Chương 61: Huyết Hồn Thú
- Để tôi nhìn lại lần nữa.
Phiền Cương Liệt cũng không phải người cẩu thả, lấy dụng cụ quan sát ra, lần này anh ta nhìn vô cùng cẩn thận, nhưng vẫn đúng thật là Hổ Lân Mô không có sai.
- Có phải là Hổ Lân Mô?
Lâm Mạc Không nhìn anh ta.
Sắc mặt Phiền Cương Liệt có hơi khó coi, giao dụng cụ cho đối phương:
- Anh tự xem đi.
Lâm Mạc Không cầm lên xem, lập tức xác nhận.
- Đúng thật là Hổ Lân Mô!
Anh ta trả lại dụng cụ cho Phiền Cương Liệt, sau đó nhìn về phía Tô Bình với ánh mắt bất thiện, đúng là đồ nghi thần nghi quỷ, không có kết quả gì còn làm trễ nải nhiều thời gian như vậy, quả thực là đáng chết!
Cảm nhận được sát ý của Lâm Mạc Không, Phiền Cương Liệt thầm than trong lòng, biết chuyện này là sai lầm của Tô Bình, nhưng trong lúc khai hoang tự giết lẫn nhau là tối kỵ, anh ta thở dài nói:
- Trước tiên hoàn thành nhiệm vụ rồi nói sau.
- Hừ!
Lâm Mạc Không lạnh lùng nhìn Tô Bình :
- Nói hươu nói vượn nữa thì đừng trách tôi không khách khí!
Nói xong, anh ta lập tức khống chế Khoa Đa Sâm Mãng Thú nhanh chóng phóng tới Hổ Lân Mô bên hồ, đối phó với một sủng thú cấp 6, Khoa Đa Sâm Mãng thú có thể dễ dàng giảo sát (xoắn giết)!
Hổ Lân Mô phát giác được Khoa Đa Sâm Mãng Thú đến gần, nhanh chóng xoay đầu lại, nhưng giây phút nó quay đầu, Phiền Cương Liệt vẫn đang dùng dụng cụ quan sát chiến đấu chợt nghẹn ngào la lên:
- Không tốt!
Nghe tiếng kêu mang theo hoảng sợ, Lâm Mạc Không sững sờ, vội vàng lấy ra dụng cụ của chính mình quan sát.
Khi anh ta nhìn thấy rõ tình hình, lông tơ toàn thân dựng đứng!
Bởi vì Hổ Lân Mô nghiêng người uống nước bên hồ nên bọn họ chỉ thấy khía cạnh, nhưng giờ phút này Hổ Lân Mô xoay đầu lại, lộ ra một nửa thân thể khác lại là xương cốt trắng xóa!
Một bên đầu của nó không có máu thịt, trong hốc mắt có xúc tu vặn vẹo như rắn, bên trên xương đầu như có một sinh vật giống bạch tuộc cuộn lại.
Đúng thật là Hổ Lân Mô không sai, nhưng Hổ Lân Mô đã chết từ lâu.
Trước đó Tô Bình cũng hoài nghi có phải mình đoán sai lầm rồi không, nhưng ngay khi nghe đến tiếng kêu thảm của Phiền Cương Liệt, cậu lập tức kịp phản ứng, nhanh chóng cướp dụng cụ quan sát trong tay anh ta.
- Là Hồn Linh Thú cấp 7!
Con ngươi Tô Bình co lại .
Đây là một trong những quái vật cấp thấp cậu từng nhìn thấy trong Hỗn Độn Tử Linh giới, mặc dù cái đầu nhỏ, nhưng thực lực cực mạnh, quan trọng nhất là...
Bành!
Khoa Đa Sâm Mãng Thú hối hả chạy đến trước mặt Hổ Lân Mô, Hổ Lân Mô không né tránh, dưới sự khống chế của Hồn Linh Thú nó bay thẳng về phía Khoa Đa Sâm Mãng thú.
Khoa Đa Sâm Mãng Thú không nhìn thấy một bên khác của Hổ Lân Mô, nó há miệng thật lớn trực tiếp nuốt đối phương vào miệng.
- Đáng chết!
Thấy cảnh này, Tô Bình biến sắc, gầm nhẹ với Lâm Mạc Không:
- Không muốn sủng thú của anh chết thì mau bảo nó tranh thủ thời gian phun ra, lập tức rút về.
Lâm Mạc Không sửng sốt, không nghĩ tới một tên nhóc con choai choai như Tô Bình lại dám gầm rú với mình, trong mắt toát ra sát ý:
- Cậu nói cái gì?
Lâm Mạc Không cũng nhìn ra Hổ Lân Mô bị thứ gì đó điều khiển rồi, nhưng không ít sinh vật Vong Linh cấp thấp đều có thể điều khiển thi thể những sinh vật khác, mà sủng thú Khoa Đa Sâm Mãng thú của anh ta cũng là sủng thú cấp 7, đừng nói là Hổ Lân Mô đã chết, dù có sống lại thì như thế nào?
Mấy người Phiền Cương Liệt thấy hai người mâu thuẫn, vội vàng muốn ra tay ngăn cản, đột nhiên, nơi xa truyền đến một tiếng gào thét đau đớn.
Mấy người vội vàng nhìn lại.
Chỉ thấy lúc này Khoa Đa Sâm Mãng nằm trên mặt đất quay cuồng, có vẻ như rất đau, cùng lúc đó, cả người nó bị khí tức hắc ám bao trùm, đây là năng lượng hắc ám đặc biệt của sinh vật Vong Linh.
- Ngu xuẩn!
Tô Bình cắn răng, biết đã chậm.
Cậu mặc kệ anh ta, lập tức nói với Phiền Cương Liệt:
- Lập tức rời khỏi nơi này, Khoa Đa Sâm Mãng Thú kia không cứu nổi rồi, dính chặt trên người Hổ Lân Mô là Hồn Linh Thú cấp 7, nếu không có thuộc tính khắc chế, những sủng thú cùng cấp bình thường đều không phải là đối thủ của nó!
- Hồn Linh Thú?
Phiền Cương Liệt cùng Lý Ưng, Phạm Ngọc Kinh bên cạnh đều sửng sốt.
Lâm Mạc Không đang muốn ra tay với Tô Bình cũng biến sắc, vừa sợ vừa giận:
- Cậu nói bậy bạ gì đó!
Phiền Cương Liệt chưa từng nghe nói qua loại Tinh Sủng này, nhưng trước đó Tô Bình đã phát hiện ra sự khác thường, nên lúc này lời nói của cậu ta có độ tin cậy tăng lên không ít, anh ta vội vàng nói:
- Nếu như là sủng thú cấp 7, chúng ta đồng loạt ra tay cũng có thể đánh chết mà.
- Nếu như là một con thì đương nhiên có thể.
Sắc mặt Tô Bình khó coi, nhanh nói:
- Nhưng Hồn Linh Thú chỉ là ký sinh trên thân Huyết Hồn Thú, nơi có Hồn Linh Thú thường thường sẽ có Huyết Hồn Thú ẩn nấp ở gần, nếu như tôi đoán không sai, bên trong hồ kia căn bản không phải nước, mà là máu, Huyết Hồn Thú ở trong đó!
- Huyết Hồn Thú?
Nghe Tô Bình nói ra một cái tên sủng thú lạ lẫm, mấy người lần nữa sửng sốt.
- Có Hồn Linh Thú cấp 7 chuyển vận dinh dưỡng, Huyết Hồn Thú này ít nhất cũng là cấp 9, thậm chí là Vương Thú!
Tô Bình cắn răng nói.
Nếu như không phải ở nơi khai hoang này còn cần dựa vào mấy người bọn họ dò đường thì cậu đã sớm tự mình chạy đi.
- Cấp 9? Vương Thú?
Mấy chữ này trong nháy mắt khiến mọi người tỉnh táo lại, mặc dù không biết vì sao Tô Bình lại biết những chuyện này, nhưng nhìn thấy Khoa Đa Sâm Mãng Thú nơi xa đau đớn giãy dụa, mấy người đều không rét mà run.
Khoa Đa Sâm Mãng Thú hung hãn như vậy, nhưng vừa đối mặt đã bị đánh bại, đây tuyệt đối là một sinh vật cực kỳ nguy hiểm.
- Đi!
Phiền Cương Liệt quyết định thật nhanh.
Lâm Mạc Không sửng sốt một chút, lấy lại tinh thần, vội vàng nói:
- Các anh muốn bỏ sủng thú của tôi lại sao?
- Chuyện này...
Phiền Cương Liệt nhất thời không biết nên trả lời thế nào, Lâm Mạc Không là được anh ta mời tới, nếu bây giờ bỏ sủng thú của anh ta chạy trốn, chuyện này mà bị truyền đi thì quá khó nghe.
