa nghịch, mặc dù lúc trước hắn cũng ngờ tới loại khả năng này, nhưng dù sao liên quan đến tính mạng của mình nên vẫn ôm lấy một tia hi vọng, chỉ là hi vọng đi qua trong giây lát đã rơi vào khoảng không.
Mặt hắn đỏ lên, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tô Bình,
- Cậu nói chuyện không giữ lời!
- Tôi đã nói sẽ cứu anh, nhưng không nói có thể cứu được anh, tôi có thể hết sức cứu anh, nhưng anh vẫn sẽ chết.
Tô Bình nói một cách chân thành.
- Cậu!
Con mắt người đàn ông trung niên như muốn lồi ra, nhìn qua rất doạ người, nhưng khi chỉ nói ra được một chữ đã tắt thở bỏ mình, bị Tô Bình chọc cho tức chết.
Lúc này, Diệp Trần không mang theo Lạc Cốc Tuyết đã tỉnh lại đi tới bên người Tô Bình.
Thấy người đàn ông trung niên này ngã xuống, Diệp Trần Sơn hơi kinh ngạc, nói:
- Người anh em Tô, trước đó người này còn không chết sao?
- Ừm, trước đó còn có một hơi.
Tô Bình nói ra.
- Vậy bây giờ đâu?
- Hết hơi rồi.
Diệp Trần Sơn có chút yên lặng, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, trông thấy thi thể những người này, hắn đã ẩn ẩn đoán được chuyện gì xảy ra, bọn hắn bị người ta lợi dụng rồi.
- Vậy bậy giờ chúng ta đi ra chứ?
Diệp Trần Sơn hỏi.
Bây giờ chỉ còn ba người bọn họ còn sống, mà trong đó Tô Bình có chiến lực mạnh nhất, tự nhiên là lấy ý kiến của cậu làm chủ.
- Hình như những người này cũng là người thuộc khu căn cứ của chúng ta, cậu không nhận ra sao?
Tô Bình hỏi.
Diệp Trần Sơn nhìn mấy lần, sắc mặt biến hóa, nói:
- Là chiến đội Độc Nha, cũng là chiến đội hạng nhất, không nghĩ tới bọn hắn cũng tới!
Tô Bình khẽ gật đầu, nói:
- Hai người đi ra ngoài trước đi, tôi lấp đầy nơi này để tránh lưu lại vết tích, tránh cho tương lai người khác tiến đến thăm dò, hiểu lầm những ngững người này bị chúng ta giết.
Diệp Trần Sơn nghĩ thầm có lý, không nghĩ tới Tô Bình thận trọng như thế, hắn vịn Lạc Cốc Tuyết, nói:
- Vậy chúng tôi đi ra ngoài trước, cậu cẩn thận một chút.
- Giảng viên Tô chú ý an toàn.
Sắc mặt Lạc Cốc Tuyết tái nhợt, miễn cưỡng nói một câu với Tô Bình.
Chương 196: Trở Về
Sau khi mọi người rời đi, Tô Bình triệu hồi Luyện Ngục Chúc Long ra, để nó thi triển Luyện Ngục Liệt Diễm đốt cháy toàn bộ thi thể của giao long và đám thi thể nhân loại trong cái hố này.
Xử lí xong xuôi hết thì Tô Bình thu Tinh Uẩn Linh Thụ vào không gian trữ vật rồi cũng đi khỏi nơi này, trước khi đi cậu để Luyện Ngục Chúc Long triệt để phá tan toàn bộ huyệt động.
Lạc Cốc Tuyết và Diệp Trần Sơn ở bên ngoài hang động thấy Tô Bình đi ra, lại thấy Luyện Ngục Chúc Long và Hắc Ám Long Khuyển muốn phá hủy huyệt động liền biết Tô Bình đang hủy thi diệt tích, xóa đi mọi dấu vết ở đây.
- Tô Bình, gốc cây trong đó là gì, cậu cũng hủy luôn rồi sao?
Diệp Trần Sơn thấy Tô Bình tay không đi ra, không mang theo gốc cây linh thụ kia, hơi thắc mắc hỏi.
- Đó là Tinh Uẩn Linh Thụ, trái cây kia là Tinh Uẩn Linh Quả.
Tô Bình cũng không giấu diếm, hai người bọn họ đều đã thấy Tinh Uẩn Linh Thụ, chỉ cần có lòng tìm hiểu thì sớm muộn cũng sẽ biết, chẳng bằng cứ nói thẳng ra bây giờ.
- Tinh Uẩn Linh Thụ?
Hai người khẽ giật mình, Lạc Cốc Tuyết tựa như nhớ đến gì đó, gương mặt xinh đẹp khẽ đổi, kinh ngạc thốt lên.
- Là Tinh Uẩn Linh Quả có thể trực tiếp tăng lên một cấp nhỏ?
Tô Bình gật đầu.
Con ngươi của Diệp Trần Sơn co lại, rốt cuộc hắn đã hiểu vì sao Tô Bình muốn phá hủy chỗ này triệt để đến vậy, ngay cả Tinh Uẩn Linh Thụ cũng không buông tha, nếu như mang nó ra khỏi bí cảnh thì chỉ sợ vừa tới Đăng Long Đài sẽ khiến cho tất cả mọi người chung quanh để ý đến.
Đến lúc đó thì đây không phải bảo vật mà là bùa đòi mạng người.
Mặc dù biết đây là hành động tự vệ, nhưng nghĩ tới bí bảo trân quý như thế bị phá hủy, cả hai người đều rất đau lòng.
- Coi như đã hiểu vì sao đội trưởng lại nóng vội đến thế...
Lạc Cốc Tuyết tự lẩm bẩm, đôi mắt hơi ảm đạm.
Diệp Trần Sơn nghe vậy, nhớ lại hành động của Nhiếp Thành Không trước khi chết, vẻ mặt cũng thay đổi, thầm than một tiếng, lúc trước hắn cũng cảm thấy đội trưởng quá vội vàng, ngay cả thi thể của Diễm Lân Giao Long cũng không có thu lấy mà trực tiếp đi vào, hơn phân nửa là đội trưởng biết bí bảo ở đây là gì nhưng lại giấu giếm bọn họ.
