Chương 49: Một Kích Giết Chết!
Ngay khi Phong Ma Thú ra sân, sức gió chung quanh trở nên mạnh hơn, trong không khí tràn ngập sát cơ.
Phong Ma Thú đúng như tên của nó, là sủng thú hệ phong (gió), hơn nữa còn mang theo danh xưng là “ma thú”, điều này đủ để chứng minh nó có bản tính hung tàn ngang ngược.
Mấu chốt nhất chính là Phong Ma Thú có cơ thể cực lớn, phía sau lưng còn có bốn cái cánh nguyên tố phong, điều này cho thấy nó đã trưởng thành!
Khi nhìn thấy Phong Ma thú, sắc mặt Tô Yến Dĩnh lập tức thay đổi.
Phong Ma Thú trưởng thành.
Đây chính là một con sủng thú cấp 5 thượng vị.
Nếu như tư chất tốt thì chiến lực của nó có thể so sánh với sủng thú cấp 6.
Với lại, không giống với Địa Tàng Đầu Đà của Lam Nhạc Nhạc, đây là loại hình sủng thú công kích, tính công kích cực mạnh!
Phải biết, Địa Tàng Đầu Đà là sủng thú hung hãn, ở trong học viện chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, nếu không phải năng lực khống chế của Lam Nhạc Nhạc quá thấp, tất nhiên cô sẽ là một trong những hạt giống đoạt giải quán quân năm nay.
Điều này không có trong tư liệu trước đó, là cậu ta cố ý cất giấu đòn sát thủ sao?
Sắc mặt Tô Yến Dĩnh khó coi.
Cô quá tự tin rồi.
Đối thủ vốn là kẻ không đáng chú ý, không nghĩ tới lại là rắn độc âm lãnh, vừa ra tay chính là đòn trí mạng!
Người xem toàn trường cũng đều sửng sốt.
Vốn cho rằng thắng bại đã phân, không nghĩ tới tình thế nghịch chuyển bất ngờ đến vậy!
- Bạn học Tô Yến Dĩnh, xin hãy phái sủng thú ra xuất chiến đi.
Trọng tài nhìn thoáng qua Phong Ma thú, ánh mắt ngưng trọng hơn nhiều, quay đầu nói với Tô Yến Dĩnh đứng một bên khác.
Tô Yến Dĩnh cắn răng, siết chặt nắm đấm.
Sủng thú xuất chiến?
Phái ai?
Con Lạc Phượng của cô chỉ vừa mới đột phá đến cấp 4, cho dù phối hợp sủng kỹ cấp cao Cực Sí Xạ Tuyến thì cũng chỉ miễn cưỡng đạt tới chiến lực cấp 5, tối đa cũng chính là cấp 5 trung vị.
Còn Bách Xỉ Ác Hổ Thú, Nham Sửu thú, tất cả đều có chiến lực cấp 4, so với Phong Ma thú kém hơn hai lần!
Cho dù Lôi Quang Thử ngộ tính yêu nghiệt, có “Lôi Ảnh Tàn Ảnh” mạnh mẽ, thế nhưng dù sao nó cũng chỉ cấp 3 mà thôi.
- Ha ha.
Cậu nam sinh mập lùn từ dưới đất bò dậy, phủi bụi trên mông, nhìn thấy sắc mặt khó coi của Tô Yến Dĩnh, cười tủm tỉm nói:
- Bây giờ thì biết tôi không ăn đồ ăn vặt trong ba năm là đáng sợ đến cỡ nào chưa?
Gương mặt Tô Yến Dĩnh có chút co rúm.
Lần này bị xấu mặt rồi.
Thật đau.
Cô không nghĩ tới mình sẽ thua bởi một đối thủ như thế này.
Tuy nhiên...
Dù có thua, cô cũng sẽ không nhận thua một cách ảo nảo như vậy.
- Ra đi!
Tinh lực trong cơ thể Tô Yến Dĩnh phun trào, cô triệu hồi Bách Xỉ Ác Hổ Thú, để nó xung phong ra trận.
Cô có ba lần cơ hội, trước tiên cô có thể để Bách Xỉ Ác Hổ Thú cùng Lôi Quang Thử lên trước, còn Lạc Phượng sẽ là quân bài then chốt.
Tăng phúc sức mạnh, tăng phúc nhanh nhẹn, tăng phúc cảm giác, tăng phúc kiên cố!
Tứ đại kỹ năng tăng phúc cơ sở đều được Tô Yến Dĩnh phủ lên cho Bách Xỉ Ác Hổ Thú, hơn nữa đều là cấp 3!
Có thể tu luyện tứ đại kỹ năng tăng phúc tới cấp 3 cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Khi tăng phúc sức mạnh bao phủ trên thân Bách Xỉ Ác Hổ, bên ngoài sân lập tức truyền đến tiếng hô, hiển nhiên là thán phục trước thành tựu kỹ năng Chiến Sủng Sư của Tô Yến Dĩnh.
Hừ!
Cậu nam sinh mập lùn thấy vậy nhướng mày, lập tức cười lạnh:
- Giải quyết nó, dùng Vạn Tượng Phong Trảm một chiêu giết chết!
Chẳng những cậu muốn thắng, mà muốn thắng một cách rung động, như thế mới đủ thoải mái!
Có như thế thì những chiến đội phía dưới đài mới khắc sâu ấn tượng với cậu!
Phong Ma Thú nhẹ nhàng trôi nổi, nhưng nó không có di chuyển.
Cậu nam sinh mập lùn giật mình, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Phong Ma Thú là cậu thuê tới, đẳng cấp rất cao, đã vượt xa bản thân cậu.
Cho nên nó mới không chịu khống chế, không để cậu điều khiển.
- Súc sinh chết tiệt!
Trong lòng cậu ta nghiến răng nghiến lợi, nhưng không dám nói ra.
Hống!
Đối diện, đột nhiên Bách Xỉ Ác Hổ Thú gào lên, đạt được tứ đại kỹ năng gia trì, chiến lực của nó lập tức bạo tăng, lông hổ xù lên, trong nháy mắt nhào tới.
Cắn xé!
Nó mở miếng máu thật to, muốn xông đến cắn Phong Ma Thú.
Hô!
Bỗng nhiên cơn gió nhẹ nhàng cuốn lên.
Một khắc sau, bỗng nhiên thân thể Bách Xỉ Ác Hổ Thú dừng giữa không trung, ngay sau đó, toàn thân nó đột nhiên bắn ra máu tươi tung tóe, tựa như bị vô số lưỡi đao vô hình chém giết.
Sau đó, thân thể của nó như bị đạn pháo đánh trúng, đột nhiên bay ngược ra ngoài.
Ầm!
Rơi xuống mặt đất, mất đi sức chiến đấu.
Miểu sát! ( giết trong nháy mắt)
Toàn trường yên tĩnh không tiếng động.
Tất cả mọi người không ngờ con Phong Ma Thú này lại hung hãn đến vậy, đây chính là sức mạnh sủng thú cấp 5 thượng vị sao.
Sắc mặt Tô Yến Dĩnh đại biến, vội vàng triệu hồi Bách Xỉ Ác Hổ Thú vào trong khế ước không gian.
Quá mạnh mẽ!
Căn bản cũng không thể địch lại!
Vốn cô còn dự định dựa vào xa luân chiến, nhưng bây giờ phát hiện ý tưởng này có chút buồn cười.
- Tôi. . .
Miệng cô đắng chát lên tiếng, chuẩn bị nhận thua.
Nhưng đúng lúc này, một trận gió nhẹ lao đến vây quanh người cô.
Trong không khí ẩn chứa sát cơ sắc bén.
Tô Yến Dĩnh sửng sốt.
Trọng tài cảm nhận được ý đồ Phong Ma Thú trước tiên, khi cảm ứng được nguyên tố phong bên người Tô Yến Dĩnh dần dần nồng đậm, sắc mặt của ông ta thay đổi.
Phốc! Phốc!
Mặt đất xung quanh Tô Yến Dĩnh xuất hiện từng vết cắt láng mịn, thân thể của cô bị phong nhận (lưỡi đao gió) vây quanh, rơi vào trung tâm vòi rồng.
- Xảy ra chuyện gì?
Người xem toàn trường kinh ngạc, không lẽ Phong Ma Thú này muốn tập kích Tô Yến Dĩnh?
Thế nhưng Tô Yến Dĩnh đã thua ván đầu tiên, còn chưa phái ra sủng thú thứ hai, đây là hành vi vi phạm nội quy.
- Mất kiểm soát rồi!