- Đồ xấu xa, có phải cậu lấy việc công báo thù riêng không? Cố ý để sủng thú của tôi chết trong vô vọng?
Lâm Mạc Không trực tiếp đưa mắt nhìn sang Tô Bình, ánh mắt lộ ra sát ý điên cuồng.
Tô Bình không căn bản không để người này vào mắt, thấy anh ta nhiều lần chậm trễ, sát ý trong lòng cậu cũng bạo phát, ánh mắt bén nhọn gắt gao nhìn chằm chằm vào anh ta:
- Anh không muốn chết liền câm miệng cho tôi.
- Cậu!
Khuôn mặt Lâm Mạc Không dữ tợn, trong nháy mắt rút đao.
Nhưng vào lúc này, nơi xa đột nhiên truyền đến tiếng nước bì bõm.
Mấy người vội vàng nhìn lại, chợt thấy một nửa thân thể Khoa Đa Sâm Mãng Thú đã rơi vào trong hồ, khiến bọt nước nổi lên.
Ngay sau đó, đột nhiên từ trong hồ nước xuất hiện ba đầu xúc tu huyết sắc (màu máu) to bằng con Khoa Đa Sâm Mãng Thú, chúng quấn chặt lấy thân thể Khoa Đa Sâm Mãng Thú, sau đó kéo xuống sâu trong hồ nước, cho đến khi thân thể nó hoàn toàn biến mất.
- Chuyện này...
Lâm Mạc Không ngẩn ra.
Vào lúc này, anh ta cảm giác được ý thức của mình kết nối với Khoa Đa Sâm Mãng Thú đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Trước khi nó chết, anh ta chỉ cảm nhận được cảm giác rất sợ hãi từ trong ý thức của Khoa Đa Sâm Mãng Thú truyền lại.
- Đi mau!
Tô Bình chỉ nhìn một chút liền nhận ra thật đúng là Huyết Hồn Thú, cậu không nhiều lời, xoay người liền chạy.
Ba người Phiền Cương Liệt, Lý Ưng cùng Phạm Ngọc Kinh thấy Tô Bình dẫn đầu chạy, cũng theo bản năng chạy đi theo, trong lòng ai nấy đều bàng hoàng.
Lâm Mạc Không lấy lại tinh thần, sắc mặt cực kỳ khó coi, khuôn mặt biến ảo một lúc, cuối cùng vẫn cắn răng đuổi kịp bọn người Phiền Cương Liệt.
Chương 62: Ngọn Núi Hùng Vĩ
- Lý Ưng, nhanh chóng quan sát lộ tuyến phía trước.
Tô Bình vừa chạy vừa nói với Lý Ưng ở đằng sau.
Lý Ưng sững sờ, không tin được Tô Bình lại muốn chỉ huy mình.
- Cậu muốn băng qua từ lộ tuyến khác?
- Chẳng lẽ bây giờ chúng ta có thể quay ngược trở về?
Tô Bình hỏi lại.
- Thế nhưng...
Chỉ mới tiến vào vết nứt không gian không bao lâu đã gặp tình huống nguy hiểm quái quỷ như vậy, thật sự là Lý Ưng đã có ý muốn rút lui, nhưng không ngờ Tô Bình vẫn giữ nguyên ý kiến muốn hỗ trợ bọn họ tìm kiếm Huyết Hồ...
Tuy anh ta là một Khai Hoang Giả, lá gan cũng lớn, nhưng Khai Hoang Giả cũng là người, cũng chỉ có một cái mạng, ai cũng như ai cũng sợ chết!
Phiền Cương Liệt nhìn bóng lưng Tô Bình thật lâu, nói với Lý Ưng:
- Nghe theo ý của cậu Tô, chậm nữa thì sẽ phát sinh biến cố, thời gian không cho phép chúng ta bàn bạc kỹ càng.
Lý Ưng nghe đội trưởng nói như thế, cũng không thể làm gì khác hơn, đành an phận:
- Tôi đã rõ.
Anh ta nhanh chóng sử dụng thú sủng thăm dò một lộ tuyến khác.
Lúc này, Lâm Mạc Không đã bắt kịp đám người, sắc mặt anh ta âm trầm như nước.
Vừa bắt đầu đã hy sinh một con thú sủng cấp cao của mình, chuyện này còn đau hơn cả cắt đi một miếng thịt ở trên người anh ta!
Nhìn thấy bóng ảnh của đám người kia, ánh mắt Lâm Mạc Không lộ ra vẻ oán hận, nhưng chợt thu liễm trong tích tắc.
- Hả?
Tô Bình quay đầu liếc nhìn đằng sau, khi thấy Lâm Mạc Không đã thu liễm ánh mắt âm trầm khi nãy, chân mày của cậu hơi nhíu lại. Cậu xoay đầu trở về, nhưng trong đáy mắt ẩn ẩn loé lên.
-Tìm được rồi.
Bất chợt Lý Ưng thốt lên.
- Mấy con Tinh Sủng chắn con đường phía đông đã dời đến chỗ khác, bây giờ chúng ta chạy tới sẽ không chạm trán chúng nó.
Lý Ưng vội vàng nói.
- Đi.
Tô Bình lập tức ra lệnh.
Phiền Cương Liệt vừa muốn mở miệng đã bị Tô Bình nói trước, đành phải nuốt xuống.
Phạm Ngọc Kinh và Lý Ưng vẫn theo thói quen nhìn về phía Phiền Cương Liệt, xem ý của anh ta. Nhưng thấy đội trưởng không có phản đối, cũng nhanh chóng đi theo sau Tô Bình ngay.
- Anh Lâm, con Khoa Đa Sâm Mãng Thú của anh xảy ra chuyện như vậy thật tiếc, sau khi khi trở về chúng tôi sẽ nghĩ cách bồi thường cho anh.
Phiền Cương Liệt hơi tụt về sau mấy bước, khẽ nói với Lâm Mạc Không.
Sắc mặt Lâm Mạc Không càng lạnh hơn mấy phần.
- Không sao, đều là tôi sai, là tôi đã quá khinh thường.
Cũng không thể trách anh, dù sao cũng là một tinh không vết rách mới, bên trong có quá nhiều Tinh Sủng chưa biết. Chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút.
Phiền Cương Liệt thấp giọng nói.
Trong mắt Lâm Mạc Không chợt có sát ý lóe lên, nhưng không nói thêm gì nữa.
Dưới sự thăm dò của Lý Ưng, mấy người một đường thẳng tiến, càng ngày càng đi sâu vào khu vực Huyết Hồ bị lạc mất.
- Mấy con đường đằng trước đều có yêu thú chiếm giữ, nhưng trong đó có một lộ tuyến duy nhất chỉ có một con Tinh Sủng quanh quẩn...
Lý Ưng báo cáo lại tình huống vừa thăm dò được.
Đám người đằng sau nghe được cũng hơi biến sắc, tình huống như vậy giống y như vừa rồi.
Tô Bình lập tức nói:
- Đến gần quan sát đã rồi tính.
Phiền Cương Liệt hơi do dự, có câu một giây bị rắn cắn ba năm sợ dây thừng. Anh cũng có lo lắng, nhưng mà nghĩ lại thì cảm thấy mình sẽ không xui xẻo như vậy chứ, liên tục gặp phải chuyện quỷ dị như thế.
- Cứ theo ý cậu Tô nói, trước tiên đến gần đó quan sát xem sao.
Phiền Cương Liệt nói.
- Được.
Phạm Ngọc Kinh và Lý Ưng cũng không có ý nào khác.
Từ khi Lâm Mạc Không mất đi Khoa Đa Sâm Mãng Thú, trên cả đoạn đường đi không hề lên tiếng nữa, thật sự câm như thóc.
Được Lý Ưng dẫn đường, đám người nhanh chóng đi vào một hẻm núi.
Tô Bình đưa tay về phía Phiền Cương Liệt.
Phiền Cương Liệt hiểu ý, đưa dụng cụ trinh sát của anh ta cho Tô Bình.
Tô Bình nhìn thoáng qua, thấy đó chỉ là một con Tinh Sủng cấp 5 bình thường nên không chút do dự để cho tiểu Khô Lâu của mình ra tay ngay.
Cái đầu của tiêu Khô Lâu rất nhỏ, dưới ý niệm của Tô Bình, nó lập tức rút thanh cốt đao ra, sau đó phóng về phía con yêu thú cấp 5 kia.
- Là một con Tử Vong U Linh cấp 5.
Lý Ưng sử dụng công cụ nhìn một cái, sau đó đưa cho Phiền Cương Liệt xem.
Phiền Cương Liệt nhìn một hồi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Anh vừa muốn để cho Thị Huyết Ma Lang của mình ra trận, bỗng nhiên nghĩ đến thảm trạng lúc trước của Khoa Đa Sâm Mãng Thú, vô ý thức hỏi Tô Bình:
-Thứ này không có vấn đề gì chứ?