Cũng khó trách vì sao Nhiếp Thành Không lại vội vàng gấp gáp như thế, Tinh Uẩn Linh Quả có giá trị quá lớn đối với anh ta.
Chỉ tiếc bây giờ anh ta đã giống như cái tên của mình, “Thành Không” “Thành Không” tất cả đều hóa thành số 0.
- Bây giờ chỉ có ba người chúng ta biết được chỗ này có Tinh Uẩn Linh Quả, nếu như tiết lộ ra ngoài thì khó tránh khỏi việc dẫn tới phiền toái không cần thiết, hi vọng mọi người có thể giữ bí mật việc này.
Tô Bình nghiêm túc nói với hai người, Lạc Cốc Tuyết lập tức gật đầu.
- Giảng viên Tô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói nửa chữ.
- Tô Bình, cậu đã cứu chúng tôi hai lần, chuyện này tôi cũng sẽ tuyệt đối giữ bí mật, hơn nữa nếu nói chuyện này ra ngoài thì cũng không phải chuyện tốt đối với chúng tôi.
Diệp Trần Sơn cũng đồng ý, Tô Bình gật đầu thỏa mãn, thu hồi Luyện Ngục Chúc Long và Tiểu Khô Lâu vào trong không gian sủng thú, chỉ để lại Hắc Ám Long Khuyển, sau đó cậu nhảy lên ngồi trên lưng Tử Thanh Cổ Mãng, nói:
- Trở về thôi.
Thấy Tô Bình không đề cập đến chuyện phân chia Tinh Uẩn Linh Quả, Diệp Trần Sơn hơi tiếc nuối, nhưng nhanh chóng vứt đi ý nghĩ này, cứ ngỡ lần này sẽ thuận buồm xuôi gió, ai ngờ cuối cùng lại lật thuyền, tử thương quá thảm trọng, bọn họ có thể sống sót cũng là nhờ vào may mắn, có thể sống sót sau tai nạn đã là đáng mừng, hắn không còn tâm tư yêu cầu xa vời, huống chi Tô Bình đã cứu hắn hai lần.
Hai người không dám ở lại đây, cũng nhảy lên sủng thú của mình rồi cùng Tô Bình rời khỏi.
Thánh Diễm Điểu của Lạc Cốc Tuyết bị thương rất nặng nên đã được cô thu vào không gian sủng thú, lúc này cô triệu hồi ra một con sủng thú hệ phong cấp 7 khác để thay cho đi bộ.
Ba người đến chỗ thi thể con Diễm Lân Giao Long cấp 9 thượng vị đầu tiên để hội họp với Chu Kính.
Vừa gặp nhau, thấy chỉ còn ba người, sắc mặt Chu Kính hơi đổi, vội hỏi:
- Đội trưởng đâu?
- Đội trưởng không cẩn thận...chết rồi, lão Mạc và Nguyệt Lâm cũng chết...
Diệp Trần Sơn khẽ đáp.
Con ngươi Chu Kính co lại, vẻ mặt khó mà tin.
Khó trách trước đó hắn nghe thấy tiếng nổ to từ bên trong truyền đến, còn nghe được tiếng Long ngâm, không ngờ tình huống xấu mà hắn không muốn nghĩ đến nhất vẫn xảy ra.
- Tại sao có thể như vậy, mọi người đã gặp chuyện gì?
Chu Kính vội vàng hỏi, Lạc Cốc Tuyết đau khổ kể lại đại khái mọi chuyện cho hắn nghe, chỉ là không có nhắc đến Tinh Uẩn Linh Quả mà dùng hai chữ bí bảo để nói thoáng qua.
Đợi Lạc Cốc Tuyết kể xong, sắc mặt Chu Kính trở nên phức tạp, không ngờ cả đội đi cả đoạn đường dài không có ai trọng thương, nhưng bây giờ lại suýt thì bị diệt cả đoàn ở nơi này, càng không ngờ chỗ này lại có hai con Diễm Lân Giao Long, một con càng là cấp 9 cực hạn!
Nghĩ đến Nhiếp Thành Không và Quách Nguyệt Lâm đã bỏ mình, ngoại trừ đau lòng thì hắn còn cảm thấy có chút may mắn.
Nếu như hắn đi theo cả đội vào đó thì đoán chừng cũng có kết quả tương tự.
- Lại là chiến đội Độc Nha, đám ti tiện này!
Sau khi biết mình bị lợi dụng, Chu Kính nghiến răng nghiến lợi, chuyển toàn bộ cơn tức giận lên chiến đội Độc Nha, chỉ là chiến đội đó đã gặp báo ứng, toàn quân bị diệt nên hắn đành mắng vài câu cho đỡ tức.
- Lập tức xử lý thi thể con giao long này rồi trở về, nói không chừng con giao long kia sẽ quay về.
Nghe Tô Bình nói thế, lông tơ trên người ba người bọn họ đều dựng đứng lên, Diệp Trần Sơn gật đầu, hắn nhảy vào trong khe núi lấy bảo kiếm trong tay lão Mạc, sau đó hắn nhanh chóng thu hoạch những phần hữu dụng trên thân con Diễm Lân Giao Long này.
Tô Bình cũng để cho Hắc Ám Long Khuyển và Tử Thanh Cổ Mãng đi ăn một bữa thịt rồng no nê.
Diệp Trần Sơn lấy nặng lượng kết tinh trân quý trong cơ thể Diễm Lân Giao Long rồi trở về đội ngũ.
- Đi thôi.
Chu Kính hơi khẩn trương, hắn để Bách Mục Ưng tập trung giám thị bốn phía, chỉ sợ con Diễm Lân Giao Long trong miệng Tô Bình đột nhiên xuất hiện, thậm chỉ ngay cả thi thể của con DIễm Lân Giao Long này hắn cũng không muốn.