Dưới ghế khán đài, người phụ nữ có mái tóc màu đỏ nhíu mày lại, liếc mắt đã nhìn ra vấn đề.
Đổng Tùng Minh bên cạnh cũng biến sắc, vội vàng đứng lên, Tô Yến Dĩnh là thiên tài, nếu như bị thương thậm chí là chết ở chỗ này, đây chính là tổn thất to lớn của học viện!
Còn con Phong Ma Thú kia...
Bọn họ liếc sơ qua liền có thể nhìn ra thực lực giữa chủ nhân cùng sủng thú hoàn toàn không cân xứng, rõ ràng là đi thuê về.
Đáng chết!
Đổng Tùng Minh vỗ lên bàn một cái, lập tức dùng tinh lực truyền âm để trọng tài chế phục Phong Ma Thú.
Lúc này, không ai chú ý tới, ngay khi nguyên tố phong dựa sát vào Tô Yến Dĩnh, bỗng nhiên bên chân cô có một cái bóng nhỏ bò lên, đúng là Lôi Quang Thử.
Toàn thân lông tơ nó lóe sáng, bên trong mắt chuột nhỏ đột nhiên toát ra sự khát máu, vô cùng bạo ngược, dữ tợn!
Ánh mắt phiếm hồng dữ tợn khóa chặt Phong Ma Thú.
Giết chóc!
Giết chóc!
Bị sát ý của Phong Ma Thú kích thích, hóc- môn trong cơ thể nó tăng cao, trong đầu chỉ còn lại giết chóc!
Nó nhớ được nhân loại kia chỉ huy, khi đó nó điên cuồng công kích không ngừng nghỉ.
Giết giết giết!
“Chi!"
Không ai nghe thấy một tiếng kêu ngang ngược này, nhưng đột nhiên một tiếng sấm nổ vang lên, sau đó từng con từng con lôi xà (rắn điện) lao ra đánh nát phong nhận (lưỡi đao gió) quấn quanh người Tô Yến Dĩnh.
- Hả?
Trọng tài vừa mới chuẩn bị xuất thủ đã dừng lại, ngây người ra.
Vèo!
Lúc này, trong nháy mắt lôi điện co vào thành một điểm, đột nhiên biến mất.
Hết thảy giống như ảo giác!
Nhưng mà, bên ngoài bốn năm mét, ánh chớp hiện ra!
Nhưng vừa hiện lên lại một lần nữa biến mất!
Lôi Thiểm!
Dưới đài, người phụ nữ tóc đỏ đột nhiên đứng lên, vẻ mặt khó tin, hai mắt trừng to.
Lóe! Lóe! Lóe!
Lôi điện lấp lóe liên tục mấy lần, ngay khi Phong Ma thú còn đang ngây người, bỗng nhiên một đường lôi điện đậm đặc đến cực điểm xuất hiện phía sau nó, một đường chém xuống!
Bành!
Điện quang chói mắt chiếu sáng cả hội trường!
Khi điện quang biến mất, tất cả mọi người đều nhìn thấy một thân thể khổng lồ bị điện giật cháy khét trên mặt đất, đó chính là Phong Ma Thú.
Lại là miểu sát!
Toàn trường yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi cũng.
Chương 50: Thập Phương Lôi Ngục
Tất cả học viên ở đây đều trợn tròn mắt, một màn này quả thực quá kinh diễm, thực sự là không thể nào tưởng tượng nổi!
Đường đường là một Phong Ma Thú trưởng thành cấp 5, vậy mà lại bị một con Lôi Quang Thử đánh bại, hơn nữa còn bị hạ gục trong nháy mắt!
Nếu không phải là bọn họ tận mắt nhìn thấy thì liệu ai dám tin rằng đây là sự thật?
Điều này chẳng khác nào một con kiến có thể nâng được cả một con voi, hơn nữa còn thuận tay ném qua vai một cách nhẹ nhàng!
Trong lúc tất cả người vây xem thi đấu còn đang rơi vào trạng thái rung động, trọng tài là người lấy lại phản ứng đầu tiên.
Khi nhìn sát ý hung ác tỏa ra từ con Lôi Quang Thử, ông trọng tài lộ vẻ mặt kinh ngạc.
Đúng lúc này, Lôi Quang Thử vẫn còn đang không ngừng bắn ra những tia điện quang, hơn nữa còn mang theo sát khí đậm đặc, nó chầm chậm đến gần Phong Ma Thú đang nằm trên mặt đất chưa rõ là còn sống hay đã chết, có vẻ như là chuẩn bị đánh một kích trí mạng.
Chẳng lẽ nó muốn giết chết Phong Ma Thú?
Trọng tài hơi khiếp sợ, sau đó ông ta lập tức nhìn về phía chủ nhân của Lôi Quang Thử, chẳng lẽ là cô gái ra lệnh cho nó?
Phải biết rằng trong lúc thi đấu, nếu có ý định đánh chết sủng thú của đối phương thì sẽ bị tước đi quyền thi đấu, hơn nữa sau khi trận đấu kết thúc sẽ bị xử rất nghiêm khắc.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô gái, trọng tài lại một lần nữa sững sờ, có chút mê man không biết chuyện gì đang xảy ra.
Con Lôi Quang Thử này không phải là sủng thú của cô gái đó sao?
Sao cô lại kinh ngạc như thế?
Chẳng lẽ ngay cả sủng thú của mình có thực lực như thế nào cô gái này cũng không biết?
Tình huống thực sự cấp bách nên trọng tài không kịp suy nghĩ nhiều, cũng không có thời gian đi kêu cô gái còn đang thất thần kia để cô điều khiển Lôi Quang thử dừng lại.
Ông ta nhanh chóng dùng ý niệm truyền lệnh cho sủng thú của mình,
- Nhanh đi.
Ý niệm vừa truyền đi, trong không khí nổi lên một trận cuồng phong.
Vèo!
Trên sân đấu chợt xuất hiện một cơn lốc xoáy vô cùng mạnh liệt như muốn cuốn theo tất cả mọi thứ, có thể thấy ở trung tâm của cơn lốc chính là một con phi điểu gần như trong suốt. Tốc độ bay của nó vô cùng nhanh, thậm chí còn nhanh hơn so với tốc độ của máy bay chiến đâu.
Ngay khi vừa bay đến đài thi đấu nó liền chậm rãi tiếp cận Phong Ma Thú, lúc này Lôi Quang Thử bỗng nhiên dừng lại, nó ngẩng dầu lên, đôi mắt khát máu nhìn chằm chằm vào phi điểu đang bay tới.
Tư tư! (tiếng lôi điện chớp giật)
Lôi điên cuồng bạo lại một lần nữa được phóng ra từ cơ thể nó.
Giết!
Bất luận kẻ nào có ý đồ tấn công nó đều phải chết!
Đây chính là điều nó học được sau khi trải qua huấn luyện đau đớn gian khổ, hiện tại đã trở thành bản năng của nó.
Bành!
Lôi điện trên cơ thể nó đột nhiên bắn ra hóa thành một đạo kình lôi mạnh mẽ mà chuẩn xác đánh trúng con phi điểu đang bay tới.
Là sủng kĩ cao cấp, Thập Phương Lôi Ngục!
Oanh!
Lôi điện đánh tới phi điểu với tốc độ vô cùng nhanh, ngay cả mắt thường cũng khó mà nhìn rõ được, phi điểu phản ứng cũng rất nhanh nhưng vẫn không thể nào tránh thoát được. Gió lốc bao bọc bên ngoài phi điểu trong nháy mắt liền bị đánh tan.
Cùng lúc đó, cơ thể nó đang bay về phía trước cũng bị cưỡng ép dừng lại, hai cánh cùng với một ít lông vũ bị lôi điện xẹt qua xuất hiện vết cháy.
- Phong Thần Điểu...
Hai con ngươi của trọng tài liền co rút lại, trong mắt chỉ còn sự kinh ngạc.
Con Lôi Quang Thử này vậy mà đánh Phong Thần Điểu bị thương?
Hơn nữa, nó vậy mà phát hiện được hành tung của Phong Thần Điểu?
Phải biết rằng, Phong Thần Điểu là sủng thú mang huyết thống vô cùng thuần khiết, hơn nữa Phong Thần Điểu của ông đã sớm trưởng thành, là sủng thú cấp 7, tốc độ của nó chính là nhanh nhất trong tất cả các loại sủng thú. Vì vậy cho dù là sủng thú có cùng cấp bậc cũng chưa chắc theo kịp tốc độ của nó chứ nói gì đến sủng thú có cấp bậc thấp hơn.