- Tôi đã ra tay rồi.
Tô Bình thản nhiên nói.
Phiền Cương Liệt ngạc nhiên, vội vàng lấy dụng cụ ra nhìn lại, đã thấy không biết từ khi nào mà tiểu Khô Lâu của Tô Bình đã vọt đến trước mặt Tử Vong U Linh. Bộ Tiểu Khô Lâu cao không đến nửa thước (mét), so với thể tích gần bốn mét của Tử Vong U Linh thì chênh lệch quá xa. Nhưng sau khi tiểu Khô Lâu xáp tới gần thì đột nhiên bắn vọt lên, một luồng đao khí tựa như bão táp màu hắc ám quét ngang ra!
-Phốc!
Tử Vong U Linh vừa mới chuyển người, muốn sử dụng móng vuốt phản kích, nhưng đao khí hắc ám vừa lướt qua thì thân thể của nó cứng ngắc lại. Sau đó nó hóa thành hai đoạn rơi xuống đất, sau đó từ từ biến thành năng lượng màu đen.
Phiền Cương Liệt giật mình, mặc dù trước đó đã kiến thức lực lượng của tiểu Khô Lâu. Nhưng giờ phút này anh vẫn bị kinh hãi như thường.
Một đao đã giết chết Tử Vong U Linh cấp 5, rõ ràng đấy là tiêu chuẩn của sủng thú cấp 6.
Hơn nữa, mặc dù Tử Vong U Linh là một con sủng thú Vong Linh bình thường, nhưng sủng thú bình thường muốn đánh bại nó vẫn khó khăn vô cùng, bởi vì thân thể của nó chủ yếu được tạo thành từ năng lượng, nhất định phải dùng năng lượng công kích mới có thể đánh bại nó.
Lâm Mạc Không cũng đang quan sát nên nhìn thấy cảnh này, hai mắt sáng lên.
Sau khi tiểu Khô Lâu giết chết Tử Vong U Linh, nó lập tức nhảy đến cỗ thi thể kia, hấp thu năng lượng tử vong đang chẫm rãi biến mất.
Tô Bình quan sát hoàn cảnh chung quanh một chút, sau khi xác nhận không có gì nguy hiểm nữa, mới nói với mấy người Lý Ưng và Phiền Cương Liệt:
- Đã có thể đi tiếp.
Chờ bọn họ đi lên phía trước Tô Bình mới đi theo, ở chính giữa đội ngũ.
Lúc băng qua hẻm núi, ven đường họ gặp phải một vài bộ hài cốt Vong Linh, dường như cảm ứng được khí tức của sinh mệnh (sự sống), những hài cốt đó lập tức thức tỉnh, liều lĩnh phát động công kích về phía đám người Tô Bình.
Nhưng mà đây đều là những khô lâu cấp thấp, thực lực cao nhất cũng chưa đến cấp 4. Chúng đều bị Thị Huyết Ma Lang của Phiền Cương Liệt đụng vỡ tan ra thành từng mảnh.
Đi hết hẻm núi, một ngọn núi cao lớn hùng vĩ xuyên thẳng chân trời hiện ra trước tầm mắt của mọi người.
Đây là ngọn núi cực kỳ nguy nga, cực kỳ to lớn. Đỉnh núi đâm vào không trung không có điểm cuối, như là kéo dài đến vô tận tinh không.
Tô Bình có cảm giác như mình đang đứng dưới chân cự nhân (người khổng lồ) mà ngước nhìn lên. Trước ngọn núi cao lớn như vậy, bọn họ ngay cả con kiến cũng không bằng, thật sự là quá nhỏ bé.
- Trước đó Huyết Hồ mất tích ở trong ngọn núi cao lớn này.
Phiền Cương Liệt nhìn thấy ngọn núi cao lớn này, ánh mắt ngưng trọng.
- Tôi vẫn còn nhớ đường đi, trước tiên chúng ta đi đến chỗ Huyết Hồ mất tích hay sao?
Lý Ưng hỏi, ánh mắt nhìn về phía hai người Phiền Cương Liệt và Tô Bình, muốn dò hỏi ý của bọn họ.
Phiền Cương Liệt gật gật đầu, nhìn thoáng qua Tô Bình:
Trên ngọn núi cao lớn này rất có khả năng đụng phải sủng thú cấp cao, vô cùng nguy hiểm. Lần trước ở đây chúng tôi gặp phải một con Tinh Sủng cấp cao chưa nhìn thấy bao giờ, cả đội suýt nữa thì tan đàn xẻ nghé, may mắn lắm mới chạy trốn được.
Tô Bình khẽ gật đầu, đưa tay vào túi, từ trong không gian trữ vật lấy bình Viêm Long quả ra, đây là đồ vật trọng yếu nhất để cậu tìm thấy Huyết Hồ.
Lúc này, Phạm Ngọc Kinh cũng triệu hồi hai con sủng thú của mình ra, chuẩn bị tùy thời chiến đấu.
Phiền Cương Liệt lại triệu hồi một con sủng thú cỡ nhỏ, là một con Đa Nhĩ Hầu (khĩ nhiều tai), chỉ mới cấp 5. Nhưng thính giác của nó rất linh mẫn, là sủng thú điều tra hàng đầu trên mặt đất.
Lý Ưng cũng triệu hồi một con sủng thú hệ nham cấp 6, là một con Địa Khâu Thú (giun đất), nó vừa ra liền chui vào mặt đất tiến về phía trước dò đường.
Chương 63: Cầu Cứu
Đi thôi.
Lý Ưng đi ở phía trước dẫn đường, đám người họ đi theo sau lưng Lý Ưng, đề phòng bốn phía.
Đường núi phụ cận ngọn núi cao lớn này gồ ghề nhấp nhô, có dấu chân của cự thú (thú khổng lồ), lại có vết tích chiến đấu của Tinh Sủng. Mà trong những cái lỗ to nhỏ dưới mặt đất cũng không phải chứa nước mưa, trong đó ngập tràn máu tươi đậm đặc đã chuyển sang màu đen, bên trong đã sinh ra bệnh khuẩn, bốc ra mùi hôi thối...
Cho dù đám người Phiền Cương Liệt đã trải qua biết bao chiến trường cũng bị mùi gay mũi như vậy hun đến nhăn mũi chau mày.
Tô Bình để tiểu Khô Lâu đi theo sát bên người mình, đề phòng bị đột kích bất ngờ.
Đây là...
Không đi được bao lâu thì bỗng nhiên Lý Ưng dừng lại. Ánh mắt anh ta nhìn chăm chú đống nham thạch màu nâu bị gió cát bào mòn lởm chởm phía trước. Nơi đó có một cánh tay rũ ra cụp xuống, cổ tay có mang một loại bao tay làm bằng kim loại đen.
Sắc mặt Phiền Cương Liệt hơi đổi, hơi suy nghĩ một chút rồi để cho Đa Nhĩ Hầu tiến lên xem xét. Đa Nhĩ Hầu nhảy nhót đi đến trước cánh tay kia, xem xét một hồi, đúng là một khúc cánh tay bị cụt. Phiền Cương Liệt cầm lấy cánh tay Đa Nhĩ Hầu mang về, lật qua lật lại nhìn một hồi, sắc mặt khó coi:
-Là người của những chiến đội khác, đây là bao tay Hắc Vân Kim, kẻ có thể mua được loại bao tay tốt như vậy thì chắc chắn thực lực không hề yếu...
Lâm Mạc Không và đám người Phạm Ngọc Kinh cũng nhận ra loại bao tay này, sắc mặt chợt biến. Chủ nhân của cánh tay này rất có thể là một Chiến Sủng Sư cao cấp, hoặc là Chiến Sủng Sư cấp 6 giàu có, ấy thế mà chết ở chỗ này. Có thể thấy được nhất định anh ta đã gặp phải tình huống nguy hiểm cực kỳ, ngay cả cơ hội bỏ chạy giữ mạng cũng không có.
Tô Bình để ý tới vết đứt trên cánh tay, trong lòng máy động, nói:
Đưa tôi xem một chút.
Phiền Cương Liệt khó hiểu, nhưng vẫn đưa cánh tay cụt này cho Tô Bình.
Cậu mà cũng biết loại bao tay này.
Lâm Mạc Không thấy Tô Bình như đang giả bộ quan sát cánh tay, khẽ cười lạnh.
Tô Bình cầm cánh tay cụt, nhìn kỹ chỗ đứt, tròng mắt chợt co lại, nhưng trong khoảnh khắc đã khôi phục như thường. Cậu vờ xem như không có việc gì, tiếp tục quan sát độ cứng của cánh tay và mức độ tổn hại rất nhỏ của bao tay, lật tới lật lui một hồi liền trả lại cho Phiền Cương Liệt.
Có phát hiện được gì không?