Tô Bình để bọn họ thu hồi sủng thú của mình lại, sau đó cả nhóm cùng ngồi trên thân Tử Thanh Cổ Mãng để trở về bằng tốc độ cao nhất.
Ở khu vực biên giới của bí cảnh này có màn chắn năng lượng ngăn cách từng địa vực Long Lân, cho dù là cường giả cấp Phong Hào cũng đừng hòng vượt qua được.
Mà chỗ tiết điểm của màn chắn năng lượng này chính là vòng xoáy truyền tống tới quảng trường.
Tô Bình điều khiển Tử Thanh Cổ Mãng về theo đường cũ, trên đường tránh đi một vài thú triều cỡ nhỏ, chỉ gặp phải mấy con yêu thú đơn độc, thuận lợi đi qua tiết điểm rồi truyền tống về quảng trường.
...
Âm thanh náo nhiệt vang lên ầm ĩ.
Khi nhóm người Tô Bình mở mắt ra thì đã ở trên quảng trường rồi, ở nơi này có không ít vết máu, còn có tiếng nghị luận của một số người khác, ngoại trừ bọn họ ra thì cũng có những chiến đội khác trở về từ lục địa Long Lân khác.
- Tử Thanh Cổ Mãng?
Nhìn thấy nhóm người Tô Bình trở về chỉ với một con sủng thú cấp thấp, cả đám kinh ngạc, như này mà cũng dám đi thăm dò bí cảnh sao?
Những chiến đội khác nhìn thấy Lạc Cốc Tuyết bị thương và khuôn mặt mệt mỏi của Diệp Trần Sơn, ai nấy cũng lộ vẻ khinh thường.
- Ở trên quảng trường thì xin cậu hãy thu hồi sủng thú của mình lại.
Một thủ vệ đi tới, lạnh lùng nói.
Tô Bình từ từ nhảy xuống Tử Thanh Cổ Mãng, đợi sau khi Lạc Cốc Tuyết và những người còn lại đều xuống mới thu hồi Tử Thanh Cổ Mãng vào trong không gian sủng thú, cậu nhìn thoáng qua vết máu trên mặt đất, hỏi:
- Chỗ này xảy ra chiến đấu sao?
Thủ vệ hừ nhẹ một tiếng.
- Lúc trước một chiến đột trốn trở về có dẫn theo một con yêu thú cấp 9 thượng vị, may mà có Đao Tôn trấn giữ ở đây, một đao chém chết.
Tô Bình giật mình, ngẩng đầu nhìn bóng người lơ lửng giữa không trung như thần minh quan sát toàn trường kia.
-Còn chưa phải là Chiến Sủng Sư cấp Truyền Kỳ mà đã mạnh như vậy sao?
Tô Bình quay người nhìn về phía ba người Cốc Tuyết còn đang giật mình.
- Mọi người là định rời khỏi đây hay là tiếp tục đi dạo chỗ này?
Chương 197: Nơi Kiểm Tra
- Cậu không trở về cùng bọn tôi sao?
- Tôi còn muốn đi dạo quanh đây chút, dù sao cũng là lần đầu đi tới bí cảnh.
Nghe Tô Bình nói vậy, ba người cũng tỏ vẻ hiểu, chỉ là cái chết của Nhiếp Thành Không và Quách Nguyệt Lâm khiến bọn họ thật sự không có tâm trạng đi dạo quanh đây, huống chi với thực lực bọn họ nếu lại tiến vào trong địa vực bí cảnh sẽ vô cùng nguy hiểm, ở lại đây cũng chỉ có thể ở quảng trường xem náo nhiệt thôi.
Diệp Trần Sơn tiện tay tạo ra một cái màn chắn tinh lực để ngăn cách âm thanh lại rồi nói với Tô Bình.
- Vậy thì nên xử lý đống tài liệu yêu thú và bí bảo thế nào đây?
Tô Bình hơi trầm ngâm một lúc, khẽ nói.
- Nếu không thì tìm một chỗ rồi phân chia trước?
- Cũng được.
Diệp Trần Sơn thấy Lạc Cốc Tuyết và Chu Kính không có ý kiến liền đồng ý.
- Trước tiên chúng ta phải đi qua nơi kiểm tra.
Chu Kính nói, ở trong quảng trường này có một đám người áo đen chuyên môn phụ trách kiểm tra đồ vật, tất cả chiến đội rời khỏi bí cảnh đều cần phải đi qua đó kiểm tra.
Nói cách khác chính là không thể giấu diếm hay lén mang bất cứ đồ gì khác ra ngoài.
Những người áo đen này chính là người thay mặt cho các thế lực khống chế bí cảnh Long Đài Sơn này, mà thế lực này cũng không phải một mình riêng lẻ, mà là cả một tập đoàn liên hợp cực kỳ to lớn, đây cũng chính là nguyên nhân bọn họ dám yên tâm công khai bí cảnh ra ngoài mà không lo lắng trân bảo bên trong bị trộm ra.
Nhưng nếu thật sự có chiến đội thăm dò được kỳ bảo tuyệt thế thì bọn họ cũng sẽ không cướp đoạt trắng trợn mà dùng một phương thức thu mua công bằng, hoặc là dùng tiền tài kếch xù để mua, hoặc là dùng vật đổi vật.
Nói trắng ra là chiến đội tới Khai Hoang là người làm công, bảo bối siêu cấp chân chính là rất khó lấy đi, chỉ có thể đạt được những bí bảo tương đối không tệ, nhưng mặc dù không thể sở hữu những bí bảo cực phẩm thì vẫn có thể đổi lấy phú quý cả đời, hoặc là đồ vật có giá trị cực cao, đương nhiên cũng có thể đối lấy thân phận, địa vị mà cả đời khó có thể leo tới.
Đây chính là nguyên nhân dù không thể lấy đi bí bảo tuyệt thế nhưng số lượng chiến đội tới đây vẫn chừa từng giảm.