Hơn nữa còn là một con Lôi Quang Thử có cấp bậc kém xa nhiều như vậy!
- Là “Thập Phương Lôi Ngục”!
Dưới khán đài, người phụ nữ tóc đỏ cùng với bọn người Đổng Tùng Minh đều ngạc nhiên trừng to hai mắt.
Mới vừa rồi gặp được một trong mười bí kỹ của hệ lôi là “Lôi Thiểm”, hiện tại lại xuất hiện sủng kỹ cấp 8 “Thập Phương Lôi Ngục”?
Phải biết rằng sủng kỹ này không hề thua kém so Lạc Phượng lĩnh ngộ ra Cực Sí Xạ Tuyến!
- Li! (tiếng chim kêu)
Phong Thần Điểu vuốt cánh, hai mắt màu xanh lục nhìn chằm chằm Lôi Quang Thử, khi nhìn vào đám lôi điện đang lượn lờ quanh thân ảnh Lôi Quang Thử, nó cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm.
Là một sủng thú cao cấp, sự thông minh của nó đã có thể so sánh với một đứa trẻ rồi, loại sủng thú cấp thấp như Lôi Quang Thử nó đã gặp rất nhiều, nhưng lại không nghĩ tới tại giờ phút này nó lại bị một sủng thú cấp thấp như vậy đánh bị thương!
Phẫn nộ!
Nó cảm thấy tôn nghiêm của mình cũng như tôn nghiêm của sủng thú cao cấp đang bị một sủng thú cấp thấp khiêu khích!
Hô!
Lực lượng nguyên tố phong (gió) vô cùng nồng đậm tỏa ra vây quanh sân thi đấu, trận gió này còn mạnh hơn rất nhiều so với cơn gió Phong Ma Thú đã tạo ra lúc trước, cỗ năng lượng này vô cùng khí thế cùng uy áp đến nỗi nếu Phong Thần Điểu muốn, nó hoàn toàn có thể thổi bay cả sân thi đấu trong nháy mắt.
Đây chính là lực lượng của sủng thú cấp cao!
Nhận thấy Phong Thần Điểu đang phẫn nộ trọng tài liền tiến lên, vội vàng dùng ý niệm trấn an nó, đồng thời cũng vội vàng quay nhìn Tô Yên Dĩnh đang đứng ngẩn người bên kia nói:
- Mau ngăn nó lại!
Nghe được tiếng kêu của trọng tài, Tô Yên Dĩnh mới khôi phục lại tinh thần, tất cả những chuyện phát sinh trong nháy mắt khiến cô không kịp phản ứng lại.
- Tại sao trọng tài lại ra tay?
Tâm trí của Tô Yên Dĩnh vẫn đang dừng lại ở việc trọng tài đột nhiên lao lên sân thi đấu, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, vội dùng ý niệm truyền cho Lôi Quang Thử bảo nó quay trở lại bên người mình.
Thu được ý niệm của chủ nhân, những tia giết chóc trong mắt Lôi Quang Thử dần dần dịu xuống, cơ thể nhanh chóng nhảy lên chạy về bên chân Tô Yên Dĩnh.
Nhìn thấy Lôi Quang Thử không bị mất khống chế, trọng tài nhẹ nhàng thở ra một hơi, ngay sau đó liền ý thức được mình thế mà bị một con Lôi Quang Thử làm cho khẩn trương, không khỏi cứng họng, đồng thời cũng cười khổ trong lòng.
- Trận đấu này, Tô Yên Dĩnh đồng học chiến thắng.
Trọng tài ho nhẹ một tiếng, liền thông báo kết quả trận đấu.
Nhưng toàn trường vào lúc này lại không hề có tiếng reo hò nào, tất cả đều im lặng, vô cùng quỷ dị.
Nhưng chủ yếu là trận đấu này quả thực quá mức quỷ dị.
Một Lôi Quang Thử tại sao có thể đánh bại Phong Ma Thú, hơn nữa hình như còn có thể đấu lại Phong Thần Điểu của trọng tài?
Tất cả học viên của học viện đều một bộ không nghĩ ra cũng không hiểu gì.
Sau khi im lặng bảy tám giây, cũng không biết ai dẫn đầu vỗ tay, ngay sau đó tiếng vỗ tay càng ngày càng lớn đồng thời còn có cả tiếng hoan hô không ngừng vang lên.
Tuy rằng xem không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng bọn họ cũng không thể không thừa nhận rằng trận chiến này quá xuất sắc, biến đổi bất ngờ, vượt xa dự đoán của tất cả mọi người có mặt, làm cho bọn họ được mở rộng tầm mắt.
Tô Yến Dĩnh nhìn Lôi Quang thử bên chân mình, tròng lòng mờ mịt.
Tuy rằng nhừng thứ ghi trong sách có điểm phóng đại nhưng cô cũng rất rõ ràng Phong Ma Thú có bao nhiêu nguy hiểm cùng đáng sợ. Thế nhưng loại sủng thú đáng sợ này vậy mà bị Lôi Quang Thử của cô đánh bại. Hơn nữa còn là bị hạ gục trong nháy mắt.
Nghĩ đến Địa Tàng Đầu Đà lúc trước đối mặt với Phong Ma Thú còn run bần bật, Tô Yên Dĩnh cúi đầu nhìn nó, bề ngoài không hề có gì kì lạ nhưng lại có cảm giác nhìn không thấu.
Đứa nhỏ này...
Nó đến tột cùng có bao nhiêu lực lượng?
Cô đột nhiên nhớ tới cái cửa hàng Sủng thú kia, trong lòng không khống chế được hơi rùng mình.
Có thể huấn luyện một con Lôi Quang Thử bình thường đến tình trạng này, đối phương đến tột cùng là thần thánh phương nào?
Cô có nghe qua, có một số cao nhân thích sống ẩn dật trong thành thị, chẳng lẽ cô gặp được cao nhân như vậy?
Đây thật sự chỉ là Lôi Quang Thử sao?
- Chẳng lẽ là Lôi Quang Thử biến dị?
Dưới đài thi đấu, người phụ nữ tóc đỏ cùng đám người phó hiệu trưởng Đổng Tùng Minh cũng dần dần lấy lại tinh thần.
Nhớ lại lúc trước Lôi Quang Thử có thể thi triển ra bí kỹ lôi Hệ “Lôi Thiểm”, đủ khiến cho bọn họ có cảm giác như đang nằm mơ.
Cho dù là một sủng thú cao cấp chỉ nắm giữ một bí kỹ như vậy cũng đã đủ làm cho những người khác khiếp sợ cùng hâm mộ!
- Rốt cuộc thì con vật nhỏ này nắm giữ bao nhiêu sủng kỹ cao cấp?
Một người đàn ông khôi ngô không nhịn được hỏi.
Mặt khác mấy người khác cũng liếc nhau, khóe miệng không ngừng giật giật, tính cả trước đó thi triển “Lôi Ảnh Tàn Ảnh” cùng với “Lôi Đoạn”, lại thêm “Thập Phương Lôi Ngục” mới vừa thi triển…chuyện này, mẹ nó đúng là nghịch thiên aaaaaaaaa!
- Đáng tiếc, một tư chất yêu nghiệt như thế vậy mà lại nằm trên thân một con Lôi Quang Thử, nếu đổi lại là một sủng thú khác thì dù là sủng thú huyết thống cấp trung cũng bán được với giá vô cùng cao!
Người phụ nữ tóc đỏ thổn thức nói.
- Đổng hiệu trưởng, chúng ta nói chuyện riêng một chút.
Người đàn ông khôi ngô nói.
Mấy người khác nghe thế cũng nhao nhao phóng ánh mắt đến, người phụ nữ tóc đỏ hừ lạnh nói:
- Tranh tài vẫn còn chưa xong đâu, chưa gì đã gấp như vậy.
- Mấy vị, Chiến ĐộiXích diễm chúng tôi muốn người này.
Một thanh niên tay quấn đầy băng vải lạnh lùng nói ra.
- Hừ.
Mấy người khác nhếch môi cười nhạo, cũng chẳng buồn trả lời lại.
Muốn sao?
Còn phải xem bọn họ có đồng ý hay không, ở đây ai sợ ai?
Chương 51: Khai Hoang
Cùng lúc đó, bên trong Cửa Hàng Sủng Thú Tiểu Tinh Nghịch nằm trên phố Hoa Đào.
Tô Bình đang ngồi trước màn hình máy vi tính vừa xem phim, vừa tu luyện.