Phiền Cương Liệt dò hỏi, anh rất xem trọng ý kiến của Tô Bình, dù sao trước đó Tô Bình đã cảnh báo mối nguy mà bọn họ không phát hiện ra được. Hơn nữa đi cả đoạn đường dài tới đây, anh lưu ý Tô Bình đối mặt với hoàn cảnh ác liệt quanh đây mà sắc mặt vẫn như thường. Nếu là một Khai Hoang Giả lâu năm có biểu hiện như vậy cũng bình thường. Nhưng đối với một lính mới chưa từng đi khai hoang mà nói, Tô Bình là một kẻ rất khác lạ!
Có điều, mỗi người đều có bí mật riêng của mình, anh cũng không tiện đi dò hỏi, miễn cho đắc tội trở mặt thành thù.
Không có gì cả.
Vẻ mặt Tô Bình vẫn như thường.
Lâm Mạc Không ở một bên lập tức cười nhạo.
Tô Bình khẽ liếc anh ta, bỗng nhiên vung tay ra.
Chát!
Một cái tát vang lên âm thanh chói tai.
Phiền Cương Liệt, Phạm Ngọc Kinh và Lý Ưng đều sửng sốt, kinh ngạc nhất vẫn là Lâm Mạc Không. Cảm nhận được khuôn mặt đau rát nhưng anh ta khó có thể tin đây là thật...
Mình bị tán cho một bạt tai???
Là một Chiến Sủng Sư cao cấp, anh ta có địa vị đáng tôn sùng cỡ nào, loại chiến đội hạng hai như Phiền Cương Liệt anh ta hoàn toàn có tư cách làm đội trưởng, nhưng bây giờ lại bị một thằng nhóc vô danh tát vào mặt?
Sau một giây ngây ngốc, anh ta lập tức lấy lại tinh thần, hai mắt đỏ như máu, rút đao ra ngay.
Thằng khốn, ông giết mày!!!
Ba người Phiền Cương Liệt cũng phản ứng kịp, vội vàng đè tay của anh ta lại. Phiền Cương Liệt gấp gáp khuyên:
- Anh Lâm, anh Lâm, chuyện gì cũng từ từ nói, đừng động đao động thương, nơi này quá nguy hiểm. Nếu chúng tự giết lẫn nhau thì e là tất cả mọi người khó giữ được tính mạng.
Lâm Mạc Không tức nổ phổi, mình là người bị tát, lại kêu mình có gì từ từ nói?
Anh ta liều mạng muốn rút đao, nhưng bàn tay bị Phiền Cương Liệt kiềm lại thật chặc, nhất thời nửa khắc không thể rút ra. Việc này lại khiến cho anh ta thầm giật mình, không nghĩ tới sức lực của Phiền Cương Liệt lại lớn như vậy. Cùng là cấp 7 như nhau nhưng đối phương lại mạnh hơn so với mình một bậc!
Lý Ưng và Phạm Ngọc Kinh cũng bị dọa phát sợ, vội vàng tiến lên ngăn cản, chắn ở giữa Lâm Mạc Không và Tô Bình, không cho bọn họ đánh nhau.
Cậu Tô, có chuyện gì cũng từ từ, sao lại đánh người.
Phạm Ngọc Kinh nhìn thấy biểu cảm bình thản của Tô Bình thì nóng nảy thay cho cậu, đối phương là một Chiến Sủng Sư cấp cao đấy, không phải nhân vật mà cậu có thể đắc tội được.
Đúng vậy đó.
Lý Ưng ở kế bên cũng sợ hãi không thôi, không nghĩ tới Tô Bình nhìn như một đứa học sinh da trắng thịt mềm lại có tính tình táo bạo như thế, nói đánh người là đánh liền, hơn nữa lại đánh tên Chiến Sủng Sư cấp cao...người mà ngay cả bọn họ đều phải nịnh nọt vỗ mông ngựa.
Là anh ta tự tìm.
Tô Bình lạnh nhạt nói, mặc dù hoàn cảnh chung quanh khá là nguy hiểm, việc chiến đội xảy ra nội chiến rất bất lợi cho việc sinh tồn, hơn nữa dễ bị người khác đánh lén. Nhưng người này chắc chắn đã có thành kiến với mình, nếu có cơ hội sẽ âm mình một phen, tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Đã như vậy thì không cần phải đắn đo cái quái gì nữa.
Vả lại, tình hình trước mắt không cho phép đánh nhau. Cho dù cậu ra tay thì đám Phiền Cương Liệt tất nhiên sẽ lôi kéo ngăn trở. Lùi thêm bước nữa, cho dù có đánh nhau thì cậu cũng không sợ, vừa vặn có thể thuận tay tiêu diệt kẻ này tránh việc về sau sẽ phát sinh chuyện xấu.
Đối với thứ có khả năng uy hiếp đến mình, bóp chết từ trong trứng nước là biện pháp bớt việc nhất.
Hả.
Nghe Tô Bình nói như thế, Phạm Ngọc Kinh và Lý Ưng đều rất ngạc nhiên, đích thật là Lâm Mạc Không giễu cợt trước, nhưng chỉ vì thế mà ra tay đánh đối phương sao, lá gan cậu ta quá lớn đi? Chẳng lẽ không sợ kết thành tử thù sao?
Mày!
Lâm Mạc Không tức giận đến mức muốn nổ mạch máu, cố sức rút đao. Nhưng tay của Phiền Cương Liệt vẫn đè chặt lại như cây kìm sắt, quả thực là không có cách nào rút ra.
Anh Lâm, chuyện này là Tô Bình không đúng, ta thay cậu ta xin lỗi anh, trước tiên hãy hoàn thành nhiệm vụ rồi lại tính, có được hay không?
Phiền Cương Liệt cố khuyên.
Lâm Mạc Không tức giận trợn trừng mắt nhìn đối phương. Anh ta cũng biết Phiền Cương Liệt sẽ không để anh ta và Tô Bình đánh nhau ở đây, nếu lỡ mà dẫn tới quái vật gì thì bọn họ chết chắc.
Có lẽ đối phương đó đã đoán được điểm này mới dám ra tay với mình. Nói cách khác một cái tát này xem như chịu không rồi...
Đáng chết, tất cả đều đáng chết, dù băm họ thành muôn mảnh cũng không đủ!
Lâm Mạc Không gào thét trong lòng, lửa giận tràn ngập, anh ta siết chặt cây đao trong tay khiến cho gân xanh nổi lên, sau một hồi kiệt lực nhẫn nại mới chậm rãi buông lỏng.
Anh ta âm trầm nhìn thoáng qua Tô Bình, xoay người nói:
Mối thù này tôi sẽ nhớ kỹ, một khi trở lại căn cứ sẽ giải quyết...!
Ngoài miệng anh ta nói trở lại căn cứ mới thanh toán, nhưng thật ra thì anh ta cố ý nói như vậy, mục đích là để cho Tô Bình hiểu lầm, cho là anh ta sẽ không giở trò trong suốt chuyến hành động lần này.
Phiền Cương Liệt thấy Lâm Mạc Không nhịn xuống, thở phào một hơi, sau đó nói với Tô Bình:
Cậu Tô, cậu không thể xúc động như thế nữa, bằng không thì tôi sẽ không giúp cậu.
Nhìn thấy vẻ nghiêm túc của anh ta, Tô Bình mỉm cười:
Đi thôi.
Đối với thái độ như chẳng có việc gì của Tô Bình, Phiền Cương Liệt rất đau đầu, nhưng không thể làm gì khác hơn đành nói:
Lên đường thôi, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, sau đó trở về!
Lý Ưng với Phạm Ngọc Kinh liếc nhìn nhau, cả hai than thầm trong lòng một tiếng.
Lý Ưng vẫn đi ở phía trước đội ngũ để mở đường. Cũng không lâu lắm thì bọn họ nhìn thấy thật nhiều tay chân đứt gãy trên mặt đất, hẳn là của chiến đội khai hoang khác.
Thông qua số lượng tay cụt chân cụt có thể thấy được có ba bốn người chiến đấu, trong đó còn lưu lại một cái sọ đang bị lũ côn trùng nhỏ xíu gặm đến biến hình...
-Tất cả cẩn thận!
Những thi thể này gián tiếp gõ cảnh cáo cho mọi người, tất cả hết mức đề phòng.
Vèo!
Đột nhiên, đoạn dốc ở khu rừng phía trước bay ra một luồng khói hiệu màu sắc rực rỡ.
Là tín hiệu cầu cứu!
Phiền Cương Liệt thấy vậy khuôn mặt biến sắc, vội vàng thúc giục:
- Nhanh đi.