Dù sao đại đa số mọi người cũng muốn chỉ lấy được những bí bảo giá trị là được, căn bản không dám hi vọng xa vời có thể đạt được bảo bối cực phẩm mà ngay cả cường giả cấp Phong Hào cũng phải đỏ mắt.
Nghe đến kiểm tra, sắc mặt của Tô Bình, Diệp Trần Sơn và Lạc Cốc Tuyết đều hơi đổi.
Nếu như kiểm tra thì Tinh Uẩn Linh Quả chắc chắn sẽ không cách nào che giấu được, giá trị của nó tuy không phải là bí bảo cực phẩm, không cách nào khiến cho cường giả Phong Hào cực hạn chú ý tới, nhưng vẫn rất có lực hấp dẫn với cường giả cấp 9 thượng vị, bởi nó có thể giúp họ trực tiếp đạt tới cấp 9 cực hạn!
Tiến thêm một bước nữa thì cần cơ duyên và vận khí (may mắn) mới có thể phá vỡ gông xiềng Vương Giả.
Diệp Trần Sơn và Lạc Cốc Tuyết đều nhìn về phía Tô Bình, nếu như Tô Bình trực tiếp sử dụng Tinh Uẩn Linh Quả ở đây luôn thì có thể thông qua kiểm tra, dù sao bí bảo đã ăn mất thì sẽ không kiểm trắc ra, mà dù biết được cũng không thể bắt Tô Bình nôn ra được.
Mặc dù Diệp Trần Sơn không biết thực lực của Tô Bình thế nào, nhưng hiển nhiên không thể là cường giả cấp 9 được, cứ như vậy mà ăn vào thì đúng là có hơi lãng phí.
Thông qua biểu hiện trong học viện, Lạc Cốc Tuyết coi như có chút hiểu Tô Bình, lúc này cô lại hi vọng Tô Bình sẽ trực tiếp sử dụng linh quả, dù Tô Bình mới vào cấp 9 nhưng cũng có thể nhờ vào đó mà đạt tới cấp 9 trung vị!
Đối với thiên tài như Tô Bình thì thời gian là vàng bạc, mặc dù không thể phát huy tác dụng lớn nhất linh quả, nhưng cũng đáng giá.
Tô Bình cũng đã từng nghĩ về vấn đề này, nhưng bản thân cậu mới là cấp 4 thượng vị, hơn nữa sắp đột phá đến cấp 5, chỉ cần bản thân tu luyện một chút là có thể đạt được, hiện tại sử dụng hoàn toàn là lãng phí.
- Bán đi thôi, cũng đáng.
Tô Bình thầm nghĩ, cậu không quá để ý viên linh quả này, thứ này chỉ có thể sử dụng một lần, đến lần thứ hai sẽ mất tác dụng.
Mà cậu đã nhổ cả gốc cây mang về trồng, đợi đến khi mình đến cấp 9 thượng vị rồi sử dụng là có lời nhất, cho nên một viên này cậu vốn là định bán lấy tiền, như vậy thì có thể về thăng cấp cửa hàng.
- Đi thôi.
Tô Bình bình tĩnh nói, hai người kia thấy liếc nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu.
Nhưng thứ này vốn thuộc về Tô Bình, Tô Bình định làm gì thì bọn họ cũng không có quyền ý kiến.
Nơi kiểm tra ở một gian phòng rộng rãi trên quảng trường, có một đám người mặc đồ đen đang ở bên trong, còn có những người ăn mặc khác nhau hoặc đang ngồi hoặc đứng, nhưng mỗi người đều toát ra hơi thở mạnh mẽ, thâm sâu, tất cả đều là cường giả cấp Phong Hào!
Người bình thường muốn mang theo bí bảo ra khỏi đây gần như là không thể nào, dù sao ở trên không còn có Phong Hào cực hạn Đao Tôn trấn giữ, ở các góc cũng có Phong Hào cực hạn khác bí mật giám sát, ngoại trừ bên trong địa vực Long Lân là không có cách nào giám thị, mọi ngóc ngách ở quảng trường đề được giám sát nghiêm mật.
Thấy nhóm người Tô Bình đi tới, một người đàn ông trung niên râu quai nón phụ trách giám sát lạnh nhạt nhìn bọn họ một cái, nói:
- Phối hợp một chút, giao ba lô ra đây.
Anh ta là cấp 8 đỉnh phong (cực hạn), khoảng cách Phong Hào chỉ còn một bước, thế nhưng khác biệt một bước này lại khác nào lạch trời, ở nơi này cấp Phong Hào có thể tùy ý đi lại, nếu ai làm loạn thì bọn họ sẽ ra tay trấn áp, còn anh ta chỉ có thể phụ trách kiểm tra đồ vật mà thôi.
Diệp Trần Sơn do dự một chút rồi vẫn mở ba lô mình ra, đổ hết mọi thứ bên trong vào một cái khay trắng bên cạnh.
Ngoại trừ lương khô thì chính là kết tinh yêu thú mà hắn đào được.
Nhưng năng lượng kết tinh này tựa như là bướu thịt được sinh ra bên trong cơ thể yêu thú, nhưng bởi vì bên trong ứ động năng lượng, bướu thịt biến hóa, thay đổi từ dạng máu thịt thành từng viên đá cuội ẩn chứa năng lượng nồng đậm, để cho nó nhìn qua mông lung, thần bí lạ kì.
Trong ba lô của hắn chủ yếu là năng lượng kết tinh, mấy chục miếng to nhỏ khác nhau, một phần khác thì được để trong ba lô của Lạc Cốc Tuyết.
Người đàn ông trung niên râu quai nón khẽ nhíu mày, nhiều năng lượng kết tinh như vậy thật nằm ngoài dự liệu của anh ta, khi thấy một viên kết tinh màu đỏ tươi to chừng nắm đấm, con ngươi ông ta co lại.