Lần trước máy tính bị hư do có vi rút đã được cậu mang đi sửa lại rồi, nhưng chỉ cài lại hệ điều hành mà tốn mất bảy mươi tệ làm đau lòng không thôi, cứ nghĩ đến là lại thấy đau rồi!
- Ừm, không tồi, mạnh hơn chút đi...
Từ trong máy tính truyền ra một giọng nói cực kì mềm mại và trong trẻo.
Lúc này, chỉ thấy trong video là hình ảnh một con Xạ Hương Miêu (mèo) lông tóc hồng nhạt nằm sấp trên bàn, đứng bên cạnh là một chàng trai đang dùng phương thức kỳ lạ vuốt ve chân trước của nó.
Ngoài ra còn có một người đàn ông trung niên ở đó, thình thoảng lại gật đầu, rồi chỉnh sửa lại phương pháp vướt ve của cậu ta cho đúng.
- Cái này mà cũng được gọi là huấn luyện?
Tô Bình xem mà cạn lời.
Trong đoạn video này có giới thiệu cậu thanh niên đó thông qua phương thức vuốt ve, sau đó lại rót tinh lực của mình vào cơ thể của Xạ Hương Miêu để chải vuốt kinh mạch ở chân trước của nó. Hơn nữa theo người đàn ông trung niên đã đạt danh hiệu Bồi Dưỡng Sư cấp trung kia nói, cứ tiến hành như vậy trong một khoảng thời gian dài chắc chắn có thể khiến cho sức mạnh ở chân trước của Xạ Hương Miêu tăng lên.
Chỗ khó khăn nhất trong phương pháp này chính là người thực hiện phải cực kỳ nắm rõ cấu tạo cơ thể của tinh sủng, nếu không khi rót tinh lực vào sẽ không thể hấp thu, hơn nữa còn phản tác dụng.
Tô Bình cũng không có hứng thú nào đối với việc học tập thủ pháp này, cậu trực tiếp tua nhanh sau đó kéo xuống các video phía dưới liền nhìn thấy một đoạn video được quay vào mấy tháng sau.
Vẫn cậu thanh niên kia, cậu ta lấy một cái thước để tiến hành đo đạc chân trước của Xạ Hương Miêu sau một thời gian được bồi dưỡng, kết quả đo được là…mười hai centimet!
So với những con Xạ Hương Miêu bình thường thì lớn hơn đúng hai centimet!
Tiếp đó là mấy đoạn video ngắn để so sánh lực công kích bằng chân trước của Xạ Hương Miêu trước và sau khi đào tạo theo phương thức vuốt ve ở video trước…cuối cùng chính là tổng kết lại và đưa ra kết luận lực công kích của chân trước tăng thêm một phần năm.
Mà chỉ tốn thời gian ba tháng để huấn luyện.
Lại nhìn xuống dưới video là những bình luận điên cuồng gào thét
- Lâm đại đại quá lợi hại (like 238 lần)
- Thật muốn trở thành Xạ Hương Miêu (like 529 lần)
- Thật sự là dài hơn 2 centimet? Bỗng nhiên tôi có một ý nghĩ điên rồ (like 1073 lần).
Đủ loại bình luận như mưa bom bão đạn, Tô Bình thật sự cạn lời với đám người này rồi.
Chỉ có nhiêu đây đã kêu là lợi hại?
Mất những ba tháng!
Mỗi ngày đều phải hao tổn tinh lực của Bồi Dưỡng Sư lại còn trong thời gian dài như vậy mà chỉ có thể tăng thêm một phần năm lực công kích của chân trước?
Lại nhìn vô số bình luận quỳ liếm kia, Tô Bình có cảm giác hơi cay mắt.
Cậu tắt video đi, bỗng nhiên trong đầu cậu nhảy ra một cái bóng đèn sáng chói.
Phải biết rằng đã mấy ngày rồi cửa hàng không có cuộc làm ăn nào, điều này khiến cậu buồn bực không thôi, tuy người ta vẫn thường nói “rượu ngon không sợ ngõ sâu”, nhưng cậu cũng không có thời gian mà chờ nó chậm rãi lên men.
- Phát tờ rơi trên phố không có nhiều hiệu quả lắm, hơn nữa còn chưa có người nào tin tưởng, nhưng nếu mình cũng đăng video trên mạng để tuyên truyền, như vậy cũng là một hình thức quảng cáo rất tốt.
Tô Bình thầm nghĩ trong lòng.
Tuy rằng hiện tại trong cửa hàng không có cái gì tốt để quay chụp, cậu cũng không quá am hiểu kỹ xảo huấn luyện, nhưng cậu có thể quay nơi mà cậu dùng để huấn luyện sủng thú nha.
Đối với một Bồi Dưỡng Sư mà nói, ngoài một số phương pháp bồi dưỡng bí truyền không thể lộ ra ngoài thì quan trọng nhất chính là những phương pháp bồi dưỡng căn bản.
Môi trường bồi dưỡng căn bản đối với sủng thú có ảnh hưởng rất lớn, đây cũng chính là lý do giải thích vì sao mà trong khoảng thời gian ngắn ngủn có mấy ngày mà Tô Bình đã khiến cho thực lực của Lôi Quang Thử và Tiêu Khô Lâu tăng lên mấy cấp.
- Phương thức này còn hơn kiểu bồi dưỡng căn bản của mấy Bồi Dưỡng Sư kia gấp mấy lần, nơi cậu dùng để bồi dưỡng sủng thú hoàn toàn khác so với thế giới này, hoàn toàn là một thế giới khác, diện tích vô cùng rộng, chắc chắn có thể hấp dẫn được người xem.
- Như vậy về sau mỗi lần mình đi huấn luyện sẽ bỏ một cái máy ảnh vào trong không gian chứa đứng, sau đó lấy ra quay lại phong cảnh cùng sủng thú ở nơi đó rồi mang về biên tập chỉnh sửa lại, như vậy liền có thể phát video để tuyên truyền rồi.
- Tuy nhiên có một vài chỗ đặc thù ở nơi đó không thể quay chụp phát ra ngoài, chẳng hạn như Hỗ Độn Tử Linh giới, mặt trăng đỏ như máu di chuyển giữa bầu trời thực sự là quá mức chấn động, hơn nữa nhìn qua là phát hiện nơi này không thuộc Lam Tinh (tinh cầu màu lam).
Tô Bình càng nghĩ càng thấy biện pháp này có thể thực hiện, về phần làm sao quay, quay thế nào, thì đến lúc đó lại tính.
Nghĩ là làm, cậu liền vào một trang web hiện đang hót để đăng kí tài khoản.
“Xin điền tên đăng nhập vào.”
- Đẹp trai siêu đẹp trai siêu mỹ nam vô địch.
“Tên đăng nhập này đã được đăng ký.”
Mụ nội nó!
Là ai không biết xấu hổ như vậy lại đi giành biệt danh của ông mày?
Tô Bình nhướng mày.
Rơi vào suy tư.
Một lát sau, cậu lần nữa nhập vào một cái tên.
- Đẹp trai đẹp trai siêu đẹp trai.
“Tên đăng nhập này đã được đăng ký”
- Siêu đẹp trai đã online.
“Tên đăng nhập này đã đăng ký…”
- Quá đẹp trai phải làm sao.
“Tên đăng nhập này đã đăng ký…”
Sau nửa tiếng đồng hồ,
Cuối cùng Tô Bình cũng đăng ký thành công.
Tuy nhiên thông qua lần đăng ký tài khoản này đã để hắn thấy rõ bộ mặt của cái thế giới này à.
Thế giới này có quá nhiều người mặt dày không biết xấu hổ!
Lúc này cả thể xác và tinh thần của cậu đều vô cùng mệt mỏi, thở dài một tiếng, Tô Bình đăng nhập vào trong tài khoản vừa tạo, liền nhìn thấy sách hướng dẫn cách đăng cùng phát video.
Cũng không quá phức tạp, cậu nhìn một lần liền học được, vấn đề quan trọng bây giờ là quay video.
- Hiện tại không có khách hàng yêu cầu bồi dưỡng sủng thú nên nếu bây giờ đi vị diện bồi dưỡng thì có hơi thua thiệt, hơn nữa còn phải chuẩn bị một cái máy ảnh HD…
Nghĩ đến việc mua máy ảnh, Tô Bình lại thấy đau đầu.
Mua một cái máy ảnh xịn thì không được, dù sao rẻ nhất cũng phải mấy ngàn tệ.
Nhưng tất cả tiền trong cửa hàng cậu đều dùng để đổi thành năng lượng, cho dù chưa chuyển đổi cũng không có khả năng mang đi mua máy ảnh. Cho nên trước mắt chỉ có thể hỏi xin tiền trong nhà để mua máy ảnh.