Chương 64: Nô Dịch Vong Linh
Cả đám chạy thật nhanh đến nơi phát ra tín hiệu cầu cứu, chỉ chốc lát đã tới sườn dốc của cánh rừng phía trước. Họ nghe được từ bên trong vang lên từng đợt thú rống kinh khủng và những tiếng rít chói tai quỷ dị, thỉnh thoảng còn có âm thanh mặt đất rung động như là đang xảy ra đại chiến.
Nhanh!
Phiền Cương Liệt nhanh nhẹn dẫn đầu phóng vào bên trong khu rừng.
Trong rừng rậm, đâu đâu cũng là những cây cổ thụ quái lạ bị khí tức tử vong lượn lờ quanh, trên mặt đất đâu đâu cũng có thi cốt ngổn ngang...
Vốn Lâm Mạc Không định đi chậm một chút để lẻn ra đàng sau tìm cơ hội trả đũa Tô Bình. Nhưng anh ta chợt phát hiện Tô Bình lại là người đi chậm nhất, chả mấy chốc sẽ tụt lại tít phía sau. Anh ta thầm mắng một tiếng “thằng đê tiện” rồi đành phải tăng nhanh tốc độ.
Phạm Ngọc Kinh thấy Tô Bình đi chậm như vậy thì khó hiểu, không biết cậu ta đang suy nghĩ gì? Cậu đành phải đi chậm lại phòng ngừa Tô Bình bị mất dấu đội ngũ. Thế là cả đội bị kéo giãn ra như một sợi dây dài.
Sau khi Tô Bình cùng Phạm Ngọc Kinh tiến vào rừng rậm, họ nhìn thấy từng mảng lớn đại thụ bị đổ gãy tan nát, hẳn là vết tích chiến đấu.
Bọn họ chạy dọc theo đống cây bị phá hủy đến tít sâu trong rừng, rất nhanh đã hội hợp với bọn người Phiền Cương Liệt và Lâm Mạc Không. Họ đang dìu lấy hai người khác, hình như là một nam một nữ. Mấy con sủng thú của họ đang vây quanh ở vòng ngoài, mà đằng trước cũng có một đám sủng thú lao vào chiến đấu...
Đây là...Thú Ma Hài cấp 8?
Khi nhìn thấy Thị Huyết Ma Lang nhào tới giao chiến với một thân hình to lớn kia, Phạm Ngọc Kinh trừng to mắt, vẻ mặt kinh hãi.
Con Thú Ma Hài này cao đến bảy tám mét, giống như một ngọn núi hài cốt nằm rạp trên mặt đất. Toàn thân nó được cấu tạo từ những mảnh xương dữ tợn. Từ bên trong đống xương cốt không ngừng có những thanh cốt mâu hoặc là những cánh tay xương đâm ra. Phương thức công kích này vừa quỷ dị vừa biến hóa, rất khó lòng phòng bị.
Thú Ma Hài?
Nhìn thấy con quái vật to lớn kia, Tô Bình ngẩn ra, cậu quan sát tỉ mỉ toàn thân xương cốt của nó, ánh mắt lộ ra một tia khác thường, tựa như...tựa như một tay đầu bếp đang tuyển chọn những nguyên liệu mà anh ta ưa thích nhất để nấu ăn...
Cùng lúc đó, từ ý thức tiểu Khô Lâu truyền đến từng đợt cảm xúc hưng phấn và thúc giục, có vẻ như nó rất là nôn nóng.
Tô Bình lấy lại tinh thần, trấn an nó rồi nhanh chóng hội họp với đám người Phiền Cương Liệt.
Là Thú Ma Hài cấp 8 đã trưởng thành!
Sắc mặt Phiền Cương Liệt rất khó coi, thậm chí trong lòng đã sinh ra hối hận vì sao mình lại chạy đến đây. Anh ta quay qua nói với hai người bên cạnh:
Hai vị, hai người còn sủng thú nào có thể tác chiến thì triệu hoán ra hết đi, chỉ dựa vào Thị Huyết Ma Lang của tôi thì không phải là đối thủ của nó.
Hai người một nam một nữ này đều có vết thương chồng chất, hiển nhiên là đã trải qua một trận chiến đấu kịch liệt. Cậu thanh niên cười khổ:
Sủng thú của tôi chỉ còn lại mỗi con Thú Địa Thuẫn này...
- Thánh Diễm Điểu của tôi còn có thể tái chiến.
Cô gái khẽ cắn môi, ánh mắt bất khuất. Đứng cạnh cô là một phi điểu (chim) toàn thân lông vũ màu vàng kim, đây rõ ràng thú sủng cấp 8 có huyết thống cấp cao Thánh Diễm Điểu. Nhưng giờ phút này lông vũ toàn thân Thánh Diễm Điểu lộn xộn, thánh diễm (lửa) ảm đạm. Chỗ xương sườn của nó có một vết thương do bị xé rách ra, trông mà giật mình, thỉnh thoảng từ bên trong có máu tươi màu vàng kim chảy ra ngoài.
Phiền Cương Liệt nhìn chằm chằm con Thánh Diễm Điểu, cho dù là trong đám sủng thú cấp 8 thì Thánh Diễm Điểu cũng thuộc về loại rất mạnh, sao lại có thể đến nông nỗi này chứ?
Có lẽ nhận ra được sự nghi hoặc của Phiền Cương Liệt và Lâm Mạc Không, cậu thanh niên kia do dự một hồi nhưng vẫn nói rõ tình hình thực tế:
- Con Thú Ma Hài này không phải cấp 8 bình thường, thực lực của nó đã tiếp cận cấp 8 thượng vị.
- Cái gì?
Phiền Cương Liệt và Lâm Mạc Không bị dọa đến tròng mắt co lại.
Lý Ưng với Phạm Ngọc Kinh ở bên cạnh cũng bị dọa đến mất hình tượng, hai người bọn họ đối đầu với thú sủng cấp 7 đã là quá sức, huống chi là quái vật cấp 8 thượng vị, chả khác nào là dâng thức ăn lên cho nó...
Trong đội chỉ còn lại hai người thôi sao?
Phiền Cương Liệt bình tĩnh hỏi thăm.
Cậu thanh niên cười khổ:
Trước đó trên đường chúng tôi đụng phải một con Cốt Long cấp 8 nên bị tách ra khỏi đội. Nếu như toàn đội đều ở đây thì khác rồi, dù chưa chắc là có thể giết chết thứ này nhưng cũng không tệ đến mức muốn thoát cũng không được.
...
Bọn người Phiền Cương Liệt không biết nói gì hơn, hai người này thật quá xui xẻo đi? Trong cùng một ngày đụng phải hai con yêu thú cấp 8...
Này mọi người...
Cậu thanh niên hơi do dự, nhưng vẫn hít một hơi thật sâu vào, nghiêm nghị nói với cả nhóm:
Nếu không thì mấy người các anh cho thú sủng của mình đoạn hậu đi (chặn ở phía sau)? Tiếp tục liều mạng với thứ này nữa thì chỉ sợ tất cả chúng ta đều sẽ bị lưu lại.
Nhìn biểu lộ không vui của đám người Phiền Cương Liệt, cậu thanh niên vội nói:
Đợi sau khi thoát thân, tổn thất của mọi người sẽ do chúng tôi đền bù tương ứng, hơn nữa còn có hậu tạ. Diệp Trần Sơn tôi nói được làm được.
Diệp Trần Sơn?
Phiền Cương Liệt vừa muốn nổi giận, nghe được cái tên này thì giật nảy mình.
Cậu là Diệp Trần Sơn?
Đám người Lý Ưng đều rất ngạc nhiên, bọn họ đã vô cùng quen thuộc với cái tên này.
- Kim Huân Khai Hoang Giả - Diệp Trần Sơn?
Lâm Mạc Không ngơ ngác, sắc mặt hơi biến hóa, hỏi lại.
Không sai.
Diệp Trần Sơn thò tay vào ngực lấy một cái Kim Long huân chương cho mọi người nhìn qua một cái rồi thu lại, nói:
Hi vọng mọi người suy tính một chút, thời gian không đợi người. Nếu không đi ngay thì tôi e là chút nữa tất cả mọi người muốn đi cũng không được.
Phiền Cương Liệt biến sắc, anh ta nhìn về phía Thị Huyết Ma Lang đang vật lộn với Thú Ma Hài, vết thương trên thân nó càng lúc càng nhiều. Mặc dù Thị Huyết Ma Lang là sủng thú cấp 7 có tính công kích mạnh, nhưng đối mặt với Thú Ma Hài thì chẳng đủ nhét kẽ răng. Vì con Thú Ma Hài này giống như một con nhím vậy, không có chỗ để cắn. Nó chỉ có thể nhờ vào sự nhanh nhạy né trái tránh phải, miễn cưỡng cầm chân Thú Ma Hài.
Đành vậy!
Anh ta cắn răng, cuối cùng vẫn phải đồng ý.