Mấy viên năng lượng kết tinh này phẩm chất rất cao, với đôi mắt đã từng thấy qua vô số năng lượng kết tinh của mình, anh ta liếc mắt cũng có thể nhận ra đây là năng lượng kết tinh của yêu thú cấp 9.
Tất cả là sáu viên!
Nói như vậy thì chiến đội này đã giết chết sáu con yêu thú cấp chín sao?
Chẳng những người đàn ông trung niên râu quai nón cảm thấy kinh ngạc, nặng lượng ba động từ mấy viên kết tinh này cũng hấp dẫn mấy vị cường giả cấp Phong Hào bên cạnh nhìn sang.
Nhưng khi cảm nhận được năng lượng dao động trên nhóm người Tô Bình thì bọn họ lại có hơi nghi hoặc.
Bởi vì trong đám người Tô Bình không có cường giả cấp Phong Hào như bọn họ, đều là chiến sủng sư cấp cao (cấp 7) trở xuống.
Trong đó thì khí tức của Tô Bình quỷ dị nhất, cực kì yếu, thậm chí còn không đạt tới Chiến Sủng Sư cấp 5, không rõ ẩn giấu quá kĩ hay là thật sự như vậy?
Người đàn ông trung niên râu quai nón hỏi Diệp Trần Sơn.
- Đây đều do các ngươi giết?
Diệp Trần Sơn khẽ gật đầu, hắn cũng nghe được sự hoài nghi trong giọng nói của đối phương, nói:
- Đây là đội trưởng của chúng tôi và hai vị đại sư khác giết chết, chỉ là bọn họ đã gặp nạn...
Nghe thấy vậy, người đàn ông trung niên râu quai nón và mấy vị cấp Phong Hài mới lộ ra vẻ hiểu ra, nhưng ánh mắt vẫn có chút quái dị, kẻ mạnh thì chết hết còn kẻ yếu thì trở về được, không biết nên nói vận khí của mấy người này quá tốt hay là đội trưởng của bọn họ và hai vị đại sư kia quá xui xẻo đây?
- Đến lượt cô.
Người đàn ông trung niên râu quai nón chỉ về phía Lạc Cốc Tuyết.
Lạc Cốc Tuyết đổ đồ vật trong ba lô mình ra, cũng có một ít năng lượng kết tinh, trong đó có hai viên là cấp 9, ngoài ra thì là những tài liệu hữu dụng trên thân yêu thú.
Bởi vì bọn họ vội vàng trở về nên không kịp thu rất nhiều vật giá trị, chỉ có thể lựa chọn những vật hữu dụng nhất.
Chương 198: Một Tỷ
Người đàn ông trung niên râu quai nón cảm thấy khá kinh ngạc.
Anh ta không ngờ được bọn họ đã săn giết được cũng không ít yêu thú, hơn nữa phần lớn yêu thú cấp 7, cấp 8...
Cảm nhận được cường độ năng lượng dao động từ mấy vật liệu yêu thú trong đó, sắc mặt anh ta đã biến hóa, những vật liệu này đều lấy ra từ yêu thú cấp 9, trong đó có mấy miếng lân phiến che ngực mang đến cho anh ta một sự quen thuộc.
- Đây chẳng lẽ là lân phiến (vảy) của Lân Cốt Thú cấp 9 trung vị.
Một trung niên cấp Phong Hào đi tới bên cạnh, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.
Bên trong hàng ngũ yêu thú cấp 9 thì con Lân Cốt Thú này không thể xem là yếu, có huyết thống trung vị. Với độ lớn của miếng vảy này dĩ nhiên là nó đã trưởng thành, hơn nữa còn đang trong thời kỳ đỉnh cao. Chẳng lẽ chiến đội này lại có chiến lực cấp 9 trung vị?
Những tài liệu yêu thú và năng lượng kết tinh này lập tức hấp dẫn sự chú ý của mấy vị cường giả cấp Phong Hào khác, tất cả đều vây lại mà xem.
Người đàn ông trung niên râu quai nón nghe được vị Phong Hào ấy nói, sắc mặt biến đổi kịch liệt. Yêu thú cấp 9 trung vị, coi như anh ta một mình đối mặt cũng khó mà thủ thắng. Hiển nhiên đội trưởng cùng hai vị đại sư của chiến đội đều là những nhân vật cực mạnh, đáng tiếc ba người bọn họ đã bỏ mình.
- Anh bạn nhỏ này, có thể cho tôi xem ba lô của cậu chứ?
Một cường giả cấp Phong Hào ở bên cạnh mỉm cười với Tô Bình.
Ở trong ba lô của Tô Bình, ông ta cảm nhận được năng lượng dao động nhỏ bé, cường độ năng lượng dao động bên trong đó không giống với những thứ khác, để cho ông ta sinh lòng hiếu kỳ.
Tô Bình mở ba lô ra, đổ tất cả những thứ ở trong ra ngoài.
Ngoại trừ lương khô, tạp vật...chính là một vài viên năng lượng kết tinh vung vãi, cùng với mấy món tài liệu của yêu thú, còn lại chính là Tinh Uẩn Linh Quả và bí bảo Hồn Đăng (lồng đèn) kia.
Mấy vị cường giả Phong Hào đưa mắt nhìn thoáng qua, tự động bỏ qua những viên năng lượng kết tinh cùng tài liệu yêu thú, mặc dù những thứ này rất quý giá, nhưng bọn họ cũng nhìn riết đã thành quen rồi, ngược lại là Tinh Uẩn Linh Quả và bí bảo Hồn Đăng lập tức được mọi người chú ý tới.
- Quả trái cây này...hình như tôi đã thấy qua ở đâu rồi...
Một vị cường giả cấp Phong Hào trên mặt có mang vết sẹo suy tư nói.
Một thiếu phụ (phụ nữ đã có chồng) có dáng người thuỳ mị ở cạnh đó bỗng nhiên hai mắt lóe sáng, nhưng cô ta nhanh chóng dời ánh mắt sang chỗ khác, nói với Tô Bình:
nh bạn nhỏ này, có vẻ như quả trái cây này rất ngon nha, cậu bán cho tôi được chứ?