- Đúng rồi, lần trước mẹ có chuyển cho mình 20 ngàn tệ để mua sủng thú con, nhưng hiện tại trong cửa hàng mình đã có thể thai nghén sủng thú, sinh ra sủng thú con, vậy nên chỗ tiền kia có thể sử dụng.
Nghĩ đến đây, Tô Bình thở nhẹ một hơi, như vậy vấn đề máy ảnh đã được giải quyết.
Tiếp theo là suy nghĩ xem nên đến vị diện bồi dưỡng nào để tiến hành quay chụp.
Ông!
Đột nhiên ngoài cửa tiệm truyền đến tiếng động cơ của xe thể thao.
Đang suy nghĩ bị đánh gãy, Tô Bình khẽ nhíu mày nhìn ra ngoài, liền thấy một chiếc xe thể thao dừng ở ngoài cửa hàng của cậu.
Thính giác nhạy bén hơn người khiến cho cậu có thể nghe rõ âm thanh mở cùng đóng cửa xe, sau đó có hai bóng người đi vào cửa hàng của cậu.
- Ông chủ.
Một người có giọng nói trong trẻo chào hỏi.
Tô Bình ngẩng đầu lên, lập tức nhận ra đây chính là hai anh em đến gây chuyện lần trước.
Nói đến đây, cậu vẫn phải thật cảm ơn hai người này, nếu không có bọn học chọc cho hệ thống tức giận thì cậu làm sao có cơ hội được miễn phí tiến vào một vị diện tùy ý cơ chứ.
- Ông chủ, lại có thêm không ít hàng mới nha.
Phạm Tiểu Ngư vừa tiến vào cửa hàng liền thấy những kệ hàng vô cùng phong phú, liền cười nói.
Nhưng khi cô cẩn thận nhìn giá của từng món hàng thì nụ cười trên môi cứng đờ.
Mụ nội nó!
Mới mấy ngày không đến, đồ vật trong này càng ngày càng quý giá?
Tuy nhiên, khi nhớ lại lợi ích mà món hàng lần trước mang tới, Phạm Tiểu Ngư nhanh chóng lấy lại tinh thần, hai mắt phát ra ánh sáng.
- Ông chủ, đã lâu không gặp.
Phạm Ngọc Kinh cười ha hả nói, cậu ta tự nhiên như là việc lần trước mình bị đánh gãy tay chưa hề phát sinh.
Tô Bình nhìn lướt qua cánh tay của cậu ta, thấy nó đã được chữa trị hơn nữa còn khôi phục lại như ban đầu rồi.
Không thể không nói, kỹ thuật trị liệu ở thế giới này vô cùng tốt, cho dù có bị gãy tay gãy chân nặng hơn nữa cũng có thể chữa khỏi như ban đầu, cái khó khăn nhất chính là bỏ tiền.
- Hai người muốn mua gì?
Vừa nhìn thấy vẻ mặt của bọn họ, Tô Bình liền biết hơn phân nửa là họ đã nếm được mùi vị ngon ngọt, cũng biết sủng thực ở của hàng của cậu đều vô cùng quý giá.
Suy đoán của Tô Bình không sai, lần này Phạm Ngọc Kinh đến đây là muốn mua một ít sủng thực khác ở của hàng của Tô Bình.
Lần trước mua Thất Thải Phật Tâm Diệp, khi trở về cậu ta liền trực tiếp cho sủng thú của mình dùng, cũng không biết biết có phải do trùng hợp hay không, sau khi dùng không bao lâu thì trong một lần chiến đấu nó ngoài ý muốn lĩnh ngộ được sủng kỹ mới.
Tuy rằng không phải là sủng kỹ cao cấp trân quý gì nhưng cũng đủ để người ta kinh hỉ. (kinh ngạc + vui mừng).
Cho nên lần này cậu ta tới đây mang theo ý tưởng muốn mua một ít sủng thực về thí nghiệm, chẳng qua đây chỉ là lý do phụ, còn lý do chính cậu ta đến đây là…
- Ông chủ, không biết cậu có hứng thú với khai hoang hay không?
Phạm Ngọc kinh dùng ánh mắt mong đợi nhìn Tô Bình.
Chương 52: Vết Rách Tinh Không
- Khai hoang?
Tô Bình sững sờ.
Bên trên Lam Tinh này, ngoài khu căn cứ nơi con người sinh sống thì còn lại đều là hoang dã, hoang dã lại phân ra các khu vực khác nhau, toàn cầu tổng cộng có hơn năm trăm hoang khu.
Hoang khu không thích hợp để con người sinh sống.
Hoang khu hình thành có hai nguyên nhân, thứ nhất là con người đã từng bộc phát chiến tranh tạo thành thương tích, khoa học kỹ thuật ô nhiễm xâm hại, khiến cho đất đai không thể ở được.
Nguyên nhân thứ hai chính là khu vực kia xuất hiện khá nhiều vết rách tinh không, thuộc khu vực không ổn định.
Vết rách tinh không chính là nơi có những khe hở không gian vặn vẹo, những khe hở không gian này thông hướng tới từng địa phương thần bí không biết rõ.
Có khi thông tới lục địa kỳ quái trôi lơ lửng trong tinh không, bên trong có ác thú hung hãn.
Có khi lại thông tới tử tinh (tinh cầu chết) chưa được thăm dò trong địa đồ Liên Bang, không có bất kỳ thực vật cùng sinh vật tồn tại.
Còn thông hướng đến hằng tinh mặt trời, đi vào cũng sẽ bị hủy diệt!
Những nơi bí ẩn chưa được biết đến này đại đa số đều tồn tại Tinh Sủng mãnh mẽ, Lam Tinh có khá nhiều Tinh Sủng cũng đều bắt nguồn từ những thế giới không biết rõ bên trong tinh không này.
Vết nứt tinh không lại giống như là một cổng truyền tống, liên thông đến những vùng đất không biết rõ này.
Tại hoang khu có vết rách tinh không nguy hiểm, cơ bản đều sẽ xây dựng cứ điểm để phòng thủ, có quân đội Liên Bang đóng giữ để tránh những sủng thú hung hãn hoang dại còn chưa được thuần phục lẻn đến căn cứ con người cư trú tàn sát bừa bãi.
Khi hoang khu xuất hiện, chính phủ Liên Bang cũng thành lập các bộ phận đặc biệt chuyên càn quét hoang khu, giữ gìn ổn định nơi này.
Người trong bộ phận này gọi chung là Khai Hoang Giả (người khai hoang).
Khai Hoang là một nghề nghiệp cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng có phần thưởng khá lớn.
Khu căn cứ sinh hoạt của Khai Hoang Giả có được rất nhiều phúc lợi, mỗi tháng còn có trợ cấp và ban thưởng phong phú, trong những tình huống đặc biệt đều có được quyền lực ưu đãi.
Đối với người bình thường mà nói, biện pháp tốt nhất để nhận được tiền tài cùng quyền thế địa vị chính là gia nhập chiến đội Khai Hoang, trở thành một Khai Hoang Giả, dù chỉ là một Khai Hoang Giả bình thường thì địa vị cũng cao hơn quân nhân, nếu như lập được công trạng, thân phận kia càng ghê gớm hơn, ngay cả thị trưởng cũng phải khách khí tiếp đãi.
- Không sai.
Phạm Ngọc Kinh thấy Tô Bình còn đang cân nhắc, liền vội vàng nói:
- Ông chủ, với thực lực của cậu, ở chỗ này mở cửa hàng không cảm thấy đại tài không có đất dụng võ sao? Chiến đội khai hoang chúng tôi rất thiếu cao thủ giống như cậu, nếu như cậu có thể tới, hết thảy đãi ngộ đều tùy cậu đưa ra, tôi tin tưởng tiền kiếm được tuyệt đối cao hơn gấp trăm lần so với bây giờ.
Tô Bình lấy lại tinh thần, hờ hững nói:
- Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú.
Đi khai hoang sao?
Nói đùa, có thể nhàn nhã nằm ở nhà kiếm tiền, tại sao phải chạy đến hoang khu nguy hiểm để mạo hiểm chứ?
Phải biết hoang khu là một nơi thế nào, nơi đó không có gì có thể đảm bảo.
Lỡ như xui xẻo gặp phải quái vật cấp Vương Thú, đến lúc đó cái mạng nhỏ không còn.
Phạm Ngọc Kinh sửng sốt.
Không nghĩ tới Tô Bình sẽ cự tuyệt dứt khoát như vậy.