Nếu như có thể được đền bù một con Thị Huyết Ma Lang tương tự thì cũng xem như bù đắp tổn thất của anh, mấu chốt là Diệp Trần Sơn thiếu anh một phần ân tình.
Diệp Trần Sơn thở ra nhẹ nhõm, vừa muốn mở miệng bỗng nhiên sắc mặt chợt biến. Lúc này có vô số hài cốt leo ra khỏi mặt đất, vây kín hết đường lui của bọn họ.
Đây là thuật “Triệu Hoán Vong Linh”!
Sắc mặt cả đám trở nên khó coi...
Ngay thời điểm bọn họ chuẩn bị hiệu lệnh cho sủng thú đột phá, đột nhiên những bộ hài cốt vừa được triệu hoán ra đồng loạt vòng qua bọn họ, sau đó lao về phía Thú Ma Hài ở đằng trước.
Một màn này để mọi người kinh ngạc không thôi, ai cũng trợn tròn mắt nhìn.
Đội trưởng, con sủng thú này làm bạn với anh lâu như thế, cứ vậy mà bỏ thì quá đáng tiếc.
Tô Bình cười nhạt nói.
Phiền Cương Liệt ngây ngốc nhìn Tô Bình, tức khắc nghĩ đến cái gì nên ánh mắt chuyển sang tiểu Khô Lâu bên cạnh đấy. Anh ta phát hiện lúc này toàn thân tiểu Khô Lâu toát ra năng lượng hắc ám nồng nặc, bao trùm toàn thân xương cốt của nó. Thoạt nhìn giống như một tồn tại thần bí được bao phủ trong màn đen.
Phiền Cương Liệt chấn kinh, đây là kỹ năng Vong Linh cao cấp, hơn nữa nhìn quy mô như thế thì hiển nhiên đã cực kỳ thành thạo, so với “Triệu Hoán Vong Linh” thường thấy thì đáng sợ hơn nhiều...
Tô Bình không nói gì, cậu đang dùng ý niệm chỉ huy Tiểu Khô Lâu điều khiển đám hài cốt khô lâu xung quanh.
Đây là một năng lực của nó: “Nô Dịch Vong Linh”, chỉ cần chung quanh có hài cốt thì nó có thể trực tiếp nô dịch chúng. Năng lực mạnh yếu thì quyết định bởi số lượng hài cốt quanh đấy. Mà xung quanh Thú Ma Hài tự nhiên là có rất nhiều xương cốt. Thậm chí, nếu như tinh thần lực của tiểu Khô Lâu đủ mạnh, ngay cả con Thú Ma Hài này cũng có thể trực tiếp nô dịch...
Bởi vì, Thú Ma Hài cũng là một sinh vật Vong Linh.
Nhưng rất hiển nhiên, bây giờ tiểu Khô Lâu chỉ có cấp ba, mặc dù tinh thần lực hơn xa những sinh vật cấp 3 hung hãn khác, nhưng trực tiếp nô dịch sinh vật cấp 8 vẫn là điều bất khả thi, tối đa nó chỉ có thể nô dịch cấp 6.
Chương 65: Toàn Quân Xuất Kích
Đây là loại Khô Lâu gì?
Diệp Trần Sơn và cô gái đều giật mình nhìn chằm chằm vào tiểu Khô Lâu dưới chân Tô Bình. Bởi vì có năng lượng hắc ám bao phủ, bọn họ không nhìn thấy rõ hình dạng của tểu Khô Lâu. Nhưng thân hình nó nhỏ xíu như vậy mà lại có thể điều khiển nhiều Vong Linh hài cốt đến thế thì quả thực là một điều không tưởng.
Mặc dù có một vài yêu thú tuy có kích cỡ rất nhỏ nhưng sức mạnh lại rất đáng gờm. Nhưng đối với chủng khô lâu mà nói, ngoại trừ một số dị loại hiếm hoi, đại đa số đều có thực lực tỉ lệ thuận với thể tích.
Chẳng lẽ nó là Khô Lâu thiên về công kích tinh thần?
Trong lòng cả hai người suy đoán, ánh mắt lập lòe.
Đúng lúc này, bọn họ trông thấy tiểu Khô Lâu cấp tốc thu liễm năng lượng hắc ám trên người nó lại, như cá voi hút nước thu hết vào bên trong cơ thể, để lộ ra một bộ Khô Lâu đen thui. Sau đó, nó rút cây cốt đao sắc bén cắm ở xương hông ra lẽo đẽo theo sau quân đoàn hài cốt, cùng nhau phóng đến chỗ Thú Ma Hài.
Một màn này khiến cho cả hai bối rối...
Vừa rồi còn tưởng nó là pháp sư, kết quả đột nhiên chuyển thành chiến sĩ rồi?
Rầm rầm!
Quân đoàn hài cốt đông nghịt chung quanh tiểu Khô Lâu nhào lên, trong những hài cốt bên này có tàn niệm khi còn sống, biết tổ hợp thành bộ Khô Lâu hình người hoặc là yêu thú. Con trước vừa ngã xuống, con sau liền tiến lên, khí thế hùng hổ.
Dưới sự gia nhập của quân đoàn hài cốt, áp lực của Thị Huyết Ma Lang đã giảm đi nhiều, nó phối hợp với đám Vong Linh hài cốt vọt đến điên cuồng cắn xé Thú Ma Hài. Chúng nó hành động rất nhanh nhẹn, đại đa số đều có thực lực cấp 5 đến cấp 6, nếu đổi lại mục tiêu công kích là Thị Huyết Ma Lang, e là có thể đập nó thành bả trong nháy mắt.
Thú Ma Hài phát ra tiếng gầm phẫn nộ, từ trong thân thể như một núi hài cốt của nó bắn ra hai nhánh roi xương to khỏe hết quét ngang lại quất dọc.
Quân đoàn hài cốt nhảy trái nhảy phải né tránh, có đứa bất hạnh bị quất trúng thì thân thể vỡ tung ngay ra thành từng mảnh. Nhưng mà, sau khi vỡ ra thành từng mảnh thì đống hài cốt lại tràn ra hắc ám chi khí, rất nhanh đã tụ hợp sống lại, vọt tới đánh tiếp...
Rống!
Một bộ Khô Lâu hình dáng cự hổ sừng nhọn gầm thét lao đến Thú Ma Hài, cốt trảo bén nhọn cào xé như bay, miệng lớn mở rộng ngoạm vào khung xương của Thú Ma Hài, có mấy cây xương hơi mỏng liền bị cắn gãy, cũng có cây xương bị kéo rách xuống rồi ném bay đi.
Thú Ma Hài gầm thét liên tục, toàn thân nó đột ngột lòi ra những cây gai xương đâm nát một đám Vong Linh hài cốt đang đeo bám.
Nhưng mà, thực sự có quá nhiều Vong Linh hài cốt, vừa đánh nát một đám lại toát ra thêm một nhóm, giống như sóng biển không ngừng không nghỉ, đảo mắt lại phủ kín thân thể khổng lồ của Thú Ma Hài.
Rắc!
Tiểu Khô Lâu hòa lẫn với quân đoàn chen tới gần Thú Ma Hài, đưa đao chém ngay một nhát. Đao khí màu đen đổ ập tới như một cơn sóng, vỗ lên xương cốt của Thú Ma Hài, thế là có không ít nhánh xương to đứt đoạn.
Chuyện này...
Nhìn thấy Thú Ma Hài bị áp chế, đám người Diệp Trần Sơn cùng Phiền Cương Liệt như biến thành kẻ ngốc, không thể tin được cảnh tượng trước mắt này là thật.
Mặt mũi Lâm Mạc Không vô cùng rung động, đây chính là một tồn tại cấp 8 thượng vị nha, thế mà đã bị Tô Bình chế trụ rồi?
Bỗng nhiên anh ta cảm thấy hối hận, khoé mắt nhìn lướt qua Tô Bình. Lại thấy được cậu ta rất bình tĩnh, trong lòng càng thêm kiêng kị. Anh ta phát hiện mình đã hoàn toàn không thể nhìn thấu người thiếu niên này. Rõ ràng đây là lần đầu tiên đi khai hoang, nhưng trên cả đoạn đường lại phi thường tỉnh táo, hơn nữa tuổi trẻ như vậy đã có thực lực kinh khủng bậc này, quá yêu nghiệt rồi...
Sau lưng Tô Bình cực kỳ có khả năng là một thế lực khủng bố, nếu vậy thì anh ta đắc tội không chỉ với một mình Tô Bình, mà là cả một thế lực!
Nghĩ đến đây, lông tơ sau gáy anh ta dựng thẳng lên, tận đáy lòng ứa ra mồ hôi lạnh.
Phiền Cương Liệt hồi thần, nhìn thấy Thị Huyết Ma Lang đang phối hợp với quân đoàn hài cốt tiến công, đáy mắt lóe ra một tia giãy giụa, quay người nói với Diệp Trần Sơn:
- Không ngờ cậu Tô có thực lực như vậy, không bằng chúng ta cùng tiêu diệt con Thú Ma Hài này?