Tô Bình hơi nhíu mày, đưa mắt thiếu phụ kia với vẻ mặt hứng thú, nói:
ô lấy cái gì để trả?
- Cậu muốn cái gì? Tiền? Hay là bí bảo?
ếu phụ thấy Tô Bình có ý muốn bán, ý cười trong mắt càng đậm hơn mấy phần.
Tô Bình cười tủm tỉm, hỏi:
- Nếu tiền thì bao nhiêu?
- 1 triệu thế nào?
Thiếu phụ nói một cách hời hợt.
Tô Bình cười nhạo nói:
- Thêm vào ba con số không ở đằng sau, tôi có thể cân nhắc lại.
Ba số không?
Lập tức ý cười trong mắt thiếu phụ này không còn một chút. Gương mặt cô hiện lên diễn cảm băng lãnh, nói:
- Anh bạn nhỏ, chỉ là một linh quả mà thôi, tôi chỉ muốn thử cảm giác tươi mới, cho cậu 1 triệu đã không thấp rồi, đừng nên bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy.
Những người khác nghe Tô Bình nói thế cũng mở phát ra âm thanh chế nhạo, họ cảm thấy chắc cậu thiếu niên này muốn tiền đến phát điên rồi, đừng nói vẫn chưa không biết đây là linh quả gì, cho dù là linh quả cực kỳ quý hiếm đi thì rất ít khi bán được cái giá một tỷ.
Tô Bình không biết thiếu phụ này đang giả ngu hay thật sự không biết, cậu cũng lười truy đến cùng, lát nữa sẽ đưa qua cho dụng cụ kiểm tra lại, dụng cụ kia sẽ áp dụng tất cả hông tin đã có trong kho số liệu để so sánh, trăm phần trăm có thể phân biệt ra đây là trái gì, nên cậu nói thẳng:
- Đây là Tinh Uẩn Linh Quả, không biết các vị có nghe nói qua chưa, mặc kệ là người nào dưới cấp chín ăn vào cũng có thể trực tiếp tăng lên một cấp nhỏ.
- Nếu để cho cấp 9 thượng vị dùng thì sẽ có hiệu quả tốt nhất, có thể trực tiếp đạt tới cấp 9 cực hạn, mấy người nói xem thứ này có đáng giá một tỷ hay không?
- Tinh Uẩn Linh Quả?!
- Thì ra là nó?
Khi Tô Bình nói ra bốn chữ “Tinh Uẩn Linh Quả”, mấy vị cường giả cấp Phong Hào lập tức biến sắc.
Có ai trong bọn họ lại không muốn thực lực của mình tiến thêm một bước nữa?
Cũng chính vì luôn tìm tòi đủ loại phương pháp đột phá nên bọn họ quá rõ ràng Tinh Uẩn Linh Quả có tiếng tăm cực lớn này, nhưng thứ này cực kỳ hiếm thấy, chỉ sinh sống ở trong một vài địa vực chưa được thăm dò trong vết rách tinh không, chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu.
Không tưởng được, trái cây bình thường trước mắt lại chính là Tinh Uẩn Linh Quả cực kỳ thần bí quý hiếm kia!!!
Thiếu phụ ra giá lúc trước nghe Tô Bình nói xong lập tức biến sắc, trong mắt lộ ra mấy phần tức giận, không ngờ Tô Bình lại biết được thứ này.
- Không ngờ lại là Tinh Uẩn Linh Quả, chậc chậc...
Mấy vị cường giả Phong Hào lộ vẻ thèm thuồng, đây chính là bảo bối có thể làm cho thực lực của bọn họ trong nháy mắt tăng lên một đoạn ngắn, đã đến cảnh giới như bọn họ mà muốn đề thăng thực lực lên dù chỉ một chút thôi cũng cần phải khổ tu mấy năm, hơn nữa còn phải phối hợp với một vài Thiên Địa Linh Bảo mới được.
- Xem ra lúc trước Phượng nương lúc đã nhận ra thứ này, khó trách chịu bỏ ra một triệu để mua nó ăn.
Một vị phong hào mái tóc húi cua ngắn ngủn cười chế nhạo thiếu phụ, chỉ bỏ ra một triệu đã muốn mua Tinh Uẩn Linh Quả, nếu không phải đối phương sớm nhận biết thứ này, e là bị thiệt về đến nhà bà ngoại.
Thiếu phụ được gọi là Phượng nương hừ lạnh một tiếng:
- Nếu như tôi nhận ra thì đã trực tiếp ra giá một tỷ rồi.
Những người khác nghe nói như thế đều cười thầm, trực tiếp ra giá một tỷ thì chẳng khác nào giấu đầu lòi đuôi? Lời như vậy có lẽ ngay cả cô ta cũng không tin.
- Anh bạn nhỏ, tôi muốn nó.
Một người đàn ông cấp Phong Hào có khí chất nho nhã đứng ở bên cạnh Tô Bình vẫn luôn không nói gì, lúc này chợt mỉm cười, nói:
- Cứ theo lời cậu nói, tôi ra một tỷ.
Những người còn lại nhìn vào đối phương một cái, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.
- Anh Thư Hải thật sự là rộng rãi, một tỷ nói cho là cho, nếu đổi lại là tôi cũng không dám làm vậy.
- Thứ này cho anh Thư Hải thì tôi không có ý kiến, nếu như anh Thư Hải ăn bảo vật này thì sẽ có thể đột phá đến Phong Hào thượng vị ngay, sau đó lại tu luyện thêm mấy năm nữa chưa biết chừng sẽ đuổi kịp Đao Tôn đấy.
- Đừng đừng, mấy lời như vậy không thể nói được.
Người đàn ông nho nhã cười nói.
Ông ta bất chợt nhìn về phía Tô Bình, mỉm cười:
- Tôi tên Tần Thư Hải, tôi thấy dáng vẻ của các cậu, chắc là đến từ khu căn cứ Long Giang đúng chứ? Rất trùng hợp là tôi cũng xuất thân từ Long Giang, thế nên chúng ta cũng tính là đồng hương rồi.