Chẳng lẽ cậu ta không cần tiền?
Cũng phải, với thực lực Tô Bình trước đó phế bỏ cánh tay của mình, muốn kiếm tiền cũng không khó.
Đối với loại cao thủ này mà nói, có lẽ chỉ muốn làm những việc có tính khiêu chiến.
Phạm Ngọc Kinh suy nghĩ một chút, lại nói:
- Gần đây trụ sở hoang khu của thành phố Long Giang chúng ta có chút biến cố, xuất hiện không ít Tinh Sủng cấp cao, tôi cảm thấy đây là cơ hội thật tốt để rèn luyện, cậu có hứng thú không?
“...”
Tô Bình nhìn anh ta giống như nhìn tên ngốc.
Đã xuất hiện biến cố nguy hiểm như vậy, anh còn gọi tôi đi làm gì?
Chẳng lẽ trong đầu anh bị thủng lỗ?
Còn rèn luyện? Luyện cái đầu anh!
- Tôi muốn nói ba chữ.
Tô Bình nói.
- Gì?
Hai mắt Phạm Ngọc Kinh sáng lên, chẳng lẽ cậu ta đồng ý rồi?
Mặt Tô Bình không biểu tình gì nói:
- L-Ă-N.
Phạm Ngọc Kinh ngạc nhiên vô cùng.
- Sao anh lại mắng chửi người chứ?
Phạm Tiểu Ngư bên cạnh kịp phản ứng, tức giận nói.
Tô Bình hờ hững nói:
- Hai người vẫn nên xem hàng đi, nếu như không chuyện gì khác thì có thể đi rồi.
Phạm Ngọc Kinh nhìn Tô Bình không chút dao động, khẽ cười khổ, không nghĩ tới tiền cùng khiêu chiến cũng không thể gợi lên hứng thú trong lòng người này, xem ra chuyến này tới đây thất bại rồi.
Thở dài một cái, anh ta đắng chát nói:
- Kỳ thật, tôi mời ông chủ cũng là hành động bất đắc dĩ, bởi đêm qua trụ sở hoang khu bên ngoài thành phố Long Giang chúng ta xuất hiện một vết rách tinh không.
- Chiến đội của chúng tôi vào bên trong khai hoang thăm dò, nhưng bởi vì hoàn cảnh không quen nên có hai đồng đội ngoài ý muốn bị thương, thật xui xẻo bởi có một sủng thú của chúng tôi lạc vào bên trong, cho nên chúng tôi phải nhanh chóng đi vào một chuyến để tìm lại sủng thú.
- Nhưng hai người đồng đội kia đều bị thương, chúng tôi nhất thời không tìm được chiến lực khác bổ sung vào, cho nên tôi mới nghĩ tới ông chủ, vốn cho rằng cậu sẽ có hứng thú.
Tô Bình nhíu mày, không chút phản ứng.
Chuyện này cũng không có quan hệ gì đến bản thân mình, không cần thiết dính vào.
Đồng tình sao?
Có một chút, nhưng chỉ vẻn vẹn giới hạn ở đồng tình.
Không phải đồng tình với đồng đội của đối phương, mà là đồng tình với sủng thú bị nhét ở bên trong vết rách tinh không kia.
Nghĩ đến cảm giác cô đơn bất lực của nó lúc này, đôi lông mày của Tô Bình nhíu sâu hơn, chiến đội khai hoang này thăm dò là vì tiền, bọn họ không có bản lĩnh mà còn tham lam, nhưng sủng thú thì vô tội.
- Thật có lỗi, tôi bất lực.
Tô Bình mặt lạnh cự tuyệt.
Phạm Ngọc Kinh có chút mất mát, lại không nói gì thêm.
Phạm Tiểu Ngư nhìn Tô Bình một chút, cũng không nói gì, cũng không trách đối phương máu lạnh được, cô biết khai hoang là việc nguy hiểm đến cỡ nào, Tô Bình không nguyện ý cũng bình thường.
"Tinh!"
"Chúc mừng kí chủ phát động nhiệm vụ phụ, tìm kiếm sủng thú lưu lạc."
"Nhiệm vụ được ban thưởng: Một bản bí kỹ Thần Ma Đoán Thể."
"Nhiệm vụ thất bại: Kí chủ giảm xuống 10 điểm."
Trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống.
Tô Bình vô cùng ngạc nhiên.
Sao bỗng nhiên lại phát động nhiệm vụ rồi?
- Hệ thống, không lầm chứ, tôi có thực lực gì mà giúp bọn họ tìm sủng thú lưu lạc, đây không phải là muốn tôi đi tìm đường chết sao?'
Tô Bình không kìm được kêu lên.
Hệ thống lạnh nhạt nói:
"Làm chủ cửa hàng sủng thú, cho dù chuyện gì dính dáng đến sủng thú cũng không thể xem nhẹ, xin kí chủ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ."
- Mụ nội nó...
Tô Bình muốn chửi lại không được chửi, trong lòng tức đến phát bực.
Cậu chỉ là chiến lực cặn bã 3.5, để cậu đi khai hoang, chuyện này cùng đưa đồ ăn cho dã thú có khác nhau chỗ nào?
Cậu muốn trực tiếp từ bỏ nhiệm vụ.
Nhưng nhìn thấy trừng phạt khi thất bại cậu lại có chút do dự.
Thất bại thì điểm đánh giá sẽ bị giảm xuống.
Cái hệ thống dỡ hơi này cứ một mực nhắm vào điểm của cậu.
Với lại, nhiệm vụ ban thưởng dường như có lai lịch cũng không nhỏ.
Trong lòng đấu tranh tư tưởng hồi lâu, Tô Bình nghiến răng, mới hỏi Phạm Ngọc Kinh:
- Ạnh nói chút về tình huống bên trong vết rách tinh không kia xem, còn nữa, mọi người lạc mất sủng thú gì?
Phạm Ngọc Kinh sững sờ, hai mắt lập tức phát sáng lên, ngạc nhiên nói:
- Ông chủ, cậu nguyện ý gia nhập chiến đội của chúng tôi?
Mặt Tô Bình âm trầm nói:
- Anh trả lời tôi trước rồi nói.
Chương 53: Cấp Chín
- Được.
Phạm Ngọc Kinh lập tức trở nên nghiêm túc:
- Thế giới bên trong vết rách tinh không lần này là một thế giới có thể sinh tồn, một ngôi sao vô danh lơ lửng bên ngoài biểu đồ các tinh vực, còn bản thân nó là lục địa hay là là tinh cầu, trước mặt còn chưa biết rõ.
- Trong này có một số lượng Tinh Sủng bản địa sinh tồn, những Tinh Sủng này chủ yếu là hệ Ác Ma, tính công kích cực mạnh, nhìn từ bên ngoài thì chủ yếu là Tinh Sủng cấp thấp, nhưng chiến đội của chúng tôi thăm dò sâu vào bên trong lại gặp không ít sủng thú cấp cao.
- Trong đó Tinh Sủng mạnh nhất gặp được là một con U Diễm Cốt Long cấp 8, cũng may chúng tôi kịp thời phát giác nó, nên sớm tránh đi.
Nói đến đây, bỗng nhiên Phạm Ngọc Kinh ý thức được bản thân nói hơi nhiều, U Diễm Cốt Long cấp 8 cũng không phải dễ trêu, cho dù thực lực của Tô Bình rất mạnh nhưng cũng chỉ là cậu thanh niên hai mươi tuổi, mạnh hơn cũng không có khả năng đối chiến với Tinh Sủng cấp 8.
Hắn vụng trộm nhìn thoáng qua vẻ mặt của Tô Bình, nhưng ngoài ý muốn bởi trên mặt Tô Bình cũng không thấy cảm giác ngưng trọng.
- Các anh tiến vào sâu bên trong, là sâu bao nhiêu?
Tô Bình nhìn thẳng vào anh ta.
Phạm Ngọc Kinh nói:
- Trước mắt vẫn còn chưa thăm dò hết toàn bộ khu vực, chúng tôi cũng không biết thế giới này rộng lớn đến mức nào, cái gọi là sâu bên trong cũng chỉ là tương đối mà thôi, nhưng tin tức từ dụng cụ kiểm trắc phát hiện thì chúng tôi hẳn đã tiếp cận với tầng bên trong của thế giới đó.
- Căn cứ theo kinh nghiệm thăm dò trước đó, trong thế giới này tuyệt không chỉ tồn tại một con Tinh Sủng cấp 8, có xác xuất khá lớn có tồn tại Tinh Sủng cấp 9!
Anh ta hoàn toàn ăn ngay nói thật.