Diệp Trần Sơn cũng sững sờ, không nghĩ tới người này lại dám có ý muốn chiếm một phần thưởng Thú Ma Hài...
Với thực lực của con Thú Ma Hài này, giết được nó sẽ thu hoạch được công huân cực kỳ phong phú, thậm chí có thể lập tức trở thành Ngân Long Khai Hoang Giả!
Cậu ta không có trả lời ngay, mà là nhìn về phía Tô Bình, người này thật tuổi trẻ, nhưng giờ phút này đã rất có phong phạm.
Từ trước cậu đã chú ý tới người này, nhưng với tuổi tác của đối phương thì cậu tưởng là tùy tùng của đội ngũ này. Không nghĩ rằng đối phương là thâm tàng bất lộ (có tài mà giấu), ở độ tuổi như đã có thực lực khủng bố như thế, chỉ sợ lại lịch người của này khó mà tưởng tượng!
Nhìn thấy Tô Bình biểu lộ bình tĩnh, cậu ta do dự một chút, gật đầu đồng ý:
Vậy thì thử một chút xem sao.
Được.
Có được sự đồng thuận của Diệp Trần Sơn, Phiền Cương Liệt thở ra nhẹ nhõm, nói với Lâm Mạc Không:
Anh Lâm, anh cũng đến giúp chúng tôi một chút đi!
Lâm Mạc Không tỉnh táo lại, hơi đắn đi nhưng vẫn cắn răng nói:
Được thôi.
Nói xong, anh ta mở không gian thú sủng ra triệu hồi đến hai con sủng thú, một con là Liệt Diễm Điểu cấp 6, xem như bản sao cấp thấp của Thánh Diễm Điểu, chỉ có huyết thống cấp trung, bây giờ đã trưởng thành nên đã tới trạng thái mạnh nhất của nó.
Một con khác là thú sủng mạnh nhất của Lâm Mạc Không, Lục Tí Ma Viên cấp 7 trung vị.
Con Lục Tí Ma Viên này có thân cao bảy tám mét, lông tóc toàn thân màu nâu đậm, cơ bắp tựa như như King Kong. Trong sáu cánh tay thì có bốn cánh tay nắm giữ bốn thanh binh khí, hai cánh tay còn lại đeo quyền sáo phủ đinh nhọn hoắc, bộ ngực còn được một bộ Tỏa Tử giáp màu đen che chắn, võ trang thật là đầy đủ!
Đây là át chủ bài của Lâm Mạc Không, là điểm tựa lớn nhất của anh ta.
Mặc dù mới cấp 7 trung vị, nhưng dưới sự bồi dưỡng và võ trang của anh ta, thậm chí con Lục Tí Ma Viên này có thể trực diện đối đầu với yêu thú cấp 7 thượng vị, cho dù là một vài yêu thú cấp 8 hạ vị cũng có thể miễn cưỡng cầm cự.
Ồ!
Diệp Trần Sơn nhìn thấy con Lục Tí Ma Viên này thì hơi kinh ngạc, nhìn kỹ đống trang bị của nó thì càng thêm cảm thán. Trang bị của con Lục Tí Ma Viên này thấp nhất cũng có giá trị mấy trăm vạn, đủ để mua một con thú sủng cấp cao rồi!
Đôi mắt Phiền Cương Liệt sáng lên, không thể ngờ được Lâm Mạc Không còn có sủng thú mạnh mẽ như vậy, thế là anh ta cũng không tiếp tục che dấu nữa, cũng triệu hồi ra hai con thú sủng...
Một con là Hám Sơn Thú cấp 7 hạ vị, hệ nham, một con khác thì là Xà Dực Thương Long cấp 8.
Tuy con Xà Dực Thương Long có huyết thống của yêu thú hệ Long, nhưng huyết mạch không được tinh thuần, chỉ mới có thực lực cấp 8 hạ vị. Nhưng dù sao chăng nữa cũng là một chiến sủng cấp 8.
Tăng phúc!
Phiền Cương Liệt dốc hết tinh lực toàn thân, liên tục thi triển bốn loại kỹ năng tăng phúc. Mà mỗi loại tăng phúc rõ ràng đều là cấp 7, biên độ tăng phúc to lớn đủ để một ông lão chống gậy đi đường có thể chạy nhanh hơn cả quán quân Olympic!
Ngoại trừ tăng phúc cơ sở, Phiền Cương Liệt còn thi triển một kỹ năng khác cho Xà Dực Thương Long: “Thần Thuật Ảnh Tượng”!
Giữa không trung xuất hiện một con Xà Dực Thương Long thứ hai!
Đây là bản lĩnh giữ nhà của Phiền Cương Liệt, có thể tạm thời phục chế ra ảnh tượng của một con thú sủng trong thời kỳ toàn thịnh (thời kỳ mạnh nhất), hóa một thành hai, tăng sức chiến đấu lên gấp đôi ngay tức khắc.
Diệp Trần Sơn ngạc nhiên, không nghĩ tới là chiến đội này có thực lực cũng khá, xem như là một chiến đội tương đối xuất sắc trong đám chiến đội hạng hai.
Ngay khi Phiền Cương Liệt và Lâm Mạc Không khống chế thú sủng của mình lao về phía Thú Ma Hài, bỗng nhiên bên đó vang lên một tiếng gào thét. Đột nhiên thân thể của Thú Ma Hài nổ tung lên, gai xương bén nhọn bay ngập trời, quét ngang toàn bộ quân đoàn hài cốt, khiến chúng nó tan ra thành từng mảnh.
Chương 66: Vong Linh Bí Kỹ
- Hám Sơn Thú!
Phiền Cương Liệt giật mình kêu lên, vội vàng ra lệnh cho Hám Sơn Thú dựng tường đất lên thủ hộ (bảo vệ).
Từng bức tường đất dựng đứng ở trước mặt mọi người, mảnh xương vụn bay đầy trời bắn lên tường đất, chấn động mạnh đến mức phát ra âm thanh ầm ầm.
Sau khi dư âm kết thúc, đám người nhanh chóng dùng tinh lực thẩm thấu ra tường đất để dò xét tình hình, chỉ thấy thân thể khổng lồ của Ma Hài Thú đã rút nhỏ đi một vòng, chung quanh nó có rất nhiều hài cốt rơi trên mặt đất, quân đoàn hài cốt triệu hồi ra lúc trước đã bị diệt toàn quân, hiện trường chỉ còn lại một đống xương vụn chất thành núi nhỏ.
- Là công kích “Thi Bạo” của Ma Hài Thú!
Sắc mặt Diệp Trần Sơn hơi đổi, đây là kỹ năng mà Ma Hài Thú phải có tư chất hết sức xuất sắc mới có thể lĩnh ngộ ra được, con Ma Hài Thú trước mặt bọn họ quả nhiên không tầm thường.
- Chuẩn bị lên!
Tô Bình lạnh giọng nói.
Cậu truyền ý niệm cho tiểu Khô Lâu, chỉ thấy đống xương vụn trước mặt Ma Hài Thú đột nhiên tản ra, từ bên trong có mấy hài cốt chiến sĩ đi ra, chúng nó vây quanh tiểu Khô Lâu như đang bảo hộ quân vương của mình, toàn thân tiểu Khô Lâu tản ra khói đen dày đặc, trong đó mang theo cả sát khí.
Rống!
Đột nhiên tiểu Khô Lâu rống lên, là kỹ năng “Thi Rống”.
Mặc dù thân thể nó rất nhỏ, nhưng một tiếng gầm rú này lại như kinh lôi (sét đánh), tiếng kêu khô khốc khàn khàn lại mang theo cảm giác dữ tợn khiến cho người ta có cảm giác như máu chảy toàn thân đông kết lại.
Đối với sinh vật bình thường, một chiêu “Thi Rống” này có lực chấn nhiếp cực mạnh, chỉ kém một chút so với Long ngâm (tiếng rồng ngâm).
Ma Hài Thú là sinh vật Vong Linh, tuy nó không có bị chấn nhiếp, nhưng thân thể cũng hơi cứng ngắc, dường như ý thức của nó bị chấn động.
Sau một khắc, tiểu Khô Lâu cùng chiến sĩ hài cốt còn sót lại phóng tới Ma Hài Thú.
Phiền Cương Liệt cùng Lâm Mạc Không cũng lấy lại tinh thần, ý nghĩ muốn lùi bước vừa hiện ra trong lòng đã nhanh chóng bị cắt đứt, họ thét dài, ra lệnh sủng thú của mình xuất kích.