Tần Thư Hải...
Lạc Cốc Tuyết và đám người Diệp Trần Sơn ở cạnh bên vừa nghe được cái tên này liền biến sắc.
Diệp Trần Sơn nhỏ giọng hỏi:
- Ngài chính vị tiền bối ở Tần gia có Phong Hào “Thơ Cuồng”?
- Bị chê cười rồi.
Tần Thư Hải mỉm cười.
Thấy đối phương đã thừa nhận, Lạc Cốc Tuyết và Diệp Trần Sơn hai mặt nhìn nhau, ánh mắt Lạc Cốc Tuyết lộ ra mấy phần thân thiết, nói:
- Tần tiền bối, tôi là giảng viên cùng trường với Tần Nguyên Phong, tôi thường nghe Nguyên Phong nhắc đến ngài, Nguyên Phong nói ngài là người ông đáng tôn kính nhất.
Tần Thư Hải kinh ngạc nhìn cô, lại cười một tiếng, nói:
- Không ngờ chúng ta còn có quan hệ này, Nguyên Phong cũng xem như là cùng thế hệ với tôi, chỉ là tư chất anh ta hơi kém một chút, nhưng anh ta rất cố gắng đấy, chắc bây giờ cũng đã sắp lên đến hàng Phong Hào rồi chứ!
Lạc Cốc Tuyết có hơi xấu hổ, nói gì thì nói ở trong học viện Tần Nguyên Phong cũng là một nhân vật lớn đức cao vọng trọng, được vô số học viên sùng bái.
Không nghĩ tới trong suy nghĩ của Tần Thư Hải lại là một người có tư hơi kém.
Nếu để cho những học viên trong học viện nghe được những lời này phỏng chừng phải mắt chữ a mồm chữ o.
- Nguyên Phong cũng sắp rồi, anh ấy cũng tiến vào bí cảnh lần này, tiền bối chưa gặp anh ta sao?
Lạc Cốc Tuyết nói.
Tần Thư Hải lắc đầu.
- Tôi phải trấn thủ bảo đảm an toàn cho điểm kiểm tra này, nhưng nếu anh ta đã tới thì nhất định phải từ nơi này đi ra, sớm hay muộn cũng sẽ gặp mặt.
- Vâng.
Lạc Cốc Tuyết ngoan ngoãn gật đầu.
Ở trước mặt Tần Thư Hải thì cô chỉ có thể được coi là con cháu, dù là tuổi tác hay thực lực.
Những người khác thấy Tần Thư Hải và đám người Tô Bình nói chuyện rôm rả đều có vẻ bất đắc dĩ, xem ra lần này muốn cường thế dọa dẫm lấy đi linh quả là không thể rồi.
Tần Thư Hải hỏi Lạc Cốc Tuyết:
- Ởđây mấy cô cậu thì ai là người đứng đầu? Nếu đã để lộ thứ này ra, tôi đề nghị mọi người hãy bán đi cho thỏa đáng, dù sao đây cũng là bí bảo cực kỳ hiếm có, cho dù là tôi có được cũng phải sẽ dùng ngay lập tức, nếu không chắc chắn sẽ đưa đến nhiều người ham muốn chiếm đoạt của.
Tất nhiên Lạc Cốc Tuyết cũng hiểu được đạo lý này, không sợ bị trộm chỉ sợ kẻ trộm nhớ thương.
- Có thể lấy được mấy thứ này đa phần là công lao của giảng viên Tô, cho nên những thứ này đều do giảng viên Tô làm chủ.
Lạc Cốc Tuyết quay đầu nhìn Tô Bình, trong đôi mắt nhiều hơn mấy phần sùng kính, so sánh với sự kính sợ dành cho Tần Thư Hải, cô càng thêm sùng bái Tô Bình.
Dù sao đi nữa, Tô Bình còn trẻ tuổi vậy nhưng đã là cấp Phong Hào, tiềm lực tương lai của cậu ta không thể kém hơn Tần Thư Hải.
Nghe Lạc Cốc Tuyết nói thế, lại nhìn thấy ánh mắt của cô, Tần Thư Hải hơi kinh ngạc, thuận theo ánh mắt của cô mà nhìn, anh ta phát hiện “giảng viên Tô” trong lời nói của cô ta lại là cậu thiếu niên trẻ tuổi nhất trong đội ngũ, Tô Bình.
Người làm chủ ở chỗ này lại là một kẻ có khí tức yếu ớt cùng tuổi tác nhỏ nhất?
Chương 199: Linh Khống
- Là do cậu thiếu niên này định đoạt?
Tần Thư Hải quan sát Tô Bình thật kỹ, chợt phát hiện trong tất cả những gương mặt trẻ tuổi tài giỏi ở khu căn cứ Long Giang lại không có Tô Bình. Hơn nữa trong tất cả gia tộc lớn ở Long Giang cũng không có gia tộc nào mang họ Tô.
Mặc dù anh ta đã rời khỏi Long Giang rất nhiều năm, nhưng đôi lúc vẫn nghe ngóng một ít biến hóa ở quê nhà, nhưng lại có nghe qua có nhà họ Tô nào mới quật khởi gần đây???
Lạc Cốc Tuyết gật đầu nói:
- Giảng viên Tô là giảng viên cùng một trường với cháu, cũng xem như là đồng sự với Nguyên Phong, hơn nữa giảng viên Tô còn khá trẻ nhưng cũng đã đạt cấp Phong Hào.
- Cấp Phong Hào?
Vừa nghe đến câu cuối cùng, chẳng những Tần Thư Hải mà những cường giả cấp Phong Hào khác ở bên cạnh cũng kinh ngạc, ngay cả hai người Diệp Trần Sơn và Chu Kính cũng bị ngạc nhiên đến sững sờ, trợn tròn mắt mà nhìn Lạc Cốc Tuyết.