Mặc dù anh biết mình nói ra những lời này có khả năng sẽ đánh tan hứng thú của Tô Bình, dù sao Tinh Sủng cấp 9 cũng đã là Tinh Sủng mạnh nhất rồi, cho dù Khai Hoang Giả ( người khai hoang) đứng đầu trong chiến đội của bọn họ nghe đến cũng đã biến sắc!
Cấp 9?
Hai mắt Tô Bình híp lại một cái.
Có thể hàng phục Tinh Sủng cấp 9 chỉ có phong hào Chiến Sủng Sư, mà phong hào Chiến Sủng Sư ở toàn bộ khu căn cứ Long Giang cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Đây cũng không phải là điều Tô Bình để ý nhất, cậu hỏi:
- Cao nhất chính là cấp 9, có khả năng tồn tại Vương Thú hay không?
Nếu như nói Tinh Sủng cấp 9 là bom, thì Vương Thú chính là bom hạt nhân, chênh lệch khác nhau một trời một vực!
Một Vương Thú thậm chí có thể phá hủy hơn phân nửa khu căn cứ!
Vương Thú?
Sắc mặt Phạm Ngọc Kinh biến hóa, đối với những người du tẩu bên bờ vực sinh tử như bọn họ mà nói, rất kiêng kỵ hai chữ này.
Nhìn thấy bộ dạng ngưng trọng của Tô Bình, Phạm Ngọc Kinh liền vội vàng lắc đầu:
- Không có khả năng, căn cứ theo chuỗi thức ăn mà nói, nếu như tồn tại Vương Thú, vậy số lượng Tinh Sủng cấp 8 cùng Tinh Sủng cấp 9 ở bên trong sẽ nhiều hơn so với hiện tại, nếu không Vương Thú sẽ không đủ ăn, trừ phi Vương Thú ăn cỏ.
Nhưng thế giới kia tử khí cực nồng, dường như không có Tinh Sủng ăn cỏ, đừng nói đến Vương Thú trưởng thành.
Tô Bình đưa mắt nhìn anh ta một chút, khẽ gật đầu, hỏi:
- Thực lực chiến đội của các anh thế nào?
Phạm Ngọc Kinh nói:
- Chiến đội khai hoang của chúng tôi một tổ có năm người, không tính đến hai đồng đội bị thương kia, trước mắt có tôi cùng đội trưởng, còn có một đội viên khác, tôi là Chiến Sủng Sư Cấp 6 trung vị, Tinh Sủng mạnh nhất của tôi là cấp 7 hạ vị.
- Đội trưởng của chúng tôi có thực lực mạnh nhất, anh ta là Chiến Sủng Sư cấp 7 và có một con Tinh Sủng cấp 8, có điều không thể so sánh cùng loại Tinh Sủng hệ Ác Ma như U Diễm Cốt Long, mà một người đồng bạn khác thực lực cũng tương đương với tôi.
- Nói như vậy, sức chiến đấu cao nhất miễn cưỡng cũng chỉ đạt tới cấp 8?
Tô Bình nhíu mày hỏi.
Thật sự quá yếu.
Đừng nói gặp phải Vương Thú, cho dù là gặp phải Tinh Sủng cấp 9 cũng không thể nào chống cự được.
Thậm chí, nếu gặp phải Tinh Sủng cấp 8 mạnh mẽ một chút cũng có thể khiến cho bọn họ bị diệt đoàn.
Nhìn thấy Tô Bình lộ vẻ bất mãn cùng ghét bỏ, Phạm Ngọc Kinh ngẩn người, thoáng có chút xấu hổ.
Trên thực tế cậu cũng rất tự hào khi nói về điều đó, dù sao bọn họ cũng được coi là chiến đội trung lưu có thể tiến vào bên trong vết rách tinh không thăm dò, mà đại đa số chiến đội khai hoang đều chỉ có thể được khám phá ở hoang khu hạng ba trên Lam Tinh.
Phạm Tiểu Ngư nhìn thấy anh trai bị chê cười có chút tức giận, trong mắt của cô, từ nhỏ đến lớn, anh trai cô luôn là thiên tài dẫn trước người khác.
Trong học viện cũng là nhân vật phong vân, sau khi ra khỏi học viện, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi cũng có được thực lực cùng địa vị như ngày hôm nay, tiến vào bên trong chiến đội hạng hai, có thể nói là tiền đồ vô hạn!
Nhưng bây giờ lại bị chê!
Thật đáng giận!
Nếu không phải nghĩ đến cảnh Tô Bình có thể tuỳ tiện bẻ gãy cánh tay của anh trai mình, cô thật muốn phản bác lại. Tuy nhiên thế giới này dùng thực lực nói chuyện, mặc dù bất mãn với thái độ của Tô Bình, nhưng cô phải thừa nhận, ông chủ đáng giận này là thiên tài mạnh hơn anh trai cô, mà anh ta còn là một thiên tài cực kỳ cổ quái.
Tuổi còn trẻ mà chạy đến chỗ này mở cửa hàng dưỡng già, không đi khai hoang đi chém giết để tinh tiến, thật sự quá lãng phí thiên phú!
Tô Bình không để ý đến phản ứng của hai người, cau mày, đang tự hỏi chuyến đi này nguy hiểm thế nào?
- Hệ thống, có đạo cụ nào bảo vệ tính mệnh hay không?"
Trong lòng Tô Bình lặng yên hỏi.
Hệ thống:
"Không."
Đậu phộng!
Thật đúng là không thể trông cậy vào cái hệ thống dỡ hơi này được.
Tô Bình thầm nghiến răng nghiến lợi.
Mặc dù gặp được Tinh Sủng cấp 9 là tình huống xấu nhất bết bát nhất, nhưng không thể không phòng.
Hai anh em Phạm Ngọc Kinh cùng Phạm Tiểu Ngư đều không lên tiếng, đang lẳng lặng chờ đợi đáp án của Tô Bình, dù sao skhai hoang cũng không phải trò đùa, sẽ chết người thật đấy!
Một lúc sau, Tô Bình dần dần bình tĩnh trở lại, cậu ngẩng đầu nhìn về phía hai anh em, hỏi:
- Muốn mua thứ gì không?
…
Hai anh em với ánh mắt chờ mong, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.
Đầu óc hắn trở về rồi?
Thì ra trước đó nói nhiều lời như vậy cũng vô ích.
- Ông, ông chủ...
Khóe miệng Phạm Ngọc Kinh run nhè nhẹ.
Tô Bình nói:
- Đừng hiểu lầm, tôi sẽ đi, nhưng trước khi đi, hai người có muốn mua thứ gì không?
- Hả?
Phạm Ngọc Kinh vô cùng ngạc nhiên, hai mắt mở to, ngạc nhiên nói:
- Cậu thật sự đồng ý giúp đỡ?
Tô Bình khẽ gật đầu, lần nữa nói:
- Chọn trước ít đồ đi, vật phẩm ở cửa hàng chúng tôi đều có bảo đảm chất lượng, hai người hiểu chưa, được rồi, cố gắng mua nhiều một chút, tiền giữ lại cũng không để làm gì.
Mặc dù vui vẻ, nhưng nghe đến những lời Tô Bình nói, hai anh em đều nhanh chóng im lặng.
Thật sự lần này bọn họ đến đây là muốn mua vài thứ, thấy Tô Bình đồng ý đi khai hoang, cũng yên lòng, bắt đầu chọn vài món trên quầy.
- Hả? Cái này...
Ánh mắt Phạm Ngọc Kinh lập tức nhìn thấy một đóa hoa sen trắng, khi nhìn thấy giá, hai mắt mở lớn ngạc nhiên:
- Một, một triệu hai trăm ngàn?
Hai mắt Tô Bình sáng lên:
- Mua không?
Phạm Ngọc Kinh ngạc nhiên.
Muốn cướp tiền sao?
Cho dù tốc độ kiếm tiền của Khai Hoang Giả bọn họ khá nhanh, nhưng muốn lừa hơn triệu cũng không dễ như vậy.
- Thứ này...dùng như thế nào?
Phạm Ngọc Kinh nhịn không được hỏi, bảo vật Khải Linh lần trước có thể tăng ngộ tính cũng chỉ bán được 20 ngàn tệ, thứ này lại tăng lên gấp sáu mươi lần.
Tô Bình lại cười nói:
- Có thể làm cho sủng thú cao cấp hệ Vong Linh trực tiếp tấn thăng một bậc, nếu như anh có sủng thú hệ Vong Linh cấp 9, thì sẽ có xác suất 5% để nó trở thành Vương Thú.