Hai con Xà Dực Thương Long bay múa, gào thét phóng tới, chúng nó phun ra lôi điện cùng khí độc ăn mòn vỏ xương bên ngoài của Ma Hài Thú, mà Hám Sơn Thú cũng dùng kỹ năng xé rách mặt đất, tạo ra một khe hở lớn dưới chân Ma Hài Thú, ý đồ nhốt nó vào bên trong.
Lâm Mạc Không khống chế Liệt Diễm Điểu cùng Lục Tí Ma Viên nhào tới, Liệt Diễm Điểu phun ra dung dịch hỏa diễm, Lục Tí Ma Viên linh hoạt thoăn thoắt vung vẩy bốn loại vũ khí đao, kiếm, côn, thương để công kích khung xương ngoài của Ma Hài Thú, hai cánh tay khác thì dùng để đỡ đòn cùng phản kích.
Rống!
Ma Hài Thú vừa phóng ra chiêu Thi Bạo nên giờ đang ở trạng thái yếu ớt, nhưng dù sao nó cũng là sủng thú có thực lực tiếp cận cấp 8 thượng vị, toàn thân nó rung động, xương cốt phát ra âm thanh rầm rầm, từ trong cơ thể nó đột nhiên bắn ra vài cây gai nhọn lao về phía Liệt Diễm Điểu cùng Xà Dực Thương Long giữa không trung.
Liệt Diễm Điểu rít lên, bị dọa sợ muốn bay lên trên không tránh, nhưng vẫn không tránh kịp, bị một cây gai xương xuyên qua cánh, thân hình lung lay sắp đổ.
Lâm Mạc Không vội vàng để nó bay trở về, đưa vào không gian sủng thú.
Còn Xà Dực Thương Long dù sao cũng là sủng thú cấp 8, phản ứng nhanh chóng, tránh né được mấy đạo gai xương, cái miệng lớn lại phun ra một đám khí độc, khí độc này rơi vào xác ngoài Ma Hài Thú, làm cho xác ngoài của nó nhanh chóng bị xâm nhiễm, hóa thành nước mủ.
Phiền Cương Liệt khống chế hai đầu Xà Dực Thương Long một trái một phải, liên tục phun ra khí độc, không lâu sau Ma Hài Thú đã bị ăn mòn mất một lớp xương cốt, tạo thành thương tổn không nhỏ.
Một bên khác, Lục Tí Ma Viên chạy xung quanh Ma Hài Thú, nó dựa vào bốn kiện vũ khí và bộ giáp của bản thân để kiềm chế đại bộ phận công kích của Ma Hài Thú.
Mắt thấy Ma Hài Thú dần dần bị mấy con sủng thú đẩy vào thế yếu, đúng vào lúc này, bỗng nhiên xương cốt toàn thân Ma Hài Thú buông lỏng, sau đó khép kín lại, lặp đi lặp lại như thế hai lần, giống như đang hô hấp.
Thấy cảnh này, Diệp Trần Sơn lập tức biến sắc, kêu lên:
- Không tốt, nó sắp dùng Tinh Thần Chấn Động!
- Tinh Thần Chấn Động?
Phiền Cương Liệt cùng Lâm Mạc Không cũng biến sắc, Ma Hài Thú cũng là một sinh vật vong linh am hiểu công kích tinh thần hiếm hoi, mà Tinh Thần Chấn Động chính là kỹ năng đặc trưng của nó.
- Nhanh chóng lui lại!
Bọn họ vội vàng khống chế sủng thú của mình lui lại, nhưng thời gian đã không kịp, khe hở toàn thân Ma Hài Thú đột nhiên bộc phát ra ba động quái dị, làm cho không khí vặn vẹo.
Ông!
Cho dù cách nhau rất xa, lại có chuẩn bị cùng tinh lực phòng hộ, Tô Bình vẫn cảm giác đầu như bị búa tạ đập phải, choáng váng đầu óc, trong lòng cậu thầm nghĩ không tốt, trong mắt thoáng hiện sát khí, cậu lấy ý chí phi phàm cưỡng ép khắc chế đợt choáng váng, chỉ bị thất thần trong nháy mắt liền khôi phục lại.
Cũng may cậu không phải mục tiêu công kích chủ yếu của Ma Hài Thú, nếu không lần này đã bị đánh cho hôn mê.
- Thực lực bản thân vẫn còn quá yếu.
Tô Bình nhìn thấy bọn người Phiền Cương Liệt không có phản ứng nào, biết ngay bọn họ đã sớm dùng tinh lực tự thân để chặn lại, mà nồng độ tinh lực của cậu chỉ đạt tiêu chuẩn cấp 3, là trình độ của học viên bình thường.
Trong phạm vi của Tinh Thần Chấn Động, Lục Tí Ma Viên cùng thị Huyết Ma Lang Thú và hai đầu Xà Dực Thương Long đều có hơi ngốc trệ, tiểu Khô Lâu cũng rơi vào trạng thái mờ mịt, mặc dù ý chí của nó rất cường đại, nhưng đối mặt với Tinh Thần Chấn Động trực diện vẫn khó có thể chịu đựng.
Sưu sưu sưu!
Mấy cây gai xương cứng cáp đột nhiên bắn ra, một cây đánh nát thân thể tiểu Khô Lâu, ba cây còn lại đâm xuyên qua hai cánh tay của Lục Tí Ma Viên, còn có một cây gai xuyên qua bộ giáp trước ngực nó, nhưng không có đâm thủng ra phía sau lưng, ngoài ra còn có bảy, tám cây gai xương khác bắn vào cổ cùng cánh của hai con Xà Dực Thương Long, trong đó có một con Xà Dực Thương Long là dùng Thần Thuật Ảnh Tượng chế tạo ra ầm vang sụp đổ, hóa thành tinh lực biến mất.
Mà con Xà Dực Thương Long khác chỉ còn một cánh không chèo chống nổi, thân thể xiêu xiêu vẹo vẹo rơi xuống.
Công kích của Ma Hài Thú còn chưa dừng lại, ở trước mặt nó hiện ra khí tức hắc ám nồng đậm, hóa thành một cái vòng xoáy hắc ám mạnh mẽ.
- Là “Tử Vong Yên Diệt” (chôn vùi)!
Diệp Trần Sơn đột nhiên biến sắc.
Bọn người Phiền Cương Liệt cùng Lâm Mạc Không thấy cảnh này cũng bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, đây chính là bí kỹ hệ Vong Linh mà yêu thú cấp 9 mới có thể lĩnh ngộ được, ngộ tính của con Ma Hài Thú quá mạnh mẽ!
- Chạy mau!
Phiền Cương Liệt đã không còn để ý công huân sau khi săn giết con Ma Hài Thú này rồi, thứ này quá yêu nghiệt, tuyệt đối là đã là cấp 8 thượng vị, riêng một chiêu 'Tử Vong Yên Diệt" này đã có thể so sánh với một kích của yêu thú cấp 9!
Lâm Mạc Không cũng bị dọa đến tê cả da đầu, vội vàng khống chế Lục Tí Ma Viên lui về.
Nhưng mà, sủng thú của bọn họ đều trúng Tinh Thần Chấn Động, đầu óc u ám, hành động vô cùng chậm chạp, mặc cho bọn họ lo lắng triệu hoán thế nào, động tác của chúng vẫn rất chậm, tình hình trước mắt trừ phi bọn họ tự mình xông lên, đi đến phạm vi khế ước có thể triệu hoán, sau đó đưa sủng thú vào khế ước không gian, nhưng mà nếu như vậy bọn họ sẽ phải tự mình đối mặt với Ma Hài Thú kinh khủng, đối kháng chính diện với ‘Tử Vong Yên Diệt’!
Bành!
Ma Hài Thú đã đánh ra “Tử Vong Yên Diệt”, vòng xoáy màu đen nhanh chóng đụng vào Xà Dực Thương Long rơi xuống đất.
Xà Dực Thương Long hoảng sợ thét lên, nó chỉ kịp nâng lên cánh lên đón đỡ, nhưng sau khi cái cánh chạm vào vùng xoáy liền lập tức tan rã, kỹ năng tăng phúc kiên cố bao phủ bên ngoài thân nó cũng bị xóa bỏ nhanh chóng!
- Không!!
Hai mắt Phiền Cương Liệt đỏ lên, phát ra tiếng gầm thét.
Rất nhanh, vòng xoáy màu đen đã nuốt hơn phân nửa thân thể Xà Dực Thương Long, Xà Dực Thương Long đau nhức thét lên, toàn thân bộc phát lôi điện, liều mạng dùng lôi điện lực lượng chống cự, rốt cuộc, khi “Tử Vong Yên Diệt” chạm gần đến đầu của nó thì vòng xoáy hắc ám cũng dần dần biến mất.
Đây là chỉ là một chiêu “Tử Vong Yên Diệt” không hoàn chỉnh, không thể trực tiếp gạt bỏ Xà Dực Thương Long, nhưng cũng đã kh