Tô Bình cũng không nghĩ tới Lạc Cốc Tuyết sẽ giới thiệu mình như vậy, cậu chợt nghĩ đến hơn phân nửa là trước đó ở học viện mình thi triển kỹ năng Linh Khống, khiến cho mọi người hiểu lầm...
Cậu há miệng muốn giải thích, nhưng bỗng nghĩ đến một việc.
Nếu như giải thích, ngược lại sẽ càng bại lộ kỹ năng Linh Khống của mình, khiến cho một số người ngấp nghé, hơn nữa bây giờ đang bán đồ, là thời điểm cò kè mặc cả, nếu thân phận cao hơn thì càng có lợi cho mình, tránh phải gây ra một chút lòng tham không cần thiết.
Nghĩ kỹ, cậu liền chấp nhận việc này, dứt khoát một lần nữa hóa thân thành “lão sói vẫy đuôi” (ý nói mượn oai).
Diệp Trần Sơn nhìn Lạc Cốc Tuyết với ngơ ngác vẻ mặt ngơ ngác, chợt kéo cánh tay cô qua hỏi:
- Cốc Tuyết, cô không có nói sai chứ, Tô..Tô Bình là cấp Phong Hào?
Lạc Cốc Tuyết vô cùng chắc chắn, nói:
- Thiên chân vạn xác (vô cùng chính xác), chính mắt tôi nhìn thấy giảng viên Tô ngự không mà đi, năng lực như vậy, không phải cấp Phong Hào thì là cái gì?
- Ngự không mà đi?
Mấy vị cấp Phong Hào như Tần Thư Hải nghe nói như vậy đều khẽ giật mình.
Đích thật đây là năng lực của cấp Phong Hào, cũng là năng lực đặc thù sau khi trở thành cường giả cấp Phong Hào mới có được.
Chu Kính vẫn không dám tin:
Thế nhưng cậu Tô đây vẫn còn trẻ đến thế, làm sao có thể?
- Bởi vì cậu ta chính là một thiên tài.
Lạc Cốc Tuyết cảm thán.
Mặc dù Tô Bình vẫn giữ yên lặng, nhưng nghe Lạc Cốc Tuyết thổi phồng mình đến mức đó, cậu cũng cảm thấy hơi xấu hổ.
Tần Thư Hải một lần nữa đánh giá Tô Bình, lúc trước anh ta đã cảm ứng được năng lượng dao động trong cơ thể Tô Bình là yếu nhất trong đám người này, chỉ vào khoảng cấp 5.
Nhưng nếu Tô Bình là Chiến Sủng Sư cấp 5 càng kỳ quái.
Đây chính là bí cảnh, cho dù là Chiến Sủng Sư cấp cao cũng có thể tùy lúc bỏ mình, chiến đội nào dám mang theo một cấp 5 vướng víu đi đối mặt với sóng gió bên trong?
Nhưng nếu nói Tô Bình là cấp Phong Hào...
Có lẽ người khác không hiểu đây là khái niệm gì, nhưng bọn họ lại vô cùng rõ ràng, thiên phú như vậy hầu như có thể so sánh với quán quân giải đấu Sủng Sư tinh anh toàn cầu!
Nếu như Tô Bình đi dự thi, chỉ cần sủng thú đủ mạnh, cộng thêm năng lực tác chiến bản thân cậu ta cũng không tệ, muốn lấy được quán quân là chuyện gần mười phần chắn chín!
Dù sao thiên phú như này quá yêu nghiệt rồi, kể cả cậu chủ Tần gia thế hệ này tuy có thiên tư tuyệt thế trăm năm khó gặp, nhưng hơn hai mươi tuổi cũng mới đạt tới cấp 7. Mặc dù khoảng cách lên cấp 8 không còn xa nữa, nhưng cấp 8 với cấp 9 là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!
Những người còn lại vừa sợ vừa nghi hoặc, chuyện này thật sự là quá khó tin, không phải do bọn họ có tinh đa nghi.
Có người cảm thấy Lạc Cốc Tuyết cố ý nói như vậy, cô hy vọng có thể cho mượn thực lực của Tô Bình trấn áp một ít người có tâm tư muốn lặng lẽ chiếm đoạt chiến lợi phẩm mà bọn họ đã mạo hiểm đoạt được.
Cũng có người cảm thấy trong này nhất định là có hiểu lầm nào đó, hoặc là Lạc Cốc Tuyết nhìn lầm.
- Cấp Phong Hào mà tuổi trẻ như thế thì lần đầu tiên tôi mới thấy, so với Đao Tôn năm đó cũng không hề thua kém chút nào, không biết cậu Tô đẹp trai này có thể bộc lộ một ít tài năng cho chúng tôi nhìn xem hay không?
Phượng nương bị Tô Bình từ chối trước đó mở miệng nói, cô chớp mắt quyến rũ nhìn Tô Bình, vẻ mặt vô cùng dụ hoặc.
- Không sai, tôi cũng rất tò mò.
Ai đó phụ họa nói.
Tô Bình nhíu mày, không nói gì.
Có người thấy Tô Bình thờ ơ, trong lòng cũng suy đoán táo bạo hơn, thái độ cũng không hề kiêng kị như lúc mới nghe, nói thẳng:
- Anh bạn Tô, ra tay cho mọi người nhìn xem thôi, cũng không cần cậu bay một vòng, chỉ lơ lửng tại chỗ cho chúng tôi nhìn là được.
- Đúng đấy.
Bên cạnh có người đồng ý.
Tô Bình khẽ cười lạnh, nói:
- Mấy người muốn xem thì tôi phải biểu diễn cho mấy người xem sao?
- Hừ, lời này của cậu là có ý gì, có bản lĩnh thật sự hay không nhìn xem thì có vấn đề gì?
- Cậu đã nói mình là cấp Phong Hào, lộ ra một chút đâu có quan hệ gì?
- Đúng đấy, không nên cố làm ra vẻ ở chỗ này.
Mấy cường giả cấp Phong Hào có chút