Hai anh em nghẹn họng nhìn trân trối.
Để sủng thú cao cấp trực tiếp tấn cấp?
Hơn nữa còn có thể để cho sủng thú cấp 9 đỉnh phong có xác suất đột phá trở thành Vương Thú.
Bảo vật như vậy, cho dù là với kiến thức rộng rãi như Phạm Ngọc Kinh cũng chỉ nghe đồn đại, chưa bao giờ thấy qua, không ngờ nơi này lại thật sự có bán.
- Muốn mua không?
Tô Bình thúc giục.
Phạm Ngọc Kinh lấy lại tinh thần, khóe miệng có chút co quắp, cười ha hả nói:
- Cái này, chúng tôi không có ký kết sủng thú hệ Vong Linh, cũng không cần mua.
Tô Bình lập tức sầm mặt lại.
Không mua anh cười làm cái gì!
Chương 54: Thị Huyết Tiểu Khô Lâu
Cuối cùng, dưới sự giới thiệu nhiệt tình của Tô Bình, hai anh em nhà họ Phạm đã chọn lựa một ít sủng thực mà bọn họ cần, hết thảy bỏ ra sáu mươi ngàn bảy trăm tệ.
Mà số tiền kia cũng tự động chuyển thành điểm năng lượng, có hơn 670 điểm.
- Ông chủ họ gì?
- Tô
- Ông chủ Tô, lúc nào chúng ta có thể xuất phát?
So sánh với việc mua được sủng thực quý báu thì Phạm Ngọc Kinh cấp bách trong việc tìm kiếm sủng thú của chiến hữu hơn.
Tô Bình không trả lời, mà lại hỏi:
- Bên trong vết rách tinh không có độ dài ngày đêm như thế nào?
Nếu là tinh vực không rõ thì ngày đêm giao thế đương nhiên sẽ không giống như Lam Tinh, có thể nơi này là đêm tối, mà bên trong vết rách tinh không lại là ban ngày.
Loại tình huống này rất phổ biến, cũng giống như Hỗn Độn Tử Linh giới...Tô Bình ở trong đó chưa từng nhìn thấy mặt trời.
- Ồ?
Phạm Ngọc Kinh lập tức sững sờ, hơi kinh ngạc.
Có thể lưu ý đến vấn đề này, thật sự là quá chuyên nghiệp.
Chỉ có những Khai Hoang Giả thâm niên (lâu năm) thường xuyên ra vào vết rách tinh không như bọn họ mới có thể đặc biệt chú ý đến điểm này.
Đừng xem thường vấn đề chênh lệch thời gian, điều này đối sự thức tỉnh và nghỉ ngơi của Tinh Sủng lại cực kỳ trọng yếu!
Nhất là Tinh Sủng hệ Ác Ma, đại đa số đều là ban ngày nghỉ ban đêm hành động, đêm đến thì lực công kích cùng khát máu của nó đều tăng lên gấp bội!
Lúc trước thấy Tô Bình do dự, Phạm Ngọc Kinh còn cảm thấy không chắc, nhưng bây giờ cậu cảm thấy, có lẽ mình đã khinh thường năng lực của ông chủ trẻ tuổi này.
Người có thể tuỳ tiện vặn gãy cánh tay anh, rõ ràng thực lực mạnh hơn anh, làm sao lại không quen thuộc vết rách tinh không chứ?
- Vết rách tinh không mới xuất hiện, chúng tôi còn chưa thăm dò được thời gian quay vòng.
Phạm Ngọc Kinh nói.
Tô Bình:
- Anh có thể để cho đồng đội quan sát ở cửa ra vào, nếu như bên trong là ban ngày, thì có thể lập tức đi vào.
Phạm Ngọc Kinh khẽ gật đầu, nhưng lại có chút do dự:
- Lỡ như bên trong phải thật lâu mới quay vòng đến ban ngày, chẳng lẽ chúng ta cũng phải đợi vài ngày nữa sao?
- Chậm nhất đêm nay hành động.
Tô Bình trầm giọng nói.
Cậu cũng không muốn chờ quá lâu, nếu như chờ không được ban ngày, cũng chỉ có thể hành động ban đêm thôi, nếu kéo dài quá lâu, Tinh Sủng lưu lạc kia mà bị giết, nhiệm vụ của cậu cũng xem như bị thất bại.
- Được.
Phạm Ngọc Kinh lập tức đồng ý.
Ranh giới cuối cùng của anh là chậm nhất ngày mai sẽ xuất phát, nếu không thì hy vọng tìm lại sủng thú cho chiến hữu sẽ càng xa vời hơn.
- Đi thôi, mười giờ tối, mọi người đến địa chỉ này chờ tôi.
Tô Bình dùng giấy ghi chú viết nhanh địa chỉ gần nhà rồi đưa cho Phạm Ngọc Kinh.
Phạm Ngọc Kinh tiếp nhận nhìn thoáng qua, cất kỹ tờ giấy, nói:
- Được, vậy tôi về trước chuẩn bị một chút.
- Ừm.
Tô Bình gật đầu.
Khi hai người đi tới cửa, bỗng nhiên Tô Bình kêu lên:
- Khoan, khoan đã, đợi một chút.
- Hả?
Phạm Ngọc Kinh kinh ngạc quay đầu.
- Thật sự không muốn mua thêm gì nữa sao?
“...”
Sau khi tiễn hai người rời đi, Tô Bình nhìn thoáng qua điểm năng lượng trước mắt của mình, tính cả số dư còn lại trước đó, hết thảy hơn 700 điểm.
- Sủng thú cần tìm có huyết thống hệ hoả, Huyết Hồ Diễm Vĩ Thú, đáng tiếc lúc trước đã bán đi Hỏa Linh Thảo rồi, chỉ còn lại Viêm Long quả.
Tô Bình lấy một bình Viêm Long quả trên kệ hàng xuống, bên trong hết thảy tám hạt, mỗi một hạt giá trị hơn ba trăm tệ, là sủng thực mà sủng thú hệ hỏa yêu thích, có thể tăng cường nồng độ nguyên tố hỏa trong cơ thể, phục dụng lâu dài có thể làm cho uy năng chiêu thức hỏa diễm càng mạnh.
Để hoàn thành nhiệm vụ, đành phải cầm Viêm Long quả này đi làm mồi thôi.
Cố gắng kiềm chế đau lòng, Tô Bình bỏ Viêm Long quả vào trong túi không gian, sau đó đi vào trong phòng sủng thú, sử dụng Giám Định Thuật với tiểu Khô Lâu đang ngủ say trong linh khí (thạch nha trận).
Thị Huyết (khát máu) Tiểu Khô Lâu
Thuộc tính: Sủng thú hệ Ác Ma
Đẳng cấp: Cấp 3
Chiến lực: 7.8
Tư chất: Trung hạ đẳng
Năng lực khống chế: Trùng Sinh, Nô Dịch Vong Linh, Chuyển Đổi Huyết Linh, Đao Thuật Trung Đẳng, Khôi Lỗi, Xác Thối Độc, Hắc Ám Mù Loà, Thi Rống.
Sau khi trở về từ Hỗn Độn Tử Linh giới, tiểu Khô Lâu đã có chút biến hóa.
Đẳng cấp tăng cao, lúc mới từ Hỗn Độn Tử Linh giới trở về chỉ là cấp 2 thượng vị, bây giờ lại đột phá đến cấp 3.
Sức chiến đấu của nó cũng từ 7.4 tăng lên tới 7.8, tương đương với sủng thú lực lượng cấp 7 thượng vị.
Nhưng ở phương diện tư chất thì ngược lại bị giảm xuống, từ thượng đẳng rơi xuống trung hạ đẳng.
Bắt mắt nhất chính là tên của nó xuất hiện hai chữ thị huyết (khát máu).
Hết thẩy những biến hóa này đều có quan hệ đến một kiện đồ vật, đó chính là trọng bảo trị giá 15 triệu, Huyết Linh châu!
Viên Huyết Linh châu này vẫn còn lơ lửng bên trong xương sọ tiểu Khô Lâu, nhưng rõ ràng nhỏ hơn vài vòng so với lúc trước, xem ra đã bị tiểu Khô Lâu hấp thu không ít, chính nhờ như vậy nên đẳng cấp nó mới có thể đột phá, chiến lực tăng lên, thể chất cũng được cải thiện khá lớn, tiềm năng tăng nhiều, lập tức từ loại Khô Lâu phổ thông tiến hóa thành Thị Huyết Khô Lâu.
Trong những loại Khô Lâu thì Thị Huyết Khô Lâu được xem l
